--- One Shot ---
Akasha - đó là một cái tên xinh đẹp của một cô gái mang mái tóc màu bạc trắng dài, đôi mắt màu xanh như chứa đựng của biển cả, làn da trắng sáng không tùy vết. Cô xinh đẹp, học giỏi lại giàu có, không có ai không thể biết đén cô được.
Akasha có một anh bạn trai cao lớn, điển trai lại chơi thể thao tốt - không ai khác chính là Leviathan, anh còn là đội trưởng câu lạc bộ thể thao và có bố pà một bác sĩ giỏi giang, còn Akasha là đội trưởng câu lạc bộ cổ vũ. Cả hai bắt đầu yêu nhau từ khi Leviathan chủ động ngỏ lời, thú thật lúc đầu cô chỉ muốn trêu đùa tình cảm của anh, nhưng dần dần ý nghĩ đó cũng dần rơi vào lãng quên, dần dần Akasha yêu sâu đậm anh.
Leviathan lúc nào cũng quan tâm, yêu thương, chiều chuộng cô hết mực. Những lúc đau ốm, chỉ cần một dòng tin nhắn anh sẽ tức tốc mua thuốc cho cô; những lúc cô buồn và cảm thấy mệt mỏi hoặc áp lực, anh luôn là bờ vai để cô tựa vào; những lúc cô cảm thấy thật lạnh và cô đơn, anh đều đến và dang rộng đôi tay ôm cô vào lòng, truyền hơi âm tình yêu này.
Hằng ngày, Leviathan đều hẹn cô đi chơi, từng địa điểm khác nhau nơi hai người bước qua cô vẫn giữ mãi, cô không muốn trêu đùa tình cảm nữa rồi, bởi chính cô đã yêu anh mất rồi.
Một hôm, Akasha có hẹn với đám bạn rằng sẽ đến quán Bar chơi và uống rượu thật say, nhưng vì cô chư atuwngf tiếp xúc với rượu lẫn cô không muốn trở thành một cô gái hư đi bar nên cô nhất quyết từ chối.
"Tớ không biết uống rượu"
"Thôi nào, uống đi"- cô bạn của cô dúi ly rượu vào tay cô rồi năn nỉ - "Không biết thì cứ tập thôi, có ai lần đầu mà biết đâu chứ!"
"Nhưng..-"
"Đi mà, coi như cậu nể tình bạn của chúng ta đi nha"- Abracadabra với đôi mát sông lanh vô số tội nhìn cô, nhìn thấy cô nàng như thế Akasha không chịu nổi nữa rồi, cô bất lực gật đầu rồi nốc hết ly rượu trên tay.
Mùi cay nồng lẫn đắng đắng đọng lại trên đầu lưỡi, cô khó chịu thè lưỡi ra, mùi vù kinh tởm này thật đáng sợ, biết thì khỏi uống rồi.
"Thế nào Akasha?"- Abra bên cạnh cô dò xét cô, Akasha nhíu mày đáp.
"Tệ, tớ không muốn uống, tớ về đây"- dứt câu, cô đứng dậy ôn túi xách của mình rời đi, thề rằng sẽ không bao giờ đến đây thêm một lần nào nữa, nhưng mới bước một bước, cô lại bị tay của Abra nắm lấy rồi kéo cô ngồi xuống.
"Thôi mà, nếu cậu không uống thì ngồi chơi với tớ"
"Không"
"Đi mà.."
"Không là không!"
"Thế cậu uống chung ly với tớ nữa rồi về cũng được, nha? Nha nha nha?"
'Thôi được rồi, một ly thôi đấy"- Akasha phát ngán với cô bạn thân của mình, chẳng hiểu sao lại chơi thân với Abra nữa.
Abra vui vẻ cười cười, cô nàng bắt đầu rót rượu vào ly. Nhân lúc Akasha không để ý, liền bỏ một thứ thuộc kì lạ rồi cười đểu.
*Ehe, tớ sẽ cho cậu đau bụng luôn!*
Xong, cô giơ ly rượu đỏ đô trước mặt Akasha, Akasha nhận lấy và nốc hết một cách nhanh chóng. Lại là cái cảm giác khó chịu đó, mùi vị cay nồng pha chút đắng thật kinh tởm, cô thề sẽ không uống thứ này thêm một lần nữa.
Xong cô bỏ đi về, trên đường đi cô cảm thấy đầu óc cô quay cuồng, cả thân thể nóng rực lên. Thấy tình hình bản thân không ổn, cô cố gắng lấy điện thoại và gọi cho Leviathan. May sao anh ấy nhấc máy.
"L-Leviathan, giúp em với.."
/Akasha!? Em sao vậy? Em đang ở đâu??/ - đầu dây bên kia là một giọng nói đang hoảng hốt lẫn lo lắng.
"N-Ngã ba..đường.." - chưa kịp nói xong, cô ngất lịm ở giữa đường, mọi người đi ngang qua lo lắng định gọi cho bệnh viện thì bóng hình to lớn ấy lại xuất hiện thêm một lần nhữa, Leviathan ngăn cản gọi bệnh viện, anh cúi xuống bế Akasha lên.
