Truyen3h.Co

Last Call

Đồng Hồ?

mthrluve

----

Tiếng bánh xe vali ma sát với sàn gỗ bóng loáng. Hoàng Đức Duy bước qua cánh cửa lớn của căn biệt thự ngoại ô.

"Duy à, cẩn thận bậc thềm con."

Bà Thanh, mẹ của Duy, vừa cười vừa nhắc nhở, tay bà đang được nắm chặt bởi ông Dũng, ba của Quang Anh.

Ly hôn mười năm, mẹ đã khổ cực nuôi cậu khôn lớn. Giờ đây, ở cái tuổi cận kề ngũ tuần, bà mới tìm thấy hạnh phúc mới bên người đàn ông góa vợ giàu có này.

Duy tự dặn lòng phải ngoan ngoãn, dù trong lòng cậu có bao nhiêu sự bài xích với gia đình mới này đi chăng nữa.

"Anh Dũng, Quang Anh đâu rồi ạ? Sao không thấy thằng bé?"

Bà Thanh khẽ hỏi, mắt đảo quanh phòng khách rộng lớn.

Ông Dũng thoáng chút khó xử, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười hiền lành.

"À, thằng bé chắc đang ở trên lầu đọc sách."

"Tính nó từ nhỏ đã vậy, lầm lì ít nói. Kể từ khi mẹ nó mất năm năm trước trong vụ tai nạn đó... nó lại càng khép kín hơn. Em và Duy đừng nghĩ ngợi nhé."

Đúng lúc đó, từ phía cầu thang gỗ tối màu, một bóng người cao lớn thong thả bước xuống.

Đó là Nguyễn Quang Anh. Anh mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, quần dài xám, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm và lạnh lùng đến đáng sợ.

Quang Anh lướt nhìn hai vị khách, ánh mắt dừng lại trên người Đức Duy đúng một giây rồi dời đi như thể cậu chỉ là không khí.

"Ba mới về."

Quang Anh cất giọng, không nóng không lạnh, nhàn nhạt chào một tiếng.

"Quang Anh, lại đây con."

Ông Dũng ngoắc tay. "Đây là dì Thanh, còn đây là Đức Duy, nhỏ hơn con một tuổi. Từ nay chúng ta là người một nhà rồi."

Quang Anh không tiến lại gần, chỉ khẽ gật đầu với bà Thanh. "Chào dì."

Còn đối với Duy, anh hoàn toàn ngó lơ. Sự ngạo mạn và dửng dưng đó như một mồi lửa châm ngòi cho sự tức giận trong lòng Đức Duy.

Bản thân Duy sinh ra đã mang một cơ thể đặc biệt, cậu là người song tính. Chính vì vậy khiến Duy luôn nhạy cảm, dễ tự ti nhưng lại bọc ngoài bằng một lớp vỏ bọc gai góc, xù xì.

Cậu ghét nhất là bị người khác coi thường, và ánh mắt của Quang Anh vừa rồi chính là sự coi thường rõ ràng nhất.

Thấy Đức Duy lườm mình như sắp giết người, Quang Anh quay sang nói với ba mình.

"Con lên phòng trước. Tối nay con ăn cơm ngoài."

Nói rồi, anh xoay người đi thẳng lên lầu, để lại một bầu không khí kì lạ.

Sau 3 ngày đến đây, Duy mất ngủ đúng 3 ngày, trên chiếc giường êm ái nhưng không tài nào chợp mắt được.

Cảm thấy khát nước, Duy ngồi dậy và đi xuống lầu tìm nước uống.

Vừa rót xong ly nước quay lại thì suýt chút nữa đã hét lên. Một bóng đen cao lớn đang đứng sừng sững ngay cửa bếp.

Là Quang Anh. Anh đứng đó từ lúc nào, trên người vẫn thoang thoảng mùi rượu nhạt và mùi khói thuốc.

"Anh đi đứng không có tiếng động à? Muốn hù chết người khác hay gì?"

Quang Anh không trả lời. Anh bước tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.

Ánh mắt Quang Anh dời từ khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của Duy xuống bờ vai gầy, rồi dừng lại ở đôi chân trần trắng muốt lộ ra.

"Tránh ra."

Đột nhiên bị nhìn chầm chầm bằng ánh mắt khó đoán, Duy khó chịu, định lách người đi qua.

Nhưng ngay khi bước ngang, Quang Anh bỗng nhiên đưa tay ra, chặn chặt lấy thành tủ bếp ngay sát bên Duy, giam giữ cậu trong khoảng không gian nhỏ hẹp giữa lồng ngực mình và kệ bếp.

"Cậu có vẻ không thích tôi?"

Quang Anh cúi đầu, hơi thở ấm nóng lẫn mùi rượu phả vào tai Duy.

Duy run lên một nhịp vì khoảng cách quá gần, nhưng bản tính bướng bỉnh không cho phép cậu lùi bước. Cậu ngước cằm lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Phải, tôi ghét anh. Cái thái độ coi trời bằng vung của anh làm tôi ngứa mắt. Nghĩ mình có chút tiền thì ngon sao?"

Quang Anh nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mấp máy của Duy. Khẽ cười lạnh một tiếng, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ nguy hiểm.

"Vậy thì cố mà chịu đựng đi. Vì từ nay, ngày nào cậu cũng phải nhìn thấy bản mặt này đấy."

Nói rồi, anh lùi lại một bước để giãn khoảng cách cả hai, rồi thong thả bước lên lầu, để lại Đức Duy đứng chôn chân trong bếp.

Hôm đó là chiều thứ Bảy, ba mẹ hai bên đều không có ở nhà. Cơn giông ập đến bất ngờ, sấm chớp đùng đoàng ngoài cửa sổ.

Đức Duy đang ở trong phòng thì đột ngột cảm thấy cơ thể mình có sự thay đổi. Vùng bụng dưới dâng lên một luồng nhiệt nóng ran, ẩm ướt và ngứa ngáy khó chịu.

Cậu tái mặt. Kỳ phát tình đột ngột lại đến sớm hơn dự kiến. Do thay đổi môi trường sống và áp lực tâm lý mấy ngày qua, nội tiết tố bị rối loạn nghiêm trọng.

Lục tung vali nhưng phát hiện thuốc ức chế chuyên dụng đã dùng hết từ tuần trước mà chưa kịp mua mới.

"Chết tiệt..."

Duy ôm bụng, ngã quỵ xuống. Cơn nóng rực từ nơi đó lan ra khắp toàn thân. Mùi hương ngọt lịm bắt đầu lan ra không khí, nồng nặc và gọi mời.

"Không sao... mình tự chịu được..."

Chiếc quần thun đã bị cậu cởi ra từ khi nào, trên người chỉ còn mỗi chiếc áo mỏng che đậy. Duy cố gắng khép chặt hai chân vào nhau, cọ cọ, nhằm giảm bớt sự râm ran.

Cùng lúc đó, Quang Anh sau khi đi biệt tâm mấy ngày lại quay về. Trên người vẫn là chiếc áo khoác quen thuộc, nhưng trên tay lại cầm một vật kỳ lạ, một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng cổ kính, mặt kính khắc những hoa văn rườm rà, ma mị.

Đây là món bảo vật gia bảo mà anh vô tình tìm thấy trong phòng làm việc bí mật của người mẹ quá cố, thứ có khả năng cô lập và đóng băng thời gian trong một phạm vi nhất định, và dừng một vật hoặc một người theo ý muốn.

