Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 72

nguyenbinhan

Jung Ah từ chối lời mời đến quán bar uống rượu của Jae Mi vào tối thứ Ba, cô trở về nhà trước.

Chín giờ sáng ngày mai là cuộc họp định kỳ của tổ dự án.

Có lẽ tổ 1 phải báo cáo về dự án dịch thuật lần này trong buổi nghiên cứu và thảo luận của Công nghệ kỹ thuật Helena, cho nên cô phải chuẩn bị kỹ.

Trước khi đi ngủ, Jung Ah xem điện thoại.

Không có cuộc gọi, cũng không có tin nhắn.

Nghe nói buổi chạy thử được dự kiến diễn ra vào cuối tháng này hoặc đầu tháng sau, Taehyung đang ở trung tâm căn cứ ở Busan, chắc hẳn đang rất bận rộn.

Tốt hơn là không nên làm phiền đến anh.

Jung Ah suy nghĩ giây lát rồi đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại.

Ý thức cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ.

Hồ Ly nhỏ đang cất giấu một góc trái tim không nhịn được cuộn tròn lại, thầm nghĩ, liệu trong mối quan hệ yêu đương bình thường có phải cũng sẽ cả ngày không liên lạc với nhau giống như họ không?

Cô cũng không biết câu trả lời.

Có lẽ vì ban ngày suy nghĩ đến, ban đêm liền mơ thấy, đêm nay Jung Ah gặp phải ác mộng.

Cô đã quên mất phần nào nội dung cụ thể của giấc mơ.

Cô chỉ nhớ rõ đến cuối cô giẫm phải quả bong bóng cuối cùng, rơi từ đám mây trên không trung xuống, cô ngẩng mặt lên trong tiếng gió gào thét, nhìn thấy ánh mặt trời chói chang, còn nhìn thấy Taehyung đang đứng ở một nơi rất cao, dùng ánh mắt tối đen hờ hững, tràn ngập ghét bỏ lạnh lùng nhìn cô.

Vì vậy ngày hôm đó, khi Hồ Ly đến công ty vẫn có chút bơ phờ buồn bã.

Cuộc họp định kỳ diễn ra vào lúc chín giờ.

Thời điểm 8:55, trong phòng họp gần như đã chật kín người của hai tổ dự án.

Tổ dự án là bộ phận chịu sự chỉ đạo trực tiếp của tổng giám đốc Park Hyun Woo, bình thường giám đốc Joon sẽ không nhúng tay vào, cũng không tham gia các cuộc họp định kỳ, nhưng hôm nay lại phá lệ ngồi ở vị trí chủ quản trong phòng họp.

Lúc đi vào nhìn thấy anh ta, các thành viên trong tổ 1 cũng vô thức nhìn về phía Jung Ah.

Jung Ah không có phản ứng gì, gọi một tiếng "giám đốc Joon" rồi cầm đồ đạc đi thẳng về phía vị trí của mình ——

Tổ trưởng tổ 1 và tổ trưởng tổ 2 ngồi đối diện nhau.

Hiếm khi Gun Woo chịu khó được một lần, anh ta dựa vào chiếc ghế đối diện với bàn hội nghị, mỉm cười như đang nói gì đó với các thành viên trong tổ của mình, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía bên này.

Gần đến lúc bắt đầu Park Hyun Woo mới đến.

Vừa bước vào cánh cửa phòng họp, nhìn thấy giám đốc Joon, sắc mặt Hyun Woo hơi thay đổi.

Anh ấy bước đến, kéo chiếc ghế bên cạnh giám đốc Joon ra, hai người chào hỏi nhau.

Giám đốc Joon nghiêng người về phía trước: "Mọi người đến đông đủ rồi chứ? Trước khi bắt đầu cuộc họp định kỳ của tổ dự án, tôi muốn xác nhận một chuyện trước...."

Giám đốc Joon còn chưa dứt lời.

Hyun Woo đã thấp giọng nói: "Giám đốc Joon, tôi nghĩ chúng ta nên bàn chuyện này sau cuộc họp, anh thấy thế nào?"

Giám đốc Joon khựng lại: "Tổng giám đốc Park, tôi biết anh cũng có ý tốt, nhưng anh phải hiểu rõ chuyện này không chỉ liên quan đến tổ dự án của công ty, mà thậm chí còn có thể bị bên phía Công nghệ kỹ thuật Helena truy cứu trách nhiệm —— Đây không phải là vấn đề có thể giải quyết thông qua việc liên lạc riêng với nhân viên."

