Truyen3h.Co

KÝ ỨC - NINHDU

5

chewli_

Hai người ai cũng không nói thêm gì, lẳng lặng yên tĩnh ngồi bên nhau, Tử Du nghiêng đầu, lặng lẽ đánh giá Hủ Ninh, anh trầm mặc lạnh lùng ngồi trên đám cỏ, không biết anh đang có suy nghĩ gì, thật không ngờ, rượu cồn tàn phá bữa bãi trong thân thể anh, anh chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngồi một lát, không hơn.

Nhưng tại sao anh lại muốn gặp cậu đây?

Khi từng giọt mưa rơi xuống dưới chân hai người, một giọt hai giọt, từ từ trở nên dày đặc hơn, tiếng lộp bộp vang lên nhanh hơn mạnh hơn, giống như từng tiếng cảnh cáo.

Nhưng dường như Hủ Ninh đang bất động tại chỗ, anh vẫn duy trì tư thế gục đầu xuống, hai tay khoanh lại ôm đầu gối, thật lâu cũng không hề nhúc nhích.

Tử Du mấy lần nghĩ muốn mở mồm, nhưng lại không thể, cậu không muốn quấy rầy sự yên tĩnh của anh, đồng thời lại có chút giận bản thân mình thật hèn yếu, tại sao anh nói gì cậu cũng nghe theo, mà không có dũng khí phản kháng?

Từng đường nét rất rõ rang trên khuôn mặt anh, rất tuấn tú, làm cho cậu không nỡ buông tay anh, tự mình tự rời đi.

Thời khắc mưa càng lúc càng lớn hơn, bỗng nhiên Tử Du nhận ra sự tham lam trong sâu thẳm con người cậu, cậu muốn ở bên cạnh anh, mãi mãi, vĩnh viễn.

Nhưng cậu biết là không thể.

Rốt cục cũng không thể tránh được cơn mưa lớn. Từng giọt mưa lạnh như băng rơi vào trên mặt cậu, lạnh đến mức làm cho người ta phát run, Tử Du có cảm giác mình nhất định là bị điên rồi, nếu không làm sao cậu có thể cùng anh làm chuyện điên rồ này?

Đang lúc cậu sắp không thể ngồi được nữa, giây phút cậu muốn đứng dậy, Hủ Ninh đã nhanh hơn cậu một bước, anh đứng lên nắm lên tay cậu rồi chạy về phía trước.

Trời càng ngày càng mưa to hơn, mắt Tử Du cũng không thể mở to ra được, Hủ Ninh chạy thật nhanh, cậu lảo đảo miễn cưỡng chạy theo, cậu cảm giác khí lực toàn thân cũng đã xài hết, liều mạng mở miệng thở dốc.

Hủ Ninh kéo cậu đến dưới mái hiên phòng dụng cụ thể thao bên cạnh sân bóng.

Trên bậc thang có rêu xanh, bị thấm nước nên rất trơn, Tử Du vừa mới bước vài bước thiếu chút nữa đã suýt ngã, được Hủ Ninh kéo lại, anh mượn lực ở tay, đưa cậu nhanh chóng tới bậc thang cao nhất.

Trời mưa càng lúc càng không kiêng kị gì, nhanh chóng rơi xuống, từng giọt mưa rơi xuống mái hiên, phát ra tiếng vang lộp bộp.

"Cảm ơn cậu hôm nay đã đi với tôi...Cả ngày hôm này, tâm trạng của tôi rất tệ, nhưng mới vừa rồi, tôi rất vui vẻ, thật giống như...căn bản tôi không có chuyện gì phiền não cả."

Cả hai người đồng thời nhớ tới công việc đi làm ở kì nghỉ, trong cơn mưa mùa hè, cả hai cùng liều mạng đạp xe đạp, khi đó, trời cũng mưa lớn như vậy, xen lẫn với tiếng sấm ầm ầm, tiếng nói rất khó nghe thấy, nhưng bọn họ vẫn thích cãi nhau, sau đó hiểu lầm ý tứ của đối phương, sau đó cả hai cùng cất tiếng cười vang, trong cơn mưa bão mùa hè ấy, bọn họ cười thật thoải mái, không có bất kì mùi vị ướt át mệt mỏi nào, cũng không có bất kỳ gánh nặng nào.

