Truyen3h.Co

•KTH• He's mine

•61•

971track

Vì ra mồ hôi, dăm sợi tóc dán lên mặt Minji, hai má cô đỏ hồng, tay vì muốn đẩy Taehyung ra nên vẫn còn đang áp lên ngực anh.

Bốn khuôn mặt hóa đá trong chốc lát, Minji rụt rè lên tiếng: "...Cháu chào dì."

Bà Kim hồi hồn, gật đầu coi như chào lại: "Hai đứa đang làm gì vậy, sao người đầy mồ hôi thế kia?"

Taehyung: "Tập thể hình."

Bà Kim trợn tròn mắt: "Tập thể hình? Đang có em bé sao lại tập thể hình chứ? Mau mau, đi với dì đi bệnh viện xem xem."

Bà bỏ hết đồ đang cầm xuống, định xông tới.

Minji vội vàng nhảy khỏi người Taehyung, xua tay giải thích: "Dì ơi, cháu không có thai."

"Không có thai?"

"Vâng." Minji đỏ mặt, "Người ta chỉ viết bừa thế thôi, cháu không có thai... chẳng qua là béo."

Bà Kim đứng hình ngẩn tò te, gật gật đầu: "...Vậy à, béo mới đẹp, béo mới đẹp."

Minji đúng là dở khóc dở cười.

Cái chuyện gì đây.

Taehyung hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại tới?"

"Mẹ hả," bà Kim ho một tiếng, "mẹ qua thăm con, không được à? Con tự nói xem, bao lâu rồi con không về nhà cũ hả?"

"Dạo này công việc khá bận." Taehyung đáp rồi ôm eo cô nàng đứng bên, "Cô ấy mồ hôi khắp người rồi, con đưa cô ấy đi tắm, có gì để lát nữa nói sau nhé."

Minji chạy như bỏ trốn lên tầng trên.

Sau khi chắc chắn mẹ anh không thể nghe được, cô mới la lên: "Làm sao bây giờ? Bị mẹ anh thấy rồi! Em em ăn mặc tùy tiện quá, lại còn chẳng trang điểm nữa."

"Sớm muộn gì chẳng phải gặp." Taehyung chẳng mấy để tâm, vào phòng tắm bật nước nóng cho cô, "Tắm trước đã."

Minji đâu còn tâm tình nào mà tắm.

Cô đuổi anh ra ngoài, đóng sập cửa lại, lấy điện thoại nhắn tin cho Sohee.

Minji nương nương: "Oa a a làm sao bây giờ, mẹ của Taehyung tới nhà anh ấy, em nên làm gì bây giờ... Em onl chờ chị, cực kỳ gấp đó! [òa khóc.jpg]"

Sohee: "Không phải chứ, hai người chơi đạo cụ bị phát hiện à? Thế thì hết cứu, tùy số vậy."

Minji nằm trong bồn tắm lớn, ôm đầu gối, mặt rõ đáng thương.

Minji nương nương: "Không phải chơi đạo cụ, đạo cụ anh ấy nói hóa ra là cả một phòng toàn thiết bị tập thể hình, chị tin nổi không? Em bị bắt vận động suốt cả buổi, khiếp quá, đúng là không thể đáng thương hơn được nữa!"

Sohee: "Chị thấy cô nói có vẻ như tiếc nuối lắm."

Minji nương nương: "Khoan nói chuyện này... Cạnh phòng tắm có một cửa sổ lớn, hay là thế này, chị lái xe tới bên dưới cửa sổ, em nhảy xuống, chạy đã rồi tính tiếp."

Sohee: "Hai người yêu đương đàng hoàng, sao phải làm như vụng trộm lén lút thế? Chị không đi đâu, em tự sinh tự diệt đi."

OK.

Tình nghĩa chị em mong manh hôm nay đã xuất hiện vết rạn nứt rồi đấy.

**

Dưới tầng, bà Kim hỏi xác nhận lại một lần nữa.

"Con bé thực sự không có thai à? Đây là chuyện lớn đấy, con đừng có giấu mẹ."

Taehyung: "Con giấu mẹ làm gì."

Cuối cùng thì bà Kim cũng chịu tin, quay sang thấy Nari đang chơi game bèn cằn nhằn: "Con đã bao tuổi rồi mà còn suốt cả ngày ngồi nghịch mấy thứ này hả?"

Nari không ngờ bỗng dưng lại nói tới mình: "Con đâu có chơi suốt cả ngày."

Bà Kim tiếp tục cằn nhằn một thôi một hồi, nói đủ rồi mới quay sang hỏi: "Sao con lại mang người ta về nhà con? Con bé không phải là minh tinh hay sao, dạo này mẹ có thấy nó lên báo suốt, ồn ào lắm."

Taehyung nhíu mày: "Mấy tin đồn đó mà mẹ cũng tin à?"

