Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 56

nguyenbinhan

Đợi khi lão Ahn kinh ngạc quay đầu lại nhìn bên ngoài xem có phải mặt trăng vừa lên lại sắp rơi xuống hay không, Taehyung đã đi tới khu sofa ở sảnh.

Ba người Jung Ah đã nhận được thông báo của phòng hành chính trước, tối nay Helena sẽ sắp xếp "tiệc khen thưởng" cho họ, lúc này vốn đang đợi ở sảnh.

Nhìn thấy Taehyung đích thân đi tới, ba người cùng ngừng động tác.

Geong San kinh ngạc há hốc miệng: "Không phải... chứ..."

"Cảm ơn ba người đã nhận việc gấp rút, vất vả mệt nhọc, lần hợp tác lần này được thành công không thể thiếu không lao của ba người." Taehyung lười biếng cụp mắt, giọng nói cũng lạnh nhạt.

Không giống nói lời cảm hơn, mà giống như đọc thánh chỉ vậy.

Geong San thầm quay đầu nhìn sang Jung Ah, nói khẩu hình:

'Tổ trưởng ơi cứu mạng với, không phải chúng ta ăn cơm trước khi chém đầu chứ?'

Lúc này Jung Ah mới hoàn hồn lại, cô bỏ cuốn sổ ra, đứng dậy, hiếm khi ánh mắt hiện vẻ bất an: "Sếp Kim, chúng tôi không gánh nổi đâu."

Hàng mi dài cụp xuống của Taehyung cuối cùng cũng chậm rãi nhướng lên.

Đôi mắt sâu thẳm bị che khuất cũng đang nhìn Jung Ah.

"Vậy sao?" Taehyung nhẹ nhàng nói: "Hóa ra cô Lee cũng có chuyện không gánh nổi à?"

Do Ha và Geong San ngồi sóng vai trên sofa như học sinh nghe dạy bảo đưa mắt nhìn nhau.

'Chuyện gì vậy?'

Do Ha lắc đầu tỏ ý hoang mang.

"Đã đặt phòng riêng rồi, tôi chỉ tới ngồi một lúc thôi, tổ hành chính sẽ có người khác đi cùng." Taehyung lại cụp mắt xuống, giọng lạnh nhạt trầm thấp: "Nhân tiện các cô có thể hỏi một số vấn đề được quan tâm về hội thảo tuần tới, ngoài ra, không cần phải thấy có gánh nặng gì cả."

Lúc này trợ lý hành chính của Taehyung cũng đi tới: "Sếp Kim, đã chuẩn bị xong xe rồi. Nhưng mà..."

"Nhưng cái gì?"

Taehyung hơi liếc mắt sang.

Sau đó ánh mắt anh chợt khựng lại...

Trợ lý hành chính chần chừ tránh ra, để lộ khuôn mặt tươi cười ngây thơ của cô gái đang chạy từ cửa công ty vào.

"Taheyung!"

Trong ánh mắt của đám người Geong San ở xung quanh, Jang Nari đứng lại bên cạnh Taehyung, ngửa mặt cười xán lạn: "Tối nay anh ăn cơm chưa?"

Taehyung nhíu mày: "Ai bảo cô tới đây?"

"Anh hung dữ thế, vậy chắc là chưa ăn đúng không?" Nari nói rồi nghiêng đầu cười với trợ lý hành chính và nhóm ba người phiên dịch: "Hôm nay tôi có tiệc tối, tạm thời mượn dùng sếp Kim của mọi người nhé, xin lỗi nhiều!"

Không đợi Taehyung nổi giận.

Nari đã nghiêng người qua, khẽ nói với giọng chỉ hai người nghe thấy: "Quan hệ hợp tác còn chưa hết hạn, một cô gái trẻ đang yên đang lành sắp chết trẻ trước mặt anh rồi đây này, anh không thể thấy chết không cứu chứ?"

Taehyung thờ ơ bất động tại đó: "Tôi chỉ quan tâm một mình cô ấy."

