[LiChaeng] [Cover] Có Chị Bên Đời
42
Chaeyoung nghe cô trả lời thì biết mình vừa hỏi một câu hết sức lãng nhách, liền chu chu cánh môi lên, rồi ngã hẳn vào người cô :
- Muốn cưới em thật sao?
- Chứ sao? Đã nói dù như thế nào cũng đem em về làm dâu nhà họ Manoban mà, ngoan, unnie không để em thiệt thòi với bất kì cô gái nào đâu.
Lisa xoa xoa lưng nàng, đồng thời đỡ nàng ngồi dậy, tiếp tục đút ăn. Đã ốm nhom rồi.4
Chaeyoung xúc động không nói nên lời, ngoan ngoãn há miệng ra để người ta đút cho ăn.
Ăn xong cũng đã tối, Lisa cẩn thận bế nàng lên phòng, đưa vào phòng tắm làm sạch. Leo lên giường, ôm nhau trong vòng tay ấm áp, Chaeyoung khẽ mỉm cười, nhưng lại hơi nôn nao :
- Ngày mai là thứ 7? À, nhưng em có cần chuẩn bị gì không? Với lại.....em thấy thầy không có thích em.
- Ngốc, em đã xinh đẹp lắm rồi. Còn chuyện của ba, ba đã chấp nhận từ lâu rồi. Mà cho dù có xảy ra chuyện gì, vẫn có unnie bên cạnh em.
Lisa xiết lấy eo nàng, biết rõ cô gái của cô vẫn còn lo sợ chuyện phụ huynh.
Chaeyoung gật đầu, rúc vào người cô ngủ ngon lành. Trong giấc mơ, từng dòng kí ức đẹp đẽ khi trước của hai đứa lại trôi về, khiến khóe mi nàng cong lên thành hình bán nguyệt.
***********
Sáng thứ 7, cả hai kéo nhau ra trung tâm mua sắm. Nay gặp phụ huynh, phải thật đẹp.
Trong khi Chaeyoung chọn cho cô mấy cái áo sơ mi trắng có họa tiết nhỏ, mấy cái quần jeans, và đôi bata trắng đỏ. Thì bên đây Lisa lại chọn cho nàng một sợi dây chuyền vàng có mặt hình vương miện.
Thấy nàng đến, Lisa vội vàng nhét giấy thanh toán vào sọt rác gần đó rồi cười cười.
- Unnie qua đây thử cái quần jeans này đi, mặc vào nhất định đẹp ngút trời.
- Còn phải nói, chồng em mà.
- Xí, thật kiêu ngạo.
Chaeyoung trề miệng châm biếm. Nhưng quả thật Lisa sinh ra dáng người chuẩn, mặc gì cũng đẹp.
- À, tặng em.
Lisa vừa nói vừa đeo cho nàng sợi dây chuyền cô vừa mua, thật đẹp.
- Mắc lắm đó.
Chaeyoung muốn tháo ra, giá trang sức ở đây không phải nàng chưa nghe tới.
3
- Ừm, cũng rẻ thôi. Đi thử đồ nào.
Lisa lôi nàng đi đến quầy bán quần áo, tránh để nàng thắc mắc thêm nữa.
Chaeyoung nghe cô nói rẻ thì cũng cho qua, vì trước giờ cô chưa hề nói dối nàng cái gì cả. Cả hai lựa đồ xong cũng đã đến giờ trưa. Lisa ghé nhà nàng cùng nấu ăn.
Trong khi cô đang miệt mài với nồi canh thì phía sau có một con mèo đang dán chặt người vào lưng cô, hai tay vòng lấy eo cô mà xiết lại, mặc úp vào hõm cổ cô hít hà.
- Chaeng, xích ra cho unnie nấu ăn nào.
- Unnie đuổi em đúng hông?
Chaeyoung trề môi, áp chặt đầu mình vào một bên vai của cô hơn nữa.
- Không có, không đuổi, unnie sợ em bị văng dầu nóng thôi.
- Hứ, có unnie bảo vệ cho em mà. Hỏng sợ.
Chaeyoung cười cười dụi dụi vào lưng cô.
- Đúng rồi, unnie mãi mãi sẽ ở phía trước bảo vệ cho em.
Lisa gật gù, không chỉ bảo vệ đơn giản như vầy, mà sẽ là bảo vệ đến suốt cuộc đời.
Sau khi ăn xong bữa trưa, Lisa chở nàng về quán cafe. Cô nói không an tâm khi nàng ở bên căn hộ riêng một mình.