"Không cần gọi bệnh viện đâu, bố tôi là bác sĩ và ông ấy đang ở nhà, gọi bệnh viện mất thời gian lắm"
Nói rồi anh bế cô trở về nhà, nhìn gương mắt xinh đẹp lại đang say giấc ngủ, gò má nóng ran lại khiến anh thảo dài nà cười nhẹ.
Trở về nhà, anh hấp tập đưa cô lên phòng rồi nhanh chân xuống dưới tìm bố. Nhưng không thấy ai đâu, anh chợt nhận ra hôm nay bố có lịch trực nên phải qua đêm ở bệnh viên, sao anh có thể quên điều này chứ! Leviathan vò đầu bức tóc như đang chửi rủa sự đãng trí của mình.
Anh lên phòng, nơi Akasha đang nắm trên giường say giấc ngủ, anh ngồi bên cạnh giường cô rồi nắm lấy tay cô, hôn lên một cái rồi xoa xoa mái tóc bạc trắng của cô.
"Haizz, Akasha, em phiền thiệc đấy!"- nói rồi anh cười tinh nghịch, "phiền"? Có lẽ là vậy nhưng anh chẳng thấy khó chịu chút nào cả.
Tay anh chạm nhẹ lên vầng trán toát nhiều mồ hôi của cô rồi bất ngờ thốt lên .
"N-Nóng quá.. Em ấy bị sốt à?"
Anh vội vàng lấy nhiệt kế ra đo cho cô, nhưng kì lạ thay nó không lên một vạch nào, vẫn ở trạng thái nhiệt độ bình thường
"Ơ? Sao lạ thế này?"
Anh đang loay hoay thì Akasha bỗng tỉnh giấc, cô nhìn anh vẻ mặt nhợt nhạt. Leviathan thấy Akasha tỉnh liền vui vẻ hỏi thăm.
"Tỉnh rồi sao? Em thấy trong người ổn chứ?"
Akasha lắc đầu tỏ vẻ mình không sao, nhưng nhìn bộ dạng thấm đẫm mồ hôi, nhiệt độ thất thần kia nghĩ sao cho rằng mình ổng chứ?
"Anh đưa em lên bệnh viện nhé?"
Đáp lại anh vẫn òa cái lắc đầu, Leviathan nhìn cô với đôi mắt lo lắng ngập tràn. Chợt, Akasha túm lấy cổ áo anh xuống, hôn lên môi anh. Hành động bất ngờ này khiến anh giật mình mà buông ra, gò má đỏ bừng, đôi mắt thể hiện sự bối rối, bàn tay sờ sờ lên môi mình.
Akasha gượng dậy, cô mệt mỏi ôm lấy anh, anh dường như có thể cảm thấy cơ thể cô đang nóng rực.
"Leviathan, chỉ có mình anh là giúp em thôi"
Nói rồi cô lật mạnh anh xuống giường, ngồi lên người anh, táo bạo sờ mó lung tung trên người anh. Leviathan bất ngờ, anh nắm chặt lấy ga giường với vẻ bối rối.
Gì thế này? Có phải Akasha mà anh quen biết không vậy?
Akasha cúi xuống hôn tới tấp lấy đôi môi của anh, còn tay vẫn đang cô mở từng cúc áo trên người anh một cách nhanh chóng. Từng cử chỉ như đang phát cuồng lên.
Leviathan trong vô thức không thể kháng cự, mặc cho cô thích làm gì thì làm. Akasha buông anh ra, cố gắng mở những mảnh vải còn sót lại trên cơ thể cả hai. Đầu óc cô trống rỗng, không thể níu giữ lấy ý thức còn lại của bản thân, giờ đây cô chỉ muốn giải tỏa cơn khát của mình thôi. Cô cũng không biết tại sao bản thân mình lại thế này nữa.
------------
Ở một góc nào đó.
"Ắt xì"- Abra hắt hơi rõ dài. Cô giật mình khi chợt nhận ra thứ thuốc mà cô cho bạn thân mình uống không phải là thuốc sổ mà là xuân dược.
"Ối giời ơi, mình đã làm gì thế này? Không biết Akasha có ổn không nữa.."
---------
Quay lại về chuyện lúc nãy. Akasha như một con thú hung dữ chiếm lấy cơ thể tuyệt đẹo của anh.
Cởi phanh cái áo sơ mi ra, để lộ thân hình săn chắc vạn người mê, dĩ nhiên rồi, anh là đội trưởng câu lạc bổ thể thao mà, huống chi mấy đứa con gái trong trường đều mê miệt anh và ghen tị với Akasha.
Máu từ mũi của anh cứ thế tuông ra, anh lấy hai tay che mắt lại khi nụ hoa ướt đẫm kia đập vào mắt anh. Akasha không quan tâm, cô phì cười rồi hôn lên từng tất thịt trên người anh, giống như đánh dấu chủ quyền vậy..
