Chap 90
Sau khi Jung Ah ngủ thẳng đến tận trưa hôm sau mới thức dậy, vẻ mặt nghiêm túc gối đầu lên cánh tay, rơi vào trầm tư. Cô đang tự hỏi liệu có phải bản thân đã rơi vào bẫy của tiên hạc rồi hay không.
Nếu không thì tại sao đã nói là trừng phạt Taehyung, nhưng cuối cùng người bị giày vò rồi gánh chịu hậu quả lại là cô?
Hơn nữa, còn mệt mỏi hơn trước đây nhiều.
Nhớ đến người nào đó bị cô áp chế, không thể nắm quyền chủ động trong tay, nhưng vẫn cố ý chạm vào sống lưng gầy gò của cô, ra những yêu cầu quá đáng bên tai cô, gò má của Hồ Ly đang vùi trong chăn mềm dần dần đỏ ửng. Trong lúc cô đang nghiến răng nghiến lợi với người nào đó ở trong lòng, đại thiếu gia nào đó thong thả bước vào từ ngoài cửa phòng ngủ.
Nước trái cây mới vắt trước bữa sáng được Taehyung đặt trên bàn cạnh giường ngủ.
Taehyung ngồi xuống mép giường, chống giường cúi người hôn lên trán Hồ Ly đang lộ ra bên ngoài chăn: "Rõ ràng là đã dậy rồi, sao còn chưa chịu ra khỏi giường?"
Hồ Ly uể oải nhướng mi liếc nhìn anh một cái, sau đó đáp lại: "Mệt, chân mềm nhũn, không muốn cử động."
Cứ như thể cô đã thực hiện động tác squat ba nghìn lần trong buổi huấn luyện quân sự vậy.
Taehyung bật cười, anh đứng dậy điều chỉnh lại vị trí, ngồi xuống cạnh chân cô, nhẹ nhàng xoa bóp cho Jung Ah xuyên qua lớp chăn mỏng.
Hồ Ly được xoa bóp thoải mái, lầm bầm một tiếng.
Taehyung nhịn không được thấp giọng trêu chọc cô: "Đêm hôm qua chỉ có thể tính là làm một lần, rõ ràng là hồ ly hoang dã, sao thể lực lại càng ngày càng kém như vậy nhỉ?"
"?"
Hồ Ly giống như bị giẫm phải mìn, nghiêng người quay đầu lại, hung hăng trừng mắt với Taehyung: "Tuy rằng chỉ một lần nhưng anh cũng không làm gì cả, chỉ có em tự vất vả, mệt hơn lúc trước gấp mười lần!"
"Ồ." Taehyung vừa nhéo nhẹ eo cô, vừa uể oải ngước mắt lên: "Vậy tối hôm qua ai đã túm áo anh nói, anh không được phép cử động, bởi vì là trừng phạt cho nên dù thế nào cũng phải chịu đựng, chỉ có thể để em điều khiển?"
"..."
Hồ Ly nghẹn ngào.
Ngón tay Taehyung dùng sức túm lấy eo của Hồ Ly, khiến eo Hồ Ly mềm nhũn, toàn bộ khí thế lập tức suy sụp.
Anh lạnh lùng thì thầm, giọng điệu mang theo sự thản nhiên đầy nguy hiểm: "Có biết đêm hôm qua anh đã chịu đựng khó khăn đến thế nào không? Hửm, Hồ Ly?"
Vài giây sau, Jung Ah chậm rãi quay đầu hồ ly ra sau một chút, cảm thấy chột dạ.
Đúng là cô đã nói.
Bây giờ suy nghĩ lại, Jung Ah cảm thấy chắc chắn bản thân đã bị thứ gì đó kỳ quái nhập vào, hoặc là bị Taehyung lây nhiễm, cho nên lúc ngồi trên eo của Taehyung, từ trên cao nhìn xuống anh, nhìn thấy từng biểu cảm nhíu mày vô cùng gợi cảm của anh, cả yết hầu không thể kiểm soát được di chuyển lên xuống liên tục cũng vô cùng gợi cảm, đôi mắt đen như mực tràn ngập sương mù ẩm ướt, vừa khao khát lại vừa nhẫn nhịn nhìn cô cũng vô cùng gợi cảm.
