Chap 49
Taehyung tới văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Lee tranh thủ lúc rảnh rỗi, lười nhác dựa vào ghế lớn chơi điện thoại, nhìn thấy hắn tới liền hoảng sợ, vội vàng cất điện thoại đi, banh mặt quở trách: "Kim Taehyung, sao cậu lại thế này, không biết lớn nhỏ, vào mà không biết gõ cửa sao?"
Taehyung cười nhạt, "Gõ cửa với tiền đề là cửa được đóng lại."
Hiệu trưởng Lee chỉ tùy tiện nói, không tính toán sẽ thật sự so đo với hắn, bà trấn định lại tinh thần, ưu nhã nâng chung trà lên đánh giá Taehyung, lần trước ở Hanyang vẫn chưa nhìn kỹ, lần này mới phát hiện hắn thật sự trưởng thành hơn không ít, trong trí nhớ của bà, cậu bé kia có khuôn mặt non nớt chưa nẩy nở hoàn toàn, lông mày đen nhánh, mũi thẳng, cằm thon gầy, ngũ quanh rõ ràng, rất có cảm giác thiếu niên.
Dù sao cũng từng là học sinh mà mình coi trọng nhất, trong lòng hiệu trưởng Lee có chút cảm khái, nhưng lại ngại những ân oán trước kia, bà vẫn như cũ không cho hắn sắc mặt tốt, "Không phải cậu rất có cốt khí sao? Tôi còn tưởng là có đánh chết cậu cũng không quay lại."
"Bà cho rằng tôi muốn sao?" Taehyung mặt không đổi sắc nhún nhún vai, "Thầy giáo buộc tôi tới, tôi cũng hết cách."
Hiệu trưởng Lee xùy một tiếng, buông chén trà, "Nói đi, tới tìm tôi có chuyện gì?"
Taehyung cũng không cố kỵ, nói thẳng: "Tôi muốn chuyển lớp."
"Chuyển lớp? Lớp A1 là lớp trọng điểm, cũng là lớp tốt nhất cả khối, cậu còn bất mãn chỗ nào?"
"Tôi muốn tới lớp bình thường, A3 khá được."
Taehyung nói, cảm thấy tình cảnh này có chút quen quen, nhớ tới lúc hắn vừa tới Hanyang cũng chính là muốn tới lớp bình thường.
... Hắn muốn làm người bình thường khó đến vậy sao?
Vẻ mặt hiệu trưởng Lee không thể hiểu nổi, lấy danh sách trên bàn quét qua lớp ba, ngay sau đó liền hiểu rõ, "Cậu muốn học cùng lớp với cô gái nhỏ bên Hanyang kia?"
"Ừ." Taehyung hào phóng thừa nhận.
"Hai người có quan hệ gì?"
Taehyung không đáp, "Một là tôi tới A3, hai là cô ấy tới A1, bà xem cái nào tiện hơn?"
Hiệu trưởng Lee tức đến bật cười, "Cậu cho rằng cậu là ai, tôi dựa vào cái gì mà phải nghe cậu? Điểm số là tất cả, con bé đó nên vào lớp nào thì phải vào lớp ấy, ai cũng không thay đổi được, muốn trách thì trách điểm của con bé đó không đạt tiêu chuẩn."
"Hy vọng bà có thể thực sự cầu thị." Taehyung nói, "Thành tích của Hanyang thấp hơn Cheong A, bà lấy tiêu chuẩn của Cheong A để áp đặt lên cô ấy có phải là quá hà khắc rồi hay không? Hai trường trao đổi sinh mục đích là vì sự tiến bộ của cộng đồng, bà thì lại đưa cô ấy tới lớp kém nhất, bảo cô ấy làm sao để tiến bộ?"
"A3 kém chỗ nào?
"Người đứng đầu lớp mới chỉ được 600 điểm, chỗ nào không kém?" Taehyung nói như lẽ đương nhiên.
"..."