Ngay khi lên tầng hai, bước chân của anh khựng lại. Một mùi hương ngọt ngào, mang theo sự kích dục đang tràn ngập hành lang, và nó phát ra từ căn phòng đối diện.

Quang Anh nhíu mày. Sải bước dài tới trước cửa phòng Duy. Cửa không khóa chặt, chỉ khép hờ. Anh đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng bên trong khiến đồng tử của Quang Anh co rút lại.

Đức Duy đang cuộn tròn trên giường, chiếc áo mỏng đẫm mồ hôi dính chặt vào cơ thể. Cậu đang thở dốc, hai má ửng hồng, đôi mắt ngập nước đầy vẻ mông lung.

Hơn thế là, vạt áo của cậu bị kéo cao, lộ ra vùng đùi trắng nõn đang không ngừng cọ xát vào nhau, và từ nơi nào đó có một dòng dịch lỏng trong suốt đang rỉ ra.

"Đức Duy."

Cậu giật nảy mình, đôi mắt ngập nước mờ sương cố gắng nhìn rõ người trước mặt. Sự kiêu ngạo và bài xích trong lòng trỗi dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng quát lên, dù giọng điệu run rẩy, mềm xèo.

"Cút... cút ra ngoài! Ai cho anh vào đây... Cút đi!"

Quang Anh không quan tâm, anh chậm rãi tiến lại gần mép giường, khoanh tay nhìn ngắm sự chật vật của cậu.

"Ồ đang phát tình? Cứng đầu đến mức này sao."

"Chỉ cần cậu mở miệng cầu xin tôi một câu, tôi sẽ giúp cậu dễ chịu."

"Mơ đi!"

Duy nghiến răng, quay mặt đi chỗ khác, hai chân co rúm lại để che giấu sự ẩm ướt giữa hai đùi.

"Tôi thà chết... cũng không thèm thứ cặn bã như anh đụng vào. Nhìn anh... làm tôi buồn nôn."

Ánh mắt Quang Anh lập tức lạnh thấu xương. Sự bài xích và những lời sỉ nhục của Duy như một mồi lửa châm ngòi cho con quái vật, sự ác ý và chiếm hữu ngủ say trong lòng anh.

Anh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột cùng.

"Ồ? Vậy thì để xem cậu cứng miệng được bao lâu."

Tách.

Quang Anh bấm nhẹ nút trên đỉnh chiếc đồng hồ cổ. Một luồng sóng vô hình, lan tỏa ra khắp căn phòng. Ngay lập tức, tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ biến mất. Và trên giường, Đức Duy hoàn toàn bất động.

Duy vẫn giữ nguyên tư thế co quắp, đôi mắt trợn trừng đầy giận dữ, nhưng con ngươi không hề lay động, ngay cả hơi thở dồn dập cũng bị khóa chặt trong lồng ngực.

Cậu bị giam cầm hoàn toàn trong chính cơ thể nóng rực của mình, mọi giác quan vẫn hoạt động, vẫn cảm nhận được tất cả, nhưng không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Quang Anh thong thả cởi bỏ chiếc áo khoác, ném sang một bên. Anh leo lên giường, quỳ bò đến phía trên cơ thể Duy.

Gương mặt góc cạnh của anh áp sát vào khuôn mặt đang đóng băng của cậu, thì thầm bằng chất giọng đầy tính khêu gợi và dơ bẩn.

"Sao hả? Sao không la hét nữa đi, em trai?"

Ngón tay thô ráp của Quang Anh chạm vào gấu áo của Duy. Anh từ từ, chậm rãi kéo ngược nó lên quá đỉnh đầu, lột bỏ lớp vải duy nhất che chắn trên người cậu.

Ngay khi tách hai chân đang khép chặt của Duy ra, mắt của Quang Anh mở lớn đầy bất ngờ, hơi thở lập tức nghẹn lại. Một sự chấn động làm anh phải bật ra một câu.

"Cái đéo gì đây..."

Dưới ánh trăng đứng yên vô vọng ngoài cửa sổ, cơ thể của Đức Duy phơi bày trọn vẹn.

Cậu có một vòng ngực đẩy đà, vòng eo thon gọn trắng loáng đang đẫm mồ hôi. Nhưng điều kích thích nhất nằm ở vùng tam giác kia.

Ngoài một bé ciu nhỏ nhắn, xinh xắn đang hơi ngẩng đầu, thì ngay phía dưới nó, ẩn khuất giữa hai bờ đùi non mềm mại, lại là một bé bím căng mọng.

Nó đang mấp máy, đỏ hồng, ướt át, dịch thủy trong suốt từ bên trong không ngừng rỉ ra, đọng lại thành một vũng nhỏ trên nệm, trông vừa thuần khiết lại vừa dâm đãng.

Quang Anh nuốt nước bọt một cái ực, cổ họng khô khốc. Khát vọng nguyên thủy của một người đàn ông trong anh bùng nổ như núi lửa.

Anh không ngờ người em trai kế luôn tỏ ra gai góc, đáng ghét này lại giấu một bí mật động trời và quyến rũ đến mức này.

"Hóa ra... cậu lại là một con quái vật xinh đẹp thế này sao, Đức Duy?"

Quang Anh cúi đầu, ghé sát tai Duy, ngón tay thô bạo miết mạnh lên khe hẹp đang đóng băng nhưng vẫn mềm mại, ướt nhẹp kia.

"Cơ thể này... đúng là dâm đãng."

"Để xem tôi thọc vào tận bên trong, cậu còn dám mở mồm bảo tôi cút nữa không."

Mặc dù thời gian bị ngưng đọng, nhưng từ sâu trong ánh mắt bất động của Duy, Quang Anh có thể nhìn thấy một sự hoảng loạn, bất lực và van nài tột cùng dâng lên.

Chính điều đó càng kích thích thú tính bệnh hoạn của Quang Anh lên đến đỉnh điểm.

Đũng quần của anh căng cứng, dũng mãnh dựng đứng, đẩy bật khóa quần bò như muốn xé toạc lớp vải để tìm kiếm sự giải thoát.

"Tí nữa có nứng quá thì cũng đừng trưng ra bộ mặt thèm khát anh trai mình, bẩn thỉu lắm."

Ngón tay thô ráp của anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi mơn trớn từ chiếc cổ thanh mảnh, trượt xuống xương quai xanh tinh xảo, rồi tàn nhẫn bóp chặt lấy một bên đầu ngực đang dựng đứng vì lạnh và vì dục vọng bị đóng băng.

Anh cúi xuống, liếm nhẹ lên vành tai Duy, rỉ vào đó những lời dâm dục, bẩn thỉu nhất.

"Nhìn cái lồn này của cậu này, chưa có đàn ông đụng vào mà đã chảy nước lẳng lơ như vậy rồi?"

"Nói cho anh trai nghe xem, nơi này của cậu tự thủ dâm bao nhiêu lần rồi, hả?"

Đức Duy nghe thấy hết. Từng câu chữ nhơ nhuốc, thì thầm biến thái của Quang Anh lọt vào tai cậu rõ mồn một. Cậu cảm nhận được bàn tay to lớn, thô bạo của anh đang chu du trên da thịt mình.

Nhưng cậu bất lực. Thời gian bị khóa chặt khiến cậu không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn gã đàn ông mình căm ghét nhất đang tùy ý nhục nhã, chơi đùa thân thể mình.

