Chương 39
Mưa xuân quý như dầu, chỉ là trận mưa này đã kéo dài suốt hai ngày, xối ướt đẫm các quan triều thần đứng đợi trước cửa cung.
Nếu không phải hôm nay trời đã ngớt mưa, sợ là phải có mấy người đã ngã xuống.
Trầm Tử Khôn đứng trong đám người, sắc mặt trầm ổn bình tĩnh, nhưng thật ra ông là người không bình tĩnh nhất. Không thiếu người muốn nói chuyện với ông, nhưng đều bị ông bốn lạng đẩy ngàn cân, không nhận được đáp án chuẩn xác.
Bỗng dưng, cửa cung đang đóng chặt được đẩy ra một cái khe hở.
Ninh Đại Nho mang theo mấy người, xuất hiện trước mắt bọn họ.
Ông chuẩn xác mà bắt giữ đến vài vị trọng thần triều đình, hơn nữa còn mời Trầm Tử Khôn, Vương Đại Nho, Điền Thụy và hai vị lão Vương gia đi vào.
Đối với câu hỏi của những người khác, Ninh Đại Nho chỉ là hơi hơi mỉm cười, không hề đáp lại.
Nhưng Ninh Đại Nho xuất hiện trước mắt mọi người, vốn đã là đáp án.
Bất luận hai ngày trong cung đã xảy ra chuyện kinh tâm động phách đến cỡ nào, Cảnh Nguyên Đế nhất định là bình yên vô sự.
Trước cửa cung, cũng có người họ Hoàng.
Khi Ninh Đại Nho xuất hiện, liền có không ít tầm mắt hướng tới bọn họ, ý đồ tìm chút sơ hở gì đó. Đáng tiếc mưa bụi mênh mông, khiếm tầm nhìn mọi người đều bị hạn chế, không thể nhìn rõ.
Nhưng trong cung bất ngờ làm phản, không ngoài mấy khả năng kia.
Phần lớn mọi người đã đoán được là do Thái Hậu làm, nhưng sau khi Ninh Đại Nho xuất hiện, bầu không khí trước cửa cung đã có sự thay đổi.
Những xao động bất an cũng tùy theo biến mất.
Nhóm vương gia và đại thần đi theo Ninh Đại vào cung, vừa vào cung đã nghe được mùi hương liệu kì lạ.
Hương vị kia nồng nặc đến nỗi cơ hồ muốn lan tràn cả tòa hoàng thành, không chỗ nào không có, quá mức nồng đậm.
Có lão Vương gia ngửi được, nhịn không được ho khan; cũng có người dùng tay áo che khuất mũi miệng.
Ninh Đại Nho như mới phản ứng lại, cúi người: “Hai ngày nay, nô tỳ đã quen với mùi hương này, nhưng quên mất chư vị còn chưa quen, Từ Phương, đưa khăn che mặt cho chư vị đây.”
Một thái giám đi theo Ninh Đại Nho tiến lên, đưa khăn che mặt cho bọn họ, tuy rằng có chút không thích hợp, nhưng sau khi che lên, bọn họ mới chịu được mùi hương này.
Người đứng đầu là lão Khang Vương, chính là đệ đệ ruột thịt của tiên đế, đã ngoài 50 tuổi, đức cao vọng trọng. Vị còn lại là lão Kính Vương, là con vợ lẽ, ngày thường không có nhiều tiếng nói, chỉ nghe theo lão Khang Vương.
Lão Khang Vương nhíu mày: “Tại sao trong cung lại có mùi này?”
Ninh Đại Nho không nhanh không chậm mà nói: “Hôm qua bệ hạ bị tập kích, hung thủ sử dụng phương thức quá kì lạ, khắp nơi trong cung đều vẩy đầy hương liệu để xua tan, miễn cho……”
Ông còn chưa nói xong liền nhìn thấy một tiểu đội thị vệ vội vàng lướt qua người bọn họ, thậm chí đều không kịp hành lễ.
Trong đám bọn họ có hai người đang nâng một hoạn quan, người nọ buông xuôi cánh tay, có thể thấy cả xương trắng bên trong, dường như bị vật gì đó còn sống gặm cắn ra.
Quả thật ghê người.
Mùi máu tươi hỗn tạp với mùi hương cổ quái, mùi vị khác thường khiến người ta khó chịu.
Trầm Tử Khôn nhìn vết máu loang lổ trên đất, chậm rãi nói: “Ninh tổng quản, thứ gì đã làm ra vết thương đó?”
Ninh Đại Nho vẫn luôn tôn kính Trầm Tử Khôn, cung kính mà nói: “Thưa Trầm đại nhân, những vết thương đó là do cổ trùng gây ra. Quý phi ý đồ điều khiển cổ trùng tập kích bệ hạ, sau khi bị ngăn lại, cổ trùng bạo động, tàn sát bừa bãi khắp cung đình. Cũng vì thế mà bệ hạ mới điều động quân đội, trấn thủ hoàng thành, không cho bất luận kẻ nào ra vào, để đảm bảo an toàn cho chư vị.”
Ninh Đại Nho nói xong lời này, ngẩng đầu nhìn những vương công đại thần trước mắt, lắc đầu thở dài.
“Dù sao, những con cổ trùng này đều nhờ cắn nuốt thịt người mà sống, nếu không sớm ngày thanh trừ, để càng nhiều người vào cung, bất quá cũng chỉ là đúc no bọn chúng thôi.”
Ninh Đại Nho nói, hơn nữa nhớ tới vết màu loang lổ vừa rồi, làm sắc mặt không ít người trắng bệch.
Tất nhiên, bọn họ sẽ không tin hoàn toàn những gì Ninh Đại Nho nói.
Ví dụ, cổ trùng? Thủ đoạn thần dị như vậy tuy có nghe đồn, nhưng rất ít người tận mắt thấy được. Là thật hay giả, còn khó mà nói.
…… Nhưng, Quý phi tập kích Cảnh Nguyên Đế?
Đây mới là việc khiến người giật mình.
Trong lòng bọn họ từng có rất nhiều suy đoán, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ tới, sẽ lại là một phi tần.
Quý phi Hoàng Nghi Kết, chính là người nhà họ Hoàng.
Vì sao ả phải tập kích bệ hạ?
Là tự ả làm, hay bị người khác sai sử……
Ninh Đại Nho vừa nói xong, trong nháy mắt, suy nghĩ của bọn họ đã xoay chuyển liên tục, liên tưởng đến càng sâu.
Thấy chư vị không hề hỏi chuyện, Ninh Đại Nho cũng không nói nhiều, tiếp tục mang theo bọn họ đi về phía trước.
Khi đến gần Càn Minh Cung, bọn họ bị Vi Hải Đông ngăn cản. Dưới mắt của Vi thống lĩnh có vết thâm, có vài phần tang thương, có lẽ đã hai ngày rồi không nghỉ ngơi.
Hắn dẫn người cản đoàn người này lại, đầu tiên là ôm quyền hành lễ với những đại thần phía sau Ninh Đại Nho, sau khi hành lễ xong, sau đó nhìn Ninh Đại Nho.
“Ninh tổng quản, phía trước không thể đi, vẫn nên vòng qua cửa Chính Đức mà vào.”
Ninh Đại Nho nhíu mày: “Chẳng lẽ lại có cá sa lưới?”
Vi Hải Đông cười khổ: “Ninh tổng quản, ông có nhớ mấy ngày trước, mấy viên gạch lát ở trước cửa Càn Minh Cung bị vỡ không?”
Ninh Đại Nho: “Không phải đã gọi người tới đào lên rồi sao, sao lại phong tỏa nữa?”
