ft
---
Ánh đèn vàng hắt xuống làn da còn non của Hùng, mềm mại mà run rẩy.
Hùng ngồi trên giường, vai hơi khom lại, mắt liếc Long vừa tò mò vừa e ngại. Long đứng gần, tay khoanh trước ngực, giọng trầm mà chắc: “Em… sợ hả?”
Hùng lắc đầu, nhưng mặt nóng bừng: “Không… không sợ… chỉ… chưa quen…”
Long cười khẽ, một nụ cười nửa trêu nửa dịu dàng. Hắn ngồi xuống cạnh Hùng, nhấc tay chạm vào tóc, vuốt nhẹ như sợ làm gãy sợi nhỏ. Rồi ngón tay hắn trượt xuống vai, chạm vào làn da ấm, Hùng hít một hơi dài, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Lần đầu… thì sẽ hơi lạ, nhưng anh sẽ ở đây, không bỏ em đâu.” Giọng Long vừa là lời hứa, vừa là lời hăm dọa, khiến Hùng vừa run vừa khao khát.
Một giây… hai giây… rồi ngón tay Long vuốt xuống cánh tay Hùng, nhẹ nhàng mà thấm thía, như đang dạy Hùng cách cảm nhận bàn tay người yêu lần đầu chạm vào mình. Hùng nhắm mắt, môi khẽ mím, cả người như tan chảy dưới từng cử chỉ của Long.
Long cúi xuống gần Hùng, hơi thở nóng hổi quệt lên tai khiến Hùng rùng mình.
“Anh sẽ nhẹ nhàng thôi… nhưng em phải tin anh,” Long nói, giọng trầm và chắc nịch, vừa trêu vừa dặn.
Hùng chỉ biết gật, tim đập như trống trận. Chưa từng cảm nhận cảm giác này: ngón tay ai đó quét qua da, khiến toàn thân run rẩy, vừa sợ vừa muốn. Long nhấc tay, đặt lên ngực Hùng, cảm nhận nhịp tim dồn dập. Hùng thở hổn hển, giọng nhỏ như sắp vỡ: “Anh… Long… anh làm… đừng mạnh quá…”
Long mỉm cười, ngón tay vuốt xuống cánh tay Hùng, rồi hạ thấp hơn, chạm vào hông. “Anh biết… anh sẽ từ từ… để em quen với tất cả.”
Hùng nhắm mắt, lưỡi khẽ liếm môi, cảm giác vừa ngại vừa say. Lần đầu… lần đầu tiên ai đó chạm vào nơi riêng tư nhất của mình, mà lại là Long người em yêu, người khiến cả tâm trí và cơ thể Hùng tan chảy.
Long nghiêng người, gần như áp sát, mùi da và hương nước hoa pha trộn khiến Hùng hoa mắt. “Nhìn anh, Hùng… đừng rụt lại.”
Hùng mở mắt, gặp ánh mắt Long, thấy trong đó vừa dịu dàng, vừa dữ dội. Một giây… hai giây… rồi bàn tay Long chạm sâu hơn, và Hùng không kìm được tiếng rên, yếu ớt mà đầy khao khát.
Long cúi xuống, môi gần như chạm vào tai Hùng, thở dài:
“Em cảm thấy thế nào… nói cho anh nghe đi.”
Hùng khẽ rên, giọng run run: “Anh… anh chạm… chạm vào em…”
Long mỉm cười, bàn tay từ từ trượt xuống, vuốt ve hông Hùng, rồi nhẹ nhàng nhưng không dừng: “Đúng… cảm giác này… anh biết em muốn, đúng không?”
Hùng khẽ rên lớn hơn, lưng cong lên, cả người như tan chảy dưới bàn tay Long. “A… em… em… muốn… nhưng sợ…”
“Anh ở đây… không bỏ em đâu,” Long thì thầm, đồng thời hạ tay sâu hơn, cảm nhận cơ thể Hùng run rẩy từng nhịp. Hùng khẽ cắn môi, mắt lim dim, mỗi cử chỉ đều vừa ngây ngô vừa khao khát: lần đầu… lần đầu mà sao mạnh đến vậy.
Long nghiêng người, áp sát Hùng, môi chạm vào cổ, vào vai, vừa hôn vừa thì thầm những lời bẩn mà ngọt:
“Anh sẽ làm nhẹ, Hùng… chỉ em thôi… hiểu chưa?”
Hùng rên rỉ, cả người mềm nhũn, không còn sức phản kháng, chỉ còn tim đập như muốn nổ tung, vừa sợ vừa phấn khích: “Vâng… anh… anh làm em…”
Long cười khẽ, tay vuốt khắp cơ thể Hùng, mỗi lần chạm đều khiến Hùng rên lên, vừa đau vừa thích, vừa nhút nhát vừa muốn hét lên. Lần đầu… mà sao lại đầy ắp cảm giác muốn chết trong khoái cảm như thế này…
Long nhìn Hùng một giây, đôi mắt trầm, sâu như hút hết cả thế giới.
