Có thai
Sau hôn lễ, Mỹ Linh dành nữa tháng đi tuần trăng mật cùng Minh Tuyết, tháng ngày yên bình cứ thong thả trải qua, nàng cũng bớt đi phần nào nỗi lo.
Hạnh phúc sẽ trọn vẹn hơn với Mỹ Linh nếu được cùng nàng thân mật, bởi từ lần đầu tiên của hai người đến bây giờ thì đã hơn một tháng cô không được đụng đến nàng. Mỗi lần lửa tình được khơi lên thì nàng tìm cách thoái thác, buộc cô phải nén, ức sắp chết cô rồi.
Mỹ Linh nghĩ, có lẽ, tất cả là do mình, chính cô đã khiến nàng sợ. Bởi vì hôm đó Mỹ Linh đã say, mọi việc đều làm theo cảm tính, thân thể của Minh Tuyết vốn không khoẻ bằng cô nên đã gây ra nỗi sợ cho nàng. Vì vậy, Mỹ Linh sẽ đợi, đợi nàng chấp nhận cô một lần nữa.
Nếu Mỹ Linh biết, không phải lỗi do cô.... thì cô có chấp nhận Minh Tuyết một lần nữa hay không?
Vì không muốn Minh Tuyết cực nhọc, Mỹ Linh muốn cho nàng thôi việc, giao toàn bộ quyền lợi của MP (nhãn hàng thời trang của hai chị ớ, lâu quá sợ mọi người quên nên tui nhắc lại) cho Phương Thanh, nhưng vì là công việc yêu thích, Minh Tuyết không đồng ý từ bỏ nên cả hai cùng thỏa thuận sẽ để nàng làm việc tại nhà về mảng thiết kế. Khi có việc cần mới ra ngoài.
Tuần trăng mật đã kết thúc, Minh Tuyết cùng Mỹ Linh dĩ nhiên sẽ ở cùng nhau, chỉ tội Phương Thanh phải chia tay bạn cùng phòng hơn 10 năm của cô.
Bởi vì, người thân của Minh Tuyết đều đã mất sớm chỉ còn lại mỗi nàng nên ba nàng trước khi qua đời đã bán đi căn nhà, với số tiền ít ỏi để cậy nhờ người bà con xa của mẹ nàng chăm sóc con gái mình nên gia đình Phương Thanh coi nàng cũng như thành viên trong gia đình, Phương Thanh cùng nàng là chị em tốt của nhau. Sở dĩ ngày quan trọng của nàng không có mặt người lớn cũng do bọn họ cũng đã lớn tuổi nên không tham dự được.
Dạo này, trong người Minh Tuyết cứ thấy mệt mỏi, tâm tình cũng khác thường, không những nàng mà Mỹ Linh cũng biết rõ điều đó. Dạo này nàng ăn rất ít, thân thể cũng có chút gầy đi. Nhưng đặc biệt lại thích ngủ a... Công việc trong công ty lại bận bịu, Mỹ Linh lại không đủ thời gian quan tâm nàng nhiều hơn, Minh Tuyết hiểu chuyện cứ bảo không sao. Đỗ gia luôn luôn có bác sĩ tư, có thể trực tiếp đến khám nhưng nàng lại nhất quyết không chịu bởi vì có một chuyện mà Minh Tuyết không để Mỹ Linh biết đó là nguyệt sự của nàng đã trễ một tuần nay. Minh Tuyết luôn trấn an mình rằng đó chỉ là do nàng căng thẳng quá độ, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Như thường ngày, Mỹ Linh đánh thức nàng bằng một nụ hôn ấm áp
Minh Tuyết mở mắt, nhìn khuôn mặt phóng đại của cô, đôi mắt đen láy ấy cũng chăm chú nhìn nàng, bàn tay thon dài đang vuốt ve má nàng
"Sắc mặt em dạo này không tốt lắm" Mỹ Linh đau lòng nói
Minh Tuyết mỉm cười
"Không sao, em thấy vẫn bình thường mà. Linh lo lắng quá nhiều rồi!"