"Nhưng mà ——"

"Huống chi gần đây bên ngoài công ty đã có những tin đồn như vậy, đương nhiên trong công ty cũng có thể nghe được, nếu như anh thật sự tin tưởng Jung Ah, vậy càng phải cho cô ấy cơ hội giải thích công khai trong công ty, phải không?"

"..."

Giọng nói của hai người sếp không quá lớn.

Nhưng ở trong phòng họp lặng ngắt như tờ, đặc biệt là tổ 2 còn nín thở tập trung nghe ngóng, chỉ hận không thể đeo ăng-ten lên tai để nghe, thỉnh thoảng loại lại dùng ánh mắt hả hê khi thấy người khác gặp họa nhìn Jung Ah.

Chỉ tiếc là không nhận lại được bất kỳ phản hồi nào.

Ở phía cuối bàn hội nghị, cuối cùng giám đốc Joon và tổng giám đốc Park cũng kết thúc đối thoại, quay đầu lại.

Giám đốc Joon mở tập tài liệu trước mặt mình ra, lấy một bức ảnh rồi đẩy đến trước mặt Jung Ah.

"Jung Ah, cô có nhận ra người trong ảnh không? Là cô sao?"

Jung Ah ngước mắt, lặng lẽ cầm tấm ảnh trên bàn lên.

Đôi mắt cô khẽ chớp.

"Phải." Đầu ngón tay lướt trên bức ảnh chụp rồi đặt xuống.

Sắc mặt Hyun Woo thay đổi.

Giám đốc Joon vẫn tương đối bình tĩnh: "Trong bức ảnh đó, người đang ngồi ăn riêng với cô thật sự là tổng giám đốc Hong của công ty phiên dịch Hera đúng không?"

"——"

Trong phòng họp vẫn im lặng như cũ.

Mọi người trong tổ 1 tổ 2 đồng loạt dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Jung Ah.

Jung Ah không chớp mắt, giọng điệu thản nhiên không nghe ra cảm xúc gì: "Nếu tôi nhớ không lầm thì trong phòng còn có trợ lý của tổng giám đốc Hong."

Cô rũ mắt xuống, thờ ơ liếc nhìn tấm ảnh rõ ràng là được chụp lén thông qua cánh cửa đang mở: "Chỉ là không xuất hiện ở trong ảnh mà thôi."

Gun Woo ở bàn đối diện cười khẩy một tiếng: "Nếu tổng giám đốc Hong đã ở đó thì có trợ lý của anh ta hay không còn quan trọng sao?"

Jung Ah thờ ơ quay mặt lại: "Hình như tổ trưởng Yoo biết rất rõ nội tình chuyện này, nhưng mà tôi lại không hiểu, không biết đây có phải vừa hát vừa diễn hay không? Tổ trưởng Yoo có sẵn lòng nói cho tôi biết nguyên nhân sâu xa không?"

Sắc mặt Gun Woo hơi thay đổi: "Cô đừng nói bóng nói gió, cái gì gọi là tôi biết rõ nội tình? Từ ngày hôm qua chuyện này đã lan truyền khắp trong ngành, rõ ràng là tổ trưởng Lee đang giả ngu mới đúng?"

"Ngày hôm qua tôi dành cả ngày để sắp xếp tài liệu của khách hàng, không rảnh rỗi như tổ trưởng Yoo."

"Ồ? Sắp xếp tài liệu để làm gì? Tiếp tục lấy lòng phía bên này hay gửi cho Hera?"

"..."

Jung Ah hơi ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào Gun Woo, không có bất kỳ biểu cảm hay cảm xúc nào.

Cho đến khi Gun Woo không thể ngồi yên trước ánh mắt thờ ơ đầy chế nhạo đó nữa, anh ta hơi lùi về sau: "Cô nhìn tôi làm gì? Hiện tại bên ngoài ai cũng đồn như vậy, không chỉ một mình tôi!"

"Không có gì, tôi đang đợi tổ trưởng Yoo nói tiếp."

Jung Ah đặt điện thoại di động lên bàn, mở mặt ghi âm lên trên.

Cô nhẹ nhàng giơ cổ tay lên: "Vu khống, phỉ báng, tổn hại danh dự.... những thứ này đều có thể kết tội rồi chứ?"

