Chương 42
Jungkook chui vào xe, chào chú tài xế của Jimin một câu rồi tựa vào vai anh lim dim. Rượu ngấm từ từ, càng lúc đầu óc cậu càng lơ mơ.
Jimin nhìn cô bé đi cạnh Jungkook, ngẫm nghĩ một lát liền nhận ra là Mina. Anh nhanh chóng đoán được sơ sơ đầu đuôi. Nhìn sang tên ngố nào đó chẹp chẹp cái miệng, ngọ nguậy tìm tư thế thoải mái, rất muốn đánh cho một trận.
Nghe thấy giọng Mina qua điện thoại, ý nghĩ đầu tiên bật ra là Jungkook đang ở cùng Hyemin, say rượu. Jungkook khi say ngốc hơn bình thường, lại có tật dính người.
Giờ thì hay rồi, không phải Hyemin, không phải cô Luka nào đó, mà là Mina.
Gần đến nhà, Jimin không khách khí xách tai Jungkook, gọi to:
- Jeon Jungkook. Dậy! Không anh đá cho xuống đường ngủ đấy!
Jungkook bao nhiêu lần được lấy thân trải nghiệm câu "Dậy không anh đá cho mày bét xác" của Junghyun, bản năng sợ hãi choàng tỉnh.
Cậu thất thểu vào thang máy với Jimin, vào đến cửa nhà anh là lăn cù mèo ra sô pha. Jimin trông cái tướng say rượu thấy ghét, mặc kệ cậu, bỏ đi tắm rửa thay quần áo. Đường bay Nhật Hàn không lệch múi giờ, đối với Jimin chỉ như đi hai tiếng ô tô thôi, không mệt.
Lúc anh tắm xong ra ngoài, Jungkook đang lục tủ lạnh.
- Mới đi ăn về mà lại đói nữa à?
Jimin đi vắng hai tuần, tủ lạnh rỗng không. Jungkook đành úp gói mì tôm ăn tạm. Nhìn cậu sốt ruột đợi mì tôm đến tội, chắc đang ăn dở bữa anh lại bắt về.
Là Hyemin hay Mina, đi ăn bữa cơm với Jungkook thì có sao chứ? Nhưng Jimin không thể ngăn nổi mình chỉ muốn kéo Jungkook lại.
Không phải Jungkook, mà anh, anh mới chính là kẻ ngày càng trở nên kì lạ.
- Sao hyung cứ nhìn em thế?
Gương mặt Jungkook bỗng kề sát, Jimin bối rối lui lại. Jungkook không vui, kéo anh lại gần.
- Hyung ăn mì tôm với em.
- Hyung không đói. – Jimin giãy ra.
- Hyung gọi là em về ngay mà, sao còn giận em?
- Anh có giận gì đâu?
- Thế thì ngồi yên nào, Jiminie.
Như có dòng điện tuốt dọc sống lưng, Jimin xụi lơ. Jungkook ngồi đằng sau, mũi lướt trên gáy và vai anh. Cậu vẫn thích làm thế, ngửi ngửi như chó con. Đột nhiên Jungkook há miệng, cắn vai Jimin một cái. Cắn nhẹ nhưng vẫn đau, Jimin giật nảy mình, giơ cùi chỏ:
- Em cắn hyung?
- Hyung định đánh em nữa à? Em còn bầm nè. – Jungkook lật áo chỉ vết máu tụ vẫn còn khá đậm.
Hơn nửa tháng rồi chưa tan, chắc mấy hôm đầu đau lắm. Jimin xót, nhẹ tay xoa xoa chỗ đau, nói:
- Không... Nhưng mà sao em... cắn bậy thế hả?
- Tại hyung trông ngon lắm.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Jungkook, lòng anh rối như tơ vò. Jimin bực bội:
- Xỉn chết em đi. Xỉn thành cái dạng này còn đi uống rượu với con gái.
- Em không được uống rượu với con gái à? – Jungkook hỏi ngược lại.
Jimin nghẹn, đứng dậy định đi, Jungkook ôm anh giữ lại.
- Mina xinh lắm hyung ạ. Ẻm còn mặc áo hở ngực nữa. – Jungkook nhướng mày đắc ý. – Thế mà em...
Cậu định khoe "Thế mà em biết cư xử, không nhìn chòng chọc ẻm đâu."
Jimin nghe đến chữ "hở ngực", sa sầm mặt, mạnh tay đẩy Jungkook ngã ngửa. Jungkook sợ anh lại khóa phòng ngủ như bữa nọ, bật dậy như lò xo, níu eo Jimin:
- Em không làm gì hết mà! Hyung đừng hiểu lầm em!
