Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 63

nguyenbinhan

Jung Ah luôn cho rằng, có lẽ một người như Taehyung sẽ không có gì không biết, hơn nữa bất cứ chuyện gì anh cũng có thể dễ dàng xử lý ổn thỏa.

Đêm nay cô mới phát hiện cũng không hẳn là vậy.

​Ví dụ như tửu lượng của anh.

Lúc Jung Ah theo Taehyung đi tới cửa nhà hàng, tuy rằng anh đang đang đứng thẳng bên cạnh cô, dáng người cao gầy, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như trước, nhưng đến gần nhìn kỹ cô mới nhận ra, hàng mi của anh đã sắp nhắm chặt lại với nhau.

Giống như có thể ngủ quên bất cứ lúc nào.

Nhưng mà Seo Jun muốn dìu anh ra ngoài, Taehyung lại từ chối.

Anh chỉ ngoan cố nắm lấy tay Jung Ah, siết chặt trong lòng bàn tay của mình, giống như sợ có ai đó sẽ cướp cô khỏi anh.

Jung Ah bị anh làm cho vừa bất lực, lại vừa mềm lòng.

"Cô Lee, hay là cô giúp tôi dìu anh ấy đến chỗ đậu xe đi? Tôi đi lái xe lại đây." Đêm nay Seo Jun cũng xem như chưa ngấm rượu, nhìn thấy Jung Ah không thoát ra được, vô cùng thức thời nhận nhiệm vụ đi lấy xe.

"Đằng kia."

Jung Ah giơ tay chỉ cho anh ta phương hướng trong bãi đậu xe.

"Vậy chìa khóa xe... Anh?" Seo Jun cẩn thận quay sang Taehyung.

Taehyung không hề nhúc nhích, thậm chí mí mắt cũng không nhấc lên.

Nhận được ánh mắt cầu cứu của Seo Jun, Jung Ah đành hơi nghiêng người về phía Taehyung, hạ giọng để không quấy rầy anh: "Taehyung, chìa khóa xe của anh——"

Giây phút Jung Ah vừa gọi tên anh.

Người nào đó vốn dĩ đang buồn ngủ đến mức cụp mắt, bỗng nhiên giống như một con robot được bật nguồn đột ngột.

"..."

Nếu anh trai phản ứng muộn một chút nữa, anh ta đã không cảm thấy lạnh lẽo thế này.

Không phải đã nói anh em như thể tay chân sao.

Dáng vẻ uống say của Taehyung rất kỳ lạ —— rõ ràng một giây trước còn đang buồn ngủ, một giây sau hai mắt giống như phát sáng, phản chiếu rõ ràng bóng dáng của Jung Ah trong đêm tối.

"Hồ Ly."

Giọng nói của anh trầm thấp, đè nén sự khàn khàn do rượu gây ra: "Tôi ở đây."

"..."

Có thể là do màn đêm mơ hồ, hoặc có thể do giọng nói của anh vừa dịu dàng lại vừa quyến rũ, không hiểu sao Jung Ah cảm thấy mặt nóng bừng lên.

"Chìa khóa xe có ở chỗ anh không?"

"Ừm."

Tay trái của Taehyung vẫn đang nắm chặt tay phải của Jung Ah, kéo cô đến bên cạnh anh.

Vừa đáp lại xong, anh liền giơ tay phải lên, nghiêng người qua kéo lấy cánh tay trái của Jung Ah phía bên kia ——

Hồ Ly còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo đến vị trí đối diện với người nọ. Anh vẫn đang nắm lấy cổ tay cô, kéo cô sát lại gần mình, giống như muốn ôm cô vào lòng.

"!"

Lông mi Jung Ah run rẩy: "Taehyung...!"

Mặc dù ánh đèn ngoài hiên mờ ảo, xung quanh cũng không có ai, nhưng Seo Jun vẫn đang ở bên cạnh. Không biết Taehyung định làm gì, cô gần như không thể nhịn được đưa tay đẩy anh ra.

Một giây trước khi Jung Ah tránh đi, rốt cuộc hơi thở của Taehyung cũng trầm xuống. Anh vuốt mái tóc dài của cô ra phía sau, dựa đầu vào vai cô, giọng nói vì say mà trở nên khàn khàn.

"Ở trong này."

——

Anh nắm lấy cổ tay cô, dừng lại ở bên phải quần tây của mình.

Đầu ngón tay Jung Ah run lên, chạm vào túi quần tây trang của anh, cảm nhận chiếc chìa khóa xe hơi nhô lên.