“May là ông đã lát nó lại, vừa rồi ngự tiền đi tuần tra, nghe được bên dưới có động tĩnh kỳ quái, ta bảo bọn họ đào lên, kết quả phía dưới là cả ổ cổ trùng, còn hung tàn hơn trước, đã có mấy huynh đệ bị thương.”
Vi Hải Đông một bên nói, một bên nhíu mày, hiển nhiên sắc mặt rất không tốt.
“Bất quá, hương liệu còn đủ, tạm thời chúng nó đều bị vây ở điện tiền, chư vị Vương gia, đại nhân nếu muốn diện thánh vẫn nên đi đường vòng.”
Vốn dĩ Vi Hải Đông đang tọa trấn ở chỗ nguy hiểm chỗ, nghe được có người tới, thân phận lại không thấp, lúc này mới chủ động chào đón, miễn cho bọn họ không biết tình hình mà gây chuyện, làm chúng nó đột phá phòng tuyến.
Lão Khang Vương cùng vài vị các lão, thượng thư nhìn nhau, trong giọng nói già nua mang theo vài phần uy nghiêm: “Bổn vương cũng muốn nhìn một chút, cái gọi là cổ trùng, rốt cuộc là hung tàn cỡ nào.”
Sắc mặt Vi Hải Đông mặt cũng không dễ nhìn: “Vương gia, đây không phải là sân khấu kịch, không thể biểu diễn cho người khác xem.”
Lão Khang Vương bình tĩnh, muốn vuốt râu, nhưng có màn che mặt nên rủ tay xuống, “Chỉ là đứng xa xem một cái, không biết vật ấy hung tàn thế nào, làm sao có thể biết được hậu quả?”
Nghiêm túc trên mặt Vi Hải Đông biết mất, mặt mày xanh mét, nếu không phải người nói chuyện là lão Khang Vương, hắn đã tấu một quyền rồi.
Ninh Đại Nho vội vàng ngăn giữa bọn họ, kéo Vi Hải Đông sang bên cạnh, thấp giọng nói gì đó. Tuy nghe không rõ nhưng từ động tác của bọn họ thì có vẻ đang cãi nhau.
Vi Hải Đông là thị vệ thống lĩnh, nếu hắn thật sự không muốn, Ninh Đại Nho cũng chưa chắc có thể cưỡng bách được hắn. Có thể ngồi ở vị trí này, tất nhiên là có năng lực, cũng được Cảnh Nguyên Đế coi trọng.
Trầm Tử Khôn: “Nếu Vi thống lĩnh không muốn, có lẽ cũng là vì an toàn cho chúng ta.”
“Bệ hạ bị tập kích, ta tất nhiên phải vì bệ hạ phân ưu.” Lão Kinh vương nhàn nhạt nói, “Vẫn nên tận mắt nhìn xem, cổ trùng kia rốt cuộc lợi hại thế nào.”
Lão Khang Vương, lão kính vương không có xung đột với Cảnh Nguyên Đế.
Bọn họ muốn gặp, chủ yếu là muốn xác định một sự kiện —— bị tập kích, rốt cuộc là thật, hay là từ không nói thành có?
Kia đầu, Ninh Đại Nho đang cãi nhau với Vi Hải Đông, hiển nhiên đã có kết quả.
Vi Hải Đông trầm khuôn mặt bước tới, cứng rắn mà nói: “Chư vị nếu muốn xem, vậy ta nói trước, chỉ được đứng từ xa, không ai được bước qua khỏi vị trí bếp lò.”
Rồi sau đó, hắn như cảm thấy không đủ an toàn, lại cho mỗi người một cây hương cầm tay, thấy Vi Hải Đông lộ ra biểu tình đau lòng, đủ để nhìn ra hương này trân quý thế nào.
Vi Hải Đông ngàn vạn lần dặn dò: “Cầm chắc cây hương vào, đừng làm rơi. Cho dù cổ trùng có tới gần, có hương này cũng sẽ an toàn một phần.”
Sau khi làm đủ chuẩn bị, lúc này Vi Hải Đông mới mang theo bọn họ hướng tới tiền điện.
Mới vừa đi vài bước, hương vị nồng đậm đã ập vào mặt.
Còn nồng gấp trăm lần so với mùi lúc nãy họ ngửi được, cũng có thể nhìn ra sương khói phiêu tán khắp nơi, dường như phía trước đang thiêu đốt cái gì.
Trầm Tử Khôn không dấu vết mà nhìn sắc trời, không biết khi nào, mưa đã ngừng. Chỉ là sắc trời vẫn âm trầm, không thấy được một tia ánh mặt trời.
Mới vừa tới gần cửa Càn Minh Cung, đã nghe được rất nhiều âm thanh quái dị sột soạt, phảng phất như vô số đôi cánh cọ xát vào nhau, khiến người sởn tóc gáy, cả người run run lên.
Đó là phản ứng tự nhiên khi gặp nguy hiểm, lông tơ dựng thẳng lên như cảnh báo họ.
Vi Hải Đông nâng tay lên, ý bảo bọn họ dừng chân lại.
Từ chỗ này, bọn họ cũng có thể nhìn rõ bếp lò lớn trước tiền điện đang đốt cháy cái gì, ngọn lửa rất mạnh, không ngừng đốt cháy thứ bên trong.
Những mùi hương kì quái đó đúng là phát ra từ bếp lò.
Những bếp lò này đều được phân bố khéo léo, phía trên có nhiều lỗ thông gió hơn phía dưới h. Rất nhiều thị vệ, sẽ bỏ cái thứ vào như củi, lá bồ đề, sau đó liên tục quạt gió vào bên trong.
Những động tác thoạt nhìn quỷ dị mà buồn cười, nhưng khi nhìn vào chính giữa sẽ thấy cả đàn côn trùng dày đặc, hắc bạch đan xen, cảm giác kinh hoàng như chạy dọc sống lưng, cả người nổi da gà, không ai còn dám có ý nghĩ nghi ngờ nào nữa.
Âm thanh ong ong rõ ràng bên tay, trong lúc nhất thời, chỉ có thể nghe được những âm thanh bén nhọn đó.
“Vi thống lĩnh, hiệu quả!”
Khi bọn họ bị tình cảnh trước mắt chấn động đến chết lặng, có thị vệ phát hiện bóng dáng Vi Hải Đông, lập tức chạy tới báo cáo.
Vừa rồi có mấy huynh đệ liều chết mang theo hương liệu đi vào, quăng vào huyệt động, hiện tại cổ trùng bay ra nhiều hơn trước..
Vi Hải Đông đầu tiên là lộ ra vui mừng, rồi sau đó lạnh mặt: “Những người đi vào đâu?”
Ý cười trên mặt thị vệ cũng tan đi, trở nên có chút xám trắng: “Trừ A Bưu ra, còn lại đều……”
Vi Hải Đông cắn răng, thấp giọng mắng hai câu, không rảnh lo cho đám Vương gia đại thần phía sau, mang theo thị vệ vội vã chạy tới, thân ảnh chợt biến mất trong sương khói mênh mông.
Ninh Đại Nho yên lặng mà nhìn theo, xoay người nói với vương công đại thần phía sau: “Chư vị nếu muốn xem tiếp, chỉ có thể đứng đây, đừng tiếp tục đi nữa.”
Trong đám người, có người đã tái mặt rồi.
Không biết có phải thiên tính sợ hãi sâu hay không, thiếu chút nữa đứng không vững, dựa vào người Trầm Tử Khôn. Trầm Tử Khôn yên lặng nhìn lão đại thần này, cuối cùng chịu thua.
