Truyen3h.Co

lay in bed; hunlay

6

pimplesondimple

kid;

sehun tựa người trên cái ghế đặt ở vườn sau, hài lòng nhìn bóng dáng của lay thu dọn đồ phơi đã khô trên những sợi dây câu mắc từ bên này sang bên khác. gã bắt đầu chờ có một vài thứ cao quá so với đỉnh tóc cậu, ở mức có kiễng hết tới mười ngón chân cũng không thể với tới. và dĩ nhiên là, lúc đó lay sẽ phải nhờ sự trợ giúp của willis-cao-lớn, gã sẽ có dịp tỏ ra thật ga lăng, trở nên hãnh diện hơn trong đôi mắt dài ấy.

ngâm nga một vài giai điệu - ngẫu hứng và hoàn toàn tự sáng tác - lay nhẩn nha tháo từng chiếc kẹp gỗ khỏi quần áo đã khô rong và thơm nức lên dưới nắng. một chân đeo tất tới nửa bắp đùi, còn lại không đi, đầu trần, quần short ngắn gần chạm đầu gối và áo polo; sehun cho rằng ấy là bộ kín đáo nhất mà lay từng mặc trong suốt những loại mà gã từng chứng kiến. màu be của vải quần kết hợp cùng trắng của áo làm lay trông chẳng khác gì một đứa trẻ ở trong trại hè tập làm hướng đạo sinh, và công việc này là điểm để cộng vào chiếc huy hiệu gài đầy trên cái băng đeo chéo đến kì lạ mà gã từng thấy ở một đoàn. lay có một chiếc kẹo ở nơi khoé miệng, chiếc kẹo hẳn nằm trong đống gã đã đổ đầy hũ ở phòng khách. que kẹo trắng ngậm chặt trên môi cậu, nhìn như một điếu thuốc lá, không, chỉ có mình gã thấy nó như điếu thuốc. mái tóc nâu rủ xuống chớm gần mắt, sehun nghĩ nó cũng cần phải tỉa gọn đi một chút, xù lên như một chiếc kem bông. cậu lững thững đi lại nơi cuối cùng của dàn phơi, lấy chiếc áo sơ mi ngày đầu gã đến và bỏ nó vào trong chiếc sọt đan. trong lúc đang còn say sưa từng chuyển động trên đôi chân và vẻ đáng yêu lạ lùng ấy, sehun chưa kịp cúi đầu đã bị lay bắt trọn - cậu nhìn gã chằm chằm, tò mò và có chút gì-đó. gã vội vàng hắng giọng, nhún vai, quay lại tờ nhật báo to sụ, bắt đầu giấu mình trong trang giấy. giả vờ chăm chú, gã hậm hừm, tỏ ra như thể vừa đọc được tin gì giật gân trong khi đôi mắt thi thoảng đánh lén sang biểu tình của cậu. gã không tập trung vào thông tin nào hết, kể cả ngay trước mặt in một sắc lệnh mới vừa được ban hành, gã chỉ tập trung vào cậu, muốn cậu.

yixing đặt đống đồ lên hiên nhà, nhưng không trở vào trong để làm bữa trưa sớm như ông zhang đã dặn trước khi đi khỏi. cậu quay tới chỗ sehun đang ngồi, quỳ xuống bên cạnh, đặt tay lên thành ghế và tựa cằm lên. mắt cậu đánh vào những dòng thông tin, có vẻ cậu còn để tân nhiều hơn cả gã. sehun bắt đầu thở nhẹ lại - rón rén vụng trộm trên làn da trắng hồng đang rạng rỡ hơn dưới nắng. gã để ý tới khuôn mặt bé nhỏ nhìn từ trên xuống với cái đầu mũi nhọn bé xíu, môi bĩu lên vì vài điều xuyên tạc lũ nhà báo bịa ra. ồ, sehun nhận ra yixing có nốt ruồi nhỏ ở khoé môi, một cái ở quai hàm, ở vành tai và rải rác theo một chiều xuống tận xương quai xanh. chúng như sinh ra cho gã, để đánh dấu nơi gã cần cắn vào khi họ cùng nhau làm việc, chao ôi, nó toàn là những điểm mà gã mong được hôn tới từ trước khi tìm được chúng - mấy cái nốt ruồi duyên dáng hiểu gã quá thể.