Leviathan giống như một con mồi bị vồ lấy và đang bị "nuốt chững", "xé" trước móng vuốt sắt nhọn của mãnh thú.
( Anh của thế giới 013 lẫn thế giới này đều ngại ngùng, nằm dưới "một chút" nhể:)) )
Như một thứ cám dỗ không thể kháng cự ấy như ăn sâu vào tâm trí anh, thứ cám dỗ ấy đang ở trên người anh, anh không muốn làm tổn thương cô gái mình yêu, càng không muốn phá hoại đời con gái của cô. Nhưng cám dỗ mà, đâu thể đường lại được đâu? Giới chịu đựng của anh đến đây là kết thúc. Anh như một người khác, mạnh mẽ đè người cô xuống, ghì chặt cô trên giường. Akasha có chút giật mình trước thái độ lạ này. Lúc nãy ngại ngùng, kháng cự mà sao giờ lạ vậy?
Leviathan ngậm lấy nhũ hoa hồng đang cương lên trên ngực cô, cắn mút nó khiến cô có chút đau. Leviathan chợt buông ra, mò xuống vùng dưới của cô mà khẽ cho ngón tay vào, bên trong mềm mại và có chút chật, anh từ từ ra vào một cách nhịp nhàng, Akasha ôm lấy chiếc gối bông mề mại khẽ nhăn mặt, cái cảm giác này thật kì lạ.
"A?"- chẳng mất mấy phút sau, coi đã ra trên tay của anh, ngại ngùng lấy gối che đi khuôn mặt đang từng đỏ của mình.
Leviathan phì cười, nhân lúc cô không chú ý, anh nâng một chân cô lên gác lên vai, cố gắng cho thứ côn thịt lớn ấy vào bên trong nhưng Akasha đã thấy. Cô vội vã che lấy vùng kín của mình mà lắc đầu không thôi .
"Chính em là người cám dỗ anh trước mà? Đúng không?"
Akasha cứng họng không nói nên lời, cô đành phải chịu thôi. Leviathan khó khăn chó thứ đó vào bên trong cô, bên trong thật sự rất chật.
Cô khóc nấc lên thàng tiếng, cơn đau rát truyền tới khiến cô như muốn chết mất. Bây chặt lấy tấm lưng anh không buông.
"Thả lỏng đi, như vậy sẽ tốt hơn"
Nghe lời anh, cô thả lỏng cơ thể của mình khiến anh có thể dễ dàng đâm rút bên trong cô. Dần dần, cảm giác đau đớn ấy dần không còn nữa, thay vào đó là một cảm giác kì lạ, sung sướng đến lạ thường. Akasha rên rỉ dưới thân anh không ngừng, con Leviathan với hơi thở dốc có thể nghe rõ mồn một.
Chẳng mấy chốc, một dòng tinh trắng lấp đầy bên trong cô, nó ấm nóng đến kì lạ, cô chưa từng trải qua cảm giác lạ này.
Akasha mệt mỏi buồn ngủ, nhưng lại bị Leviathan kéo phắt dậy, tiếp tục cuộc "trò chơi" tưởng chừng như không hồi kết này.
----------
Sáng hôm sau, Akasha thức dậy, cô vẫn còn lơ mơ chưa nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Đến khi định hình nhìn sang bên phải là bạn trai cô, cô mới giật mình hét lên.
"Aaaa"
Tiếng hét đó khiến Leviathan giật mình tỉnh dậy. Anh nhìn cô thôi đã hiểu chuyện gì đã xảy ra vào đêm qua.
"Anh xin lỗi, lúc đó..anh không thể kiểm soát nỗi bản thân mình"
Akasha trầm ngâm một chút rồi phì cười ôm lấy anh.
"Không sao, chỉ kà lúc nãy em hơi giật mình thôi, đằng nào sau này chúng ta vẫn về một nhà kia chứ!"
Leviathan vui vẻ tiếp nhận cái ôm đó.
"Anh hứa anh sẽ là một người bạn đời tốt nhất trên đời này"
-----------
Một hôm, Akasha đang trên đường đi đến buổi học nhóm thù tiếng chuông điện thoại vang lên, cô dừng lại rồi nhận ra đó là Leviathan, cô vui vẻ nhấc máy không chần chừ.
"Alo anh yêu, anh nhớ em sao?"- đó là câu thường ngày mỗi khi anh gọi cô đều sẽ trêu chọc như thế, mà thường thường anh gọi cô là vì nhớ mà cơ.
/Akasha đấy à.. Anh có chuyện muốn nói/ - đầu dây bên kia là giọng nói có chút buồn thiu.
"Sao thế? Anh cứ nói đi"
/Chúng ta..chia tay đi/
Akasha cười cười nói - "Haha, anh đùa em đấy à? Thôi, em không dễ bị lừa đâu"
/Không, anh nói thật. Chúng ta chia tay đi/
Akasha bấy giờ mới giật mình hoảng hốt, hét lớn trước nơi công cộng, mọi người nhìn cô với vẻ khó hiểu.
