Truyen3h.Co

LÀ DO HẮN QUÁ ĐẸP

CHƯƠNG 52

VTHY2K4

Kinh Trập luôn sửa sang công văn một cách gọn gàng ngăn nắp. Cũng không biết đêm qua có tiểu tặc nào xâm nhập, khiến cả thư phòng trở nên lộn xộn, tất cả công văn đều bị vứt xuống đất, đêm qua trời mưa, cửa sổ mở rộng ra, bên dưới cửa sổ còn có mấy dấu chân ướt đẫm.

Sáng sớm, sau khi Khương Kim Minh phát hiện, tức giận đến mắng cả một buổi sáng.

Tâm tình chưởng tư không tốt, cả buổi sáng, người Trực Điện Tư đều đi đường vòng để tránh mặt ông, sợ không cẩn thận sẽ thành nơi trút giận.

Nhưng những người khác có thể tránh đi, Kinh Trập lại không thể.

Y bị Khương Kim Minh khẩn cấp kéo đi thu dọn tàn cục, Kinh Trập nhìn khối lượng công việc khổng lồ, y liền kéo Tuệ Bình vô cùng.

Hai người sửa sang lại đến sau giờ ngọ, miễn cưỡng cũng ổn định.

Tuệ Bình đặt mấy quyển sách ướt đẫm sang một bên, “Những cuốn khác thì ổn, tuy rằng hơi bẩn, nhưng vẫn còn có thể phân loại kịp. Nhưng mấy quyển này đã hoàn toàn ướt đẫm, chữ nghĩa đều lem luốc cả rồi, chẳng còn nhìn ra được cái gì nữa.”

Kinh Trập lật xem, quả thật những quyển sách này đã hỏng hết rồi.

Y trầm ngâm một lát, nhìn bìa sách vài lần, lại lật từng trang một, sau đó cười cười: “Không có việc gì, mấy quyển này ta đã xem qua, hẳn là còn nhớ rõ nội dung.”

Tuệ Bình giật mình: “Này thoạt nhìn không giống như quyển sách thú vị để giải trí.”

Kinh Trập: “Rảnh rỗi không có việc gì nên lật ra xem.”

Hai người bận rộn tới buổi chiều, mới dọn xong.

Kinh Trập kiểm kê số lượng lại, không khỏi nhíu mày.

Khương Kim Minh tiến vào: “Sao rồi?”

Kinh Trập khom người: “Đa phần công văn đều không bị mất. Có mấy quyển bị ướt, tiểu nhân sẽ viết lại. Chỉ là, bị mất một phần danh sách.”

“Danh sách gì?”

“Danh sách đánh giá cung nhân ở Trực Điện Giám.”

Không chỉ là Trực Điện Tư, bao gồm luôn cả Trực Điện Giám.

Khương Kim Minh nhướng mày: “Trộm thứ này làm gì?”

Nhìn tên sách đã biết rõ nội dung, mỗi một chưởng tư đều biết rõ cung nhân dưới trướng mình, căn bản không cần phải trộm cái này.

Cho dù trộm thì cũng thôi, còn làm tán loạn hết công văn làm gì?

Kinh Trập: “Danh sách vẫn luôn để ở bên ngoài, quá rõ ràng. Nếu không làm lộn xộn, chỉ cần chưởng tư vừa vào sẽ biết mất thứ gì ngay.”

Khương Kim Minh không thể tưởng tượng: “Dù sao cũng mất mấy ngày là có thể soạn lại. Trộm thứ này có ích lợi gì chứ?” Hơn nữa danh sách này cũng không phải bí mật.

Ông liếc nhìn Kinh Trập.

“Hai người các ngươi cũng nhanh lẹ đấy.”

Thoạt nhìn đã gần như khôi phục như bình thường.

Khương Kim Minh: “Được rồi, ta làm chủ, ngày mai các ngươi cứ nghỉ ngơi một ngày. Còn lại, chờ ngày sau lại nói.”

Sửa sang đống này cũng không dễ, trong một ngày mà đã dọn tốt thế này, đích xác vượt qua dự kiến của Khương Kim Minh.

“Đúng vậy.”

Kinh Trập và Tuệ Bình khom người với ông rồi rời đi.

Hai người mất một ngày để dọn dẹp, trên người đã rất bẩn, vội vàng trở về tắm rửa.

Kinh Trập bị Tuệ Bình đẩy vào tắm trước, chờ khi y tắm xong đi ra ngoài liền thấy Tuệ Bình đang nói chuyện với ai đó.

Thân ảnh cao lớn kêu Kinh Trập một tiếng rồi cười rộ lên.

Vân Khuê cầm tay nải nhỏ, đang nói: “…… Không phải cái gì quan trọng, ngươi lấy về đi……”

Hắn mua mật ong rừng tới.

Kinh Trập lau mái tóc đã khô một nửa của mình, đi đến cạnh Vân Khuê: “Ngươi đi gặp chưởng tư chưa?”

Vân Khuê vuốt gáy, sang sảng mà nói: “Gặp rồi, sau đó bị mắng một trận.”

Tuệ Bình xì cười, lắc lắc đầu, giao chai nhỏ trong tay cho Kinh Trập, rồi chạy vội vào tắm gội, trên người hắn rồi hôi, làm hắn có chút chịu không nổi.

Vân Khuê cúi đầu, nhìn Kinh Trập đang ngắm nghía bình mật ong, hắc hắc cười, nhìn xung quanh, tới gần Kinh Trập nói nhỏ.

“Ta đã gặp nàng ấy.”

Kinh Trập nhướng mày, đánh giá sắc mặt Vân Khuê.

Dáng vẻ ngọt ngào trên mặt hắn có lẽ còn dính hơn mật ong trong tay Kinh Trập, y không khỏi nói: “Chưởng tư sở dĩ mắng ngươi, không phải là vì việc này chứ?”

Y có thể nhìn ra sắc mặt này của Vân Khuê, sao Khương Kim Minh lại không nhìn ra chứ?

Vân Khuê vuốt cánh tay vừa bị đánh, đáng thương gật gật đầu.

Kinh Trập ho khan: “Ngươi nên thu liễm lại chút đi.”

Cười ngọt ngào thế này, cứ sợ là người ta không biết vậy.

Sau mùa thu, thường xuyên có gió, thổi đến mọi người đều cảm thấy lạnh.

Sáng sớm tỉnh dậy, Kinh Trập phải mặc thêm vài lớp áo. Y xoa xoa cổ tay, đặt cuốn sách vừa viết sang một bên.

Đây là quyển cuối cùng.

Đã nhiều ngày, Kinh Trập chẳng làm gì khác ngoài viết lại mấy quyển sách này, mất vài ngày, cuối cùng cũng viết xong.

Khương Kim Minh đã báo chuyện này cho chưởng ấn thái giám, danh sách mới đang được làm lại, đến lúc đó sẽ nhận được.

“Kinh Trập, Kinh Trập……”

Bên ngoài phòng có người kêu y, Kinh Trập vội vàng đi ra ngoài.

Bên ngoài một đám người vội vã mà chạy tới chạy lui, trong tay còn cầm thùng nước.

“Lửa đang lan tới ——”

Giữa tiến ầm ĩ còn có mấy tiếng hét hoảng loạn.

“Thùng nước đâu, nhanh lên ——”

“Mau mau, gọi thêm vài người tới.”

“Các cung……”

Âm thanh hoảng loạn vang lên khắp nơi.

Người kêu Kinh Trập, là Thế Ân.

Kinh Trập bước ra tới, “Cháy ở đâu?”

