Chap 26
Có lẽ do gương mặt tuấn tú này quá xuất sắc, cho dù vẻ biếng nhác và hờ hững của anh trước đó đã bị thay bằng cơn giận, số người nhận ra Taehyung vẫn không ngừng tăng lên.
"Con trai duy nhất của chủ tịch Kim", "Kim Taehyung", "thái tử gia", "cháu trai trưởng của nhà họ Jung"...
Những âm thanh ngắt quãng và mơ hồ truyền tới từ các góc của phòng quay, mọi người xì xào trong bóng tối, những ánh mắt dày đặc như mạng nhện khiến người khác không còn chỗ thoát thân.
Sau khi nghe trợ lý nói xong, cơn giận của đạo diễn phỏng vấn nóng tính đã tiêu tan hơn nửa.
Ông ta không kịp làm rõ tình hình với trợ lý nữa, kìm nén cảm xúc, mỉm cười bước lại: "Ồ, ra là cậu Kim, xin lỗi nhé, phòng tối quá nên tôi không nhận ra, hơn nữa cũng không có ai báo trước rằng cậu sẽ đến... Cậu tìm bạn học này vì có chuyện gấp gì à?"
"Cô ấy không quay nữa."
"Hả? Nhưng chủ tịch Kim đã dặn chúng tôi sắp xếp buổi phỏng vấn bạn học này mà?"
"Nếu Kim Tae Joon hỏi, ông cứ bảo là tôi nói." Taehyung quay lại, trong đôi mắt đen thẫm như hừng hực lửa: "Bảo ông ta tìm tôi."
"Chuyện này..."
Đạo diễn vẫn do dự.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của Taehyung đã cạn kiệt, anh nắm cổ tay Jung Ah, đi thẳng ra khỏi phòng quay.
Khi băng qua đám người đông đúc và những ánh mắt kỳ lạ, Jung Ah nắm chặt tay, cúi đầu, không nhìn bất cứ ai.
Cô nhẫn nhịn đến khi Taehyung dẫn cô ra khỏi cửa phòng quay, kéo vào cầu thang thoát hiểm vắng bóng người.
"Rầm."
Cửa cầu thang thoát hiểm đóng sầm lại vì gió.
Ngay sau đó, Jung Ah cũng thẳng thừng rụt tay lại: "Buông tôi ra."
Giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
Taehyung ngừng bước, quay người lại. Lúc này vẻ giận dữ của anh đã biến mất, chỉ còn giọng nói khàn khàn, nhưng vẫn rất quyến rũ trong hành lang chật hẹp.
"Tập đoàn có rất nhiều dự án xóa đói giảm nghèo, cậu không nhất thiết phải tham gia cuộc phỏng vấn đó."
Giọng anh rất nhẹ, nhẹ đến mức khiến Jung Ah gặp ảo giác rằng đại thiếu gia cao quý và kiêu ngạo này đang tỏ ra khiêm nhường chưa từng có: "Về với tôi đi, hồ ly."
"..."
Chắc do ánh mắt anh khi nhìn cô, cảm xúc trong đó mãnh liệt như sóng ngầm, sắp nuốt chửng người khác.
Jung Ah gần như đã dao động.
May mà lý trí đã đi trước một bước.
Trong lối thoát hiểm, cô gái lùi lại, ngẩng đầu: "Tôi không đi đâu."
"..."
Cảm xúc bị kìm nén trong mắt Taehyung lóe lên tia sáng cuối cùng rồi biến mất.
Anh nắm chặt tay, hạ giọng: "Tại sao?"
"Về tình, chú Kim là người tài trợ cho tôi, tôi không thể từ chối yêu cầu hợp lý của chú ấy."
Jung Ah khẽ hít vào, giọng nói cũng bình tĩnh lại: "Về lý, đây là buổi quảng bá công ích cho dự án xóa đói giảm nghèo, còn tôi là người hưởng lợi từ dự án xóa đói giảm nghèo của tập đoàn. Ở quê tôi còn rất nhiều gia đình như tôi, nhưng không phải đứa bé nào cũng được may mắn như thế, chỉ cần điều này có ích với bọn họ, tôi cũng có trách nhiệm phối hợp."
Cô gái nói rồi quay người lại: "Tôi về quay tiếp đây. Cậu đi đi."
"Lee Jung Ah."
