Truyen3h.Co

LIỆU PHÁP PHỤC TÙNG

Oneshot

TBW600

Ánh hoàng hôn tím thẫm như một vết bầm vắt ngang qua khung cửa sổ tầng hai của căn biệt thự biệt lập. Bên trong phòng ăn, không gian chìm vào một thứ im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc và tiếng lạch cạch thanh mảnh của dao nĩa chạm vào đĩa sứ.

Lê Vân Ngọc ngồi ở đầu bàn, phong thái ung dung của một kẻ nắm quyền lực tuyệt đối. Bộ đồ blouse trắng mà cô chưa kịp thay ra sau giờ làm ở phòng khám tư nhân càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng, trí thức. Cô chậm rãi cắt một miếng bò bít tết chín tái, nước thịt màu hồng nhạt rỉ ra, thấm vào lớp khoai tây nghiền trắng muốt.

Đối diện cô là Thiên Phúc. Anh ngồi khép nép trên chiếc ghế gỗ chạm trổ cầu kỳ, hai tay đặt trên đùi, đầu cúi thấp đến mức chiếc cổ gầy gò như sắp gãy. Chiếc vòng cổ bằng da sẫm màu – ký hiệu của một Omega đã có chủ - thắt nhẹ lấy yết hầu mỗi khi anh nuốt khan.

Trước mặt Thiên Phúc không có đĩa, không có nĩa, chỉ có một mặt bàn trống trơn loáng bóng ánh đèn chùm.

“Ngẩng đầu lên, em yêu.” Giọng Lê Vân Ngọc vang lên, trầm thấp và dịu dàng đến lạ lùng.

Thiên Phúc khẽ rùng mình, chậm chạp ngước mắt lên. Đôi mắt anh đục mờ vì đói và sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của vợ, trong đó lại lóe lên một tia sùng bái mù quáng.

“Em có biết tại sao hôm nay bụng mình lại trống rỗng thế này không?” Lê Vân Ngọc mỉm cười, nụ cười của một bác sĩ tâm lý đang đối diện với bệnh nhân của mình.

“Dạ... dạ vì em hư...” Thiên Phúc lý nhí, giọng run rẩy. Anh không biết chữ, không biết lý luận, mọi quy tắc trong đầu anh đều do một tay Lê Vân Ngọc khắc chạm vào.

“Hư ở đâu nào?”

Lê Vân Ngọc đứng dậy, tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ nghe như nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực Thiên Phúc. Cô đi vòng qua bàn, dừng lại ngay sau lưng anh. Đôi bàn tay mảnh khảnh, thơm mùi tinh dầu oải hương và thuốc sát trùng, nhẹ nhàng đặt lên thái dương của Thiên Phúc, bắt đầu xoa bóp. Đây là thói quen của cô – một cuộc “khám tâm lý” ngay tại bàn ăn.

“Dạ... trưa nay... em đã nhìn ra cửa sổ... quá lâu.” Thiên Phúc nhắm mắt lại, tận hưởng sự đụng chạm của vợ dù thâm tâm đang gào thét vì sợ hãi. “Em nhìn thấy một con chim... nó bay đi... em đã quên mất việc phải chờ chị về.”

Đôi tay Lê Vân Ngọc bỗng khựng lại, rồi đột ngột luồn vào tóc anh, kéo nhẹ ra phía sau để anh phải đối diện với ánh nhìn xoáy sâu của cô.

“Con chim đó tự do lắm phải không?” Cô thầm thì vào tai anh, hơi thở nóng hổi khiến Omega run rẩy kịch liệt. “Nó có thể bay đi bất cứ đâu nó muốn. Còn em, Thiên Phúc, em là của chị. Khi em nhìn ra cửa sổ quá lâu, tâm trí em cũng đang bay đi theo con chim đó. Đó là dấu hiệu của sự phản bội trong tư tưởng, em biết mà, đúng không?”

“Em không dám... em không muốn đi đâu hết...” Thiên Phúc bắt đầu nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Em chỉ muốn ở bên chị, sinh con cho chị... Chị ơi, em sai rồi...”

