Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 21

nguyenbinhan

Cuộc thi đấu bóng rổ dành cho nam sinh cấp 3 chính thức bắt đầu vào trung tuần tháng 11.

Trận đấu này là thi vòng trường, mỗi khối sẽ cử ra một đội không phải thành viên của đội bóng rổ trường tham gia, đấu luân lưu 2-2, đội chiến thắng hai trận sẽ lấy được tư cách đại diện trường cùng đi thi với đội bóng rổ của trường.

Jae Mi kéo Jung Ah đi xem trận đấu lớp 11 đấu với lớp 12.

Thời gian đấu bóng rổ thường vào chiều thứ Bảy. Trường học phá lệ cho học sinh được chọn tự học hoặc đi xem đấu bóng vào buổi chiều.

Nếu không phải bị Jae Mi kéo đi, chắc chắn Jung Ah sẽ chọn cái trước, nói không chừng sẽ đến thư viện.

Ngẫm lại cứ thấy hạnh phúc như đang nằm mơ.

Nhưng bây giờ, cô chỉ có thể trở thành một trong những thành viên của "đại quân đi xem thi đấu" nhốn nháo này.

Jung Ah thở dài, đi theo Jae Mi tới cầu thang dẫn vào sân bóng rổ, rẽ một cái đã xuất hiện trong khán đài.

"Ê, đi về phía trước đi. Đằng sau thì xem được gì! Tớ bảo đội bóng rổ chiếm vị trí ở hàng đầu tiên giúp rồi." Jae Mi kéo Jung Ah chạy về hàng đầu tiên.

Đến cũng đã đến rồi, Jung Ah không muốn phá hỏng sự hưng phấn của cô ấy, nên cũng đi theo ngồi xuống hàng phía trước.

Đây là lần đầu tiên Jung Ah chính thức tiến vào sân bóng rổ, trước đó cô từng đi ngang qua cửa, nhưng cũng chỉ liếc nhìn sơ qua. Có lẽ lúc đó không có cuộc thi nào, chỉ có đội bóng rổ trong trường tới luyện tập. Ánh đèn trên trần nhà cũng không chói lọi như lúc này, nó chiếu lên sàn gỗ phản quang của sân vận động làm người ta thấy chói lọi tới chảy cả nước mắt.

Đột nhiên khiến Jung Ah cảm thấy mấy trận thi đấu trên tivi không được chân thật lắm.

Cô dời mắt không nhìn trần nhà nữa mà nhìn về phía giữa sân.

Có thể nhìn ra được trường học rất coi trọng cuộc thi đấu vòng tròn này.

Tuy chỉ là trận đấu tuyển chọn của trường, nhưng ở khán đài đối diện chỗ Jung Ah ngồi còn giăng một hàng chữ "khu vực ban giám khảo" được tạo ra từ dây đỏ và vàng.

"Đó là vị trí dành cho lãnh đạo trường và giáo viên chủ nhiệm. Nghe nói hôm nay có lãnh đạo trong thành phố tới xem thi đấu, còn có cả đài truyền hình tới quay nữa." Jae Mi đụng nhẹ vào cánh tay Jung Ah, mỉm cười đầy tự hào: "Sao nào? Tuy thành tích tổng thể của trường chúng ta không quá tốt, nhưng phần giải trí vẫn rất mạnh, lợi hại không?"

"Ừm, lợi hại."

Jung Ah lấy một chiếc mp5 trong túi ra.

Đây là chú lái xe nhà họ Kim đưa cho cô vào một tháng trước, nói là nhận được điện thoại của thầy Han, biết máy nghe nhạc cũ mà Jung Ah dùng để nghe tiếng Anh đã bị đập nát, sau khi báo lại với chú Kim đã cố ý mua về cho cô.

Bên trong còn có toàn bộ tài liệu và file nghe môn tiếng Anh của ba năm cấp 3. Bây giờ, Jung Ah gần như luôn mang nó theo người.

"Tớ không muốn làm cậu mất hứng, nếu lát nữa không xem tiếp được..." Jung Ah có chút do dự, tiếp đó hờ hững hỏi ý kiến của Jae Mi: "Cậu có để ý chuyện tớ luyện nghe tiếng Anh không?"

Jae Mi ngạc nhiên tới mức trợn tròn mắt, lập tức nhào vào lòng Jung Ah cọ cọ: "Hu hu hu, chuyện này mà còn phải hỏi ý tớ. Bảo bối, cậu đúng là quá tốt."

"..."

Jung Ah suýt nữa bị cô ấy ôm ngạt thở.