Cô không nhịn được muốn nhìn thấy từng chút cảm xúc và ham muốn của anh, bị mỗi một động tác cử động của cô nắm trong lòng bàn tay.
"..."
Jung Ah tự suy ngẫm xong lại vùi mình thật sâu vào trong chăn.
Điều này là không thể.
Đó chắc chắn không phải là cô.
Cô không biến thái giống như Taehyung!
Nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ đến mức sắp tự động bốc cháy của Hồ Ly ở trên giường, Taehyung không khỏi bật cười: "Lần tới sẽ không cho em di chuyển nữa."
"!"
Jung Ah thẹn quá hóa giận, vùi trong chăn nhấc chân đá anh một cái.
Kết quả không biết là do thắt lưng bị đau hay do chân run rẩy mà cú đá ra lại mềm nhũn không chút sức lại, giống như đang nũng nịu, bị người đàn ông nhẹ nhàng túm lấy.
Taehyung gãi nhẹ lòng bàn chân của cô.
"!" Hồ Ly nhỏ run rẩy, xù lông quay đầu nhìn lại.
Đôi mắt đen ướt sũng giống như biết nói.
Taehyung nhìn cô vài giây, yếu hầu đột nhiên lăn lộn, rũ mắt xuống: "Đừng nhìn anh."
"Tại sao em phải nghe lời anh?"
Taehyung xoa bóp đến đùi của cô, sức lực của các ngón tay dần dần tăng lên, anh bình tĩnh thản nhiên nói: "Xét đến việc đêm hôm qua sau khi tra tấn anh còn chỉ cho phép anh làm một lần, bây giờ em nhìn anh như vậy, anh sợ sẽ không nhịn được làm ra chuyện gì đó, em sẽ càng bị thương nặng hơn."
"?"
"????"
Rốt cuộc anh đã làm thế nào để dùng giọng điệu lạnh lùng tao nhã đó nói ra những lời biến thái vừa không biết xấu hổ vừa vô liêm sỉ như vậy!
Hồ Ly vừa sợ hãi vừa vô cùng khó hiểu, lại tự nhận thấy bản thân đuối lý nên không dám trêu chọc anh nữa.
Vì vậy cô nghẹn lại những lời định nói.
Sau khi cung cấp dịch vụ xoa bóp riêng cho Jung Ah đang nằm trên giường xong, Taehyung kêu cô cầm ly nước trái cây, còn anh trực tiếp bế cô đi về phía phòng ăn.
"Bữa sáng" lúc gần đến trưa này đã được chuẩn bị sẵn.
Jung Ah và Taehyung ngồi cạnh nhau ở quầy bar trong nhà bếp kiểu Tây, Jung Ah uống nước trái cây của mình, cảm thấy thể lực của mình cũng dần dần được khôi phục nhờ bữa sáng ngon miệng.
Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Taehyung.
"Đúng rồi."
"?"
"Vừa rồi em đã nói," Taehyung quay đầu lại: "Còn mệt hơn so với mười lần?"
"...?"
Jung Ah có một loại dự cảm không tốt.
Taehyung nhếch môi cười, ánh mắt sâu thẩm: "Vậy lần sau em không cần tự tìm vất vả nữa, chúng ta làm mười lần đi."
"!"
Rốt cuộc Jung Ah cũng không thể nhịn được nữa, mặt cô không đổi sắc nhét bánh mì sandwich trong tay vào miệng Taehyung.
"Câm miệng, ăn đi."
Tâm trạng bất mãn của người nào đó cuối cùng cũng tìm được sự nhẹ nhõm từ ánh mắt và hơi thở gần gũi của Jung Ah, anh phối hợp cắn một miếng bữa sáng của cô, mỉm cười ngẩng đầu lên, ngắm nhìn đôi má đỏ bừng của Hồ Ly nhỏ.
Mùng hai Tết chỉ còn lại nửa ngày, đáng lẽ phải trôi qua trong sự trốn tránh của Hồ Ly nào đó cùng ánh mắt rình mò của thợ săn Hồ Ly nào đó.