Nếu bà nhớ không nhầm thì con nhóc kia chỉ thi được hơn 500 điểm, làm người có cần hai mặt như vậy không?
"Còn có, Soo Ah ở Hanyang chính là tâm can của các giáo viên, nếu bọn họ biết bà ngay cả lớp trọng điểm cũng không cho cô ấy vào..." Taehyung cố ý kéo dài âm cuối, "Bà nói xem liệu có nháo tới không vui hay không?"
"Cậu còn muốn uy hiếp tôi?" Hiệu trưởng Lee đập bàn, trừng mắt nhìn hắn một cái, bực bội vẫy vẫy tay, "Được rồi, lời cậu nói tôi sẽ xem xét, cậu mau cút đi!"
Nhìn thấy là phiền.
Quả nhiên là so với Taehyung, bà vẫn thích Min Yoongi hơn nhiều, an tĩnh lại nghe lời, đâu như tên nhóc Taehyung này, ngay từ khi bắt đầu đã gây ra không ít phiền phức, trong đầu chỉ toàn nghĩ mấy chuyện xấu xa.
"Cảm ơn." Thấy mục đích đã đạt được, Taehyung không hề lưu luyến rời đi.
***
Taehyung trở về tìm Soo Ah, trên đường bỗng nhiên nghe được có người ở phía sau gọi hắn.
Taehyung quay đầu lại, một nam sinh trên mặt có đầy tàn nhang kích động chạy tới, vui sướng kêu lên: "Taehyung ! Thật sự là cậu! Cậu đã trở lại rồi?"
Taehyung sửng sốt vài giây, nhìn mặt cậu ta một lúc, ký ức dần dần quay lại, một lúc sau mới nói ra một cái tên: "Chae Min?"
Chae Min giả vờ tức giận: "Cậu thế mà lại trầm mặc lâu như vậy! Không phải quên tớ rồi đấy chứ?"
"Hơn hai năm không gặp, không nhớ rõ là chuyện bình thường."
"Không nói cái này nữa, sao cậu lại trở lại rồi? Không phải cậu đã thôi học sao? Trường học bảo cậu quay về?" Chae Min kích động hỏi liền một lúc ba câu.
Taehyung không có nhiều kiên nhẫn như vậy, dăm ba câu đã trả lời hết các vấn đề của cậu ta, sau đó liền nhấc chân đi, "Tôi còn có việc, đi trước đây."
"Ai từ từ, tớ còn rất nhiều chuyện muốn hỏi mà!" Chae Min vội vàng theo sau, "Chuyện năm đó rốt cuộc là thế nào? Cậu đánh nhau với người ta thật à? Cậu thật sự đánh cho Young Nam nằm viện?"
Young Nam là bạn cùng lớp với Taehyung, tuy quan hệ giữa họ không tốt nhưng cũng không tới mức ngươi chết ta sống đi?
"Quên rồi." Taehyung đáp cho có lệ, rõ ràng là không muốn nói chuyện nhiều.
Chae Min thức thời không hỏi lại nữa, ngược lại còn rất có hứng thú nói: "Cậu còn nhớ cô ấy không?"
"Ai?"
"A, lời kịch không đúng tý nào, theo như trên mạng viết, lúc này cậu hẳn sẽ nói là không quên, sau đó tớ đáp tớ còn chưa nói là ai mà cậu đã trả lời là không quên rồi, cuối cùng chứng minh trong lòng cậu vẫn luôn có cô ấy."
"..."
Nhiều năm qua đi như vậy, ấn tượng của hắn đối với Chae Min chỉ dừng lại ở một tên ngốc bạch ngọt, không nghĩ tới đến bây giờ cậu ta vẫn như vậy.
"Không phải chứ, cậu thực sự không nhớ rõ?" Chae Min nhìn biểu tình của hắn, không thể tưởng tượng mà kêu lên, "Lee Na Ra ấy, bạn học của tớ, bạn gái cũ của cậu, cậu không nhớ cô ấy sao?"