lay đung đưa hai bắp đùi trên thảm cỏ, một bên bắt đầu lấm nước bởi nó không được bọc tất như chiếc kia. sehun cảm thấy kì lạ một chút cho cách ăn mặc lạ lùng ấy, gã muốn hỏi nhỏ cậu, nhưng sợ lại phật lòng cậu thần tiên bé bỏng ấy, nên đã quyết định nhìn nó từ góc độ của một nhà thiết kế : hợp mốt, theo thời và phá cách. vả lại, yixing chưa-là-của-gã cũng đã xinh đẹp và ưa nhìn tới bận bất cứ cái gì khoác lên gã cũng đều thấy hài lòng cả.

- willis, sao cậu nhìn tôi đắm đuối vậy ?
yixing nâng mặt, tròng mắt hướng thẳng vào bên trong sâu thẳm của gã. sehun nhớn mày, bắt đầu lảng vảng đi chuyện khác, như là trời hôm nay có vẻ đẹp, cậu lại đọc thấu gã lần nữa, và gã chẳng thích điều này. gã muốn giữ sự im lặng thích thú ấy cho riêng mình, muốn cảm xúc ấy chỉ trọn vẹn cho bản thân, và kể cả lay dấu yêu cũng không được phép hiểu nó. gã ưa việc tự để bản thân đê mê trong giai điệu của riêng mình mà không cần kẻ nào chêm vào điều chỉnh. đó là phong cách của gã, tự tại, lắm điều, bí hiểm nhưng cũng đa cảm kỳ lạ, và đừng kẻ nào hằng mong được xoá nó.

gã không trả lời câu hỏi của cậu, và điều đó làm xing nhỏ tức giận. gã dám lơ cả cậu, cậu ghét ai dám bơ cậu đi như không khí hay tỏ ra lãng tai. thôi nào, gã chỉ kém cậu ba tuổi, và tai cậu còn tốt chán.
yixing không thể phủ nhận một điều là cậu trẻ con, đôi khi thái quá. cậu tin rằng mình sẽ giữ cái tính như vậy cho tới ngày cậu cưới ai-đó. yixing sẽ phải làm gì đó, nhất định, có lúc sẽ là lố lăng, lúc cũng nhẹ nhàng, lúc cả tục tĩu để thu hút sự chú ý của người cậu muốn. và, đoán xem, cậu chưa bao giờ thất bại trong những việc đó, nó là chuyên môn của cậu, cậu cũng là cả một người chuyên nghiệp.

yixing cướp lấy tờ báo trên tay sehun, giật nó như muốn rách, gấp gọn như thể vò nát và quẳng xuống đất. gã hơi bất ngờ vì hành động mang tính phẫn nộ ấy, nhưng quyết định ngồi yên xem cậu sẽ làm gì tiếp theo. giống như, hôm trước, trên ghế bành và bàn tay ma thuật ấy, thực sự, nó làm gã phát điên đấy; đến cả bây giờ vẫn còn rậm rực cảm giác mơn man khéo léo trên bắp đùi do xing gây ra.