Lê Vân Ngọc nhìn ngắm sự suy sụp của chồng với một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Bản năng Alpha trong cô trỗi dậy mạnh mẽ trước sự yếu ớt này. Cô buông tóc anh ra, thay vào đó là những cái vuốt ve vỗ về trên má.

“Ngoan. Chị không giận, chị chỉ đang điều trị cho em thôi.” Cô kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, ngồi xuống sát bên anh. “Cảm giác đói này, hãy ghi nhớ nó. Mỗi khi dạ dày em co thắt, đó là cách cơ thể em nhắc nhở rằng nếu không có chị, em sẽ chẳng có gì cả. Không thức ăn, không tình yêu, không sự tồn tại. Em hiểu không?”

Thiên Phúc gật đầu lia lịa, dù cái bụng đã bắt đầu đau quặn vì bị bỏ đói suốt từ sáng. Anh tự nguyện chấp nhận sự đau đớn này như một phần của tình yêu. Với anh, Alpha này là thần thánh, là người đã cho anh một mái nhà, dù cái mái nhà đó thực chất là một cái lồng không lối thoát.

Lê Vân Ngọc hài lòng rút trong túi áo ra một miếng bánh quy nhỏ, đưa đến bên môi anh. “Chỉ một miếng thôi, để em có sức phục vụ chị tối nay.”
Thiên Phúc vội vàng đón lấy miếng bánh như một ân huệ cực phẩm, nhai ngấu nghiến. Sự ngọt ngào ít ỏi ấy khiến anh hạnh phúc đến mức quên cả cơn đau. Khi anh vừa nuốt xong, Lê Vân Ngọc đột nhiên ghé sát lại, bàn tay cô trượt xuống vùng bụng dưới của anh, nơi lớp áo mỏng không che giấu được sự rung cảm của một Omega đang trong thời kỳ nhạy cảm.

“Hôm nay cơ thể em có vẻ nóng hơn bình thường nhỉ?” Ánh mắt Lê Vân Ngọc tối sầm lại, một tia sáng đỏ rực đầy chiếm hữu hiện lên trong đồng tử.

Thiên Phúc đỏ mặt, lí nhí: “Dạ... em muốn... em muốn được chị... đánh dấu lại... Em muốn có em bé...”

Tiếng cười khẽ của Lê Vân Ngọc vang lên trong căn phòng tối. Cô đứng dậy, kéo mạnh sợi dây xích mảnh nối từ vòng cổ của Thiên Phúc vào tay mình, ép anh phải đứng lên theo. Sự chênh lệch về thể hình và khí chất giữa họ rõ rệt đến mức tàn nhẫn: một nữ Alpha đầy quyền uy và một nam Omega suy nhược, chỉ biết cúi đầu phục tùng.

Ở vùng bụng dưới của Lê Vân Ngọc, bên dưới lớp váy công sở thanh lịch, bộ phận sinh dục Alpha đặc biệt của cô bắt đầu có dấu hiệu thức tỉnh, trồi lên khỏi vị trí ẩn sâu trong tử cung, sẵn sàng cho một cuộc chinh phục đầy tính chiếm hữu.

“Lên lầu thôi.” Cô ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản kháng. “Chị sẽ khám cho em thật kỹ... xem tâm trí em đã thực sự quay về với chị chưa, hay vẫn còn vương vấn con chim ngoài cửa sổ kia.”

Thiên Phúc loạng choạng bước theo sau, đôi chân run rẩy vì đói và vì sự kích động mãnh liệt. Anh không sợ hãi những trận đòn roi hay những đợt chiếm hữu khốc liệt sắp tới, anh chỉ sợ ánh mắt lạnh lùng của cô. Chỉ cần được cô chạm vào, dù là đau đớn, anh cũng cảm thấy mình đang được yêu thương.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, che khuất bóng lưng gầy gò của người chồng và nụ cười thâm trầm của người vợ bác sĩ tâm lý. Đêm nay, trong căn biệt thự cô độc này, một cuộc “điều trị” khác lại bắt đầu, nơi sự chiếm hữu được nhân danh tình yêu, và nỗi đau được xem là liều thuốc chữa lành cho một linh hồn đã hoàn toàn đánh mất bản ngã.