Cho đến lúc chạng vạng, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi từ vị khách không mời mà đến.
Nhìn thấy ghi chú trên tên hiển thị người gọi, Taehyung đang ngồi trên sô pha xem phim cùng Jung Ah hơn ngước mắt lên.
Anh cũng không tránh né Jung Ah, cô liếc mắt qua liền nhìn thấy.
Trên ghi chú là một cái tên tiếng Anh: Anderson
Không biết.
Jung Ah suy nghĩ giây lát, sau đó hơi nghiêng đầu về phía sau, vừa vặn chạm vào xương quai xanh của Taehyung. Cô có chút buồn ngủ, giọng nói giống như một con Hồ Ly lười biếng: "... Ai đó?"
Khựng lại hai giây, Taehyung bất đắc dĩ cụp mắt xuống: "Bạn học đại học."
Jung Ah tò mò quay lại, sau đó xoay người trong vòng tay anh: "Ở Viện Công nghệ California?"
"Ừm."
Jung Ah suy nghĩ, với tính cách của Taehyung thì không giống như kiểu sẽ để lại phương thức liên lạc với các bạn học bình thường, còn có cả ghi chú.
Vì vậy cô thăm dò: "Là bạn của anh?"
"Coi như là," Taehyung nheo mắt lại, giọng nói lười biếng, "Bạn xấu?"
Jung Ah nghẹn lời, phì một tiếng khẽ cười.
Taehyung quay đầu lại: "Em cười gì?"
"Anh có biết từ "bạn xấu" này là dùng để mắng cả chính bản thân anh không?" Ánh mắt Jung Ah đầy ngây thơ: "Ở xung quanh người tốt sẽ không có bạn xấu."
Đôi mắt đặc biệt xảo quyệt của Hồ Ly dễ dàng khiến Taehyung rung động.
Anh dựa nửa thân trên vào ghế sô pha, chậm rãi cúi người: "Anh cũng không phải người tốt." Anh nói rồi dừng lại trước môi cô, thăm dò hôn một cái, còn muốn tiến xa hơn.
"Đừng quậy." Jung Ah ngăn anh lại, nhảy xuống khỏi ghế sô pha: "Nghe điện thoại."
"..."
Taehyung đành từ bỏ.
Nhìn Jung Ah mang đĩa trái cây đi vào phòng ăn, ánh mắt Taehyung trở nên chán nản dựa lưng vào ghế sô pha, nghe điện thoại: "Anderson."
"Kim! Cuối cùng cậu cũng trả lời điện thoại rồi! (tiếng Anh)" Sự nhiệt tình của người bên kia như sắp tràn ra ngoài điện thoại: "Hôm nay tôi vừa mới đến Seoul, cậu đang ở đâu vậy? Ra ngoài uống mấy ly được không?"
Taehyung nhìn về phía phòng bếp.
Jung Ah đang kiễng chân ở chỗ máy rửa bát, đặt đĩa trái cây và cốc nước trái cây đã được bỏ vỏ ra vào trong, đóng nắp lại, hơi cúi người xuống trước máy rửa bát, chọn chế độ làm sạch.
"Hôm nay là mùng hai Tết, dựa theo phong tục thì tôi phải ở bên cạnh người nhà." Taehyung thẳng thừng từ chối.
"Đừng như vậy mà, người anh em, người nhà cậu không thiếu một mình cậu, nhưng tôi thật sự rất cần cậu." Anderson ở đối diện than thở.
"Ừm, không phải đang nói người nhà có quan hệ huyết thống."
"?"
Taehyung hơi cụp mắt xuống, bất giác mỉm cười: "Là vợ chưa cưới của tôi."
"What?! What the fu——"
Đối tượng sốc đến mức giống như giẫm phải pháo, giọng nói bùng nổ: "Cậu có vợ chưa cưới? Cậu? Vợ chưa cưới? Làm sao có thể! Tôi không tin! Trừ khi hôm nay là ngày tận thế! Với sự si mê của cậu đối với mối tình đầu kia của cậu, cho dù toàn bộ thế giới đều ghép đôi thành công, chắc chắn cậu cũng là kẻ độc thân!"
