Truyen3h.Co

[Lichaeng] Cha Dượng

Chương 2.

Dthphanh

Két...

-"Tạm biệt nha cưng ~ hôm sau lại tới đó !"

-"Tạm biệt con, Lisa. Con thật đẹp quá nha."

-"Con gái nuôi của Jennie thật sự rất tốt đó, lại còn biết sửa xe cho cô nữa."

-"Nhưng mà, ngoan quá rồi. Không thích, phải hư lên một chút !"

-"Nhưng tớ muốn có một bạn trai ngoan ngoãn như vậy ! Đừng mong Lisa làm một người hư hỏng, Charlie ! Con bé phải làm nội lực cho cuộc đời ế ẩm của tớ."

-"Mơ đi Jessica ! Nghe cậu nói, mà cả bầu trời chớp nhá rồi kia kìa. Nhưng cậu muốn một bạn trai ngoan ngoãn để làm gì vậy..."

Ha ha !

-"Được rồi, để làm tình mà tớ không cần nhún đó, Amanda."

-"Siêu ngoan luôn, thích quá."

-"Im lặng nào ~"

-"Vì sao ngoan ngoãn và điềm tĩnh ?"

-"Chaeyoung đã yêu con bé rất nhiều. Giáo dục rất tốt. Và chúng ta phải hiểu chứ."

-"Đừng hôn vào mặt và cổ của con bé như ca-ve quấn lấy ông bụng to trong casino nữa Jessica, Bella !!! Tớ đã nhắc các cậu siêu mỏi miệng luôn."

-"Son của các cậu rất lì đó."

-"Chaeyoung sẽ bẻ cổ cậu trước nhất Jessica."

-"Nhưng con bé quá đẹp và thơm..."

-"Thơm cái mùi gì đó ! Mùi sữa, mùi mồ hôi, và mùi tắm nắng. Tớ thích quá..."

-"Thôi đi !"

-"Tớ cũng muốn hôn đó, nhưng vô lăng hơi vướng, tớ rất uất ức."

-"Chúng ta phải đi lượn dưới trời mưa. Đề máy đi Charlie !"

-"Tớ ghét cậu Bella. Tớ muốn hôn Lisa để làm quà như các cậu."

-"Thôi nào, sẽ có lần sau mà ! Còn cơn mưa chỉ có một lần. Tạnh mưa mất !"

-"Tạm biệt cậu nha, Jennie !"

-"Tạm biệt con, Lisa ~"

Rịn - xe lăn bánh.

Những người phụ nữ xinh đẹp da màu và da trắng ôm lấy cổ nhau đứng trong buồng lái. Dưới cơn mưa, xe không đậy mui, hát và nhảy múa, uống bia và hò hét. Không thể mệt. Mặc dù đã vui vẻ nhiều giờ lắm rồi.

Các cô bạn thượng lưu của Jennie rất hào nhoáng và trân trọng tuổi trẻ. Chẳng lãng phí phút giây nào của cuộc đời cho tình yêu và ngoại cảnh.

Dùng tiền kiếm được từ công việc chạy container. Tiêu sài và giúp đỡ gia đình đều chêm nhau.

Và...đuôi xe để lại làn bụi khô, nhưng cũng chóng tan.

Lách tách...

Las Vegas hạn hán nhiều ngày, lúc này đã có thể lạnh lẽo một đêm.

Jennie ngồi xuống ghế bố trước hiên mái bạc ở nhà xe của Park Chaeyoung. Mưa rơi tầm tã nhưng tại sao người chị em tốt lại chưa về. Có chuyện gì khó chăng ?

Kê điện thoại di động lên tai và làm một điếu thuốc.

Jennie mặc chiếc áo trễ vai và quần làm ngấn mông thừa, boot da, kính râm vắt trên đầu, và áo choàng lông trắng mềm mại.

Và Jennie khẽ chau mày. Vì tiếng reo máy đang vang trong nhà...

Jennie nghiêng mặt :

-"Mẹ Chaeyoung đi vắng, mà không biết tại sao lại vắng ?" Jennie.

Jennie có chút giận...

Nhưng không bằng cái giận, kia.

Chiều ngày hôm nay. Sau khi trở về từ quán bia cùng những người chị em. Chạy được hồi lâu. Thì ô tô tắt máy trên lộ vắng. Có chút phiền phức, nhưng nhờ vậy mà Jennie được biết...