Qua một lúc lâu, cảm xúc của Tử Du dần dần khôi phục, cậu quay đầu nhìn Hủ Ninh:

"Tại sao lại tìm mình?"

Cậu lấy được đáp án giống như những gì cậu thấy được trong mắt anh:

"...Mình không biết."

Anh trả lời cậu anh không biết, sau đó dựa lưng vào trên chiếc cửa gỗ đằng sau, Tử Du đang cẩn thận suy nghĩ ý tứ sau câu nói kia của anh, đằng sau cậu anh đã rời khỏi cửa gỗ, dần dần nhích người tới gần cậu.

Khi Tử Du giật mình ngước mắt lên, thân thể Hủ Ninh và cậu đã không còn chút khoảng cách nào, bọn họ đang mặt đối mặt dán chung một chỗ. Hai tay Hủ Ninh nắm chặt vai cậu, thân hình cao lớn của anh cùng dáng người nhỏ bé của cậu tạo thành sự đối lập rõ ràng.

Toàn bộ tế bào trên thân thể Tử Du đã căng hết ra, cơ thể cậu khẩn trương như được nhét thuốc nổ, tùy lúc có thể dẫn dây nổ, nhưng là cậu không biết phải làm sao nó sẽ bộc phát.

Ánh mắt Hủ Ninh một giây cũng không rời khỏi cậu, anh chăm chú nhìn vào ánh mắt cậu, dường như anh đang tìm kiếm một đáp án anh mong chờ, anh tha thiết dụ dỗ Tử Du, toàn bộ sự khẩn trương cùng đề phòng của cậu đều đã lặng lẽ hành quân ra đi, cậu muốn cho anh một đáp án, nhưng cậu không biết anh đang muốn gì, nhưng ít nhất, chính cậu phải có một đáp án, một câu trả lời thỏa đáng có thể giải thích cho việc ngày hôm nay tại sao cậu lại vâng lời đi theo anh.

Anh từ từ nhích gần về phía cậu, Tử Du không rõ anh đang muốn làm gì, cậu đột nhiên mơ màng, bị động nhìn anh ép mình càng lúc càng gân, cho đến khi môi của anh dừng lại trên môi cậu, nhẹ nhàng chạm một cái, cậu mới như người tỉnh lại từ trong mộng, cậu chọt đẩy anh ra, bỗng nhiên cậu cảm thấy thật xấu hổ.

Nhìn bóng dáng Tử Du biến mất trong màn mưa, Hủ Ninh cũng không đuổi theo, anh vẫn cảm thấy mọi thứ trong tầm mắt trở nên thật mờ mịt, cho đến khi bóng dáng Tử Du hoàn toàn biến mất, anh mới chầm chậm ngồi xuống.

Trong lúc sự tỉnh táo và mê man giao chiến, anh có cảm giác giống như suy nghĩ đang muốn chơi trò trốn tìm với anh, lúc anh muốn bắt nó lại bỏ chạy, lúc anh dừng lại tính toán muốn buông xuôi không nghĩ nữa, nó lại đứng ở đằng xa nửa ẩn nửa hiện trêu đùa.

Bộ não cứ đau như vậy...

-

Đêm đã khuya, Tử Du lăn qua lộn lại cũng ngủ không được, Uông Thạc ở giường dưới cũng thế.

"Tử Du."

Uông Thạc thấp giọng gọi cậu.

"Cậu ngủ chưa?"

"Chưa."

"Mình lên nhé."

Hai người rất nhanh chui vào một cái chăn.

"Tử Du, mình rất sợ."

"Sợ chuyện gì?"

"Mình sợ Hủ Ninh sẽ chia tay với mình."

Giọng của Uông Thạc nhẹ nhàng, mang theo vài phần ưu sầu.

"Mình cảm thấy gần đây cậu ấy không để ý tới mình."

"Có thể do sắp tốt nghiệp, nên bị áp lực chăng."