“Vĩnh Ninh Cung.”

Kinh Trập hơi dừng lại, liếc nhìn Thế Ân, cư nhiên là Vĩnh Ninh Cung?

Không kịp nghĩ nhiều, chỉ thấy Thế Ân đột ngột đẩy Kinh Trập vào phòng.

Đột ngột bị đẩy làm y thiếu chút nữa té ngã.

Thế Ân thấy y đứng lại, liền đẩy y  ngã.

Kinh Trập:???

Thế Ân kêu to: “Kinh Trập bị ngã rồi!”

Sau đó, hắn kéo Kinh Trập vào phòng, bảo y “Nghỉ ngơi” cho tốt, rồi chạy ra phụ dập lửa.

Kinh Trập: “……”

Bởi vì Thế Ân quá lớn giọng, kết quả rất nhiều người ở Trực Điện Tư biết Kinh Trập “Té bị thương”, khi đi ngang qua còn thường xuyên dò đầu vào xem.

Kinh Trập: “…………”

Thế Ân có lẽ đã phát hiện gì đó? Bởi vì hôm trước y nhiều lần hỏi chuyện của Khang Mãn sao?

Bằng không sao lại thế này?

Thậm chí không muốn y đến Vĩnh Ninh Cung.

Ngày mùa thu khô hanh, chỉ một tia lửa cũng dễ gây ra thảm họa.

Một hồi dập lửa kéo dài đến chạng vạng mới khó khăn ngừng lại.

Chuyện này khiến Thái Hậu đang ốm cũng kinh động.

Bà ra mặt an bày cho Khang phi đến cung thất khác, sau đó sai người điều tra nguyên nhân hoả hoạn, tán thưởng cung nhân đã tham gia cứu hỏa.

Giải quyết vô cũng lưu loát.

Các cuộc nghị luận cũng nhanh chóng bị đè ép xuống.

Khang phi chấn kinh, hôn mê bất tỉnh mấy ngày, may mà dưới sự nỗ lực của ngự y Thái Y Viện, lúc này cô mới tỉnh lại.

Cũng không biết có phải cầu được ước thấy không.

Chân trước Thế Ân không muốn Kinh Trập đến Vĩnh Ninh Cung nên nói y ngã bị thương, chân sau khi y vừa ra cửa, thật sự bị trật chân —— vì giữ Thế Ân bị ngã, cuối cùng lại khiến mình bị thương.

Tuy ngày thứ hai đã đỡ sưng hơn nhưng cũng rất khó di chuyển.

Khương Kim Minh tự mình qua một chuyến, xem chân của y xong, hung hăng trào phúng y một trận, sau đó thống khoái bảo y nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng.

Y cứ như vậy trở thành người rảnh rỗi nhất Trực Điện Tư.

Bởi vì quá rảnh, người tới tìm y tán gẫu tăng lên nhiều, khiến y nghe được rất nhiều tin bát quái.

Vì không có việc gì làm nên Kinh Trập lại may quần áo.

Là may cho Dung Cửu.

Mấy tháng nay Kinh Trập cũng tặng không ít đồ linh tinh vụn vặt cho Dung Cửu.

Tuy không quý giá bằng đồ Dung Cửu đưa, bất quá tốt xấu cũng là một mảnh tâm ý.

Kinh Trập nhìn không ra Dung Cửu rốt cuộc có thích hay không, bất quá, mỗi lần nhận đồ, tâm tình nam nhân thoạt nhìn hẳn là không tệ.

Kinh Trập để mấy miếng vải đã cắt sang một bên, để một lúc nữa dùng, liền thấy ngoài cửa có người đi vào……

Ngoài dự đoán… là Hâm Thịnh.

Kinh Trập “Răng rắc” một tiếng, cắn đứt sợi chỉ, “Thật là khách quý.”

Hâm Thịnh vốn không thích y, sao lại chủ động tới cửa thế này.

Hâm Thịnh ngồi xuống bên cạnh bàn, nhìn Kinh Trập may vá: “Ngươi, còn biết làm mấy công việc nữ tính thế này à?” Ngữ khí nghe qua có vẻ ngượng ngùng và khó chịu.

Quả thật không nên nói.

Chẳng trách chưởng tư không thích dùng hắn.

Kinh Trập không chút để ý mà nói: “Nữ nhi có thể làm, nam tử vì sao không thể làm?”

Hâm Thịnh lạnh lùng mà nhìn y: “Làm mấy thứ này chỉ khiến ngươi trở nên đa sầu đa cảm như nữ nhân thôi, một chút khí khái nam tử cũng không có.”

Kinh Trập cổ quái mà đánh giá Hâm Thịnh, người này có bệnh đi?

Hắn nói: “Ta tưởng, chúng ta vốn dĩ, cũng không còn xem như nam nhân nữa.” Bọn họ là thái giám a!

Hâm Thịnh lộ vẻ mặt giận dữ: “Ngươi!”

Kinh Trập nhàn nhạt mà nói: “Nếu người tới đây chỉ để nói mấy lời này, vậy vẫn nên đi nhanh đi, miễn cho lỗ tai ta ô uế.”

Lời Hâm Thịnh nói khiến Kinh Trập vô cùng khó chịu.

Hâm Thịnh nhớ tới mục đích của mình, tự giác đè nén cơn giận: “Ngươi, có phải rất biết xử lý cung vụ không?”

Động tác xe chỉ luồn kim của Kinh Trập hơi dừng lại.

Đôi khi Khương Kim Minh sẽ giao một ít cung vụ cho Kinh Trập xử lý, nhưng việc này không ai biết cả.

Nếu không phải thường xuyên quan sát, sẽ không biết được.

Kinh Trập: “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Dạy ta.” Hâm Thịnh nói, “Ta ở bên cạnh chưởng tư lâu như vậy, nhưng ông ấy chẳng dạy ta cái gì cả. Còn với ngươi lại là thái độ khác. Chưởng tư khẳng định đã dạy ngươi rất nhiều.”

Kinh Trập buồn bực: “Dựa vào cái gì ta phải dạy ngươi?”

Người mặt dày vô sỉ rất nhiều, nhưng chắc Hâm Thịnh là người nổi bật nhất rồi.

Hâm Thịnh: “Ngươi dạy ta, ngươi và ta sẽ cùng nhau giúp đỡ chưởng tư, việc này không phải càng tốt hơn sao?”

“Ngươi muốn tự mình lăn,” Kinh Trập cong môi, lạnh lùng mà nhìn Hâm Thịnh, “Hay là để ta giúp ngươi?”

Hâm Thịnh không thích Kinh Trập, chưa bao giờ cho Kinh Trập sắc mặt tốt, vậy y cần gì phải ôn tồn với hắn.

Kinh Trập thoạt nhìn có vẻ ôn hòa nhưng giờ đây y lại lạnh nhạt một cách khó hiểu.

Y nhìn Hâm Thịnh như nhìn vật chết.

Khiến Hâm Thịnh bị đông lạnh đến nổi bật dậy, thối lui đến cạnh cửa.

Hắn có một loại ảo giác kỳ quái, nếu không lui, hắn sẽ bị cây kéo đâm mất.

Khí thế Hâm Thịnh bị đè ép, trong lúc nhất thời vẫn còn ngẩn người, hậu tri hậu giác mới phản ứng lại mình vừa làm cái gì, mặt hắn trướng hồng, hung tợn mà ném lại một câu.

“Ngươi chờ đó cho ta!”