"Không bình thường chút nào, để chú Lí khám cho em đi"
Minh Tuyết ngồi dậy, lắc đầu
"Không cần thiết đâu, rất phiền chú ấy. Nào,Linh đợi em một chút, em xuống lầu ăn sáng cùng Linh, Linh còn phải đi làm nữa đó"
"Em muốn ngủ, có thể ngủ thêm chút nữa đi, dạo này Linh thấy em cứ thích ngủ, nhưng mà sao lại không chịu ăn a?" Mỹ Linh cười cười
Minh Tuyết bỉu môi
"Em có ăn mà. Không sao đâu, hôm nay em rảnh rỗi, lúc Linh đi làm sẽ ngủ sau"
"Con sâu ngủ" Mỹ Linh cạ cạ trán Minh Tuyết, nở nụ cười cưng chiều với nàng
Minh Tuyết cũng cười tít mắt,
"Đợi em một chút"
Nàng nhanh chóng đi vào nhà tắm, Mỹ Linh ngoái đầu nói vọng vào
"Đợi em suốt mười mấy năm rồi mà. Một chút có là bao"
Sau đó, cả hai dắt tay nhau xuống lầu, tay trong tay, rất tình tứ
Hôm nay có món cháo hải sản thơm nức mũi do thím Trần -có thể coi là quản gia của Đỗ gia- chuẩn bị
Vì không để Mỹ Linh lo lắng, Minh Tuyết vẫn cố ăn một chút, mặc dù thức ăn rất ngon nhưng không hiểu vì sao nàng lại không thể ăn ngon miệng.
Đặc biệt hôm nay, trong người nàng mệt mỏi đến kì lạ, mùi thức ăn khiến nàng cảm thấy choáng váng, buồn nôn
"Ụaa" Minh Tuyết dùng tay che miệng mình lại
"Tuyết, em sao vậy?" Mỹ Linh lo lắng hỏi han
Trên trán nàng đã lấm tấm mồ hôi, Nàng lắc đầu
"Em không sao, em muốn nghỉ ngơi một chút, Linh ăn rồi đi làm cẩn thận nhé"
Nàng đứng dậy, chậm chạp bước đi
"Để Linh dìu em lên" Mỹ Linh cũng đứng dậy, đi nhanh về phía nàng
"Em không sao mà, Linh mau ăn rồi đi làm đi, em tự đi được" Minh Tuyết gỡ tay cô ra, phất phất tay, ý bảo cô mau đi ăn
"Ukm, cẩn thận"
Mỹ Linh quay sang nói với tiểu Ngân -cháu gái của thím Trần vừa lên thành phố để đi học, vì muốn kím thêm thu nhập sẵn tiện còn có chỗ để ở nên cô mới đến đây-
"Em đi pha cho chị Tuyết một ly sữa đi"
"Dạ" cô bé ngoan ngoãn đáp
Mỹ Linh đi lại chiếc ghế, ngồi xuống, mắt không rời khỏi nàng.
Minh Tuyết đã bước đến gần cầu thang
@@@@
Một mảng tối ập đến bất chợt, Minh Tuyết cảm thấy Mỹ Linh đang gọi tên mình, giọng nói cô cũng bắt đầu yếu đi theo tâm thức của nàng
"Minh Tuyết, Minh Tuyết, em đừng làm Linh sợ, Minh Tuyết......gọi bác....."
Trong giấc ngủ, nàng mơ thấy....
Lúc nàng 6tuổi, ba mẹ nàng đều qua đời, xung quanh nàng bỗng không còn ai, không có gia đình nào xuất hiện để cưu mang nàng, không có một Bùi Thị Phương Thanh nào làm bạn tri kỷ của nàng, dĩ nhiên nàng cũng không tài nào xuất hiện trước mặt Mỹ Linh.
Trong nỗi đau vô tận ấy, Minh Tuyết từng bước, từng bước đi trên con đường dài vô tận đầy một mảng u buồn, người người đi ngang, không một ai để ý đến một bé gái da dẻ trắng trẻo, đôi má phúng phính đang dính đầy nước mắt.
Một người phụ nữ trung niên xuất hiện, dùng những lời lẽ ngon ngọt dẫn dụ nàng đi theo, vốn định rằng sẽ bắt nàng để bán nội tạng, nhưng vì nhận thấy dung nhan đẹp khác người của nàng khi lớn, bà quyết định giữ nàng lại, xem nàng như kẻ hầu không lương mà hành hạ sai khiến đủ kiểu
Sau nhiều năm nhẫn nhục, cuối cùng Minh Tuyết cũng là một cô gái xinh đẹp, trắng trẻo mặc dù có chút gầy gò, càng lớn, bà ta càng không dám đánh nàng vì sợ người nàng đầy vết thương, làm sao để bà ta "chào hàng"
Một thiếu nữ từ nhỏ đã không được bảo bộc, mang theo nỗi sợ hãi nhưng cũng đầy ngây thơ đã bị bọn họ dụ dỗ bắt làm gái bán hoa, mua vui cho những tên xấu xa.
