Chap 20
Buổi Tiệc chiêu đãi Cocktail của Sở Giao dịch Chứng khoán Seoul được tổ chức tại Hội trường Tài chính, quy mô tương đương một bữa tiệc chiêu đãi trang trọng khai mạc niêm yết.
So với danh phận là "mẹ chồng", thì mấy năm nay, Nabi đã quen thuộc hơn với thân phận "Chủ tịch Hội đồng quản trị" của Kim Da Eun.
Trong và ngoài ngành, danh tiếng của Kim Da Eun cũng chỉ xoay quanh mấy tính từ ấy: một nữ doanh nhân sắc sảo, nhạy bén, có tầm nhìn và tính khí nóng nảy.
Bà có hơn 20 năm kinh nghiệm vận hành bất động sản thương mại.
Vào năm thứ hai đảm nhận chức vụ CEO, bà đã đề xuất mở rộng Hera ra thị trường nước ngoài và cũng trong thời gian đó đã thúc đẩy việc tập đoàn niêm yết trên sàn chính của Sở Giao dịch Chứng khoán Seoul.
Bước vào hội trường tiệc rộng rãi, thảm trải sàn màu xám nhạt đã hấp thụ gần hết âm thanh từ những bước giày cao gót, tiếng trò chuyện xung quanh cũng nhã nhặn ôn hòa.
Đây là lần đầu tiên Nabi tham gia sự kiện dạng này, lần gần nhất cô phải mặc váy dạ hội bước vào một sự kiện có lẽ là vào tiệc tất niên của công ty năm ngoái.
Kim Da Eun không yêu cầu cô nhiều, nói là để rèn giũa cô, nhưng kỳ thực cũng muốn xem cô ra trường ra thế nào: "Người vừa mời rượu tôi là người sáng lập TD... Gần đây nội bộ họ điều chỉnh liên tục, chắc sắp có động thái lớn."
"Vâng." Nabi đứng ở vị trí chếch sau bà, đáp lời, "Trước đây tôi có quen biết một người trong team quan hệ công chúng của khách sạn thuộc tập đoàn TD. Nghe nói mục tiêu revPAR (Doanh thu phòng khả dụng) cuối năm của họ đã được điều chỉnh cao hơn, sang năm có thể sẽ khai trương thêm mấy homestay."
"Cũng có chuẩn bị bài đấy chứ?"
"Tôi không biết ngoài việc thu thập tình báo ra thì còn phải làm gì, nên đã chuẩn bị trước một chút công tác cơ bản."
"Đừng căng thẳng, chủ đề về mảng đầu tư bất động sản cô không hiểu cũng là chuyện bình thường." Kim Da Eun nói, "Đưa cô theo là vì các đồng nghiệp đều sẽ tò mò về 'Hera', cô đến đây là để giữ thể diện cho mảng khách sạn và khu nghỉ dưỡng đấy."
Nabi mỉm cười lịch sự: "Dạ vâng."
Trước mặt bà, cô bé này vẫn còn là một đứa nhóc non nớt, nhưng may mà biết giữ mình khiêm tốn đúng mực.
Bà đặt chiếc ly có chân cao xuống, hiếm hoi từ trên xuống dưới liếc nhìn Nabi một lượt: "Hôm nay váy và khăn lụa phối được đấy."
Nabi mặc một chiếc váy nhung màu xanh lục đậm dài đến gối, đường cắt gọn gàng, chất liệu cao cấp. Gót giày không quá cao, nhưng cũng 6cm. Bởi vì chỉ cần đi giày đế bằng, Kim Da Eun đã cao 175cm rồi.
Đứng bên cạnh bà, cô không thể lùn hơn một khoảng lớn như vậy được.
"Túi xách hơi căng quá." Kim Da Eun nhướng mày, "Ngoài danh thiếp của tôi ra, còn để gì trong đó nữa?"
Nabi do dự: "Giấy note ạ."
"Cái gì cơ?"
"Là... tôi sợ không nhớ hết."
Cô liền lấy hết đồ trong túi ra.