"! Cô —— Cô đừng dùng thứ này để hù dọa tôi!"

Gun Woo đột nhiên cao giọng, nhưng nói xong thì lập tức ngậm miệng lại, ngồi im.

Jung Ah quay lại nhìn người đang ngồi phía đầu bàn hội nghị: "Giám đốc Joon, tổng giám đốc Park, hai người muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."

Giám đốc Joon khẽ ho một tiếng, nhìn về phía điện thoại di động của Jung Ah: "Cuộc họp nội bộ của chúng ta, chắc sẽ không cần làm như vậy chứ?"

Jung Ah cúi đầu nhìn: "Được."

Cô bấm tạm ngừng đoạn ghi âm trên điện thoại rồi tắt đi.

Lúc này giám đốc Joon mới nói: "Chắc hẳn mọi người cũng đã nghe nói đến chuyện trong tài liệu báo cáo gần đây bên phía Hera có một phần tài liệu, tình cờ chính là tài liệu từ buổi nghiên cứu và thảo luận của Công nghệ kỹ thuật Helena mà chúng ta vừa kết thúc. Hiện nay trong ngành có một số lời ra tiếng vào, cáo buộc chúng ta có nhân viên làm rò rỉ thông tin khách hàng ra bên ngoài để nhảy việc và thăng chức cá nhân."

"..."

Lời vừa dứt, có một số ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía Jung Ah.

Jung Ah vẫn ngồi bất động trên ghế, dừng lại vài giây, cô không khỏi nhếch khóe môi.

"Giám đốc Joon, anh cứ việc nói thẳng ra là tôi đi, không cần phải úp úp mở mở như vậy."

Giọng điệu của Jung Ah rõ ràng rất lạnh lùng.

Hiếm khi không được nhượng bộ như vậy, giám đốc Joon mất tự nhiên cười gượng một tiếng: "Jung Ah, chúng ta chỉ đang thực hiện quá trình tự kiểm tra bình thường trong công ty thôi, cô cũng đừng quá bất mãn. Ngày hôm qua có người gửi tấm ảnh này đến văn phòng của tôi, bên trong còn có một lá thư tố giác nặc danh, nói cô vì muốn chuyển đến Hera nên đã chủ động đi ăn cơm với vị tổng giám đốc Hong này, còn tiết lộ tài liệu cho anh ta, chúng tôi chỉ muốn cô xác nhận, rốt cuộc có chuyện này hay không?"

"Không có."

Jung Ah trả lời rất bình tĩnh, gọn gàng lưu loát.

Không đợi giám đốc Joon tiếp tục lên tiếng, cô thờ ơ liếc nhìn bức ảnh kia: "Tôi đã quên mất thời gian chính xác của bữa tối này là lúc nào, nhưng ít nhất cũng là một năm trước. Một năm trước tôi đã biết trước về dự án nghiên cứu và thảo luận của Công nghệ kỹ thuật Helena, sau đó tiết lộ tài liệu cho đối phương sao?"

Trong phòng họp chìm vào im lặng.

Giám đốc Joon sửng sốt, lấy lại tấm ảnh chụp: "Ý của cô là, bức ảnh này không phải được chụp vào cuối tuần này?"

"Không phải."

Rốt cuộc Gun Woo cũng không nhịn được nữa, cười lạnh nói: "Tổ trưởng Lee nói không phải là không phải, nhưng tôi cũng rất tò mò, xưa nay cô làm việc từ đầu tuần tới cuối tuần không ngừng nghỉ, thế mà tuần vừa rồi vừa nghỉ cuối tuần còn xin nghỉ sang thứ Hai —— nếu không phải đi tìm một công ty khác, vậy thì có chuyện gì quan trọng như vậy?"

"——"

Jung Ah nhất thời đau tim: "...Tôi ở nhà."

"Cả cuối tuần và thứ Hai đều ở nhà? Tổ trưởng Lee cho rằng bọn tôi ngu ngốc sao?"

"..."

Jung Ah thờ ơ ngước mắt lên: "Quả thật tôi không cảm thấy tổ trưởng Yoo thông minh. Tôi đã sử dụng đúng hạn ngạch nghỉ phép hàng năm của mình, trước đây không nghỉ phép hàng năm là do tôi tận tâm với công việc, không có nghĩa là tôi đánh mất quyền lợi của mình. Về phần ở nhà làm gì, đó là quyền cá nhân của tôi, không cần phải cung cấp bằng chứng cho bất kỳ ai —— Nếu ngay cả khái niệm này mà tổ trưởng Yoo cũng không hiểu, vậy anh có khác gì kẻ ngu ngốc đâu?"

