Truyen3h.Co

౨ৎ𝗛𝗢𝗢𝗡𝗝𝗔𝗠𝗘𝗦ᡣ𐭩 Kỳ mẫn cảm

1

ManthanJiri_W0_o

Kim Châu Huân đã chú ý tới Omega trắng nõn xinh đẹp kia từ lâu.
_________________

Đại khái là khoảng nửa tháng trước vào một trận mưa đêm nọ.

Sau khi kết thúc buổi tự học tối, cơn mưa tầm tã vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Kim Châu Huân híp mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn vài hạt mưa đang đọng trên những phiến lá.

Ba mẹ cãi nhau thật phiền, Kim Châu Huân nghĩ, đêm nay không về nhà nữa, hẳn sẽ qua đêm tại căn biệt thự gần trường.

Biệt thự là do bố mẹ Kim Châu Huân mua, nói là để tiện cho con trai học tập.

Vũ Việt Phàm không có ô che mưa, vừa về đến ký túc xá lại chợt nhớ ra quên cầm theo sách bài tập ngữ văn của giáo viên được xưng là đại ma đầu nhất khối.

Cậu đành phải đội cặp sách chạy trở về, bài tập ướt vừa hay có thể lấy lý do để trốn làm.

Kim Châu Huân không tập trung ngồi tại chỗ, ánh mắt không mục đích mà nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên hắn bắt gặp một thân ảnh đơn bạc đang chạy vội trong màn mưa, trên người mặc đồng phục mùa hè bị mưa xối ướt đẫm, dính chặt trên người.

Kim Châu Huân nheo đôi mắt lại, giống như muốn xuyên qua màn mưa để nhìn cho rõ Vũ Việt Phàm.

Cậu trông thật giống một phiến lá rơi rụng, sau đó phiêu đãng trong gió.

Kim Châu Huân cẩn thận suy nghĩ một chút, Omega nhỏ này hình như học cùng lớp với mình.

Bầu trời dần dần tối lại, Kim Châu Huân nhàm chán nằm bò ra bàn, trong đầu cứ nhớ mãi thân ảnh thiếu niên với chiếc sơ mi ướt đẫm, dính chặt lên da thịt trắng nõn.

Vòng eo nhỏ như cành liễu, chỉ cần một bàn tay là có thể bóp chặt.

Kim Châu Huân thở dài nhìn bàn tay đang nằm lấy không khí dưới bàn học của mình.

"Kẽo kẹt"

Cửa phòng học bỗng nhiên bị mở ra.

"Tối quá..." Vũ Việt Phàm lẩm bẩm.

Trong phòng học tối tăm, cậu vội vàng cởi chiếc áo sơ mi trắng trên người mình ra, lộ ra làn da trơn bóng. Vũ Việt Phàm nặng nề thở hắt, giọt nước lắc lư rơi xuống theo cánh tay cậu.

Cậu nhớ mình có để một bộ đồng phục phụ ở lớp, tuy hiện giờ trong phòng học không có ai nhưng Vũ Việt Phàm vẫn có cảm giác hơi kì lạ. Cậu không bật đèn mà trực tiếp đi tới chỗ ngồi của mình.

Kim Châu Huân đang ngồi ở bàn cuối khẽ nheo mắt lại, hắn giống như mãnh thú đang nhìn chằm chằm con mồi của mình.

Ánh trăng ảm đạm xuyên qua cửa sổ rơi xuống phòng học, chiếu lên mặt bàn hiện ra tia sáng nhàn nhạt. Đôi vai gầy của Vũ Việt Phàm được ánh trăng bao lấy càng thêm mê người, lướt xuống một chút, mơ hồ có thể nhìn thấy hai điểm đỏ trước ngực.

Tay Kim Châu Huân chậm rãi tiến vào trong quần, ma xui quỷ khiến mà động tay lên xuống.

Trong không khí dần phát ra những tiếng hít thở nặng nề.

Vũ Việt Phàm vừa tròng được một ống tay vào người, mơ hồ nhận ra không khí không thích hợp.

Giống như có ai đó đang nhìn mình chăm chăm, Vũ Việt Phàm nghĩ.

Kim Châu Huân giành giật từng giây phút nhìn chằm chằm đầu vai Vũ Việt Phàm còn lộ ở bên ngoài, động tác càng lúc càng nhanh.

Sau khi Vũ Việt Phàm mặc xong áo sơ mi, cậu mới nghi ngờ nhìn về dãy bàn cuối phòng học.

Hoảng hốt nhận ra, thật sự có ai đó đang nhìn cậu.

Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của Vũ Việt Phàm không khỏi nắm chặt lấy cúc áo.

Ánh mắt Kim Châu Huân dịch chuyển từ đầu vai Vũ Việt Phàm xuống xương quai xanh trước ngực, không khí phảng phất như đọng lại, chỉ còn những tiếng hít thở lên xuống nặng nề.