Hắn tự nhận mình hạ mình tới cửa thế này cũng đã cấp đủ mặt mũi cho Kinh Trập. Nhưng một kẻ giả tạo như Kinh Trập vậy mà lại dám làm hắn mất mặt như vậy.

Rốt cuộc là ai nói Kinh Trập hào phóng chứ?

Để lại lời này, Hâm Thịnh xoay người bỏ ra ngoài, ngươi bất nhân thì ta bất nghĩa, sau này đừng có trách ta!

Trong lòng hắn nảy sinh ý nghĩ ác độc, nhưng đột nhiên bị một ánh mắt lạnh lẽo đông cứng.

Ánh mắt kia quét tới, hắn run bần bật lên.

Người kia là ai? Không phải người ở Trực Điện Tư, sao lại xuất hiện ở đây?

Hâm Thịnh chưa kịp thấy rõ mặt người nọ đã lập tức cúi đầu.

Này cơ hồ là phản ứng bản năng.

Trong lòng hắn hiện lên vô số ý niệm, thân thể đã vô thức tránh qua một bên.

Thẳng đến khi người kia lướt qua hắn, bước vào trong cửa.

“Đóng cửa.”

Hâm Thịnh nghe thấy người nọ nói vậy, hành động phản ứng nhanh hơn lý trí, giơ tay đóng cửa lại.

Hắn trầm mặc mà nhìn cánh cửa bị đóng lại.

…… Điên rồi sao?

Vì sao người nọ nói cái gì, hắn liền làm cái đó vậy?

…… Hơn nữa sao hắn lại cảm thấy ánh mắt của người nọ vừa rồi rất giống Kinh Trập nhỉ?

Hai người bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì?

Hâm Thịnh tức giận, thậm chí muốn gõ cửa gọi người nọ ra mắng, nhưng khi nâng tay lên, lại buông xuống.

Lặp lại rất nhiều lần, rốt cuộc không dám mở cửa, cúi đầu vội vàng bỏ chạy.

Trong phòng, Kinh Trập cũng trầm mặc.

Dung Cửu vậy mà phân phó Hâm Thịnh làm việc một cách tự nhiên như vậy, hắn cũng thật sự đóng cửa lại.

Y lắc lắc đầu, liếc mắt thấy Dung Cửu đang cầm một gói thuốc trên tay, trong không khớp với phong cách lạnh nhạt của hắn xíu nào, nhưng nó lại khiến hắn trở nên ôn hòa hơn hẳn.

Tuy ôn hòa, nhưng Kinh Trập nhìn thấy gói thuốc kia lại cảm thấy đau đầu, chỉ là bông gân bình thường thôi, trước đây y cũng từng bị.

Tĩnh dưỡng một thời gian thì tốt rồi.

Dung Cửu nhét gói thuốc vào ngực Kinh Trập, lạnh lùng nói: “Điều dưỡng thân thể, rất cần phải uống.”

Kinh Trập cúi đầu nhìn năm sáu gói thuốc nhỏ, lộ ra nụ cười khổ, cố gắng biện minh: “Đại phu này cũng chưa xem qua thương thế của ta, làm sao biết bệnh tình mà kê thuốc……”

“Đây chỉ là thuốc bổ bình thường, cứ uống như bình thường thôi.” Thần sắc Dung Cửu nhàn nhạt, ngồi xuống mép giường, giơ tay bóp cái chân bị thương của Kinh Trập.

Kinh Trập kêu thảm thiết, “Đau đau, đau quá.”

“May mà không bị gãy.” Dung Cửu liếc nhìn y một cái, “Ngươi cũng chỉ biết coi lời ta nói như gió thoảng bên tai.”

Tuy ngữ khí nam nhân nhàn nhạt nhưng vẫn không mất đi vẻ cường thế. Trong giọng nói còn pha lẫn một chút sát khí.

Bằng không, vừa rồi cũng sẽ không dọa Hâm Thịnh choáng váng như vậy.

Dung Cửu đã từng nói rất nhiều câu, bình thường hắn nói như vậy, có lẽ Kinh Trập chưa chắc có thể lập tức nhớ ra. Nhưng nhờ phút này, y lại nhớ rõ.

—— “Bất luận kẻ nào sống sót nhờ ngươi, ta sẽ đích thân vặn gãy cổ bọn họ.

—— “Ngươi cứu một kẻ, ta sẽ giết một kẻ.”

Kinh Trập: “…… Vết thương của ta cũng không tính là nghiêm trọng.” Y theo bản năng bắt lấy ống tay áo Dung Cửu, sợ hắn thật sự sẽ làm ra chuyện gì đó.

…… Y chỉ đỡ người ta một các, cũng đâu tính là cứu mạng đâu.

Thấy Dung Cửu không nói gì, Kinh Trập lại cúi người, nhẹ giọng nói: “Ta cũng không có bao nhiêu bằng hữu thật sự thân thiết đâu. Không phải ai ta cũng sẽ giúp.”

Biểu tình Dung Cửu lạnh nhạt, tuy không nhiều bằng hữu, nhưng cũng đã đủ.

Nhiều thêm chỉ làm người ta thấy phiền thôi.

Kinh Trập ôm gói thuốc, ngọ nguậy vài cái t lăn đến bên cạnh Dung Cửu, đáng thương hề hề mà nhìn hắn, “Ta sẽ uống thuốc, Dung Cửu, ngươi đừng tức giận.”

Dung Cửu liếc xéo y một cái: “Ngươi thật sự sẽ nghe lời ư?”

Kinh Trập mạnh mẽ gật đầu.

Trong đôi nắm nam nhân là ảnh ngược của người trước mặt: “Được rồi, khi ngươi uống hết sẽ có người đưa tới thêm. Sau này đều phải uống, không được quên.”

Này như sét đánh giữa trời quang, đánh đến Kinh Trập mờ mịt.

“…… Ta, này, uống tới khi nào chứ?”

Dung Cửu: “Khi nào ta vừa lòng mới có thể ngừng.”

Kinh Trập: “……”

Thật lãnh khốc, thật vô tình.

Bên trong cung mới, Khang phi vừa mới đi ngủ.

Sau khi nghỉ ngơi suốt mười ngày nay, cô mới thôi gặp ác mộng.

Rất nhiều người đều cảm thấy Khang phi vô cùng xui xẻo. Dạo này trời hanh khô, không ngờ người xui xẻo dính hỏa hoạn lại là cô.

Vị chủ tử này tính tình nhu nhược, cho dù là cung phi nào cũng có thể bò lên đầu cô, cho dù cô đã là phi, nhưng có đôi khi lại còn không bằng tần. Bất quá, những cung nhân có thực lực dưới trướng cô chưa bao giờ để Vĩnh Ninh Cung bị khi dễ. Lần này, Vĩnh Ninh Cung xảy ra chuyện, nhờ sự nhanh trí của họ mới nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa cho Khang phi và mấy cung nhân khác.

Trong điện tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt.

Cung nhân gác đêm mới vừa dậm chân xua tan cơn buồn ngủ liền đột nhiên đứng thẳng, rồi sau đó lại khom người.

Khang Mãn im lặng đi ngang qua bọn họ, bọn họ đều ngừng thở, không dám chậm trễ.

Khi Khang Mãn vừa tới Vĩnh Ninh Cung, tên hắn vốn là điều kiêng kị, không nên dùng chữ “Khang”.

Bất quá Khang phi nhân thiện, cũng không để ý cái này, không bảo hắn đổi tên.

Vì thế Khang Mãn vẫn là Khang Mãn, tính tình, tính tình vẫn không thay đổi.