"..."
Taehyung im lặng rất đúng lúc.
Vì thế, trong sự im lặng chồng thêm im lặng, rốt cuộc Anderson đã sử dụng bộ não thông minh của mình dần dần suy luận ra được một suy đoán khiến người khác nghe thấy phải giật mình sợ hãi: "Cậu đừng nói với tôi là cậu và mối tình đầu của cậu đã quay lại với nhau rồi chứ? Bây giờ, cô ấy là bạn gái gái hiện tại của cậu?"
"Không."
Taheyung lặng lẽ đính chính lại: "Là vợ chưa cưới."
Sau cú sốc như bị sét đánh, người phía đối diện nhanh chóng điều chỉnh lại, thậm chí giọng điệu càng trở nên hưng phấn hơn: "Vậy cậu có thể đưa cô ấy cùng đi, tôi muốn chiêm ngưỡng dáng vẻ của cô bạn gái mối tình đầu này của cậu từ rất lâu rồi, thật sự có thể xếp vào danh sách nguyện vọng của tôi!"
Giọng điệu của Taehyung vô cùng vô tình: "Nhưng tôi lại muốn cùng cô ấy trải qua thế giới hai người hơn, không cần cậu ở giữa tỏa sáng như bóng đèn."
Anderson kêu rên: "Đừng như vậy mà người anh em, ít nhất cũng phải hỏi ý kiến bạn gái hiện tại của cậu một chút —— ôi, thật xin lỗi, là vợ chưa cưới của cậu? Nói không chừng cô ấy muốn ra ngoài uống chút rượu thì sao?"
"..."
Cũng thật trùng hợp.
Anderson bên này vừa nói xong, Jung Ah cũng kết thúc "bàn giao công việc" với máy rửa bát bên kia, chậm rãi quay lại. Thấy Taehyung vẫn còn đang nói chuyện điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía cô, cô dừng lại, hơi nghiêng đầu, bày ra biểu cảm thắc mắc: "Làm sao vậy?"
Taehyung hơi hạ điện thoại bên tai xuống: "Anderson đến Seoul, muốn gọi chúng ta ra ngoài đi....." Không hiểu sao anh hơi cau mày: "Quán bar."
Jung Ah kinh ngạc: "Anh ta biết em sao?"
"Coi như có nghe nói."
Jung Ah chớp mắt như có điều suy nghĩ.
"Không sao, nếu em không muốn đi, anh có thể trực tiếp từ chối cậu ta, cũng không phải trường hợp nhất định phải gặp mặt gì đó."
"Có thể gặp."
Jung Ah thản nhiên trả lời, trước ánh mắt không rõ cảm xúc của Taehyung, cô ngồi xuống bên cạnh anh, tự nhiên gác cằm lên vai Taehyung: "Đúng lúc, em cũng muốn nghe bạn của anh kể một số chuyện thời đại học của anh, bỏ lỡ khoảng thời gian đó là điều khiến em hối hận từ lâu."
Đôi mắt Taehyung khẽ chớp, cảm xúc trong mắt đều bị một câu này của cô làm tan biến, ngay cả đôi mắt ảm đạm cũng trở nên mềm mại.
"Được," Anh thì thầm: "Nếu muốn đi, vậy chúng ta cùng đi."
"..."
Cuộc hẹn với Anderson là ở một quán bar gần đây nhất trong thành phố.
Địa điểm do đích thân "khách" lựa chọn.
—— Nhận thức của hai vị chủ nhà nào đó đối với các quán bar ở Seoul hoàn toàn trống rỗng, số lần đi đến đó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Vì phải đi uống rượu với người khác, cho nên chuyện lái xe được giao lại cho tài xế chuyên nghiệp.
Trên đường đến quán bar, Jung Ah và Taehyung ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, cần kê tay được dựng lên, Jung Ah nén một tiếng ngáp dài, có chút buồn ngủ, dựa vào lòng ngực của Taehyung.