Trong lòng Duy tràn ngập sự nhục nhã, phẫn nộ và một nỗi sợ hãi, nước mắt sinh lý đọng lại nơi khóe mắt cũng không thể rơi xuống.

Quang Anh nhìn thấy sự sụp đổ trong ánh mắt bất động của Duy, càng hưng phấn hơn. Anh tách hai chân Duy ra rộng hơn, ép đầu gối cậu gập sát vào ngực, phơi bày hoàn toàn vùng lồn nhỏ ẩm ướt.

Anh phun một bãi nước bọt vào khe lồn, rồi không một chút báo trước, thô bạo đâm mạnh một ngón tay vào sâu trong đóa hoa huyệt nhỏ hẹp của cậu.

Những mép thịt co thắt bên trong mang lại cảm giác đa tầng cực hạn. Nó khít khao, nóng bỏng và ngậm chặt lấy ngón tay anh.

"Chậc, khít quá... Kẹp chặt như vậy là muốn cắn đứt tay tôi sao?"

Quang Anh vừa chậm rãi xoay ngón tay, vừa thêm vào ngón thứ hai, rồi thứ ba, liên tục khai phá, nới lỏng lối nhỏ hẹp run rẩy.

"Nghe nói người như cậu khi bị chịch sẽ sướng đến chết đi sống lại."

"Để xem lát nữa thằng em tôi đụ vào, cậu có quỳ xuống liếm chân xin tôi tha mạng không."

Hai ngón tay thô bạo khuấy đảo, móc mạnh vào những vách thịt mềm mỏng bên trong, cố tình kích thích các dây thần kinh nhạy cảm nhất của Duy, ép cho nơi đó phải tiết ra thêm nhiều dịch thủy nhớp nháp.

Khi cảm thấy lối nhỏ đã đủ mềm mại và ướt át, Quang Anh không chịu nổi nữa. Anh đứng dậy, cởi đồ, để lộ cơ thể săn chắc cùng phân thân to lớn, gân guốc đang trướng rộng đến phát đau.

Anh nắm lấy eo Duy, kéo sát mông cậu về phía háng mình, canh chuẩn ngay mép lồn đỏ hồng đang mở rộng, rồi tàn nhẫn đâm mạnh vào.

Tách.

Cùng một lúc khi thứ to lớn kia ngập lút cán vào tận tử cung, Quang Anh ấn nút tắt ngưng động thời gian.

"Aaa...aa..g!! Đau... buông ra... ưm!!"

Thời gian lập tức trôi trở lại. Tiếng mưa rơi rầm rập ngoài kia vang lên cùng lúc với tiếng hét thảm thiết, xé lòng của Đức Duy.

Cơn đau xé rách thình lình ập đến khiến Duy cong nảy người lên, hai tay cào cấu điên cuồng vào bả vai Quang Anh.

Nơi giao hợp chưa từng bị xâm phạm bị kéo căng đến cực hạn, đau đớn lấn át cả cơn phát tình.

"Biết đau thì thả lỏng ra đi chứ đĩ nhỏ."

Quang Anh tát một cái vào ngực Duy để ra lệnh, rồi bắt đầu điên cuồng thúc đẩy. Anh không cho Duy thời gian thích ứng, mỗi một cú đâm đều dùng hết lực, thô bạo, tàn nhẫn găm thẳng vào nơi sâu nhất.

"Ahh~ hức... đừng... mẹ nó... cút ra!"

Tiếng va chạm da thịt dâm mị, nhớp nháp vang lên liên hồi. Con cặc vừa cứng vừa nóng như sắt đang chẻ đôi cái lồn của cậu ra làm hai, các đường gân cứ thế mà ma sát với điểm gồ bên trong như sắp toé lửa.

Duy vừa khóc vừa lắc đầu, ra sức đẩy lồng ngực vững chãi của anh ra.

"Khốn nạn... buông tôi ra... tôi giết anh... ư... đau quá... dừng lại..."

"Giết tôi? Nếu giết tôi bằng cách siết chặt con cu tôi như vậy thì tôi đành chấp nhận."

Quang Anh cúi xuống cắn mạnh vào khoé cổ Duy, để lại một dấu hickey đỏ sẫm như máu.

Anh thúc một cú cực mạnh khiến Duy run bắn người, một dòng tê dại như điện giật thẳng đốt sống lưng, tiếng chửi bới biến thành một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

"Cái lồn này đang mút cặc chặt thế này, có phải là xin tôi đụ mạnh hơn đúng không?"

"Thừa nhận đi, bé thích bị tôi hiếp như này."

Duy uất ức đến mức cắn chặt môi, dùng chút sức lực mỏi mệt còn lại giơ tay định tát vào mặt anh. Nhưng ánh mắt Quang Anh lạnh đi, chộp lấy cổ tay cậu, tay kia lại bấm nút trên chiếc đồng hồ.

Tách.

Thời gian lại dừng lại. Đức Duy một lần nữa bị đóng băng ngay trong tư thế vặn vẹo, bàn tay giơ lên lơ lửng giữa không trung.

"Đã bảo là phải ngoan ngoãn rồi mà."

Tận dụng lúc Duy không thể kháng cự, bắt đầu tăng tốc độ bạo liệt. Anh nhấc hông Duy lên cao, liên tục dập mạnh, thúc liên hồi hai mươi, ba mươi cái vào tận tử cung của cậu.

Đi đôi với mỗi cú nhấp ác liệt đó là một lần khe lồn phun nước ra, cứ như chiếc vòi bị rỉ. Đầu le sưng to vì bị kích thích nhưng không được massage mà có chút ngứa ngáy.

Cặc bé như ngón tay của Duy cũng nhả tinh trùng loãng từ nãy giờ, nó run rẩy trông đáng thương vô cùng, thấy vậy Quang Anh liền tuốt nhẹ vài cái, khiến nó phụt ra nước lỏng, nhiều đến kinh ngạc.

Vì bị bất động, nên khoái cảm và đau đớn dồn nén trong trạng thái ngưng đọng lại càng trở nên khuếch đại gấp bội.

Khi thấy Duy đã hoàn toàn kiệt sức, ánh mắt lờ đờ vì không chịu nổi kích thích, Quang Anh mới thả lỏng lực đạo, ghé sát môi mình vào môi cậu rồi mút mát và bấm nút giải trừ.

Tách.

"Hức... ưm... haaa..."

Từ eo trở lên ngã rũ xuống nệm như một con búp bê rách, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Riêng chỉ có phần hông vẫn bị nâng cao và nhấp nhô liên tục theo từng cú thúc tàn bạo của Quang Anh.

Cậu không còn sức để đẩy anh ra nữa, chỉ biết bất lực bấu chặt lấy drap giường, đôi chân thon dài run rẩy kẹp lấy thắt lưng anh theo bản năng.

Dưới lồn truyền đến cảm giác sung sướng tê tái, cứ thế mà co rút liên tục nhằm ôm chặt lấy con cặc bự kia, cộng với hột le bị nứng, cứ lâu lâu lại nhói nhẹ lên khiến Duy hoàn toàn bị cuốn vào dục vọng.

"Nhẹ... nhẹ một chút... hưm... Quang Anh... điên rồi..."

"Rên tên anh trai nghe đĩ thế, rên tiếp tôi nghe xem."

Quang Anh nhìn ngắm bộ dạng thần phục, rên rỉ dưới thân mình của Duy, anh cúi xuống, vừa dịu dàng hôn lên những giọt nước mắt của cậu, vừa duy trì nhịp thúc đẩy mạnh mẽ.

