17
Lingling luôn tê liệt với mọi thứ, bao gồm cả tình cảm. Đại khái vì nguyên nhân gia đình, cô không giống với những bè bạn cùng trang lứa, không hề có mong chờ gì với tình yêu, thậm chí còn mang theo cảm giác phản cảm với những người theo đuổi bản thân. Nhưng đối với Orm, cô lại có cảm giác muốn tới gần trước giờ chưa từng xuất hiện.
"Hiện tại đã ngượng ngùng rồi." Cô chăm chú nhìn khuôn mặt Orm, nếu trước kia mê hoặc nàng chỉ là cảm thấy trêu đùa thú vị, thì hiện tại, cô có chút không phân biệt nổi bản thân đang trêu đùa... hay thật sự muốn chòng ghẹo nữa.
Eo Orm cứng đờ, chỉ mấy giây cũng dài đằng đẵng, gò má nàng vẫn đang nóng, muốn nói gì đó với Lingling, nhưng hé miệng ra lại không biết nói gì. Cuối cùng nặn ra một nụ cười ngắc ngứ lại bất đắc dĩ.
Lúc này Lingling cười lên rồi đứng thẳng lưng, quay người về chỗ. Bị cô trêu đùa như thế, Orm mất hồn chăm chú nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mặt, trái tim hỗn loạn, nếu cô tiếp tục mê hoặc như thế, nàng sẽ không khống chế được bản thân nghĩ bậy nghĩ bạ.
"Thả lỏng chút." Lingling lại nhắc nhở một câu.
"Ừm." Orm ngồi ở đó, không biết phải đưa mắt nhìn đi đâu mới thích hợp, thỉnh thoảng không nhịn được nhìn về phía cô, nhưng lại nhanh chóng quay đi.
"Không biết nhìn đâu thì có thể nhìn tớ." Lingling ngẩng mắt lên nhìn, nói xong lại khẽ cúi đầu xuống, làm việc của bản thân.
Cuối cùng, ánh mắt phiêu du của Orm vẫn cố định trên mặt Lingling, khi cô vẽ tranh rất nhập tâm, điều này khiến nàng lặng lẽ thở phào, không chật vật như ban đầu, nhưng nàng nhìn khuôn mặt hơi cúi xuống của cô, trái tim vẫn hỗn loạn.
Ánh mắt Lingling luân chuyển trên giấy vẽ và cơ thể của Orm, mỗi lần ngẩng đầu lên nhìn thấy nàng cũng đang nhìn mình, cô liền không khống chế được cười cười, "Mệt không?"
Orm mơ màng lắc đầu, hoàn toàn bị trạng thái chuyên tâm của Lingling thu hút toàn bộ lực chú ý, vẽ lâu như thế, mới nhớ ra chuyện biểu cảm, nàng vô tri vô giác phản ứng lại, "Cho nên cậu nói phải làm biểu cảm ngượng ngùng là đang trêu tớ à?"
Cô dừng bút, ngược lại thong thả hỏi Orm: "Có ai nói cậu có chút ngốc chưa?"
Lời nói đùa này nói rõ tất cả, nàng hung dữ: "Lingling Kwong."
Lingling : "Hửm?"
Ấn đường Orm nhíu lại, nặn ra ba chữ: "Cậu phiền quá."
Lingling cúi đầu, nụ cười không ngừng.
Nàng nhìn tới mất hồn.
Bangkok cuối tháng 2 vẫn lạnh, buổi tối, Orm bò trên giường, quấn chăn thật chặt lên người, khi nàng nhận được tin nhắn oanh tạc của NgocAnh, là lúc đang ngắm nhìn ảnh của Lingling, nghĩ chuyện trong lòng, xem ảnh suốt cả một tối, nàng mới phát hiện, trong điện thoại của bản thân lại lưu nhiều ảnh của Lingling tới vậy.
NgocAnh gửi tới một chuỗi tin nhắn:
Ngày mai cậu có thời gian không?
Ra ngoài chơi.
Mình đang muốn gọi người kia đi cùng.
Đông người náo nhiệt.
Orm đọc xong, xem ra NgocAnh vẫn chưa từ bỏ chuyện mai mối, Lingling đã nói ngày mai muốn đưa nàng đi ăn, cho nên nàng không nghĩ ngợi liền từ chối: Ngày mai không có thời gian.