Nari cắn răng, nghiêng đầu, mỉm cười rít ra từng chữ từ trong kẽ răng: "Nếu anh vô tình như vậy thì đừng trách tôi vô nghĩa nhé, có tin tối nay dù tôi chỉ còn một hơi tàn cũng phải để tất cả danh gia vọng tộc ở Seoul biết anh đang ở trong trạng thái độc thân không có chủ, sáng sớm mai trước cửa nhà anh sẽ chất đầy tư liệu về tất cả các cô gái đang chờ kết hôn tới mức không đẩy nổi cửa ra không?"

"..."

Taehyung chán nản nhíu mày.

...

Khó khăn lắm con bướm của anh mới bay tới bên cạnh anh.

Khoảng thời gian sau đó anh chỉ muốn làm một chuyện, không thể bị bất cứ điều gì làm phân tâm hay quấy rối.

"Chỉ một lần này thôi." Taehyung ngước đôi mắt cáu kỉnh lên: "Tôi lười tìm đối tượng hợp tác tiếp, nhưng không phải không thay thế nổi cô."

Trước sofa.

Jung Ah nhìn hai người một cao một thấp, một lạnh lùng một tươi cười xán lạn kia, trai tài gái sắc, nghiêng mặt nói thầm với nhau cũng là một cảnh tượng cực kỳ đẹp mắt, cô vô thức siết chặt đầu ngón tay.

Bây giờ cô đã không còn là cô gái thôn quê không hiểu điều gì như bảy tám năm trước, cô biết mấy cái túi mà Nari tùy tiện cầm trong tay có khi chỉ cần một cái là đã có thể trả hết món nợ mà cô vất vả làm lụng bảy năm cũng không trả nổi.

Cô gái này đứng cùng với anh, người ta mới không cảm thấy kỳ lạ.

Cho dù là gia đình, xuất thân, bề ngoài, môi trường lớn lên...

Đều không thể xứng đôi hơn được nữa.

Mặt trời mặt trăng mới cùng tỏa sáng, làm gì tới lượt một viên đá chứ.

Cô như viên đá được đào ra từ trong núi sâu kia, chịu đựng đau đớn tự cắt mình, mài bóng, bỏ đi những góc cạnh sắc bén mà không thể hòa vào thế tục, dần trở thành một viên ngọc trông cũng không tệ.

Người khác thấy cô cũng sẽ khen một câu một miếng ngọc bích đẹp.

Để làm ngọc thì tốt quá.

Cho dù chỉ trong giấc mơ, cần gì phải vất vả suy nghĩ tới mặt trời trên bầu trời cao.

"Trợ lý của tôi sẽ đưa mọi người tới nhà hàng. Tối nay có việc đột xuất, xin lỗi."

Jung Ah nghe thấy giọng nói lạnh nhạt từ tính của Taehyung vang lên.

Anh vừa nói vừa nhìn cô, nhưng hôm nay Jung Ah quá mệt, mệt tới mức không muốn ngước mắt lên: "Không sao. Chúc sếp Kim và cô Jang tham gia tiệc tối nay vui vẻ."

Sau khi Taehyung và Nari rời đi, cuối cùng ba người Jung Ah vẫn từ chối lời mời của trợ lý hành chính ——Tổ trưởng Lee vung tay, mời tiệc ăn mừng, gọi thành viên một nhóm dự án khác của công ty DT đến một quán đồ nướng ngoài trời gần đó, ăn xiên que cả một đêm.

Sau khi bà nội qua đời, cô càng ngày càng thích náo nhiệt.

Cho dù vẫn cảm thấy cô đơn khi ngồi giữa mọi người, nhưng ít nhất tiếng cười nói bên cạnh khiến bạn cảm thấy đến thế giới này không hề vô ích.

Rất tốt.

"Keng." Ly rượu chạm vào nhau, vang lên tiếng leng keng.

Geong San uống nhiều, đang đạp một chân lên ghế: "Mọi người chưa từng thấy cô Jang kia đâu, nói chuyện cứ nũng na nũng nịu, khỏi phải nói tới sếp Kim, tôi và Do Ha ngồi cách rõ xa cũng cảm thấy tê hết cả người... Dù sếp Kim kia có là tảng băng cũng không chịu nổi đâu nhỉ?"

