Truyen3h.Co

[LINGORM] - BORN AGAIN

72

iminlovelo

"We will make up, make things right when we get older"

——————

Đây không phải lần đầu tiên LingLing Kwong vì bảo vệ nàng mà bị thương.

Năm ấy lúc Orm vừa tốt nghiệp đại học, đã hẹn với bạn học đi du lịch tốt nghiệp rồi, nào biết LingLing Kwong không đồng ý, du lịch tốt nghiệp yên lành biến thành du lịch hai người.

Sau đó hai người đến thảo nguyên Nội Mông Cổ, đó là lần đầu tiên Orm đến thảo nguyên, kích động đến nỗi một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau lập tức lôi kéo LingLing Kwong ra ngoài cưỡi ngựa.

LingLing Kwong học cưỡi ngựa từ nhỏ, cùng Orm cưỡi ngựa chạy một vòng quanh thảo nguyên.

Sau đó, Orm chỉ vừa mới học được vài phút đã chịu không được ngo ngoe rục rịch, thừa dịp LingLing Kwong không chú ý, tự mình đi cưỡi ngựa.

Con ngựa chủ trang trại đưa cho bọn họ vô cùng hung dữ, Orm cưỡi lên được nhưng không xuống được.

Tiếng ngựa hí cả kinh đến lều trại của LingLing Kwong, cô ra ngoài liền thấy Orm đang trên lưng ngựa, điên như chiếc lá trôi theo dòng chảy không thể dừng lại.

Orm gào thét kêu cứu mạng, LingLing Kwong chạy nhanh đến không một chút do dự.

Con ngựa mất khống chế không qua bao lâu Orm đã bị quăng xuống dưới.

Lần đó LingLing Kwong vì bảo vệ nàng mà bị ngã gãy tay.

Lần này LingLing Kwong vì bảo vệ nàng mà bị ngã chấn động não.

Lăn xuống hơn mười mấy bậc thang cao như vậy, Orm chỉ bị trầy da nhỏ nhặt còn chỗ khác không sao cả.

Tay LingLing Kwong vẫn luôn che chở đầu nàng, còn cô thì bị cô ngã thành dáng vẻ kia.

Haiz...

Hình như bọn họ lúc nào cũng vậy, lần này nàng thật vất vả hạ quyết tâm muốn hoàn toàn kết thúc với người phụ nữ này...thậm chí nàng cũng đã nghĩ kỹ rồi, chờ hoàn thành xong dự án này, nàng sẽ đưa cha Kornnaphat đến nước Pháp sống một đoạn thời gian.

Nếu cha Kornnaphat quen cuộc sống ở đó rồi thì bọn họ sẽ định cư ở đó luôn.

Nếu không thích thì về nước tìm một thành phố khác sinh sống.

Tuy mấy năm nay nàng kiếm tiền không được nhiều, nhưng ổn định cuộc sống cho hai cha con thì hoàn toàn không thành vấn đề.

"Bệnh nhân tỉnh lại rồi."

Orm ngồi ở hành lang bên ngoài phòng bệnh, giật mình ngẩng đầu.

"Người nhà không đi vào sao?"

Orm đứng lên, đẩy cửa phòng bệnh ra, LingLing Kwong vẫn còn không động đậy nổi, nghe thấy động tĩnh ngoài cửa cô nhẹ nghiêng đầu qua, sau đó mày vô thức nhăn lại, giống như rất khó chịu.

"Người nhà cố gắng đừng di chuyển đầu bệnh nhân, nếu không sẽ gây ra cảm giác chóng mặt buồn nôn."

Orm gật đầu, sau khi bác sĩ rời khỏi phòng bệnh, ở đây chỉ còn có hai người bọn họ.

LingLing Kwong vô cùng gian nan quay mặt lại:"Em có sao không?"



Orm lắc đầu, nàng ngồi xuống mép giường bệnh: "Không sao."

LingLing Kwong nhẹ nhàng thở phào, giật giật ngón tay: "Em đừng sợ."

Nàng có gì mà sợ? Người phụ nữ này bảo vệ nàng quá chu toàn rồi.

Tình huống lúc ấy rất hỗn loạn, nhưng Dao vẫn bị Top bắt được, cô ta bị ấn xuống đất, nhìn hai người lăn xuống bậc thang vừa khóc vừa cười, rống lên: "Orm Kornnaphat, sao mày không chết đi! Sao mày không chết đi!"

Dao đổ toàn bộ bất hạnh của mình lên đầu Orm, cô ta hận Orm, lòng ghen ghét lúc trước bây giờ biến thành hận thù khắc cốt ghi tâm.

LingLing Kwong ra tay, chèn ép đến mức Pitawit gia không gượng dậy nổi.

