Chương 2
Không một ai có thể phủ nhận, Taehyung rất đẹp, đẹp đến vô thực. Đẹp từ bề ngoài đến cả nhân cách hoàn hảo, không có một từ mĩ miều nào có thể nói về Taehyung, không một vết nhơ là một thiên thần giấu cánh thực thụ. Lén thở dài một hơi, hôn lên mụn ruồi nhỏ xíu trên má anh "Taehyung...em đi làm đây!"
"..."
"Anh ở nhà ngoan nhé" -Cậu khẽ hôn lên má anh một lần nữa, trên gương mặt anh điểm nào cũng rất đẹp nhưng Jungkook lại mê mẩn mụn ruồi ở má đó không thôi, lúc nào cũng chỉ muốn hôn mãi.
Taehyung nằm quay lưng lại với Jungkook, cố nén giọng lại-"Ừ, em đi làm đi."
Mấy câu hỏi han nhau mỗi sáng mỗi tối khi rời khỏi nhà hay về đến nhà, Taehyung đã từng thấy bản thân như chìm trong hũ mật ong ngọt ngào với những điều vụn vặt ấy mà bây giờ chỉ nói thôi với cả hai đều quá đối mệt mỏi và cưỡng ép, bọn họ vì gì mà trở thành như thế.
Đợi đến khi nghe tiếng đóng cửa Taehyung mới ho sặc sụa, cả người bỏng lừ khó chịu toát đầy mồ hôi nhưng anh lại thấy lạnh lắm. Anh ôm chặt lấy gối của Jungkook nén lại cơn đau đớn ở ngực, mệt quá, đau quá!. Không đúng tại sao lại đau thế này Taehyung vẫn cứ kịch liệt ho, lồng ngực anh đau nhói, bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh thì có chất lỏng gì đó chảy vào tay anh.
Taehyung hoảng hốt đưa tay ra.
Máu...
Taehyung ho ra máu, anh hoảng sợ ngã xuống đất. Cơn ho lại kéo đến, anh kiềm lại bản thân có giữ cho mình phải bình tĩnh, nhưng cơn đau lại cứ dồn đến. Anh đau rát, bắt đầu hoa mắt, khó thở rồi ngất lịm đi. Chẳng hay thế nào, Jungkook đi quên đóng cửa ngoài. Thím Gong hàng xóm vừa dọn dẹp đi qua thì hết hồn khi nghe thấy tiếng ho sặc sụa từ trong nhà phát ra. Nửa muốn vào nửa không, cuối cùng do dự thế nào lại bật mở cửa phòng ngủ ra. Thấy Taehyung nằm vật vã dưới đất, mới hét toáng lên.
Anh nhanh chóng được đưa đến bệnh viện.
Ngoài khe cửa sổ bệnh viện chim vẫn hót, nắng vẫn lùa, anh thất thần nhìn ra thế giới rộng bao la ngoài kia rồi lại từ từ nhìn xuống cổ tay đang cắm ống truyền của mình. Con người thì ai cũng có lúc bệnh tật, sinh ly tử biệt thôi. Nhưng khi còn đang ở độ tuổi xuân, khi anh còn quá nhiều thứ phải đạt được. Khi anh còn phải đoạt lại Jeon Jungkook, sao ông trời lại nhẫn tâm thế này.
"Cậu Kim...cậu bị ung thư phổi, đã giai đoạn cuối rồi, cậu phải chấp nhận xạ trị nhanh thôi!"
"...Không cần đâu"
Một ngày trong lành nào đó, trong khi nắng vẫn ấm áp, nhịp sống vẫn vui vẻ, những chiếc xe hơi vẫn lăn bánh ồn ã náo nhiệt, chú mèo tam thể cuộn tròn mình dưới bãi cỏ xanh, vài tiếng cười đùa của mấy đứa trẻ con cuối xóm, nhà nhà vẫn sum vầy bên mâm cơm gia đình. Kim Taehyung, anh lại vừa biết tin rằng mình chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Hỏi anh có cảm giác gì sao? Nếu là vào tầm vài tháng trước hoặc ít ra là trước khi anh nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm qua, hẳn anh sẽ đau đớn lắm, đau đến tột cùng. Hẳn anh sẽ bất chấp tất cả để xạ trị, hẳn là tim anh như vỡ vụn khi nghĩ đến việc mình sẽ rời xa thế giới này, rời xa Jeon Jungkook. Nhưng mọi thứ không diễn ra như anh nghĩ, anh không khóc nhiều như anh đã tưởng tượng, cũng cảm thấy không có gì là không chấp nhận được, lòng anh còn thanh thản đi một chút...
Không đau khổ cũng chẳng tuyệt vọng...chỉ là khi biết tin mình sắp chết, thứ đầu tiên anh nghĩ tới lại chính là cậu, nước mắt cứ từng giọt đua nhau lặng lẽ rơi xuống kim ống truyền, chẳng có âm thanh nào được diễn ra, chỉ là âm thầm lặng lẽ rơi nước mắt. Chẳng biết anh còn hy vọng gì nữa, vì anh nằm trong bệnh viện thế này cậu còn chưa tới huống chi là việc anh bị ung thư.
