Chương 3
Sau khi trả lời tin nhắn của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến chú ý tới Giang Phàm đang gọi điện thoại ở ghế lái phụ. Giọng chị rất nhẹ: "Ừ, phải hai tiếng nữa tôi mới xong việc, chắc sẽ không tới kịp đâu. Hay để tôi gọi điện cho mẹ rồi nhờ bà tới họp phụ huynh cho Lâm Lâm nhé."
Tiêu Chiến nói: "Tôi đang không vội, để tôi đưa chị tới trường học trước."
Giang Phàm quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, chị không nghe rõ lời anh nói.
Tiêu Chiến: "Tôi sẽ đưa chị tới trường để tham gia cuộc họp phụ huynh trước rồi nhờ thư ký đưa một chiếc xe khác qua đây."
Giang Phàm báo lại với đầu bên và nói chị sẽ đón con gái. Sau khi kết thúc cuộc gọi, chị bảo: "Cảm ơn Tiêu tổng."
Vừa nãy chồng trước gọi tới, nói hôm nay con gái biết chị sẽ về, muốn chị tới họp phụ huynh. Con gái đã lên lớp ba, thế mà chị lại chưa bao giờ họp phụ huynh cho bé.
Trước khi ly hôn, chị vốn đã bận rộn, sau khi ly hôn, hình như chị lại càng bận rộn hơn.
Lúc Tiêu Chiến đến trước cửa trường học, một chiếc xe khác cũng đã có mặt. Anh không để tài xế đi theo mà tự mình lái xe rời đi.
Khi đi ngang qua một khu trung học, có một đôi tình nhân nhỏ đang đùa giỡn ở ven đường. Hai người cõng nhau, hai người đều mặc đồng phục, hình như nam sinh trêu chọc nên ngườ kia đánh lên vai nam sinh.
Nhìn hình ảnh quen thuộc này, Tiêu Chiến hoảng thần trong nháy mắt. Anh chợt nhớ tới thuở niên thiếu của anh cùng Vương Nhất Bác.
Ô tô lướt qua đôi học sinh, anh thu tầm mắt lại, nhìn về con đường ở phía trước.
Trong lúc chờ đèn đỏ, anh gửi tin nhắn: [Tối nay em muốn ăn gì?]
Vương Nhất Bác xem di động, Tiêu Chiến hỏi cậu muốn ăn gì ư?
Đương nhiên là muốn ăn đồ anh làm rồi.
Cậu vừa gõ hai chữ vào khung chat thì Trác Thành đẩy cửa tiến vào: "A Bác, còn phải mất bao lâu nữa? Hay để mình hủy quách đi cho rồi, không phải chỉ tốn phí bồi thường cho việc vi phạm hợp đồng thôi sao! Chúng ta không thiếu tiền, thưởng cho cậu ta luôn đi, anh đây không đùa với cậu ta nữa, cậu ta là cái thá gì chứ!"
Trác Thành tức giận đặt mông ngồi cạnh cậu, chuyển màn hình máy tính về phía mình. Vẫn là chùm ảnh hồi nãy, lúc này Hải Nam không ngại mặt nhỏ lại chê mặt lớn.
Khi cậu ấy nhận được điện thoại của người đại diện, cậu ấy chỉ hận không thể chửi ầm lên.
Lớn đâu, lớn ở chỗ nào?
Vương Nhất Bác ngừng nhắn tin, cười cười khuyên lơn: "Uống chút nước đá để giải tỏa cơn tức đi."
Trác Thành tỏ vẻ không thể tin nổi: "Cậu thực sự muốn sửa hả? Đống ảnh này đã bị gửi trả lần thứ ba rồi đấy! Cậu không nhìn ra à, rõ ràng Hải Nam đang cố ý gây sự! Cậu ta ỷ vào Lưu Hải Khoan ..."