“Chuẩn bị… nhé, Hùng,” giọng Long trầm, vừa dịu dàng vừa đầy quyền lực.
Hùng thở gấp, tay nắm chặt chăn, mặt nóng bừng: “A… anh… Long… em… em sợ…”
“Anh biết… nhưng em sẽ quen thôi,” Long thì thầm, rồi nhẹ nhàng, từ từ, chạm vào, cảm nhận từng nhịp run rẩy của Hùng. Hùng rên rỉ, cả người co giật, cơ thể phản ứng tự nhiên đến mức làm Long cười khẽ.
Từng nhịp, Long đi chậm, vừa để Hùng quen, vừa để cả hai cảm nhận nhau trọn vẹn. Hùng nhắm mắt, lưỡi liếm môi, giọng run run: “Anh… anh làm… anh làm em…”
“Ừ… anh làm… từng bước thôi, nghe chưa? Hít thật sâu… và để anh dẫn,” Long nói, giọng vừa là lời dạy, vừa là lời hăm dọa.
Hùng không kìm nổi, rên rỉ, cơ thể mềm nhũn nhưng khao khát: “Anh… anh sâu… quá… em… em không chịu nổi…”
Long mỉm cười, giữ Hùng gần mình, mỗi nhịp đều vừa mạnh mẽ vừa tinh tế: “Đừng rút… ở lại với anh… lần đầu mà, anh muốn em cảm nhận tất cả… anh muốn em nhớ mãi…”
Cả phòng im lặng ngoài tiếng thở hổn hển, tiếng rên và nhịp tim, nhưng trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn hai người. Lần đầu… Hùng vừa sợ, vừa ngây ngất… vừa tan chảy…
Long giữ Hùng sát vào ngực, từng nhịp đều đều, chậm rãi nhưng đầy quyền lực. Hùng rên rỉ, mặt đỏ bừng, tay bấu chặt vai Long:
“Anh… em… sắp… sắp…”
Long cười khẽ, thở hổn hển bên tai Hùng, giọng trầm và ướt át:
“Ừ… anh biết… cứ để anh dẫn… để anh làm em tan chảy…”
Nhịp đi dồn dập hơn, Long vừa di chuyển vừa thì thầm những lời bẩn mà ngọt:
“Em tuyệt quá… em làm anh điên… anh muốn nghe em rên tên anh…”
Hùng không kìm nổi, giọng run rẩy:
“Anh… Long… anh… làm… em… aaaaa…”
Cơ thể Hùng co giật, tim đập loạn xạ, mọi phản ứng tự nhiên đến mức làm Long cười khẽ, vừa dịu dàng vừa dữ dội:
“Ừ… cứ thế… rên to lên… để anh biết em thuộc về anh…”
Một nhịp… hai nhịp… rồi cả hai cùng tan chảy trong khoảnh khắc ấy, Hùng gục vào Long, vừa ngây ngất vừa say, và Long ôm chặt, như muốn giữ mãi lần đầu đầy mê hoặc này.
Hùng dựa sát vào Long, cơ thể còn nóng bừng, tim vẫn đập mạnh sau lần đầu đầy cháy.
Long nhẹ nhàng vuốt tóc Hùng, hôn lên trán, rồi xuống vai, hít hương nước hoa lẫn mùi da thịt của cậu:
“Ổn chứ… em có đau không?” Giọng Long dịu dàng, khác hẳn lúc họ say mê, trầm ấm mà đầy bảo vệ.
Hùng nhắm mắt, lắc đầu, mặt vẫn đỏ bừng:
“Không… chỉ… chỉ thấy… anh… anh thật tuyệt…” Giọng run run nhưng đầy hạnh phúc, mềm nhũn trong vòng tay Long.
Long cười khẽ, ôm chặt Hùng vào lòng:
“Lần đầu… luôn đáng nhớ… nhưng anh sẽ làm lần nào cũng khiến em thấy an toàn, Hùng à.”
Hùng ngẩng mặt lên, môi khẽ mỉm cười, tay khẽ vòng qua eo Long, cảm giác vừa ngây ngô vừa say mê:
“Em… em… muốn ở bên anh mãi… như thế này…”
Long hôn nhẹ lên trán Hùng lần nữa, thở hổn hển:
“Anh cũng vậy… không rời em đâu… chỉ mình em thôi.”
Cả hai nằm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở đều, cơ thể dính lấy nhau, và cảm giác lần đầu ấy vẫn còn nóng hổi, ngọt ngào và ngây ngất. Lần đầu, nhưng đã in sâu vào tim cả hai…
---
End🥀
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co