- Anh chả hiểu lầm gì cả. Em đi uống rượu với Mina của em đi.
Jungkook cuống, giật mạnh tay, vật Jimin ra sô pha, cả người nhào lên giữ chặt anh.
- Không có mà em thích nhìn hyung hơn!
Hai lồng ngực cùng đập thịch thịch thịch. Jimin hít một ngụm không khí, hỏi:
- Em có biết mình đang nói cái gì không?
Jungkook ậm ừ. Jimin chờ đợi câu trả lời. Khi anh nghe thấy Jungkook bắt đầu ngáy, mới tỉnh ra đứa nhỏ này vẫn say, ngủ khò mất rồi. Anh khẽ luồn tay vào mái tóc dày của Jungkook, cậu rùng mình, không ngáy nữa, thở nhè nhẹ. Jimin buồn cười nhéo mũi cậu một cái. Người Jungkook toàn mùi sake, thoảng mùi nước hoa lạ. Jimin xoa lưng cho cậu, chợt ánh mắt đụng vào dấu son môi mờ mờ trên vai áo.
Còn là son của ai được nữa.
Jimin chết lặng. Anh chật vật đẩy Jungkook ra, đi tìm chăn ném lên người cậu rồi bỏ vào phòng ngủ một mình.
Jungkook tỉnh dậy, không hề đau đầu, quả nhiên là rượu xịn! Cậu phát hiện ra mình đang nằm sô pha. Sô pha nhà Jimin to như cái giường ở kí túc cũ của BTS, Jungkook nằm khá thoải mái.
Cậu vò vò mặt mũi đầu tóc, bỗng ngửi thấy mùi mì tôm, kí ức tối qua lũ lượt ùa về.
- Em dậy rồi à?
Jungkook thót tim, bật dậy đứng nghiêm:
- Vâng!
Jimin mới ngủ dậy, giọng hơi khàn. Anh lại gần Jungkook ngửi ngửi, hạ giọng nói:
- Toàn mùi rượu, đi tắm đi.
Bỗng dưng anh hạ giọng như thế... Jungkook luống cuống:
- Em em đi vệ sinh.
- Gì mà phải giấu. – Jimin cười khẽ, chưa tha. – Em thích ăn sáng món gì nào?
Jungkook để nước xối xả chảy lên đầu, bần thần tự hỏi sao cậu vừa ngủ một giấc tỉnh dậy, Jimin hyung như đã bị đánh tráo mất rồi? Cậu không nói rõ được anh khác ở đâu, chỉ có cảm giác anh không giống như bình thường.
Jungkook tắm rửa rất lâu, tắm xong đã sắp đến lúc về gaming house. Jimin đứng sấy tóc cho cậu. Anh bật mức độ thấp nhất, máy kêu rất nhẹ. Anh kiên nhẫn luồn tay nhẹ nhàng hất từng vạt tóc của Jungkook.
Jungkook đang vùi đầu ăn, bỗng lưng ấm sực, Jimin ôm cậu từ phía sau, ngả vào vai cậu, nói:
- Hyung hết lịch trình nước ngoài rồi, ít nhất hai tháng tới chỉ ở trong nước thôi.
Jungkook vừa ăn vừa nghịch ngón tay nhỏ nhỏ của Jimin đang đặt trên bụng mình.
- Hyung nói thế là em qua quấy anh suốt đấy.
- Thì em qua đi. – Jimin nói nhỏ.
- Dạ?
- Hm? – Jimin thổi tai Jungkook.
Jungkook hết chịu nổi, cậu gỡ tay Jimin, quay lại nhìn anh.
- Hyung... Sao... hyung lạ thế?
- Lạ chỗ nào? – Jimin nhướng mày.
Jungkook nuốt nước bọt. Biết nói sao nhỉ, cảm giác như... Jimin bỗng biến thành Jimin trước ống kính? Jungkook bừng tỉnh. Anh mới lưu diễn về, có thể vẫn chưa thoát trạng thái. Anh cứ hờ hững quyến rũ như thế... nguy hiểm thật!
Jimin chẳng hiểu Jungkook bỗng giác ngộ được cái gì, vẻ mặt viên mãn tiếp tục ăn uống hăng say. Anh bực mình tét cho cậu một cái.
- Tuần sau anh đi xem trận của các em với TXT nhé.