Taehyung kiềm chế tới mức khàn cả giọng: "Chẳng lẽ cậu thực sự không hiểu, tại sao Kim Tae Joon lại bảo cậu tham gia buổi phỏng vấn cho dự án xóa đói giảm nghèo vào lúc này à?"
"..."
Thiếu nữ quay người lại, bàn tay chạm vào tay nắm kim loại của cửa thoát hiểm đang run lên.
Một lát sau, cô chậm rãi nắm chặt nó.
"Chú Kim có ơn với tôi, đó là ân tình có thể thay đổi quỹ đạo cuộc đời tôi. Tôi sẽ không bao giờ đưa ra nhận định chủ quan rằng chú ấy có ác ý với tôi."
Jung Ah chậm rãi quay người lại, sau khi tháo kính gọng đen xuống, đôi mắt được trang điểm nhẹ của cô gái càng trong trẻo hơn.
"Hơn nữa chú ấy cũng đâu làm gì sai?"
Taehyung im lặng, quai hàm bạnh ra.
"Vì chú Kim cũng không làm gì, nên những thứ tôi và cậu thấy được, vốn dĩ nó đã tồn tại ở đó."
Chẳng hạn như họ đứng rất gần, nên đều nghe được hơi thở của đối phương.
Nhưng cả hai lại cách nhau một trời một vực.
"..."
Taheyung như hiểu được ánh mắt của thiếu nữ.
Mấy giây sau, anh cúi mặt, mỉm cười chán nản: "Hồ ly, trái tim cậu... đúng là như sắt đá. Trừ mục đích của cậu ra, cậu không buồn quan tâm gì sao?"
Jung Ah im lặng.
Taehyung giơ tay, bám vào tay vịn cầu thang lạnh lẽo, nghiêng người. Bóng tối che mất lông mày và ánh mắt anh, cô chỉ thoáng trông thấy nửa quai hàm rắn rỏi đó.
"Cậu và Kim Tae Joon rất giống nhau."
Anh cười tự giễu, bước xuống cầu thang.
Cô gái đứng đó, hàng mi khẽ run lên, hé miệng nhưng không nói nên lời.
Taehyung rảo bước xuống tầng, có lẽ do đã tốn quá nhiều sức lực khi đến nên anh thấy mệt mỏi một cách hiếm thấy, bàn tay để xuôi bên người bất lực đút vào túi, bước tới chỗ rẽ của cầu thang.
Thiếu niên quay người lại, cụp mắt, vẻ mặt mệt mỏi và hờ hững, định tiếp tục bước xuống tầng.
"... Tôi quan tâm."
Bỗng dưng.
Giọng nói khe khẽ như ảo giác vang lên trên hành lang yên tĩnh toàn gió.
Taehyung khựng lại.
Sau khi đứng đó mấy giây, anh ngẩng đầu, nhìn cô gái đang đứng cạnh cánh cửa ở tầng trên.
Sau này, Taehyung vẫn hay mơ thấy đôi mắt đó, anh nghĩ, chắc đó là lần đầu tiên trong đời, hồ ly nhỏ đáp lại anh...
Cuối cùng, cô đã mở cửa sổ ra, cho anh thấy sự nhát gan mà cô không muốn ai biết tới.
"Tôi quan tâm, Kim Taehyung. Tôi không có trái tim như sắt đá, cũng không dũng cảm tới mức không sợ gì, tôi sợ rất nhiều, quan tâm rất nhiều thứ. Nhưng tôi chỉ mới mười bảy tuổi, tôi còn là học sinh, tôi làm được gì chứ? Điều duy nhất mà tôi làm được là tự nhủ rằng hãy phớt lờ nó đi. Chuyện này cũng không được sao?"
Cô gái rơm rớm nước mắt, giọt lệ đang xoay tròn trong đáy mắt, trong suốt và lóng lánh.
Taehyung như vừa vượt qua vùng đất đá hoang vu cằn cỗi, cuối cùng cũng nhìn thấy hồ nước tinh khiết trong núi sâu, ánh mắt cô khiến anh sững sờ.
Jung Ah hít sâu, chậm rãi thở ra, quay mặt đi, nhanh chóng lau khóe mắt.
Sau đó cô quay lại, nghiêm túc nhìn xuống tầng dưới.
"Tôi không muốn vô dụng như thế cả đời. Tôi muốn tôi của sau này có sự lựa chọn riêng. Do đó, có một số việc, cho dù không muốn, cho dù sợ, tôi cũng phải làm."
