Chương 11
Ryuunosuke giờ đã khỏe hơn nhiều. Anh vẫn còn hơi yếu, nhưng nhịp thở đều và Modikara dần ổn định. Mako dìu anh bước ra khỏi phòng, tay trong tay, ánh mắt đầy lo lắng nhưng nhẹ nhõm.
“Anh cảm thấy khá hơn rồi,” Ryu nói, giọng yếu nhưng mỉm cười.
“Em biết… nhưng phải cẩn thận, đừng quá gắng sức,” Mako đáp, mắt vẫn dõi theo từng bước chân anh.
Chiaki đứng phía sau, mỉm cười nhẹ:
“Chúng ta sẽ về Kyoto. Ở đó, Ryuunosuke có thể nghỉ ngơi hoàn toàn, và Modikara sẽ phục hồi nhanh hơn.”
Các Kuroko và Jii chuẩn bị phương tiện để đưa cả hai về, đảm bảo an toàn.
Khi xe rời gia trang, ánh sáng vàng nhạt của bình minh chiếu qua cửa sổ, làm dịu đi căng thẳng những ngày vừa qua. Mako nắm tay Ryu, khẽ thầm nhủ:
“Anh đã chịu đựng nhiều… giờ em sẽ ở bên anh, chăm sóc anh thật tốt.”
Ryu nhìn cô, mắt ấm áp:
“Em… luôn ở bên anh… đúng không?”
“Luôn,” Mako đáp, mỉm cười, nước mắt rơi lặng lẽ.
Trên đường về Kyoto, không khí yên bình bao trùm. Modikara của Ryu và Mako tuy chưa hoàn toàn mạnh mẽ, nhưng nhịp điệu của nó đã ổn định. Họ biết rằng dù có những trận chiến khác trong tương lai, ít nhất bây giờ, họ đã an toàn và có thời gian để phục hồi.
Kyoto chào đón họ bằng ánh nắng dịu nhẹ, những con phố tĩnh lặng và không khí ấm áp. Ryuunosuke bước vào nhà , nơi mọi thứ quen thuộc và an toàn, cảm nhận sự bình yên mà anh từng tưởng đã mất.
Mako đi bên cạnh anh, từng bước chăm sóc, từng ánh mắt quan tâm. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, cả hai biết rằng tình yêu, sự tin tưởng và Modikara mạnh mẽ bên trong sẽ giúp họ vượt qua mọi thử thách trong tương lai.
Và thế là, sau mọi thử thách, Shinkenger đã trở lại bình yên, để lại sau lưng những trận chiến và đau thương, mở ra một chương mới tràn đầy hy vọng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co