Thấy le xinh dựng đứng cứng ngắt mà chẳng được ngó ngàng, Quang Anh tiện tay búng một cái, thành công làm Duy ưỡn cong mình, rồi phun nước tiểu thẳng lên người anh.

"Áaaa!! Ô ô... tè... đừng mà~ Quang Anh..."

Quang Anh bị tưới nước đái mà không hề khó chịu, ngược lại còn rất tận hưởng việc này.

"Đái mạnh thế, con chó cái dâm đãng này."

Quang Anh điên cuồng như một con thú hoang, anh găm chặt lấy hông của Đức Duy, điên cuồng dập mạnh. Cùng lúc là ngắt nhéo đầu ti dựng đứng của cậu, khiến Duy thở dốc liên tục vì phê.

Phân thân gân guốc, to lớn lút cán vào tận sâu của lỗ lồn đang co thắt dữ dội. Lực đạo dữ dội đến nổi môi lồn bị toè ra đỏ ao, ép cho dịch thủy trong suốt bắn ra tung tóe, dính đầy trên đùi non của cả hai.

"Ưm... á... chậm... chậm lại... Quang Anh... rách... rách mất... haaah..."

"Xin... xin anh... tôi mới ra... đừng dập nữa~"

Đức Duy ngửa cổ, hai tay bấu chặt vào drap giường. Đôi mắt cậu ngập nước, nhìn lên trần nhà, bờ môi sưng đỏ khẽ hé mở để đón lấy những ngụm khí hiếm hoi.

Khoái cảm từ sự tàn nhẫn của Quang Anh khiến cậu vừa đau đớn vừa sung sướng đến mức da đầu tê dại.

Bụng dưới liên tục bị nhồi đầy, khiến nó râm ran châm chít, ép cho bàng quang của Duy phải tiết nước tiểu không ngừng, nhưng cũng đồng thời sướng đến nổi mờ mắt.

Quang Anh nhìn bờ mông trắng nõn của Duy bị anh nện đến đỏ ửng, ánh mắt đỏ ngầu vì dục vọng.

"Rách sao được mà rách."

"Lồn cậu đang nứng điên này, à quên. Cả con cu nhỏ của cậu nữa, bắn đến mức ỉu xìu rồi."

"Không... hức... không có... buông... ưm... ớgh~ nhẹ..."

Duy khóc nấc lên, hai chân vô thức kẹp chặt lấy thắt lưng săn chắc của anh để giảm bớt sự va đập, nhưng hành động đó lại càng khiến Quang Anh nứng hơn.

Nhưng anh đột nhiên rút mạnh ra ngoài. Sự trống rỗng đột ngột khiến Duy hụt hẫng, khẽ hừ lên một tiếng thất thần.

Chưa kịp để cậu định thần, Quang Anh đã thô bạo lật úp người cậu lại. Hai đầu gối cậu quỳ sụp xuống nệm, ép vòng eo thon gọn trũng xuống, khiến bờ mông tròn trịa, đầy đặn phơi bày trọn vẹn, vểnh cao lên phía sau như chó cái.

Ở góc độ này, Quang Anh ngắm trọn cái lỗ lồn đỏ lựng sưng tấy vì bị dập nãy giờ, còn đang nhả ra dịch nhầy bóng lưỡng, lỗ đít thì co rút theo nhịp thở gấp gáp của Duy.

"Chịu khó chút nhé em trai, tư thế này có thể khiến em trợn mắt vì sướng đấy."

Nói rồi anh tát mạnh lên má mông căng tròn kia một cái thật kêu, khiến giữa phần thịt trắng ấy hằn lên 5 ngón tay đỏ chót. Làm cậu vừa đau vừa sướng, rít một hơi nghẹn ngào.

"Argh~"

Quang Anh từ phía sau, tay cây chày cứng ngắt cọ cọ giữa khe để kích thích Duy nứng hơn, rồi một đường đâm thẳng lút cán vào trong.

"Áaaaa...aa! Sâu... sâu quá... ưm... chết mất... tha cho tôi..."

Duy vừa hét vừa co giật, lỗ lồn co rút hết nhả rồi lại siết chặt. Con cặc chèn ép điểm G liên tục khiến cho nước mắt sinh lý của cậu trào ra thấm đẫm cả drap giường.

Quang Anh cũng bị Duy siết mà vừa đau vừa phê, anh một tay giữ chặt eo nhỏ để dập, tay còn lại bóp chặt lấy cổ kéo người cậu rời khỏi nệm, má mông dán chặt vào phần giao hợp.

Tư thế doggy này khiến phân thân của Quang Anh đâm chạm đến tận ngóc ngách sâu nhất, trực tiếp nghiền nát tử cung ngứa ngáy vì phát tình của cậu.

"Tha? Đêm nay còn dài lắm, tôi phải chơi cho cậu không còn đủ sức để đi mới thôi."

Tốc độ và lực đạo khủng bố khiến toàn thân Duy rung bần bật theo từng nhịp thúc, cùng lúc đó là cái bóp cằm ép cậu quay mặt về sau để đá lưỡi với anh.

Không biết có ghét không, chứ thấy Duy bị bú lưỡi mà sung sướng đến mức chủ động thè cả lưỡi ra ngoài.

"Mẹ nó, chặt quá... Duy dâm thế, còn biết cả cháo lưỡi."

"Ư... Quang Anh... hah... chậm... mạnh quá... á... đau... sướng... ưm..."

Đức Duy chả còn biết hình tượng là gì, cậu ra sức lắc mông theo nhịp đẩy của anh, ở trên lâu lâu lại mút lưỡi một cái, phía dưới thì tự xoa le để tìm thêm sự sung sướng.

Cả đại não cậu chỉ còn lại một màu trắng xóa của khoái cảm quá tải. Cậu rên rỉ gọi tên anh, làm người phía sau phê tới mức con cặc lại bự ra hơn trong cậu, khiến Duy sướng đến mức bủn rủn cả chân.

"Sướngg~ haa... sướng quá... shit... tê lồn quá~"

Mỗi khi Duy có dấu hiệu muốn ngất đi hoặc kiệt sức không chịu nổi, Quang Anh lại tàn nhẫn bấm nút chiếc đồng hồ.

Đổi tư thế, anh nằm xuống nệm rồi đặt Duy nằm trên cặc mình, bờ lưng thon áp chặt với lòng ngực rắn chắc của anh.

Quang Anh tiếp tục dùng hết sức nện mạnh vào cơ thể bất động của cậu, ép khoái cảm tích tụ, dồn nén đến mức cực hạn trong trạng thái vô thức của Duy. Để rồi khi bấm nút giải trừ.

Duy sẽ giật nảy người, hai mắt trợn trừng, khoái cảm dồn dập ập đến một lúc khiến cậu bắn ra dòng nước cao, âm thanh xè xè vang dội, cơ thể run rẩy kịch liệt.

"Ứmm!! Địt..địt con mẹ... Quang Anh~ phê quá... ớ~"

Quang Anh đổi hết tư thế này đến tư thế khác, từ ép cậu dạng rộng chân ở mép giường đến bế xốc cậu lên bấu chặt vào người anh để thúc đẩy.

Anh dùng những lời lẽ dâm dục nhất để nhục nhã cậu, còn Duy thì lại bị anh chịch đến mức kêu cha gọi mẹ, vừa sướng vừa đái khắp phòng. Cứ thế cả hai làm tình cả đêm.