"Haiz, cho nên làm gì có si tình khó quên, làm gì có nỗi đau của mối tình đầu chứ, chẳng qua là chưa gặp được đúng gu mà thôi." Một cô gái trong tổ vừa mới thất tình uống một ngụm rượu: "Đàn ông si tình trên đời này, còn khó tìm hơn cả gà ba chân!"

"Này này, công kích đàn ông chúng tôi làm gì? Hơn nữa, sếp Kim bị bạn gái cũ anh ta đá mà, làm gì có chuyện bạn gái cũ bỏ đi vì tiền, anh ta còn lưu luyến nhớ nhung chứ?"

Có đồng nghiệp nam xen vào.

Geong San bỗng đặt cái chân đang dẫm lên ghế xuống: "Thực ra tôi cũng hiểu cô bạn gái cũ đó của anh ta."

"??"

Người ngồi trong bàn kinh ngạc quay mặt sang nhìn anh ta.

"Không phải hiểu việc cô ta cầm tiền, mà là hiểu việc cô ta chia tay."

"Hồi đại học tôi có một cô bạn gái, điều kiện trong nhà rất tốt, mọi người cũng biết tôi mà, bố mẹ ở nhà là giai cấp công nhân bình thường, còn là kiểu bị sa thải đột ngột nữa, chẳng có cái gì cả."

"Trước khi tốt nghiệp tôi tới nhà cô ấy ăn bữa cơm, bố cô ấy gọi tôi ra sân trước nhà bọn họ hút điếu thuốc, sau đó tự tôi lại hút thêm hai điếu ở dưới tầng. Sau khi về, không bao lâu sau tôi chia tay cô ấy."

Bên cạnh bàn đồ nướng hơi yên tĩnh.

Geong San ngồi lại cái ghế anh ta từng dẫm lên, còn quên cả lau: "Tôi cũng chẳng phải tình thánh gì, không nói được mấy lời tốt đẹp với cô ấy, tôi chỉ không muốn sau này cô ấy chịu khổ cùng tôi, rồi lại than trách tôi, nói nếu khi đó không ở bên tôi thì không cần phải chịu khổ như vậy, cuộc đời cô ấy và tương lai của cô ấy còn có thể thế này thế kia."

"Sự thực chứng minh tôi đâu có sai, không có tôi thì cô ấy sống tốt hơn nhiều." Nói mãi nói mãi rồi anh ta bật cười: "Tôi có thể hủy hoại bản thân mình, nhưng không muốn hủy hoại những hồi ức đẹp đẽ giữa chúng tôi, nó còn đẹp hơn gấp nhiều lần so với những gì tôi xứng đáng có được."

Anh ta cầm cốc bia lên cao: "Đời người mà, luôn có một vài chuyện đến già nghĩ lại cũng phải bật cười."

Geong San cười to: "Tôi để lại cho cô ấy rồi!"

Bên cạnh bàn im lặng.

Jung Ah hoàn hồn, cô nghiêng đầu nhìn thanh niên trẻ tuổi bình thường vui vẻ như một tên ngốc, lúc này lại khiến tất cả sượng trân, mình cũng sắp bật khóc.

Nhìn vài giây, lại sắp thấy bóng hình của mình trùng lặp trên người anh ta.

Jung Ah cúi đầu, mỉm cười, cầm ly rượu của mình, khẽ chạm với "thùng rượu" của Geong San.

Tối đó ăn uống tới hơn 8 giờ.

Lúc sắp 9 giờ, điện thoại Jung Ah đột nhiên rung lên.

Hiếm khi tối nay cô uống nhiều như vậy, thấy hơi say, nhưng khi nhìn rõ cái tên hiển thị cuộc gọi đến thì cô bỗng sững sờ.

Như thể bị lôi từ nỗi buồn thương xót xa trở về hiện thực.

Jung Ah đứng dậy, đi tới bóng cây bên cạnh nghe điện thoại.

"Chị ơi." Bên kia, trong tiếng ồn ào là một giọng thiếu niên kìm nén phấn kích: "Em nhận được giấy thông báo nhập học của đại học Seoul rồi!"

Jung Ah sững sờ, mỉm cười nói: "Chúc mừng em nhé Min Hyuk, đạt được mong muốn rồi."