Người ta nói đâu có sai, hy vọng lắm thì thất vọng nhiều, Jeon Jungkook của anh thực sự đi rồi, cậu thiếu niên che chở cho anh năm ấy đã quên anh mất rồi. Thật ra có luyến tiếc níu giữ cuộc đời này, thì anh cũng sẽ sống như là một vật cũ bị rơi vào quên lãng. Vậy có lí do gì để anh ở lại nơi đây không?
Không gia đình, không bạn bè, không người thân, anh vốn dĩ chẳng có gì...
Jungkook đang đưa Mijoo đi ăn ở quán Hamburger mà cô ấy thích, Mijoo là một cô gái xinh đẹp, rất tốt bụng và còn hay lải nhải. So với tính cách của Taehyung trước đây, lại không khác là mấy chỉ là đôi khi cô gái này sắc sảo hơn Taehyung rất nhiều. Đúng là sự thật chẳng có ai có đầu óc đơn giản như Taehyung cả. Nhìn cô rất ngon miệng và hài lòng với chiếc bánh trên tay, Jungkook tự nhiên nhớ tới vẻ mặt của Taehyung tối qua khi anh hỏi cậu còn yêu anh không, trái tim bỗng chốc bật lên đau nhói.
Taehyung hình như cũng thích ăn Hamburger quán này, một lát nữa mình nên mua về xin lỗi anh ấy về chuyện tối qua mới phải, đáng lẽ em không nên nói như vậy với anh !
Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên cắt ngang suy nghĩ của cậu, chữ thím Gong hiện lên trên màn hình điện thoại.
"Thím ạ?"
"Jungkook à..Con mau về xem, dì..dì..vừa qua nhà thấy Taehyung nằm vật vã dưới đất còn ho ra máu, dì đã đưa thằng bé đến bệnh viện rồi. Con mau về đi!"
Choang!
Âm thanh phát ra từ chiếc cốc thủy tinh nát bét đã chẳng còn nguyên vẹn dưới chân Jungkook, cậu nóng ruột hấp tấp lục lọi chìa khóa xe trong túi áo, phần nhân chung giữa hai lông mày cau lại, vội đến mức chẳng thể định hình được gì nữa.
"Jungkook, anh sao vậy?"
"Taehyung..Taehyung anh ấy có chuyện rồi, anh phải về ngay!!"
Mijoo hụt hẫng, thế còn cô thì sao vội nắm lấy tay cậu, ánh mắt long lanh nước "Jungkook đừng đi..."
Cô chẳng thể hiểu nổi, chẳng phải đã ngoại tình rồi sao, ngoại tình cũng tương đương với hết yêu thương người cũ rồi, tại sao chỉ cần nghe thấy cái tên ấy lòng Jungkook lại không thể nguôi xuống vậy. Chẳng lẽ cô đang cố chấp giành một người trong vô vọng sao.
Jungkook nhìn cô, rồi gạt nhẹ tay Mijoo đi "Taehyung..cần anh hơn!"
Giây phút đó là giây phút cô đau lòng nhất, Taehyung cần cậu vậy còn cô thì sao? Cô cũng yêu Jungkook mà. Cô cũng đang làm tất cả vì yêu cậu, thậm chí là làm người thứ 3, thậm chí là mang danh phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác. Cô đang mong chờ gì, mong chờ cậu sẽ bỏ vợ để đến với cô, mong chờ cậu sẽ bỏ Kim Taehyung sao?
Thật nực cười.
Nhìn Jungkook đi, chẳng bao giờ đi với cô, cậu lại bỏ ra vẻ mặt hốt hoảng lo lắng ấy cả, cũng phải thôi vì Kim Taehyung đã sát cánh bên cậu, đã là hôn nhân hợp pháp của cậu. Còn cô chỉ mới bên cậu vài tháng vỏn vẹn, cô chỉ còn chỗ là kẻ phá hoại gia đình người khác thôi. Cô không ghét Taehyung, cô cũng không hận anh ấy, ngược lại còn thấy rất có lỗi, Mijoo đã từng vô tình gặp Taehyung một lần ở công ty khi anh đến đón Jungkook. Cô không muốn phải xen vào cuộc đời của anh, nhưng đành chịu thôi, ai bảo cả anh và cô đều yêu Jungkook nhiều đến thế.
Vì một chữ yêu mà đánh đổi bất chấp, vì một chữ yêu rối loạn cuộc đời..
Thì ra cả Mijoo và Taehyung đều là những kẻ ngốc, ngốc như nhau!
Những kẻ ngốc rơi vào vòng xoáy yêu Jeon Jungkook điên dại.
Không ăn nổi gì nữa, Mijoo thanh toán tiền rồi lặng lẽ ra về một mình. Trời khuya lạnh lẽo, bước dần dưới con đường mòn ấy, bờ vai mỏng manh lại khẽ run rẩy. Có phải cô đã sai rất nhiều không?.Jungkook phi xe như điên đến bệnh viện, khi vừa đến nơi, cũng là lúc Taehyung thiếp đi mất rồi. Có lẽ anh đã quá mệt mỏi, quá mệt với thế giới này, quá mệt với tình yêu trong anh. Sau cả một ngày dài, suy nghĩ về việc rời bỏ, rời bỏ tất cả, rời bỏ luôn lí trí sống, mảnh đời ồn ã còn lại.
Bỏ lại những giấc mơ dài, những ngày cô đơn không cậu, những ngày mưa lạnh buốt...
Rời bỏ nụ cười rối trá, lời yêu trống rỗng của Jeon Jungkook...
Một đêm không mộng!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co