Sau khi tuần tra xong, Khang Mãn xác định mọi thứ đã ổn, lúc này mới trở về chỗ ở của mình. Trên mặt đất, có rất nhiều cung nhân đang quỳ, có thái giám, cũng có cung nữ.

Bọn họ nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, trên mặt đều lộ ra biểu tình hoảng sợ, thân thể cũng run nhè nhẹ.

Khang Mãn chậm rãi lướt qua bọn họ, ngồi xuống ghế dựa trong phòng, nhàn nhạt mà nói: “Đã nghĩ ra mình nên nói gì chưa?”

“Tiểu nhân, vẫn chưa tiết lộ……”

“Vẫn luôn làm việc như lời dặn của gia gia, không dám chậm trễ.”

“…… Trước nay chúng ta vẫn không phản bội ngài……”

“Oan uổng, này thật là oan uổng……”

“Oan uổng?” Khang Mãn nghe bọn họ mồm năm miệng mười, nở nụ cười. Chỉ là nụ cười này nhìn vô cùng dữ tợn, “Nhà ta oan uổng các ngươi?”

Trong lúc nhất thời, toàn bộ đều an tĩnh lại, giống như ầm ĩ vừa rồi chỉ là ảo giác, tất cả mọi người không ai dám biện giải nữa.

Khang Mãn: “Tốt, là oan uổng, vậy các ngươi nói, gần đây……” Hắn đè thấp giọng xuống vài phần, “Nhà ta làm việc, vì sao nơi chốn không thuận, luôn có người quấy rầy cục diện trước một bước thế.”

Ánh mắt hắn như mắt đại bàng sắc bén, lia đến từng người.

“Không phải các ngươi, thì là ai chứ?”

Khang Mãn càng ôn hòa người phía dưới càng run rẩy.

Nhưng bọn họ cũng biết vì sao Khang Mãn lại nổi giận thế.

Từ khi Vĩnh Ninh Cung gặp hoả hoạn, cho dù Khang Mãn muốn làm cái gì cũng đều không thành, kế hoạch vốn thuận lại, lại thường xuyên như thuyền lật trong nước.

Khi Khang Mãn đang nổi trận lôi đình, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân nho nhỏ.

Rồi sau đó, có người đứng ở cửa, giọng nói không cao không thấp mà nói: “Khang Mãn, Khang phi nương nương muốn gặp ngươi.”

Khang Mãn lập tức ngừng câu chuyện, hung hăng trừng mắt nhìn nhóm người dưới đất, rồi đứng dậy, sửa vạt áo lại, đi ra ngoài.

Đợi Khang Mãn rời đi, những người này mới từng ngụm từng ngụm thở dốc.

“…… Rốt cuộc là kẻ nào phản bội công công, còn không bằng mau nhận tội, đừng kéo ta xuống nước.”

Có một giọng nữ cẩn thận vang lên.

“Ta không muốn đối mặt với cơn giận đó nữa đâu.”

“Rốt cuộc là ai……”

Những âm thanh vụn vặt liên tiếp vang lên.

Mọi người căm tức nhìn nhau, tất cả đều sợ hãi.

Hành Chi và Hành Hà dựa vào nhau, đều cúi đầu không nói lời nào. Bọn họ không tham dự vào cuộc đối thoại vô dụng này, sắc mặt cũng tái nhợt.

Hai người bọn họ biết rất rõ nguyên nhân tại sao Khang Mãn lại tức giận thế này.

…… Hai ngày nay, Thận Hình Tư đang đào lại quá khứ Khang Mãn.

Mỗi bước chân của hắn đều nhuốm đầy máu.

Không nên bị đào lại.

Những kẻ kia mới là những con kền kền thật sự.

Khang Mãn đã từng giao dịch với bọn họ, nhưng nếu không cần thiết, hắn cũng không muốn tiếp xúc với những người bên đó.

Đây mới là nguyên nhân Khang Mãn tức giận.

Bên trong chủ điện, mùi hương liệu thoang thoảng bao quanh, có chút dễ ngửi, hít vào phế phủ sẽ khiến người ta có chút buồn ngủ.

Đây là hương an thần đặc chế.

Khang phi hay giật mình nửa đến, hương an thần này giúp cô không bị suy nhược tinh thần, mỗi đêm để sẽ được đốt lên.

Khang Mãn lặng yên mà bước bên hông điện, đi vòng qua sau bình phong, quỳ xuống trước chiếc giường nhu mềm, kinh thanh tế ngữ mà nói: “Nương nương, nô tỳ đã tới.”

Một bàn tay nhu nhược duỗi từ trước màn ra, Khang Mãn vội vàng đỡ lấy, rất là cẩn thận.

“Khang Mãn, khụ khụ……” Khang phi ho khan hai tiếng, chậm rãi nói, “Ngươi nhìn xem, ánh trăng hôm nay có phải rất đẹp không?”

Tối nay không trăng, với lại đang ở trong điện, làm sao có thể nhìn thấy ánh trăng chứ?

Nhưng Khang Mãn cũng không cảm thấy Khang phi nói chuyện kỳ lạ, ngược lại cũng nở nụ cười: “Nương nương nói đúng, trăng đêm nay thật đẹp.”

So với kinh thành càng đẹp, càng lớn hơn, đây chính là ánh trăng cô đã nhìn thấy lúc trước khi rời quê đến kinh thành.

Khang phi cười cười, thu tay lại.

Cô ngồi dậy trên giường, nhìn ra cửa sổ, thấp giọng nói gì đó. Nghe qua có vẻ không phải tiếng phổ thông.

Nhưng lại có vài phần cảm giác tự do.

Khang Mãn dường như không nghe thấy, tiếp tục quỳ gối bên cạnh giường.

Ngoài cung, Trầm gia.

Vốn dĩ Trầm Tử Khôn đã ngủ, ngồi dậy mặc áo ngoài đi vào thư phòng.

Mao Tử Thế nửa ngồi nửa nằm trên ghế, tùy ý để quản gia bôi thuốc.

Trong thư phòng tràn ngập mùi máu, trong đó còn xen lẫn mùi thuốc.

Trong nhà Trầm Tử Khôn đều là thuốc tốt nhất.

Thuốc do Tông Nguyên Tín chính tay làm sao có thể không tốt chứ?

Tuy Mao Tử Thế cũng có không ít thuốc tốt, nhưng so ra vẫn kém hơn chỗ Trầm Tử Khôn, mỗi lần hắn bị thương đều sẽ chạy đến Trầm.

Trầm Tử Khôn đã quên mất đây là lần thứ bao nhiêu Mao Tử Thế tới phủ.

Lần đầu tiên Mao Tử Thế trèo tường vào, vừa lúc gặp được Trầm Tử Khôn đang nửa đêm ngắm trăng, kết quả bị một cái bóng trên tường rớt xuống, bùm một tiếng ngã quỵ trên mặt đất.

Trầm Tử Khôn trầm mặc nhìn tiểu sư đệ cả người đầy máu, cười hì hì ngẩng đầu, “Ai, Trầm đại nhân, mau kéo ta lên với, tay ta đau quá.”

Lúc ấy, một Trầm Tử Khôn đoan chính ôn hòa lại suy nghĩ, tại sao phụ thân mình lại chịu thu nhận cái hỗn thế ma vương này chứ?

Tính tình này, hoàn toàn khác biệt với phụ thân.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Trầm Tử Khôn vẫn kéo Mao Tử Thế lên, rồi lại tự mình thoa thuốc cho hắn.

Sau này số lần càng nhiều thêm, người của Trầm phủ cũng quá quen với chuyện này.