Cánh cửa phòng ngủ dày nặng đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn với không gian tĩnh mịch của hành lang. Bên trong, mùi hương tin dầu đàn hương hòa quyện với mùi thuốc sát trùng đặc trưng từ cơ thể Lê Vân Ngọc tạo nên một áp lực vô hình, khiến Thiên Phúc vừa bước vào đã quỵ xuống tấm thảm lông cừu dưới chân giường.

Lê Vân Ngọc không vội vàng. Cô chậm rãi tháo chiếc áo blouse trắng, vắt nó lên giá treo một cách ngay ngắn. Từng động tác của cô đều toát lên vẻ kỷ luật của một bác sĩ, nhưng trong đôi mắt đang nheo lại kia là sự hưng phấn của một kẻ đi săn đang nhìn ngắm con mồi đã kiệt sức.

“Lại đây, Thiên Phúc.”

Thiên Phúc bò đến bên chân cô, đôi bàn tay gầy gộc bám lấy gấu váy của vợ như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Anh ngước nhìn cô, gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ, đôi môi run rẩy cầu xin một sự chú ý.

“Chị... em nhớ chị... làm ơn...”

Lê Vân Ngọc ngồi xuống mép giường, dùng đôi chân mang tất đen dài dẫm nhẹ lên lồng ngực phập phồng của chồng, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của anh qua lớp vải áo cũ mòn. Cô cúi người, bàn tay thon dài lướt dọc theo sống lưng gầy đến mức lộ rõ từng đốt xương của Thiên Phúc.

“Em có biết không, Thiên Phúc?” Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai nhưng lại khiến anh lạnh sống lưng. “Trong y học tâm thần, những bệnh nhân không thể tập trung vào thực tại thường phải chịu những kích thích mạnh để hệ thần kinh của họ ‘tỉnh thức’. Việc em nhìn ra cửa sổ... đó là biểu hiện của sự xao nhãng bệnh lý. Chị phải giúp em ‘chữa trị’ tận gốc.”

Nói rồi, cô mạnh bạo kéo anh đứng dậy, ấn anh nằm sấp xuống mặt giường. Thiên Phúc không hề phản kháng, trái lại, anh còn chủ động phối hợp, đôi mắt nhắm nghiền chờ đợi sự trừng phạt mà anh cho là “ân sủng”.
Sự khác biệt sinh học của một Nữ Alpha bắt đầu bộc phát mạnh mẽ.

Phía trên tử cung của Lê Vân Ngọc, bộ phận sinh dục nam ẩn sâu bấy lâu nay bắt đầu trồi lên, căng tràn sức mạnh.

Đó là một cơ chế tự nhiên chỉ xuất hiện khi cô thực sự muốn đánh dấu chủ quyền, muốn gieo rắc mầm sống vào cơ thể Omega mà cô sùng bái theo cách cực đoan nhất.

Lê Vân Ngọc tháo chiếc thắt lưng da trên eo mình ra. Tiếng da thuộc va chạm khô khốc trong không gian khiến Thiên Phúc giật mình co rúm lại.

Chát!

Một đường lằn đỏ rực hiện lên trên tấm lưng trắng nhợt nhạt. Thiên Phúc rên lên một tiếng, không phải vì đau đớn thuần túy, mà là một sự giải tỏa tâm lý kỳ lạ. Với một kẻ mù chữ và bị cô lập như anh, sự đau đớn thể xác là ngôn ngữ duy nhất mà anh hiểu được để tin rằng mình vẫn còn giá trị trong mắt vợ.

“Cái này là cho sự không chung thủy trong suy nghĩ.” Lê Vân Ngọc lạnh lùng nói, tay kia vẫn vuốt ve mái tóc anh đầy từ ái.

“Dạ... em sai rồi... chị cứ đánh em đi... miễn là chị đừng bỏ em...” Thiên Phúc nức nở, bàn tay cào cấu vào ga trải giường.

Cơn đói cồn cào trong dạ dày dường như biến mất, thay vào đó là một cơn khát khao được lấp đầy bởi Alpha của mình. Thể trạng Omega của anh bắt đầu tiết ra chất dẫn dụ hương sữa ngọt lịm nhưng nồng nặc mùi sợ hãi, kích thích bản năng S trong máu của Lê Vân Ngọc đến mức đỉnh điểm.