"..."
Thật là, cái hay không nói chỉ toàn nói cái dở.
Nếu không phải có người cố ý nhắc tới, Taehyung đúng là thật sự đã quên có người này.
Chae Min còn đang lải nhải hồi ức thanh xuân năm đó của bọn họ, trước mắt bỗng thoáng qua một bóng hình màu trắng xinh đẹp.
Hắn không nhịn được nâng mắt lên, một cô gái đang đi về phía bọn họ, tóc dài đến eo, con ngươi đen nhánh, môi màu hồng nhạt, biểu tình lạnh lùng nhưng lại cực kỳ xinh đẹp.
Chae Min vô ý huýt sáo một tiếng: "Oa, mỹ nhân kìa, trước kia chưa từng thấy qua, học sinh mới sao?"
Cậu ta cảm thán một câu.
Taehyung bên cạnh đột nhiên dừng lại.
Sau đó, Chae Min nhìn thấy mỹ nữ dừng chân trước mặt bọn họ, mặt vô biểu tình nhìn Taehyung: "Anh lâu quá."
"Xin lỗi, có việc trì hoãn." Taehyung cười.
Chae Min: "Hai người quen nhau sao?"
Taehyung giới thiệu đơn giản cho bọn họ làm quen.
"Chào cậu." Soo Ah nhẹ nhàng gật đầu với Chae Min.
"Chào cậu chào cậu!" Chae Min cũng hưng phấn gật đầu, "Hanyang thế mà có một mỹ nữ như vậy, sớm biết thì lúc báo danh tớ đã tới Hanyang rồi."
Vì thế ba bọn họ cùng đi với nhau.
Dọc theo đường đi, miệng Chae Min cũng không hề dừng lại, chẳng qua là đối tượng nói chuyện với cậu ta chuyển từ Taehyung sang Soo Ah mà thôi.
Cậu ta giới thiệu hoàn cảnh của Cheong A cho cô nghe, có những nơi nào thú vị, nói từ hiệu trưởng nói tới giáo viên, lại từ giáo viên sang tới học sinh, chuyện gì cậu ta cũng có thể nói được.
Taehyung mấy lần muốn kéo Soo Ah ra khỏi cuộc trò chuyện nhàm chán này, nhưng thái độ Soo Ah rất khác thường, bày ra một bộ dáng kiên nhẫn chưa từng có từ trước tới nay, nghiêm túc nghe Chae Min kể chuyện, khi thì gật đầu, khi thì phụ họa hai câu làm cho lòng hư vinh của Chae Min được thỏa mãn.
"Cậu còn chuyện gì muốn hỏi không?"
Chae Min nói một hồi, miệng đã khô không khốc, rốt cuộc cũng nhường lại quyền chủ động cho cô.
Soo Ah dừng một chút, không hề để ý hỏi: "Cậu biết Lee Na Ra không?"
Taehyung đột nhiên nhìn cô, sao cô biết?
"Biết nha! Sao có thể không biết? Cậu xem như là hỏi đúng người rồi đấy."
Nhắc tới chuyện bát quái, Chae Min lại càng hăng say, "Cô ấy rất nổi tiếng trong lớp tớ, còn là bạn gái cũ của Taehyung nữa!"
"Tôi không..." Taehyung vừa mới há mồm đã bị ánh mắt lạnh buốt của Soo Ah liếc qua, "Anh im miệng."
Taehyung im như thóc.
Chae Min không hề phát giác, thao thao bất tuyệt nói: "Tớ với Lee Na Ra là bạn học cùng lớp, cho nên cũng coi như là đương sự. Khi đó Taehyung với cô ấy qua lại với nhau, mỗi ngày đều chạy tới lớp tớ, sao mà không biết được?"
Soo Ah liếc Taehyung một cái, "Hắn lúc ấy mới chỉ 13, 14 tuổi đi, đã có bạn gái rồi?"