"GÌ CƠ!? SAO LẠI CHIA TAY?"
"Em cần lí do, anh nói đi"
/Anh thấy chúng ta không hợp nhau/
Chưa để coi nói tiếp, đầu dây bên kia đã tắt máy. Akasha hốt hoảng, phải hỏi cho ra lẽ mới được. Nghĩ là làm, cô gọi cho cô bạn thân của mình.
"Alo Abra, nay tớ có việc nên không thể đến được, tớ xin lỗi cả nhóm nhé"
Nói xong cô tắt máy rồi chạy đi, không kịp để cho Abra trả lời. Cô phải đến nhà Leviathan mà hỏi mới được.
Trước cổng, cô bấm chuông cửa nhưng vẫn không thấy ai đâu, rõ là hôm nay anh không có lịch học mà! Chẳng lẽ anh muốn tránh mặt cô sao?
Cô phải hỏi rõ rồi mới về, thế là cô đứng đợi anh. Đến khi trời gần tối anh mới trở về, cô chạy tới nắm lấy tay anh rồi gay gắt hỏi.
"Leviathan, sao lại chia tay? Chúng ta đang bình thường mà? Em cần một lí do! Hay là em không tốt? Hay là em làm gì sai? Hay là em đã làm một việc gì đó rất kinh khủng?"- cô hỏi tới tấp.
Leviathan nhìn cô một cách xa lạ rồi khó chịu hất tay, gương mặt tỏ vẻ tức giận.
"Chúng ta đã không còn là người yêu nữa rồi, đừng có giả bộ như chúng ta rất thân thiết lắm vậy"
"Sao anh lại nói thế? Em còn chưa chấp nhận chia tay mà? Anh nói đi, lí do gì khiến anh chia tay em?"
"Tôi thấy chúng ta không hợp nhau và tôi đã có người yêu mới, nên cô đừng làm phiến đến cuộc sống của tôi nữa, chúng ta chấm dứt tại đấy, cô về đi!"- nói rồi anh toang vào nhà, đóng chặt cửa lại và không nghe những lời cô nói.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, không ngờ người mà cô hết mực yêu sâu đậm lại nói lời chua tay với cô với lí do là có người mới. Lời hứa đó chủ hứa nhe gió cuốn trôi thôi sao? Hay cô chỉ đang quá tưởng tưởng rằng anh rất yêu cô để rồi bản thân trở thành một kẻ ngốc?
Cô trở về nhà, cô bị vấp té, trời bắt đầu âm u và vài giọt mưa rơi xuống, cô bất lực gào khóc mức nở, mưa cứ thế càng lớn hơn..
"Ông trời cũng muốn trêu đùa tôi sao? Tôi làm gì sai sao?"
Kể từ đó, cô không còn tích cực học tập nữa, mỗi ngày đều mang tâm trạng buồn đi học, đến nỗi Abra thấy điều bất thường của cô.
Một hôm, vào cuối tuần Abra đến nhà cô cưỡi sẵn tiện hỏi chuyện. Ngồi trên ghế sô pha đối diện là Abra đang lo lắng nhìn cô rồi hỏi.
"Mấy nay tớ thấy cậu không còn đi chung với Leviathan nữa và tâm trạng cậu cũng không tốt.. Hai người có chuyện gì sao?" - dừng một đoạn, Abra nói tiếp - "Hôm tớ đi mua sắm, tớ có thấy Leviathan thân mật với một cô gái khác nữa.."
Akasha ậm ự hồi lâu rồi lao tới ôm lấy Abra khóc mức nót nhue một đứa trẻ.
"Hic.. Abra à.., chỉ có cậu ào quan tâm tớ.. Tớ và anh ấy đã chia tay.., anh ấy nói là..hic.. anh ấy có người mới, tớ yêu anh ấy lắm.."
Như đã biết trước, Abra có vẻ không mấy ngạc nhiên, cô nàng chỉ ôm lấy cô rồi an ủi.
"Sao cậu phải khóc vì tên khốn đó chứ? Cậu còn trẻ, còn nhiều chàng trai tốt hơn cậu ta mà"- Nói rồi Abra bóp lấy hai bên má Akasha rồi mỉm cười - "Cô bạn thân của tớ lại rất xinh đẹo, thiếu gì người yêu! Đúng không nè? Nên đừng buồn nữa nhé?"
Akasha thút thít hồi lâu rồi lau đi nước mắt, mỉm cười gật đầu. Abra thấy vậy cũng an tâm thêm phần nào.
----------
"Ôi không! Mình muộn học mất rồi!!"- Akasha gấp rút chạy nhanh đến trường, đây là lần đầy tiên cô đi trễ như vậy. Băng qua đường, một chiếc xe ô tô với vận tốc vô cùng nhanh tiến đến ,vì quá nhanh nên cô không thể tránh và...
Bùm!
.....
Akasha đang hôn mê trên giường bệnh, nhưng dường như cô có thể nghe thấy cuộc đối thoại giầu mẹ và bác sĩ.
"Anh nói sao? Con tôi không thể nhìn thấy được gì sao?"