Nếu lúc tuần tra phát hiện một người đầy máu, chớ có hoảng loạn, trước tiên nhìn xem có phải Mao Tử Thế không. Nếu đúng, thì kêu quân y tới rồi đi thông báo cho Trầm Tử Khôn.

Bất quá, lần này, thương thế Trầm Tử Khôn cũng không nghiêm trọng, chỉ là trên cánh tay có hai vết thương sâu hoẵm, bất quá cũng chỉ là ngoại thương.

Loại thương thế này, đối với Mao Tử Thế đã được xem như việc nhỏ. Quản gia đang nhanh tay băng bó cho hắn.

Mao Tử Thế giật giật cánh tay, cười hì hì nói: “Lưu quản gia, tay nghề ngươi thật là càng ngày càng tốt.”

Lưu quản gia bất đắc dĩ cười khổ: “Tiểu tiên sinh, ta đều nhờ ngươi mà luyện tay nghề đấy.”

Mao Tử Thế là đệ tử của lão viện trưởng, người trong phủ đều gọi hắn là tiên sinh, bởi vì tuổi hắn nhỏ nhất, cho nên mới có thêm chữ “Tiểu”. Nghe xong lời này Mao Tử Thế gục mặt xuống.

“Ta đã lớn tuổi vậy rồi, đừng kêu ta là tiểu tiên sinh nữa.” Mao Tử Thế chưa từ bỏ ý định mà nói, “Chỉ kêu tiên sinh không được sao?”

Trầm Tử Khôn nhàn nhạt: “Chỉ cần ngươi đừng đến đây nữa, sẽ không có ai gọi ngươi là tiểu tiên sinh.”

Vừa nghe lời này, Mao Tử Thế lựa chọn câm miệng lại.

Hắn không bỏ được thuốc tốt ở chỗ Trầm thúc, Cảnh Nguyên Đế thật là muội tao, nhìn thì không thích Trầm Tử Khôn nhưng tất cả thuốc trong phủ đều là thượng đẳng.

Đây chính là thứ Mao Tử Thế muốn mà không được đấy!

Hắn không được lén dùng một chút hay sao?

Lưu quản gia lui ra sau, Trầm Tử Khôn đi đến cạnh Mao Tử Thế, ngồi xuống, đánh giá cánh tay hắn, đạm thanh nói: “Đây lại là vì cái gì?”

Mao Tử Thế cười nói: “Đến Hồng Lư Tự một chuyến, đám người ngoại tộc này ẩn núp rất giỏi, có vài người thân thủ không tệ.”

Những người ở Hồng Lư Tự nhìn thì an phận nhưng đều là do bị hộ vệ bên ngoài đe dọa. Nếu không có lớp đề phòng này, bọn họ đã sớm nổi loạn rồi.

Bất quá, Cảnh Nguyên Đế cố tình đưa bọn họ tới Hồng Lư Tự không chỉ vì để bọn họ “An phận thủ thường”.

Thử, quan sát.

Giống như quan sát một đám kiến, thú vị mà quan sát bọn họ tranh đấu lẫn nhau.

Mao Tử Thế mơ hồ đoán được ý tưởng của Cảnh Nguyên Đế, hắn chỉ có thể nói hai chữ “kẻ điên”.

Người bình thường, ai dám lấy chuyện này ra thử?

Nếu không cẩn thận, lật xe một phát thì không còn là chuyện nhỏ.

Bất quá, lần này đến Hồng Lư Tự, Mao Tử Thế lại biết một việc không lớn cũng không nhỏ.

Trước khi tới Trầm gia, Mao Tử Thế đã truyền tin tức này đi.

Trước mắt Càn Minh Cung hẳn là đã nhận được tin tức, chỉ cần đợi ngày mai Hoàng đế bệ hạ tỉnh lại.

Bọn họ đều biết Cảnh Nguyên Đế cổ quái, không ai dám quấy nhiễu vào lúc này.

Sắc mặt Trầm Tử Khôn hơi trầm xuống, “Hành động thiếu suy nghĩ.”

Hắn biết giữ lại nhóm người ở Hồng Lư Tự kia là có nguyên nhân, nhưng việc Mao Tử Thế làm hôm nay nhiều ít cũng đã rút dây động rừng.

Mao Tử Thế ai nha một tiếng, như bùn nhão ngã ra sau ghế dựa, “Trầm thúc, ngươi không phải không biết con người bệ hạ, vô cùng bá đạo. Rất nhiều chuyện căn bản không để bụng, vô cùng tiêu sái, nhưng lại muốn khống chế toàn cục, ngài nói xem, sao lại có người kì lạ như vậy chứ?”

Rõ ràng không cố kỵ cái gì, cái gì cũng không để bụng, lúc nào cũng cho người ta cảm giác tùy thời sẽ châm một ngọn lửa đốt cháy tất cả mọi thứ, nhưng cái gì cũng muốn nắm giữ trong lòng bàn tay.

Áp bức này chỉ khiến cấp dưới bọn họ trở nên đáng thương hơn thôi.

Mao Tử Thế bị Cảnh Nguyên Đế áp bức, người có thể giúp hắn giải tỏa cũng chỉ có Trầm Tử Khôn.

Trầm Tử Khôn: “Hắn như thế là do chuyện lúc nhỏ gây ra.” Giọng nói hắn có chút khinh phiêu, phảng phất như lâm vào hồi ức.

Kỳ thật trước khi Cảnh Nguyên Đế mười tuổi, Trầm Tử Khôn rất ít khi gặp hắn, ít ỏi vài lần đều là vào sinh nhật của Từ Thánh thái hậu.

Cho dù lúc đó mối quan hệ giữa tiên đế và Từ Thánh thái hậu đã tan vỡ, nhưng Từ Thánh thái hậu vẫn luôn giữ được tinh thần, rất ít khi mất bình tĩnh.

Sợ kích thích đến Từ Thánh thái hậu nên Cửu hoàng tử luôn bị an bài đến nơi xa xôi nhất.

Trầm Tử Khôn nhìn hắn luôn đơn độc một mình, luôn mang bộ dáng trầm mặc, thỉnh thoảng còn thấy hắn cười bất đắc dĩ với cung nhân hầu hạ.

Số còn nhỏ nhưng lại vô cùng trầm ổn.

Tuy trầm tính nhưng lại là một đứa trẻ ôn hòa. 

Rốt cuộc từ khi nào hắn lại trở thành bộ dáng như hiện tại?

Trước đây hắn có rất nhiều chuyện không thể khống chế được, thế mới trở thành bộ dáng kiểm soát đến đáng sợ như bây giờ, trở thành một người vô cùng cực đoan.

Mao Tử Thế nhịn không được: “Trầm thúc, ta thật sự rất tò mò, ngài nói, muội muội của ngài rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy?”

Lời này của hắn có lẽ có chút đại nghịch bất đạo.

Người hắn nói, chính là Hoàng hậu của một quốc gia.

Là Từ Thánh thái hậu, là mẹ đẻ của Cảnh Nguyên Đế.

Nhưng hắn lại là để tử của lão viện trưởng.

Xét về bối phận, hắn cùng bậc bối phận với Từ Thánh thái hậu.

Sở dĩ gọi Trầm Tử Khôn là Trầm thúc, bởi vì Mao Tử Thế kính trọng ông, bằng không, hắn có thể quang minh chính đại gọi tên Trầm Tử Khôn.

Chính vì nguyên nhân này, Trầm Tử Khôn nghe hắn nói thế, cũng chỉ bất đắc dĩ mà cười khổ.

