Truyen3h.Co

Lãng quên

Chap 12

kieuan11

Trần nhà màu trắng tinh là hình ảnh đầu tiên Draco nhìn thấy khi vừa mở mắt, cơn choáng váng do dùng bùa mê vẫn chưa hết tác dụng khiến cho trước mắt cậu hơi nhòe và mờ ảo đi. Cậu thấy bản thân hơi trống rỗng và quên đi chuyện gì đó, o giác sao?

"Draco!"

Cậu nghiêng đầu nhìn về phía âm thanh phát ra. Người đó là Narcissa, bà nhìn bằng một ánh mắt lo lắng, bên cạnh là Lucius và cha đỡ đầu Snape. Họ đều nhìn cậu chăm chú, ánh mắt cậu nhìn họ tĩnh lặng vô cùng, màu xám kia cũng trở nên âm u và lạnh lẽo.

Draco dưới sự giúp đỡ của Lucius mà chống tay xuống giường ngồi dậy. Dựa lưng vào thành giường cậu mới thấy rõ, nếu mình nh không lm thì đây là phòng bnh St.Mungo đi?

- Draco, con thấy thế nào?- Chất giọng hơi đều đều của Lucius vang lên.

- Con ổn thưa cha.- Cậu dừng một chút, quay sang hỏi ba người kia- Tại sao con lại ở đây? Con bệnh sao? Con nhớ bản thân mới thi xong OWls mà, không phải sao?

Dù là câu hỏi nhưng ngay cả ngữ điệu thắc mắc cũng không có, cứ đều đều nói những câu đó giống như câu trả lời kia có cũng được, không có thì cũng chẳng sao cả, đôi mắt kia vẫn lạnh tanh như cũ. Narcissa thấy con trai mình như vậy liền không nhịn được đỏ mắt lên, cổ họng nghẹn ngào. Lucius thì vẫn ổn hơn một chút nhưng cũng chỉ là mỗi khuôn mặt nghiêm khắc như vậy thôi, còn trong lòng Lucius đã loạn hết cả lên. Snape thì vẫn bộ dạng đó, chỉ có đôi mắt hắc diệu thạch kia cho thấy người đàn ông này đang sử dụng Bế Quan Bí Thuật.

Draco thấy mẹ mình đang nghẹn ngào kia cũng không có tâm trạng gì, t khi nào mình li như thế nh?

- Mẹ làm sao vậy? Mẹ không sao chứ?- Cậu hỏi.

Một câu hỏi thăm lo lắng nhưng lại lạnh lẽo đến tận cùng.

- K...Không sao, mẹ ổn, con đừng lo.- Narcissa cố nở nụ cười, lau đi giọt nước chực chờ rơi xuống nơi khóe mắt.

Draco thấy vậy cũng không hỏi, thấy họ không ai có ý định trả lời câu hỏi kia của cậu, cậu cũng chẳng để ý. Căn phòng im lặng đi, sự ngột ngạt bao trùm. Chẳng ai có ý định mở miệng nói điều gì. Mãi đến khi mí mắt Draco hơi nặng, Snape mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí này:

- Chúng ta trở về thôi. Draco đã không sao rồi.

Narcissa mỉm cười vuốt đầu con trai, hôn trán cậu. Cái hôn đó đáng lẽ phải ấm áp như trong trí nhớ của cậu nhưng bây giờ nó lại bình thường đến lạ. Draco hơi nheo mắt khó thấy, ti sao nh?

- Đợi con khỏe hơn, chúng ta sẽ đón con về. - Lucius.

Draco muốn mở môi cười chào họ nhưng môi cậu lại không hề nhúc nhích dù chỉ một độ cung nhỏ, chỉ có bộ mặt lạnh tanh đó, cười....nó như thế nào nh? Vì vậy cậu cũng chỉ gật đầu chào họ. Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại mình cậu, không tiếng động, yên tĩnh đến độ cậu có thể lắng nghe nhịp tim đều đều của mình, tay chạm lên vùng ngực, cảm nhận từng nhịp đập nhẹ kia, cậu nhẹ giọng nói:

- Sao lại đập chậm như vậy?

Cậu cũng không ý thức được câu hỏi đó có bao nhiêu kỳ lạ, chỉ đơn giản là thốt ra một câu hỏi vậy thôi.

-------
- Cậu đã làm xong hết rồi sao?- Lucius hỏi người đàn ông bên cạnh.

- Xong rồi.- Snape.

Bọn họ vì không muốn chuyện Draco bị Hanahaki truyền ra ngoài mà đã cố gắng chọn những y sư đáng tin cậy trong St.Mungo làm phẫu thuật cho cậu. Thế nên hầu hết ai cũng nghĩ cậu bị bệnh mà thôi chứ không rõ đó là bệnh gì. Nhưng hai người họ cũng không thể hoàn toàn tin tưởng đám y sư đó vì vậy họ buộc phải Obliviate đám người họ.

Lucius gật đầu cảm ơn Snape, đầu hơi mệt mỏi ngửa ra sau dựa vào thành ghế, mắt khép lại, cả người thả lỏng đi. Anh luôn như vậy, khi ở cạnh hắn anh sẽ không nhịn được thả lỏng cơ thể luôn căng chặt của mình. Biết rõ là không nên như vậy nhưng anh vẫn không từ chối được sự an toàn khi có hắn, cứ như vậy mà vô thức tiếp nhận nó.