Cô không chờ Taehyung lên tiếng, cũng không muốn nhìn vào mắt anh, chẳng biết là do cô sợ nhìn thấy vẻ thờ ơ, thất vọng hồi nãy hay vì điều gì khác.
Jung Ah quay người lại, đưa lưng về phía thiếu niên tầng dưới.
Cô mở cửa ra.
Gió thổi vào mặt cô, mái tóc dài trong khăn choàng của cô tung bay theo gió, giọng nói mềm mại của cô gái cũng bay theo những sợi tóc, hòa vào ánh sáng.
"Taehyung, tôi rất biết ơn sự bảo vệ của cậu. Nhưng việc có cậu ở phía sau không phải cái cớ để tôi làm bừa."
"Tôi phải tự trưởng thành thì mới không sợ hãi."
"..."
Rầm.
Cửa hành lang đóng lại.
... Thịch.
Thiếu niên bên cửa sổ hoàn hồn vì một âm thanh không biết tên trong cơ thể.
Anh khẽ nuốt nước bọt, nhìn lên ban công trống trải, không có bóng người.
...
Trong phòng quay.
Mặt đạo diễn tái nhợt, trợ lý bên cạnh cũng cuống cuồng: "Đạo diễn, cứ thế này cũng không phải cách, hay chúng ta dứt khoát thực hiện một cuộc phỏng vấn thay thế, rồi làm mờ mặt vì lý do bảo vệ sự riêng tư của học sinh?"
"Riêng gì thì riêng, nhưng cậu không thể làm giả được, đây là phim phóng sự..."
Giọng nói tức giận của đạo diễn lại bị tiếng mở cửa cắt ngang.
Ông ta nghẹn lời, tức giận quay đầu lại, chuẩn bị bùng nổ. Nhưng khi nhìn rõ cô gái vừa chạy đến cửa, đang thở hổn hển, đạo diễn bỗng ngẩn người.
"Xin lỗi."
Cô gái cúi đầu, thành khẩn xin lỗi rồi đứng thẳng lên giữa sự tĩnh lặng đang lan rộng.
"Cháu đã làm mất thời gian của mọi người. Cháu có thể quay tiếp ạ."
"..."
Giữa tiếng động đột ngột vang lên, đạo diễn chậm rãi gõ vào bàn.
Ông ta nhìn sang trợ lý cũng đang ngạc nhiên: "Cô bé này thú vị đấy."
Trợ lý chưa kịp trả lời, đạo diễn đã quay lại, vỗ tay: "Nào, người phỏng vấn vào vị trí, các nhóm chuẩn bị."
...
Buổi ghi hình phỏng vấn hôm đó kết thúc hơi muộn.
Jung Ah ăn trưa với mọi người ở phòng quay.
Khi tan làm thì đã hơn một giờ chiều, Jung Ah định thay bộ váy nhung đỏ kia sang áo sơ mi trắng, nhưng phòng thay đồ tạm thời đã được dọn dẹp sạch sẽ. Chị trợ lý đi cùng mỉm cười, đưa một túi giấy đựng quần áo cho cô.
"Bên văn phòng chủ tịch cử người mang quần áo đến, nói là quà của chủ tịch, em cứ mặc đi."
Jung Ah im lặng một lát rồi cụp mắt, nhận lấy quần áo của mình: "Vâng. Em cảm ơn."
"Vậy chị đưa em xuống tầng nhé?"
"Vâng, phiền chị rồi ạ."
"..."
Hầu hết nhân viên trong phòng quay đã hoàn thành công việc rồi ra về, cửa đôi bên ngoài chỉ mở một bên, Jung Ah đi theo chị trợ lý, im lặng cụp mắt, nhìn mũi chân mình.
Chắc Taehyung đang rất tức giận.
Đại thiếu gia hạ cố đi một đoàng đường rất xa, chật vật chưa từng thấy, còn xung đột với người khác trước mặt đám đông để đưa cô ra ngoài, nhưng cuối cùng cô vẫn chọn đứng về phía Kim Tae Joon.
Không chừng anh sẽ tức giận đến mức phớt lờ cô.
Thật ra đó cũng là chuyện tốt...
Nhưng không hiểu sao, cô bỗng thấy chán nản, không sao vui nổi.
"Bạn Jung Ah, em có tiện trò chuyện với chị một lát không?" Chị trợ lý chợt nói.
Jung Ah ngừng bước, ngước lên, chỉ cần nhìn vào mắt đối phương là đã trông thấy sự kích động và hưng phấn khó kiểm soát, cô cũng đoán được đối phương đang định hỏi gì.