"Ai?"

"Hự......"

Kim Châu Huân nháy mắt bắn ra ngay sau khi nghe giọng nói của Vũ Việt Phàm.

Hắn có chút phát ngốc nhìn bàn tay dính nhớp của mình, ánh mắt nhiễm vài phần ý cười.

A..... Chỉ vì một tiếng "Ai" sao....

Kim Châu Huân không thể không cảm khái, Vũ Việt Phàm quá dễ lừa. Không đợi hắn nghĩ ra lý do, Vũ Việt Phàm đã đi tới sờ lên trán Kim Châu Huân.

Vũ Việt Phàm có chút ấn tượng với Kim Châu Huân: Cao to đẹp trai, thành tích học tập tốt, nếu không nói chắc không ai biết hắn là học sinh nhảy cấp.

Nói cách khác, Kim Châu Huân nhỏ hơn hai tuổi so với Vũ Việt Phàm, điều này không khỏi khiến Vũ Việt Phàm nảy sinh ý muốn bảo hộ cùng quan tâm đối với hắn.

Cậu nhỏ giọng hỏi: "Sao lại nằm ở đây mà chưa về nhà, không có ô sao? Hay phát sốt rồi?"

Cũng khó trách Vũ Việt Phàm hiểu lầm, bên ngoài mưa rền gió dữ, trong phòng học lại chỉ có Kim Châu Huân ăn mặc đơn bạc ghé vào bàn học, dù là ai thấy cũng sẽ hỏi han vài câu, huống chi là người có tấm lòng thiện lương như Vũ Việt Phàm.

Tay phải Kim Châu Huân vẫn còn dính tinh dịch chưa kịp lau, hắn vội dùng tay trái đẩy bàn tay đang định sờ lên trán của mình: "Ừm... Phát sốt......"

Hắn lặng lẽ phóng ra pheromone của mình, vừa để che đi mùi vị ái muội, vừa mang theo ý đồ câu dẫn Vũ Việt Phàm.

Vũ Việt Phàm đột nhiên cảm thấy hơi nóng, phảng phất ngửi thấy mùi rượu vang đỏ đâu đây.

Cậu nghe thấy Kim Châu Huân nhỏ giọng nói: "Giúp em... Lấy chút nước ấm được không?"

Vũ Việt Phàm không có khả năng từ chối, cậu gật đầu, đến gần Kim Châu Huân hỏi: "Ly nước cậu để đâu?"

Theo động tác tới gần của Vũ Việt Phàm, Kim Châu Huân mê muội ngẩng đầu lên, hơi thở ấm áp phun bên tai Vũ Việt Phàm: "Em không có ly, mượn của anh một chút được không?"

Vũ Việt Phàm tựa hồ như bị hơi nóng của Kim Châu Huân làm cho choáng váng, sau gáy bỏng nổi da gà.

Cậu vội lùi về phía sau một chút, tay phủ lên cổ xoa hai cái, hơi xấu hổ cười cười: "Được, tôi đi lấy nước cho cậu."

Ba phút sau, Kim Châu Huân vừa lòng ôm lấy ly nước của Vũ Việt Phàm, miệng nhỏ hài lòng nhấp mấy ngụm, hắn nở một nụ cười đơn thuần với Vũ Việt Phàm: "Cảm ơn anh."

Vũ Việt Phàm bị nụ cười của hắn làm cho lóa mắt, trong lòng giống như vừa đổ cơn mưa, thình thịch đập mạnh, cậu nói: "Không có gì đâu."

Kim Châu Huân ốm yếu ghé vào trên bàn nói: "Thật là khó chịu......"

Hắn vừa nói vừa nâng mí mắt trộm nhìn biểu tình của Vũ Việt Phàm, quả nhiên, Vũ tiểu thiên sứ cau mày không biết phải làm sao.

Vũ Việt Phàm thấy hắn còn ôm ly nước của mình, không nhẫn tâm đòi lại, cậu hỏi Kim Châu Huân: "Bên ngoài trời mưa lớn lắm, không có ai tới đón cậu à?"

Kim Châu Huân theo bản năng trả lời: "Tài xế ông ta..."

Hắn đột nhiên đảo mắt- "Đúng thế, hôm nay ba mẹ em cãi nhau, vậy nên không có ai đón em về."

Dứt lời, hắn tỏ ra đáng thương nhìn Vũ Việt Phàm, giống như đang ám chỉ gì đó.

Vũ Việt Phàm nghĩ rằng Kim Châu Huân vẫn là một đứa nhỏ, lại đang phát sốt, để hắn một mình ở đây thì không ổn lắm, nhưng cũng không thể mang một Alpha về ký túc xá của Omega được.