Tốc độ gõ chữ của NgocAnh rất nhanh, không lâu sau liền gửi tới một tin ca thán: Hôm nay đã không có thời gian, ngày mai cũng không có thời gian, kẻ độc thân như cậu, cuối tuần bận rộn gì chứ? Không phải muốn thoát ế à? Có thể ra ngoài gặp mặt cậu ta mà.
Orm : Mình đã hẹn người ta đi ăn chung rồi.
NgocAnh không tin tưởng : Thật hay giả thế, ai thế?
Orm : Lingling Kwong.
Lại là Lingling, gần đây NgocAnh liên tục nghe Orm nhắc tới cô, sinh nhật lần trước cũng thế, vì ở cùng Lingling, nàng đã không đi tăng hai cùng mọi người.
NgocAnh : Hai người đổi sang ngày khác không được à?
Orm : Không được, mình đã đáp ứng cậu ấy rồi.
Nàng nghĩ ngợi, lại bổ sung thêm một câu: Nam sinh kia thì thôi đi, mình không có cảm giác với cậu ta.
Một lúc sau, NgocAnh : Cậu từng có cảm giác với nam sinh nào à? Mình còn hoài nghi cậu thích con gái đấy.
Câu nói này của NgocAnh không hề có ý tứ gì khác, nhưng Orm đọc xong lại mẫn cảm, nàng đặt điện thoại sang một bên, khó chịu vùi mặt vào trong chiếc gối mềm mại, giống như đột nhiên có thêm tâm sự.
Trước kia cô thường hỏi NgocAnh, yêu là cảm giác gì?
Hôm nay...
Hình như đã hơi hiểu ra.
...
Cô Ut biết buổi trưa Lingling sẽ dẫn bạn tới, vừa sáng sớm đã đi siêu thị mua rất nhiều nguyên liệu tươi ngon, cả buổi sáng bận rộn trong nhà bếp, nghe thấy tiếng chuông cửa, Cô Ut đặt nhân sủi cảo vừa trộn xong xuống.
Vừa mở cửa, Cô Ut tươi cười, "Tới rồi à."
"Chào Cô Ut." Orm ngọt ngào, cười lên càng ngọt, trên đường tới đây nàng mới biết, Lingling muốn dẫn bản thân tới nhà giáo viên ăn cơm, vốn dĩ nàng không tiện, nhưng cô nói là giáo viên có quan hệ rất tốt.
"Đừng đứng đây nữa, vào trong đi." Cô Ut vừa nhìn Orm liền hợp mắt, cười rất thân thiết, "Hai em tới thì tới, còn mua hoa quả làm gì? Những thứ này trong nhà đều có cả."
Vào trong nhà.
Nhìn Cô Ut bận rộn, Lingling liền nói: "Để em giúp cô."
Cô Ut : "Được, em làm trợ thủ cho cô nhé."
Orm nghe cuộc đối thoại không chút khách sáo giữa Lingling và Cô Ut, liền biết chắc chắn quan hệ của hai người không chỉ thân quen bình thường, nhưng nàng nghe Lingling nói muốn vào bếp giúp đỡ, cảm thấy ngạc nhiên, "Cậu biết nấu cơm à?"
Lingling : "Ừm, kì lạ lắm à?"
Rất kì lạ, lần trước tới nhà Lingling, Orm không thấy trong nhà cô có dụng cụ làm bếp, nàng nhìn thế nào cũng không ra Lingling giống người biết nấu ăn, dù sao bình thường cô cũng không ăn uống đàng hoàng.
Cô Ut nhìn nhân sủi cảo trên bàn, ở bên cạnh cười nói: "Em gói sủi cảo nhé, nhân đã trộn xong rồi."
Cô nhìn về phía Orm, "Không phải cậu biết gói sủi cảo à? Làm cùng tớ đi."
Orm : "Được."
Cô Ut rất tùy ý, mặc cho hai người làm.
Rửa tay xong, Lingling và Orm cùng nhau ngồi trước bàn ăn, xắn tay áo lên, bắt đầu làm việc, vỏ sủi cảo đã cán xong, chỉ cho nhân vào gói là xong.
Trước kia ở nhà Orm từng gói sủi cảo một lần, dường như cũng không khó lắm, cho nhân vào trong vỏ bánh, sau đó khép viền lại là xong. Sau khi nàng tập trung tinh thần gói được một chiếc, quay đầu phát hiện Lingling đang cười nhìn mình, hơn nữa đã gói xong hai chiếc.