"Đúng vậy, trừ khi có người hiến mắt cho cô ấy, tôi rất tiếc.."- bác sĩ lắc đầu nói.
Mẹ cô cố gắng kìm những giọt nước mắt, cô gắng hỏi.
"Thế tôi có thể hiến mắt cho con bé không?"
"Haizz, nhưng nếu bà hiến mắt thì con gái bà sẽ không thể nhìn rõ, giống như khiếm thị vậy, dù gù bà vẫn không còn trẻ nữa"
Nghe bác sĩ nói thế, Akasha giật mình tỉnh dậy, cô mở mắt ra, nhưng chỉ là một bóng tối sâu thẳm.
Tưởng chừng là mơ, Akasha cố gắng mở to con mắt có thể, cô sợ rằng bản thân không thể mở mắt được. Nhưng mở hết cỡ vẫn chỉ thấy một đơn sắc. Cô sợ hãi hét lớn.
Mẹ cô bấy giờ mới chạy tới ôm cô vào lòng, an ủi.
"Con yêu, có mẹ ở đây rồi, con đừng sợ"
"M-M-Mắt con.. Mắt con.. Mắt con sao thế này??"- Akasha ôn chặt lấy mẹ cô, hoảng loạng nói.
"Con chỉ tạm thời không thấy được thôi, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi con yêu.."
Akasha khóc lớn vùi mặt vào lòng bà mà khóc nức nở giống như một đứa trẻ. Với lí do sức khỏe vẫn chưa ổn nên cô phải ở viện vài ngày
Thời gian đó, mỗi cuối tuần, Abracadabra đều đến bệnh viện trò chuyện cùng với cô nên cũng đỡ được phần nào.
--------
1 tháng sau, Akasha được xuất viện, nói là vài ngày ai ngờ lại 1 tháng, thật phiền phức.
Akasha cầm câu gậy dài của mình khập khiễng bước đi, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định, cô có lẽ đã thấy quá quen rồi. Không nhìn thấy khiến cô phải thôi học, ở nhà riết cũng chán nhưng vẫn may cô còn có một cô bạn thân mỗi cuối tuần đều đến nhà cô trò chuyện.
Vẫn là cáu ngày cuối cùng, Akahsa chán nản nằm trong phòng chợt có tiếng mở cửa, giọng nói quen thuộc cất lên.
"Akasha, tớ Abra đây, hôm nay tớ rảnh nên đến đây sớm hơn thường ngày'
Abra ngồi đối diện cô, nắm chặt lấy bàn tay trắng nõn của cô rồi an ủi.
"Akasha, những hôm cậu không đến trường, các banh đều hỏi thăm cậu đấy"
"Ha"- Akasha bỗng nhếch miệng - "Hỏi thăm? Mấy người đó chỉ giả vờ thôi. Chứ một người mù như tớ sao có người quan tâm chứ"
"Sao cậu lại nói thế Akasha? Họ còn gửi quà cho cậu nữa nè"- nói rồi Abra lấy những món quà nhỏ ra dúi vào tay cô, Akasha im lặng không nói gì, lát dau cô nói tiếp.
"Quan tâm giả tạo"
Abra có vẻ bất ngờ với câu nói đó của Akasha, hôm nay cô rất lạ, không còn hoạt bát như xưa.
"Akasha à..hôm nay cậu lạ quá.."
"Lạ gì sao?"- Akasha thu mình trong một góc phòng, giọng nói bỗng trầm xuống, cô hít thở thật sâu rồi nói.
"Thế giới đơn sắc với tớ thật vô vị, ông trời lại muốn trêu ngươi, muốn tớ phải đau khổ. Thà rằng tớ không còn trên đời này sẽ tốt hơn đấy. Cuộc sống giống như một bức tranh, màu sắc hòa quyện lẫn nhau, nhưng riêng tớ chỉ thấy mỗi một màu đen tối, tự quấn lấy mình trong không gian tưởng chừng như sẽ không bao giờ thoát ra này, tớ chẳng khác gì một kẻ lập dị nhỉ? Ngày ngày quanh quẩn trong nhà như bị giam trong lồng thật chán.."
Abra chăm chú nghr những lời cô nói, Akasha hoạt bác của ngày xưa đâu rồi nhỉ? Abra ngồi cạnh cô rồi ôm cô vào lòng.
"Đừng nói thế chứ Akasha. Sống thật tuyệt vời, dù cậu không thể chiêm ngưỡng cuộc sống này nhưng tớ sẽ làm rất cả để cậu có thể vui vẻ"
Cả hai im lặng, chợt Abra đứng phắc dậy kéo lấy tay cô rồi nói.
"Hay chúng ta ra ngoài đi! Cũng lâu rồi cậu chưa ra ngoài hít thở không khí trong lành mà"
"Không, tớ chán ngấy với cuộc sống hiện tại này rồi"- Akasha lắc đầu không muốn đi mặc cho Abra hết lòng khuyên ngăn.