"Mẹ tin hay không không quan trọng, quan trọng là con phải thật lòng coi người ta là bạn gái, đừng để mấy chuyện thị phi này xảy ra chứ," bà Kim dạy, "con gái nhà người ta ngày nào cũng bị mắng chửi thì còn ra cái gì nữa?"

Bà bảo Nari mở cho mình một tài khoản Twitter, lướt xem thử thì thấy ngay Minji trên trang đầu.

Ngoại hình quả thực ưa nhìn, dáng dấp cao ráo, phần lớn bài trên Twitter toàn là quảng cáo, không nhìn ra được tính tình thế nào, bà còn nhìn thấy cả hình con gái nhà mình trong ảnh Minji đăng, thế mới biết, hóa ra Nari đã gặp người ta từ đời nào, tra hỏi một hồi mới moi ra được không ít chuyện, hôm qua lại thấy có tin bầu bí nên nay bà liền lật đà lật đật tới đây.

Bà Kim bỗng nhớ ra: "Phải rồi, mẹ mang cho con ít đồ này."

Bà mở cái túi to ra, bên trong có đủ các thể loại: mấy túi bánh mì đen, chuối tiêu, dâu tây, anh đào, me chua đủ kiểu.

Tất cả đều là đồ bà bầu mấy tháng đầu nên ăn.

Taehyung không biết chuyện này nên mới bảo: "Mấy thứ này mua ở ngoài là được, đâu cần mẹ phải mất công mang sang thế này."

"Mất công gì, chỗ đồ này toàn là đồ mới cả đấy, lát nhớ cất vào tủ lạnh, chừng nào Minji về thì cho con bé mang một chút về." Bà Kim nói xong liền nhìn đồng hồ treo tường, "Đã giờ này rồi sao chưa thấy thím Bae tới nhỉ?"

Thím Bae là người giúp việc gia đình bà Kim sắp xếp riêng cho Taehyung, đáng ra là sẽ ở trong này luôn nhưng Taehyung không chịu nên mỗi ngày lại đi sang đây quét dọn cơm nước.

"Hôm nay không ăn cơm ở nhà nên con bảo thím không cần tới."

Ngụ ý là anh đang chuẩn bị đi ăn tối bên ngoài với Minji.

Không biết là không hiểu hay giả vờ không hiểu, bà Kim gật gù: "Vừa hay lâu lắm rồi mẹ không vào bếp, mấy đứa muốn ăn gì? Mẹ nấu cho."

Nari lập tức bỏ điện thoại xuống: "Mẹ à, đừng, con no lắm, không ăn đâu."

Tài nấu nướng cũng có phân chia cấp bậc, tài nghệ của bà Kim là thuộc tầng cao nhất của: tầng luyện ngục – tha cho con đi, bất kể mẹ có vào bếp bao nhiêu lần cũng không tiến bộ nổi đâu.

"Trưa nay con chưa ăn gì, đang còn nhỏ, đừng có ăn kiêng." Bà Kim đi về phía tủ lạnh, tự nói một mình, "May mà có đầy đủ thực phẩm đây rồi, con có biết Minji thích ăn gì không?"

Taehyung nhìn người nấp sau cầu thang mãi không dám xuống dưới, bật cười bảo: "Cô ấy dễ nuôi lắm, không kén ăn gì đâu."

Nói xong, anh leo lên cầu thang nhìn người đang ngồi dưới bậc thềm: "Ngồi ở đây làm gì?"

Minji bĩu môi, kéo kéo quần áo trên người: "... Dì với Nari đều ở đây, sao anh chỉ đưa cho em có mỗi cái áo sơ mi?"

Taehyung nhướn lông mày, kéo tay cô: "Quên mất, lại đây nào."

Cuối cùng Minji thay một bộ áo phông quần đùi của đàn ông.

Cô xấu hổ muốn chết, đứng ở đầu cầu thang, không chịu xuống: "Mặc thế này xấu lắm phải không?"

"Đừng sợ, con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng."

Minji cáu: "Anh bảo em xấu!"

Taehyung cực kỳ tự nhiên đáp: "...Anh tự bảo anh."

Cuối cùng vẫn phải ngượng ngùng đi xuống tầng một.

Bà Kim nhìn thấy cô, thái độ rất thoải mái: "Xuống rồi à? Dì đang làm cơm chiều, cháu thích ăn gì?"

"Gì cũng được ạ." Minji đáp, "Dì à, để cháu giúp dì."

"Không cần đâu mà." Bà Kim liên tục phẩy tay, "Đông người vướng chân vướng tay, mình dì làm là được rồi."

Minji đành ngoan ngoãn ngồi xuống sô pha.

Nari lập tức sán tới, mặt đầy vẻ sùng bái: "Chị dâu, chuyện Yuna là chị nói ra à?"

Minji hỏi một đằng đáp một nẻo: "Em không phải đi học à?"

"Học kỳ này em ít môn lắm, hôm nay là ngày trống tiết." Nari đáp rồi hạ giọng thật thấp bảo, "Phải rồi, em mách này, dạo này Ryu Hwayoung hay đến nhà em lắm."