"Lee Jung Ah!"

"Đủ rồi." Giám đốc Joon cau mày : "Jung Ah, không phải công ty không tin cô, chỉ là bức ảnh này và thông tin xuất hiện bên phía Hera quá trùng hợp. Cô phải biết là một khi chuyện này trở nên nghiêm trọng, có thể bên phía Công nghệ kỹ thuật Helena sẽ truy cứu trách nhiệm của chúng ta! Thái độ không hợp tác hiện tại của cô sẽ khiến chúng tôi rất khó xử."

Jung Ah đè nén cảm xúc của mình: "Buộc tội người khác phải có chứng cứ, tôi nghĩ đây là chuyện cơ bản nhát, chứ không phải ép buộc tôi phải tự chứng minh bản thân."

Giám đốc Joon cau mày nhìn cô: "Cô nói như vậy chỉ là đang lãng phí thời gian của mọi người."

"Giám đốc Joon." Jung Ah chậm rãi thở ra, ngước mắt lên: "Không bằng các anh cứ gọi điện thoại hỏi tổng giám đốc Hong thử xem —— xem bữa tối này rốt cuộc diễn ra khi nào?"

Giám đốc Joon nhìn về phía tổng giám đốc Park.

Lúc này Hyun Woo để lộ ra chút do dự: "Bên phía Hera nói rằng tổng giám đốc Hong của bọn họ đang đi công tác, không thể liên lạc được. Chuyện này.... bọn họ cũng không biết."

"——"

Mí mắt Jung Ah khẽ giật.

Trong tầm mắt của cô, Gun Woo thích thú nhìn cô cười đắc ý.

Hyun Woo quay đầu lại: "Jung Ah, anh có thể hiểu được sự bất bình của em, nhưng anh vẫn hy vọng em có thể nói rõ ràng nhất có thể, ít nhất hãy chứng minh bản thân vô tội. Nếu như chuyện này thật sự trở nên nghiêm trọng thì sẽ không có lợi gì cho em và cho công ty. Cho dù Công nghệ kỹ thuật Helena có truy cứu hay không, cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự hợp tác mà vất vả lắm chúng ta mới giành được —"

Jung Ah đột nhiên nói một câu rất nhẹ nhàng.

Phòng họp lập tức chìm trong im lặng.

Hyun Woo quay đầu lại: "Jung Ah, em nói cái gì?"

"Tôi nói." Jung Ah mỉm cười tự giễu, có chút mệt mỏi đứng lên: "Dự án của Công nghệ kỹ thuật Helena quả thật là do chúng ta vất vả lắm mới giành được —— nhưng mà, người thật sự vất vả là ai?"

"......"

Phòng họp đột nhiên im lặng.

Sự im lặng đầy chết chóc.

Giống như lớp mặt nạ vốn luôn cố gắng giữ gìn bên ngoài bỗng nhiên bị một cây kim bén nhọn nhẹ nhàng chọc thủng.

Ngay cả sắc mặt của Hyun Woo cũng thay đổi, anh ấy chợt trở nên nghiêm túc: "Jung Ah, nếu em nói như vậy thì chẳng khác nào tự kể công kiêu ngạo."

"..."

Nhớ đến những đêm cô phải chuẩn bị cho dự án này và đống tài liệu dày cộp trên bàn, lại gấp gáp đuổi theo Taehyung từ nhà hàng đến tận bãi đỗ xe chỉ vì muốn tranh thủ cho dự án lần này ——

Jung Ah nghe được lời này thì rất muốn cười.

"Đúng vậy, là tôi kể công kiêu ngạo." Cô vịn mép bàn, chậm rãi đứng dậy, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn: "Tổ trưởng Yoo cảm thấy tôi muốn chuyển đến công ty khác, nhảy sang Hera, cho nên chườn mặt đi tặng tài liệu cho bọn họ?"

Gun Woo bị ánh mắt lạnh lùng của Jung Ah phía đối diện làm sống lưng lạnh toát, nhưng nhìn thấy thắng lợi ở trước mặt, anh ta chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, cố bày ra nụ cười giả tạo: "Cũng có thể hiểu là tổ trưởng Lee nôn nóng, dù sao Hera cũng là số một trong ngành, ai mà không muốn vào ——"

"Chậc."