Ngay chỗ hư hỏng xe ấy.

Mặc dù trước đó, Jisoo nói có việc bận và không thể ngủ với Jennie ở khách sạn.

Jennie đã chờ và đã đợi họ. Họ lại ở đây, ở một con hẽm, họ cho người phụ nữ khác âu yếm.

Vì say sưa, vì không có điều gì sánh bằng cô gái ấy.

Nên, Jisoo sẽ không bao giờ biết Jennie đã thấy.

Jennie đã thấy nó.

Và không ai thấy nó.

Jennie muốn đừng ai thấy nó. Để mà nói rằng. Jisoo không phải thật lòng. Là con người có nhiều vắt vai, nhiều cái níu giữ. Tại sao đã được nhắc, thì Jennie không tin vào, mà trông mong suốt cuộc đời sẽ nhận được tình yêu mãi mãi một mình mình thôi.

Jennie đã chẳng thể nào bỏ qua. Đã bị phản bội, nuông chiều còn hôm trước, sao hôm nay lại không còn.

Ngày qua ngày Y vắng. Biết Jisoo lánh xa điều gì, biết Y đã chán, đã muốn kết thúc những năm tháng mặn nồng.

Tại sao không nói ra, là có người bên ngoài, yêu thương bên ngoài nhiều đến như vậy.

Nhưng chỉ là, trong cuộc đời tăm tối này...Kim Jisoo là tình yêu, và hi vọng.

Kim Jennie...lại chẳng vững, vì niềm tin trao đi quá nhiều.

-"..." Tủi thân, nóng giận và vỡ nát. Phút giây ấy tất cả đều có trong tim Jennie.

Jennie sẽ không làm gì để phiền đến tâm tình Jisoo.

Hư xe. Jennie chỉ có thể, muốn cho Lisa hay.

Cốp xe có hộp thiết bị. Mở nắp ca-bô, thì ra là có chỗ không được bảo dưỡng tốt từ gầm.

Lisa nằm xuống gầm xe, sửa ô tô và làm cho nó có thể đề máy.

Sau đó, Jennie muốn về cùng nhau. Vì dù sao tiệc cũng đã tàn, đã quá trễ để có thể làm gì khác. Và, Jisoo...đừng mong gặp lại nhau được nữa.

Nằm trên ghế, nhìn mưa rơi dày.

Tại sao nhiều ngày không mưa, hôm nay lại có một ngày mưa. Tại sao nhiều ngày yêu thương, hôm nay lại có một ngày mưa. Mưa vừa vặn với những hạt mưa trong lòng.

Hộp đậu nguội lạnh chưa khui khuy, chỉ còn một hộp. Chai rượu nhưng còn phân nửa rượu. Thuốc lá nhiều tàn hơn ngày thường. Đang có ít, thì bỗng nhiều.

Chẳng còn khô sau làn mưa ấy.

Áo không tay, và bắp tay ướt mưa. Quần nỉ xám, và cổ chân chấn thương.

-"..."

Báo cấm và nhạt nhoà.

Không đâu không tổn thương, không đâu không trần trụi.

Nhưng dù cho có bản lĩnh, thì màu da trắng hồng, thì nói chầm chậm, thì uống sữa nhiều, thì khuôn mặt tốt. Lại không thể tổn thương ánh nhìn ai.

Con ngươi nâu hạt dẻ. Ánh mắt, làn mày, ấm như màu lửa và than hồng. Mái tóc tím khói, ngắn, xoăn, ôm lấy gáy, nhưng không ôm lấy tai. Không cao, nhưng cảm thấy cao. Gầy nhưng không phải quá.

Lisa ngồi trên thềm.

Từng chẳng thích thuốc lá, nay phải đắn đo về một điếu có đủ không.

Sống với võ đài, và bạo lực. Con tim không yêu, không đương. Không nghiện thoát y và trần truồng. Không đối đàn bà hay đàn ông tình cảm gì. Đàn bà, tiệc tùng và uống say. Đàn ông, hận thù và cú đấm.

Chỉ là, về đêm...

Ngủ với một người đàn bà.

Một người đàn bà. Người đàn bà ấy, cao ráo và to người, làn da rám nắng, tàn nhang và những nốt ruồi thân thể. Lạnh lùng, điềm đạm và thô tục.

