Truyen3h.Co

[Lichaeng] Bác Sĩ Thú Y

Chương 13

_04thg5_

Lisa ở lại đồn cảnh sát hết ba tiếng, sau đó trả 3000 tệ tiền thuốc than cho tên mập đó.

Còn tên mập thì phải bị giam tại đồn cảnh sát một tuần do hành vi ngược đãi con mèo lúc trước, bây giờ lại cộng thêm tội quấy rối, hai vụ việc này cộng dồn lại, khiến hắn ta bị nhốt lại đồn cảnh sát một tuần, ngoài ra còn phải nộp phạt thêm 5000 tệ, đồng thời phải viết bản kiểm điểm và thư xin lỗi tại đồn cảnh sát.

Lúc cô đi ra, thì đã gần hai giờ chiều.

Hyeri và Chaeyoung đều đang đứng ở cổng, nhìn thấy cô đi ra Hyeri dẫn đầu đi lên phía trước, cô ấy móc ra 5000 tệ từ trong túi, đưa qua cho Lisa: “Thực xin lỗi, đây là một chút lòng thành của tôi, cám ơn chị đã ra tay cứu giúp.”

Cô không nhận, chỉ nhìn Chaeyoung, hỏi: “Em luôn đợi ở đây sao?”

Nàng đang đứng phía sau Hyeri, nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng đó, không biết khi nào chị mới đi ra vì vậy chỉ có thể tiếp tục đứng đợi ở cổng thôi.” Hyeri liếc nhìn qua thời gian, hỏi: “Mời chị đi ăn bữa cơm được không?”

“Được.”

Lisa tìm kiếm một nhà hàng ở gần đó, sau khi bước vào mới phát hiện thấy Chaeyoung không có đi theo bọn họ vào trong, mà nàng lại đang đi về phía bắc.

“Thật xin lỗi, cô ấy không thể ăn ở bên ngoài được, vì vậy chỉ có tôi mời chị ăn cơm thôi, chị thấy thế nào?” Hyeri đang cầm thực đơn, hỏi cô.

Lisa đứng dậy đi ra ngoài: “Không cần nữa.”

Vừa bước ra khỏi nhà hàng, cô nhanh chóng sải mấy bước lớn đuổi theo Chaeyoung, nàng nghe thấy tiếng động, tưởng là người qua đường nên nàng tránh sang một bên.

Cô vươn tay ra nắm chặt lấy cổ tay nàng, theo phản xạ khiến cho toàn bộ cánh tay nàng cứng đờ thân thể khẽ run lên, khi quay đầu lại nhìn thấy là cô, nàng mới từ từ thả lỏng.

“Em có ăn bánh sandwich không?” Lisa buông tay nàng ra.

“Hả?” Ánh mắt Chaeyoung nhìn về phía nhà hàng, rồi lại quay qua nhìn cô: “Sao chị lại...”

“Hay là hamburger?” Lisa lại hỏi: “Em muốn ăn món gì?”

Miệng nàng lắp bắp: “Em…em…”

“Không phải nói muốn mời chị đi ăn sao?” Cô đi lên một bước lớn, thấy nàng còn chưa đi theo thì quay đầu liếc nhìn lại, nơi đáy mắt đen nhánh hiện lên một chút ý cười: “Em đi theo nhanh lên chút đi, hiện tại chị đang rất đói.”

Chaeyoung đi từng bước nhỏ đuổi theo cô.

Nàng vừa nhìn thấy chỗ đông người, theo bản năng cúi đầu xuống, thậm chí không dám đi vào cửa hàng tiện lợi và KFC, sau khi cô đi ra, nàng mới cẩn thận từng li từng tí mà đi theo phía sau cô.

“Lần trước là do chị không xử lý chu đáo, tên mập đó sống cùng một tòa nhà với em sao?” Lisa vừa đi vừa cầm ly coca uống một ngụm.

Chaeyoung sửng sốt một chút, một hồi lâu sau mới nhẹ nhàng gật đầu: “Anh ta…sống ở tầng hai.”

“201?” Cô hỏi.

Nàng lắc đầu, nhỏ giọng đáp: “…202.”

“Ừm, chị biết rồi.” Lisa dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, nhìn thấy gần đó có một quán cà phê nhỏ, hỏi nàng: “Chúng ta có thể đi đến đó ăn được không? Thời tiết bây giờ nóng quá.”