Cũng may trước khi Jung Ah kịp giãy dụa cầu cứu, sân bóng rổ đã đột nhiên truyền tới tiếng hò hét rất hưng phấn, tựa như sóng triều trầm thấp dạt từ một nơi nào đó qua đây.

Jae Mi buông Jung Ah ra, hai người cùng quay đầu nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Có thành viên của đội bóng rổ đã kết thúc khởi động, tiến vào trong sân.

Các thành viên mặc áo bóng rổ xếp thành một hàng, năm người chính thức và một người dự bị. Trong đó có cả tên ngốc trời sinh Dong Ju. Cậu ta đang nhảy nhót ngoắc tay ra hiệu với các khán đài xung quanh, đắc chí như con khỉ đi tuần núi vậy.

Rất nhiều tiếng la ó và tiếng cười vui vẻ vang lên.

Nhưng hiển nhiên, người làm toàn trường trở nên như vậy không phải Dong Ju, mà là Taehyung đang lười biếng ôm bóng đi đằng trước cậu ta.

Có đôi khi, Jung Ah rất bội phục Taehyung.

Trên người vị thiếu gia này luôn khiến người ta có cảm giác anh rất nhàn nhã, tựa như chẳng ai tồn tại vậy. Tuy trở thành tiêu điểm của toàn trường, tên của anh đang bay khắp nơi trên khán đài, nhưng Taehyung lại chẳng thèm để tâm mà làm tiếp việc của mình. Giống như lúc này, anh đang quay đầu thảo luận với huấn luyện viên đi bên cạnh các thành viên.

Chẳng biết họ nói gì, Taehyung dừng lại, nhíu mày nhìn đối phương rồi cười hờ hững.

Tóc đen rũ xuống trán càng làm nổi bật vẻ điển trai của anh, hàng lông mày lơ đãng tạo thành một đường cong, dù người ngoài chỉ ngồi quan sát nhưng cũng không khỏi rung động theo.

Đúng là dựng xào thấy bóng.

Khán đài cách đó gần nhất đột nhiên truyền tới tiếng thét chói tai không chút kiêng kị.

Các thành viên đứng gần đó đứng mũi chịu sào, Dong Ju quay lưng về bên kia suýt thì bị doạ ngã ngửa. Taehyung thuận tay đỡ lấy cậu ta, sau đó ngước mắt lên lần nữa, nụ cười kia biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng xa cách phủ lên mặt.

Anh không hề che giấu chút nào.

Tâm trạng của Jung Ah khá kỳ lạ.

Tới lúc này cô mới chợt phát hiện, ở phương diện này mình và Taehyung hoàn toàn trái ngược nhau. Vị thiếu gia nào đó chưa từng che giấu cảm xúc chân thực, còn cô thì cố gắng hết sức để không lộ ra dù chỉ một chút.

Khó trách lúc trước anh không thích cô.

Đúng lúc này, Jae Mi lại thần bí xích tới gần: "Biết vì sao tớ cố ý bảo đội bóng rổ của trường giữ vị trí hàng đầu tiên này cho chúng ta không?"

"Vì sao?"

"Ha ha, bởi vì đối diện chính là chỗ của ban giám khảo, khu nghỉ ngơi của hai đội đều ở bên này." Jae Mi đắc ý chỉ cho cô nhìn: "Ừm, một trái một phải, vóc người vạm vỡ của thành viên hai đội bóng sẽ ở trong tầm mắt chúng ta. Sao nào, Jung Ah, có hài lòng với giang sơn mà trẫm tạo dựng cho nàng không?"

"Hai đội?"

Mí mắt Jung Ah run lên, cô vô thức ngước mắt nhìn về phía dưới khán đài.

Tình cờ trong hai giây này, đám Taehyung đi tới chỗ dưới lan can cách đầu gối của Jung Ah tầm hai mét.

Hình như Dong Ju đang nói gì đó, Taehyung liếc nhìn cậu ta rồi thuận theo tầm mắt nhìn về phía hàng đầu tiên trên khán đài gần nhất.

Thiếu nữ khép chân lại, trên đùi đang đặt chiếc mp5 và tai nghe mà anh tặng.

Bốn mắt chạm nhau.

Jung Ah dừng lại chừng 0.1 giây rồi nhìn sang chỗ khác, tựa như không nhìn thấy anh vậy.

"..."

Mấy sợi tóc tán loạn rủ xuống trước trán, trong ánh mắt lướt qua ý cười sắc bén, cứ như chỉ một giây sau sẽ tới đây.

Cuối cùng Taehyung vẫn chỉ chuyển bóng sang tay khác, híp mắt nhìn.