Vương Nhất Bác không muốn nghe thấy tên của người kia, cậu ngắt lời Trác Thành đúng chỗ: "Cậu có biết phải dùng biện pháp gì để đối phó với loại người như Hải Nam thì mới có thể khiến cậu ta tức giận không?"
Trác Thành giật mình, lập tức hiểu ý, thuận theo lời cậu hỏi: "Dùng biện pháp gì?"
Vương Nhất Bác: "Hiện tại để cho cậu ta thoải mái phun sạch oán khí, sau đó trả lại cho cậu ta gấp bội!"
Trác Thành: "..."
Cậu duỗi tay xoay màn hình máy tính lại: "Vậy nên... Mình nhất định sẽ sửa ảnh thật tử tế."
Trác Thành: "Nếu cậu ta vẫn không hài lòng, lại khăng khăng muốn cậu sửa thêm lần nữa thì sao? Cậu thực sự sẽ để cậu ta tùy ý đùa giỡn cậu trong lòng bàn tay à? Cậu ta hành hạ cậu như vậy nhất định là vì Kiều Cẩn. Kiều Cẩn đã ăn quả đắng mà vẫn có tinh thần đi tra tấn cậu cơ đấy."
Vương Nhất Bác cười: "Mình sẽ tự có cách để đối phó với cậu ta. Mình làm việc tiếp đây, cậu về trước đi."
Trác Thành thở dài thườn thượt: "Về nhà cái rắm ấy, mình vừa nhận được điện thoại của tổng biên tập bên tạp chí Mỹ Ngư xong. Theo kế hoạch, bên đó vốn muốn chụp trang bìa kỷ niệm một năm của số đặc biệt vào cuối tuần, thế mà giờ lại nói muốn chụp luôn vào ngày mai. Mình phải đi sắp xếp chút đã."
"Ngày mai sao?" Vương Nhất Bác nhíu mày.
"Ừ."
Cậu gật gật đầu, hỏi tiếp một câu: "Lần này là vị minh tinh nào thế?"
Trác Thành nhìn cậu chằm chằm nhưng không lên tiếng.
Vương Nhất Bác chớp mắt mấy cái: "Không phải là Hải Nam đấy chứ?"
Trác Thành lắc đầu, vẫn không nói chuyện, biểu cảm vừa phức tạp vừa kỳ dị.
Vương Nhất Bác cảm thấy không ổn, nói ra cái tên mà mình không muốn nhắc tới nhất: "Là Kiều Cẩn à?"
"E hèm." Trác Thành nói: "Đoán xem còn có ai nữa nào? Cho cậu một gợi ý nhé, ảnh – đế."
Vương Nhất Bác khẽ biến sắc, ảnh đế...
"Là Cố Tiêu sao?"
Giọng nói đồng tình của Trác Thành truyền tới: "Chúc mừng cậu, trả lời đúng rồi."
Lại cứ phải là Cố Tiêu.
Nhắc tới Cố Tiêu cùng Lưu Hải Khoan, ân oán chuyện xưa giữa bọn họ thật sự là... Khó nói hết bằng một lời. Cậu bưng cốc lên uống một ngụm cà phê, hương vị cà phê đắng ngắt.
Thật lâu sau, cậu đột nhiên phản ứng kịp: "Vì sao phải chụp luôn vào ngày mai?"
"Tổng biên tập nói tuần sau Kiều Cẩn có việc tại New York nên không theo kịp lịch trình." Trác Thành nhún vai: "Cậu biết đấy, bây giờ người ta có tiếng tăm rồi."
Vương Nhất Bác nhíu mày: "Cậu ta thì có việc khỉ gì?"
A, nói dễ nghe thật, còn không phải bởi vì Tiêu Chiến đã trở về, cậu ta ghen ngược với chính quá khứ của bản thân và Tiêu Chiến nên mới nghĩ cách chiếm đoạt thời gian của cậu sao.
Thật chẳng thú vị chút nào.
Trác Thành vỗ vai cậu: "Cậu cứ làm việc đi, mình ra ngoài sắp xếp công việc chụp hình ngày mai đây, bảy giờ sáng mai phải có mặt tại studio rồi."