"Đã buồn ngủ như vậy rồi còn nhất định muốn đi? Em có chuyện gì lo lắng, cần phải tìm bạn đại học của anh để xác nhận sao?"
Jung Ah đang ngáp giữa chừng thì nghẹn lại.
Cô chớp nhẹ mắt.
"Ồ, bị anh nói trúng rồi." Taehyung thở dài, cụp mắt xuống, nhéo nhéo chóp mũi của Hồ Ly nhỏ giống như trả thù: "Hồ Ly không tim không phổi."
Jung Ah cười tránh né anh, ngồi thẳng dậy: "Không có lo lắng, nhưng thật sự có một chuyện rất muốn xác nhận... Tuy rằng có liên quan đến anh, nhưng em đoán là bản thân anh cũng không biết quá nhiều, hỏi người bên cạnh anh có thể bọn họ sẽ rõ ràng hơn."
"Khía cạnh nào?"
Jung Ah nghiêm túc lắc đầu: "Không nói cho anh biết."
"..."
Tài xế vẫn đang ở phía trước.
Cũng không thể "nghiêm hình bức cung".
Taehyung chỉ có thể tiếc nuối giơ tay lên, nhéo nhẹ gò má của Hồ Ly, kéo cô vào lòng, sau đó cúi đầu thì thầm vào tai cô.
"Đề nghị em nên bắt đầu niềm tin tôn giáo ngay bây giờ."
"Hả?" Hồ Ly có chút bối rối: "Tại sao?"
"Như vậy thì ít nhất sau này em sẽ có đối tượng để cầu nguyện."
Jung Ah cảnh giác: "Em đang yên lành, cầu nguyện để làm gì?"
"Bởi vì không có gì có thể đảm bảo rằng một ngày nào đó anh sẽ đột nhiên nhớ tới chuyện này, sau đó ép buộc em nói cho anh biết rốt cuộc là bởi khía cạnh nào bằng mọi cách, anh không ngại......"
"....!"
Nhận thấy lời nói kế tiếp của Taehyung chắc chắn không thích hợp để nói trước mặt tài xế, Jung Ah lập tức giơ tay bịt miệng anh lại.
Taehyung vô cùng phối hợp nâng cao tấm ngăn với ghế tài xế lên.
Lúc này Hồ Ly mới buông anh ra, tức giận nói: "Gặp phải loại người biến thái như anh thì cầu nguyện có ích gì? Thượng đế có thể cứu được em sao?"
"Không thể cứu được."
Taehyung thấp giọng cười, anh nghiêng người tới nhéo nhẹ vào chóp mũi cô một cách thân thiết, nhưng đôi mắt đen như mực của anh lại trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều, giống như muốn nuốt chửng lấy cô: "—— Em chỉ có thể cầu xin anh."
"..."
Bản chất hoang dã không chịu thừa nhận thất bại bị chôn sâu của Hồ Ly nhỏ cuối cùng đã bị anh kéo trở lại.
Jung Ah khẽ chớp mắt: "Được thôi."
Thoáng nhìn thấy tốc độ xe bên ngoài đã chậm lại, sắp đến địa điểm, cô dời tầm mắt.
Hồ Ly đối mặt với Taehyung bằng một nụ cười vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ, sau đó đến gần, hơi thở nhẹ nhàng như muốn hôn lên yết hầu của anh: "Em nhất định sẽ khóc lóc cầu xin anh nhẹ một chút, được không?"
"..."
Taehyung đột nhiên nín thở.
Chiếc xe dừng lại.
Cửa xe bị Hồ Ly mở ra trong giây lát, cô lập tức thu hồi ánh mắt cố ý dụ dỗ anh lại, nhanh chóng nhảy xuống xe.
Sau đó đỡ lấy cửa xe, Hồ Ly hơi nghiêng người về phía trước, chớp chớp đôi mắt vô tội của mình nhìn về phía thứ ẩn giấu trong bóng tối giữa đôi chân dài của anh.
"Aiza." Hồ Ly nhỏ nói với giọng điệu vô tội, ngước mắt lên nhìn Taehyung: "Sếp Kim sao đến cả chút sức kiểm soát như vậy cũng không có nhỉ? Anh còn phải đợi bao lâu nữa mới có thể xuống xe? Hay là em vào trước nhé?"