Cô không muốn trả lời, nhưng cứ trốn tránh thì chỉ khiến mọi việc thêm rắc rối.
Do đó, thiếu nữ nhẹ nhàng đẩy kính, cụp mắt: "Không có gì là bất tiện đâu ạ."
"Tốt quá." Trợ lý mừng rỡ nắm tay lại: "Em và thái tử gia... ừm... cậu Kim ấy, cả hai có quan hệ gì vậy? Bạn... bạn thân à?"
Jung Ah làm như không nghe thấy khoảng dừng kỳ lạ đó, cô không chớp mắt, nét mặt trông hơi hoảng sợ: "Không đâu ạ, em và Taehyung không gặp nhiều. Đó là do chúng em cùng lớp, mới gặp nhau hai lần vì có chú Kim thôi."
Đối phương ngạc nhiên: "Ồ? Vậy tại sao tự dưng cậu Kim lại chạy tới phòng quay, còn có vẻ tức giận vì chuyện em tham gia ghi hình?"
"Có lẽ do... cậu ấy và chú Kim bất đồng quan điểm trong chuyện này, vô tình lại có liên quan tới em thôi ạ."
Jung Ah dùng ngón tay trắng nõn đẩy kính, nhẹ nhàng nói.
"Thế à?" Có vẻ trợ lý không tin lắm.
Hai người đi đến cánh cửa chỉ cho một người đi qua, cô gái chớp mắt: "Vì Taehyung dẫn em ra ngoài xong lại rời đi ngay, nên em mới dám quay lại."
"Cũng đúng."
Chị trợ lý vẫn còn sợ hãi, bước ra ngoài: "Cậu Kim đẹp trai nhưng cũng khó chọc hơn hẳn bình thường. Em làm bạn học của cậu ấy, cũng không dễ dàng gì nhỉ?"
"Bọn em không thân, nên cũng đỡ ạ..."
Jung Ah ngước mắt theo thói quen, kết quả âm cuối giọng cô bỗng run rẩy, suýt chuyển sang cao chót vót.
...
Cạnh cửa sổ đối diện cửa đôi, dưới ánh nắng, một bóng dáng cao gầy đang đổ xuống mặt đất, hình như do nghe thấy tiếng nói nên người đang uể oải chờ kia cũng ngẩng lên.
"!"
Chị trợ lý sửng sốt: "Cậu Kim, cậu đang... chờ ai à?"
"Không phải chị." Taehyung giơ cổ tay lên, nhìn chiếc đồng hồ thể thao chưa kịp tháo sáng nay, thong thả nói: "Tôi chờ một con hồ ly vô ơn, lòng lang dạ sói."
"..."
Đại thiếu gia cũng không chờ trợ lý hiểu ra.
Sau khi dứt lời, anh hạ tay xuống, đôi mắt đen thẳm lơ đãng ngước lên, nhìn hồ ly nhỏ đang định núp sau lưng trợ lý.
Taehyung đứng thẳng dậy, uể oải bước tới, giơ tay "xách" người phía sau trợ lý ra.
"Tôi là Kim Taehyung – bạn học không thân, chạy tới đây suốt nửa chặng đường, còn đợi cậu hơn bốn tiếng. Không làm quen à, bạn Lee Jung Ah?" Anh tức giận tới mức cười gằn, cúi đầu, nhìn cô bằng đôi mắt đen thẳm, giọng nói cũng trầm một cách quyến rũ.
"..."
Jung Ah lúng túng, hiếm khi cô nói bằng giọng chột dạ: "Chẳng phải cậu về rồi à?"
Taehyung định nói thêm gì đó, nhưng lúc này cơn giận của anh đã biến mất. Thấy dáng vẻ dè dặt và mất tự nhiên của hồ ly nhỏ trước mặt, anh nghĩ tới điều gì đó, cảm xúc cũng nhạt dần.
Anh rời mắt, liếc nhìn trợ lý.
Vừa chạm mắt anh, đối phương đã vội né tránh.
"Quay xong rồi, tôi đưa người đi được chưa?" Dường như đại thiếu gia am hiểu kỹ năng thay đổi xoành xoạch, khi đổi chủ đề câu chuyện, ngay cả giọng anh cũng biếng nhác và uể oải hơn.
Trợ lý dứt khoát đáp: "Đương nhiên đương nhiên, cậu cứ tự nhiên."