"Còn nói muốn gói sủi cảo cho tớ ăn nữa, thế này mà cậu gọi là biết làm à?" Cô nhìn cách gói sủi cảo vô cùng cẩn thận của Orm liền muốn cười.
"Không phải gói được là xong à? Tuy là có hơi xấu một tí." Orm xòe lòng bàn tay ra, chết vì sĩ diện nói, ban đầu nàng tưởng ít nhất bản thân cũng giỏi hơn Lingling, không ngờ cô còn biết làm hơn mình.
Lingling nhịn cười, "Tớ dạy cậu."
Orm lại học theo Lingling, nàng nhìn động tác tay của cô, không khỏi hiếu kì hỏi: "Sao cậu lại thuần thục thế?"
"Nhìn nhiều thì biết thôi." Lingling vừa gói vừa nói, "Trước kia Cô Ut mở phòng vẽ ở KhonKaen, từ hồi tiểu học tớ đã theo học cô, hơn nữa cứ dăm ba bữa lại tới nhà cô ăn chực."
"Cô Ut tốt thật đấy." Nàng nhỏ tiếng nói.
Trong lúc nói chuyện cô lại gói xong một chiếc sủi cảo, "Học được chưa?"
Orm chỉ chăm chăm nói chuyện với Lingling, quên cả việc quan sát, nàng rưng rưng nhìn cô, "... Dạy thêm lần nữa đi."
Sau khi học xong, đương nhiên Orm vẫn không theo kịp tốc độ của Lingling, cho nên cả một đĩa sủi cảo to cơ bản đều là do cô gói. Vỏ bánh cuối cùng, Orm nín thở tập trung, muốn cố gắng gói một chiếc bánh xinh đẹp, gói xong nàng ngắm trái nghía phải, cũng rất hài lòng.
Cô nhìn dáng vẻ ấy của Orm, lén lút đưa bàn tay dính bột quệt lên mặt nàng, đột ngột lại nổi tính trẻ con.
Orm phản ứng rất nhanh, ngả người ra sau, nhưng vẫn không tránh được, nàng ghét bỏ cười lên, "Làm gì thế?" Nói xong, nàng cũng dính chút bột quệt lên mặt Lingling. Nhưng nàng không ngờ, cô chỉ chăm chú nhìn mình, không động đậy để mặc nàng quệt bột lên má, vẽ hai nét râu khiến hình tượng người kia tan vỡ hoàn toàn.
"Sao cậu không tránh?" Nàng ngẩn ra nhìn Lingling.
"Để cậu bắt nạt còn không hài lòng à?"
Orm không trả lời, rút giấy ăn khẽ khàng lau mặt giúp Lingling, nàng nhìn cô, còn vô duyên vô cớ mím môi cười lên, bản thân cũng không hiểu tại sao đột nhiên lại cười vì điều gì.
Lingling luôn không nhìn đủ nụ cười của Orm, đặc biệt là nàng dính gần cô như thế, chỉ cười với một mình cô, "Có muốn ăn đồ ăn tớ nấu không?"
Orm rất thật thà, "Muốn."
Lingling vào trong bếp, sau đó bảo Cô Ut nghỉ ngơi một lát, thật ra Lingling có thể nấu một số món ăn thường ngày. Lúc nhỏ cô thường làm trợ thủ cho Cô Ut, mưa dầm thấm đất, trình độ cũng không hề tệ.
Cô Ut và Orm bày bát đũa lên bàn ăn, Cô Ut nhìn vào trong bếp, nhỏ tiếng nói với nàng: "Không nhìn ra đúng không, tài nghệ nấu ăn của Lingling rất tốt, hồi tiểu học em ấy đã biết xào rau rồi."
"Tiểu học đã biết nấu nướng rồi ạ?" Biểu cảm trên mặt nàng càng khó tin.
"Đúng thế." Cô Ut nhớ lại chuyện cũ, cảm khái nói với Orm, "Em đừng nhìn tính tình em ấy có chút kiêu ngạo, thật ra rất hiểu chuyện, từ nhỏ đã thế rồi, cô nhìn em ấy trưởng thành, trước kia em ấy theo cô học vẽ, khi đó em ấy mới có mấy tuổi, cô thấy em ấy thường ở một mình, liền dẫn em ấy theo cô về nhà ăn cơm, em ấy không nói không rằng, mỗi lần đều muốn giúp cô rửa rau rửa bát, không với được tới bồn rửa bát thì lấy ghế băng rồi trèo lên."