Lisa đưa nàng vào quán, nhìn ông bà Park, cúi đầu lễ phép :
- Con chào hai bác, con đưa Chaeng về. Thưa hai bác, chiều nay sẽ có xe của nhà con đến đón cả nhà mình đến nhà hàng, mong hai bác đồng ý, đến gặp ba mẹ con. Có chút chuyện quan trọng ạ.
Nói xong, thấy ông bà gật đầu, lập tức rời đi.
*********
Đúng 6h chiều. Một chiếc ô tô sang trọng đến ngay trước nhà của ba mẹ Chaeyoung. Chaeyoung hôm nay mặc một bộ đầm trắng sữa, mái tóc được xõa rất đẹp, mang một đôi giày cao gót cùng màu, đeo chiếc dây chuyền của Lisa tặng.
Còn ông bà Park cũng ăn mặc lịch sự không kém. Cả 3 nhìn chiếc xe trước mặt, Chaeyoung hơi nhíu mày, ông Manoban làm giáo viên, lương ba cọc ba đồng, ở đâu ra loại xe đắt tiền này?
Tài xế bước xuống cung kính chào đón 3 người, rồi di chuyển ngay đến nhà hàng.
Trong giữa nhà hàng, một bàn lớn gồm ông bà Manoban, Lisa và thêm hai người già nữa.
Lisa vừa nhìn thấy 3 người đã vội đứng dậy, mời ông bà Park ngồi vào bàn, rồi kéo nàng ngồi bên cạnh mình.
- Dạ, hai bác, đây là ông bà nội con, đây là ba mẹ con.
- Tôi còn tưởng cô quên hai người già này rồi chứ?
Bà nội nhìn cô, véo một cái.
Ông bà Manoban sau một hồi nhìn hai người kia thì hơi ngạc nhiên :
- Park Minseok, Park Yookyung đúng không ?
Ông Park nhìn kĩ hơn hai người đối diện :
- Manoban Minsuk, Park Hyerim, là hai cậu đúng không? Trời đất!!!
Cả 4 người mừng mừng tủi tủi nắm tay nhau, mặc kệ hai đứa nhỏ không hiểu trời trăng gì.
Thì ra 4 người là bạn học chung với nhau hồi đại học. Thân lắm luôn.
Nhưng sau này, gia đình Lisa vì một vấn đề gì đó khó nói nên chuyển sang Mĩ sống. Mãi đến khi Lisa học lớp 12, chính là năm nay, mới dọn lại về Seoul. Bây giờ gặp nhau, mừng như được mùa.
Bà Park sau khi nhận bạn rồi thì cũng không chần chừ mà hỏi ngay :
- Minsuk, tôi nghe đâu có người cấm cản hai đứa nhỏ yêu nhau?
- Tôi......thì......
- Nè, Minsuk, ông thử cấm đi, tôi sẽ khui cái vụ........
- Ê, ai cấm chứ, cấm thì đâu có tới đây, mình ở đây bàn chuyện đính hôn của hai đứa nhỏ mà, khui khui gì chứ.
Ông Manoban bây giờ gặp lại bạn mình, thì như đứa trẻ, vênh mặt lên.
Lisa và Chaeyoung cười khúc khích, mặc dù không biết chuyện gì xảy ra giữa bọn họ, nhưng mà hoàn cảnh hiện thời rất tốt. Con nít không nên biết nhiều quá, sẽ hại não đó. Chỉ nên ngồi im nghe thôi.
Bà nội cô hắng giọng :
- Trật tự, muốn đính hôn thì chọn ngày nào tốt rồi cho bọn nhỏ đính hôn liền đi, tôi không còn sống được bao lâu nữa đâu. Mấy anh chị tính sao thì tính.
- Mẹ, hay đợi hai đứa học xong lớp 12 đi.
Ông Manoban nhìn mẹ mình nêu ra ý kiến.
- Học xong thì đám cưới luôn chứ đính hôn làm gì nữa?
Ông nội cô gằng giọng, thức ăn cũng được dọn lên.
- Vậy cuối tháng sau được không?
- Được, quyết định vậy, à, hai con dọn về ở với ba mẹ, còn Lisa và Chaeyoung, cho hai đứa căn hộ bên XXX. Dọn qua đó ở đi cho tiện.
Bà nội nhìn ba mẹ Lisa nói, mà cũng như ép họ phải làm.
Chaeyoung nghĩ mãi, gia đình cô khá giả vậy, tại sao trước giờ lại giấu nàng, rồigiữa ba mẹ nàng và ba mẹ cô có chuyện gì mà ông Manoban lại dễ dàng chấp nhận vậy?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co