Ánh nắng ban mai của ngày mới lọt qua khung cửa của phòng ăn. Ông Dũng và bà Thanh ngồi cạnh nhau, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, hoàn toàn không hay biết gì về chuyện tày trời tối qua.

Trên cầu thang, bóng dáng cao lớn của Quang Anh xuất hiện, cả hai vị phụ huynh đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

"Ơ, Quang Anh? Con về từ lúc nào thế? Mấy ngày nay ba gọi điện đều thuê bao."

Quang Anh thong thả kéo ghế ngồi xuống đối diện ba mình, gương mặt không một chút gợn sóng, bình thản vô cùng.

"Con về tối qua, lúc trời đang mưa to. Thấy mọi người ngủ rồi nên con không tiện làm phiền."

"Thằng bé này, về nhà mà cứ như khách vậy."

Bà Thanh mỉm cười hiền hậu, gắp một miếng cá vào đĩa cho anh.

"Ăn sáng đi con."

"Mà lạ thật... Thường ngày giờ này Duy đã dậy chạy bộ rồi, sao hôm nay chưa thấy xuống nhỉ?"

Bà Thanh nhìn đồng hồ, khẽ nhíu mày lo lắng.

"Để dì lên phòng gọi thằng bé xem sao, dạo này thời tiết thay đổi, không khéo lại ốm."

Bà vừa định đứng dậy thì Quang Anh đã đặt chiếc nĩa xuống. Anh ngước mắt, thanh âm nhàn nhạt.

"Dì cứ ăn đi. Để con lên gọi cho."

"Vậy... phiền con nhé Quang Anh."

Bà Thanh cảm kích nói.

Quang Anh đứng dậy, quay lưng đi lên lầu. Khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong không rõ ý vị.

Cánh cửa phòng khẽ mở ra rồi khép lại. Căn phòng vẫn y nguyên như hai tiếng trước khi Quang Anh rời đi để về phòng mình tắm rửa. Không khí bên trong vẫn còn vương vất cái mùi hoan lạc, dâm dục.

Trên chiếc giường lớn hỗn độn đầy những vết nhăn và dấu tích của đêm qua, Đức Duy đang nằm truyền miên, mê man.

Hai gò má lại ửng hồng vì dư chấn của trận phát tình, bờ môi sưng mọng đầy những vết cắn. Khắp làn da trắng nõn từ cổ xuống đùi đều chằng chịt những vết tím bầm, dấu hickey đỏ sẫm.

Quang Anh bước lại gần giường, nhìn ngắm kiệt tác do chính tay mình tạo ra, rồi lấy chiếc đồng hồ ra.

Tách.

Thời gian bên ngoài căn phòng một lần dừng lại. Nhưng lần này, Quang Anh khẽ xoay nhẹ một bánh răng nhỏ bên hông đồng hồ, thiết lập một vùng loại trừ đặc biệt.

Mọi thứ ngoài kia đứng yên, nhưng riêng Đức Duy bên trong căn phòng này vẫn có thể di chuyển mà không bị tác động bởi việc ngừng thời gian.

Anh làm vậy là để chừa cho cậu thời gian yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Quang Anh kéo một chiếc ghế lại sát mép giường, khoanh tay lặng lẽ ngồi nhìn Duy ngủ suốt hơn ba tiếng đồng hồ sau đó.

Đến gần trưa, Đức Duy mới khó khăn động đậy mi mắt. Cơn đau nhức dữ dội từ vùng thắt lưng và nơi hạ bộ truyền thẳng lên đại não khiến cậu khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn.

"Ưm..."

Khi hoàn toàn mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là gương mặt lạnh lùng, ngạo mạn của Quang Anh đang nhìn chằm chằm vào mình.

Ký ức về những lời nhục mạ, những cú dập tàn nhẫn và sự biến thái đêm qua ùa về.

"Mày... thằng khốn nạn..."

Duy nghiến răng, đôi mắt đầy phẫn nộ, cậu dùng hết sức muốn bật dậy để lao vào xé xác tên khốn trước mặt, nhưng ngay khi vừa cử động, toàn bộ cơ thể rã rời như bị bẻ gãy từng khúc xương.

Bím xinh truyền đến cảm giác sưng rát, nhớp nháp khủng khiếp, khiến cậu ngã uỵch trở lại nệm, bất lực thở dốc.

"Ahh... ha..."

Duy ôm lấy bụng, khoé mắt rưng rưng đầy tủi thân.

Anh thấy cậu như một con mèo giận dữ xù lông, khẽ bật cười, rồi giơ chiếc đồng hồ lên trước mặt cậu, khẽ lắc lắc như một sự thách thức.

"Chửi cái gì? Đêm qua chẳng phải cậu cũng sướng đến mức rỉ lênh láng đó sao?"

Quang Anh cúi người, ngón tay thô ráp thô bạo bóp cằm Duy, ép cậu nhìn thẳng vào mình.

"Ngoan ngoãn xíu đi. Mọi người đang đợi ở dưới nhà đấy."

"Tôi đã đóng băng thời gian bên ngoài rồi, cậu có cả ngày để dọn dẹp cái thân thể dâm đãng của mình. Khi nào cậu xong, tôi sẽ mở lại thời gian."

Duy gạt tay anh ra. Cậu từng có suy nghĩ muốn nói với mẹ chuyện này, nhưng mẹ cậu sẽ tin chuyện hoang đường về chiếc đồng hồ dừng thời gian sao? Nếu tin thì mẹ cậu sẽ mất đi hạnh phúc của đời mình...

Gạt bỏ đi suy nghĩ sẽ tố cáo anh, cậu cắn chặt môi đến bật máu, nuốt hận vào trong, lết thân thể đau nhức vào phòng tắm.

Sau khi đợi Duy vệ sinh cá nhân và thay quần áo kín cổng cao tường xong xuôi, Quang Anh mới thong thả bấm nút mở lại thời gian. Cả hai cùng bước xuống lầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Suốt bữa ăn, Duy không dám ngước mắt lên nhìn ai, cậu cố gắng nuốt từng miếng cơm như nhai sáp.

Ngược lại, Quang Anh vẫn giữ nguyên vẻ im lìm, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt thâm trầm, nóng bỏng lướt qua chiếc cổ áo cao che giấu những dấu vết dâm đãng.

"Con ăn xong rồi, con xin phép."

Vừa ăn xong miếng cuối cùng, Duy lập tức đứng dậy, cầm bát đũa chạy nhanh vào bếp để dọn dẹp trước, cậu muốn trốn khỏi cái bầu không khí ngột ngạt này càng nhanh càng tốt.

Duy đứng trước bồn rửa chén, tiếng nước chảy rào rào che lấp đi tiếng bước chân đang tiến lại gần từ phía sau.

Đột ngột, một vòng tay to lớn, rắn rỏi ôm trọn eo Duy từ phía sau. Tấm lưng gầy của cậu đập thẳng vào lồng ngực vững chãi, nồng nặc mùi nam tính của Quang Anh.

"Buông..."

Duy hoảng hốt muốn đẩy anh ra vì sợ ba mẹ ở phòng khách nghe thấy.

Tách.

Ngay lập tức, không gian xung quanh rơi vào sự im lặng chết chóc. Nước từ vòi vẫn chảy nhưng chảy một cách bất động. Tiếng trò chuyện từ phòng khách tắt ngúm.

Quang Anh đã thiết lập đồng hồ. Tất cả mọi người bị ngưng đọng, ngoại trừ anh và Đức Duy.