Rồi Abra toang rời đi, tưởng chừng như cô ấy sẽ giận dỗi mà bỏ về nhưng không! Bằng một cách nào đó cô nàng đã gọi bố mẹ của Akasha lên khuyên cô.
Sau gần nửa tiếng khuyên cô, cô đành phải gật đầu vậy. Abra vui vẻ đưa cô ra ngoài. Bước ra ngoài, Akasha có thể hít thở không khí trong lành này, Abra vòng tay qua khoác vào cánh tay cô rồi nói.
"Cậu cứ khoác tay tớ nhé, đừng buông ra"
Akasha mỉm cười gật đầu. Tiếng xe cộ ồ ạt đi qua đi lại, tiếng gió nhè nhẹ lướt ngang qua cơ thể cô, tiếng chim hót líu lo nghe thật vui tai, còn có tiếng trò chuyện của người xung ưuanh nữa - tất cả, tất cả dường như cô đã lâu rồi vẫn chưa cảm nhận được.
"Cậu thấy thế nào?"- Abra hỏi.
"Cũng được.."
Thế là mỗi khi Abra tới nhà cô thường sẽ dẫn cô ra ngoài chơi. Nhưng một hôm khi Abra kêu cô ngồi trên chiếc ghế đã đợi cô nàng mua kem thì có một bóng người to lớn ngồi cạnh cô.
"Abra, cậu về rồi à?"- Akasha với ánh mắt vô định, tay thì cứ tìm lấy cô bạn của mình.
Người đó nắm lấy tay cô, một cảm giác quen thuộc và ấm áp xuất hiện. Làm cô liên tưởng đến người cô yêu sâu đậm là Leviathan, truyền đến hơi ấm nhưng anh lại rời bỏ cô đi tìm hạnh phúc mới.
Cô vội thu tay lại rồi rối rít nói
"X-Xin lỗi, hình như tôi nhận lầm người"
Một giọng nói là lạ cất lên khiến cô có chút giật mình.
"Chào cậu, hình như..cậu không nhùn thấy tôi sao?"
À phải rồi, đây là thiết bị nói, thường thì người bị câm sẽ dùng cái này. Akasha bỗng vui vẻ lên.
"Chào cậu..đúng vậy, tớ không thể nhìn thấy và cậu.."
"Tớ không thể nói chuyện, chúng ta giống nhau thật đó"
"Ha"- Akasha phì cười khi không ngờ vẫn có người đồng cảnh với mình và cko bắt đầu cuộc trò chuyện với người xa lạ nào đó.
"Tôi tên Akasha, 19 tuổi, còn cậu?"
Tiếng lách tách gõ bàn phím cứ thế vang lên kèm theo đó là âm thanh của thiết bị.
"Tôi tên Lev-, à tôi tên Kevin, cũng chạc tuổi cậu, rất vui được làm quen với cậu"
Thế là cả hai cứ nói chuyện qua cách khác nhau, dần dần họ trở thành bạn bè không hay.
Abracadabra đứng sau một gốc cây nhìn Akasha đang nói chuyện vui vẻ với một chàng trai tóc đen tuyền, đôi mắt màu huyết đỏ kia mà cười thầm.
Hằng ngày cô đề ngồi đúng vụ trí đó để nói chuyện với chàng trai tên Kevin kia. Nhưng một hôm cô lại hỏi.
"Kevin này, tớ thấy cậu rất giống một người, từ tính cách lẫn sở thích"
"Là ai thế?"
"Đó là Leviathan, anh ấy cũng bằng tuổi chúng ta và là bạn trai cũ của tớ, dù đã chia tay nhưng không hiểu sao tớ vẫn cảm thấy rất yêu anh ấy.."- nói đoạn, vài giọt nước mắt lăn trên gò má hồng hào kia. Kevin có hơi sững người ra nhưng rồi bình tĩnh lau đi những giọt nước mắt kia.
"Kevin này, tớ cũng vẫn không thể hiểu tại sao khi ở bên cậu lại thấy rất kì lạ, và rất quen thuộc..tớ không hiểu cảm giác này là thế nào nữa.. Hay chỉ là tớ đang nhớ đến anh ấy ? Cậu nghĩ xem, người tớ yêu đến sâu đậm lại rời bỏ tớ vì một cô gái, sao tớ vẫn yêu anh ấy?"
Kevin im lặng không nói gì, anh có chút bối rối. Thấy anh im lặng Akasha hỏi tiếp.
"Kevin, Kevin, cậu còn ở đây không? Sao cậu không trả lời tớ?"
Kevin nghiến răng chịu đựng, anh cảm thấy lồng ngực đau rát dữ dội, rồi chào tạm biệt trở về để lại Akasha bàng hoàng.
Kể từ ngày đó, cô không còn thấy anh nữa, ngồi đợi ở vị trí quen thuộc nhưng vẫn không có anh xuất hiện, hay anh quên cô rồi nhỉ? Thời gian đó lại càng thêm chán hơn chữ chán, cô dân đần rơi vào trầm cảm không muốn ra ngoài mặc cho Abra và bố mẹ khuyên ngăn.