Dao không tin người phụ nữ mà cô ta luôn ngưỡng mộ sẽ làm vậy với Pitawit gia, nhưng uất hận trong lòng không vơi đi được, cho đến khi đụng phải Orm, những oán hận đó như có điểm tựa tuôn ra ngoài.

Mỗi lần Orm nhớ đến tiếng rống của Dao, trong lòng lạnh lẽo một trận.

"Sẽ không có ai có thể làm tổn thương em nữa." LingLing Kwong không ngừng an ủi nàng: "Em đừng sợ."

Orm im lặng không lên tiếng.



Tinh thần của LingLing Kwong không tốt lắm, vừa mở mắt ra đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bác sĩ bảo cô nhắm mắt nghỉ ngơi, đừng hoạt động não.

Orm ngồi bên cạnh cô một lát, rất lâu rồi bọn họ chưa từng ở riêng bên nhau như vậy, hình như từ lúc nàng biết tình trạng thân thể của mình rồi bắt đầu dần dần rời xa cô.

Thậm chí ngay cả cơ hội nói chuyện riêng, nàng cũng không cho cô.

Sau khi thấy cô ngủ say rồi, Orm đi ra ngoài tìm Top.

Top mới vừa giải quyết chuyện của Dao, dáng vẻ nghiêm nghị từ bên ngoài đi vào, khi nhìn thấy Orm thì ánh mắt dần trở nên nhu hòa.

"Kornnaphat tiểu thư."

Orm ngăn cản anh ta ngoài cửa: "Nói chuyện Pitawit gia hai năm qua cho tôi nghe một chút."

Nàng thật sự không hiểu hận ý của Dao từ đâu mà đến, rốt cuộc nàng đã làm gì mà Dao hận không thể gϊếŧ chết nàng như thế.

Top nhẹ giọng: "Hai năm trước, lão gia bệnh nặng, lần cô chủ phẫu thuật đó Len Pitawit xúi giục nhóm người đến nhân lúc cháy nhà đi hôi của."

Chuyện này Orm nhớ rõ: "Việc này sau đó không phải giải quyết rồi sao?"

Top lắc đầu: "Không có, sau đó Len Pitawit không hề thu liễm lại chút nào, nhiều lần đạp lên điểm mấu chốt của cô chủ, cuối cùng... cuối cùng còn dám nói đến chuyện thân thế của cô chủ."

"Thân thế? Thân thế gì?"

"Len Pitawit và ba mẹ cô chủ là bạn đại học, trước khi gả cho ba cô chủ thì Kwong phu nhân và Len Pitawit là người yêu."

"Cái gì?"

Orm bị chuyện này làm sợ ngây người: "Kwong phu nhân và Len Pitawit vậy mà đã từng là người yêu ư!?"

Đây là chuyện cẩu huyết tình tay ba gì thế này? Anh em và bà xã đã từng ở bên nhau?

Top lập tức cắt ngang những tưởng tượng bay bổng của Orm: "Không phải như cô nghĩ, cô chủ tuyệt đối là..."

Orm lập tức hiểu ra: "Anh sẽ không nói... Len Pitawit bịa đặt LingLing Kwong là con của ông ta chứ?"

Loại lời nói này bất cứ ai đều cảm thấy không có khả năng.

Top: "Nguyên nhân chính là vì chuyện này, cô chủ mới chèn ép Pitawit gia không ngóc đầu lên nổi. Công ty Pitawit gia đang có vấn đề vài tài chính, nợ nần chồng chất gần như phá sản, cô chủ nhân cơ hội thu mua một số sản nghiệp còn giá trị của Pitawit gia, sau đó điều Daw ra nước ngoài..."

"Dựa theo hợp đồng thì trong mười năm Daw không thể về nước. Sau đó còn xảy ra một chuyện..."

"Chuyện gì?"

Top có chút khó mở miệng: "Dao đã từng câu dẫn cô chủ một lần."

"Có chuyện gì vậy?"

"Khi cô rời đi không bao lâu, khoảng chừng một năm trước ở trong một bữa tiệc, không biết Dao lấy đâu ra được mật mã phòng của cô chủ."

"Sau đó thì sao?"

"Đương nhiên cô chủ không làm gì cô ta... nói nặng cô ta vài câu, sau đó đuổi cô ta ra ngoài."

"Nặng lời?"

Top nhớ lại, lúc đó khi anh ta đuổi đến trong phòng, LingLing Kwong giận tím mặt chỉ Dao ăn mặc không chỉnh tề trên đất:"Cô không xứng nhắc đến tên cô ấy."

'Cô ấy' này, ai cũng biết là ai.

Khi đó, có lẽ Dao muốn cứu Pitawit gia, nhưng một tia hy vọng cuối cùng đã không còn nữa.

Đến tận sau này, cô ta càng ngày càng lún càng sâu trong cái vòng thượng lưu đó.

___

Lúc LingLing Kwong tỉnh lại là buổi tối khoảng 9 giờ.