Người đàn bà đó, có thể...không có mùi nước hoa nực nồng. Không quyến rũ. Không mềm tính. Không có vùng kín sạch. Không nhỏ nhẹ. Không có một chút gì là mềm mỏng hay chuẩn bị nào cả.

Không sống trong khuôn khổ của người đàn bà thoát y rẻ nhân cách nào ở mật đêm Las Vegas, không đem đàn ông về nhà như đàn bà nghèo nàn phải gỡ gạt vì thói nghiện bài bạc ở rìa Vegas. Mà tỉa gọn. Mà rám thơm. Mà chuẩn bị giường nằm. Mà tâm hồn dơ bẩn, chỉ biết tiền là gì.

Đến khi bệnh rồi, thì than thở tại sao.

-"..."

Park Chaeyoung. Bà ta, ngày qua ngày không tâm sự, không có nhiều điều như sống không tình cảm. Thì rượu và thuốc lá có nhiều hay không, cũng chẳng biết vì gì.

Không thể nào hiểu, nhưng có thể hiểu. Nhạt nhưng si tình. Và tình yêu của Park Chaeyoung, là sai lầm với đạo lý làm người trong giang hồ.

Nuôi đứa con của người anh em kết nghĩa và chị bạn Tây Ban Nha, đi xa không hứa ngày quay về. Nhỏ thì chăm bẵm. Mười nhăm tuổi thì âu yếm. Mười sáu tuổi thì nhìn say đắm. Mười bảy tuổi thì tráo lưỡi. Mười tám tuổi, thì nặng tình và ân ái.

Park Chaeyoung cho đi rất nhiều.

Và, dòng tin nhắn từ bốn giờ trước của Park Chaeyoung.

Tao lái container.

Đừng về nhà sau tao.

Thứ hai và thứ bảy lại đi container, nhưng đêm về thì không vắng nhà. Không phải cảng, thì là bang nào đó. Không phải bang nào đó, thì là nhà máy kẹo.

Nhưng chuyến container để làm ra tiền này. Có thể làm xe đạp, bao cơ, ba-lô và shot gun hoá thành cát.

Hoá thành cát để bay theo bão cát của Las Vegas sao ?

Cứ thế là đồ đạc mất hình mất dạng trong nhà. Nhưng nói thì lại nói, đi container.

Không còn bao cơ, thì không còn lời nói thật nào nữa.

Đi sòng bạc khác để lãng quên sòng bạc thân tình. Nhả tiền cho sòng bạc khác để lãng quên sòng bạc thân tình. Đó là một chuyện mạo hiểm, và ruồng bỏ danh dự.

Vậy, bây giờ nói ra, daddy sẽ vui được không ? Jisoo làm sao mà vui được.

-"..."

___

Cạch...

Bên ngoài vẫn mưa nặng hạt và nhiều đường sấm.

Tỏng. Nước từ ống quần, đuôi tóc, ngón tay, và mi mắt, rơi lốp đốp từ cửa lê vào nhà. Ở hông ghế sa lông, nước trên sàn thành vũng, vì bước chân đã ngưng.

Chạch, chạch. Tiếng mòi lửa. Đèn bão đang không sáng, được thắp lên.

Lisa nằm ngủ trên sa lông, chỉ mặc quần boxer dày. Có chiếc chăn bông để trên bụng.

Sột. Quần, áo, sịp, bra, vớ, mũ, áo khoác - thảy hết vào sọt nhựa ở gốc nhà tắm. Bao cơ dựng lên vách. Súng nhét vào hộc tủ. Ba lô trào tiền vắt lên sàn.

Và con tim đang quặn đau.

-"..." Nàng sẽ chẳng thể nào quên được, kí ức trên cung đường kia.

Những người con gái sành điệu đeo kính râm và mặt nạ gangster.

Chai bia sủi bọt vừa khui khuy. Nhạc vũ trường hào nhoáng và sôi động. Áo ngực chỉ có mẫu vải vuông vức, không có quần.

-"..."

Bao nhiêu là đủ để đổ vỡ một con đàn bà. Có phải những điều chưa bao giờ thấy, đúng không.

Park Chaeyoung nắm lấy cổ áo Lisa...

Và, nỗi đau lên đến tột đỉnh.