Hôm nay trong sân bóng rổ có quá nhiều người, anh cũng không thích cảm giác bị người khác nhìn như con khỉ lông vàng đang diễn kịch.

Thế là cả đội đi theo tiếng hô, dừng ở khu nghỉ ngơi cách khán đài vài mét, bỏ túi xuống, cầm nước lên túm tụm lại thảo luận chiến thuật.

Jung Ah buông chiếc tai nghe đang vô thức nắm chặt trong tay ra.

Cô nhịn xuống, miệng lơ đãng thở hắt ra một hơi, chỉ là ở trong biển người ngập tràn tiếng hô nên không ai nghe thấy.

Trận bóng rổ diễn ra rất lâu.

Ánh đèn chói lọi, trận bóng cũng rất kích thích, những cú ném vào rổ cũng rất ngầu lòi.

Nhưng đối với cô mà nói cũng chỉ có như vậy.

Giữa trận, Jung Ah muốn lấy tai nghe ra, nhưng ngặt nỗi mỗi lần bóng vào rổ là tiếng hò hét khen ngợi sẽ vang lên, làn sóng không hề ngừng nghỉ. Mặt khác, bên ngoài lan can ngay trước đầu gối cô là phóng viên và camera của đài truyền hình địa phương, thỉnh thoảng lại lia máy về phía khán đài một lượt.

Jung Ah tự cho mình là kẻ dị lập nhưng cũng không muốn trở thành tâm điểm chói mắt nhất trong màn ảnh kia.

Thế nên cô chỉ đành nhịn xuống.

Tiếng chuông kết thúc hiệp 1 vang lên, hai đội lùi sang hai bên. Âm thanh trong sân cũng nhỏ dần, Jung Ah khẽ thở phào, lại nghe thấy mấy nữ sinh ở phía sau đang hưng phấn nói chuyện.

"Taehyung đẹp trai quá! Lúc cậu ấy nhảy lên ném bóng, hình như tớ còn trông thấy đường cơ bụng. Má ơi! Còn mấy cú bật kia nữa, đúng là ném vào trong lòng tớ!"

"Đúng vậy, camera phía dưới toàn đi theo cậu ấy."

"Đáng tiếc là có lãnh đạo và giáo viên ngồi ở đối diện, không thể xuống dưới đưa nước được. Mất công tớ cầm hai chai nước Perrier theo, định thừa dịp cậu ấy nghỉ ngơi thì đưa."

"Tỉnh lại đi, không có lãnh đạo thì cậu ấy cũng chẳng lấy đâu. Còn chẳng bằng cậu đưa cho Hee Jin."

"Hả? Tớ nghe lớp 12 nói mỗi lần Hee Jin nhận nước, chưa tới một tháng cô gái kia sẽ trở thành bạn gái của cậu ta, thật hay giả thế?"

"Hình như là thật."

"Không phải chứ, bọn họ muốn gì ở cậu ta? Sao lại đổi bạn gái như thay áo vậy."

"Cũng đẹp trai, lại còn chịu chi, cậu ta yêu đương rất hào phóng với bạn gái. Hơn nữa nghe nói cậu ta..."

Câu nói kế tiếp, Jung Ah không nghe rõ nữa.

Chỉ biết sau khi thì thầm, mấy nữ sinh kia túm lại cười không ngừng.

Jung Ah chẳng có cảm xúc gì, cầm mp5 chậm rãi lật sách tìm từ vựng mà lần trước mình đang nghe. Còn chưa tìm được, đột nhiên cảm thấy bên cạnh mình từ từ trở nên yên tĩnh.

Là sự im lặng tới lạ thường.

Jae Mi đang sôi nổi trò chuyện với người bên cạnh về hiệp 1 của trận tranh tài cũng quay lại, trên miệng vẫn còn thì thầm chửi tục, dùng tay huých huých Jung Ah.

Cô ngừng lại, cầm tai nghe ngước mắt lên nhìn.

Ngoài lan can trước đầu gối chân Jung Ah.

Hee Jin mặc quần áo bóng rổ màu trắng của đội lớp 12 đang ngửa mặt lên, tay chống vào bệ chỗ cô để chân, chẳng biết tới từ lúc nào mà đang ngước mắt nhìn Jung Ah.

Cậu ta cười, nhưng cô lại thấy phần nhiều là ác ý.

"Đàn em." Hee Jin chỉ vào ba lô đặt bên chân cô, ra hiệu: "Quên mang theo nước, có thể cho một chai không?"

"..."

Xung quanh khẽ "ồ" lên một tiếng.