Lê Vân Ngọc tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng. Khi bộ phận đặc trưng của cô hoàn toàn lộ diện, nó mang theo sự uy hiếp tuyệt đối của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn. Cô đè nặng lên người Thiên Phúc, dùng sức nặng của mình ép sát anh xuống nệm, đôi môi ngậm lấy vành tai anh, thì thầm những lời độc địa nhưng đầy tình tứ:

“Chị sẽ để em mang thai lần nữa, Thiên Phúc nhé? Một đứa trẻ nữa sẽ giữ chân em lại trong căn phòng này, để em không bao giờ còn tâm trí mà nhìn ra cửa sổ hay nhìn bất cứ con chim nào nữa. Em sẽ chỉ có thể nhìn chị, nhìn con, và nhìn bốn bức tường này thôi.”

“Vâng... vâng... chị cho em... cho em đứa nhỏ...” Thiên Phúc mê sảng đáp lại.

Sự xâm nhập diễn ra khốc liệt và mang tính chiếm đoạt. Không có sự dạo đầu dịu dàng, chỉ có sự thực thi quyền lực. Thiên Phúc cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, nhưng tâm hồn anh lại cảm thấy tràn đầy. Mỗi lần Lê Vân Ngọc thúc mạnh vào sâu bên trong, anh lại cảm thấy mình thuộc về cô thêm một chút.

Bệnh lý tâm thần của Lê Vân Ngọc khiến cô không bao giờ thấy đủ. Cô nhìn ngắm những vết bầm tím mình tạo ra trên làn da mỏng manh của chồng như nhìn một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình nhào nặn. Cô là bác sĩ tâm lý của anh, nhưng cũng là kẻ gieo rắc mầm bệnh. Cô nuôi dưỡng sự lệ thuộc của anh, bỏ đói anh để anh thấy miếng ăn từ tay cô là quý giá, hành hạ anh để anh thấy cái ôm của cô là bình yên.

Trong cơn khoái cảm mù quáng, Thiên Phúc vươn tay ra sau, cố gắng chạm vào mặt vợ. Lê Vân Ngọc nắm lấy bàn tay gầy gộc ấy, đan chặt những ngón tay vào nhau, ép mạnh xuống gối.

“Nói đi, em là của ai?”

“Em là của... chị Lê Vân Ngọc... mãi mãi là con chó nhỏ của chị...” Thiên Phúc mê muội lặp lại những lời dạy bảo mà anh đã được nghe từ khi mới được đưa về căn nhà này.

Cuộc hoan lạc kéo dài trong bóng tối, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng xích bạc trên cổ Thiên Phúc va chạm vào thành giường kim loại. Lê Vân Ngọc không chỉ muốn thỏa mãn thể xác; cô muốn rót đầy vào cái đầu trống rỗng của người chồng mù chữ kia hình ảnh của chính mình, để ngay cả trong giấc mơ, anh cũng không thể tìm thấy lối thoát.

Khi mọi thứ dần lắng xuống, Lê Vân Ngọc nằm đè lên lưng chồng, hơi thở dần ổn định.

Cô luồn tay xuống bụng Thiên Phúc, xoa nhẹ vùng tử cung đang co thắt vì đón nhận một lượng lớn tinh chất Alpha.

“Ngoan lắm. Nếu lần này em mang thai, chị sẽ cho em ăn thịt vào ngày mai.” Cô ban phát lời hứa như một phần thưởng cho một con vật trung thành.

Thiên Phúc mệt lả, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười hạnh phúc đến đau lòng. “Cảm ơn chị... chị thật tốt với em...”

Anh lại chìm vào giấc ngủ trong sự giam cầm hoàn hảo nhất thế gian – sự giam cầm được xây dựng bằng tình yêu lệch lạc và sự phục tùng tuyệt đối. Bên ngoài, con chim nhỏ ban chiều đã bay đi mất từ lâu, nhưng người ở trong lồng thì chẳng bao giờ muốn rời đi nữa.

Căn phòng lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại mùi hương của sự sở hữu nồng nặc trong không trung, đánh dấu một đêm “điều trị” thành công của nữ bác sĩ tâm lý dành cho bệnh nhân duy nhất và mãi mãi của đời mình.

