5
Sangwon trên đường về cực kì thoải mái hát lên, nghĩ đến bộ mặt của Leo khi nhìn xe của mình vào sáng mai thì càng sung sướng thiếu đạo đức. Mua kem xong anh chạy một mạch về nhà, chỉ kịp tống hộp kem vào tủ lạnh sau đó lao lên phòng viết ra bài hát mới nảy ra trong đầu. Tâm tình Sangwon cực kì dễ chịu, nếu không muốn nói là phấn khích cực kì nên nhanh chóng bản nhạc hoàn chỉnh đã được viết ra. Anh thử lên nhạc trên đàn và máy tính, cảm thấy cực kì hài lòng, thầm tự khen một câu rồi cho phép mình đi ngủ sớm.
Nhưng vệ sinh cá nhân xong thì điện thoại reo, Sangwon thấy số lạ thì thắc mắc nhưng vẫn nghe máy.
-Xin chào, Lee Sangwon xin nghe.
-Cậu...!
Sangwon giật nảy mình suýt nữa thì đánh rơi điện thoại xuống đất, cái giọng quen thuộc đến phát ghét này không phải là Lee Leo chứ? Sao lại biết số mình? Sao lại gọi giờ này? Chẳng lẽ...
Nhưng không kịp để Sangwon tự vấn xong, Leo đầu bên kia đã gầm lên:
-Nội trong vòng 15 phút nếu cậu không có mặt chỗ tôi thì tôi sẽ tìm đến nhà đập cho cậu một trận nhừ xương!!! Mau lăn đến chung cư ban nãy nhanh lên!!!
Rồi không đợi anh trả lời, Lee Leo đã cúp máy cái rụp. Lần này thì Sangwon chắc chắn đến 99,99% rằng Leo đã phát hiện ra tội ác anh mới thực hiện trên cái xe của hắn rồi, mà 1% kia Sangwon nghĩ Leo gọi cho mình chắc không phải để rủ đi ăn đêm đâu nhỉ?
Mang theo tâm trạng ủ dột ra ngoài, Sangwon nghĩ thầm hay là lấy xe của mình đi cho cậu ta vẽ bậy lên là được rồi, ít ra đỡ bị ăn đập, nhìn cậu ta to con như vậy, ngày trước dần mình cũng đã suýt mất nửa cái mạng. Được rồi, quyết thế đi, mặc dù trình độ lái xe của Sangwon chưa được đến 45/100 nhưng thà như vậy có còn hơn không.
Lập cập đỗ xe vào bãi, Sangwon gọi lại vào số Leo, chỉ nhận được lệnh mau lên tầng 16, phòng 1614.
Được rồi, còn chưa nói cho cậu ta biết mình mang xe đến cho cậu ta vẽ bậy, nếu lên phòng thì chắc chắn là bị ăn đập hoặc là đền tiền rồi. Vẽ bậy lên xe anh cũng không sao, bị ăn đập cũng không sao nhưng nếu là đền tiền thì thứ cho Sangwon kháng lệnh, đến mấy đồng lẻ anh cũng không có trong người, đào đâu ra mà trả cho cái tội phá hoại chiếc BMW vừa nhìn đã biết mới, đắt tiền như vậy. Đứng trong thang máy, Sangwon tự rủa xả mình sao lại thiếu suy nghĩ đến như thế, nhất định là bị trúng gió rồi mà.
Nhưng không đợi anh tự thóa mạ mình xong, thang máy đã dừng ở tầng 16. Sangwon bấm chuông cửa mà trong đầu không ngừng nghĩ đến mấy hình ảnh như Lee Leo đã cầm sẵn bao bố đứng bên trong, chỉ đợi anh vào thôi nhất định sẽ trùm anh ném xuống đất tẩm quất cho một trận hoặc vài ba tên vệ sĩ mặc đồ đen chặn anh lại lột đồ đòi tiền. Càng nghĩ lại càng mong Leo nể tình anh em khi trước tha cho mình lần này.
-Ồ, đã tới rồi cơ à, cậu vừa đi vừa ngủ hay sao? Muộn 15 phút.
Leo mới mở cửa ra đã bỡn cợt, nhưng Sangwon vẫn thở phào, may mà không có cả bao bố, cả vệ sĩ đồ đen. Chỉ có điều hắn ăn mặc như thế kia quá là mất hình tượng, quần đùi hình voi con không nói, áo ba lỗ không nói, nhưng dép sao lại cái có cái không thế kia? Khiến Sangwon nhớ gần đây có xem qua đoạn phim Leo đóng, lúc mở cửa cho nữ chính không phải bộ dạng mặc áo choàng tắm nửa kín nửa hở, tóc vẫn còn ướt cực kì quyến rũ sao???
Thật sự là giới giải trí không nên tin ai hết, Sangwon thầm thở dài.