Tuy nói, đây cũng có thể là diễn kịch, nhưng những người ở đây đều là cáo già. Nôn nóng trên mặt của Vi Hải Đông không phải giả, mà những con trùng đó, vừa nhìn đã biết khác với những con trùng bình thường.
“A!”
Đúng lúc này, bọn họ nghe được một tiếng hét thảm thiết, không bao lâu, liền có người bị kéo ra, cả người máu chảy đầm đìa, tay trái không còn lại mấy ngón, người đã hôn mê bất tỉnh.
Hắn vừa lui ra, liền lập tức có người nhảy vào vị trí của hắn.
Lão Khang Vương nhìn một lát, chậm rãi nói: “Làm phiền Ninh tổng quản mang chúng ta đi cửa Chính Đức.” Hắn nhăn mày, hiển nhiên cảnh tượng vừa rồi quá hung tàn, đã vượt qua tưởng tượng của ông.
Ninh Đại Nho không nói nhiều, lão Khang Vương đã nói thế, ông nhìn những người khác, thấy chư vị không ai phản đối, liền dẫn bọn họ đi đường vòng.
Cũng có người hỏi: “Cổ trùng hung tàn như vậy, chỉ dựa vào những hương liệu đó, có thể huân chết chúng nó không?”
“Đại đa số cổ trùng đều rất thấp kém, không có trí lực, sau khi Quý phi hôn mê liền mất đi khống chế, ngửi quá nhiều hương liệu liền sẽ chết. Vốn dĩ cổ trùng các nơi đã được tiêu diệt gần hết, nhưng ổ trùng này là vừa mới phát hiện.” Ninh Đại Nho cười khổ lắc lắc đầu, “Thoạt nhìn lợi hại hơn trước không ít.”
Thấy bọn họ cảm thấy hứng thú, Ninh Đại Nho liền tùy ý nói tiếp, khi nghe nói trên mấy bức tường trong cung dày đặc côn trùng, sắc mặt ai cũng âm trầm.
Sau khi vòng qua cửa Chính Đức, tốc độ nhanh hơn rất nhiều, rất nhanh, Ninh Đại Nho đã dẫn mọi người vào Càn Minh Cung.
Trong điện, Cảnh Nguyên Đế đang ngồi trên ghế dài.
Một vị ngự y đang bắt mạch cho hắn, luôn nhíu mày, hiển nhiên là mạch tượng đặc biệt không khỏe.
Cho dù có người yết kiến, ngự y kia vẫn nhịn không được cao giọng: “Bệ hạ, tuy thương thế ngài không thể chết được, nhưng ta bảo ngài tận lực tránh dùng sức, ngài không hiểu sao? Là do ngài thấy gân tay chưa đứt, muốn làm nó đứt luôn phải không?”
Ngữ khí ngự y nói chuyện, thật đúng là trung khí mười phần.
Trong lời nói đầy ý trào phúng, người khác nghe, liền sợ hoàng đế sẽ chém bay đầu hắn.
Chỉ thấy ngự y ngồi bên cạnh, dưới chân là những băng vải đầy máu, vô cùng chói mắt, mà trên tay Cảnh Nguyên Đế đang quấn một băng vải mới, hiển nhiên là vừa mới được xử lý.
Cảnh Nguyên Đế lãnh đạm mà nói: “Không chết được.”
Quả là một hoàng đế lãnh khốc vô tình.
Cũng không biết vì sao, giày dưới chân lại có một dấu vết nhợt nhạt.
Hình như là…… bị người dẫm ra?
Không không không, đây chính là Cảnh Nguyên Đế, sao có thể? Có đại thần liếc thấy lập tức áp xuống phỏng đoán trong lòng.
Phía trước trước, Tông Nguyên Tin suýt nữa giận đến bứt râu, nhảy dựng lên nói: “Hiện tại không chết được, nhưng sau này, khó mà nói.” Khóe mắt hắn liếc thấy đã có người tới, ôm hòm thuốc, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
“Tông thần y?”
Vốn trong điện đang yên tĩnh, bởi vì một tiếng nói thình lình này, mọi người đều nhìn về phía người vừa lên tiếng, Tông Nguyên Tin đang đi ra ngoài cũng theo bản năng dừng bước.
Bởi vì hắn cũng nghe giọng nói này có chút quen tai.
Hình Bộ thượng thư có chút xấu hổ, rồi lại nhịn không được kích động: “Tông thần y, trước đây ngài từng cứu cháu gái nhỏ của ta……”
Vào ba tháng trước, cháu gái nhỏ của Hình Bộ thượng thư đột nhiên mắc bệnh cấp tính, tìm rất nhiều đại phu cũng không chữa được.
Đến thái y cũng bó tay.
Sau đó nghe nói thành nam có một thần y ngẫu nhiên sẽ chữa bệnh từ thiện, chỉ cần là hắn, mặc kệ là bệnh nghiêm trọng đến đâu cũng có thể chữa. Chỉ là thần y này chưa bao giờ tới cửa nhà ai, nếu muốn xem bệnh, cũng chỉ có thể đem người bệnh tới.
Nghe nói gần đây vợ của thượng thư đã mang cháu gái đến xem bệnh, làm con dâu suýt nữa tức điên.
Không nghĩ tới chính là, thật sự uống mấy thang thuốc, đứa bé đang hấp hối lại khỏe lại, còn khóc lóc nói đói bụng, quả là thần kỳ!
Sau đó Hình Bộ thượng thư muốn đi bái tạ, tặng hậu lễ, lại phát hiện thần y đã biến mất, lúc này mới từ bỏ. Không nghĩ tới, hôm nay cư nhiên sẽ gặp lại thần y, hơn nữa thoạt nhìn……
Còn có liên quan đến Cảnh Nguyên Đế.
Thì ra Tông thần y cư nhiên là ngự y cung vua sao?
Chỉ là, người Thái Y Viện sao lại ra ngoài chữa bệnh từ thiện chứ?
Tông Nguyên Tin nhíu mày, tự hỏi một lát, lúc này mới nhớ tới đây là ai. Cũng may hắn đã dừng chữa bệnh từ thiện mấy ngày nay, bằng không hắn cũng nghĩ không ra.
Bởi vì mấy ngày đó Cảnh Nguyên Đế đã đồng ý xem bệnh, hắn cao hứng còn không kịp, sao còn chạy ra ngoài làm gì?
Tông Nguyên Tin không thiếu tiền, bên ngoài khám bệnh tại nhà, cũng chưa bao giờ đòi tiền, càng không lui tới với quan viên đại thần gì, tùy ý mà vẫy vẫy tay: “Không cần đưa tiền, nếu nhất định phải đưa, thì dùng tiền này nấu cháo phát miễn phí đi.”
Hắn nói xong lời này, liền vội vàng đi ra ngoài, trong lòng nhớ thương đến đơn thuốc chuẩn bị kê.
Trải qua một hồi gián đoạn, không khí Càn Minh Cung cũng có chút thả lỏng, Ninh Đại Nho cúi đầu, “Bệ hạ, hai vị Vương gia cùng chư vị đại nhân đã tới, nô tỳ xin phép lui ra.”
Cảnh Nguyên Đế gật đầu, ông liền lui ra ngoài điện.
Chỉ là, chưa đến bậc thang đã bị thị vệ ngăn cản. Thỉnh thoảng, còn có thể nghe được âm thanh điệp điệp vù vù, thực sự chói tai.
Bất quá Ninh Đại Nho đã quen loại âm thanh này, vô cùng bình tĩnh.