Minji liếc mắt nhìn nhìn, Taehyung đang ngồi trên sô pha đọc tài liệu, rõ ràng chẳng định tham dự cuộc trò chuyện của họ.

"Tới nhà em làm gì?"

"Lấy lòng cha mẹ em, sao chị không lo gì vậy, không sợ cha mẹ em bị mua chuộc mất sao?"

Minji phì cười: "Tôi không cần nàng công chúa nón xanh phải gợi ý giúp tôi đâu nhé."

Nari cãi: "Choi Jungwoo từ hôm qua đến giờ cứ tìm em suốt đấy nhé, còn chạy tới tận trường nữa."

"Tìm em làm gì?"

Nari cười khẩy: "Còn làm gì nữa, biết gia cảnh nhà em thế nào nên muốn em tẩy trắng giúp hắn ta, còn bảo là yêu em suốt đời vĩnh viễn không đổi thay, hồi trước lúc yêu nhau, đúng là không biết miệng anh ta có thể nói ngọt như vậy, xem ra đã luyện không ít trước mặt ả người đại diện kia rồi."

Minji nhún nhún vai, ngồi xem tivi, rõ ràng là chẳng mấy hứng thú với đề tài này.

"Lại ăn cơm thôi." Bà Kim bày nốt món cuối cùng ra bàn.

Bốn người ngồi quanh bàn ăn.

Minji nhìn thịt cá trước mặt, mí mắt giần giật.

Bình thường nhà Kim đội toàn ăn uống phong phú thế này sao? Ngày nào cũng ngồi văn phòng sao không thấy béo nhỉ?

Bà Kim điềm nhiên nói: "Lâu lắm dì không vào bếp, mùi vị có lẽ không được như xưa."

Minji cười: "Trông đều rất ngon ạ."

Bà Kim gật đầu: "Ăn đi."

Minji gắp một miếng súp lơ xanh cho vào miệng.

... Cứng quá, chưa chín.

Cô nhìn nhìn mọi người xung quanh, Taehyung thản nhiên như thường, Nari cắm đầu ăn cơm không, bà Kim nhìn cô bằng ánh mắt đầy chờ mong.

Minji cố nuốt hết thức ăn trong miệng xuống bụng, cười hết sức chân thành: "Ngon thật."

Bà Kim liền cười: "Ngon thì ăn nhiều một chút nhé, ăn thêm thịt đi, người cháu cao vậy, không sợ béo đâu, cứ ăn uống thoải mái."

Minji liên tục vâng dạ.

Tivi đang bật, để cách bàn ăn không xa, mọi người đều xem được.

Minji nuốt vội miếng sườn, ngoài mặt vẫn liên tục mỉm cười.

Một đoạn nhạc dạo quen thuộc vang lên.

Minji bất giác ngẩng đầu nhìn, quả nhiên, cái người vừa lướt qua màn hình... không phải chính là cô đó sao.

Tivi không ngờ lại đang phát cái phim cung đấu của cô!

Bà Kim vẫn tiếp tục ăn cơm nhưng rõ ràng là tinh thần đã chuyển sang tập trung xem phim.

"Chẳng qua chỉ là tiện tì, thế mà cũng dám sinh con cho hoàng thượng sao?" Trong tivi, cô đang hạ thấp giọng nói thật khẽ, "Dạo này ngự thiện phòng hằng ngày đều mang canh tới chỗ cô ta, ngươi tìm cơ hội thêm ít thứ hay ho vào trong canh đi, hiểu chưa?"

Bà Kim dạo này đang theo dõi phim này, xem rất say sưa, bất giác nói: "Ả Hyewon này thật là quá..."

Nói được nửa chừng thì kịp thời phanh lại.

Minji thấy buồn cười: "Cháu cảm thấy nàng ta quá ác độc, hại quá nhiều đứa trẻ."

"Đúng đấy." Bà Kim thấy cô tiếp lời, bèn nói tiếp, "Tên ngự y thích nàng ta cũng thật đáng thương, giúp nàng ta làm biết bao nhiêu là chuyện thất đức."

"Tên ngự ý đó cũng không phải người tốt đâu, dì xem tập mười chưa? Ở đoạn đó có một tình tiết nhỏ cực kỳ quan trọng đấy."

Bà Kim hiếu kỳ: "Tình tiết nào thế?"

...

Minji cứ vậy ngồi trò chuyện với bà Kim hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng trên bàn cơm chỉ còn sót lại hai người họ, ăn xong cùng nhau đi rửa bát, tiếp tục tán gẫu.

Trước khi về, bà Kim add Messenger của Minji, tỏ ý sau này lại tiếp tục thảo luận phim ảnh với nhau.

Tiễn bước hai mẹ con về, cuối cùng Minji không thể cười nổi nữa.

Cô suy sụp bảo: "Kim đội ơi, cả chiều tập luyện của em thế là công dã tràng rồi..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co