"..."
Taehyung cúi đầu nhìn Jung Ah, sau đó quay người đi về phía lối thoát hiểm.
Jung Ah gật đầu với trợ lý, cũng đi theo.
Khi cô bước vào, Taehyung đã ở tầng dưới, bóng lưng anh trông hơi lạnh lùng và cô độc.
Jung Ah do dự bước tới: "Chẳng phải cậu không thích bị người ta chú ý à? Sao lại chờ ngoài phòng quay?"
Taehyung không buồn ngẩng lên, hừ khẽ.
"Tôi sợ cậu chạy mất."
"..."
Có lẽ do giọng điệu của ai đó quá mỉa mai, Jung Ah bỗng không biết được anh đang nói thật hay nói đùa.
Những vấn đề mà cô không nghĩ ra sẽ bị bỏ qua.
Jung Ah không dám khiêu khích đại thiếu gia đã bị cô "đắc tội" cả ngày nay nữa, ngoan ngoãn đi theo anh ra bên ngoài công ty.
Thấy Taehyung định bắt xe ven đường, Jung Ah càng bất an hơn: "Cậu chạy tới đây thật à?"
"Chạy được nửa đường rồi mới gọi xe." Taehyung nhíu mày, thầm mắng khu biệt thự cách đường lớn ở trung tâm thành phố tận hai cây số kia.
Giờ anh chỉ còn ít sức lực, đủ để nói chuyện.
Jung Ah nhớ anh có thói quen chạy bộ buổi sáng: "Vậy cậu ăn cơm chưa?"
"Cậu đang nói bữa sáng hay bữa trưa?" Taehyung hờ hững liếc cô rồi nở nụ cười mỉa mai, quay đi: "Trùng hợp là tôi chưa ăn bữa nào cả."
"..."
Cô tạo nghiệp thật rồi.
Có lẽ do nghe thấy tiếng kêu gọi trong lòng cô, không lâu sau, một chiếc taxi đã đỗ lại trước mặt hai người trên con đường cực khó bắt xe này.
Taehyung mở cửa xe, giữ cửa nhưng không thấy động tĩnh gì.
Anh quay người lại, phát hiện thiếu nữ đang định bước đến ghế lái phụ thì tức giận tới mức cười khẽ: "Cậu là trợ lý của tôi à? Sao lúc nào cũng ngồi ghế phụ thế?"
"?" Jung Ah khó hiểu quay đầu lại.
Taehyung đã thấy biểu cảm này của hồ ly nhỏ nhiều rồi, chẳng biết cô vô tội thật hay là giả vờ, anh bỗng thấy nóng nảy, khó mà kìm nén được.
Anh quay mặt đi, không nhìn cô nữa: "Xuống đây đi."
"Ừ."
Jung Ah cảm thấy tiên hạc đang tức giận, bằng chứng là hai chị gái ven đường đã nhìn chằm chằm vào anh ba phút, nhưng không dám tới xin thông tin liên lạc của anh.
Cô đừng nên gây sự với anh cho lành.
Taxi chậm rãi chạy từ bên vỉa hè vào đường dành cho ô tô.
Tài xế hỏi: "Đi đâu thế?"
Jung Ah đang định lên tiếng.
Đã thấy thiếu niên không buồn ngẩng lên, lười biếng nói: "Cung thiên văn."
"?"
Người kia đang lười biếng tựa vào ghế sau xe, dường như đã cạn sức, mắt cũng khép hờ, mãi đến khi nhận ra điều gì đó, anh mới nhẹ nhàng nhướng mày, liếc cô: "Cậu có ý kiến khác à?"
"Không."
Jung Ah thoáng ngừng lại: "Nhưng cung thiên văn có chỗ ăn cơm không?"
"..."
Taehyung không trả lời.
Cô nhíu mày: "Nếu cậu giận tôi quá thì không cần ép mình."
Nếu Taehyung còn sức, có lẽ giờ anh đã cười rồi, nhưng anh thực sự không còn sức nữa, sau khi nghỉ một lát, cơn chóng mặt đã dịu lại, anh mới nghiêng người về phía cô gái.
"Lại gần đây."
Giọng anh rất khẽ, khẽ đến mức không thể biết được anh đang tức giận hay lạnh lùng.
Jung Ah thấp thỏm quay sang, nhìn anh hai giây rồi mới bất đắc dĩ nhích lại gần thêm một, hai, ba centimet...
Bịch.