"Còn một tin tức tốt nữa, chị muốn nghe không?"

"Hửm?"

"Em tới Seoul tìm chị nè!"

"..."

Nụ cười của Jung Ah khựng lại: "?"

Vài phút sau.

Cô quay lại cạnh bàn: "Tôi thanh toán rồi đấy, mọi người cứ ăn đi nhé, tôi có một em trai đột nhiên tới Seoul, bây giờ đang ở bên trạm Tây, tôi phải qua đón thằng bé."

"Ớ? À được, vậy tổ trưởng đi đường cẩn thận nhé!"

Tạm biệt một đám người uống nửa say xong, Jung Ah đi tới bên đường, khi đang chần chừ không biết gọi xe ở bên đường hay là đặt xe trên mạng, bỗng một chiếc xe màu đen ẩn trong bóng đêm chậm rãi chạy tới trước mặt cô.

Cửa sổ xe hạ xuống.

Trợ lý hành chính ngồi ở ghế lái ló mặt ra: "Cô Lee, cần ngồi xe không?"

Jung Ah im lặng nhìn một trong những chiếc xe của Taehyung ở trước mặt: "Sao trợ lý Lim lại ở đây?"

"Sếp Kim biết tôi không chăm sóc tốt ba công thần nhóm phiên dịch nên rất bất mãn với tôi." Trợ lý hành chính nửa đùa nửa thật nói: "Nghe đồng nghiệp nói đúng lúc mọi người ăn ở gần đây, tôi tới để bù đắp, mong cô Lee cho tôi một cơ hội để giải thích với sếp Kim."

"..."

Một câu nói đã biến từ anh ta giúp cô thành cô giúp anh ta.

Jung Ah không thể không thừa nhận, đối phương có thể làm trợ lý hành chính của Taehyung không phải không có ý.

Nhưng sắc trời đã muộn, lần đầu tiên Min Hyuk tới Seoul, Jung Ah thực sự sợ cậu ấy sẽ xảy ra chuyện thì cô khó mà ăn nói với mẹ cậu ấy, cũng không từ chối nữa.

Cảm ơn trợ lý Lim xong, Jung Ah ngồi vào trong xe.

Hơn 9 giờ tới.

Đường tới trạm Tây Seoul cũng không kẹt xe.

Cảnh đêm thành phố lấm tấm lướt qua cửa sổ xe, Jung Ah ngồi dựa vào ghế xe, yên lặng nhìn ra bên ngoài.

Min Hyuk là con trai của gia đình bị Lee Won Sik phá hoại năm đó, cậu ấy mất máu quá nhiều phải nằm trong phòng ICU rất nhiều ngày, may mà cuối cùng không sao. Năm đó cậu ấy mới 11, 12 tuổi, vừa học lớp 6 tiểu học, bây giờ như thể chỉ trong một cái chớp mắt cậu ấy đã tốt nghiệp cấp ba, thi vào đại học Seoul.

Bảy năm, cứ như trôi qua vô ích, lại như một khoảng thời gian rất dài.

Nhưng tất cả đều đã thay đổi, mọi thứ thay đổi và con người cũng vậy.

Jung Ah mệt mỏi nhắm mắt lại.

...

Quá trình đón Min Hyuk không hề rắc rối.

Năm đó Jung Ah còn lo lần bị thương đó sẽ để lại di chứng cho cậu ấy, nhưng không ngờ rằng cơ thể thiếu niên phát triển rất nhanh, chưa đến vài năm đã cao hơn cô rồi.

Lần này lại một năm không gặp, thiếu niên đã cao hơn cô hai cái đầu.

Mới 18 19 tuổi...

Rốt cuộc trẻ con bây giờ ăn gì mà lớn nhanh vậy nhỉ.

Nghe thấy Min Hyuk phấn kích kể chuyện một năm qua với cô, Jung Ah vừa cười vừa thất thần cảm khái.

"Chúng ta gọi xe về thẳng nhà chị ạ?" Min Hyuk dừng lại bên đường ngó nghiêng, đôi mắt trên khuôn mặt sáng sủa của thiếu niên cũng sáng lên.

"Nhà chị?"