Tử Du hơi yếu ớt khuyên cậu.

"Haiz, chỉ mong như vậy."

"Uông Thạc...Cậu yêu cậu ấy?"

Tử Du nín thở chờ câu trả lời của Uông Thạc trong bóng tối, cuối cùng, nghe thấy cậu ấy nhẹ giọng nói:

"Yêu, rất yêu."

Tử Du trầm mặc, dây đàn trong lòng bị đứt không tiếng động.

.

.

Mùa đông đã đến, Tử Du cuối cùng cũng trở thành bạn trai của Triển Hiên.

Khi Điền Hủ Ninh Hủ Ninh nhận được tin ấy, trong lòng anh như có cái gì đó muốn nổ tung, anh như nổi điên mà xông vào ký túc xá nam Khu B, gọi điện thoại tìm Tử Du, nhưng Tử Du không nghe máy.

"Tử Du! Cậu xuống đây! Tử Du!"

Điền Hủ Ninh dốc sức gọi to tên cậu dưới ký túc xá, suýt chút nữa kinh động đến cả tòa nhà ký túc xá.

Tử Du rốt cuộc cũng chậm rãi từ trên lầu đi xuống.

Đối diện với cậu, là vẻ mặt đau khổ của Hủ Ninh, Tử Du bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện, nhưng hiểu rồi cậu lại còn thấy lạnh lẽo hơn nước mưa mùa thu, bởi vì mọi thứ đã trễ rồi.

"Vì sao?"

Hủ Ninh thở hổn hển, nhìn cậu chăm chú.

"Sao cậu lại chấp nhận Triển Hiên?"

Tử Du cười cười.

"Sao lại không chấp nhận? Mình cũng muốn được yêu đương một lần, chỉ cần đối phương không quá kinh khủng, đối xử tốt với mình. Có lẽ mỗi người cũng chỉ mong như vậy."

"Cậu có ý gì?"

"Không có gì cả."

"Tử Du, cậu chắc biết..."

Anh chưa kịp nói thì Tử Du đã kịp thời ngăn lại.

"Không, cậu không cần nói gì hết, mình... Không muốn biết."

Lồng ngực Hủ Ninh nhanh chóng phập phồng, như có một luồng bị nén lại, nhưng cuối cùng, anh nhìn đôi mắt bình tĩnh của Tử Du mà suy sụp tinh thần.

"Cậu hận mình?"

"Sao phải hận cậu?"

"Trước kia mình đã đối xử với cậu như vậy."

"Chúng ta là anh em."

"Cậu thích Triển Hiên?"

"Cậu ấy tốt với mình lắm."

"Cậu thích cậu ấy?"

Hủ Ninh cố chấp hỏi.

"Mình sẽ thử."

Vành mắt của Hủ Ninh hơi đỏ, anh biết mình đã bỏ lỡ, ngay từ khi bắt đầu thì đã bỏ lỡ rồi.

Tử Du thoải mái nhún vai, tiêu sái như một chàng trai trưởng thành, nâng cằm nhìn anh.

"Này, Điền Hủ Ninh, đối xử với Uông Thạc tốt vào! Cậu ấy là bạn tốt nhất của tôi đấy!"

Hủ Ninh nhớ rõ đây là câu cuối cùng Tử Du nói với anh. Vì từ đó về sau, anh tốt nghiệp, bọn họ cũng đường ai nấy đi.

.

.

Mấy năm sau, Tử Du trở thành phóng viên tòa soạn báo, suốt ngày bôn ba vì non sông tổ quốc tươi đẹp.

Bạn tốt Uông Thạc sau khi tốt nghiệp đại học chính quy, một năm sau thi đậu Đại học hệ Giáo dục ở Singapore, cậu ấy đi rồi không quay lại, Tử Du chỉ có thể vô tình lên QQ gặp được cậu ấy, nhưng cũng chỉ nói được vài câu, sau khi Uông Thạc và Hủ Ninh chia tay hồi năm tư, thì giữa các cậu dường như có một tầng khoảng cách khó có thể dùng ngôn ngữ để nói rõ.

