Truyen3h.Co

《𝐒𝐇𝐀𝐓𝐎𝐔 | 𝐂𝐕𝐄𝐑》• Lang Vương Sủng Phi

CHƯƠNG 11

Yuukii5428

Ngày yến tiệc, Hạ Khê Vân ăn mặc rất không chú tâm.

Rõ ràng chính là là không muốn bị người khác để ý đến.

Vốn dĩ đã chẳng đẹp, ăn mặc như vậy, đứng cạnh ta chẳng khác nào làm nền.

Ta vạn phần ghét bỏ.

Vào cửa, Vương Sở Khâm liền cùng mấy vị nhàn vương đi uống rượu, ta dẫn theo Hạ Khê Vân đi dạo khắp nơi.

"Vương phi không cần phí tâm tìm người, trong lòng ta chỉ có nghĩa huynh mà thôi, tuyệt đối không lấy người khác."

Ta đảo mắt nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi giật mình...

Những công tử trước kia ở sòng bạc cùng ta, khi thua đã nhất quyết phải cưới ta làm thê tử, vậy mà lại đều là nhi tử của các đại thần trong triều...

Thật không may, xui xẻo tột cùng...

Ta quay đầu nắm lấy tay Hạ Khê Vân, chân thành nói: "Cô nói đúng, không tìm nữa. Cô có thấy Vương gia không? Đang ở đằng kia uống rượu cùng mấy tên nhàn rỗi, cô qua đó đi, ta tự đi dạo một mình."

Hạ Khê Vân cười lạnh nói: "Đừng tưởng như vậy ta sẽ ghi nhớ ơn huệ của ngươi, đây đều là chuyện đương nhiên."

Nói xong ngoảnh mặt rời đi...

"Sa Sa, có phải là ngươi không?. "

Tôi vừa quay lại, may là Hạ Khê Vân chạy nhanh, nếu không đâm phải thì ngại chết mất.

"Ây, Nhậm đại nhân khỏe chứ..."

Nhậm Thanh An rất khách sáo với ta, ta thấy khá không quen, hắn hơi ngây thơ nói: "Sa Sa, chẳng phải ngươi vẫn luôn gọi ta là An An sao..."

Lúc này ta dám gọi hắn là An An, chút nữa Vương Sở Khâm sẽ để hắn yên ổn sao!

Cẩn thận một chút, cẩn thận một chút...

Nhậm Thanh An là một tên ngu ngơ trong tình trường, theo cách gọi thông thường là kẻ si tình.

"Mọi việc đều nghe theo Sa Sa, Sa Sa nói gì thì là vậy."

"Đúng rồi Sa Sa, ngươi rốt cuộc là cô nương của nhà nào vậy, hôm nay đến toàn là con cháu của quan lại, nói cho ta biết, ngày mai ta sẽ đến cầu hôn!"

"Được thôi, ngày mai Nhậm Trạng Nguyên nhất định phải đến Vương phủ cầu hôn đấy!"

Vừa nghe tiếng động, ta cứng đờ người lại...

Nhậm Thanh An vừa nhìn thấy Vương Sở Khâm thì sắc mặt đổi khác, đầy vẻ khó chịu.

Hai người này là đối thủ của nhau, Nhậm Thanh An trung thành với Hoàng đế, nhiều lần nhắc đến việc Vương Sở Khâm có ý bất trung.

"Ngươi là người của Lang Vương phủ?" Nhậm Thanh An nhìn ta, với vẻ mặt đau thương như đã bị lừa...

Chẳng cần suy nghĩ, ta cũng biết tên ngốc này đã tưởng tượng ra một vở kịch mỹ nhân kế...

Trời ơi, con thực sự chỉ đơn giản coi trọng cơ nghiệp rải khắp thiên hạ của phụ thân hắn ta, muốn bỏ phu quân để lấy hắn ta thôi mà...

Vương Sở Khâm ôm chầm lấy ta: "Vương phi của Bổn Vương, chẳng lẽ không phải là người Lang Vương phủ sao?"

Nhậm Thanh An mở to mắt như mắt bò: "Sa Sa ngươi đã thành thân"

Ta ưỡn thẳng lưng, mặt dày nói: "Các ngươi cũng chẳng hỏi ta, ta đã thủ tiết nhiều năm rồi..."

Các ngươi?

Nhậm Thanh An và Vương Sở Khâm cùng nhìn ta.

Ách, cái tính này của ta khi kích động thì thường hay nói thật...

Sắc mặt Vương Sở Khâm liền chìm xuống, quay người bỏ đi.

Ta "á" một tiếng, không kịp để ý đến Nhậm Thanh An, liền vội vàng đuổi theo Vương Sở Khâm.

"Vương gia, hãy nghe thiếp giải thích đã..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co