Trong khi Chaeyoung còn do dự không nhúc nhích, cô đã vươn tay nắm chặt cổ tay nàng, kéo nàng vào trong.

Mỗi khi cổ tay nàng bị cô chạm vào, theo phản xạ có điều kiện sẽ trở nên cứng ngắc, càng về sau, cả cánh tay sẽ nhanh chóng cảm thấy tê liệt, thoang thoảng cảm thấy mỏi nhừ.

Hơn nữa khi có cảm giác như vậy, nhịp tim cũng sẽ trở nên rất khác thường, điên cuồng đập loạn cứ như sắp bật ra khỏi lồng ngực.

Điều hoà ngay giữa trung tâm quán cà phê khá mát lạnh, Lisa đi vào, tìm một vị trí hẻo lánh ở bên trong, kéo Chaeyoung ngồi xuống, sau đó gọi hai phần điểm tâm ngọt, rồi mới đi đến ngồi xuống chỗ đối diện với nàng.

Trong tay cô đang cầm cuốn thực đơn, dựng nó đứng thẳng ở giữa bàn: “Như vậy thì chị sẽ không nhìn thấy em nữa, yên tâm mà ăn đi, có được không?”

Trái tim nàng đập loạn xạ, âm thanh phát ra vô cùng nhỏ, nói: “…Ừm.”

Lisa bắt đầu ăn, cô cúi đầu xuống, chỉ nghe thấy một âm thanh rất nhỏ truyền đến.

Chaeyoung ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy cuốn thực đơn.

Không có ai ở xung quanh, bên cạnh đó là một hàng cây xanh, những chiếc lá lớn nghiêng nghiêng xéo xéo rủ xuống dưới, trên bức tường được vẽ những nét nguệch ngoạc với đủ loại màu sắc khác nhau, trên sàn và mặt bàn dùng chung một loại gỗ lim sọc vằn, những chiếc ghế cũng mang theo phong cách trừu tượng với nhiều màu sắc khác nhau.

Tuy rằng cách trang trí cực kì hợp thời, nhưng môi trường bên trong lại rất yên tĩnh, gió lạnh từ máy điều hoà ở chính giữa từ từ thổi vào, khiến cho không khí bên trong rất dễ chịu, mát mẻ.

Nàng do dự một lúc lâu, rồi mới nhẹ nhàng cởi bỏ khẩu trang và kính râm.

Nàng vừa mới khóc xong, khiến cho vành mắt vẫn còn hơi đỏ, bởi vì thời gian đeo khẩu trang quá lâu, nên sống mũi của nàng đã lấm tấm một tầng mồ hôi.

Chaeyoung lấy khăn giấy lau mồ hôi, cẩn thận từng chút một cầm lấy nĩa lên, ghim xuống miếng xoài mà Lisa đã đưa qua trước mặt nàng.

Vừa mới cắn một miếng, chiếc mũ trên đầu nàng đột nhiên bị ai đó cởi ra, nàng hoảng hốt ngẩng đầu lên, trong tầm mắt nàng chỉ thấy được ống tay áo trắng tinh của người phụ nữ.

“Để chị xem thử có giảm sưng hay chưa.”

Lisa vươn cánh tay dài ra, đặt ngón tay cái lên trán nàng, vén mái tóc đang ướt đẫm mồ hôi sang hai bên, nhìn vào cục u đang sưng trên trán nàng.

Nàng vừa mới lau sạch hết mồ hôi trên trán, chỉ chừa lại cái phần sưng đỏ đó, nàng sợ đau nên không dám động vào, lúc này chỗ cái u sưng đỏ đã ứa ra một tầng mồ hôi nhỏ, đôi môi mỏng của cô tiến lại gần, nhẹ nhàng thổi thổi.

Sống lưng Chaeyoung run lên như có luồng điện chạy qua, toàn thân nàng không kiềm chế được mà run rẩy.

Trong cổ họng phát ra tiếng kêu, ngón tay bấu chặt vào mặt bàn, khớp xương trắng bệch, toàn thân đều tê dại.

“Rất đau sao?” Lisa hỏi.

“Không…không phải.” Nàng cúi gương mặt đang đỏ bừng của mình xuống, hơi hơi né tránh cánh tay của cô, giọng nói của nàng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “…Rất ngứa.”

Bên tai nàng nghe thấy một tiếng cười trầm thấp phát ra từ đôi môi của người phụ nữ, hai má nàng đỏ bừng, trong nháy mắt dái tai nàng lập tức nóng bừng lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co