Nghe nói Hủ Ninh đã lên thành phố lớn làm việc cho một xí nghiệp nước ngoài cũng rất thuận buồm xuôi gió, nhưng không lâu sau thì chuyển qua nơi khác, sau đó không ai biết cậu ấy đi đâu.

Tử Du biết tin Uông Thạc sẽ kết hôn cũng thông qua QQ, cậu vừa lên mạng đã thấy tin nhắn của Uông Thạc, rồi vội vàng gõ ra một loạt từ ngữ chúc mừng. Không ngờ Uông Thạc cũng đang trên mạng, chỉ là ẩn nick thôi, dường như hai người đã lâu rồi không có nói chuyện với nhau.

Uông Thạc lấy người Singapore, nghe nói gia cảnh, học thức của anh cũng không tệ, có thể nói vừa lòng đẹp ý, Tử Du cũng mừng thay bạn.

"Tử Du, cậu sao rồi? Còn độc thân à? Đừng chỉ chú ý đến sự nghiệp mà quên hạnh phúc của mình nhé!"

Hiếm có dịp Uông Thạc cũng sẽ trêu ghẹo.

Mối tình của Tử Du và Triển Hiên cũng không kéo dài, sau khi Triển Hiên tốt nghiệp đã về quê nhà làm việc, hai người yêu xa được một năm rưỡi, rồi chia tay không lý do.

Tử Du gửi icon nhếch miệng cười, hơi suy nghĩ một chút rồi viết:

"Không sợ cậu chê cười, hồi còn đi học, mình cũng từng thích người đó, là bạn trai cũ của cậu nhưng vẫn ngại không dám nhắc tới."

Kỳ thật Tử Du mơ hồ cảm thấy Uông Thạc có thể cũng biết đôi chút, nếu không mối quan hệ giữa các cậu không thể thành ra như vậy, nếu Uông Thạc sắp kết hôn, cậu ấy sẽ không thấy ngại khi vén bức màn này lên, để mọi người đỡ nói chuyện cũng phải cẩn thận.

Uông Thạc lại rất thoải mái:

"Thật ra mình đã sớm đoán được."

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trái tim của Tử Du vẫn đập mạnh một cái.

"Sao cậu biết?"

"Tâm tư của cậu vẫn luôn viết rõ trên mặt mà."

Tử Du cực kỳ xấu hổ, Uông Thạc lại đánh ra một hàng chữ. "Mình cũng biết, anh ấy cũng thích cậu, ánh mắt anh ấy nhìn cậu rất đặc biệt...Tử Du, nói cho cậu biết một tin."

"...Tin gì?"

"Điền Hủ Ninh vẫn chưa kết hôn."

Đêm hôm đó, Tử Du mất ngủ, quá khứ như một bức tranh hiện ra ngay trước mắt.

Ngày hôm sau, cậu mang đôi mắt gấu trúc ngồi tàu cao tốc, đặt xong hành lý, vừa đặt mông vào chỗ ngồi, không bao lâu thì ngủ quên. Đang ngủ say sưa thì có người chạm nhẹ cánh tay của cậu.

"Thật xin lỗi, bạn học, bạn ngồi sai chỗ rồi."

Cậu trợn tròn nửa con mắt rồi cuống quít lấy vé ra xem, ghế C-78, không sai mà!

"Nè, ai nói tôi ngồi sai chứ, anh xem, anh..."

Cậu ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, trên mặt mang theo vẻ tươi cười trêu tức, bỗng nhiên cậu nghẹn họng không biết nói gì.

Điền Hủ Ninh mặc quần áo mùa hè gọn gàng, hai tay khoanh trước ngực, đang mỉm cười chăm chú nhìn cậu.

Không biết cơn gió mát rượi từ đâu thổi qua, cuốn đi nỗi lòng được giấu kín của Tử Du, cậu nhếch miệng, bất giác cũng nở nụ cười.

The End.

Khép lại "KÝ ỨC" rồi, thì sang "CHANH CÁ" nhé, vẫn là ngược, thậm chí là hơn bên đây nữa!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co