Một hôm, khi cô đang ngồi ở góc phòng thì tiếng mở của kèm theo đó là nỗi vui mừng.
"Akasha, bố mẹ có một tin vui cho con"
"Chuyện gì ạ?"
"Có người tình nguyện hiến mắt cho con rồi, mạ chúng ta sẽ đến bệnh viện"
Từ buồn bả cô bỗng trở nên vui sướng đứng dậy nhảy cẫng lấy, đây quả thật là một tin vui mà.
Cả tối hôm đó cô không những nghĩ về chuyện mình sẽ tìm được ánh sáng và thấy được trong suốt 1 năm qua chịu đựng, cô cầu mong ngày mai sẽ sớm đến. Tự nhủ với lòng khi mình tìm lại được anh sáng sẽ tìm đến Kevin đầu tiên..
Sáng hôm sau, cô đi đến bệnh viện và bước vào phòng phẩu thuật, bố mẹ và Abra lo lắng ở bên ngoài.
Sau 2 tiếng phẩu thuật, bố kẹ cùng Abra bước vào phòng ngồi bên giường của cô. Hiện tại Akasha đang hôn mê chưa tỉnh dậy. Bác sĩ nói rằng sớm nhất sẽ là tối nay.
"Khi nào cô ấy tỉnh dậy, mọi người có thể mở băng gạt trên mắt cô ấy"
.......
Đến sáng, Akasha cử động ngón tay, sau đó cô từ từ ngồi dậy, Abra ở bên cô chăm sóc ngày đêm nên cũng giật mình tỉnh dậy theo.
"Akasha, cậu tỉnh rồi sao?"
"Để tớ mở cho"
Ngay tức khắc Abra mở ra, cô từ từ mở mắt ra, đó là một đôi mắt đỏ huyết tuyệt đẹp. Cô nhìn hai bàn tay của mình rồi nhìn xung quanh, sau đó dừng lại trước Abra.
"T-T-Tớ t-t-thấy được rồi-i" - Akasha không thể tin được, cô đã được nhìn thấy, vui đến mức muốn khóc, giống như cô lại sống thêm một lần nữa.
Bố mẹ lẫn bác sĩ đều bước vô, bố mẹ cô òa khóc ôm lấy Akasha, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Đắm chìm vào hạnh phúc, cô bỗng nhìn cung quanh nhưng không thấy sự quen thuộc nữa, cô hỏi Abra.
"Kevin đâu rồi?"
Abra có chút bối rối, cô nàng cười gượng - "Kevin ấy à..tớ không biết"
"À.."- Akasha có chút buồn, sau đó cô hỏi tiếp - "Thế..Thế ai là người hiền mắt cho con thế?"
"Xin lỗi, người này nói là không muốn cho cô biết, chúng tôi không thể nói được"- Bác sĩ lắc đầu, Akasha có chút khó hiểu.
"Thôi con gái, con mau nghỉ ngơi đi nhé"- nói rồi tất cả ra ngoài, trừ Abra.
---------
Đến tối muộn, Akasha cứ nhớ đến Kevin không tài nào ngủ được. Hơn nữa, mỗi khi nhắn đến Kevin thì Abra đều bối rối gạt nó sang bên, chẳng lẻ Abra biết điều gì sao?
"Abra, tớ có chuyện muốn nói"
"Cậu cứ nói"- Abra từ xa đang đi tới cầm một ly sữa ấm.
"Kevin đâu rồi? Cậu biết mà đúng chứ?"
Nhắc đến cái tên đó, Abra bỗng làm rơi ly sữa càng khiến cô hoang mang, Abra cười gượng rồi nói.
"Kevin sao? Tớ làm gì biết chứ..ha..ha.."
"Nói dối! Cậu đang nói dối!!"- Akasha ngồi phắc dạy nắm chặt lấy tay Abra kéo xuống ngồi bên cạnh cô.
"A-Akasha, cử động nhẹ thôi.."
"Trả lời tớ đi! Cậu biết Kevin đang ở đâu mà??"
"Tớ..tớ không biết thật mà"- Abra không dám nhìn vào đôi mắt của cô, vì một khi cô nhìn vào ánh đỏ huyết đó lại cảm thấy "người đó" rất đáng thương.
"Đi mà Abra, cậu là bạn thân của tớ mà.."
Thấy Akasha cứ nài nit, Abra cùng bất lực - "Thôi được rồi, sáng ngày mai tớ sẽ đưa cậu đến chỗ Kevin"
"Không được!!" - Akasha lắc đầu lia lịa.
"San nữa vậy? Mai tớ dẫn cậu đến chỗ cậu ấy không được sao!"
"Ý tớ là tớ muốn bây giờ cơ!"
"N-Nhưng trời đã tối muộn rồi mà, chừng 10h đêm rồi đấy, đi có mà cậu sẽ bệnh mất!"- Abra lo lắng.
"Đi mà, tớ muốn báo cho cậu ấy một tin vui này"- Akasha cười cười hào hứng.