“Tình cảm của muội ấy, vô cùng thuần túy.” Trầm Tử Khôn rất ít khi nói đến chuyện quá khứ, trong lúc nhất thời, còn có chút hoảng hốt, “Bởi vì thuần túy, cho nên không chấp nhận nửa điểm phản bội.”

Tiên đế đã cho bà ấy hy vọng, lại hung hăng đập nát nó.

“Bệ hạ, là con thân sinh của muội ấy, tuy rằng nhìn không giống, nhưng thực tế, ở điểm này, có lẽ cũng có vài phần tương tự muội ấy.”

Trầm Tử Khôn nhìn về phía Mao Tử Thế, trong giọng nói mang theo vài phần nặng nề kỳ lạ.

“Lúc trước ngươi nói, có lẽ bệ hạ…… Nếu đây là thật sự, ngươi phải hết sức cẩn thận.”

Nếu một sớm xảy ra chuyện, Cảnh Nguyên Đế có lẽ sẽ càng điên cuồng hơn Từ Thánh thái hậu.

Sắc mặt Mao Tử Thế trở nên kỳ lạ, Trầm thúc không biết Cảnh Nguyên Đế thích ai, còn hắn có thể không biết sao?

Kia không chỉ là nam mà thân phận còn rất đặc biệt.

Điều này thì có vấn đề gì?

Bất quá, đúng là bởi vì thân phận của bọn họ chênh lệch, Mao Tử Thế cũng cảm thấy nguy hiểm.

Kinh Trập chỉ là một nhân vật nhỏ, không dễ bị người ta phát hiện, nhưng nếu bị phát hiện, Kinh Trập căn bản không có năng lực tự mình bảo hộ. Cảnh Nguyên Đế và Thái Hậu đều có thể bóp chết y, giống như bóp chết một con côn trùng.

Hắn không rõ, vì sao Cảnh Nguyên Đế vẫn luôn tùy ý để Kinh Trập vô tri vô giác mà sống, vừa không cho y biết thân phận của “Dung Cửu”, không để y bên cạnh.

Là chơi đến rất cao hứng, hay là căn bản không tính đến lâu dài?

Nhưng……

Này cũng không đúng lắm.

Nếu thật sự chỉ coi như trêu chọc, vậy tại sao có hứng thú duy trì lâu như vậy?

Dựa vào bản tính của Cảnh Nguyên Đế, nếu hắn cảm thấy hứng thú với thứ gì đó, bất kể là người, hay là vật, đều sẽ bị hắn hủy hoại hoàn toàn, nào có khả năng lâu dài thế này?

Đến giờ Kinh Trập vẫn an an ổn ổn mà sống, thậm chí còn vô cùng khỏe mạnh.

Mao Tử Thế không khỏi bắt đầu cân nhắc lời Trầm Tử Khôn nói, giống như đang tham khảo.

Bất quá……

Hắn nhớ rõ, bên người Kinh Trập có không ít người theo dõi? Tính tình Cảnh Nguyên Đế như vậy, sao có thể không để đường lui.

Kinh Trập đã nằm trên giường nghỉ dưỡng mấy ngày nay.

Thương gân động cốt một trăm ngày, tuy y không nghiêm trọng như vậy, nhưng cũng rất khó xuống giường đi lại.

Bởi vì chân bị thương, Minh Vũ và Vân Khuê, đều từng trước sau tới thăm y.

Minh Vũ vội vàng tới rồi lại vội vàng đi, không có ở lâu.

Trong thời gian này, tuy rằng có không ít người nhìn chằm chằm Ngự Thiện Phòng, nhưng đối với bọn họ ngược lại là chuyện tốt, lúc nào cũng có người nhìn, muốn động tay động chân cũng khó.

Hắn không thể ở bên ngoài quá lâu, miễn cho Kinh Trập bị chú ý.

Minh Vũ chân trước vừa đi, chân sau Vân Khuê liền tới.

Hắn thuận tiện mang theo lời hỏi thăm của Trịnh Hồng và Hồ Lập, cùng với một chai mật ông lớn.

Kinh Trập vẫn chưa dùng hết bình mật ong nhỏ hôm trước nữa.

Vân Khuê tùy tiện mà ngồi ở mép giường, đánh giá một vòng, thấy bốn bề vắng lặng, lúc này mới thấp giọng nói: “Ngươi gần đây có phải đắc tội với người nào không?”

Kinh Trập: “Vì sao nói vậy?”

Vân Khuê nhìn biểu tình của Kinh Trập, giống như căn bản không có việc này, cảm thấy nhẹ nhõm, nhẹ giọng nói: “Ngươi biết tin tức phòng Tạp Vụ linh thông nhất rồi đây, gần đây, hình như có người đang tìm một……” Hắn liếc Kinh Trập từ đầu đến chân, rồi sau đó mới nói, “Tiểu thái giám giống như người vậy.”

Người thám thính tin tức vô cùng cẩn thận, hơn nữa, chỉ là thuận miệng hỏi, cũng không phải dùng thái độ đứng đắn, người bình thường cũng sẽ không để ý.

Nhưng cố tình Trịnh Hồng là người vô cùng cẩn thận.

Hắn ngầm tra xét thân phận người nọ, sao đó đối chiếu lại, chỉ cảm thấy kỳ quái. Người ở Vĩnh Ninh Cung vì sao muốn tìm một người giống như Kinh Trập vậy chứ?

Nếu không phải bởi vì hắn không thể phân thân, hắn nhất định sẽ đích thân đến dò hỏi, chỉ là không tiện đi tới đi lui nên mới kéo Vân Khuê tới hỏi.

Kinh Trập trầm mặc, sau đó sờ sờ mũi, lại sờ sờ mặt: “…… Có thể là bởi vì, ta đánh một người ở Vĩnh Ninh Cung.”

Vân Khuê trừng lớn mắt, đánh một cái vào cánh tay Kinh Trập, “Chuyện tốt như vậy, sao không mang theo ta?”

Kinh Trập: “Thật ra chỉ là ngoài ý muốn……”

Y che cánh tay mình lại, tê một tiếng, nhưng cũng không đau.

“Chỉ là hiểu lầm?”

Không không hẳn.

“Không phải hiểu lầm.”

Nếu chuyện xảy ra một lần nữa, Kinh Trập vẫn sẽ đánh hắn một trận.

Hơn nữa còn lợi hại hơn lần này, thậm chí chỉ đấm vào mặt.

Vân Khuê tấm tắc bảo lạ, xoa xoa tay, thấp giọng nói: “Chuyện này có chút khó khăn, hắn đã điều tra đến bên này, có lẽ thật sự muốn trút cơn giận này. Thật quá bụng dạ quá hẹp hòi, bằng không giờ chúng ta tìm một cơ hội, trùm bao tải hắn đi.”

Bất quá, chuyện điều tra này xảy ra trước khi Vĩnh Ninh Cung gặp hỏa hoạn.

Từ khi hoả hoạn xảy ra, bên kia cũng không còn động tĩnh nữa.

Giống như chỉ trong vòng một ngày, mọi chuyện như bốc hơi hết.

Có phải do bị trận hỏa hoạn này vướng tay vướng chân, hay là còn nguyên do nào khác?

Kinh Trập không nhịn được cười: “Tuy trùm bao tải hắn rất thống khoái, nhưng không giải quyết được vấn đề.”

Vân Khuê cân nhắc một hồi.

Không cần suốt ngày đề phòng trộm cướp, cho dù có người che giấu, nhưng chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu không cẩn thận bị bắt gặp, thì chuyện này sẽ rất khó giải quyết.