"Vâng, em biết cậu ấy rất tốt." Nàng nghe xong càng thêm đau lòng, Lingling sao phải chịu nhiều định kiến cùng hiểu lầm? Rõ ràng cô tốt như thế mà.
"Em rất thân với Lingling đúng không, cô chưa từng thấy em ấy dẫn bạn tới chỗ cô ăn cơm." Cô Ut vốn lo lắng cho trạng thái của Lingling, ban đầu Cô Ut còn dẫn Lingling đi khám trầm cảm, có vẻ như năm nay đã tốt hơn những năm trước rất nhiều.
"Vâng." Nàng nghe Cô Ut nói như thế, nụ cười dần nở rộ.
Trong bếp lan tỏa mùi hương, Orm đi vào trong bếp, Lingling đang xào gà, nàng vừa nhìn tới nhập tâm vừa nghĩ, phàm là những người hiểu về Lingling một chút, đều sẽ thích cô.
Lingling gắp một miếng thịt gà, đợi nguội một chút mới đưa tới bên miệng Orm, "Thế nào?"
Orm nếm thử, liên tục gật đầu, sau đó dựng ngón cái của mình lên. Lingling đoán cho dù bản thân nấu thế nào, nàng cũng sẽ nịnh bợ, "Lấy đĩa tới đây."
Bữa trưa, Orm không cẩn thận ăn quá no, Lingling không lừa nàng, tay nghề nấu nướng của Cô Ut có thể sánh ngang với trình độ đầu bếp trong nhà hàng. Ăn cơm xong, hai người còn giúp dọn dẹp xong xuôi mới rời đi.
Thời tiết hôm nay rất đẹp.
Lingling và Orm cũng không về trường ngay, mà là tới công viên trong khu nhà gần đó tản bộ. Đợi khi đi mệt rồi, nàng và cô mới tìm chiếc ghế dài ngồi xuống.
Nói chuyện, giết thời gian.
"Cậu không ăn uống tử tế, thế mà lại biết nấu ăn." Nàng vẫn cảm thấy thần kì.
"Đây là hai chuyện khác nhau." Cô híp mắt dưới ánh mặt trời.
Nàng nắm lấy trọng tâm: "Vậy cũng phải ăn uống tử tế."
Cô lười biếng cười lên, "Nhớ rồi."
Mới ngồi được một lúc, chuông tin nhắn của Orm liên tục vang lên, nàng lấy điện thoại ra xem, là NgocAnh thông báo công cuộc ăn chơi nhảy múa theo thời gian thực, chỉ nhìn một cái, không trả lời.
Lingling lặng lẽ nhìn vào trong mắt, đợi Orm cất điện thoại đi, cô nhìn đối phương, hỏi: "Có người hẹn cậu à? Cậu nam sinh lần trước?"
Orm quay mặt nhìn Lingling, nhìn một lúc, "Không phải, tớ không kết bạn với cậu ta." Nàng bất ngờ khi cô lại nhắc tới chuyện này.
Lingling nhìn Orm, không tiếp tục nói nữa, nàng cũng yên lặng nhìn cô một lúc. Ánh mặt trời đầu xuân kèm theo hương hoa cùng tiếng chim ca rọi xuống như thế, khiến người ta trở nên lười biếng.
Cuối tuần, trong công viên có rất nhiều cặp tình nhân đi dạo cùng nhau, Orm nhìn bãi cỏ bằng ở đằng xa, sau khi nghĩ kĩ, nàng quay đầu chăm chú nhìn Lingling, cố gắng tự nhiên, sảng khoái cười nói: "Cho dù có yêu đương, tớ cũng sẽ ở bên cậu."
Khi NgocAnh thoát ế cũng từng nói với nàng những lời tương tự, nhưng rốt cuộc sau khi yêu đương, thời gian dành cho bạn bè cũng sẽ ít đi. Orm nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy có lẽ cô sẽ để ý vấn đề này, nàng biết Lingling là một người sợ cô độc từ tận xương cốt.
Nàng muốn để Lingling yên tâm hơn một chút.