"...."
Nói xong, không đợi con mãnh thú đang ngủ đông ở trong xe "tỉnh lại", Hồ Ly đã đóng sầm cửa xe lại, vẫy tay chào anh qua cửa kính một cách vui vẻ đầy hư hỏng rồi quay người bước về phía quán bar.
Bên trong xe.
Im lặng hồi lâu, ngón tay đang siết chặt của Taehyung dần dần buông lỏng ra, anh khàn giọng khẽ bật cười.
Jung Ah dễ dàng tìm được mục tiêu tóc vàng mắt xanh đang ngồi một mình trong quán bar đợi người đến, Anderson.
Sau khi đi qua chào hỏi, Jung Ah hoàn thành phần tự giới thiệu của mình dưới ánh mắt kinh ngạc của đối phương.
Anderson nghe rõ thân phận của cô, ánh mắt chấn động giống như Columbus phát hiện ra đại lục mới, vừa quan sát vừa mời cô ngồi xuống: "Ngoại ngữ của cô thật trôi chảy, tôi còn nghĩ rằng cô đến từ đất nước của chúng tôi đấy!" (tiếng Anh).
"Tôi là một phiên dịch viên."
"Ôi, thì ra là vậy, phiên dịch viên, rất lợi hại, tôi còn tưởng cô sẽ giống như Kim, làm công việc về nghiên cứu và phát triển công nghệ kỹ thuật." Sau một hồi sửng sốt, rốt cuộc Anderson cũng chậm rãi lấy lại phản ứng: "Này? Kim, cậu ta không đi cùng cô tới đây sao?"
Jung Ah cầm cốc nước trên bàn lên, uống một ngụm, che giấu nụ cười, đợi đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, biểu cảm trên mặt cô đã chuyển sang vẻ vô hại: "Được gặp lại bạn cũ nên anh ấy quá phấn khích, bây giờ chắc là đang ở bên ngoài hút thuốc để bình tĩnh lại."
Anderson: "...?"
Kim vì gặp lại anh ta mà phấn khích đến mức phải hút thuốc để bình tĩnh lại? Có vẻ không giống với người mà anh ta biết cho lắm.
Nhưng khi nhìn thấy nụ cười chân thành và xinh đẹp của cô gái đối diện, sự nghi ngờ của Anderson lập tức biến mất — lời nói của một cô gái xinh đẹp và ngây thơ thế này chắc chắn là sự thật!
Trong hai phút tiếp theo, Anderson còn chưa kịp kể lại chuyện cũ giữa hai người thì đã bị Jung Ah làm cho phân tâm.
Sau khi chào hỏi sơ bộ, Jung Ah làm như vô tình đề cập đến: "Anh có biết một cô gái tên là Jang Nari, cùng trường đại học với các anh không?"
"Jang Nari?" Anderson lúng túng lặp lại, vẻ mặt có chút bối rối.
"Là một cô gái rất xinh đẹp, gia cảnh giàu có, tóc đen dài, khuôn mặt trái xoăn, nhỏ hơn các anh hai khóa, có lẽ là.... thường xuất hiện bên cạnh Taehyung."
Hình như!
"Ồ!" Anderson đột nhiên nhận ra: "Cô ta là một trong những người theo đuổi Kim!"
Jung Ah hơi giật mình: "Cô ta từng theo đuổi Taehyung ?"
"Ừm, có thể là cũng không hẳn. Cô ta là loại người âm thầm biểu lộ, không thể hiện ra ngoài quá nhiều, cho nên có thể Kim không có ấn tượng gì với cô ta lắm!"
"..."
Quả nhiên.
Tuy rằng là một câu trả lời nằm trong dự đoán, nhưng thời điểm thật sự được chứng minh, trong lòng Jung Ah vẫn không khỏi cảm thấy chua xót.
Thật sự chỉ thiếu một bước nữa.
Nếu như tiến thêm một bước, vậy thì có lẽ bọn họ không cần phải chờ đợi bảy năm.