Trong cơn mê man của trận hoan lạc vừa dứt, Thiên Phúc nằm bất động trên tấm nệm nhung mềm mại, hơi thở đứt quãng hòa cùng tiếng mưa bắt đầu rả rích ngoài hiên. Cảm giác vùng bụng dưới nóng rực và sự trống rỗng trong dạ dày tạo nên một ảo giác kỳ lạ, kéo tâm trí anh rời xa thực tại cay đắng, trôi ngược về dòng sông ký ức của mười mấy năm về trước – nơi có một cậu bé mồ côi ngây ngô và một “vị thần may mắn” mang tên Lê Vân Ngọc.

Ký ức của Thiên Phúc bắt đầu bằng màu xám xịt của những bức tường bong tróc tại cô nhi viện nghèo nàn ngoại ô. Ngày đó, anh chỉ là một sinh linh nhỏ bé, gầy gò, luôn thu mình vào góc tối để tránh những trận bắt nạt của đám trẻ lớn hơn. Cho đến một buổi chiều đầy nắng, đoàn xe sang trọng của gia đình họ nhà Lê Vân Ngọc ghé thăm trong chuyến thiện nguyện thường niên.

Giữa đám đông ồn ào, Lê Vân Ngọc – khi ấy là một tiểu thư Alpha nhỏ tuổi với ánh mắt sắc sảo và phong thái vượt xa lứa tuổi – đã không nhìn vào những món quà xa xỉ trên tay cha mẹ mình. Ánh mắt cô khóa chặt vào “bạn thỏ nhỏ” đang đứng nép sau cánh cửa cũ kỹ, đôi mắt tròn xoe ngập ngừng và sợ hãi.

Lê Vân Ngọc đã bước đến, không phải với sự thương hại, mà bằng một sự chiếm hữu bản năng của một Alpha cấp cao.

Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của Thiên Phúc, nở một nụ cười mà lúc đó anh ngỡ là hơi ấm của mặt trời, nhưng thực chất là sự bắt đầu của một bản án chung thân:

“Bạn nhỏ, đi theo tôi nhé?”

Thiên Phúc được nhận nuôi ngay sau đó. Với một đứa trẻ không cha không mẹ, sự xuất hiện của gia đình Lê Vân Ngọc chẳng khác nào phép màu. Anh bước vào dinh thự lộng lẫy với tâm thế của một kẻ mang ơn sâu nặng. Cha mẹ Lê Vân Ngọc dạy anh rằng: “Ngoan ngoãn là đức tính tốt nhất của một Omega”, và Thiên Phúc đã lấy đó làm tôn chỉ sống. Anh học cách pha trà, học cách dọn dẹp, học cách quỳ xuống mỗi khi làm sai, và quan trọng nhất là học cách phục tùng mọi yêu cầu của Lê Vân Ngọc để không bị đẩy trở lại cái xóm nghèo đói năm xưa.

Sự trớ trêu nằm ở chỗ, dù gia đình họ sở hữu khối tài sản khổng lồ và những thư viện sách cao chạm trần, nhưng cửa trường học chưa bao giờ mở ra với Thiên Phúc.

Cha mẹ Lê Vân Ngọc, những kẻ đại diện cho một tầng lớp hào môn mang tư duy phong kiến nặng nề, chưa từng có ý định để “con rể tương lai” của mình tiếp cận với tri thức. Họ cần một kẻ biết nghe lời, một người vợ cho con gái họ có thể thao túng một cách tuyệt đối, chứ không phải một trí thức biết phản kháng. Với họ, sự mù chữ của Thiên Phúc là món trang sức lộng lẫy nhất cho sự ngoan ngoãn.

Họ nhìn Thiên Phúc không phải là một con người cần được giáo dục, mà là một “phôi thai” hoàn hảo để nhào nặn thành một Omega nô lệ. Họ nuôi anh lớn lên như nuôi một loài thú cưng quý hiếm, cho anh ăn đủ để sống nhưng để anh đói khát về kiến thức, khiến thế giới của anh thu hẹp lại chỉ bằng kích thước của căn biệt thự này.