"Kêu đi? Cậu có hét rách họng thì mẹ cậu ở ngoài kia cũng không nghe thấy đâu."

Quang Anh ghé sát môi vào gáy Duy, vừa liếm vừa mút. Anh một tay bóp chặt eo cậu, tay kia thô bạo luồn vào trong vạt áo phông, xoa nắn bờ eo thon mềm.

"Anh... anh lại muốn làm gì? Ở đây là nhà bếp... ba mẹ đang ở ngoài..."

Duy run rẩy, sự sợ hãi xen lẫn kích thích khi cảm nhận được vật cứng nóng hổi của anh dựng đứng, cạ qua cạ lại vào mông mình qua lớp quần.

"Nhà bếp thì sao? Càng kích thích chứ sao."

Anh dứt khoát kéo tuột chiếc quần đùi và quần lót của Duy xuống tận đầu gối, ép cậu phải chống hai tay vào thành bồn rửa chén, đẩy bờ mông trắng nõn, đầy đặn ra phía sau.

Lồn nhỏ vừa được tẩy rửa sạch sẽ, vẫn còn hơi sưng đỏ từ đêm qua, đột ngột bị phơi bày ra không khí lạnh.

"Đừng... đau... tôi vẫn còn đau lắm... làm ơn..."

Duy khóc nghẹn, khẩn cầu. Nơi đó của cậu vẫn chưa hồi phục, mà cặc anh thì lại to như cặc ngựa.

"Nhét vào nhấp vài phát là lại sướng thôi."

Nói rồi, anh thô bạo dùng ngón tay thọc mạnh vào trong, quấy đảo dòng nước dâm vốn chưa kịp cạn sạch của kỳ phát tình để làm chất bôi trơn.

Mà đang móc, tự nhiên sợ Duy đau nên anh đành há miệng ngậm hàu vào miệng để nới lỏng.

Đức Duy bị doạ bất ngờ, định la lên từ chối nhưng bị anh mút le quá phê nên chỉ đành ngửa cổ ưỡn mông về sau thêm xíu cho anh bú.

"Ối... ưmg~ ư ư... Quang Anh~ a-agh thích quá..."

Lưỡi anh như một con rắn trườn bò trong từng ngóc ngách của hang động, nó tách hai môi lồn ra rồi mạnh mẽ đâm rút. Hàng trăm cái gai lưỡi ma sát với hột le, mút, cắn, rồi xoay tròn.

Duy sướng đến mờ mắt, còn chủ động nhún nhẹ mông, cạ le vào môi anh. Nước phải gọi là tràn trề giúp Quang Anh húp sì sụp.

"Ớ ớ~ c-chậm... chậm thôi... lưỡi... hức sướng~ địt..."

Mặc dù nước lồn ngọt ngon, nhưng thằng Quang Em nó nứng lắm rồi, nên đành phải ngừng bú lồn lại mà cho cặc vào thôi.

Cậu chưa kịp hoàn hồn sau cơn tê tái dưới háng, thì bạch một tiếng, anh một đường đâm thẳng vào. Duy trợn mắt một cái, đến hét cũng không ra hơi.

"Aaa...aa! Khốn nạn... ưm..."

Duy nấc lên, hai tay bấu chặt vào thành bồn rửa, toàn thân run bần bật. Tư thế đứng khiến cho Quang Anh đâm vào vừa sâu vừa hiểm, mỗi cú thúc dập đều khiến thắt lưng cậu mỏi nhừ, vách thịt bên trong bị ma sát mạnh mẽ đến mức nóng rát.

Quang Anh điên cuồng thúc như trâu bò, hai tay anh bóp chặt lấy hai bên mông tròn trịa, nảy như thạch, vừa nện vừa tách ra hai bên.

Thấy lỗ đít của Duy nhìn trong ngon vcl, nên Quang Anh móc một ngón cái vào trong, nếp gấp ở nơi chưa ai khai phá từ từ bị nong cho dãn ra.

"Con mẹ nó, dâm vãi lồn Duy à. Có phải là nghiện cặc tôi rồi đúng không, than đau mà tận hưởng vậy à."

"Bé dâm, gọi một tiếng anh trai nghe xem."

Đức Duy chống cự không được, đít bị móc truyền đến cảm giác vừa sướng vừa kì lạ, thêm bụng dưới cứ râm ran vì bị cặc nhồi đầy. Nhưng cậu vẫn cứng đầu lắm.

"A-anh... anh con cặc... mẹ mày... agh~ đừng móc đít tao..."

Quang Anh bật cười, cắn vào bả vai Duy như trừng phạt cái mỏ hỗn. Anh quay người cậu lại, kéo một chân cậu thẳng lên vai mình. Duy hốt hoảng chới với vì chỉ còn một chân để trụ, mà còn phải nhón, nên sức nặng cơ thể đa phần dựa vào anh.

"Hư nhỉ? Đụ cho ná thở là ngoan thôi đúng không."

Vừa dứt câu, anh đã nắc hầm hập vào lồn non như vừa uống thuốc kích dục. Con cặc vừa cứng vừa to lại còn nóng, dựng thẳng cứ thế đâm liên tục vào điểm G.

Cứ đâm phát nào, Đức Duy co giật trợn trừng phát đó. Con mẹ nó, sướng quá rồi, cảm giác như lên chín tầng mây, phê như bú đá. Duy thầm nghĩ.

"Hức... địt mẹ... á á~ chậm... Quang Anh... anh trai... nhẹ lại... ứgh~ sướng... chết mất..."

Duy bị ép đến mức phải chấp nhận gọi anh trai. Thế nhưng lại không phục, nên trả thù bằng cách cào nát lưng rộng của người lớn hơn.

Quang Anh có thấy đau đâu, ngược lại anh còn sướng chết mẹ đây này.

Trận hoan lạc điên cuồng ngay kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Cho đến khi Quang Anh rên nhẹ một tiếng, bắn thẳng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu trong tử cung Duy, rồi mới chầm chậm rút ra.

Hai chân run rẩy, Duy ngã quỵ xuống sàn, cả người còn giật nhẹ vài cái. Giữa hai đùi là hỗn hợp tinh trùng và nước dâm chảy dài nhem nhuốc.

Nhìn Đức Duy ngồi bẹp dưới sàn, hơi thở đứt quãng, cơn nứng trong người anh lại một lần nữa cuộn trào. Bỗng một ý tưởng bệnh hoạn vụt qua đầu.

"Nghỉ ngơi thế là đủ rồi đấy, em trai."

Quang Anh không cho Duy có cơ hội phản kháng. Anh thô bạo túm lấy bả vai cậu kéo lên. Khi Duy còn đang choáng váng, anh đã bế Duy lên trong tư thế xi tiểu, rồi lại nhét cặc vào trong.

Vì cơn cực khoái chưa kịp nguôi, lại bị kích thích, cặc nhỏ đáng thương đã nằm xuống của Duy khẽ giật một cái rồi phun nước tiểu, nhỏ từng giọt lỏng tỏng xuống sàn.

"Ô ô... đ-đừng... fuck... đái rồi... Quang Anh~ đừng nhấp..."

Nhưng Quang Anh không nghe. Cứ mỗi một bước ra khỏi gian bếp, là một cú thúc bạo liệt, ngập lút cán từ dưới lên trên. Nước tiểu vàng nhạt cứ thế trào ra theo mỗi bước chân ấy.

"Mày... mày định bế tao đi đâu... buông ra... ưm... á..."