Hai má Hồ Ly bỗng nhiên nóng bừng, cô không chút chần chừ rút tay lại, cắn răng nói nhỏ: "Anh tự lấy đi."

Bây giờ cô vô cùng nghi ngờ Taehyung chỉ đang giả vờ say.

Rõ ràng ánh mắt của anh trong suốt tính táo, sao đến cả chìa khóa xe cũng cần cô lấy giúp?

"Hồ Ly, em giúp tôi đi...." Người đàn ông kề sát bên tai cô, thấp giọng thì thầm. Anh kéo tay cô đặt lên quần mình, giọng điệu giống như đang cầu xin.

Jung Ah nghe thấy Seo Jun đang đứng cách đó không xa khiếp sợ kêu lên một tiếng "mẹ kiếp" rõ ràng.

Hiển nhiên, ngoại trừ Jung Ah ra thì chưa từng có ai được vinh dự nhìn thấy dáng vẻ quấy phá thế này của Taehyung.

Nhưng mà Jung Ah cũng đã không nhìn thấy nhiều năm rồi.

Cho nên lúc này mặt cô vẫn đỏ bừng, cô chỉ muốn trói Taehyung vào tên lửa do công ty anh nghiên cứu chế tạo rồi phóng ra ngoài vũ trụ cho xong.

Loại tai họa cấp độ này không nên tồn tại trên trái đất nữa.

Đến cuối cùng Jung Ah cũng không biết làm thế nào, cô chỉ có thể nửa hướng dẫn nửa thuyết phục, vừa cầu xin vừa dỗ dành Taehyung lấy được chiếc chìa khóa xe kia ra.

Cô chỉ nhớ rõ chất liệu của bộ tây trang vừa mỏng vừa mát.

Màn đêm bị hơi thở của anh trêu chọc trở nên nóng bỏng.

Phần quần bên dưới vừa thắng thớm vừa ngay ngắn.

Tất cả linh hồn và lý trí của cô đều bị âm thanh hô hấp của anh cuốn bay, bị nghiền nát dưới những ngón tay thon dài của anh, không để lại dấu vết gì, chỉ muốn chạy trốn.

Vẫn không thể trốn thoát.

Rất lâu sau này, trong một lần say khướt, Seo Jun đã vô tình nhắc đến cảnh tượng mà anh ta may mắn được chứng kiến ——

Giống như đang xem một trò chơi hai người giằng co dây dưa đến mức khiến người khác hít thở không thông, miệng đắng lưỡi khô dưới ánh đèn rực rỡ của quán bar.

Có những người áo mũ chỉnh tề như thần thánh, nhưng lại gợi cảm đến cực điểm.

Điều này cũng khiến Seo Jun phải cảm thán trong lòng, anh trai của anh ta không đi quay một bộ phim hành động tình cảm tạo phúc cho chúng sinh thật sự là một điều tiếc nuối lớn nhất cửa giới điện ảnh.

—— Đương nhiên, kết cục là bị Taehyung vô tình đi ngang qua nghe thấy, sau đó bị anh lạnh lùng vứt đến biên giới sung quân.

Nhưng đó là chuyện của sau này.

Seo Jun chứng kiến hiện trường, bàng hoàng đến mức chỉ có thể cầm lấy chìa khóa xe bỏ chạy theo bản năng.

Vì vậy lúc Seo Jun bỏ chạy, dưới mái hiên chỉ còn lại Taehyung và Jung Ah.

Hồ Ly còn chưa kịp tỉnh lại sau cơn mê đã cảm nhận được cổ tay của mình được thả lỏng, sau đó vòng eo lại bị siết chặt, cô gần như bị nhấc lên ôm lấy, chuyển đến bóng tối phía sau hành lang.

Xương cánh bướm của cô áp lên bức tường đá vừa lạnh vừa cứng.

Mà trước mặt cô là nụ hôn rực cháy nóng bỏng, giống như có thể hòa tan toàn bộ sắt đá và băng cứng nhất trên đời.

Hơi thở của Jung Ah bị cướp đoạt, không thể tiếp tục hít thở được nữa. Trong lúc nhất thời, cô có cảm giác như Taehyung thật sự muốn xé cô thành từng mảnh nhỏ, sau đó nuốt chửng cô, giống như chỉ có như vậy mới có thể lấp đầy dục vọng đen tối như vực sâu không đáy của anh.

Tiếng động cơ đang đến gần.

Trước khi ngạt thở, Jung Ah đã được Taehyung kéo lên từ dưới vực sâu trong đáy mắt anh.