Trong những năm tháng thanh mai trúc mã đó, trong khi bạn bè cùng trang lứa học viết tên mình, học về thế giới rộng lớn, thì Thiên Phúc chỉ học cách nhận biết tâm trạng qua tiếng bước chân của Lê Vân Ngọc. Anh không biết mặt chữ, nhưng anh thuộc lòng từng sở thích tàn nhẫn của cô.

Gia đình Lê Vân Ngọc muốn một người con rể không bao giờ biết nói “không”, và họ đã thành công đến mức điên rồ. Họ đã tạo ra một Thiên Phúc hoàn toàn trống rỗng về trí tuệ, để rồi Lê Vân Ngọc dùng sự lệch lạc của mình lấp đầy vào đó bằng những ám ảnh tâm lý và sự chiếm hữu cực đoan.

Tiếng sấm nổ ngang trời kéo Thiên Phúc trở về thực tại. Anh khẽ rùng mình, cảm nhận bàn tay của Lê Vân Ngọc vẫn đang đặt trên bụng mình – bàn tay đã dắt anh ra khỏi cô nhi viện năm đó, cũng chính là bàn tay đang siết chặt chiếc lồng vô hình quanh cuộc đời anh.

Thiên Phúc khẽ nghiêng đầu, cọ mặt vào lòng bàn tay vợ, miệng lầm bầm một cách vô thức: “Cảm ơn chị đã nhận nuôi em... cảm ơn chị đã không đuổi em đi...”

Bên cạnh anh, Lê Vân Ngọc vẫn thức. Cô nhìn vẻ mặt biết ơn của chồng dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, đôi mắt Alpha lóe lên một tia thỏa mãn tột cùng. Mọi thứ vẫn đang vận hành đúng như kế hoạch mà cô và gia đình đã vạch ra từ mười lăm năm trước.

Thời gian trôi qua trong căn biệt thự u tối ấy không được tính bằng lịch vạn niên, mà được tính bằng những vết rạn da trên bụng Thiên Phúc và số lần anh quỳ xuống dưới chân Lê Vân Ngọc để cầu xin sự tha thứ.

Trong vòng chưa đầy bảy năm, Thiên Phúc đã lần lượt hạ sinh năm đứa trẻ. Những cuộc vượt cạn đau đớn, kiệt sức nhưng anh lại xem đó là vinh quang duy nhất của đời mình. Thế nhưng, bản năng làm cha của một Omega tội nghiệp đã bị tước đoạt một cách tàn nhẫn ngay từ khi đứa trẻ đầu tiên cất tiếng khóc chào đời. Cha mẹ của Lê Vân Ngọc – những kẻ đã nhào nặn ra “công cụ tái sản xuất” này – nhanh chóng đưa lũ trẻ về nhà chính. Họ không muốn những người thừa kế của dòng họ Alpha danh giá bị ảnh hưởng bởi sự “ngu muội” và “nhu nhược” của một người cha mù chữ.

Phòng trẻ em trong biệt thự luôn trống không, chỉ còn lại mùi sữa nhàn nhạt và tiếng nức nở nghẹn ngào của Thiên Phúc vào mỗi đêm thanh vắng.

Sự Thuần Phục Kiệt Quệ

Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa, chiếu lên tấm thân gầy gò của Thiên Phúc đang co quắp dưới sàn nhà. Sau khi sinh đứa thứ năm, sức khỏe của anh xuống dốc không phanh. Gương mặt thanh tú ngày nào giờ chỉ còn lại đôi gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và bị bỏ đói thường xuyên theo lộ trình “chữa bệnh” của vợ.

“Hức... con... con ơi...”

Thiên Phúc lẩm bẩm trong cơn mê, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào thảm. Anh nhớ hơi ấm của những đứa nhỏ, nhớ cảm giác được ôm chúng vào lòng thay vì phải đối diện với sự lạnh lẽo của chiếc vòng cổ bằng da.

Cạch.

Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ. Thiên Phúc giật mình, theo bản năng kính sợ đã ăn sâu vào tủy sống, anh vội vàng chùi nước mắt, quỳ rạp xuống, trán chạm sát sàn nhà lạnh lẽo.

“Em lại khóc à?” Giọng Lê Vân Ngọc vang lên, đều đều và mang theo một sự áp chế nghẹt thở.

“Em... em xin lỗi... em không dám nữa... Chị... chị đừng giận...” Thiên Phúc run rẩy, bờ vai gầy guộc lộ rõ dưới lớp áo mỏng manh.