Cô nghe xong, yên lặng một lúc lâu, mới cười hỏi Orm: "Cậu muốn yêu đương vậy à?"
Nàng ngẩn ra, phản ứng của Lingling có chút không giống với tưởng tượng của bản thân, chí ít ngày trước khi nghe NgocAnh nói như thế, bản thân không có phản ứng như cô. Chần chừ giây lát, nàng giải thích: "Trọng điểm là nửa câu sau..."
Rõ ràng Lingling đặt lực chú ý vào nửa câu trước, nàng đã nói sẽ ở bên cô, nhưng cô vẫn hỏi như vậy.
Orm nghĩ lại, ấp a ấp úng, ngừng lại giây lát mới hỏi Lingling, "Cậu không muốn tớ yêu đương à?"
"Tùy tiện hỏi thôi." Lần này cô trả lời rất nhanh, "Chỉ là chưa từng thấy người nào muốn yêu đương như cậu."
Khi nói tới điều này, cảm xúc của Lingling không lộ ra chút sơ hở.
Đây chính là sở trường của cô .
Những suy đoán ngày trước chỉ là đơn phương, Orm muốn tìm bạn trai yêu đương là chuyện bình thường không thể bình thường hơn, Lingling nghĩ như thế, lại thản nhiên như không cười cười với nàng.
Cho nên không để tâm, cũng đừng chờ mong điều gì. Nếu không sẽ bị tổn thương, sẽ thất vọng.
Nụ cười khiến người ta không thấu, Orm cúi đầu, cười một tiếng với Lingling, sau đó lại ngẩng đầu giải thích cho bản thân, "Tớ nào có."
"Không có sao?" Lingling lại chất vấn, cô thấy mỗi lần Orm nhìn tình nhân tay trong tay, đáy mắt đều trào ra ngưỡng mộ.
Ngón tay Orm gẩy gẩy lên ghế dài, nàng nhìn Lingling, giả vờ tùy tiện đáp: "Tùy cậu vậy."
Cười nói xong mấy câu này, hai người không hẹn mà gặp quay đầu nhìn về phía xa, hôm nay gió lớn, không ít trẻ nhỏ đang thả diều trên quảng trường, vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.
Orm có chút không tập trung, chỉ yên lặng quan sát, nếu là bình thường, có lẽ nàng sẽ kéo Lingling tham gia náo nhiệt.
Buổi tối Orm lại là người tắm rửa cuối cùng trong kí túc xá, nàng đứng trước gương sấy mái tóc ướt, tiếng máy sấy ù ù vang lên không ngừng, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng cười nói trong phòng truyền tới.
Sấy khô tóc, nàng tắt máy sấy đi, mới nghe rõ mọi người nói chuyện cung hoàng đạo. H2O là chuyên gia cung hoàng đạo, bình thường còn mê tín, mỗi tuần đều quan tâm tới vận may.
Orm không quá hứng thú với chuyện này, nhưng khi được H2O phổ cập kiến thức, nàng sẽ nịnh bợ lắng nghe đôi chút, có lúc còn cảm thấy rất chuẩn.
"Orm, tuần sau có lẽ Bảo Bình sẽ đi ngược dòng đấy." H2O ngồi xổm trên ghế nói với nàng, ngoài để ý tới cung hoàng đạo của bản thân, H2O cũng sẽ vô thức quan tâm tới cung hoàng đạo của bạn cùng phòng, "Nói là có áp lực về mặt tình yêu."
"Không sao, dù sao tôi cũng không có tình yêu." Orm cười nói với H2O, nàng nghĩ rất thoáng, những thứ này nghe cho vui, không mê tín.
H2O tiếp tục lướt xuống dưới, "Tuần sau cung hoàng đạo có vận đào hoa thịnh nhất là Xử Nữ, Nhân Mã, Bạch Dương. Kim thông thái, hai chúng ta có số đào hoa đấy, hay là tuần sau dính lấy thư viện đi?"
"Cậu chưa nói chuẩn về vận đào hoa bao giờ." NguyenHa quay đầu phản bác H2O một câu.
Orm nghe thấy cung Bạch Dương cũng sẽ vô thức lưu tâm, hình như Lingling là cung Bạch Dương.