Quang Anh không trả lời, anh chỉ nhếch môi. Anh bế Duy bước thẳng vào phòng ăn, nơi ông Dũng và bà Thanh vẫn đang ngồi yên bất động như hai bức tượng.

Anh thô bạo đặt Duy nằm ngửa lên chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch mát lạnh. Lưng Duy chạm vào mặt đá lạnh ngắt, trong khi phía dưới lại bị cự vật nóng bỏng của anh thiêu đốt.

Sự tương phản tàn nhẫn đó làm Duy giật nảy người, da thịt nổi đầy một tầng gai ốc. Cậu kinh hoàng nhìn mẹ mình đang ngồi bất động ngay bên cạnh, khoảng cách gần đến mức cậu có thể nhìn thấy từng sợi tóc của bà.

"K-không... không... đừng mà... Quang Anh! Không được..."

Quang Anh áp sát, hai tay đóng chặt hai đầu gối Duy ra sát mang tai, phơi bày trọn vẹn con hào múp míp đầy ụ thịt, ẩm ướt, và le xinh sưng to.

"Nhìn xem mẹ cậu có biết đứa con trai ngoan hiền của mình thực chất lại là một con điếm, đang nằm ngửa dạng rộng chân để cho anh trai kế đụ đến chảy nước lẳng lơ thế này không?"

"Hửm?"

Đức Duy nhắm tịt mắt, cả người căng cứng vì nhục nhã và cả đau lòng. Cậu chả mở miệng thốt ra nổi một câu phản bác.

"Thả lỏng cái lỗ lồn ra, kẹp chặt như vậy là muốn tôi bắn ngay trước mặt mẹ cậu sao?"

"Không... xin anh... làm ơn... đi chỗ khác đi... nhục nhã quá... ưm~ á..."

Duy khóc nấc lên, hai tay che chặt lấy mặt. Nhưng trớ trêu thay, sự kích thích tâm lý bệnh hoạn này lại khiến bướm nhỏ nứng đến nổi cắn chặt lấy thứ đang chịch mình.

Bên trong co thắt điên cuồng, không ngừng mút mát, nuốt chửng lấy cục thịt bự của Quang Anh.

"Hóa ra cậu thích làm ở đây à? Chậc, chảy nước dâm ướt cả bàn rồi."

Tiếng va chạm da thịt bành bạch vang lên liên hồi ngay trước mặt hai vị phụ huynh.

Quang Anh thúc mạnh đến mức chiếc bàn đá khẽ rung lên, mỗi một cú đâm đều dùng mười phần lực, tàn nhẫn nghiền nát vách thịt non mềm bên trong của Duy.

Duy không dám rên lớn, cậu vừa cắn chặt môi đến bật máu để chặn tiếng rên, vừa uốn éo vòng eo đón nhận sự chà đạp.

Khoái cảm tê dại như điện giật càn quét qua cả người khiến cậu khóc nấc lên, thân thể trắng nõn rướn cao, dính chặt lấy lồng ngực săn chắc của anh.

"Sao không rên lên? Sướng quá hóa câm rồi à?"

Quang Anh nhéo mạnh vào đùi non của Duy, để lại một vết bầm tím ngắt. Cậu bị bất ngờ nên chôn đầu vào hõm cổ anh, rồi cắn phập một cái lên vai anh để ngăn tiếng rên.

Anh lấy chiếc đồng hồ ra, ngón tay đặt hờ lên nút bấm, nở một nụ cười trơ trẽn, biến thái tột cùng.

"Ngoan ngoãn mở miệng rên cho tôi nghe."

"Gọi 'Quang Anh ơi chịch chết con đĩ này đi đi'. Nếu cậu không nói..."

Quang Anh dừng lại một lúc, ngắm nhìn gương nhoè nhoẹt nước mắt của Duy.

"Tôi thề là tôi sẽ ấn nút mở dừng thời gian. Để xem mẹ cậu chứng kiến cảnh tượng này sẽ có biểu cảm thế nào."

Lời đe dọa tàn nhẫn ấy như một nhát dao chí mạng đâm vào phòng tuyến tâm lý của Đức Duy.

Cậu nhìn sang khuôn mặt đóng băng của mẹ, nỗi sợ hãi tột cùng. Duy hít một hơi, đôi mắt ngập nước, mông lung nhìn gã ác ma trước mặt, bờ môi run rẩy bật ra những tiếng rên rỉ mềm nhũn.

"Ưm... Quang Anh... anh trai... chịch chết con đĩ này đi... mạnh lên... á~ sướng quá... xin anh đừng mở... ư... ưm..."

"Ngoan lắm, dâm đãng lắm em trai."

Quang Anh hưng phấn đến phát điên. Anh cất đồng hồ vào túi, hai tay nhấc bổng hông Duy lên cao hơn, liên tục nện mạnh, thúc liên hồi hàng chục cú bạo liệt vào tận cuống tử cung của cậu.

Sau những cú thúc dập tàn bạo cuối cùng ngay trên mặt bàn ăn, Quang Anh mới thoả mãn bắn vào trong Duy thêm một lần nữa.

Anh thở dốc, thỏa mãn nhìn cậu thiếu niên dưới thân mình đang run rẩy kịch liệt, đôi chân thon dài quắp chặt lấy thắt lưng anh giờ đây buông thõng, mềm nhũn, thắt lưng trũng xuống không còn một chút sức lực nào.

Bế xốc Duy trở lại gian bếp, thong thả dùng khăn ấm lau sơ qua những vế tích nhơ nhớp trên đùi cậu, rồi mặc lại quần áo chỉnh tề cho cậu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tách.

Thời gian trở lại bình thường. Tiếng nước chảy rào rào, giọng nói của bà Thanh và ông Dũng lại vang từ ngoài vào.

Duy giật bắn mình, vội vàng bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Quang Anh để giữ thăng bằng.

Đôi chân cậu run rẩy, hạ bộ sưng rát dữ dội đến mức nếu không có chỗ dựa, cậu sẽ quỵ ngay xuống sàn bếp.

Khi cả hai bước ra khỏi bếp, Duy cố tình bước lùi lại một bước, dùng thân hình cao lớn của Quang Anh để che chắn đi dáng đi vặn vẹo, bất thường của mình cùng gương mặt vẫn còn đỏ bừng, đẫm mồ hôi.

Một lát sau, tiếng động cơ xe của ba mẹ vang lên rồi xa dần. Căn biệt thự chỉ còn lại hai người. Nằm trên giường, Duy chửi đỏng.

"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt. Cái tên chết tiệt, khốn nạn, đểu cáng, biến thái, vô liêm sỉ, súc vật đó dám hành hạ mình như vậy."

Nhưng đang chửi hăng say thì cậu sợ.

"Đcm với cái sức chín trâu hai hổ đó có khi nào anh ta lại mò qua đây nắc mình nữa không..."

Cậu cắn răng chịu đau, lết dậy thay một bộ quần áo che chắn cả người, vội vàng nhắn tin cho đám bạn.

"Đứa nào rảnh không? Ra bar làm vài ly, tao bao."

Trong bar, Đức Duy ngồi ở góc khuất, liên tục nốc cạn mấy ly rượu mạnh. Chất cồn cay nồng thiêu đốt cổ họng, phần nào giúp cậu tạm quên đi mọi chuyện.

"Ê Duy, mày thất tình hay sao mà uống chiến thế?"

Pháp Kiều tay cầm ly rượu, đỏng đảnh hỏi.