Tựa như vớt một mỹ nhân ngư đang ướt sũng từ đáy biển lên. Đúng vào khoảnh khắc này, một lớp mồ hôi mỏng chảy xuống từ thái dương và sau lưng cô, những ngón tay đang siết chặt áo sơ mi của Taehyung khẽ run lên vì sợ hãi.

"Lên xe đi." Taehyung cúi sát vào tai cô: "Chúng ta về nhà."

"..."

Chỉ cần Jung Ah còn chút sức lực, cô sẽ bỏ trốn.

Nhưng đáng tiếc là cô không có.

Vì vậy, Hồ Ly không còn sức lực để giãy dụa nữa, cô lại bị mang về tổ của Taehyung chỉ sau một ngày.

Vào đến cửa, vừa định cúi người cởi đôi sandal của mình ra, Jung Ah đã bị Taehyung bế bổng đặt lên chiếc tủ ở lối vào.

Chiếc tủ cao hơn vòng eo thon gầy của Taehyung, Jung Ah ngồi trên đó, may mắn được trải nghiệm cảm giác từ trên nhìn xuống Taehyung mà đã lâu không được trải qua. Anh giơ tay lên ghì chặt gáy cô, nhẹ nhàng ấn giữ ót cô bắt cô phải cúi đầu xuống, cùng anh bắt đầu một nụ hôn dài.

Vừa hôn cô, Taehyung vừa móc ngón tay vào chiếc quần dài màu đen của cô. Anh lại cởi giày của cô ra, sau đó bế cô đi về phía tấm bình phong phía sau lối vào.

Jung Ah bỗng nhiên thức tỉnh, cô sợ đến mức vội vàng vòng tay ôm cổ anh, ôm chặt lấy bờ vai và tấm lưng săn chắc của anh —— trực giác nói cho cô biết, đêm nay Taehyung có chút điên cuồng.

"Anh giả vờ say, còn gạt tôi." Nghĩ đến đây, Hồ Ly đã muốn nghiến răng nghiến lợi.

Nếu không phải vì nghĩ anh say rượu mà thả lỏng cảnh giác, chắc chắn đêm nay cô sẽ không bị bắt cóc lên tàu cướp biển.

...Ít nhất sẽ không khinh địch như vậy!

"Say thật." Taehyung không đợi Jung Ah phản bác, khàn giọng cười: "Chỉ vừa tỉnh táo thôi."

Jung Ah tức giận đến mức muốn cắn vào sườn cổ anh, nhưng cô cũng sợ ngày mai thứ Hai đi làm, anh mang theo dấu răng nhất định sẽ bị nhân viên của Công nghệ kỹ thuật Helena phát hiện.

Vì vậy, Hồ Ly chỉ có thể cắn chặt răng nanh của mình, nhẫn nhịn: "Đã tỉnh táo sao có thể nói là say?"

"Thần kinh hưng phấn, giác quan đờ đẫn, nhiệt độ cơ thể tăng cao...."

Giọng nói của Taehyung vừa trầm vừa khàn, cũng rất chậm rãi, anh giống như đang phân tích từng phản ứng của cơ thể mình, giọng điệu càng giống một nhà nghiên cứu nghiêm túc đang báo cáo học thuật.

Ôm người vào phòng tắm bên trong phòng ngủ, anh đưa ra kết luận: "Quả thật là trạng thái của say rượu."

Jung Ah chậm rãi nâng khóe mắt.

Cô tận mắt chứng kiến ​​Taehyung ôm cô, dùng khuỷu tay đóng cửa phòng tắm sau lưng họ lại.

Rốt cuộc Hồ Ly cũng hoảng sợ.

"À thì, anh thả tôi xuống trước, tôi ——"

Một tiếng cười trầm khàn vang lên ngắt lời cô.

Taehyung thật sự đặt cô xuống, nhưng anh lại trực tiếp đặt cô lên mép bồn rửa lạnh băng.

Cách một lớp quần dài, Jung Ah vẫn bị cảm giác lạnh lẽo làm hoảng sợ, cô mở to đôi mắt hạnh ướt đẫm của mình, ngước lên nhìn anh. Taehyung buông tay ra, chống tay lên bồn rửa bằng sứ trắng cô đang ngồi, hơi nghiêng người đến gần.

Jung Ah run rẩy.

——

Bồn rửa trong phòng tắm của Taehyung là loại bồn được thiết kế có cạnh rộng, cạnh không quá nhọn, có hơi hẹp, nhưng chắc chắn đủ rộng để một người ngồi lên.

Hơn nữa lúc này thắt lưng của Taehyung đang chen vào giữa hai chân cô, khiến trọng tâm của cô không ổn định, có cảm giác như sắp ngã xuống bất cứ lúc nào.