Phía sau tấm danh thiếp vừa nhận được không lâu có dán một tờ giấy note.
Trên đó là ghi chú Nabi viết lúc đứng ở góc: 【Choi Seung Gi – Phó tổng KD tư bản – Hỏi chiến lược ESG của khách sạn.】
Đã lâu không thấy một tân binh non nớt đến vậy, Kim Da Eun bật cười: "Đợi tới khi tiệc kết thúc, đem mấy thứ này tổng hợp thành bản ghi chú gửi cho thư ký Park."
"Tôi biết rồi."
"Tối nay chúng ta đều uống rượu, đã liên lạc với tài xế chưa?"
Nabi khẽ ngập ngừng: "Xe của Taehyung đang ở ngoài, có thể để anh ấy đến đón được không ạ?"
...
...
Bữa tiệc dần đi vào hồi kết, các phóng viên đang chụp ảnh cho một số doanh nhân và người của Phòng Thương mại Tài chính.
Trên bàn dài ở khu vực ẩm thực vẫn còn bánh quy bơ hình bướm và bánh tart dâu tây phủ đường chưa ai động tới, Taehyung từ khu vực phía sau bước vào, nếm thử một miếng điểm tâm, liền trông thấy người mẹ Chủ tịch Hội đồng quản trị kia của mình dẫn theo vợ anh đi tới.
"Mẹ." Một tay anh cho vào túi quần, vừa gọi xong lại đổi giọng, "Ồ, lúc này nên gọi là Chủ tịch Kim chứ nhỉ?"
"..."
Nabi siết chặt lòng bàn tay.
Cô phát hiện Taehyung đúng là rất có tài khiêu khích cơn giận của mẹ mình.
Quả nhiên Kim Da Eun chỉ liếc anh một cái, chẳng thèm đáp, tay đưa ra sau đón lấy chiếc áo tây do Nabi đưa lên: "Tôi đi nhà vệ sinh một chút, hai người đợi tôi ở phòng nghỉ."
Nabi bật miệng: "Dạ vâng thưa mẹ."
Kim Da Eun nhìn cô với ánh mắt khó tả: "... Con bị nó lây rồi hả?"
"Dạ không ạ, Chủ tịch Kim."
Nabi lắc đầu đầy hối hận.
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng Kim Da Eun khuất sau góc tường, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Taehyung nhìn phản ứng chậm chạp kiểu não và miệng không ăn khớp của cô, cúi người áp sát sau lưng cô. Anh lấy chiếc túi xách của cô, nghiêng đầu hỏi khẽ: "Tối nay chơi có đã không?"
Cô quay đầu lại, đuôi mắt đỏ hoe: "Em đã làm quen được với rất nhiều đại thần, còn nhận được danh thiếp của họ nữa."
Anh chỉ cảm thấy cô hình như uống hơi nhiều, dùng đầu ngón tay chùi nhẹ khóe mắt cô: "Mẹ anh có chuyện bắt em đỡ rượu không đấy?"
"Không ạ, Chủ tịch Kim đối với em rất tốt, chỉ là mồm miệng em vụng về quá." Nabi nắm lấy cánh tay anh, "Em không biết từ chối."
Không chỉ miệng lưỡi vụng về, còn quá tuân thủ quy tắc.
Đối phương chức cao quyền trọng, nói một câu "cứ tùy ý", vậy là cô thật sự ép mình uống cạn.
Hành lang cuối cùng dẫn đến phòng nghỉ được trải thảm lông mềm mại, ánh đèn mờ đi vài phần. Nhưng lối đi không rộng rãi, hai người đi song song cũng thấy chật.
Nabi đi trước anh, trong đêm liên tục nâng ly đổi chén, giờ mới có chút thời gian thở để nghỉ ngơi. Cũng đúng là trông có vẻ vui, hứng rượu bốc lên.
Cô mặc chiếc váy xẻ tà nhỏ, không quay đầu lại, chỉ giơ cao tay vẫy vẫy, nói khẽ: "Tạm biệt nhé, chốn danh lợi."
