Tear
Nước mắt
***
Jimin mệt mỏi trở về căn hộ, Taehyung đã trở về phòng của mình, thật là may khi anh cũng không muốn Taehyung nhìn thấy bộ dạng khốn đốn lúc này. Quần áo lôi thôi, mái tóc ướt đẫm lại rối bời, thảm hại chưa từng thấy ở một Kitty Gang tiếng tăm lẫy lừng. Bé mèo Chris nhẹ nhàng tiến đến gần, ngước lên nhìn Jimin rồi khẽ kêu một tiếng. Như mọi ngày, anh sẽ cúi xuống ôm nó vào lòng, hoặc có thể đặt nó lên vai rồi mang đi khắp nhà. Nhưng lần này, Jimin chọn cách lơ đi, im lặng trở về phòng, trạng thái của Jimin đang rất không ổn, hẳn là chưa vượt qua được cú sốc vừa rồi. Chân bước nhanh về phía phòng tắm, vừa nóng nảy vừa vội vàng, bật vòi hoa sen, để dòng nước lạnh như băng đổ ập từ trên xuống, lạnh đến tê rần hết cơ thể, nhưng Jimin không cảm giác được gì cả. Dòng nước lả lướt đi qua từng tất da tất thịt, sự buốt giá làm nguội đi cái đầu nóng bừng của anh, và Jimin khóc.
Phải !
Thứ nước ấm nóng chảy ra từ hốc mắt khiến Jimin kinh hãi, không thể phủ nhận, không thể chối bỏ, không thể lấy bất kì cái cớ nào để nguỵ biện. Thật nóng và cũng thật lạnh. Jimin run rẩy đưa tay lên lau mặt, càng lau càng cảm thấy tuyến lệ dần trở nên nóng rát, nước mắt vỡ oà, lăn tăn chảy xuống gò má, hoà lẫn cùng dòng nước đến từ vòi hoa sen. Nước mắt là một thứ định nghĩa xa xỉ và nhạt nhoà đối với Jimin, vốn là một kẻ mang trên mình một trái tim sắc đá, nay lại co ro một mình ngồi nơi phòng tắm, hoang mang với mớ hỗn độn đang dần ăn mòn lấy cảm xúc của bản thân. Khoé môi run run, Jimin nấc lên một tiếng rồi đưa tay ôm lấy đầu mình, như một đứa trẻ to xác mà oà lên khóc nức nở, thứ nước ở tuyến mắt ùa ra như thác đổ, gồng gánh một thể xác vô cảm suốt bao năm, nay lại có thể vỡ tan thành từng mảnh chỉ vì sự ngang tàng của một kẻ điên. Và kẻ điên ấy khiến anh phải khiếp sợ đến bật khóc.
Jimin đã quen rồi, quen cái cảm giác tự mình đối đầu với sóng gió, tự mình chống chọi với thế giới đầy rẫy sự tham lam bẩn thỉu. Thế giới này thật ra rất đơn giản, nhưng thiếu vắng sự công bằng, xã hội này cũng chỉ giống như một quả bóng rỗng tếch mà thôi, tất cả chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo. Nỗ lực bằng cả sinh mạng chỉ để trả thù cho ba mẹ, trong quá khứ, Jimin đã khổ sở và chịu đựng để vượt qua từng chút một như thế nào. Không sợ pháp luật, không sợ súng đạn, không sợ vạn người ngăn cản, không sợ bản thân sẽ chùn bước. Cho đến khi Jeon Jungkook xuất hiện ngáng đường anh.
Jimin siết chặt nắm đấm, một lúc sau mới đứng dậy vươn tay tắt nước, mái tóc rũ rượi che gần hết đôi mắt hằn lên tia máu, đỏ sậm, ngập tràn u uất cùng phẫn nộ. Jimin sẽ không để bất cứ kẻ nào cản trở kế hoạch trả thù của anh, kể cả Jeon Jungkook cũng không được. Loại bỏ hòn đá đột ngột xuất hiện ở giữa đường bằng cách nào.
Giết hắn !
---
Tại sân bay Incheon lúc 5 giờ sáng.
Sân bay thưa thớt hành khách quốc tế nhưng ngập tràn cảnh sát, tất cả được điều động sang Hongkong cùng với thượng tá Han để tham gia buổi đấu giá. Jungkook sắc mặt lạnh tanh, hờ hững đứng cùng Namjoon, không buồn mở miệng. Nhưng Namjoon thì khác, cứ liên tục liến thoắng từ sở cảnh sát cho đến sân bay không ngớt miệng :
- Này này ! Có phải thượng tá Han làm hơi quá rồi không ? Có cần mang theo nhiều người đến vậy à ?