Lê Vân Ngọc tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế bành sang trọng, đôi chân vắt chéo đầy quyền lực. Cô nhìn món đồ chơi bị bỏ rơi của mình bằng ánh mắt của một bác sĩ đang đánh giá một bệnh nhân không nghe lời.

“Thiên Phúc, em lại quên bài học rồi. Khóc lóc là biểu hiện của sự bất mãn với thực tại. Em đang oán trách chị vì đã mang con về nhà nội sao?”

“Dạ không! Em không dám... em chỉ... chỉ là ngực em đau quá...”

Đúng là đau. Dù không được ở gần con, nhưng bản năng sinh học vẫn khiến cơ thể Omega tiết sữa. Đôi gò bồng đảo của anh căng cứng, rỉ ra những giọt sữa trắng ngần thấm ướt một mảng áo. Nhưng số sữa ấy chẳng bao giờ được dành cho những đứa trẻ đang khát khát hơi cha ở nhà chính.
Lê Vân Ngọc đưa tay ra, ra hiệu cho anh lại gần. Thiên Phúc ngoan ngoãn bò đến, đặt đầu lên đầu gối của vợ như một con thú nhỏ phục tùng. Cô không dịu dàng xoa bóp cho anh, mà thay vào đó là một cú bóp mạnh bạo khiến Thiên Phúc thốt lên một tiếng đau đớn.

“Đau thì mới nhớ.” Lê Vân Ngọc lạnh lùng nói. “Số sữa này là của chị. Thân thể này là của chị. Em không có quyền thương nhớ bất cứ ai ngoài chị, kể cả là lũ trẻ đó.”

Lê Vân Ngọc bắt đầu cuộc “trừng phạt” ngay trong lúc Thiên Phúc vẫn còn đang trong thời kỳ hậu sản yếu ớt. Cô ép anh phải phục vụ mình, dùng sự đau đớn thể xác để lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí anh, khiến anh không còn sức lực để mà nhớ thương hay khóc lóc.

“Dạ... sữa... tất cả đều là của chị... Em là của chị...” Thiên Phúc rên rỉ, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự sùng bái bệnh hoạn.

Mỗi lần giao phối, bộ phận Alpha đặc biệt của Lê Vân Ngọc lại trồi lên, cắm sâu vào cơ thể rệu rã của Thiên Phúc như muốn đóng đinh anh vào chiếc giường này mãi mãi. Lê Vân Ngọc không quan tâm anh gầy đi bao nhiêu, không quan tâm anh có bao nhiêu sữa cho con; cô chỉ quan tâm đến việc anh có còn “ngoan” hay không.

Sự “chữa trị” của cô bác sĩ tâm lý này thật hiệu quả. Sau mỗi đêm bị hành hạ đến chết đi sống lại, Thiên Phúc lại càng trở nên nhu thuận hơn. Anh sợ hãi mọi thứ bên ngoài, sợ cả ánh sáng mặt trời, chỉ thấy an toàn khi được cuộn tròn dưới chân Lê Vân Ngọc, chờ đợi được ban phát một mẩu bánh quy hay một cái vuốt ve khinh rẻ.

Sức khỏe của Thiên Phúc cạn kiệt đến mức đáng báo động, sữa tiết ra ngày càng ít đi vì suy dinh dưỡng, nhưng mỗi giọt sữa hiếm hoi ấy đều phải dâng hiến cho sự chiếm hữu điên cuồng của Lê Vân Ngọc. Anh trở thành một cái xác không hồn, một tồn tại chỉ để thỏa mãn bản năng S của người vợ Alpha và duy trì dòng máu cho một gia tộc phong kiến máu lạnh.

Đêm đó, trong căn phòng đầy mùi sữa và mùi tin tức tố chiếm đóng, Thiên Phúc lại thiếp đi trong vòng tay tàn nhẫn của Lê Vân Ngọc. Trong giấc mơ của một kẻ mù chữ, anh không thấy tự do, anh chỉ thấy mình là một mắt xích nhỏ bé, vĩnh viễn gắn chặt vào cuộc đời của “vị thần” mang tên Lê Vân Ngọc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co