"Hỏi làm gì, uống đi."

Duy gượng cười, mắt lơ đãng nhìn quanh. Cứ nghĩ ra đến đây là an toàn, là thoát khỏi tầm mắt của Quang Anh.

Nhưng Duy không hề biết rằng, trong đám này, có Bảo Khang vốn là anh em chơi chung nhóm của Quang Anh.

Thấy không khí có vẻ hơi thiếu nhiệt, Bảo Khang lướt điện thoại, vô tình thấy Quang Anh đang online liền nhanh tay chụp một kiểu ảnh cả bàn rượu, kèm theo định vị quán bar rồi gửi tin nhắn cho anh.

"Ê cu, ra làm vài ly cho vui mày."

Đức Duy thì vẫn đang miệt mài uống hết ly này tới ly khác, mà không hề biết con sói sắp tới tìm mòi.

Điếu thuốc đưa đến miệng, còn chưa để cậu kịp rít một hơi, thì bỗng nhiên từ sau lưng truyền đến cảm giác ớn lạnh nổi cả da gà.

Chưa kịp để Duy định hình, thì mọi người đột ngột hô to.

"Bên này bên này, Quang Anh qua đây."

Duy cứng đờ người, điếu thuốc trên tay rơi xuống. Từ trong bóng tối của quán bar, Quang Anh bước ra.

Anh mặc một chiếc sơ mi đen, vài cúc trên buông lơi, ánh mắt đầy sát khí, tối tăm găm thẳng vào đỉnh đầu của Duy.

Quang Anh bước tới, tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh cậu, một tay khoác lên thành ghế phía sau lưng Duy, tạo thành một tư thế chiếm hữu tuyệt đối.

"Trốn đi chơi mà không rủ anh, em trai?"

Quang Anh ghé sát tai Duy, thì thầm nhẹ nhàng, nhưng lọt vào tai Duy thì lại giống như tiếng gọi của tử thần.

Duy sợ đến nỗi không dám ngẩng mặt lên, hai tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn, toàn thân run bần bật.

Anh cố tình dùng ngón tay thô ráp mơn trớn sau gáy cậu, luồn vào trong tóc, khẽ bóp mạnh như một lời cảnh cáo ngầm.

Suốt cả buổi, Duy như ngồi trên đống lửa, còn Quang Anh thì thong thả uống rượu, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi con mồi đang sợ hãi bên cạnh.

"Tụi tao về trước nha Quang Anh, đưa Duy về cẩn thận nha đó thằng quỷ!"

Sau hai tiếng tra tấn tinh thần, mọi người cuối cùng cũng giải tán. Quang Anh thô bạo túm lấy cánh tay Duy, kéo xộc cậu ra bãi đỗ xe.

Ngay khi cánh cửa xe vừa khép lại, Duy chưa kịp phản ứng thì đã bị Quang Anh bóp chặt lấy cổ, ấn mạnh vào ghế da, rồi mạnh mẽ hôn cậu.

Lưỡi anh cứ thế cuốn lấy lưỡi cậu mà mút đến tê rần, môi Duy cũng bị anh nhai cắn đến bật cả máu, nước bọt cả hai hoà trộn cùng vị rỉ sắt khiến Quang Anh lại dựng cu, còn Đức Duy thì chảy nước.

"Ai cho phép cậu vác cái thân thể dâm đảng này đi ngoài bar, hả?"

Gương mặt Quang Anh vặn vẹo vì tức giận, ánh mắt đỏ ngầu.

"Cậu thèm đàn ông đến mức phải ra đây cho tụi nó ngắm? Hay là cái lồn phía dưới bị tôi chịch chưa đủ sướng?"

"Khốn nạn... buông ra... tao thích thì đi... ưm..."

Duy giãy giụa, nhưng sức lực của cậu làm sao chống lại được gã đàn ông trưởng thành đang điên tiết.

Quang Anh không thèm nói nhảm, anh đạp ga phóng thẳng về căn biệt thự. Vừa bước qua cửa phòng ngủ, anh đã thô bạo ném Duy lên chiếc giường lớn.

"A!"

Duy bị quán tính bật nảy lên, chưa kịp bò dậy thì bóng đen của Quang Anh đã đổ ập xuống, đè nghiến lấy cậu.

Anh tàn nhẫn xé toạc chiếc áo của Duy, để lộ cơ thể đầy những dấu vết hoan lạc cũ chưa kịp tan. Hắn lấy chiếc đồng hồ cổ ra, bấm nút.

Quang Anh không thèm nới lỏng hay bôi trơn, anh lột phăng quần Duy, thô bạo dạng rộng hai chân cậu ra, canh chuẩn ngay đóa hoa huyệt đang run rẩy mà đâm sầm vào bằng một lực đạo khủng khiếp.

"Áaaaaa...aa! Đau... đau quá... dừng lại đi... Quang Anh... hức..."

"Hức... huhu... k-không dám nữa... Quang Anh nhẹ thôi mà~"

Tội nghiệp lồn xinh chưa kịp lành lại bị con cu chà bá, gân guốc nông rộng đến cực hạn, cảm giác xé rách đau đớn khiến Duy khóc nghẹn, hai tay cào cấu điên cuồng vào lưng anh.

Quang Anh vẫn còn điên, anh cởi thắt lưng ra rồi quấn lại một vòng, sau đó quật tới tấp xuống ngực Đức Duy để trừng phạt.

Bầu ngực bị đánh đến ngứa rát, châm chít vô cùng, còn núm ti thì bị kích thích cho nứng đến dựng đứng.

"Á á... đ-đau quá... dừng lại... đừng đánh nữa mà... ứm!!"

Thấy Duy khóc dữ quá, anh cũng xót nên quăng thắt lưng sang một bên, rồi bế thốc người cậu dậy, sau đó ép chặt ngực cậu lên tường để anh chịch từ phía sau.

"Khóc cái gì? Trốn tôi đi bar cơ mà?"

"Không phải là tại thèm bị đụ à, để tôi giúp cậu."

"Hôm nay tôi không chơi cho cậu khóc lóc quỳ xuống xin tha, thì tôi không phải Quang Anh!"

"Ưmgh... á... chậm... xin anh... em sai rồi... Quang Anh... đau... sướng quá... ớ ớ~"

Cứ mỗi khi cậu định ngất đi vì quá tải, Quang Anh lại tàn nhẫn bấm nút ngưng đọng thời gian để hành hạ cơ thể bất động của cậu, rồi lại mở ra để nghe cậu rên rỉ, khóc lóc thảm thiết.

Trận làm tình bạo liệt, ná thở kéo dài suốt một đêm ròng rã, vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của người thiếu niên tội nghiệp dưới thân anh.

.....

Những cuộc làm tình dai dẳng và bí mật cứ thế lặp lại thường xuyên. Đức Duy sau nhiều lần làm tình với Quang Anh thì cũng sinh ra tình cảm.

Cả hai cứ thế âm thầm bên cạnh nhau, làm những trò bệnh hoạn đồi bại mà chẳng ai hay.

Có lẽ mối tình này sẽ tiếp diễn cho đến khi ông Dũng hoặc bà Thanh biết được.

----

.
.
.
.
.

Ta đaa shop quay lại rồi đây, bù cho mọi người chap dài một chút để tạ lỗi nhe. Nhưng mà bỏ lâu quá rùi nên kh biết viết có còn hay kh nữa huhu, có dì mn cho shop xin ý kiến dới nhe để shop cải thiện thêm 🫰

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co