Nhìn Sangwon thở dài, Leo lại thấy thú vị, mấy năm trôi qua như vậy rồi cậu ta vẫn ngốc nghếch y hệt khi trước. Không, phải là cực kì ngu ngốc mới đúng. Leo không kiềm chế được đưa tay lên giật tóc Sangwon, lại tiện tay nhéo nhéo cái má cực kì ít thịt của anh. Sangwon la lên, quyết liều sống chết với Leo. Hai người đánh nhau loạn thành một đoàn, Sangwon quên luôn mình đang nợ người ta, tay đấm chân đá đánh cho Leo không ngóc dậy nổi. Leo cũng không chịu thua, một cước Sangwon đá tới hắn túm được, giật mạnh. Sangwon mất thăng bằng ngã ra sofa đằng sau. Sau đó thấy bóng tối đổ ụp xuống, Leo đã chặn hai bên thành ghế, Sangwon bị kẹp ở giữa cực kì tội nghiệp, mặt thâm tím vài vết, đầu tóc rối xù, mà Leo cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu, trên mặt đầy vết cào cấu, đến trên cổ cũng không chừa. Hắn nghiến răng:
-Tôi là diễn viên đấy!! Cậu đánh tôi như vậy làm sao tôi đi làm???
-Mặc kệ anh!!! – Vẫn nên đối phó bằng cách to mồm.
-Cậu là đồ ngu!!!
-Anh cũng là đồ ngu!!!
Hai người rống vào mặt nhau xong, thở hồng hộc lườm đối phương. Leo vì mắt từng có bệnh, không thể trợn lâu được, nhắm đôi mắt cay xè của mình lại, vò rối mái tóc mềm đã bông xù của Sangwon, thở dài:
-Cậu đúng là chẳng thay đổi gì hết. Chuyện cái xe đừng hòng tôi bỏ qua cho cậu, một tuần nữa tôi tới lấy bản OST cậu viết cho bộ phim mới của tôi, không được tranh cãi, từ mai đến phim trường quan sát lấy tư liệu viết nhạc. Không cho cãi, nếu không cứ đưa thẻ ngân hàng cùng mật khẩu của cậu ra đây, tôi thề có rút hết cả tài khoản cả nhà cậu cũng không đủ trả đâu.
Sangwon nghiến răng ken két nhưng ngẫm lại thì điều kiện không tồi, chỉ cần không phải đền tiền thì bắt anh lên núi đao xuống biển lửa anh cũng làm. Hiện Leo đang quay lưng về phía anh, Sangwon định bụng chạy đến đạp cho hắn một cái bõ ghét nhưng bỗng dưng những hình ảnh quen thuộc bắt đầu tràn về. Bóng lưng kia thân thuộc đến nỗi nhắm mắt lại Sangwon cũng có thể vẽ ra từng đường nét trong đầu.
Khi đó rất hay phải di chuyển bằng máy bay, mà sân bay lại là nơi người hâm mộ tập trung gần như nhiều nhất. Sangwon cực kì ghét bị xô đẩy, cũng cực kì ghét lúc mình không makeup mà bị chụp ảnh. Cái người này ỷ mình cao to, thường chen lên đi trước Sangwon, cười ngốc nghếch, thu hút sự chú ý của máy quay, một lát sau nhất định sẽ quay sang hỏi thầm "Sangwon cậu có khỏe không đó?"
Đương nhiên Sangwon sẽ đá vào cẳng chân gầy nhẳng của anh ta, lí nhí trả lời qua lớp khẩu trang:
-Bị anh thu hút hết sự chú ý làm sao mà khỏe được.
Leo chỉ cười:
-Ấu trĩ.
Gì chứ? Cậu còn ấu trĩ hơn. Khỏe hơn người ta được bao nhiêu mà che với chả chắn. Đúng là đồ ngu ngốc.
Hốc mắt Sangwon bất giác nóng lên, kí ức thời trẻ rất dễ khiến anh bị xúc động, mặc dù thời gian đã qua không hẳn là dài nhưng nhìn bóng lưng của Leo, đột nhiên anh cảm thấy đã qua thật lâu thật lâu. Thật lâu mới lại được nhìn thấy bóng lưng rộng quen thuộc của cậu ấy.
-Sao lại khóc rồi?
Leo thay đồ xong, cảm thấy Sangwon yên lặng lạ thường, quay lại nhìn xem cậu ấy đang làm gì thì bị dọa phát hoảng bởi đôi mắt nhỏ đỏ quạch. Hắn luống cuống ngồi xổm xuống trước Sangwon, xoa lên mấy chỗ bị hắn đánh cho bầm tím:
-Tôi đánh đau quá hả? Tôi cho cậu đánh lại nhé??? Đừng có khóc nha.
-Có mà anh khóc ấy! Đồ ngu!
Sangwon run tay đập lên đầu Leo, nhìn hắn len lén xoa đầu, lại nhìn khuôn mặt trông qua có vẻ không thay đổi nhưng thực ra da hắn đã sạm đi, tóc cũng yếu hơn, lúc cúi xuống lộ xoáy đầu tóc đã rụng rất nhiều. Nước mắt tích trữ bao lâu đột nhiên ào ra, Sangwon đưa tay ôm lấy cổ Leo, vùi mặt vào vai hắn.
Leo sửng sốt một hồi, cũng vòng tay ôm tấm lưng nhỏ đang run nhẹ của Sangwon, hắn nhắm mắt, mỉm cười nói:
-Ừ, tôi cũng rất vui được gặp lại cậu, Sangwon.
"Thực ra em muốn nói là em thương anh quá, Leo."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co