Đúng như lão Khang Vương phỏng đoán, cổ trùng ở tiền điện thật là ngoài ý muốn, cũng không tính là diễn trò.
Lúc trước, Mao Tử Thế rảnh tay cầm cành cây thọc mấy viên gạch lên,, kết quả thật sự thọc xuyên qua gạch trước điện, bồi thường một số tiền thật lớn.
Sau đó Ninh Đại Nho sai người đào gạch lên, xác định phía dưới không có gì, lại lần nữa gia cố lại.
Bất quá, nếu không phải Mao Tử Thế ngứa tay, sợ là mấy ngày mưa hôm nay sẽ khiến cho gạch bị bung lên.
Mà nay, Ninh Đại Nho sa sầm khuôn mặt, nhìn sương khói tràn ngập nơi……
Xem ra, nếu không phải Mao Tử Thế làm bậy, tai họa ngầm này, sợ là kế hoạch cuối cùng của Hoàng Nghi Kết
Chúng nó ẩn núp vô cùng sâu, ngay trước Càn Minh Cung, nếu bọn chúng có thể xông ra, quả thật trở tay không kịp.
E rằng phải thiêu rụi toàn bộ Phụng Tiên Điện mới có thể ứng phó.
Ninh Đại Nho nghĩ đến Phụng Tiên Điện bị cháy hơn phân nửa, thở dài một hơi.
Hoàng Nghi Kết đã bị giam, tất nhiên không có khả năng thao tác cổ trùng.
Giết còn hơn chặn.
Âm thanh của chúng nó có thể bị người ta nghe được, chứng tỏ chúng nó đang cố phá gạch xông ra, vì ngăn chặn mối họa, Vi Hải Đông mới quyết định cạy gạch ra.
Còn hiệu quả ra sao……
Nghe âm thanh kia dần dần yếu bớt, có lẽ đã thành công.
…
Kinh Trập ngồi bên cửa sổ, chậm rãi mà uống trà.
Y vừa tỉnh dậy sau giờ ngọ, nhàn hạ không có việc gì, đã có hơi nhàm chán.
Y không quen rảnh rỗi, đã quen làm việc, một khi không làm gì lại có chút không thoải mái.
Dung Cửu không ở đây, y cũng chỉ có thể nói chuyện với hệ thống.
Đương nhiên, y đã mắng hệ thống mấy trăm lần trước rồi.
Không nói đến chuyện xui xẻo lần này, cái trừng phạt kia đã miêu tả không đúng rồi.
Nếu thật sự “Ta là vương”, vậy vì sao Dung Cửu lại cổ quái như vậy?
Ít nhất, cũng nên nghe lời chút chứ!
Mà nay nhìn hắn hung ác như vậy, nơi nào có bộ dáng thuần phục?
Kinh Trập luôn bị gương mặt kia lừa gạt, suýt nữa quên, người này rõ đầu rõ đuôi, chính là thứ nguy hiểm nhất.
Trong xương cốt tràn đầy sát khí.
Hệ thống thành thật bị mắng, nhưng cũng đưa ra phản đối, 【Buff sẽ không bị lỗi, đối với bất kỳ hành vi nào, vui lòng tham khảo các dấu hiệu đặc biệt của buff. 】
Kinh Trập a một tiếng: “Ngươi tồn tại còn có tác dụng gì, ngoại trừ gây khó dễ cho ta chứ?”
Hệ thống giãy giụa một chút, 【 Là do ký chủ hoàn thành quá ít nhiệm vụ. 】
Năng lượng của nó, tất cả đều dựa vào cũng hoàn thành nhiệm vụ, không hoàn thành nhiệm vụ, đương nhiên không có năng lượng.
Kinh Trập: “Nhiệm vụ ngươi đưa làm sao ta có khả năng hoàn thành chứ?”
Cho dù y thật sự muốn hoàn thành nhiệm vụ của Hoàng Nghi Kết, nhưng nhìn kỹ lại…… Là Cảnh Nguyên Đế căn bản không muốn ngăn cản Hoàng Nghi Kết.
Đây là do Kinh Trập hậu tri hậu giác ý thức được.
Y đã thông qua Dung Cửu, bảy quải tám cong ám chỉ Hoàng Nghi Kết có vấn đề, nếu Dung Cửu đi tra, vậy khẳng định có thể phát hiện Hoàng Nghi Kết có gì đó khác thường.
Hắn là ngự tiền thị vệ, nếu hắn có thể đưa chứng y kêu tìm tới cho Cảnh Nguyên Đế, vậy chẳng lẽ bệ hạ không biết việc lần này sao?
Không có khả năng.
Nhưng việc Hoàng Nghi Kết ám sát Cảnh Nguyên Đế vẫn đã xảy ra.
…… Nói không chừng, là Cảnh Nguyên Đế muốn nhân cơ hội lần này diệt trừ thế lực Hoàng gia thì sao?
Nếu muốn nói như vậy, rất nhiều sự tình liền có lời giải thích. Tỷ như, vì sao lại gặp được Dung Cửu ở Phụng Tiên Điện, lại vì sao lại đốt Phụng Tiên Điện…… Có lẽ là bởi vì, đã sớm chuẩn bị bố cục.
Dù sao không thể để bệ hạ đi dụ địch được.
Bất quá…… Sau việc này, hậu cung khẳng định sẽ có không ít người gặp nguy hiểm, như vậy đại giới phải trả quá lớn, tại sao phải như thế?
Nói không chừng, Cảnh Nguyên Đế chỉ đang tương kế tựu kế, cho nên mới có biến hóa như vậy?
Y suy nghĩ một đống chuyện, hệ thống thời gian, mới qua mười lăm phút, nhất thời ôm chung trà kêu rên.
Ngốc trong phòng thật đúng là không thú vị.
Nửa đêm hôm qua, y bị Dung Cửu dọa nhảy dựng một phen, cuối cùng vẫn là dùng ‘ngủ đại pháp’ ngăn cản nam nhân nổi điên, y nơm nớp lo sợ hồi lâu, mới thật sự đi ngủ.
Kết quả tỉnh lại, liền phát hiện nơi ở đã thay đổi.
Cũng không biết nơi này là nơi nào, nhỏ hơn căn phòng trước đây, an tĩnh hơn rất nhiều, không hề bị âm thanh vù vù làm phiền.
Dung Cửu nói, thị vệ trong cung vẫn còn đang thanh trừ cổ trùng để sót.
Kinh Trập buồn rầu mà xoa xoa vành tai, y sao không biết tai mình thính thế này chứ?
【 Cổ trùng đều xài chung một bộ hệ thống vận hành, vương của chúng nó là người điều khiển cổ. Khi bị buff ảnh hưởng, cổ trùng sẽ nhận ký chủ là vương duy nhất. 】
Cũng bởi vậy, Kinh Trập dễ dàng bị chúng nó ảnh hưởng đến, ở trình độ nào đó, vương là hệ thống não của chúng nó.
Cho nên sẽ vô cùng khát cầu Kinh Trập.
Cũng sẽ để Kinh Trập sử dụng.
Chúng nó sẽ vô cùng dai dẳng mà tìm chủ nhân.
Kinh Trập: “……”
Tưởng tượng đến những mạng người chúng nó làm hại, lại nhớ đến ngoại hình khủng bố của chúng, cho dù Kinh Trập có nhiều lòng thương xót, cũng thực sự thương xót không nổi.
Không bằng thương xót chính mình, thiếu chút nữa bị dọa điên.
Chờ qua hai ngày, những con trùng đó sẽ coi y như đồ ăn mà gặm.