Taehyung cười, rút điện thoại ra, quay video cô say khướt từ đằng sau: "Yoo Nabi, say rồi hả?"
Cô nghiêm túc: "Chưa đâu, đừng có nói bậy trước mặt sếp lớn của em chứ."
Trong phòng nghỉ chỉ có mấy chiếc ghế sofa hình chữ nhật, Nabi ngồi ngay ngắn ở một bên. Cô nhìn ống kính camera chĩa thẳng vào mặt mình, thở một hơi, dùng tay che đi.
Taehyung không trêu cô nữa, cất điện thoại, khoác áo ngoài của mình lên người cô. Anh quỳ xuống trước mặt cô, xoa xoa mắt cá chân cô: "Chân có mỏi không?"
"Cũng tạm được." Nabi cho tay vào túi áo, sau cơn say hơi buồn ngủ, cô dụi mắt, "Đây là cái gì thế?"
Cô lấy từ trong túi áo tây của Taehyung ra một con bướm được gấp bằng giấy, nội dung trên tờ giấy này nhìn có vẻ là poster quảng bá cho bộ phim nào đó mà anh đầu tư.
Lúc buồn chán anh đã gấp nó.
Bởi vì trên xe chỉ có trợ lý Han và anh.
Trợ lý Han còn nói đầy lý lẽ: "Kim tổng, không hiểu vì sao dạo gần đây ngài cứ bắt tôi xin lỗi. Tôi đâu có chỗ nào thất trách đâu, vô cớ bắt tôi xin lỗi, vậy thì xin ngài trả thêm tiền."
"..."
Taehyung ngồi xuống cạnh cô, khuỷu tay chống lên thành ghế bên cạnh, đỡ lấy trán: "Cái này gọi là 'bướm ẩn triều'."
Nabi nghiêng đầu: "Hả?"
"Chưa nghe bao giờ à?" Anh nói, "Loài bướm này chỉ xuất hiện vào đêm mưa, chuyên hút những cơn ác mộng và nỗi buồn của con người."
Cô im lặng nghe xong: "Taehyung."
Anh khẽ nhướn cằm: "Nói đi."
"Anh 26 tuổi rồi, không phải 16 tuổi nữa, đừng tin mấy câu thoại trong manga Nhật nữa được không? Làm gì có con bướm nào xuất hiện vào buổi tối, càng không có con bướm nào xuất hiện vào ngày mưa."
"..."
Cô nghiêm túc phổ cập kiến thức xong, đưa tay chọc chọc vào vùng bụng anh, "Là vì thế nên mới xăm một con bướm ở đây à?"
Taehyung vừa bị cô công kích, định phản bác.
Nabi đã dựa vào vai anh, nhào tới, nhắm mắt: "Một phút sau gọi em dậy nhé, cảm ơn."
"..."
"Ý nghĩa con bướm trên người anh là." Lòng bàn tay anh kịp thời đỡ lấy cái đầu đang trượt xuống của cô, lẩm bẩm đầy bất lực, "Chào, Yoo Nabi."
Nabi không nghe thấy.
Kim Da Eun mãi chẳng trở lại, mười phút sau, người đẩy cánh cửa kia lại là một người đàn ông. Anh ta mặc áo khoác dài màu hạnh nhân, đeo kính gọng mảnh vẻ tri thức, dáng người cao ráo hiên ngang.
Là Kim Gyu Min, em họ của Kim Da Eun.
Năm xưa lúc lão gia nhà họ Kim còn tại thế, đã cùng em trai đồng sáng lập Hera. Gyu Min chính là con trai út của ông thứ hai của Taehyung, chỉ lớn hơn anh 10 tuổi.
Gyu Min vừa bước vào, liền trông thấy đứa cháu ngoại mình đang ôm một người phụ nữ ngủ say trong lòng. Khuôn mặt cô bị mái tóc xõa che khuất, Taehyung còn dùng bàn tay che phía trên đầu cô, chắn ánh đèn.
Chiếc áo khoác tây rộng rãi cũng che mất hơn nửa thân hình cuộn tròn của cô.