Ánh mắt tụ lại như ngọn lửa vô hình đang cháy, gần như sắp thiêu cháy bóng lưng thiếu nữ im lặng ngồi hàng ghế đầu thành một cái lỗ.

Càng nhiều người nhìn chằm chằm thì xung quanh đó càng yên tĩnh, im lặng tới mức khiến người ta bất an.

Ngay cả camera bên cạnh cũng muốn quay từ chỗ Taehyung sang bên này.

Jung Ah đẩy gọng kính lên, mấy giây sau mới nghe được giọng nói hờ hững của thiếu nữ vang lên: "Xin lỗi, tôi không mang, anh đi mượn người khác đi."

"..."

Hee Jin khẽ híp mắt.

Trong khu nghỉ ngơi của đội bóng khối 11, Dong Ju đang lau mồ hôi hét ầm lên: "Không phải chứ, đang thi đấu mà, thằng cháu trai này lại định làm cái quái gì vậy?"

"?"

Taehyung đang chống tay trên đầu gối xoay người lại nhìn về phía sau.

Chỗ Jung Ah ngồi vốn cách họ không xa, khoảng ba đến năm mét gì đó. Lúc này, họ có thể thấy cả khán đài bên kia đang im lặng nhìn chằm chằm thiếu nữ ngồi trước lan can.

Dường như Hee Jin bật cười ra tiếng, cũng không nói gì mà quay người rời đi.

Một thành viên dự bị của đội bóng khối 12 đón cậu ta, ra vẻ không gần không xa nói: "Sao vậy Hee Jin, đổi khẩu vị rồi à?" Người kia đưa nước, thuận tiện nhìn luôn thiếu nữ tết tóc đeo kính màu đen đang ngồi trên lan can: "Sở thích này của cậu, đúng là đã thay đổi 180 độ!"

Hee Jin cười cười, trước khán đài yên tĩnh tới lạ thường này, giọng nói của cậu ta không cao không thấp, đủ để truyền tới khu nghỉ ngơi của khối 11.

"Thử một chút xem sao. Em gái đó sinh ra trong gia đình nghèo khó, nói không chừng cho chút tiền là chơi được rồi."

"..."

Trong nháy mắt.

Khán đài vốn còn chút tiếng động trở nên im phăng phắc, giống như gợn sóng xuất hiện từ một điểm rồi lan ra cả nửa sân.

Bóng lưng thiếu nữ trong tầm mắt mọi người cứng lại.

Mí mắt cô run lên, đưa mắt nhìn ra ngoài lan can, vô thức siết chặt mp5 trong tay.

Cùng lúc đó, trong khu nghỉ ngơi của khối 11.

Taehyung không nói lời nào đột nhiên quay người, tóc mái rủ xuống che đi ánh mắt tàn nhẫn dưới trán.

Dong Ju sợ hãi thán phục: "Thằng cháu trai này đúng là không phải người, sau này học sinh nghèo sẽ sống trong trường thế nào đây?... Haiz, Taehyung, cậu đi đâu đấy?"

Khăn lông trắng như tuyết bị ném lên rồi rơi xuống đất.

Taehyung đang dùng một tay nghịch bóng đột nhiên đứng dậy, vừa khéo đi về phía đám Hee Jin.

Dưới đôi chân thon dài là giày chơi bóng, đế giày thể thao cọ xát với sàn gỗ rạo ra âm thanh chói tai.

Hơn nửa số người tại hiện trường chuyển mắt tới bên này.

"Rầm..."

Cánh tay nổi gân xanh của chàng trai ném mạnh bóng xuống đất, quả bóng nảy lên rồi nhanh chóng bắn thẳng về phía khuôn mặt tươi cười của Hee Jin.

"Bộp."

Cậu ta đột nhiên bị quả bóng rổ nảy lên đập cho lảo đảo ngã sấp mặt xuống đất.

Lúc này, toàn trường trở nên yên tĩnh.

Các lãnh đạo và giáo viên ngồi ở ghế giám khảo đối diện cũng nhìn sang.

Ống kính của camera thay đổi.

Hee Jin nhào ra.

Chủ nhiệm khoa đứng dậy, sắc mặt thay đổi đập bàn: "Taehyung!"

Nhưng nào có ai ngăn cản được.

Giữa sân, Taehyung cúi người túm lấy cổ áo màu trắng của Hee Jin, trên mặt là vẻ tàn nhẫn, vung tay lên nện cho đối phương một đấm.

"Đó là người của lớp tao, mẹ kiếp mày!"

"..."

Từng chữ từng chữ.

Như nện thẳng vào ánh đèn huy hoàng, toàn bộ sân bóng rổ trở nên im lặng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co