Kinh Trập bình tĩnh mà nói: “Ngươi trở về nói với Trịnh Hồng, việc này không cần quản, đừng tự kéo họa vào mình. Người nọ cũng không phải dễ chọc.”

Kinh Trập chưa nói đại thái giám là ai, dù sao chỉ cần là người Vĩnh Ninh Cung, bọn họ đều phải đề phòng.

Gặp thì cứ đi đường vòng, miễn chọc phải phiền toái, Kinh Trập thầm nghĩ.

Lúc Vân Khuê sắp phải rời đi, đôi mắt hắn lia ra ngoài cửa sổ nhìn thấy hai người đi đến. Hắn như nhớ ra gì đó, lộ ra một nụ cười quỷ dị.

“Ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp giúp ngươi!”

Giọng nói lớn đến nỗi người cả trong và ngoài phòng đều nghe thấy rành mạch.

Kinh Trập ngơ ngác nhìn Vân Khuê chạy ra khỏi phòng, vừa muốn thu hồi ánh mắt, lại thấy Thế Ân và Cốc Sinh.

Phía sau còn có Tuệ Bình, mọi người nhìn y với ánh mắt tò mò.

Phanh ——

Tay trái Kinh Trập bị Cốc Sinh khóa chặt, “Kinh Trập, vừa rồi Vân Khuê nói với ngươi cái gì?”

Thế Ân đè thay phải y, ngữ khí sâu kín: “Đúng vậy, ta cũng muốn biết, Tuệ Bình, ngươi có biết chuyện gì không?”

Kinh Trập bị đè trên giường đến không thở nổi, giãy giụa rất nhiều lần cũng không thể thoát, cuối cùng chỉ có thể đưa tay đầu hàng.

Cái chân xui xẻo này khiến y không thể chạy thoát, giống như một con rùa đen bị lật ngửa, chỉ có thể mặc người xâu xé.

…… Vân Khuê, tiểu tử ngươi, chờ đó cho ta!

Kinh Trập lười ngồi dậy, nửa dựa vào giường nói chuyện.

Nghe xong ngọn nguồn, Thế Ân hung hăng đánh vào đùi mình.

“Có phải hỗn đãn Khang Mãn không?”

Người khác còn có thể giấu, nhưng Thế Ân biết rất nhiều nội tình, vừa nghe Kinh Trập nói như vậy, lập tức biết là ai. Hắn còn thầm khen mình cơ trí, lần trước không để Kinh Trập đến Vĩnh Ninh Cung, quả nhiên là quyết định đúng đắn!

Kinh Trập gật đầu: “Thật là hắn.”

Thế Ân nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Kinh Trập.

“Sao ngươi còn bình tĩnh như vậy? Ngươi đã có chủ ý gì rồi sao?”

Hai người còn lại cũng nhìn chằm chằm Kinh Trập, đặc biệt là Tuệ Bình.

Kinh Trập chậm rãi mà nói: “Trước giờ Khang Mãn vẫn luôn thuận lợi, chỉ cần ai cản đường hắn đều phải chết.”

Tuy có người chết, nhưng không phải ai cũng chết.

Nếu Khang Mãn thật sự là gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, vậy hiện tại hắn cũng không thể chỉ là đại thái giám ở Vĩnh Ninh Cung, ít nhất, cũng có thể bò đến Càn Minh Cung rồi?

Cốc Sinh nhướng mày: “Chẳng lẽ, ngươi đi tìm những người đó?”

Chỉ có đương sự mới rõ nhất.

Tuệ Bình khó hiểu: “Nhưng ngươi muốn làm gì để bọn họ tin tưởng ngươi? Ngươi đi tìm bọn họ, cũng dễ bại lộ bản thân. Có lẽ có một số người đã thành con rối trong tay Khang Mãn rồi cũng nên?”

Không phải chưa từng có ví dụ như vậy.

Rõ ràng là người bị ức hiếp vô cùng đáng thương, nhưng theo thời gian, bọn họ ngược lại trở thành đồng phạm của chính kẻ ác đó.

Kinh Trập nở nụ cười.

“Không phải ta đi.”

“Không phải ngươi đi, vậy là ai?”

Mặt người khác kinh ngạc.

Lúc trước Kinh Trập không muốn kể việc này cho bọn họ bởi vì việc này ẩn chứa nguy hiểm. Đã là nguy hiểm, Kinh Trập không muốn kéo người khác vào.

Ai ngờ lúc này đây lại có một đám bị kéo vào thế này?

Kinh Trập gãi gãi mặt: “Ta nhờ Dung Cửu tra giúp ta.”

Dưới sự trấn áp của Dung Cửu, y không thể không khuất phục với dâm uy của hắn, sau khi đồng ý sau này đều phải đúng hạn uống thuốc, Kinh Trập đã trơ tráo bảo hắn hỗ trợ điều tra Khang Mãn.

Trận hỏa hoạn ở Vĩnh Ninh Cung vô cùng kì lạ.

Lúc ấy, Dung Cửu nghe xong lời thỉnh cầu của y, cũng không lập tức đáp ứng ngay, ngược lại nhìn y vài lần, thong thả ung dung mà nói: “Nếu ngươi không quen biết ta, khi gặp chuyện thế này, ngươi sẽ làm gì?”

Kinh Trập tự nhiên mà nói: “Ta sẽ không gặp phải chuyện như vậy.”

Dung Cửu nhướng mày, ánh mắt sắc bén dừng lại trên người Kinh Trập, nghe y tiếp tục nói.

“Ta có thể vẫn sẽ rời khỏi Bắc Phòng, sau đó, tiếp tục nỗ lực mà sống, thẳng đến khi không muốn sống nữa, ta sẽ tìm mọi cách thọc Hoàng Khánh Thiên một đao.”

Khi Kinh Trập nói tới đây, không nhịn được cười.

“Đương nhiên, cũng có thể sẽ không phát sinh gì cả, ta cứ tiếp tục sống thôi.”

Khi Kinh Trập nói về quá khứ, ngữ khí nhàn nhạt. Nhưng Dung Cửu biết, trong lòng Kinh Trập có một ngọn lửa đang cháy.

Nó cháy liên tục.

Vì người nhà của y, vì bằng hữu của y.

Dung Cửu giơ tay, bắt lấy vạt áo Kinh Trập,  kéo người qua, bọn họ bốn mắt nhìn nhau.

Dung Cửu giam cầm Kinh Trập, thong thả ung dung mà nói: “Việc của Khang Mãn, ta sẽ đi tra. Ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ, mặc kệ là ngươi, hay là đám bằng hữu kia của ngươi.”

Kinh Trập cảm thấy khi nói đến hai chữ bằng hữu, Dung Cửu mang theo chán ghét dày đặt.

Y vốn đã bị Dung Cửu túm vạt áo, giờ phút này càng cúi đầu, thẳng đến khi chóp mũi bọn họ chạm nhau, hô hấp giao hòa một chỗ.

Kinh Trập chậm rãi nói: “Ngươi có phải…… Ngươi, rất ghét bọn họ không?”

Dung Cửu lạnh nhạt mà nhìn y: “Bất luận người nào chiếm được sự chú ý của ngươi, đều là kẻ đáng ghét. Bất luận là bằng hữu của người, hoặc là……” Hắn dừng một chút, rốt cuộc vẫn không nói hai chữ cuối cùng ra.

A, người nhà.

Trong đôi mắt Dung Cửu cuồn cuộn cảm xúc cực đoan, sát ý như ẩn như hiện vừa mới xuất hiện, đã bị một đôi tay xóa tan hơn phân nửa.