- Dạ? LOL park nhỏ hơn bên Jangchung mà anh...
- Không sao đâu.
- Đợt trước anh phải đi cửa nhân viên cơ mà.
- Anh muốn xem phòng nghỉ của BTS thôi. – Jimin cười. – Ngốc ạ.
Jungkook phải về sớm còn đi lấy xe vẫn gửi ở nhà hàng. Trên đường, cái miệng cậu cứ cười toe không thể dừng được. Jimin lạ thật, nhưng cậu thích lắm!
Cậu hớn hở đẩy cửa, tràn trề năng lượng. Giả hôm nay Seokjin bắt tập 16 tiếng như tụi iKON, cậu cũng chấp tất!
Vẻ mặt của Jungkook hoàn toàn tương phản với bầu không khí trong kí túc. Cả đội mạnh ai nấy ăn, không ai nói chuyện. Dì cấp dưỡng trốn ở phòng khách, vẫy Jungkook lại. Cậu thì thào hỏi:
- Sao thế dì? Hôm nay ăn muộn thế ạ?
- Jin-shi với Namjoon-shi cãi nhau.
- Hả?
- Jin-shi bảo tuần này và tuần sau Ian vẫn đánh chính. Namjoon-shi làm rơi bát canh, mọi người phải đứng dậy dọn dẹp. Rồi thành ra như thế.
Tim Jungkook chùng xuống.
Vòng bảng LCK Mùa Hè đã đi hết lượt đi, RM được ra sân đúng bốn lần: iKON hai ván, GOT7 một ván, EXO một ván. Thành tích thi đấu của Ian rất ổn, ban huấn luyện tiếp tục cho cậu ra sân chẳng có gì sai. Ian đang rất thiếu kinh nghiệm thực chiến, chỉ có thể tích lũy bằng thi đấu với đối thủ thật sự, bao nhiêu giờ huấn luyện cũng không thể mài ra được.
Ngày 19 gặp X1 lần hai, Jungkook đã không còn nuối tiếc với những chiến binh mất hết chiến ý này nữa.
Ngày 25, Ian phục thù trận thua GOT7 ở lượt đi. Trong khi TXT sau RR sụt giảm phong độ, thua liền ba trận, BTS vươn lên đầu bảng.
BTS vắng RM vẫn đánh tốt như thế, nhưng cả người hâm mộ BTS lẫn Jungkook đều không thoải mái.
Ngày 28, đụng độ TXT lần hai. BTS là đối thủ khó chịu nhất mà TXT gặp phải khi đang nỗ lực thoát khỏi chuỗi thua.
Jimin từng xem đấu trực tiếp ở LOL park nhiều lần, chẳng qua anh tò mò cảnh hậu trường nên trước kia mới lừa Jungkook dẫn mình đi. Anh thậm chí từng bị máy quay bắt trúng, fan sau này phát hiện ra chứ mọi người chẳng nghĩ Park Jimin ngồi cạnh mình đâu.
Lúc BTS chào khán giả, Ian đứng cạnh Jungkook, Jimin ngạc nhiên nhận ra hai anh em nhà này giống nhau thật, bỗng hơi muốn gặp Ian ngoài đời.
Ván đầu, cả BTS và TXT đều đánh cực kì thăng hoa, trận đấu nghẹt thở như đẳng cấp của đêm Chung kết. Khi Ian xông vào dẫn đầu đập nhà chính TXT, fan BTS vui sướng ồ lên, Jimin với người ngồi bên cạnh chẳng biết là ai hân hoan đập tay.
Tranh thủ mấy phút nghỉ, Jimin chuồn đi vệ sinh. Anh có nhanh thì cũng không thể nhanh nhất, nhà vệ sinh đông nghẹt. Jimin cẩn thận chờ ở ngoài, tới lượt anh thì mọi người đã hộc tốc chạy về cho kịp ván hai rồi. Jimin tự an ủi mình mới đang cấm chọn, mấy giây đầu chỉ chạy chạy đẩy đường, cắm mắt, có gì mà xem.
Nghĩ thế nhưng xong việc anh vẫn ba chân bốn cẳng lao khỏi nhà vệ sinh.
Jimin bị đẩy ra một cái nhà vệ sinh xa tít mù khơi, lúc quay lại phòng đấu anh phải băng qua cả khu ăn uống. Bất chợt, anh bắt gặp một bóng lưng quen quen đang đứng mua cà phê, một người cực kì không nên đi lại rêu rao ở LOL park – RM Kim Namjoon.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co