Chỉ có thể trông thấy đôi mắt cá chân mảnh mai bắt chéo, làn da trắng nõn.
Ánh mắt anh ta nhẹ nhàng lướt qua, lịch sự hạ giọng: "Lâu lắm không gặp, Taehyung."
"Cậu? Cậu về nước khi nào vậy?"
Taehyung đúng là đã lâu không gặp anh ta, sau khi cả hai ông đều qua đời, hai đại gia đình mỗi nhà đều tách ra các nhánh, ít khi qua lại.
Tuy nhiên, Gyu Min lại là người thân thiết nhất giữa nhà ông hai và gia đình Kim Da Eun, bởi vì anh ta vẫn đang quản lý thị trường nước ngoài của Hera.
Kim Da Eun và người em họ nhỏ này tư giao khá tốt, Taehyung hồi nhỏ còn được anh ta chăm sóc.
"Vừa hạ cánh." Gyu Min cười nói, "Cậu đến để chuyển lời, mẹ cháu bị Chủ tịch Phòng Thương mại giữ lại nói chuyện cũ, hai đứa cứ về trước đi."
"Vậy mẹ cháu..."
"Lát nữa cậu sẽ cùng chị ấy về." Gyu Min chỉ vào người trên chân anh, "Đây chính là cháu dâu chưa từng gặp mặt của cậu phải không?"
Taehyung gật đầu: "Vâng, vợ cháu."
Anh đang phân vân không biết có nên gọi Nabi dậy không, nhưng lại cảm thấy cô vẫn còn hơi say.
May mắn là Gyu Min không có ý định nói chuyện nhiều ở đây, vội vã rời đi: "Hôm nào cả nhà tụ tập, cậu vừa mới về còn bận."
"Ok."
Cửa đóng lại, Taehyung nhắn tin cho trợ lý đưa xe đến cửa chính sảnh bên. Định bế cô lên thì Nabi mơ màng mở mắt.
Cô cúi mặt vào lòng anh, hơi thở phảng phất mùi hương thanh mát trên người anh, tỉnh táo hơn chút: "Taehyung, Chủ tịch Kim đâu rồi?"
Taehyung cúi người buộc áo khoác vào eo cô, che đi đôi chân trần: "Bà ấy gặp cậu anh, bảo chúng ta về trước."
Nabi cảm thấy mình được anh bế lên.
Có lẽ do rượu tác động, cô đưa hai ngón tay, luồn vào khe hở giữa các cúc áo sơ mi của anh: "Vậy chúng ta về nhà à?"
Taehyung nửa cười nửa không liếc nhìn, thấy hành động táo bạo của cô: "Ừ, về nhà."
Đến ghế sau xe, Nabi vẫn chưa chịu yên.
Cô ngồi vắt lên đùi anh, ôm lấy anh lẩm bẩm không rõ nói gì. Taehyung cho cô uống nước, muốn để cô ngủ say trên xe, nhưng cô có vẻ như vẫn còn việc chưa làm xong.
Trợ lý Han liếc nhìn họ qua gương chiếu hậu, điều chỉnh đèn ghế sau mờ hơn rồi mới chạy xe.
"Taehyung."
Taehyung đáp lần thứ tám: "Hửm?"
Nabi thở dài ngắt quãng, từ ngữ lơ lớ: "Em... vẫn chưa nghĩ tốt...%&"
"Rốt cuộc muốn nói gì vậy." Giọng anh lơ đãng, đỡ lấy eo mềm nhũn của cô, gạt mái tóc rối bù, "Không buồn ngủ nữa à?"
Cô chép miệng: "Taehyung à."
"... Ơi."
Lần thứ chín.
Dù có uống nhiều cocktail đến đâu, cũng không đến mức khiến Nabi say bí tỉ. Đầu óc cô chỉ hoạt động chậm hơn, và cũng vì vấn đề này đã suy nghĩ trong một thời gian dài.
Gần đây hầu như lúc nào rảnh rỗi, cô đều trăn trở về vấn đề này.
Họ sắp ly hôn trong hòa bình rồi.