Bảy giờ sáng?
Điên rồi à!
Vương Nhất Bác bình phục tâm trạng phập phồng, tiếp tục công việc còn dang dở. Di động trong tay đột nhiên rung lên, cậu xoa bóp huyệt thái dương, xem trí nhớ này, còn chưa trả lời Tiêu Chiến là muốn ăn gì tối nay đâu.
Cậu mở màn hình, nhìn thấy tin nhắn Tiêu Chiến gửi đến, máu khắp toàn thân dồn lên đầu.
Anh đáp lại cậu như thế này: [Không phải lúc nào dùng bữa xong em cũng ăn anh sao?]
Cậu nhìn đoạn đối thoại ở phía trên, không biết bản thân đã trả lời anh hai chữ [Ăn anh] tự lúc nào.
Vương Nhất Bác chớp chớp mắt, cậu vốn định viết là: [Ăn mì sốt tương anh làm], nhưng vừa gõ hai chữ thì Trác Thành lại vào phòng, sau cũng không biết mình gửi tin đi từ bao giờ.
Cứ như thể cậu đang thèm khát lắm không không bằng.
Vương Nhất Bác đành phải trả lời lại một lần nữa: [Em muốn ăn mì sốt tương anh làm.]
Tiêu Chiến đồng ý.
Cậu cất di động rồi tiếp tục làm việc.
Khi sửa xong ảnh chụp đã là tám giờ hai mươi phút, Vương Nhất Bác duỗi người một cái, lại nhỏ vài giọt thuốc mắt, đôi mắt thoải mái hơn rất nhiều. Cậu đóng file toàn bộ ảnh chụp, sau khi tải lên mạng xong, cậu để lại lời nhắn ở trong mail.
[Bây giờ mặt không lớn cũng không nhỏ, nhìn rất đẹp. Nếu cậu vẫn cảm thấy không vừa lòng thì hãy gửi lại cho tôi, ngày mai tôi sẽ đăng bức ảnh đã qua ba lần chỉnh sửa lên Weibo để trưng cầu ý kiến của fan xem nên sửa thế nào mới là hoàn mỹ. Dù sao thẩm mỹ đại chúng mới là quan trọng nhất, cậu nói có đúng không?:)]
Câu chữ dịu dàng, ẩn bồ dao găm, sặc mùi uy hiếp.
Rất nhanh, cậu nhận được lời đáp từ người đại diện của Hải Nam: [Hải Nam rất hài lòng, Vương đại nhân vất vả rồi.]
Vương Nhất Bác xóa tin nhắn, trực tiếp tắt máy, nhét di động vào trong túi, võ trang đầy đủ rồi thẳng tiến xuống lầu. Ra khỏi tòa nhà, xe của Tiêu Chiến đã đứng trước cổng chính; cậu gần như chạy chậm xuống bậc thang.
Thấy cậu xuất hiện, Tiêu Chiến mở cửa xuống xe, tiện tay cầm hoa hồng trên ghế lái phụ. Vương Nhất Bác nhìn quanh một vòng theo bản năng:"Anh đỗ xe ở đây đón em mà không sợ bị chụp phải à?"
"Em là chồng của anh mà, bị chụp cũng có sao đâu." Anh đưa hoa cho cậu.
Anh không công bố chuyện tình cảm cùng hôn nhân nhưng cũng không cố ý giấu giếm điều gì, chỉ là anh không thích chính bản thân mình bị phơi bày trước tầm mắt của công chúng mà thôi.
Nhưng khi Vương Nhất Bác càng ngày càng nổi tiếng, sớm muộn gì chuyện kết hôn ngầm của họ cũng sẽ bị truyền thông đào ra. Bản thân anh thấy không cần phải tận lực che giấu chuyện kia, cứ thuận theo tự nhiên là được.