Chae Min chua ngoa nói: "Vậy mới nói, cho nên không thể trông mặt mà bắt hình dong được!"
"Cậu thử nói hươu nói vượn nữa xem?"
Taehyung âm trầm nghiến răng, nghiêm trọng hoài nghi cậu ta đã coi như hắn không tồn tại.
Chae Min vô tội: "Chẳng lẽ không phải?"
Taehyung muốn phát hỏa, Soo Ah lại đột nhiên nhìn về phía hắn: "Anh có tư cách gì tức giận?"
Taehyung: "?"
Soo Ah: "Bởi vì bị cậu ấy nói ra sự thật cho nên thẹn quá hóa giận?"
"..."
Taehyung xem như đã nhìn ra, bạn học nhỏ hình như là rất tức giận, chỉ cần hắn nói thêm một câu thì chính là đổ thêm dầu vào lửa.
Chae Min trì độn một lúc mới nhận ra bọn họ không thích hợp, "Hai người có quan hệ gì thế?"
Thấy thế nào cũng không giống bạn bè bình thường.
Soo Ah: "Bạn qua đường."
Taehyung: "..."
Chae Min: "..."
Được rồi, đúng thật là không phải bạn bè bình thường.
Này mẹ nó tới bạn bè còn không phải kia mà.
Taehyung thấy Chae Min còn muốn nói tiếp, không thể nhịn được nữa mà cắt ngang: "Được rồi, không còn sớm nữa, bọn tôi muốn đi ăn cơm."
Ý tứ chính là cậu mau cút đi.
Chae Min lại không nghe ra, cười nói: "Được nha, cùng nhau ăn, vừa lúc tớ cũng đói rồi."
Taehyung: "Cậu còn có việc."
"Hả? Không có mà."
Mắt Taehyung đen như mực, nhìn hắn chằm chằm gằn từng chữ một: "Tôi nói cậu có thì cậu có."
Sau lưng Chae Min chợt lạnh, cảm giác như cái chết đang đến gần, ngại ngùng nói: "Hình như thật sự có..."
Thấy Chae Min rốt cuộc cũng đi, Taehyung nhẹ nhàng thở ra, Cheong A có nhà ăn, còn rất xa hoa, không thua kém gì so với nhà hàng ở bên ngoài.
"Chúng ta tới nhà ăn ăn đi."
Soo Ah không có ý kiến, "Ừ."
Đồ ăn ở nhà ăn rất phong phú, có gà có vịt còn có tôm hùm nướng, đủ hương đủ vị, trừ việc đắt ra thì cũng không thấy có khuyết điểm nào khác.
Hai người đều có tâm sự, không đặc biệt muốn ăn gì, tùy tiện chọn hai phần cơm, bưng khay đến vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.
Soo Ah dùng đũa chọc chọc cơm, trong lúc vô tình liếc thấy Taehyung đang xé đũa, đốt ngón tay sạch sẽ thon dài, khớp xương uốn lượn rõ ràng, mu bàn tay trắng đến mức có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh nhạt, xinh đẹp thon dài, ánh mắt cô không rời đi mà nhìn chằm chằm vào nó.
"Sao thế?" Taehyung kỳ quái nâng tay lên, "Trên tay anh có gì sao?"
"Chỉ là cảm thấy tay anh rất đẹp."
Soo Ah ăn một miếng cơm, nhàn nhạt nói: "Chặt đi nhất định là càng đẹp hơn."
"..." Taehyung không ăn nổi nữa, buông đũa, "Anh bị oan mà."
"Cho nên anh với Lee Na Ra không có quan hệ gì?"
Taehyung quay mặt đi, ho nhẹ, "Cũng không hẳn, bất quá tất cả đều là quá khứ đã qua."
Soo Ah a một tiếng, bình tĩnh nhìn hắn, "Không giải thích rõ ràng, anh cũng sẽ trở thành quá khứ của em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co