- Đừng hỏi tôi !
Jungkook cảm thấy thật phiền, ngón trỏ cứ vô thức chạm lên phiến môi, trong đầu cứ liên tưởng đến nụ hôn nóng bỏng đêm qua, càng khiến hắn nôn nao phát thèm hơn nữa. Nếu bắt được Kitty Gang ở Hongkong, chắc chắn, đừng hòng trốn thoát thêm một lần nào nữa. Hắn đã dễ dàng bỏ qua rất nhiều lần rồi, sẽ không còn thêm bất kì lần sau nào nữa. Hôn môi cũng giống như chơi cỏ vậy, thử một một lần sẽ nghiện, một khi đã lên cơn thì phải xoa dịu nó, cả cơ thể trở nên cực kỳ hưng phấn nếu như được thoả mãn, nếu không sẽ phát điên. Jungkook cũng vậy, hắn thèm thuồng dư vị trên đôi môi của Jimin, khao khát được nếm thêm một lần nữa, à không, thật nhiều thật nhiều lần nữa, tốt nhất là cho đến cuối đời.
Bên cạnh thượng tá Han là cô cháu gái lộng lẫy của ông ta, Gaeun không ngừng hướng mắt về phía Jungkook, trong đôi mắt không hề che giấu sự yêu thích, liên tục phóng điện về phía hắn. Vì xung quanh toàn những nhân vật lớn nên cô không thể đi đến chỗ của hắn, cô phải giữ hình tượng. Jungkook biết nhưng hắn không quan tâm, kể cả tin nhắn đêm qua hắn cũng lơ đi. Gaeun là một tiểu thư tài phiệt lớn lên trong nhung lụa, không có thứ gì là cô không thể không có được. Và người đàn ông hoàn mỹ trước mắt, một khi cô đã muốn, thì chắc chắn sẽ nằm trong lòng bàn tay. Cô không tin là Jungkook không có hứng thú với mình, chỉ cần cô chủ động thêm một chút, hắn sẽ thuộc về cô nhanh thôi. Có gã đàn ông nào lại từ chối một cô gái xinh đẹp, trong tay là cả gia sản đồ sộ giống như cô chứ.
Namjoon nhìn thấy Gucci Gang, mặc dù Taehyung đội tóc giả, hoá trang thành một chàng nhân viên công sở đang trên đường sang nước ngoài công tác thì vẫn có thể dễ dàng nhận ra. Vì đôi mắt của Taehyung rất đặc biệt, vô cùng hiếm có, nhìn một lần là có thể nhớ mãi không quên. Và Taehyung cũng nhìn thấy Namjoon, còn tinh nghịch mà nháy mắt một cái thay lời chào hỏi. Nhưng không thấy Kitty Gang, không phải đêm qua vừa thoả thuận sang Hongkong cùng nhau rồi sao, bây giờ lại không thấy đâu hết. Tò mò cực độ nhưng không thể chạy đến hỏi, Namjoon chỉ đành đè nén xuống, theo chân ngài thượng tá đi làm thủ tục lên máy bay. Jungkook cũng phát hiện ra Taehyung, đảo mắt nhìn xung quanh để tìm Jimin nhưng không thấy. Hắn trầm mặc lấy điện thoại ra nhắn tin vào một dãy số với nội dung : Kitty Gang ở đâu ?
Còn chưa kịp đợi bên kia phản hồi thì tay của Jungkook bị kéo nhẹ, hắn liếc mắt nhìn chủ nhân của bàn tay đang đặt trên cánh tay của hắn, Gaeun dịu dàng nói :
- Jungkook-ssi ! Đến giờ làm thủ tục rồi.
Đáy mắt của Jungkook nổi lửa, trong lòng chán ghét đến tột cùng.
Ở bên kia, AgustD đang ngồi trong chiếc BMW i8 màu bạc, mắt dõi theo bóng dáng của Jimin đang vội vã bước ra khỏi tiệm bánh Paris Baguette với chiếc túi to trên tay. Lái chiếc Porsche Taycan Turbo S rời đi, hướng về phía ngoại ô thành phố.
BMW i8 roadster 8-9 tỷ VN
Porsche Taycan Turbo S 9-9,5 tỷ VN
Chap sau mình chơi đua xe không mấy ní ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co