Kinh Trập thở dài, uống xong hớp trà cuối cùng, cúi đầu nhìn y phục trên người.
Không phải y phục thái dám, mà là y phục mới do Dung Cửu mang tới, mặc rất vừa người, nhưng Kinh Trập vẫn cảm thấy không quen.
Y vốn định thay y phục thái giám, kết quả Dung Cửu nói đã mang đi giặt, lý do có lệ như thế làm Kinh Trập nghe xong hung hăng dẫm một chân hắn.
Vì thế, Dung Cửu thảnh thơi mang theo dấu chân kia đi ra ngoài, nhưng Kinh Trập không mặc y phục thái giám nên không dám chạy loạn khắp nơi.
Đáng giận, Dung Cửu sẽ không đánh chủ ý này đi?
Kinh Trập kéo kéo cổ tay áo, nếu y đang mặc y phục thái dám, muốn chuồn ra ngoài cũng rất dễ dàng. Hiện tại một thân quần áo thế này, ngược lại thành trói buộc.
Rốt cuộc ở hậu cung, có một tiểu thái giám chạy loạn khắp nơi cũng có chút kỳ quái, nhưng cũng dễ lừa gạt qua đi; giờ đây trên eo không có eo bài, cũng không có cung nhân dẫn đường, liền vô cùng khả nghi.
Kinh Trập đẩy cửa sổ, phát hiện thêm ngoài có một chỗ sân đơn giản, cũng không biết đây là chỗ nào.
Bên trong hoàng cung vô cùng lớn, đừng nói Kinh Trập đã sống ở đây mười năm, y cũng chỉ mới đi qua mấy nơi ít ỏi. Cho dù y sống ở đây thêm ba mươi năm nữa, cũng e là không đi hết một phần cung điện.
Y ghé vào cửa sổ xem cảnh sắc bên ngoài, sắc trời đã có chút tối, bốn phía vô cùng yên tĩnh, đến chim tước cũng……
Y vừa mới nghĩ vậy, liền nghe thấy một tiếng non nớt kêu pi pi, cúi đầu thấy trước mắt là một con chim non lông vàng đang nhảy nhót khắp nơi.
Cái đầu nó rất nhỏ, so với nắm tay còn nhỏ hơn, pi pi kêu, nhảy đến bên trái, lại nhảy đến bên phải, rất là sinh động.
Hôn hấp Kinh Trập cũng mềm nhẹ, sợ dọa tới nó.
Rất nhanh, cái đầu con chim đã cọ cọ vào tay Kinh Trập, xúc cảm kia rất nhỏ, làm đôi mắt y sáng lên.
Thật nhỏ, thật ấm áp.
Thấy chim nhỏ chủ động tới gần, Kinh Trập nhịn không được vươn tay, nhẹ nhàng mà vuốt ve lưng nó, nó không để ý mà đập cánh hai cách, rồi sau đó thu lại, cuối cùng dựa vào y ngủ.
Kinh Trập không dám lộn xộn, sợ đánh thức chim nhỏ.
Ngơ ngác ngồi một hồi, y cân nhắc không biết phải bảo trì tư thế này bao lâu, trước cửa sổ đột nhiên xuất hiện một con, hai con, ba con……
Thật nhiều cái đầu nhỏ đột nhiên bay tới.
Kinh Trập sửng sốt, ngồi trước cửa sổ nghe một mảnh pi pi, vô cùng ầm ĩ.
Những tiểu gia hỏa bày vô cùng hoạt bát, mới vừa xuất hiện đã lớn gan đậu trên cánh tay Kinh Trập, còn giẫm lên vai y, mổ tóc của y, thậm chí còn đánh nhau trước mặt y.
Kinh Trập: “…… Đây là có chuyện gì?” Sẽ không phải buff đi?
【 Có vẻ là như vậy. 】
Kinh Trập ngoài cười nhưng trong không cười, gian nan mà đứng lên.
Một con chim thì đáng yêu, rất nhiều con chim chính là đáng sợ.
Kinh Trập dẫm lên ghế, xoay người nhảy ra khỏi cửa sổ, khiến bầy chim hoảng sợ.
Y quay đầu nhìn lại, cho dù đa số chúng đã theo y ra ngoài, nhưng bên trong vẫn rơi xuống không ít lông chim
Kinh Trập nhìn đống lông chim kia có chút đau đầu, càng thêm đau đầu chính là, y phát hiện vẫn còn nhiều con chim đang bay tới, ở trên người y dẫm đến yên tâm thoải mái.
Thời điểm đánh nhau cũng vô cùng hung ác.
A a a lông chim rớt đến càng nhiều!
Sau khi Kinh Trập dụ được đàn chim ra ngoài, y định chạy về phòng, nhưng đám chim đang dính trên người y thật sự quá nhiều, dính vô cùng chặt.
Vừa đuổi xuống lại có con khác bay lên.
Kinh Trập có chút tuyệt vọng, bên tai bị ồn ào đến muốn điếc.
Đúng lúc này, có mấy tiếng bước chân vang lên.
Trong lòng Kinh Trập giật mình, động tĩnh quá lớn đã khiến người chú ý!
Y nhẹ bước, đang nghĩ không biết có nên leo tường chạy trốn không, liền nghe được một giọng nam trầm ổn mà nói: “Tiểu lang quân, đừng lộn xộn, ta giúp ngươi đuổi đám chim này đi.”
Kinh Trập chớp chớp mắt, cái xưng hô này……
Y theo bản năng dừng bước, liền thấy hai thị vệ cao lớn chạy tới, cởi bỏ áo ngoài giúp y xua đuổi những con chim đó đi, một người khác hộ tống Kinh Trập trốn vào trong phòng.
Khi bọn họ vào phòng, vẫn còn mấy con chim đuổi theo tiến vào, sau khi bị người nọ phát hiện, quyết đoán đóng cửa sổ lại, để đám người bên ngoài chống đỡ.
Kinh Trập: “…… Không cho hắn tiến vào sao?”
Y tùy tay bắt được một con chim nhỏ, trong phòng vẫn còn lại vài con.
“Xin tiểu lang quân chớ có lo lắng, thân thủ hắn cũng không tệ lắm.” Thị vệ nghiêm túc mà nói.
…… Nghe qua vẫn phải chịu khổ một phen rồi.
Động tác Kinh Trập cũng không chậm, cùng thị vệ bắt mấy con trong nhà lại, sau đó chọn một cái cửa sổ xa nhất, vứt toàn bộ chúng ra ngoài.
Khi làm xong hết thảy, Kinh Trập cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra.
Âm thanh phành phạch bên ngoài cũng tan đi rất nhiều, trong lúc nhất thời, đã gần như yên tĩnh.
Đang lúc Kinh Trập do dự, có nên mở cửa sổ ra không, liền nghe được thị vệ bên ngoài giương giọng: “Những con chim này vẫn chưa tan đi, đang đậu trên đầu tường và các cành cây chờ đợi.”
Kinh Trập nghe được lời này, trước mắt tối sầm.
Quả thật đáng giận a!
Y vuốt tóc, quả nhiên kéo xuống rất nhiều lông chim, lại xem trên người, cũng hỗn độn một mảnh.
Kinh Trập cười khổ, nhìn về phía cửa, nói chuyện với thị vệ canh cửa, “Vừa rồi đa tạ huynh đài ra tay cứu giúp.”
Kinh Trập vừa dứt lời, liền thấy thị vệ kia lập tức xoay người ôm quyền, tất cung tất kính mà nói: “Tiểu lang quân không cần như thế, ngươi là bằng hữu của Dung đại ca, tất nhiên cũng là bằng hữu của chúng ta.”