"Thôi được rồi, cậu thay đồ luôn đi"
"Thôi, tớ muốn đi luôn"- Akasha lắc đầu rồi vui vẻ mang dép đi.
Abra nhìn vào nụ cười hào hứng của Akasha có chút buồn rồi cô bắt đầu dẫn đường cho Akasha.
Đêm muộn khiến xe cộ dường như rất vắng, đèn đường thì cũng không còn quá sáng. Abra dẫn cô đến và đi ngang qua một khu mộ âm u.
"Ôi, ở đây đáng sợ quá, nhà của Kevin ở gần đây sao?"
"Ừm..cũng có thể gọi kà nhue vậy"
Cả hai tiếp tục đi về phía trước, càng bàng hoàng hơn nữa khi Abra dẫn cô đi vào khu mộ rồi dừng lại trước một tấm mộ hình như có vẻ là mới xây.
"Đến chưa thế? Sao cậu lại dẫn tớ vào đây cơ chứ? Kevin đâu?"
"Haizz.."- Abra thở dài - "Kevin của cậu ở đây.."- Nói rồi Abra đứng đó nhìn thẳng vào ngôi mộ trước mặt.
Akasha hướng theo ánh mắt đó, sốc nặng mà hét lên.
"A...aaa.. L-L-Leviathan?"
"Đúng như cậu nghĩ đấy, Leviathan thật ra chính là Kevin cậu thường trò chuyện mỗi ngày"
Nghe đến đây cô khóc lớn, chưa bao giờ cô khóc lớn đến như vậy, cô ngồi khuỵa chân xuống vuốt ve lấy tấm di ảnh của chàng trai tóc đen tuyền, đôi mắt màu huyết đỏ kia.
Bàn tay run cầm cập, đôi môi mấp máy liên hồi, Abra không biết làm gì ngoại trừ đứng đó nhìn cảnh bi thương trước mắt, cô nàng đã cố gắng kìm chế bản thân không khóc rồi.
"Vậy là từ trước đến giờ, anh vẫn luôn ở bên cạnh em.. Vậy mà em không hề hay biết?"
"Akasha, cậu có biết tại sao Leviathan lại chia tay cậu không?"
Akasha quay lại nhìn cô nàng với vẻ khó hiểu, Abra từ tốn thuật lại câu chuyện đã từng xảy ra mà cô chưa bao giờ hay biết.
"Leviathan thật ra rất yêu cậu, cậu ấy phát hiện mình mắc một căn bệnh không thể chữa và chỉ sống được 1 năm nên cậu ấy mới chia tay cậu để cậu tìm người mới và quên đi cậu ấy, không muốn cậu thấy cảnh cậu ấy chết.. Leviathan không có người mới, đó chỉ là một cái cớ và người mà Leviathan thân mật, xoa đầu là cô em họ của cậu ấy đấy. Khi nghe cậu bị tai nạn và không thể nhìn thấy được nữa, cậu ấy đã rất sốc và lo lắng cho cậu, chúng tớ lập một kế hoạch chỉ vì Leviathan muốn bên cậu, cảm thông và chia sẻ với cậu những ngày mà cậu ấy còn sống trên cõi đời này. Leviathan giả vờ là mình bị câm để cùng cảm thông với cậu, giúp cậu lạc quan với cuộc sống hơn. Cậu biết tại sao mấy ngày nay cái tên giả Kevin của Leviathan ấy lại không đến trò chuyện với cậu nữa không? Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi cuối cùng của cuộc đời cậu ấy.. Đôi mắt đỏ huyết trong mắt cậu chính là của Leviathan đấy. Trước khi cậu ấy mất, cậu ấy đã tình nguyện hiến đôi mắt của mình cho cậu và rồi..cậu ấy đã ra đi trong hạnh phúc.."
Nghe thuần thục câu chuyện nà Abra nói, Akasha sững người ra.. Hóa ra anh không có người mới, cũng không phải không còn tình cảm với cô, thế mà cô lại luôn oán trách anh để rồi khi mắt sáng lại vẫn không thể gặp anh lần cuối?
Akasha đau đớn tột cùng, cô đập mạnh vào lồng ngực của mình mà khóc, trái tim như quạn thắt và như hàng ngàn mũi dao đâm xuyên qua.
"Em xin lỗi, Leviathan, em xin lỗi.. Em thật có lỗi với anh.. Lẽ ra.. Lẽ ra em phải nhận ra anh chứ..? Khi cung quanh em đã tìm được ánh sáng, nhưng vẫn không thể nhận ra anh?"
Akasha ôm lấy tấm bia mộ mang di ảnh của anh mà khóc lớn, mưa theo đó lại kéo xuống như đang khóc với cô.
Một tình yêu vỡ tan..
Một tình yêu lụi tàn..
"Leviathan, em sẽ thay anh nhìn cuộc sống này! Em yêu anh, Leviathan.."
______End______
Snvv Yurinnnnna, dù biết rằng đã qua rồi nhưng coi như đây là mòn quà bù nhé, bạn của tớ 💕💕
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co