Cậu đang nghĩ ngợi, mùi rượu vang đỏ trong không khí càng thêm dày đặc, Vũ Việt Phàm cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

Vũ Việt Phàm lắc lắc đầu, nói với Kim Châu Huân: "Xin lỗi... Hình như tôi... Không phải cũng phát sốt chứ..."

Hiện tại Vũ Việt Phàm có cảm giác choáng váng giống như người say vậy, loáng thoáng nghe thấy Kim Châu Huân nói: "Vậy đêm nay anh ở trong lớp với em được không? Em hơi sợ bóng tối."

Vũ Việt Phàm cũng không nghĩ quá nhiều, ngồi xuống bên cạnh Kim Châu Huân nói: "Cũng được."

Cậu ghé vào trên bàn nói: "Tôi cũng cảm thấy không thoải mái lắm, trong ngăn bàn tôi có đồ ăn vặt, nếu đói bụng cứ lấy mà ăn, tôi ngủ trước nhé."

Kim Châu Huân đứng dậy tắt đèn, trong bóng đêm lộ ra nụ cười: "Em biết rồi."

Thời điểm Vũ Việt Phàm tỉnh lại, trong lớp đã có thêm hai ba học sinh, cậu cuống quít đứng dậy muốn trở về chỗ của mình.

Kim Châu Huân chợt giữ chặt cổ tay của cậu, những ngón tay thon dài lưu luyến không muốn buông.

Vũ Việt Phàm mơ hồ quay đầu hỏi hắn: "Có chuyện gì thế?"

Ánh mắt Kim Châu Huân đảo quanh xương quai xanh của đối phương mấy lần, cuối cùng nở một nụ cười mê người như cũ: "Không có gì, cảm ơn anh đã giúp em."

Vũ Việt Phàm muốn xua tay nói không có gì, nhưng bàn tay lại bị người kia nắm chặt, lực nắm của Kim Châu Huân quả thực lớn đến kinh người.

Vũ Việt Phàm liếc Kim Châu Huân một cái, Kim Châu Huân liền buông lỏng tay ra.

Cổ tay trắng nõn của cậu lưu lại mấy vết hồng nhàn nhạt. Kim Châu Huân thế nhưng vẫn mỉm cười như cũ: "Ngại quá, dùng sức hơi mạnh, hay để em xoa giúp anh nhé?"

Người đến phòng học càng ngày càng nhiều, Vũ Việt Phàm đứng ngốc ngay bên cạnh học bá Kim Châu Huân, bất cứ lúc nào cũng có thể có người quay đầu nhìn lại.

Cậu nhìn bốn phía xung quanh, vội vàng nói: "Không sao không sao, tôi không thấy đau lắm."

Nói xong chạy thẳng về chỗ ngồi của mình.

Bạn cùng bàn sau khi tới cứ nhìn Vũ Việt Phàm chằm chằm, nhìn đến mức tai cậu đỏ bừng. Vũ Việt Phàm thật sự nhịn không được, quay đầu hỏi: "Cậu cứ nhìn tớ làm gì?"

Bạn cùng bàn chỉ chỉ vào cổ của mình, nhìn Vũ Việt Phàm không chớp mắt: "Cổ của cậu... Có chút đỏ."

Vũ Việt Phàm lại tưởng có chuyện gì, dùng tay xoa xoa cổ: "Tối hôm qua tớ ngủ ở lớp, chắc là bị muỗi đốt đấy."

Loại cảm giác này lại tới nữa, cảm giác như bị người khác nhìn chằm chằm khiến cả người hoảng hốt.

Vũ Việt Phàm bỗng nhiên quay đầu, chỉ nhìn thấy Kim Châu Huân đang cười tủm tỉm với cậu.

Cậu tựa hồ có chút không thoải mái, Vũ Việt Phàm nghĩ.

Tan học, Kim Châu Huân gọi Vũ Việt Phàm: "Phàm Phàm ơi, em muốn uống nước."

Uống bằng ly nước của anh.

Từ nửa tháng sau đêm mưa ấy, bọn họ ở trong lớp đã nói nhiều hơn hai câu với nhau. Vũ Việt Phàm thường giúp Kim Châu Huân lấy nước, Kim Châu Huân liền bắt đầu gọi Tiểu Phàm ơi, Phàm Phàm à, giống như hai người vô cùng thân thiết vậy.

Ban đầu Vũ Việt Phàm còn chưa nghe quen, đỏ mặt nói nhỏ: "Đừng gọi như thế."

Dần dần cũng bị Kim Châu Huân da mặt dày thuyết phục.

Vũ Việt Phàm gần đây hay bị mất đồ.

Mất tẩy hay bút thì thôi đi, ngay cả sách bài tập hay đồ uống cũng bị mất.

Vũ Việt Phàm lần nào cũng phải đỏ mắt hỏi bạn cùng bàn: "Tớ mới uống hai ngụm, sao lại biến mất rồi?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co