Không biết vì sao, Kinh Trập tổng cảm thấy khi nói tới chữ “Dung đại ca”, thân thể hắn giống như cứng lại, lộ ra một cổ hơi thở kính sợ. Thật giống như chỉ cần Dung Cửu nói một câu, một người xa lạ xuất hiện trong cung cũng chẳng có gì lạ.
…… Hơn nữa, ngươi ôm quyền thì ôm quyền, cần gì cong eo thấp đến như vậy?
Kinh Trập theo bản năng muốn nâng hắn dậy, liền thấy hắn đột nhiên lùi lại vài bước, như là vô cùng sợ hãi Kinh Trập đụng vào hắn.7
Kinh Trập có chút kinh ngạc, nghe thị vệ nghiêm túc nói: “Mới vừa rồi xua đuổi chim tước, trên người có rất nhiều mùi lạ, chớ có quấy nhiễu tiểu lang quân.”
“Ngươi không cần như vậy…… Ta không phải quý nhân gì.” Kinh Trập không biết Dung Cửu rốt cuộc đã nói với bọn họ cái gì, hít mấy hơi, vẫn không nói ra thân phận thái giám, “Cứ tự nhiên đi.”
“Là!”
Thị vệ lập tức lớn tiếng đáp lại.
…… Tính.
Kinh Trập lui lại mấy bước, cách hắn xa một chút, thị vệ đại ca này thoạt nhìn còn có chút bình thường chút.
Trải qua một phen lăn lộn, Kinh Trập xác định khoảng cách an toàn là từ trước cửa đến bên cạnh bàn, y đành tạm chấp nhận khoảng cách nói chuyện này.
Kỳ thật, y không muốn gặp người.
Đám chim vừa rồi, hơn nữa thái độ quá mức cung kính của thị vệ, cũng có thể nhìn ra được buff vẫn còn phát huy tác dụng.
Nhưng thị vệ bên ngoài đã cảnh cáo, tạm thời không thể mở cửa.
Kinh Trập không dám tưởng tượng đến cảnh tượng rầm rộ kia.
Hai người trong phòng cũng không thể xấu hổ mãi thế này được.
Kinh Trập quen biết Dung Cửu lâu như vậy, rất ít khi thám thính chuyện của Dung Cửu, hiện giờ gặp được người quen của hắn, không khỏi có vài phần tò mò.
Nhờ cuộc nói chuyện ngắn gọn, Kinh Trập biết thị vệ này tên Thạch Lê, là thuộc hạ của Dung Cửu Thạch Lê.
Thạch Lê nói, có không ít người như hắn, đều nghe theo lệnh Dung Cửu.
Kinh Trập chớp chớp mắt, xem ra Dung Cửu quả thật làm việc ở ngự tiền, còn có chức vụ không tệ.
Kinh Trập: “Dung Cửu thường ngày có đặc biệt thích gì không?” Y thử thăm dò hỏi.
Dung Cửu thoạt nhìn rất lạnh lùng, không có bộ dáng yêu thích thứ gì, mỗi lần y định đưa lễ vật đều khó xử vô cùng.
“Giết người.”
Kinh Trập xoa xoa vành tai, cảm thấy chính mình nghe lầm, y ngẩng đầu nhìn Thạch Lê, mỉm cười nói: “Ta không nghe rõ, ngươi có thể nói lại không?”
Thạch Lê rõ ràng là một hán tử cao to, thân thể lại không khỏi run run, nhẹ giọng lại kiên định mà nói: “Giết người.”
Kinh Trập trầm mặc một lúc lâu.
“Kia, trừ bỏ cái này…… Hắn có thường xuyên làm gì khác không?”
Thật lâu sau, Kinh Trập dốc sức hỏi lại, ý đồ tìm câu trả lời khác.
Thạch Lê nghẹn nghẹn, bài trừ các đáp án cá biệt: “Xem đấu thú.”
Tâm Kinh Trập mới buông một nửa…… Còn được đi, mặc dù nghe qua cũng máu me đầm đìa.
Nhưng ít ra cái này cũng tương đối là sở thích bình thường, nói không chừng là thích xem đấu khúc, chọi gà, đấu cẩu gì đó.
Kinh Trập tự mình thuyết phục mấy lần, lúc này mới thử nói:” Không có sở thích bình thường à? Tỷ như thích ăn điểm tâm, ăn chua hay ngọt, ăn canh gì đó……”
“Hắn không thích ăn canh.”
Câu trả lời duy nhất Thạch Lê có thể bài trừ, chính là Dung Cửu không thích ăn canh, còn nói hắn thích thứ gì, vẫn là một mực không biết.
Được rồi, muốn từ thuộc hạ mà biết cấp trên thích cái gì, này vốn dĩ là một quyết định sai lầm.
Kinh Trập quyết định từ bỏ.
Mắt thấy Kinh Trập cuối cùng không hỏi nữa, trái tim Thạch Lê cuối cùng cũng có thể bình tĩnh chút.
Sau lưng hắn đã sớm bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, bên trong trung y đều ướt đẫm.
Hắn cũng không biết chính mình có phải trúng cổ không, tuy rằng bệ hạ đã phân phó phải khoan dung với người này, hỏi cái gì thì cứ nói, nhưng…… Giết người???
Sao hắn lại buột miệng thốt ra đáp án này?
Cho dù trong lòng thật sự nghĩ vậy, nhưng cũng không thể nói ra a!
Lời này vừa nói ra, Thạch Lê đã cảm thấy mạng ta xong rồi.
Còn đáp án thứ hai, vẫn là Thạch Lê liều mạng áp chế dục vọng muốn nói thật, lúc này mới miễn cưỡng đổi thành “Đấu thú”, bằng không, hắn sẽ nói “Thích xem người giết hại lẫn nhau”.
Hắn tin tưởng lời này vừa nói ra, sẽ dọa tiểu lang quân này đến điên mất.
Tuy rằng câu trả lời phía trước đã đủ khiến người trầm mặc.
Không biết vì sao, Thạch Lê rất khó che dấu nỗi lòng trước mặt Kinh Trập.
Hỏi cái gì nói cái đó.
Phảng phất như hắn đang đối mặt với Cảnh Nguyên Đế, cái loại kính sợ vô ý thức này làm hắn không dám không trả lời. Cho dù Kinh Trập nhiều lần bảo hắn ngồi xuống, Thạch Lê cũng không dám.
Hắn thẳng lưng, ngón tay đặt trên chuôi đao, lúc nào cũng mang tư thái thời khắc đề, chỉ có khi hắn canh giữ bên cạnh chủ thượng mới có động tác này.
Chỉ là Kinh Trập chưa quen thuộc với hắn không phát hiện động tác nhỏ này.
Thẳng đến khi thị vệ ngoài cửa nhắc nhở, nói chim bên ngoài đã tan đi không ít, Kinh Trập và Thạch Lê đều đồng thời nhẹ nhàng thở ra.
Kinh Trập là bị câu trả lời của Thạch Lê làm chấn động, thật sự không biết nên nói gì mới không nhận được những đáp án kinh hoàng như vậy nữa, miễn phá hư hình tượng Dung Cửu …… Tuy rằng, những ký ức đáng sợ kia Kinh Trập vẫn chưa quên được..
Thạch Lê cũng không muốn nói thêm gì nữa, lập tức hành lễ với Kinh Trập, sau đó vội vàng lắc mình ra ngoài kẹt cửa.
“…… Ta thực đáng sợ sao?” Kinh Trập không khỏi hỏi hệ thống.