Nhắc tới vận đào hoa, H2O và NguyenHa bắt đầu nói chuyện, không đầu không đuôi. Orm đã chuẩn bị lên giường, hai người kia vẫn ngồi đó buôn chuyện, hơn nữa càng nói càng xa.
"Đáng sợ nhất vẫn là Bạch Dương."
"Đúng thế, giỏi ăn nói thì là hạng nhất. Ngoài ra suy nghĩ rất khó đoán."
"Tôi có người bạn cung Bạch Dương, cậu sẽ không bao giờ đoán được trong lòng cậu ta đang nghĩ gì đâu"
"Đúng đúng đúng."
Hoàn toàn không đoán được trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, quả thật là như thế, Orm nghe xong câu này, thầm khen vô cùng chuẩn xác. Thái độ của Lingling dành cho nàng dường như có chút ám muội, nhưng nhìn cô lại giống như đang trêu đùa hơn.
Có lẽ ban ngày đi mệt rồi, nàng vừa ngả ra gối không bao lâu, đầu óc liền nặng nề ngủ mất.
Trên giường kí túc xá chật hẹp.
Nàng và Lingling chen chúc cùng nhau, cô nhích tới gần nhìn nàng, đầu ngón tay tỉ mẩn vuốt ve cánh môi nàng, sau đó gần thêm chút nữa, Orm cảm nhận được gò má mình ngứa ngáy, là Lingling đang khẽ cọ đầu mũi lên má nàng, ngón tay vẫn còn đang vuốt ve môi nàng, dường như hơi thở phả ra cũng nóng hừng hực. Nàng rũ mí mắt cọ đầu mũi lên đầu mũi Lingling.
Trong hơi thở ấy, cơ thể trở nên run rẩy.
Orm mở mắt ra, không chút nghi ngờ đang trong trạng thái đỏ mặt tim đập nhanh, có lẽ nàng ngủ chưa bao lâu, vì vẫn chưa tắt đèn, bên tai lại truyền tới tiếng thì thầm của H2O và NguyenHa, nói hình như nàng ngủ rồi, có nên tắt đèn trước không.
Sau đó là một âm thanh khẽ vang lên, xung quanh chìm vào bóng tối, ý thức của Orm lại tỉnh táo hơn nhiều.
Hôm qua trong phòng vẽ, Lingling chăm chú nhìn vào mắt nàng, khi vuốt tóc nàng, trong đầu toàn nghĩ về chuyện không đơn thuần. Thậm chí hôm nay tiếp xúc với cô, thỉnh thoảng bản thân cũng mất tập trung.
Không ngủ được, Orm khẽ thở ra một hơi, Lingling nghĩ thế nào nàng không rõ, nhưng bản thân nàng, dường như có suy nghĩ không quá thuần khiết với cô.
Tóm lại là, trái tim hỗn loạn.
......
Chiều thứ ba, tan học tiết cuối cùng là 6 giờ.
Orm nhanh chóng thu dọn sách vở, nghe thấy bạn cùng phòng hỏi mình: "Orm, cậu lại không tới nhà ăn với bọn tôi à?"
"Ừ, các cậu đi đi." Phần lớn thời gian Orm đều đi ăn tối cùng Lingling, hôm nay là ngoại lệ, vì buổi chiều nàng có tiết ba tiết bốn, buổi tối cô có tiết một tiết hai, ở giữa chỉ cách nhau 30 phút, không kịp.
Sau khi rời khỏi giảng đường, Orm tới cửa hàng tiện lợi, mua hai phần bánh mì kẹp cùng sữa, sau đó gửi cho Lingling một tin nhắn, rồi lại vội vội vàng vàng đi về phía giảng đường của khoa Mỹ thuật.
Khi Lingling tới giảng đường, Orm đã đứng trên hành lang đợi cô, nhét một phần đồ ăn tối tới.
"Nhớ ăn đấy." Nàng không hỏi Lingling đã ăn hay chưa, đại khái là vì ở cạnh nhau một khoảng thời gian dài sẽ sinh ra sự ăn ý.
Lingling nhìn bánh mì kẹp cùng sữa, cơ bản thứ ba hàng tuần, Orm đều sẽ tới đưa bữa tối cho cô, cô biết nàng lo lắng bản thân ở một mình sẽ không ăn uống. Cô thích sự ân cần của Orm, nhưng nàng càng quan tâm cô lại càng được nước lấn tới, hi vọng điều này không chỉ là quan tâm giữa bạn bè với nhau.