Mà tất cả những chuyện này không hề liên quan gì đến Taehyung, chỉ là cảm xúc của riêng cô quấy phá mà thôi, nếu lúc trước cô có thể dũng cảm thêm một chút, nếu.....
"Lee, Jung, Ah?"
Jung Ah đang ngẩn người thì chợt nghe thấy Anderson phía đối diện khó khăn phát ra những âm tiết quỷ dị khiến cô dở khóc dở cười.
Vì vậy cảm xúc của cô nhanh chóng bị kéo trở về, cô hỏi: "Anh biết tên tiếng Hàn của tôi sao?"
"Ha ha, đây là mấy từ vựng duy nhất trong kho từ vựng tiếng Hàn mà tôi có."
"...Hả?" Jung Ah sửng sốt.
"Bởi vì mỗi người bạn cùng phòng chúng tôi, cả bạn bè quen biết Kim đều vô cùng tò mò về cô, vô cùng tha thiết muốn được gặp mặt cô!"
Jung Ah cau mày: "Tại sao?"
"Bởi vì Kim là một sự tồn tại rất thần kỳ, chúng tôi ở bên kia gọi những người như vậy là Người sáng thế, những nhân vật truyền kỳ giống như vậy chắc chắn sẽ tạo ra một loại phép màu nào đó." Anderson cười nói: "Hiển nhiên, Công nghệ kỹ thuật Helena chính là vương quốc sáng thế của cậu ta."
Jung Ah đồng ý cong môi lên, nhưng cô vẫn còn không hiểu: "Vậy thì có liên quan gì đến tôi?"
"Cô? Cô lại càng khiến người ta không thể tin được!" Anderson trở nên kích động: "Cô lại là một loại phép màu khác, cô chính người có thể khiến Lucifer sa đọa trở thành Lucifer!"
"..."
Jung Ah hơi ngả người về phía sau, cố gắng tránh khỏi phạm vi khoa chân múa tay của đối phương.
Tuy rằng cô là một người vô thần điển hình, nhưng cô cũng đã từng được nghe nói về một số thần thoại tôn giáo phương Tây, ví dụ như thiên thần Lucifer, vốn là một tổng lãnh thiên thần, bởi vì các nguyên nhân như kiêu ngạo, ghen tỵ và dục vọng,... mà đã rơi xuống địa ngục và trở thành ác quỷ Lucifer.
Cô miễn cưỡng hiểu được mạch não của đối phương.
Jung Ah suy nghĩ thông suốt xong thì cảm thấy bất đắc dĩ: "Có lẽ Taehyung không phải là thiên thần, cũng không sa đọa thành ác quỷ."
"Đó là bởi vì cô không nhìn thấy cậu ta sau khi cô rời đi thôi!" Anderson có vẻ không đồng tình.
Ánh mắt Jung Ah hơi sững lại.
Đây là lần thứ hai cô nghe được câu nói này, lần trước là từ chỗ của Kim Tae Joon, cũng giống như lần đó, vừa nghe thấy lời đó tay chân cô vẫn trở nên lạnh buốt, hơi thở run rẩy.
Cô muốn biết về đoạn quá khứ đó của anh, nhưng lại không dám biết.
Anderson dường như cũng nhận ra sắc mặt có hơi tái nhợt của cô gái, anh ta sửng sốt trong giây lát, sau đó vội vàng xua tay ra hiệu: "Không có —— không có, tôi thề có Chúa, chỉ là so với thiên tài kỷ luật nhất, gương mẫu nhất trước đó, tinh thần cậu ta trở nên sa sút và sa đọa đi vô cùng rõ ràng. Học kỳ đó cậu ta gần như không đến lớp, cứ đắm chìm trong một góc phòng đầy khói thuốc và nặng mùi rượu nào đó."
Jung Ah phục hồi tinh thần, miễn cưỡng mỉm cười: "Tôi không nghi ngờ gì cả, tôi chỉ cảm thấy...." Đầu ngón tay cô siết chặt đến mức đau nhức, sau đó mới kiềm chế lại bản thân: "..... Có một số chuyện quá đáng tiếc."