Vương Nhất Bác nhận hoa, ôm cổ anh rồi hôn lên gò má anh một cái: "Cảm ơn chồng lớn nhé." Sau mỗi chuyến công tác, lúc nào anh cũng mua chín mươi tám đóa hồng cho cậu. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng anh chưa từng quên một lần nào.
Tiêu Chiến nhận lấy túi của cậu, lại chìa tay ra: "Đưa hoa cho anh nào."
Đặt hoa cùng túi ở ghế sau, anh xoay người ôm cậu vào lòng: "Sao em mặc ít thế, không thấy lạnh à?"
"Nếu mặc nhiều hơn thì anh sẽ không ôm được em đâu." Vương Nhất Bác ngẫn đầu lên, mũi đến gần miệng anh ngửi ngửi.
Tiêu Chiến nói: "Anh không hút thuốc."
"Ba tháng nay cũng không hút điếu nào chứ?"
"Chưa từng hút qua."
Vương Nhất Bác gật gật đầu, xem như vừa lòng với câu trả lời của anh.
Cậu chăm chú nhìn vào mắt anh, anh rất ít khi tới đón cậu vào lúc tan tầm, đặc biệt là nửa năm gần đây, có đôi khi anh bận tới mức ngay cả một cuộc điện thoại cũng quên gọi cho cậu.
Vào ngày triển lãm ảnh chụp lần thứ nhất của cậu diễn ra, anh cũng không tham dự.
Thế nên, khi anh tới đón mình, cậu cũng có chút thụ sủng nhược kinh.
Vương Nhất Bác vòng tay qua cổ Tiêu Chiến: "Đã ba tháng nay chúng ta không gặp mặt, có hai ngày không gọi điện thoại... Em còn tưởng anh vui tới mức quên trời quên đất rồi chứ." Giọng cậu nom không quá vui vẻ.
Tiêu Chiến nhìn cậu, giải thích: "Ngân hàng đầu tư nhiều hạng mục IPO lớn cùng một lúc quá, tập đoàn Trung Xuyên cũng vừa thực hiện một vụ thu mua xuyên quốc gia, mà công ty Internet của Tưởng thị cũng được đưa ra thị trường nên bên nào anh cũng bận cả."
Ngân hàng đầu tư là do chính anh thành lập, tập đoàn Trung Xuyên là của nhà họ Tiêu, Tưởng thị là công ty của cô anh.
Vương Nhất Bác cũng không trách móc quá nặng nề, bởi vì chính cậu cũng bận rộn.
"Em lên xe đi, bên ngoài lạnh lắm." Dứt lời, anh cởi áo của mình, khoác lên người cậu.
Vương Nhất Bác đẩy tay anh ra: "Đừng mặc cho em, phiền phức lắm, tí lên xe lại phải cởi ra."
Anh lạnh giọng: "Em mặc vào đi."
Vương Nhất Bác đành phải khoác áo của anh, vòng qua ghế lái phụ rồi mở cửa ngồi vào. Nhiệt độ bên trong vừa đủ ấm, có mùi nước hoa nhàn nhạt thoảng qua, vẫn là lọ mà cậu mua từ mấy tháng trước.
Tiêu Chiến ném áo khoác mà cậu vừa cởi lên ghế sau, cài dây an toàn giúp cậu: "Không hỏi chuyện tấm hình trên Weibo giữa anh và Kiều Cẩn hả?"
Vương Nhất Bác nhìn anh vài giây, có phần cao giọng: "Còn chưa sánh bằng buổi công chiếu phim lần đầu tiên đâu, mượn danh tiếng của anh để tăng độ nổi tiếng cái quỷ gì, vẫn chưa có kẻ nào dám dùng quy tắc ngầm với cậu ta đúng không? Thế nên em hỏi hay không thì có khác gì đâu?"
Sắc mặt Tiêu Chiến trầm xuống, anh mím chặt môi, nhìn cậu chằm chằm. Không chống đỡ nổi ánh mắt chất vấn của anh, cậu quay đầu nhìn về phía kính chắn gió.