Snape nhìn học trưởng của mình không phòng bị mà thả lỏng trên ghế, lại nhìn chồng giấy tờ trên bàn làm việc của anh, hơi nhíu mày. Ngồi xuống đối diện Lucius, mắt không rời anh, mở miệng hỏi:

- Dạo này nhiều việc lắm à?

- Ừm.- Âm thanh anh nhỏ nhẹ mang theo vài phần mệt mỏi.

Snape không nói gì, đứng dậy hướng cửa phòng đi. Lucius nghe tiếng bước chân thì mở mắt liền thấy hắn đi đến cửa, anh mở miệng hỏi, chất giọng này lại có vài phần nhỏ hơi vội khó nghe thấy:

- Cậu về à?

- Ừ.- Snape mở cửa, quay lưng lại nói- Anh nghỉ ngơi đi, không cần tiễn tôi. Ngủ ngon.

Lucius nghe câu nói "ngủ ngon" kia mà hơi ngẩn ngơ, khi ý thức được thì người kia đã đi mất, môi hơi cười, vui vẻ có nhưng đâu đó còn có sự chế giễu chính mình. Rt cuc thì tôi vn còn yêu cu, vn luôn như vy.

--------
Vài ngày sau, Draco trở về. Căn nhà vẫn như cũ, rộng rãi, sạch sẽ và vẫn mang đậm tính quý tộc, chỉ khác, việc cậu không còn xem nơi này là nhà mà thay vào đó đơn giản chỉ là một nơi để ở mà thôi. Một nơi cậu ở từ nhỏ đến lớn, không hề có một cảm giác dư thừa nào, chỉ có bình thường và bình thường.

Draco về đến nhà cũng không muốn bồi cha mẹ mình, bỏ lại một câu rồi lên phòng, không để ý sắc mặt họ tệ như thế nào.

Hai người bất lực nhìn cậu, song cũng chỉ mệt mỏi thở dài, bn h thì có th trông mong gì hơchứ.

Narcissa mở miệng phá tan bầu không khí này, tay nâng tách trà nóng, mắt chăm chăm nhìn những gợn lăn tăn trong tách:

- Luci, về vụ kia...chúng ta nên làm sao đây?

Lucius nghe thì trầm mặc không nói, ngón tay hơi mân mê đầu gậy, trong đầu không ngừng đề xuất ý kiến này rồi lại ngay bác bỏ nó.

Sau khi Draco phẫu thuật xong, họ liền có hai vấn đề khá khó. Một là về Harry, không thể nào trong ba tháng nghỉ hè lại có người có thể quên đi tất cả về một người mà trước đó mình từng rất thân được.

Hai là về biến hóa cảm xúc của cậu, một người đã từng hỉ nộ ái ố được, lại sau một khoảng thời gian thì trở thành một người ngay cả nhếch môi một chút cũng không có.

Cả hai vấn đề nếu như không lý giải hợp lý thì e là Giới Phù Thủy sẽ lại suy diễn ra hàng tá lý do và khiến họ không thể không ra mặt giải thích, đến lúc đó thì sẽ còn rắc rối hơn.

Lucius đau đầu xoa mi tâm, mày nhíu chặt, thở một hơi mệt mỏi nhỏ khó phát hiện. Phải nên làm sao mới ổn đây?

Còn Draco bên này cũng đang tìm kiếm trong đầu óc của mình, cậu đứng trong phòng nhìn lá thư mới vừa được gửi tới trong tay. Còn con cú đậu trên cửa sổ lâu lâu lại nghiêng kêu một tiếng như đang thúc giục người kia, còn có chút thắc mắc, người kia không phải bình thường khi nhận thư đều thật vui mừng sao, nay lại đứng mặt lạnh nhìn lá thư thế?

Draco nhìn tên người gửi, lại nhìn con cú, cậu biết rõ con cú này tên Hedwig nhưng chủ nhân nó là ai cậu lại không nhớ. Cái tên Harry Potter trên lá thư có lẽ là tên chủ nhân của con cú. Nội dung trên thư chỉ đơn giản là hỏi thăm trò chuyện này nọ, còn gọi tên cúng của cậu rất thân mật, giống như đã thân quen rất lâu. Chính là, cậu nhớ rõ bản thân không quen ai tên Harry a, cậu chỉ biết dòng họ Potter kia là một gia tộc thuần huyết, đáng tiếc là gia chủ đã qua đời nên căn biệt thự kia cứ thế mà khóa lại, vậy mà liền thế nào sau khi trở về lại nhận được một lá thư này chứ. Có lẽ mình nên hỏi cha mẹ?

Draco vốn định đi ngủ nhưng khi lá thư này gửi tới, cơn buồn ngủ cứ thế mà tiêu tan. Cậu cũng chẳng để ý nhiều, nói với lòng đây là vì phép lịch sự mà ngồi xuống bàn viết thư cho người con trai tên Harry kia, bắt đầu việc tìm hiểu xem đối phương là ai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co