"Vâng." Min Hyuk lộ vẻ đáng thương: "Chị, chị cũng đâu thể để em ở đầu đường xó chợ được đúng không? Em đẹp trai thế này, sẽ bị bọn buôn người bắt mất đó."

"..."

Jung Ah bật cười: "Em tự luyến như vậy, người ta chẳng cần em đâu."

Không đợi Min Hyuk cười nói.

Jung Ah đã nhìn thấy chiếc xe trợ lý Lim đỗ bên đường đợi cô: "Đi thôi, chị đưa em tới khách sạn."

Cô ngoắc tay với Min Hyuk, liếc thấy cậu nhóc đi theo như con cún.

"Hả?" Cún Con rất thất vọng.

"Hả cái gì? Cuối tuần này và tuần sau chị rất bận, hôm nay mệt cả một ngày rồi, vừa ra khỏi tiệc tối, em có ngửi thấy mùi rượu trên người chị không? Cùng lắm mai chị chỉ đi chơi với em nhiều nhất một ngày, em..."

Giọng nói của Jung Ah đột nhiên ngừng lại trước động tác thiếu niên ghé vào vai cô ngửi thử.

Cô gần như nhảy phắt ra.

Lần đầu tiên thấy Jung Ah phản ứng mạnh như vậy, Min Hyuk vừa buồn cười vừa kìm nén: "Không phải chị bảo em ngửi mùi rượu trên người chị sao?"

Jung Ah hơi nghiến răng, nhận ra mình bị một thằng nhóc trêu: "Em còn dám quậy nữa, chị sẽ bỏ em ở đây mặc kệ luôn đấy."

"..."

Có lẽ là thấy Jung Ah hơi tức giận thật, Min Hyuk cũng ngoan ngoãn tiết chế lại.

Cuối cùng hai người cùng đi tới bên cạnh chiếc xe trợ lý Lim lái tới.

Hình như người đứng bên cạnh cửa xe đang nghe điện thoại, thấy hai người tới, đối phương nói gì đó rồi cúp máy.

Trợ lý Lim mỉm cười đi tới, chủ động đưa tay nhận lấy vali Min Hyuk mang theo: "Cô Lee, đây là em trai cô à?"

"Vâng, tối nay làm phiền trợ lý Lim quá."

"Cô Lee khách sáo quá rồi. Công việc của tôi là giải quyết phiền muộn của sếp Kim mà."

"..."

Jung Ah hơi sửng sốt.

Cô đang nghĩ là mình uống nhiều nên hơi choáng, hay là câu nói ban nãy của trợ lý hành chính thực sự có ý sâu xa, lại nghe thấy Min Hyuk hỏi: "Đây là xe của sếp các chị ạ?"

Jung Ah suy nghĩ với cái đầu hóng gió có hơi say của mình.

Taehyung là bên A.

Bên A là sếp.

Taehyung là sếp.

Không có gì sai.

"Ừm." Jung Ah gật đầu, khẽ cảnh cáo: "Sau khi lên xe không được nói chuyện, nếu không chị sẽ bị sa thải, em cứ đợi mà gánh chịu hậu quả đi."

"..."

Min Hyuk giơ tay lên làm động tác kéo khóa miệng trên miệng.

Sau khi lên xe, cuối cùng Jung Ah chọn một địa chỉ khách sạn gần nhà cô, nhờ trợ lý Lim lái xe đưa hai người qua đó.

Cài đặt chỉ đường xong, cô say khướt tựa người vào thành xe, không hề nhìn thấy trợ lý Lim gửi thông tin vị trí trên điện thoại làm việc của anh ta.

40 phút sau.

Chiếc xe dừng lại ở dưới tòa nhà khách sạn, Jung Ah kéo vali của Min Hyuk xuống xe, lại cảm ơn trợ lý Lim lần nữa: "Đã muộn lắm rồi, anh mau về nghỉ ngơi đi."

Vậy mà trợ lý Lim không từ chối, lái xe rời đi luôn.

Jung Ah thấy hơi kỳ lạ, nhưng chỉ coi như đối phương thực sự thấy cô phiền, cô còn hơi áy náy.