Sau khi ly hôn, liệu họ còn có thể ở bên nhau không?
Nếu cô nói muốn tiếp tục với anh... nhưng Taehyung từng nói về chuyện thích hay không, những năm nay anh đối với cô cũng chỉ là nhu cầu sinh lý dưới danh nghĩa vợ chồng.
Cô không thể phá vỡ quy tắc, không nên đảo lộn thế cân bằng mà họ duy trì bấy lâu.
Nabi càng nghĩ càng chán nản, chụp lấy vai anh, dồn hết hơi rượu: "Tae—"
Taehyung thản nhiên dựa vào ghế, rung nhẹ chân cho cô ngồi vắt lên, thong thả nói: "Lần này sao không gọi hết tên?"
Cô liếc nhìn trợ lý Han đang lái xe, áp sát tai anh, thì thầm: "Anh còn nhớ chúng ta chỉ còn hơn bốn tháng nữa không?"
Chỉ còn 4 tháng 16 ngày nữa là tròn ba năm kết hôn.
Taehyung mím mỏng, ánh mắt đen đặc dán chặt vào khuôn mặt cô. Sụp mí mắt, giọng tùy ý: "Ừ."
Biểu cảm của anh bình thản đến mức lạnh lùng dửng dưng.
Lòng dũng khí nhất thời của Nabi lập tức chùng xuống, cúi đầu, ấp úng: "Về nhà chúng ta tìm lại hai bản thỏa thuận kia đi."
Ngày 16 tháng 2 là đêm Giao thừa, năm nay Nabi không phải trực, có kỳ nghỉ. Nhưng cô và Taehyung đã thống nhất, bữa cơm tất niên mỗi người về nhà ăn, cô phải về nhà mẹ.
Cô giúp việc cũng xin nghỉ dịp năm hết Tết đến, trong nhà đột nhiên trở nên vắng vẻ không có hơi người.
Chiều muộn, Taehyung dẫn chó Golden đi dạo ở sân bóng trong khu, về đến nhà, gọi một chiếc pizza nhà hàng định ăn tối.
Không để ý thấy con chó lại chạy vào phòng ngủ.
Nó rụng lông rất nhiều, Taehyung nghĩ đến đống lông chó đầy giường đã thấy đau đầu. Định đuổi nó ra, lại thấy nó ngậm thứ gì đó chạy đến.
Tài liệu đầu tiên nó thả xuống chân anh là bản thỏa thuận ly hôn mà Nabi tìm ra mấy hôm trước.
Ba năm trước khi họ đăng ký kết hôn đã thuận tiện soạn sẵn hợp đồng này.
Anh trấn định tinh thần, sắc mặt bình thường nhặt lên đặt lại lên bàn.
Con Golden lại chạy vào góc bàn làm việc trong phòng ngủ bới lung tung, khu vực đó toàn đồ của Nabi, nó cắn ra mấy cuốn sách chuyên ngành kinh doanh phụ của khoa Quản lý Khách sạn.
"Nhả ra, chỉ được cái là mẹ mày hiền lành."
Con Golden làm ngơ, cái đuôi xù xung vẫy qua vẫy lại.
Anh lại thấy trên mặt một con chó vẻ nịnh nọt và đắc ý, chế nhạo: "Bình thường cắn dép của cô ấy, cũng toàn qua mặt như thế này à? Mày bao tuổi rồi, trong giới chó cũng có thể làm ông lão rồi đấy."
Con Golden nghe không vui, quay mông lại với anh.
Taehyung đành nhặt một cuốn sách vỗ vào đầu nó, giật lấy cuốn sách khác từ miệng nó. Nhưng một tấm ảnh Polaroid kẹp trong sách bất ngờ rơi xuống, góc dưới bên phải hiển thị thời gian cách đây 7 năm.
Đó là tấm ảnh chụp chung của Nabi hồi đại học với một người đàn ông trong giảng đường.
Sắc mặt Taehyung dần lạnh.
Người đàn ông đó lại là cậu của anh, Kim Gyu Min.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co