"Cậu ăn gì?" Cô hỏi Orm.
"Tớ cũng ăn cái này, nhưng ban nãy không nhịn được nên đã ăn hết rồi. Cậu mau ăn đi, sắp vào tiết rồi." Nàng cười nói, lại hỏi Lingling, "Tối nay cậu có chạy bộ không?"
"Có." Cô nói.
"Thế 9 giờ tớ đợi cậu ở chỗ cũ nhé, tớ đi trước đây." Chỗ cũ mà nàng nhắc tới là chỉ bồn hoa lớn trên đường tới sân vận động từ kí túc xá của hai người.
Minji ra khỏi nhà vệ sinh, lại nhìn thấy Orm tới đưa đồ ăn cho Lingling, "Em gái ngọt ngào lại tới đưa đồ ăn tối cho cậu à? Cậu đây là mê hoặc người ta tới quên đường quên lối rồi hả, xem ra có gì rồi."
Lingling bất ngờ nhớ lại câu nói "Cho dù tớ có yêu đương" ngày đó của Orm, cô cười lạnh với Minji, "Cậu ấy luôn đối xử với bạn bè như thế."
Minji cảm thán: "Thế tôi cũng cần người bạn như vậy."
Còn chưa tới 9 giờ, Orm đã ở bồn hoa đợi Lingling, thấy sinh viên ào ra như nước lũ rồi chầm chậm tản đi sau giờ tan học, vẫn chưa thấy cô tới, hai tay nàng nhét vào trong túi, cúi đầu đá viên đá nhỏ bên chân giết thời gian. Mãi tới khi đôi giày thể thao màu đen lọt vào tầm mắt, nàng ngẩng đầu lên nhìn, Lingling đang đứng trước mặt nàng.
Hai người nhìn nhau cười lên, cũng không nói gì, sánh vai đi về phía sân vận động.
Con đường gần nhất là vòng qua sân bóng rổ, buổi tối sân bóng rổ vẫn rất náo nhiệt, có mấy người đang chơi bóng. Lingling quay đầu nhìn một cái, có một quả bóng đập xuống đất, chầm chậm nảy về phía bọn họ.
"Lingling!"
Tiếng gọi tới từ sân bóng, Orm nhìn về phía âm thanh truyền tới, là một nam sinh cao cao, để kiểu đầu đinh rất thử thách khuôn mặt, nhưng là kiểu ngũ quan có thể tiếp nhận loại thử thách này.
"Ném bóng qua đây." Người đó đi mấy bước, cất tiếng.
Orm cảm thấy có lẽ Lingling sẽ không giúp cậu ta nhặt bóng, cũng đã chuẩn bị ngượng ngùng, kết quả nàng nhìn thấy cô lại khom lưng nhặt quả bóng rổ trên mặt đất lên, ném về phía đối phương.
"Cảm ơn."
Sân bóng lập tức phát ra một loạt tiếng hò reo không nói cũng biết ý nghĩa, Orm hiểu tại sao những nam sinh kia lại phản ứng như thế, hồi cấp ba cũng vậy, nam sinh sẽ để nữ sinh bản thân để ý giúp nhặt bóng, nếu nữ sinh đáp lại, đa phần cũng có ý với nam sinh kia. Giống như một ám hiệu đã định sẵn.
Orm quay đầu nhìn Lingling, cô cũng nhìn nàng, hai người tiếp tục đi về phía sân vận động phía sau sân bóng rổ.
Chạy chậm quanh sân vận động hai cây số. Cô nhìn Orm, "Hôm nay cậu nói ít thế?"
"Bình thường tớ nói nhiều lắm à?" Nàng cười nhìn Lingling, nàng đã đổ chút mồ hôi, hai má đỏ ửng.
"Nhiều hơn hôm nay." Cô nói.
"Cậu chê tớ nói nhiều à?" Orm hỏi mãi hỏi mãi, cuối cùng trở nên yên lặng, nàng nhìn thấy phía trước có một bóng người, có lẽ là đi về phía Lingling, chính là người ở trên sân bóng rổ ban nãy. Nàng nhìn cô, nhắc nhở: "Có người tìm cậu."
Sau khi cô chú ý tới, nói với Orm: "Đợi tớ một lát."