Tiêu Chiến vẫn chưa rời mắt khỏi cậu: "Không phải trước đó em cũng đồng ý, tỏ vẻ không có vấn đề gì sao, nếu mất hứng thì sao không nói với anh?"
Vương Nhất Bác yên lặng vài giây rồi mới nói: "Trưởng bối nhà họ Tiêu cùng nhà họ Kiều đều nhờ anh giúp Kiều Cẩn như vậy, nói cậu ta vừa mới tiến vào giới giải trí, cần người chống lưng, cần sự nổi tiếng, em còn có thể nói gì? Nếu em tỏ vẻ mất hứng, cuối cùng người khó xử vẫn là anh, nếu em nói không đồng ý, bố sẽ càng ghét em thêm!"
Trước đây, cậu uyển chuyển cầu toàn chỉ vì muốn giành được một chút hảo cảm của trưởng bối nhà họ Tiêu, không muốn Tiêu Chiến phải khó xử giữa cậu và người nhà, nhưng bất kể cậu làm gì, cái nhìn của bọn họ đối với cậu cũng không thay đổi chút nào.
Bố Tiêu vẫn luôn không xem trọng cậu, trước giờ đều là như vậy, đặc biệt là đối với nghề chụp ảnh của cậu, nói cậu suốt ngày chỉ lăn lộn trong vòng giải trí.
Tiêu Chiến trào phúng: "Hiện tại em ngừng theo dõi Kiều Cẩn thì lại không sợ làm anh khó xử, không sợ khiến bố chán ghét nữa à?"
Ánh mắt của Vương Nhất Bác rơi trên người anh, giọng cậu nửa đùa nửa thật: "Lúc đó em ngốc nghếch, hiện tại em thông minh hơn rồi. Chẳng phải chỉ cần em không thừa nhận là em làm rồi cứ dựa hơi anh là được sao? Dù gì anh cũng sẽ thiên vị em mà."
Tiêu Chiến đưa tay xoa đầu cậu, giọng anh dịu đi không ít: "Sau này em đừng để chính mình uất ức nữa."
Vương Nhất Bác "Ừ" một tiếng.
Tiêu Chiến bắt đầu khởi động ô tô, cậu vẫn nhìn anh không chớp mắt.
"Làm sao thế?" Anh nghiêng đầu, hỏi.
Vương Nhất Bác lắc đầu, không nói chuyện.
Vừa gặp lại sau khi xa cách nhau thật lâu, ngay cả một cái hôn anh cũng không cho cậu, việc này chứng tỏ điều gì?
Cậu không kiềm nổi mà nghĩ tới triển lãm ảnh chụp lần thứ nhất của cậu vào hai tháng trước; anh không có mặt, lấy lý do là bận việc.
Anh không biết, cậu mong mỏi nhất sự có mặt của anh.
Nhưng anh không xuất hiện.
Cậu quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Trong xe rất yên tĩnh, có thể nghe rõ cả tiếng hô hấp của hai người. Ngoài xe, đèn đường vừa sáng, dòng xe đông nghịt, biển người chen chúc.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày cậu đều bận rộn đến nửa đêm. Về đến nhà, khi đầu đau tới mức không ngủ nổi thì cậu sẽ nghĩ ngợi lung tung, cũng thường xuyên tự hỏi chính mình, tình yêu đã trải qua mười một năm thì sẽ còn lại cái gì?
Nghĩ tới đây, Vương Nhất Bác không khỏi thở dài dưới đáy lòng. Trong hôn nhân của hai người, gặp nhau quá sớm dường như cũng không phải là một chuyện quá may mắn.
Cậu chợt quay đầu: "Tiêu Chiến, chúng ta sẽ ly hôn sao?"
Tiêu Chiến liếc cậu, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Thấy anh không có ý định trả lời, Vương Nhất Bác quay đầu nhìn về phía ngoài xe, trên cửa kính phủ một tầng hơi nước lờ mờ, tầm mắt cậu dần mờ đi.