Mùi nước hoa, của người đàn bà khác. Tại sao lại ở đây. Và màu son rượu vang này, ở đây, ở má.

Chaeyoung nhắm mắt

Nàng xô Lisa nằm xuống sa lông. Co nắm tay lại.

Bụp.

-"Ouch!" Lisa choàng tỉnh, thì máu mũi đã đậm trên cổ áo.

Bụp.

-"..."

-"Là con nào ?"

-"Lisa !" Chaeyoung bóp lấy cổ Lisa.

-"Đồ khốn nạn !"

-"Tao nuôi mày, để mày đụ con đàn bà khác ở nhà của tao ?"

-"Không đủ phải không ? Không đủ phải không ?!"

-"Mày chơi tao không đủ phải không ?"

-"Mày chán tao..."

-"Tại sao ? Tại sao lại thay đổi."

-"Tại sao lại đối xử với tao như vậy ?"

-"Đồ khốn nạn !"

Xoạt, xoạt.

-"Lisa !!"

Chaeyoung đứng phắt dậy, gạt đồ đạc, làm đổ vỡ, nằm bề bộn xuống sàn.

Cốp.

-"Tao đã yêu mày rất nhiều."

Park Chaeyoung chụp lấy cán dao.

-"..."

Lisa bè cổ áo xuống, bóp miếng thịt trên cần cổ - là yêu thương của những người mẹ xã hội, là vết son đỏ lì.

-"..."

-"Tôi không thể giải thích. Vì sáng mai, hãy đến mà nhìn mama."

-"Và nhớ về lúc này, mẹ đã làm gì."

-"..."

Jennie sao ?

Cô ấy có chiếc kính râm.

Có rất nhiều người đàn bà là bạn bè.

Vậy thì đây chẳng phải ngoại tình.

Chaeyoung nghiêng người, buông dao xuống bàn, bá vai Lisa đi về sa lông.

Nàng ngồi xuống, mòi lửa cho một điếu thuốc, ngậm vào.

-"Đừng dạy tao.."

Lisa lay đầu đi về gương vỡ, cầm khăn lau máu, bóp vết bể ở môi.

Đánh rất nhẫn tâm.

Như thể, dại khờ vì ghen tuông làm tình yêu biến mất.

Thường xuyên nhẫn tâm như vậy, đã bao lâu nay - từng về từ đâu đó, và bạo lực, dù cho lí do biết hay không biết.

Chaeyoung : -"Tao sẽ đâm mày."

-"..."

Sa-lông lún xuống dưới thân thể nàng như đang thở dài. Lisa sờ lên mặt nệm và ngồi xuống.

Cơn ghen vẫn còn day dưa.

Chaeyoung ngậm đầu lọc, sờ bọng vú tới vai và ngáp khẽ.

...

Chuyện đã lâu.

Julia là một kiều nữ ở võ đài, là người đàn bà ôn hoà.

Julia đi từ buồng sắt ra võ đài.

Đầu trận, giơ cao bảng điểm số khi hiệp một ngừng lại. Cuối trận ngồi hoan nghênh trên vai người đoạt đai. Còn có thể có một đêm nồng nhiệt, nếu được gián tiếp yêu cầu.

Trên bảng lịch trình. Nhánh có Lisa, Julia đều bê bảng.

Để rồi nhiều trận thắng có cô ấy, vốn dĩ được anh em tán thán là tình nhân.

-"..."

Mãi cho đến một ngày mưa, ngày ấy là sinh nhật mười tám tuổi của Lisa. Chaeyoung lái container đi Texas, về nhà thì phải thu xếp đủ điều. Mua hoa, mua rượu, mua sữa và nến phiện.

Ban đêm, âm thầm đến võ đài.

Tàn trận.

Julia ngồi xuống vai, được Lisa bồng vung đai.

Khoảnh khắc ấy.

Võ đài gần như đột nhiên náo nhiệt. Và vỡ lẽ, tình cảm thầm kín của Julia đã được ủng hộ nồng nhiệt suốt bao lâu nay. Được cổ vũ đến mức, có thể thực hiện một nụ hôn.

Về nhà đêm đó, mâu thuẫn bùng nổ.

Cuộc sống hôn nhân thay đổi nhịp độ. Từng thứ không còn ở vị trí ban đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co