Orm đem hộp cơm giữ nhiệt đi vào phòng đã thấy cô mở to mắt nhìn chằm chằm mình.

"Tỉnh."

Nàng để hộp giữ ấm xuống: "Bác sĩ nói bây giờ chị không thể ăn đồ cứng, sẽ buồn nôn, cho nên tôi làm chút cháo cho chị ăn tạm."

Orm lấy cháo ra, mang đến bên giường:"Mới vừa nấu nên còn nóng lắm."

Nàng nhìn LingLing Kwong thế này, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười: "Bây giờ chỉ có mắt chị là có thể nhúc nhích thôi."



LingLing Kwong chớp chớp mắt, rất bất mãn Orm cười nhạo.

Orm thôi cười, nàng thổi bát cháo trong tay:"LingLing Kwong, tôi nói với chị một chuyện."

"Không phải chị luôn hỏi tôi vì sao vẫn luôn né tránh chị sao? Hôm nay tôi nói chuyện này với chị, sau khi chị biết có thể sẽ hối hận khi chờ tôi nhiều năm như thế, hối hận khi vẫn còn thích tôi."

LingLing Kwong nhìn nàng: "Chuyện gì?"

Orm cố gắng bình tĩnh mở miệng: "Tôi không thể mang thai."

Sau khi nói xong, nàng không dám ngẩng đầu đối diện ánh mắt cô, nàng rất sợ lỡ như mình nhìn thấy thứ gì đó.

Khiếp sợ, đáng thương, thương hại, hối hận, hay là cảm thấy nàng...



Ngược lại LingLing Kwong lại không hề lộ ra cảm xúc gì, thậm chí còn không lộ ra bất kỳ điểm bất bình thường nào.

Tầm mắt cô dừng trên bát cháo trong tay Orm:"Chị biết từ sớm rồi. Biết còn sớm hơn Ingfa nữa."



Orm ngẩng đầu, không thể tin được nhìn cô:"Chị biết khi nào?"

"Rất lâu rồi, chị không nhớ rõ nữa."LingLing Kwong nói thêm: "Lúc trước chị mời dì Min đến nhà chăm sóc em, cũng không phải trị bệnh dị ứng cho em, mà là điều dưỡng thân thể cho em. Thuốc em uống mấy năm đó, cũng không phải do da em dễ bị dị ứng nổi mẩn ngứa, mà là vẫn luôn điều trị thân thể cho em."

Orm há miệng thở dốc, vẫn không dám tin:"Ông nội có biết không?"

LingLing Kwong suy nghĩ một giây, cô nói dối:"Ông nội biết nhưng ông không để ý. Người ở Kwong gia không có ai để ý điều đó."

Orm cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt không thể khống chế rơi xuống.



Nàng vẫn luôn cho rằng người đối xử tốt nhất với nàng là Senchai gia, nhưng sau khi Senchai gia biết thân thể của nàng không ổn, lựa chọn đầu tiên là không chấp nhận, cho dù khi đó nàng căn bản không có ý nguyện muốn ở bên Ingfa, thì Senchai gia cũng không cho phép chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Kwong gia đã biết, hơn nữa còn giấu nàng rất nhiều năm.

Nếu không phải Senchai gia nhắc tới, có thể cả đời này LingLing Kwong đều không muốn nói cho nàng biết.

"Nếu tôi không hỏi, có phải cả đời chị cũng không định nói cho tôi biết không?"

"Đúng."

"Chuyện lớn như vậy, chị cảm thấy chị có thể giấu được sao?"

Ngữ khí LingLing Kwong không thèm quan tâm:"Có gì mà phải giấu, cùng lắm thì nói chị có vấn đề là được."

Orm nhất thời câm nín, vậy mà không có cách nào phản bác được logic của cô.

Dường như LingLing Kwong không hề quan tâm đến chuyện có con hay không: "Nếu em thích bé con, sau này có thể nhận nuôi mà. Bé gái hay bé trai đều được."



Cuối cùng Orm nhịn không được nữa, thút thít hỏi: "Vậy Kwong gia làm sao bây giờ? Ông nội dốc sức làm cả đời, công việc chị làm không kể ngày đêm, người của Kwong gia phải làm sao bây giờ?"



LingLing Kwong nhìn Orm, có vẻ không hiểu ý Orm nói: "Quản nó như thế nào làm gì? Thêm mấy chục năm nữa thì hai ta đều đã chết."

"Còn quản mấy chuyện đó làm gì?"

Hai mắt Orm đẫm lệ: "Chị đừng gạt tôi."

LingLing Kwong duỗi tay xoa xoa nước mắt của nàng: "Chị yêu em không phải vì sinh con."

"Cho dù sau này có con đi chăng nữa, chị cũng căn cứ vào việc yêu em mới có thể yêu chúng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co