Rõ ràng Anderson rất dễ lừa, anh ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, nửa đùa nửa thật: "Điều này vẫn chưa phải là đáng sợ nhất. Bọn tôi luôn cảm thấy có một thời gian cậu ta cứ thần thần bí bí, giống như bị điên vậy. Nếu có thể nhìn thấy thiên đường và địa ngục, nói không chừng có thể nhìn thấy thiên thần và ác quỷ đứng hai bên của cậu ta."
Diễn đạt nồng nặc sắc thái tôn giáo của đối phương khiến Jung Ah không thể hiểu được: "Như vậy là có ý gì?"
"Ví dụ như là, trong khoảng thời gian đó, bọn tôi nhìn thấy rất nhiều lần sau khi cậu ta hút thuốc và uống rượu xong sẽ nhìn chằm chằm vào một khoảng trống trong căn phòng tràn ngập khói thuốc, nói chuyện bằng tiếng Hàn, không có ai trong bọn tôi nghe hiểu, giống như có thể nhìn thấy cái gì từ đó vậy!"
Anderson khoa trương xoa xoa cánh tay: "Có một khoảng thời gian, bọn tôi đều không dám đến gần cậu ta."
Jung Ah đang muốn hỏi lại.
Sofa ở bên cạnh đột nhiên lõm xuống.
Taehyung bước vào rồi ngồi xuống bên cạnh cô, chào hỏi Anderson đang hưng phấn ở phía đối diện, lạnh lùng từ chối cái ôm của đối phương.
Trong không khí thoang thoảng mùi khói thuốc.
Quả nhiên đã đi hút thuốc để kiềm chế lại.
Jung Ah nghiêng mặt qua, vô thức ngửi thử cổ áo của anh, ngước mắt lên, có chút trêu chọc nói: "Sếp Kim nhanh thật đó."
"?"
Taehyung cười khẩy một tiếng, quay người sang một bên: "Đêm nay em thật sự không định sẽ chừa lại đường sống cho mình à, Hồ Ly?"
Jung Ah lập tức giả vờ như không nghe thấy, nghiêm túc quay về phía bàn rượu: "Hình như còn chưa gọi rượu."
"......Được, anh đi." Taehyung tức đến bật cười, cúi đầu hôn cô, sau đó đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Jung Ah quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sửng sốt của Anderson phía đối diện.
Cô hơi khựng lại: "Anderson?"
"Ồ," Anderson giật mình, vội vàng hỏi: "Cậu ta vừa nói gì với cô vậy?"
Jung Ah nghẹn lời.
Anderson háo hức: "Chính là từ cuối cùng mà cậu ta nói!"
"Hồ Ly?" Jung Ah dùng tiếng Hàn lặp lại một lần, có chút xấu hổ, "Ừm, là một loài... động vật."
"Động vật?"
Anderson vô cùng hoang mang: "Nhưng khi đó Kim đã hét lên từ này."
"..."
Vẻ mặt Jung Ah trở nên cứng đờ trong vài giây: "Anh ấy nói khi nào?"
"Bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu, cậu ta đều sẽ đột nhiên đưa tay sang bên cạnh, sau đó hét lên như thế này." Anderson giơ tay lên ra hiệu.
Tay, duỗi thẳng về phía ghế sô pha.
Bên ngoài ghế sô pha chỉ có không khí trống rỗng.
Đồng tử của Jung Ah khẽ run lên.
Ở nơi sâu nhất của quán bar này, cô dường như đã tận mắt nhìn thấy anh của trước đây.
Vô số lần, trong vô số bữa tiệc ồn ào, Taehyung ngồi một mình trong góc tối sau khi uống rượu hay trong làn khói mù mịt, chỉ có bóng tối nhấn chìm anh. Vào thời điểm mê man nào đó, anh sẽ giơ tay về phía khoảng không bên cạnh, lòng bàn tay hướng về phía trước ——
'Hồ Ly.'
Anh thấp giọng gọi một tiếng.
Bàn tay đó giơ lên trong không trung một cách đầy cố chấp.
Anh làm như thể có ai đó đang đứng ở chỗ đó, quan sát anh, đặt tay lên đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co