"Ừm." Orm đáp lại, nhìn thấy Lingling đi về phía gần đó. Nàng nhớ lại nụ cười trên mặt cô khi ném bóng về phía nam sinh trên sân bóng rổ, có lẽ hai người quen nhau.
Ngắn ngủi một lúc sau, Lingling lại quay về, Orm đứng nguyên tại chỗ xoa cánh tay, mím môi nhìn cô, sau khi hoàn hồn, nàng chần chừ, cuối cùng vẫn cười hỏi: "... Có tình hình gì à? Bạn học Kwong."
Lingling im lặng, chăm chú nhìn biểu cảm trên mặt Orm, dù thế nào cũng cảm thấy có chút trúc trắc? Hay là bản thân rất muốn nhìn thấy nàng để ý? Cô chỉ đơn giản trả lời: "Môn tiếng Anh phải chia nhóm nhỏ, có bài tập nhóm."
Nàng không tỏ thái độ cười cười.
"Chạy nữa không?" Cô hỏi.
"Chạy thêm hai vòng nữa nhé?" Nàng chủ động đề nghị.
Nhịp tim tăng tốc, đón gió chảy mồ hôi, dường như chạy bộ cũng sẽ khiến người ta nghiện, nửa năm trước rõ ràng Orm ghét chạy bộ như thế, tới hiện tại lại thích, chỉ là vì Lingling.
Nàng máy móc chạy về phía trước, có một chuyện, không khống chế được mà nghĩ, Lingling sẽ không tùy tiện để ý tới người khác, cho nên...
Nam sinh kia rất đẹp trai, nhưng không cợt nhả, hào quang rất mạnh, ban nãy đứng cùng một chỗ với Lingling, khí chất của hai người rất cân đối, nhìn cũng rất xứng đôi.
Nếu Lingling thích ai, liệu có nhanh chóng ở bên người đó không? Orm vừa chạy vừa nghĩ, Lingling tốt như thế, lại mê hoặc như thế, không ai có thể từ chối.
Nàng hi vọng tương lai người ở bên Lingling, có thể dịu dàng ân cần với cô, cũng khiến cô thật sự mở lòng.
Thực tế chứng minh chạy bộ mà để hồn trên mây là một chuyện rất nguy hiểm, Orm không biết bản thân ngã ra đường chạy thế nào, khi phản ứng lại, lòng bàn tay đã chống lên mặt đất, đầu gối đau đớn vô cùng, nàng lật người ngồi xuống đất, xòe lòng bàn tay ra nhìn, da đã bị cọ rách.
Lingling vội vàng quỳ xuống, kéo lấy tay Orm, cô biết nàng rất sợ đau, vô thức thổi nhẹ lên miệng vết thương.
Orm mím chặt môi, đau tới muốn khóc, có lẽ cũng vì một số nguyên nhân khác nên muốn khóc, tóm lại đủ loại cảm xúc hỗn loạn không thể nói rõ trộn lẫn cùng nhau. Khiến trái tim người ta khó chịu.
"Đưa thử đầu gối tớ xem nào." Cô nói xong, giúp Orm vén ống quần thể thao rộng lên, lộ ra bắp chân mảnh khảnh trắng trẻo, sau đó lại kéo ống quần qua đầu gối, quả nhiên da đầu gối cũng rách, còn có vết máu rỉ ra.
Vừa nhìn thấy máu, Orm cảm thấy càng đau hơn, cắn chặt răng.
"Muốn khóc thì khóc đi, cũng đâu có người ngoài." Lingling nhìn đôi mắt đỏ ửng của Orm, trêu đùa nàng.
Bị Lingling nói như thế, nước mắt của nàng đã rơi xuống.
Lingling đỡ Orm đứng dậy, thấy nước mắt của nàng ra sức rơi xuống, đưa tay ra đỡ lấy một bên má, giúp nàng lau đi, "Đồ mít ướt."
Có lẽ nhân cơ hội lau nước mắt, Lingling cầm lòng chẳng đặng khẽ vuốt ve gò má của nàng.
Orm nhìn Lingling, vừa khóc vừa cười, cứ để cô sờ, cẩn thận lau nước mắt cho nàng, hai người vẫn giống như trước kia, nhưng nàng lại cảm thấy không giống, lúc này cô đối xử với nàng như thế, Orm hoàn toàn không thể khống chế tâm tư hỗn loạn của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co