"Đi thôi, chị đưa em lên tầng." Jung Ah quay người lại, vừa định giơ tay lên đã bị Min Hyuk cướp lấy vali, cô bật cười: "Sao trẻ con quá vậy?"

"Là chân chị ngắn quá thôi."

"Cẩn thận chị đánh em đấy."

"..."

Bóng lưng của thiếu nhiên và cô gái trẻ tuổi với nụ cười thân thiết trên môi đi vào trong cửa, sau đó sóng vai biến mất trong tòa khách sạn kia.

Xuyên qua kính chắn gió mờ ảo và khung cảnh đường phố buổi tối, trên vô lăng, mấy ngón tay thon dài sắc bén từ từ siết chặt lại.

Dưới hàng lông mi đen dày là sự lạnh lẽo tàn nhẫn.

Điện thoại đổ chuông trong sự im lặng chết chóc.

Ngón tay cầm vô lăng buông lỏng, Taehyung chẳng thèm liếc nhìn đã nhận máy với vẻ vô cảm, đặt điện thoại bên tai.

"Anh rời đi vội quá đấy." Giọng nói của Nari vừa quyến rũ vừa khó chịu: "Tôi chớp mắt một cái đã không thấy anh đâu nữa rồi, chẳng thèm chào một tiếng, sao mà bất lịch sự thế hả? Quan trọng nhất là, túi của tôi còn trên xe anh, anh..."

"Bây giờ tâm trạng tôi rất tệ, không muốn nghe người khác nói chuyện."

Taehyung lạnh lùng ngắt lời, anh ngước đôi mắt đen láy lên, hờ hững nhìn về phía hiên của khách sạn kia: "Tôi sẽ bảo trợ lý mang đồ qua cho cô, đừng gọi điện cho tôi nữa."

"Thế sao mà được..."

Không đợi Nari nói xong, Taehyung đã cúp máy.

Không đặt điện thoại xuống, anh nhìn chằm chằm cửa khách sạn không ai ra vào kia, khớp ngón tay như có ký ức cơ thịt gì đó, không cần cụp mắt anh cũng dễ dàng gọi vào một dãy số không lưu trong danh bạ.

Đối phương nghe máy.

Giọng nói Jung Ah vội vã: "Xin chào?"

... Cô đang làm gì với thiếu niên kia, thậm chí còn không nhìn tên người gọi đã nhận máy?

"..."

Taehyung đột nhiên siết chặt ngón tay, những đường gân uốn khúc như dòng suối cạn trên đỉnh núi xanh chợt nổi lên trên mu bàn tay thon dài trắng lạnh.

Hít một hơi thật sau, anh ngửa đầu ra sau, sau đó đè nén cảm xúc, yết hầu lăn lên lăn xuống rõ rệt trên chiếc cổ dài của anh.

"Lee Jung Ah."

Giọng anh trầm khàn trong đêm đen.

Điện thoại đột nhiên im bặt.

Trên tầng khách sạn, trong một căn phòng nào đó, Jung Ah kinh ngạc nhìn điện thoại, sau đó buồn bực giơ bàn tay nắm tờ giấy đã dính màu đỏ cam trên váy lên.

Làm đổ nửa chai nước ép cà rốt đã không thể cứu vãn được nữa.

Cô chọn từ bỏ.

"Sếp Kim. Muộn thế này rồi, cho hỏi anh còn có việc gì sao?"

Dưới sự kích thích của rượu, đến đầu óc cũng bốc đồng, suýt nữa cô đã buột miệng nói lẫy là "tôi không cung cấp phục vụ dịch đồng thời cho tiệc tối đâu".

May mà nhịn lại.

Bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng cũng có vài tiếng cười lạnh nhạt vang lên: "Cô cũng biết đã rất muộn rồi à?"

Jung Ah khựng lại: "?"

Không đợi cô suy nghĩ, giọng nói lạnh nhạt của người trong điện thoại kia lại vang lên: "Hẳn là cô đã chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp hàng tháng của Phòng vật liệu vào thứ Sáu tới rồi đúng không?"

Chủ đề công việc tới quá đột ngột, Jung Ah gần như hoảng hốt: "Đúng vậy."

"Bây giờ, lập tức, mang tới nhà tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co