Cái đầu với mái tóc bù xù tựa vào vai cô.
Không ngờ mái tóc đen rối tung của đại thiếu gia lại mềm mại khác thường, không hề khô cứng, khó giải quyết như anh.
Jung Ah cứng người, đang suy nghĩ lung tung, bỗng nghe thấy một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai cô, như những nốt nhạc nhỏ xếp thành hàng.
Hơi thở của anh khiến trái tim cô run rẩy.
"Tôi kiệt sức thật rồi." Taehyung nhắm hờ mắt, thở dài: "Nếu muộn hơn chút nữa, cậu nên chọn miếng đất nào để chôn tôi luôn đi, hồ ly nhỏ."
"...!"
Jung Ah bỗng không biết rốt cuộc là tài xế hay cô sợ hãi hơn.
...
Ngoài cung thiên văn có một quán cơm.
Có vẻ đây là một quán lâu năm, mở ít nhất cũng mười năm rồi, Taehyung quen đường quen nẻo bước vào... Nếu bỏ qua tư thế lảo đảo của anh.
Khoảng hai mươi phút sau.
Cuối cùng ai đó cũng "sống" lại.
Jung Ah cũng yên tâm, nhướng mày: "Cậu có tiền sử bị hạ đường huyết à?"
"... Ừ."
Giọng đại thiếu gia vẫn trầm và biếng nhác, câu trả lời cũng hờ hững, nhưng cuối cùng đã có sức sống hơn.
Jung Ah nhíu mày: "Rõ ràng cậu bị hạ đường huyết nhưng vẫn dám bỏ hai bữa liên tiếp sau khi chạy xong, chẳng lẽ cậu chán sống rồi à?"
"Hồ ly ác độc lại đi kiện cáo trước?"
Taehyung không buồn ngẩng lên: "Sao tôi biết được cậu sẽ quay phỏng vấn tới tận một giờ chiều chứ?"
"..."
Hồ ly nhỏ vừa cứng cỏi lại ỉu xìu.
Cô gọi cháo cho Taehyung và mình, ngập ngừng hỏi: "Nhưng sao gia đình như cậu lại có người bị hạ đường huyết?"
Taehyung cười nhạt, liếc cô: "Gia đình gì cơ?"
"Thì..." Hồ ly nhỏ thoáng ngừng lại: "Không lo cơm ăn áo mặc, sống trong an nhàn và giàu có."
"..."
Trên bàn im lặng một lát, chỉ còn tiếng máy điều hòa cũ trong quán đang chạy.
Đang lúc nghĩ mình sẽ không nhận được câu trả lời, Jung Ah lại nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh vang lên.
"Hồi tôi còn bé, thỉnh thoảng mẹ tôi lại đi xa, để Kim Tae Joon chăm sóc tôi. Khi đó việc kinh doanh vừa bắt đầu không lâu, ông ta bận bịu, sợ tôi làm lỡ việc nên nhốt tôi trong nhà, sau đó uống say, quên luôn tôi." Giọng Taehyung rất hời hợt, như đang kể chuyện của người khác.
Jung Ah bất giác hạ giọng: "Quên... bao lâu?"
"Hai ngày, cũng có thể là ba ngày."
Jung Ah nín thở.
Cốc thủy tinh nghiêng khỏi đầu ngón tay Taehyung, lăn nhẹ tới mép bàn, như sắp rơi xuống đất, còn anh thì chống cằm, trong đôi mắt đang cụp xuống chỉ có vẻ hờ hững.
"Tôi ngất vì bị hạ đường huyết, khi tỉnh lại thì đang ở bệnh viện."
Jung Ah chậm rãi thở ra.
Nhưng dường như hơi thở vừa rồi đã kẹt trong ngực cô, khiến cô thấy ngột ngạt và bực bội. Cô nhìn Taehyung: "Cho nên, cậu ghét chú Kim vì hồi đó ông ấy đã bỏ mặc cậu?"
"... Sao có thể chứ." Taehyung cụp mắt, mỉm cười, nhưng nụ cười kia không hề có độ ấm.
Anh giơ tay đỡ lấy chiếc cốc kia.
Taehyung bỗng ngước nhìn cung thiên văn ở bên kia đường, giọng điệu hờ hững như đang thuận miệng nói, không thèm quan tâm, cũng không sợ việc mình bị tổn thương.
"Tôi hận ông ta, vì cả tôi lẫn ông ta đều là đầu sỏ khiến mẹ tôi chết."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co