Jung Ah ngắt lời anh ta bằng nụ cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai.

Sắc mặt Gun Woo đột nhiên tối sầm lại, Jung Ah đã quay đầu đi: "Đoạn tiếp theo tôi sắp nói, tổ trưởng Yoo có thể ghi âm lại —— sở dĩ bức ảnh này xuất hiện ở chỗ này, là bởi vì một năm trước giám đốc Hong muốn lôi kéo tôi đến Hera, làm tổ trưởng tổ dự án số hai của bọn họ, nhưng tôi đã từ chối."

Từng câu từng chữ, lạnh lùng nặng nề đập lên bàn hội nghi.

Trong sự im lặng chết chóc.

Jung Ah quay đầu lại nhìn về phía đàn anh một phút trước còn nói cô "tự kể công kiêu ngạo", giờ phút này lại đang kinh ngạc nhìn cô.

Cô lạnh lùng cười một tiếng: "Tổng giám đốc Park, anh nói xem, tại sao tôi lại từ chối?"

"...Jung Ah."

Rốt cuộc Hyun Woo cũng lấy lại được tinh thần, vội vàng đứng dậy.

Nhưng đã quá muộn.

Jung Ah tháo thẻ nhân viên của mình xuống đặt lên bàn hội nghị, cô mệt mỏi cụp mắt: "Ân tình năm đó đã nợ tổng giám đốc Park ở trường học, mấy năm qua, cộng thêm chuyện lần này, chắc hẳn có thể coi như tôi đã trả đủ rồi."

Cô xoay người bước ra ngoài: "Đơn xin thôi việc, ngày hôm nay tôi sẽ gửi vào mail của anh trước khi tan làm ——"

"Tổ trưởng!"

"Chị Vanny!"

Cánh cửa phòng họp mở ra với những âm thanh đầy sốt ruột.

Jung Ah còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói một câu nào, rời đi không thèm quay đầu lại.

Trong phòng họp nhất thời trở nên hỗn loạn, có người vui, có người tức giận, cũng có người buồn bả.

Chỉ có Na Yeon đang ngồi ở giữa là không có bất kỳ phản ứng nào, cô ấy dùng ánh mắt đồng cảm liếc nhìn trò hề trong phòng. Có lẽ trong số bọn họ sẽ có người nghĩ rằng bỏ quân để cứu chỉ huy, hy sinh Jung Ah để bảo vệ giao tình và mối quan hệ hợp tác với Công nghệ kỹ thuật Helena.

Đội trưởng Lee vẫn là ăn nói quá nể nang.

Không chỉ có mình Gun Woo ngu ngốc, trong phòng họp này có được mấy người thông minh.

——

Hành lang dài bên ngoài cửa, mấy năm nay Jung Ah đã đi qua đây không biết bao nhiêu lần. Cô dường như không bao giờ biết mệt mỏi, luôn tràn đầy năng lượng, không cần nghỉ ngơi, sẽ không bao giờ bị hạ gục, mãi mãi có thể làm chỗ dựa cuối cùng, và tất cả mọi người đều đã quen như vậy.

Vì vậy, cô nỗ lực đến tận ngày hôm nay, thế mà ngay cả một ngày nghỉ phép của cô cũng bị bọn họ đem ra làm bằng chứng để buộc cô phải chịu trách nhiệm.

Hành lang này dường như chưa bao giờ lạnh lẽo và im lặng đến thế, dài đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, cũng không thể nhìn thấy bất kỳ chỗ nào.

Jung Ah vừa đi vừa lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ.

Đầu ngón tay dừng lại trên ghi chú của [Taehyung].

Sau đó vẫn lướt xuống.

Mười giây sau, cô gọi vào một cuộc gọi trong danh bạ.

"Jae Mi, tối nay ra ngoài uống rượu với tớ đi."

"Hả? Cậu, chủ động gọi tớ đi uống rượu? Trời sắp sập sao?"

"Trời vẫn chưa sập, cuối cùng tớ cũng được tự do rồi."

Jung Ah lộ ra nụ cười tiếc nuối, nhưng cũng nhẹ nhõm.

"Đêm nay không say không về."

"?"

Jae Mi có hơi do dự, vừa cẩn thận lại vừa đồng cảm hỏi: "Cậu, chẳng lẽ lại đá Taehyung rồi?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co