Thạch Lê thoạt nhìn như đang chạy trối chết.
【 Có lẽ buff tự thêm vào hình tượng đáng sợ cho ký chủ. 】
Hệ thống nghiêm cẩn mà trả lời.
Kinh Trập thở dài, được rồi, y vẫn nên đi xử lý đống lông chim trên đầu mình thì hơn.
Ngoài cửa, Giáp Nhị là đồng liêu của Thạch Lê, có chút trầm mặc mà nhìn hắn.
Thạch Lê làm lơ hắn, đi xuống bậc thang.
Trước sân có không ít động vật nhỏ, vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cửa.
Sức hút khác thường của tiểu lang thật khiến người giật mình.
“Ngươi vừa tiết lộ tên thật.” Giáp Nhị lãnh đạm mà nói.
Hắn đi theo Thạch Lê xuống bậc thang.
Thạch lê: “Nếu ta trả lời Giáp Nhất, chẳng lẽ cũng không không phải lộ ư?” Giáp Nhất Giáp Nhị vừa nghe đã biết là biệt danh, còn muốn ngụy trang thế nào?
Kỳ thật, hắn phải nên dùng biệt danh, chỉ là không biết sao, hắn lại không kiềm được nói ra tên thật.
Giáp Nhị: “Vẫn là trái với mệnh lệnh.”
Thạch Lê: “Trở về ta sẽ thỉnh phạt.”
Giáp nhị gật đầu, đánh giá lớp mồ hôi mỏng trên trán Thạch Lê, nhẹ giọng nói: “Vị kia dọa người như vậy à?”
Thạch Lê theo bản năng lau cái trán, lúc này mới phát hiện trán đã ướt đẫm, hắn liếc xéo Giáp Nhị, biết nhĩ lực hắn kinh người, đã nghe hết mọi chuyện trong phòng.
“Vậy sao ngươi không vào?”
Khi bọn họ hộ vệ Kinh Trập, Giáp Nhị có cơ hội vào phòng, nhưng hắn tình nguyện canh giữ ở ngoài cửa, đối mặt với cả đám chim như vậy cũng không chịu vào phòng, vậy là vì sao?
Giáp Nhị đối mặt với vẻ mặt căm tức của Thạch Lê, sờ sờ mũi, có chút xấu hổ.
Kỳ thật hắn cũng có chút sợ hãi kỳ lạ, cho nên không muốn vào.
Rõ ràng vị tiểu lang quân kia, nhìn qua vô cùng ôn hòa dễ thân, nhưng chỉ là nhìn chăm chú vào y, liền có loại cảm giác muốn phủ phục dưới chân, căn bản không dám nhìn thẳng hắn, càng đừng nói là ở gần bên người.
Trời biết Thạch Lê vừa nghe Kinh Trập bảo hắn ngồi xuống, thiếu chút nữa hắn đã chạy mất.
—— thật là đáng sợ.
Trong phòng ngoài phòng, Kinh Trập và bọn họ cùng phát ra âm thanh cảm khái.
Y vất vả mới dọn sạch sẽ đống lông chim trên người, mệt mỏi nói: “Nếu ngươi có lông, ta khẳng định sẽ lột sạch lông toàn thân nhà ngươi!”
Hiện tại thì tốt rồi, đừng nói là Dung Cửu, đám chim bên ngoài kia như hổ rình mồi cũng đủ để y không dám ra khỏi cửa.
Kinh Trập đang cảm thấy rất may mắn vì trong ngoài phòng không có kiến, nếu bị kiến nhìn thấy, chẳng lẽ hơn nửa đêm sẽ bị một đám kiến rậm rạp vây quanh ư?
Tưởng tượng đến hình ảnh kia, Kinh Trập không khỏi rùng mình, lập tức không dám nghĩ tiếp, miễn cho đêm nay ngủ không được.
Chờ Kinh Trập xử lý tóc mình xong, khi ra tới, liền thấy Dung Cửu ngồi ở bên cạnh bàn, thong thả ung dung mà châm trà.
Hắn mặc bộ y phục không giống ban sáng, so với y phục thị vệ thì tinh xảo đẹp đẽ hơn rất nhiều, trên người đầy mùi hương liệu.
Kinh Trập: “Là có cổ trùng sao?”
Dung Cửu: “Ở Càn Minh Cung.”
Kinh Trập: “Hiện tại mới bị phát hiện?”
Dung Cửu: “Trước cửa Càn Minh Cung có mấy miếng gạch vỡ, bị người ta lợi dụng giấu ở phía dưới.”
Kinh Trập nghe vậy, không khỏi run run, ôm lấy cánh tay của mình.
Này thật đúng là một cảnh tượng ớn lạnh.
“Nếu ở các nơi khác cũng có cổ trùng……”
“Sẽ không.” Dung Cửu lạnh nhạt mà nói, “Số lượng trùng lần này ít hơn trước, so với trước càng thêm hung tàn, tuy chúng có khả năng phản kháng hương liệu, nhưng không nhiều lắm.”
Sẽ không có khả năng luyện được nhiều như vậy nên chỉ sắp xếp ở những nơi trọng yếu.
Kinh Trập nhíu mày, hiển nhiên cũng nghĩ đến cái này.
Y chậm rãi đi đến bên cạnh Dung Cửu ngồi xuống, cầm lấy chung trà Dung Cửu đã uống một nửa lên, uống hết, rồi thở một hơi dài.
Dung Cửu: “Không phải bảo ngươi đừng ra ngoài sao?” Giọng hắn có chút lãnh đạm, người bình thường nghe xong sẽ cảm giác sợ hãi, nhưng Kinh Trập nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ lén lút nhìn hắn.
“Ta cũng không phải cố ý.” Y nhỏ giọng lầu bầu, “Ta cũng chỉ là mở cửa sổ ra.”
Ai ngờ, vốn chỉ vô tình gặp gỡ một con chim nhỏ, lại hấp dẫn đến một đàn thế chứ.
Một con pi pi là đáng yêu.
Rất nhiều pi pi là đáng sợ.
Dung Cửu mặt vô biểu tình mà nói: “Ngươi thích đao, hay là thích xiềng xích?”
Kinh Trập cẩn thận mà nói: “Ta đều không thích.”
Cái nào nghe qua cũng rất nguy hiểm.
“Đao có thể giết những người ngươi nhìn đến, xiềng xích có thể bảo hộ ngươi ở nơi an toàn, sẽ không lại có bất luận sai lầm nào nữa.”
Lời nói tuy bình bình đạm đạm lại vô cùng kinh tâm động phách.
Kinh Trập cầm ấm trà lên, rót một chén trà nóng, lại ân cần mà đẩy vào tay Dung Cửu, “Cái nào cũng không chọn.”
Y nhấn mạnh.
Sợ Dung Cửu giả bộ không nghe, y còn ghé vào vai nam nhân, siêu lớn tiếng.
“Cái nào, ta cũng không chọn!”
Sao lại giết người y nhìn đến? Đây là kiểu điên rồ gì chứ?
Những kẻ bị giết cũng thật xui xẻo.
Y biết Dung Cửu rất điên, nhưng không nghĩ tới lại điên như vậy.
“Muốn điếc.” Dung Cửu không tránh đi động tác thân mật của Kinh Trập, chỉ hơi nghiêng đầu, “Nói nhỏ chút.”
Kinh Trập nói thầm: “Vậy thì không đủ quyết đoán.”
Dung Cửu đã có tiền án nhốt người, y sợ mình không đủ cường ngạnh sẽ bị khóa chân lại mất.