"Điềm Điềm, mười một năm trước em thường xuyên hỏi anh, có phải sẽ có một ngày chúng ta chia tay hay không, hình như anh đã từng nói với em không dưới một lần, giữa chúng ta sẽ không có chuyện chia tay."
Giọng nói trầm thấp của anh khiến cậu có chút ngơ ngẩn, lại có chút an ổn vô hình.
Cậu nhìn anh, thì ra anh vẫn còn nhớ bọn họ đã ở bên nhau mười một năm.
Vương Nhất Bác phủ tay mình lên mu bàn tay của anh, không khỏi xúc động: "Em thấy mình như đang già đi vậy."
Đặc biệt là gần đây, lúc nào cậu cũng đa sầu đa cảm.
Nếu là trước kia, cậu đã không rảnh để nghĩ về những chuyện mịt mùng này.
Tiêu Chiến rút tay ra rồi nắm chặt tay cậu, cùng đặt tay của cả hai lên tay lái. Anh nói: "Trong mắt anh đều giống nhau cả, em vẫn là Vương Nhất Bác của tuổi mười bảy."
Vương Nhất Bác bật cười: "Lại bắt đầu lừa em đấy! Rõ ràng em cũng đã hai mươi tám rồi, không trang điểm, không muốn ra khỏi cửa, mỗi ngày đều muốn mặc quần áo rực rỡ để giả bộ nai tơ, Vương Nhất Bác của tuổi mười bảy không như vậy đâu."
Anh không tiếp lời cậu, mắt anh nhìn gương, dừng xe ở bên lề đường.
"Làm sao thế?" Vương Nhất Bác hỏi.
"Em không biết là mình phát sốt à?" Lúc nắm tay cậu anh đã cảm thấy hơi nóng, tưởng là do nhiệt độ ở trong xe, nhưng sau lại cảm thấy bất thường, không phải nóng, mà là như thiêu đốt.
Tiêu Chiến vươn tay sờ lên trán cậu, trán nóng bừng bừng, giọng của anh rất: "Em đã bao nhiêu tuổi rồi? Chính mình phát sốt cũng không biết sao?"
Anh vừa nói xong, Vương Nhất Bác cũng cảm thấy mình quá nóng, còn có chút rét lạnh.
"Vương Nhất Bác, anh đang hỏi em đấy!"
Khi anh gọi tên cậu, cũng chính là lúc anh đã mất hết kiên nhẫn.
Vương Nhất Bác: "Bắt đầu từ tối hôm qua em đã sốt rồi."
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào cậu nửa ngày, cuối cùng không nói thêm một lời nào. Anh nổ máy, quay đầu lái về phía bệnh viện.
Đến bệnh viện, từ việc đăng ký tới việc trả tiền thuốc men đều do Tiêu Chiến xử lý, cậu yên tâm thoải mái ngồi chờ trong phòng truyền dịch.
Tiêu Chiến giao bình dịch cùng ống kim cho y tá rồi tới chỗ đưa thuốc để chờ lấy thuốc nước đã qua pha chế.
Nhìn bóng lưng của anh, cậu không khỏi bùi ngùi. Người này không chỉ dùng tốt ở trên giường mà xuống giường cũng là thế.
Chỉ tiếc là hai năm này, số lần cậu có thể sử dụng anh thực sự quá ít.
Dịch đã được pha xong, Tiêu Chiến bưng dịch tới bàn y tá, Vương Nhất Bác cũng đến ngồi xuống, chờ y tá ghim kim.
Tiêu Chiến đưa tay phải của mình cho cậu theo thói quen. Lúc cậu cầm tay anh, hốc mắt cậu nóng lên. Khi ghim kim vào giữa đêm qua, cậu cũng vô thức muốn nắm lấy cánh tay này, nhưng khi đó, bên người chỉ là một mảnh trống không.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co