Hai tay Kinh Trập sờ lên mặt Dung Cửu, buồn rầu mà thở dài, “Cả đời này của ta có lẽ sẽ không cần phải ghen nữa.” Y ám chỉ mà nhìn về phía nam nhân.

“Chỉ cần ngửi mùi của nó trên người ngươi thôi, cũng đã đủ chua đến chết rồi.”

Tuy ngắn nhưng dễ hiểu.

Chuyện này, Dung Cửu sẽ nhúng tay vào.

“Nếu là như vậy thì dễ hơn rồi.”

Thế Ân vừa nghe việc này còn có Dung Cửu nhúng tay vào, hắn cũng yên tâm chút.

Kinh Trập suy nghĩ một chút, kỳ thật y cũng còn một chủ ý khác, nhưng nguy hiểm hơn rất nhiều.

Nhưng không biết có phải Dung Cửu phát hiện rồi hay không, ngày đó rời đi, hắn bóp mặt Kinh Trập, bảo y an phận thủ thường, không được hành động thiếu suy nghĩ, bằng không sẽ đánh nát đầu cún con của y.

Kinh Trập rất hoang mang, sao lại là đầu cún con?

Y sờ sờ đầu mình, y lớn lên đoan chính, chỗ nào giống cún con chứ?

Kinh Trập lẩm nhẩm, hơn nữa nguy hiểm thì làm sao?

Trước nay đều là nguy hiểm tìm tới y, bây giờ y tự tìm đến nguy hiểm thì sao nào?

Nhưng y chỉ dám trộm nghĩ vậy, Kinh Trập xoa nhẹ mặt mình. vẫn là từ bỏ.

Y không dám trêu chọc lão hổ đâu.

Từ khi Dung Cửu đáp ứng hỗ trợ, Kinh Trập lục tục nhận được rất nhiều tin tức tỉ mỉ về quá khứ của Khang Mãn, trong đó, còn có danh sách những người bị hắn tính kế và mưu hại.

Kinh Trập xem xong danh sách, bị kinh ngạc đến ngốc.

Tuy rằng biết Khang Mãn không phải cái thứ tốt, nhưng không ngờ hắn khốn nạn đến vậy.

Bất quá, trong danh sách này, người khiến Kinh Trập giật mình, ngược lại là Đinh Bằng.

Đinh Bằng vốn cũng là người của Vĩnh Ninh Cung.

Mức độ trùng hợp này làm y không khỏi chú ý đến Khang phi.

Khang phi vốn là một nhân vật kín đáo.

Tuy rằng cô vào cung sớm nhất nhưng địa vị và tính tình của cô đều vô cùng bình thường.

Đức phi thỉnh thoảng cũng chăm sóc cô vì cô quá hiền lành, lúc trước ngay cả Lưu tài nhân ở thiên điện cũng có thể cưỡi trên đầu cô, càng đừng nói đến những người khác.

Chính bởi vì Khang phi quá mức hướng nội nên Kinh Trập đã nhiều lần thấy Vĩnh Ninh Cung khác thường nhưng không nghĩ nhiều về cô, nhưng hết lần này đến lần khác mọi chuyện đều liên quan đến Vĩnh Ninh Cung, vậy chẳng phải chứng minh những chuyện này đều liên quan đến Khang phi ư?

Này chỉ là suy đoán của Kinh Trập nhưng có lẽ Dung Cửu đã nhận ra rồi.

Chờ y đuổi hết đám bằng hữu đi, y lại nằm xuống giường, Tuệ Bình cũng lười biếng mà nằm trên giường mình.

Đèn trong phòng đều đã tắt.

Im ắng, hai người không nói gì, nhưng đều biết đối phương chưa ngủ.

“Tuệ Bình, có phải ngươi có chuyện muốn nói không?”

Kinh Trập trở mình nhìn giường kế bên, y vừa rồi cứ ẩn ẩn cảm giác Tuệ Bình giống như có chuyện muốn nói, chỉ là đến khi mọi người rời đi hắn vẫn nghẹn trong cổ họng.

Tuệ Bình giật mình, không nghĩ tới Kinh Trập nhạy bén như vậy. Nhưng nghĩ đến đó là y, lại không còn cảm thấy kỳ lạ nữa.

Tuệ Bình do dự hỏi, “Kinh Trập, việc Dung Cửu làm có nguy hiểm cho ngươi không?”

“Việc này vẫn chưa bại lộ, sao lại nguy hiểm được?” Kinh Trập cười nói, “Nếu tra ra được chứng cứ phạm tội, vậy cứ trực tiếp đưa tới Thận Hình Tư, sẽ không ai biết ta làm đâu.”

Tuệ Bình chần chờ chút, một lát sau, mới lại nói: “Ngươi hình như rất tin tưởng Dung Cửu.”

Kinh Trập hơi kinh ngạc, lăn qua lăn lại trên giường, “…… Vì sao lại nói như vậy?” Chẳng lẽ cảm xúc của y đã rõ ràng như vậy, không chỉ Minh Vũ, ngay cả Tuệ Bình cũng nhìn rõ vậy sao?

Tuệ Bình chậm rãi nói: “Ta kỳ thật là, đoán. Trước đây, cho dù ngươi gặp phải chuyện lớn nhỏ gì, ngươi cũng đều tự giải quyết, rất ít khi đề cập với Dung Cửu.”

Kinh Trập không quá thích xin giúp đỡ từ những người khác.

Mặc kệ gặp phải chuyện gì, chỉ cần có thể tự mình xử lý, thì không nói hai lời. Có đôi khi, những việc đã xảy ra rồi, khi có kết quả điều tra, bọn họ mới biết được, thì ra Kinh Trập từng xảy ra chuyện như vậy.

Giống như chuyện của Hoàng gia.

Nếu không phải Càn Minh Cung ban thưởng xuống, bọn họ sợ là cả đời cũng không biết trên người Kinh Trập có ẩn tình như vậy.

Y đã quen với điều đó.

Ngoại trừ việc thân thiết với Minh Vũ ra, hầu hết thời gian, cho dù bằng hữu bên cạnh y không ít, nhưng y vẫn trông có vẻ cô đơn.

Kinh Trập trầm mặc, bắt đầu nghĩ đến những việc gần đây.

Từ trước, y rất ít kể về những phiền lòng của mình cho Dung Cửu.

Nhưng gần đây, y sẽ chủ động kể những chuyện làm y hoang mang Dung Cửu, như chuyện của sứ thần ở Thượng Ngu Uyển, hay là lần điều tra Khang Mãn này.

Việc này đối với Dung Cửu mà nói là dễ như trở bàn tay.

Nhưng Kinh Trập lại khó mở miệng nhờ vả, còn là việc khó nữa. Y rất ngại nhờ người khác làm giúp việc gì, ngoại trừ Minh Vũ.

Mà hiện tại, thái độ của y với Dung Cửu còn khác biệt hơn nữa.

Kinh Trập nghe Tuệ Bình nói xong, nhịn không được chớp chớp mắt, lâm vào trầm tư.

Là bởi vì…… Y càng ngày càng buông bỏ cảnh giác với Dung Cửu, càng thêm tín nhiệm hắn sao?

Dựa núi núi sập, dựa người người đi.

Ỷ lại người khác là một điều cực kỳ ngu xuẩn.

Điều này sẽ khiến người ta trở nên mềm yếu vô lực.

…… Ha, bất tri bất giác, y đã bắt đầu làm chuyện ngu xuẩn rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co