Y thật vất vả mới chống đỡ được nửa ngày, chỉ cần chống được đến buổi sáng ngày mai, thì hoàn thành hai ngày hình phạt…… Y sẽ không thất bại ngay lúc này!
“Ngươi quá khiến người ta thích.” Dung Cửu hướng dẫn từng bước, “Hai lựa chọn sẽ có điểm khác nhau.”
“Quả thật khác nhau, một cái đả thương người, một cái đả thương mình, vì sao ta phải chọn?” Kinh Trập nói, “Ta không muốn hại chính mình, cũng không muốn đi hại người khác.”
Hơn nữa y khiến nhiều người thích lúc nào?
Chỉ là tác dụng của buff.
“Chờ hạ, hai thủ vệ hôm nay, còn sống đi?”
Trạng thái của Dung Cửu vừa nhìn đã thấy không đúng, sẽ không bởi vì y nhìn người ta một cái mà giết người ta đi?
Dung Cửu lạnh như băng mà nhìn y, Kinh Trập tức giận mà nhìn lại.
“Không chết.” Dung Cửu khắc chế mà thở dài, “Ta là sát nhân cuồng ma ư?”
Trong lòng Kinh Trập nói thầm, nói không chừng đấy.
Không phải đến cấp dưới của ngươi cũng cảm thấy ngươi thích nhất là giết người sao?
Y vươn tay tới, đặt trên vai Dung Cửu. Hai người dựa gần nhau, hơi thở cơ hồ giao hòa một chỗ.
Kinh Trập càng tới gần hơn, hai tay ôm lấy gương mặt nam nhân.
Cảm giác lạnh lẽo luôn là làm người ta có chút kính sợ…… Thân thể con người sao có thể rét lạnh như thế, thật giống như tượng đá cứng rắn.
“Dung Cửu,” Giọng nói Kinh Trập nhẹ nhàng, “Ta chỉ vừa ý một mình ngươi, cho dù nhiều người ở trước mặt ta, ta cũng chỉ sẽ nhìn ngươi.”
Một bàn tay rơi xuống, ấn vào ngực Dung Cửu.
Đột nhiên, tiếng tim đập vững vàng trầm thấp trở nên nhanh hơn.
“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy, ta là người dễ dàng thích người khác ư?”
Chỉ một câu như vậy, lại có thể làm đáy mắt Dung Cửu hiện lên khói mù quái dị hắn lạnh lùng mà nói: “Nhìn như sẽ không.”
Eo Kinh Trập bị hắn ôm lấy, lảo đảo ngồi lên đùi hắn.
“Cái gì kêu ‘nhìn như’?” Kinh Trập bất mãn, chẳng lẽ Dung Cửu hoài nghi y sẽ ‘di tình biệt luyến’ ư?
“Ngươi thích rất nhiều thứ, người vừa ý có lẽ cũng nhiều.” Dung Cửu lạnh nhạt nói, “Ngươi thích trời nắng, thích động vật nhỏ, thích ăn đồ ngọt, thích kết giao bằng hữu, ngươi còn thích giao du với Minh Vũ, Trịnh Hồng, Tuệ Bình,……”
Hắn chưa nói xong đã bị Kinh Trập xấu hổ buồn bực mà che miệng lại.
“Ngươi thật vô lý!”
Dung Cửu rất thích trộn lẫn những thứ này lại với nhau mà nói, vốn là hai chuyện khác nhau.
Kinh Trập: “Ta cũng sẽ không thân cận với bọn họ như vậy.”
Y ai một tiếng, rút tay về. Lòng bàn tay y vừa mới bị cắn một cái, không nặng.
Lại có hơi ngứa.
Dung Cửu thong thả ung dung mà nói: “Thân cận thế nào?”
Kinh Trập ấp úng, do dự một hồi, cúi đầu hôn hôn vào mũi Dung Cửu.
Sau đó lui về phía sau, nhẹ giọng nói: “Thân cận thế này.”
“Ngươi đừng mãi suy nghĩ nhiều như vậy,” Kinh Trập nhẹ giọng, “Trừ phi ngươi là nhân vật quá tầm cỡ, hoặc là đã có thê thiếp nhi nữ, bằng không ta khẳng định sẽ không rời xa ngươi.”
…… Chỉ cần Dung Cửu không lừa y.
Y sẽ an phận mà ở bên hắn.
Y vốn cho rằng nói như thế này, Dung Cửu sẽ an tâm chút, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt xinh đẹp lại xuất hiện một nụ cười đáng sợ, trong mắt ẩn chứa một loại u ám điên cuồng.
Hắn lầm bầm: “…… Vẫn là nên khóa ngươi lại thôi.” Giọng nói trầm thấp như có bão táp.
…… Sao đột nhiên lại như vậy!
Kinh Trập rất muốn lắc Dung Cửu vài cái để những ý niệm đáng sợ văng ra ngoài.
“Ngươi không muốn làm gì khác ngoài việc này sao?”
Kinh Trập quyết định dời lực chú ý của Dung Cửu đi.
“Nói ví dụ, muốn trèo lên cao, làm thống lĩnh gì đó, hoặc là, kiếm càng nhiều tiền, lại tỷ như……”
“Những việc đó không hề có ý nghĩa.” Giọng nói nhẹ nhàng tao nhã lại lạnh băng đến làm người sởn tóc gáy, “Ngươi không muốn bất kỳ thứ nào trong đó, vậy thì chúng đều vô dụng.”
Hô hấp Kinh Trập có chút khẩn trương, y chậm rãi thở ra, “Ngươi đừng đặt ta vào chuyện này, ngươi nên làm những gì ngươi muốn……”
Dung Cửu bắt lấy eo Kinh Trập, kéo y lại gần.
“Chúng nó không thể lấy lòng ngươi, thì chính là phế vật; nhưng nếu bọn họ có thể lấy lòng ngươi, vậy thì nên giết.” Thật lỳ lại, cho dù là âm tiết giống nhau, nhưng dường như hoàn toàn khác biệt, giọng nói Dung Cửu ôn nhu đến đáng sợ, “Bất luận là cái gì làm ngươi vui, trừ ta, đều không nên tồn tại.”
Cảm giác hương phấn điên cuồng khiến bất luận ai nghe được lời này, đều không chút nghi ngờ nào với khả năng làm thật của hắn.
…… Sao người này thích những thứ tàn bạo như vậy chứ?
Không có ôn nhu, chỉ có thô bạo thuần nhiên.
Kinh Trập chưa bao giờ cho rằng, thích là một loại tình cảm điên cuồng như thế, nó vốn phải là sự mềm mại, vui sướng, sung sướng chứ. Nhưng ở trên người Dung Cửu, lại chỉ có thể nhìn thấy vặn vẹo, cố chấp.
Rất nguy hiểm.
Nhưng biết rõ nguy hiểm, còn muốn tiếp tục đi về phía hắn……
Có lẽ y cũng điên rồi.
“Ta không cảm thấy việc này đúng, có lẽ ta sẽ luôn đấu tranh với ngươi về chuyện này.” Một chút sợ hãi tràn ra, giọng nói có vài phần run rẩy, “…… Nhưng nếu, ngươi thích như vậy…… Ta sẽ thử nỗ lực……”
Có khi, suy nghĩ của Dung Cửu và y cách nhau như trời với đất, có rất nhiều chuyện y không thể tiếp thu được.
Nhưng cho tới nay, y vẫn chọn lấy đáp án điên cuồng nhất.
Y không chấp nhận những điều đó.
Nhưng y sẽ, chấp nhận Dung Cửu.!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co