cậu thở dài, bỏ ra một biểu cảm dỗi hờn. gã vẫn đóng băng trên ghế, đợi người tới phá bĩnh. yixing, nhanh chóng và cực kỳ ngoài tầm dự đoán - ngồi hẳn vào trong lòng gã. đôi chân gập vào thành một chữ w, mông đặt khéo vừa nơi hạ bộ đang hân hoan, ép mình trong cái ghế chật chội. đầu ngón chân nhỏ bé cọ vào đầu gối gã như một sự nụng nịu. cậu ưỡn ngực, chống tay ngược về sau, thẳng vào trung tâm khe-hở-duy-nhất trong cái chỗ ngồi trở nên hẹp dần bởi tính bành trướng của cơ thể. cần thoải mái, yixing cố gắng lách mình và di chuyển ngay trên thân dưới của gã, vô ý nhưng đầy cám dỗ và thách thức. willis, bấy giờ có lẽ sẽ không còn đủ lạnh lùng để yên tĩnh và chuẩn bị rú lên như một con thú. gã giữ cái ót lớm chớm tóc non, một tay kéo chiếc kẹo mút phiền toái khỏi miệng lay, ném nó ra xa, mong nó có thể phân hủy trong vài ba giây. giờ thì, môi miệng của yixing hoàn toàn tự do. gã đẩy cậu lại gần tới mức hai lồng ngực suýt soát đập vào nhau bằng một lực đặt ngang hông. hai tay yixing vội vàng đặt lên vai hắn như một phản xạ chống cự, nhưng không ghì lại nổi sự mạnh mẽ của sức xuân; gã lao tới, ngấu nghiến đôi môi mềm mại.
vị ngọt ngào được gã cho là vốn có, lẫn lộn trong cái hương caramel của kẹo, làm gã cho dù là một người ghét những thứ thực phẩm toàn đường, phải biến cuồng. chiếc lưỡi buộc yixing phải cạy hai hàm khỏi nhau, mở lối cho sự xâm nhập trái phép của vị khách không mời. chúng cuốn lấy nhau, dây dưa, làm người ta nghẹt thở. gã không nhân nhượng, liên tục lao tới cậu, làm yixing điên đảo. da cậu đỏ bừng, mắt ngấn nước bởi thiếu khí và kích thích; cổ họng yixing bắt đầu âm ử như van nài gã giải thoát. cậu phá vỡ nụ hôn bằng cách đánh nhẹ - không lực - vào ngực trái gã. sehun cũng chịu buông lơi, cả hai tách nhau ra khỏi, cùng lấy lại lượng khí để bù trừ cho những phút tưởng chừng ngừng hô hấp. người yixing như mềm nhũn, toàn bộ đều phụ thuộc vào cách sehun điều khiển.
phổi của cậu liên tục hoạt động, phập phồng dưới chiếc áo polo đang dần trở nên nhàu nhĩ. sự ấm áp từ bàn tay của gã mơn man khắp nơi sau lớp vải; từ xương quai, ngực, eo, hông và dọc từ cột sống, gã đều đi qua - khéo léo, nhẹ nhàng, làm người ta nhộn nhạo lên như cách một cơn gió mùa lướt qua. sehun hôn lên chiếc đầu mũi nhỏ, rồi rải rác những nụ hôn nhân từ ấy xuống tận xương quai. yixing rên lên khi đôi môi quá khích của gã dừng lại trên phần nhạy cảm nhất - cổ - cậu oằn mình trong lòng của gã. nhưng sehun không có ý định dừng lại, gã sát trùng nơi cần đánh dấu, gặm cắn nó tới muốn rách toạc. yixing rít lên vì đau đớn, cậu bấu vào tay gã, người rung lên và hai nước mắt gần như úa ra. cơn tê ùa vào cậu sau khi hàm răng quái ác < hẳn là phải nhọn như vuốt > của gã rút khỏi trận địa, điểm màu kín đáo nằm ở phía trái của cổ - đậm màu hơn hẳn so với làn da. sehun hài lòng với cách bản thân mình để lại vết của quỷ trên tiểu thiên thần, vậy là từ nay em sẽ là của gã mãi mất thôi.

- ôi willis - lay cầu khẩn, phát run và trướng đau - xin ngài, hãy nhẹ nhàng với tôi, một chút thôi.

- chẳng phải mớ hỗn độn này là do em tạo trước sao ?  gã cười, thoả mãn và cắn lấy phần môi dưới đang mọng lên như quả chín - lay, em phải hiểu em đã làm chứ.

-

chúc mọi người năm mới hạnh phúc, vạn sự như ý, tỉ sự như mơ nha. cảm ơn mọi người năm vừa qua đã chiếu cố em, yêu mọi người nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co