Bồn rửa cao hơn cả mặt bàn đá cẩm thạch, bàn tay đỡ lấy cô của Taheyung vừa rút ra, Jung Ah không còn chỗ nào để xoay người nữa, đành phải hoảng sợ ôm lấy cánh tay anh.

Bên dưới lớp áo sơ mi mỏng là làn da căng chặt đầy mạnh mẽ.

Lúc đầu ngón tay cô vô tình chạm vào, cơ bắp của người đàn ông giống như hơi căng lên.

Jung Ah cắng chặt răng, tức giận ngước mắt lên: "Anh cố ý."

Taehyung đứng rất gần cô, khẽ cười: "Hình phạt nhỏ thôi."

"?"

Dưới ánh mắt mờ mịt như đang lên án của Hồ Ly, Taehyung chậm rãi tiến đến gần, đôi mắt trong veo như muốn hút cô vào trong đó: "Thích mấy cậu em trai mười tám mười chín tuổi à?"

"——?"

Tuy rằng biết Taehyung đang nói tới Min Hyuk, nhưng Jung Ah càng thêm khó hiểu.

Rõ ràng hôm nay giữa cô và Min Hyuk không có xảy ra chuyện gì để anh hiểu lầm cả.

"Đến gặp tôi thì không thèm quan tâm." Taehyungt giơ bàn tay không bị Jung Ah nắm lên, ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi đã sớm một anh liếm hết son của cô: "Ra ngoài cùng cậu ta còn phải trang điểm, thay quần áo?"

"..."

"?"

Rốt cuộc cô cũng muộn màng nhớ lại cảm giác kỳ lạ sau khi người nọ hôn cô rồi lau đi son trên môi cô trên ghế sô pha ở nhà bà Han.

Mặc dù không rõ tình trạng giữa ta và địch, còn đang trong tình thế nguy cấp thế này, nhưng Jung Ah vẫn không nhịn được muốn cười.

Sau đó nhớ đến chuyện đêm nay Taehyung giả vờ say để bắt cóc cô, Hồ Ly lại nổi lên ý đồ xấu.

Cô cố ý dùng giọng điệu kính cẩn chuyên nghiệp, dịu dàng thì thầm: "Ngày mai đến công ty của sếp điểm danh, tôi nhất định sẽ trang điểm kỹ lưỡng, như vậy sếp vừa lòng rồi chứ? Sếp Kim?"

"Sếp, Kim?"

Jung Ah khẽ chớp mắt: "Vậy, anh Kim?"

"——"

Đôi mắt Taehyung đột nhiên nheo lại, bàn tay phải đang lướt qua khóe môi của cô lùi về sau, đỡ lấy phần gáy mảnh khảnh của cô, sau đó lại dùng ngón áp út móc nhẹ chiếc cúc áo sau gáy cô.

Chiều nay trước khi Jung Ah đến nhà bà Han đã thay sang áo sơ mi voan và quần tây đen, áo được thiết kế một nút mở duy nhất ở phía sau, còn có khóa kéo ẩn dọc theo sống lưng.

Lúc này, ngón tay Taehyung vừa chạm vào nút thắt, sóng lưng của Jung Ah không khỏi căng cứng, trong đôi mắt Hồ Ly tràn ngập cảnh giác lộ ra suy nghĩ muốn chạy trốn.

"Tôi còn tưởng em không sợ." Taehyung vuốt ve cúc áo đầy uy hiếp: "Vừa nãy không phải còn to gan khiêu khích tôi sao?"

Vừa mới nhắc đến.

Sự do dự trong mắt Jung Ah dần dần biến mất.

Thậm chí Hồ Ly còn nở nụ cười rạng rỡ: "Bởi vì lúc đi vào anh đã nói anh say. Ừm, ít nhất là cơ thể say."

"Cho nên thế nào?" Ánh mắt Taehyung hơi tối đi, yết hầu lăn lộn, giọng nói càng lúc càng trầm khàn.

"Tôi vừa được phổ cập kiến khoa học mà người trưởng thành nên có." Jung Ah dường như quên mất nhìn đang ngồi ở mép bồn rửa, vừa định nghiêng người về trước thì suýt ngã, cô vội vàng bám vào cánh tay của Taehyung.

Sau đó, cô ngước ánh mắt lộ ra ý muốn phục thù lên: "Cho nên tôi biết, ngoại trừ những phản ứng khi say mà anh nhắc đến ra, còn có một nơi sẽ trở nên vô cùng chậm chạp."

"..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co