Một ngày, Minh Tuyết phát hiện mình có mang, không biết phải làm thế nào, nàng cũng không dám nói ra vì nàng cũng tự hiểu, giết đi một tinh linh chưa có hình hài là vô cùng tội lỗi, đành ngậm ngùi che giấu, đêm đêm vẫn phải phục vụ cho các tên đầu hói bụng bia
Nhìn "người con gái tên Minh Tuyết" trong giấc mơ, nàng lại cảm thấy mình thật may mắn khi vẫn còn có gia đình của Phương Thanh, định mệnh lại khiến cho nàng gặp được Mỹ Linh, cô cho nàng những thứ khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Một giấc mơ chỉ bằng thị giác giờ đây đột nhiên nàng cảm thấy được cả thính giác và khứu giác.
Tiếng thủy tinh vang vọng cho thấy sự vỡ tan tát, mùi rượu nồng lên khiến người không biết uống rượu liền sẽ thấy say.
Tò mò
Tâm thức bắt nàng phải mở mắt, ánh mặt trời chiếu tà màu đỏ cam làm nàng có chút loá mắt.
Thì ra Minh Tuyết đã bất tĩnh một ngày
Minh Tuyết đảo mắt quanh phòng, thân ảnh đẹp đẽ của người phụ nữ nàng yêu dáng vẻ đầy mệt mỏi, sắp đứng không vững đang đưa lưng về phía nàng quần áo cũng xốc xếch không vào nếp, hơi thở cô đầy nặng nhọc, dù cách xa, Minh Tuyết vẫn cảm thấy được mùi rượu từ cô.
Chuyện gì xảy ra vậy? Mỹ Linh thân hình cao ráo, chỉnh chu, khuôn mặt đầy sức sống của nàng đâu mất rồi.
Minh Tuyết khẽ gọi một tiếng
"Mỹ Linh"
Cổ họng nàng truyền đến một cảm giác đau rát, khô khan bức người
Mỹ Linh quay đầu nhìn nàng
"Đã tỉnh?"
Đôi mắt Mỹ Linh đỏ ngầu như có tia máu, không còn ôn nhu như trước. Vỹ Dạ cảm thấy lưng có hơi lạnh, một nỗi sợ dâng lên
"Linh sao vậy?"
Mỹ Linh nhếch mép một cái, xoay lưng nhặt lấy tấm ảnh nhỏ của hai người, ngày thường vẫn còn để ở trên chiếc bàn bên cạnh giường ngủ, vài phút trước đã bị Mỹ Linh làm vỡ kính.
Mặc kệ những mảnh kính còn vương trên khung ảnh, tay cô thật chậm mang theo mấy phần lực. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn, lạnh lẽo cứa vào bàn tay mỏng da, thon dài của cô.
Từng lỗ chân lông bắt đầu co lại, Minh Tuyết cảm thấy rùng rợn, điều này với nàng còn đáng sợ hơn phim kinh dị, hơn cả, Minh Tuyết vô cùng đau lòng vì hành động ngu ngốc của cô.
"Linh say đến ngốc luôn rồi à?"
Nàng lay động cơ thể mỏi nhừ của mình, bắt nó phải rời giường, đi nhanh đến chỗ cô
Mỹ Linh nhìn xung quanh mình chỉ toàn mảnh vợ thủy tinh, giọng nói lạnh lẽo cất lên, Mỹ Linh đưa lòng bàn tay về phía nàng
"Đừng đến gần tôi?"
Minh Tuyết khựng người lại, như sắp hoá đá
'tôi'? Từ lúc gặp nhau đến bây giờ, lần đầu tiên Mỹ Linh lại dùng từ ngữ xa cách với nàng như vậy. Tim nàng chợt thắt lại, đau quá!
"Linh làm sao vậy? Có chuyện gì nói em nghe được không? Tay Linh đang chảy máu..."
Nếu như nói ra có thể giải quyết được thì sao?
Mỹ Linh dời tầm mắt từ bức ảnh sang người nàng, tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm ảnh, tấm ảnh xinh đẹp giờ đây đã loang lổ vết máu tươi. Sắc mặt cô vẫn lạnh, giọng nói cũng lạnh lẽo
"Cái thai đó của ai?"
Còn tiếp
Bão cấp 17 giật cấp 18 chuẩn bị ập tới gòi ;))
Tui ngoi lên đăng chap cho mn nek 😆
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co