32.
Vào một ngày đẹp trời nào đó, trên bãi biển rải đầy hoa tươi, một người mặc lễ phục màu trắng, giày trắng, găng tay trắng và ngồi trên chiếc xích đu màu trắng.
Đôi môi xinh đẹp của cô khẽ nở nụ cười, dung nhan càng trở nên đẹp đẽ.
Trước sự trầm trồ của quan khách, cô dâu từ từ bước ra. Bụng bầu sáu tháng được ẩn sau chiếc váy cưới kiểu công chúa, trông đáng yêu như một nàng công chúa, má phúng phính, mắt to tròn nhẹ nhàng đi về phía chị chồng của lòng mình.
-"Bảo bối, nuôi em hai tuần, năm năm sau gặp lại em lần thứ hai, cũng sắp sinh con cho em lần hai. Đám cưới này cũng không phải lần thứ nhất, nhưng mà người chị yêu là một, là riêng và là duy nhất, chính là em. LingLing, hôm nay đứng trước mọi người, chị thật sự không đợi nổi nữa, muốn lập tức cưới em về nhà, làm chồng của chị, để chị yêu thương, để chị có thể hằng ngày nhìn thấy. Không biết em có nguyện ý nắm tay chị hay không?"
Nhìn cô gái đứng trước mặt mình, đưa bàn tay phải mủm mỉm nhưng không kém phần xinh đẹp về phía mình, LingLing thoáng đỏ mặt.
À, cái kia... toàn bộ tài sản của em bây giờ đều do chị giữ. Nếu em không đồng ý, có phải sẽ bị đá ra đường ngủ không? Đương nhiên, trước mặt nhiều nhà báo phóng viên cùng các cổ đông của công ty, LingLing sẽ không dám hỏi như vậy.
-"Em không muốn dài dòng, vì em cũng đã không kịp đợi nữa rồi. Em đồng ý!"
Hả!!!
Cả hội trường cằm rơi xuống đất.
Dễ như vậy mà đã cưới được tổng tài của tập đoàn Kwong thị sao?
Orm mỉm cười đưa tay nâng tay chồng của mình lên, LingLing thuận thế đứng dậy kéo Orm vào lòng, cúi đầu.
-"Khoan đã....."
Một âm thanh xé ngang đoạn phim đẹp, tất cả mọi người cùng nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Dấu bước chân giẫm trên bãi cát dài ngày càng gần.
Tất cả mọi người tham dự lễ cưới đều kinh ngạc nhìn người kia...
Tiếng xì xào vang lên, ánh mắt nghi hoặc trao nhau.
-"Mẹ, mami...à, cái đó, hai người còn chưa trao nhẫn, theo kịch bản thì hai người đã đốt cháy giai đoạn rồi."
Thì ra là tiểu công chúa nhà họ Kwong.
Đứa nhóc xinh đẹp đó chính là tiểu công chúa trong truyền thuyết sao?
Trời ạ, xinh đẹp quá đi mất. Bắt mắt quá đi...
Không ít người tán thưởng trước bộ dạng yêu nghiệt của Din, khiến nó vô cùng đắc chí, lăng xăng đi về phía hai mami của mình.
LingLing hung hăng trừng mắt với Din. Thật ra không ai để ý sao? Trên tay LingLing suốt năm năm qua vốn có một chiếc nhẫn cô luôn đeo ở ngón áp út bên tay phải. Nhưng kể từ khi cô tuyên bố tái hôn với Orm trước truyền thông, chiếc nhẫn đó đã được chuyển sang ngón áp út bên tay trái.
Ngay cả Orm cũng không biết, vì khi ở cùng, LingLing luôn tháo ra, đến công ty mới đeo vào. Tránh để Orm trêu chọc hoặc gây thêm rắc rối, và cũng tránh không ít ong bướm xung quanh.
Ai mà chẳng nhớ clip Orm đánh Ying ở quán bar cơ chứ. Chọc vào người của Orm có khi chết không kịp ngáp.
Nhưng hôm nay thế nào LingLing lại quên tháo nhẫn, và Din cô nhóc béo lùn nhà cô lại phát giác, chơi sốc cô một trận.
Mami à, chậc chậc, nếu để người ngoài biết được mami gấp cưới đến nỗi lén đeo nhẫn cưới để khoe với công ty thì sẽ vui lắm đây.
LingLing cắn răng, âm thầm mở găng tay ra, muốn tháo nhẫn xuống...
-"Bảo bối, không cần đâu, em xem..."
Lúc này Orm lại giơ bàn tay trái của mình lên.
-"Nhẫn cưới của năm năm trước hay năm năm sau chị chỉ nguyện đeo một lần. Nếu thay thế một cặp nhẫn khác thì cũng chỉ là lần thứ hai, chẳng giống cảm giác ban đầu chị chờ đợi nữa rồi!"
Din nhìn vào ngón áp út tay trái của mẹ mình, đó là cùng kiểu nhẫn với chiếc trên tay LingLing. Nó bất đắc dĩ thở dài.
Hai vợ chồng nhà này đúng là kém sáng tạo. Ly hôn rồi mà nhẫn cưới vẫn giữ lại, năm năm sau lại đem ra dùng, không chút gì mới mẻ cả.
"Din Karnnaphat Kwong, kẻ ngoại tộc như con mà cũng dám giở trò với mami sao, hừ." LingLing đắc ý nhìn Din, nghiền từng chữ.
May mắn thay, vợ yêu của cô lần này bảo vệ được chút tâm tư nhỏ bé này của mình.
-"Bảo bối, chị đối với em có phải rất tốt không?" Orm chu môi hỏi.
-"Quả thật rất, rất tốt. Sau này chị nhất định phải bảo vệ em khỏi nanh vuốt của đứa nhỏ kia à..."
-"Chị hứa!"
Sau đó, Orm kéo mạnh LingLing về phía mình, trước mặt quần chúng hôn cô ngấu nghiến.
______________________________
-"Ha ha ha... hí... thích thật... ha ha..."
LingLing nửa đêm bị đạp lọt giường, lồm cồm ngồi dậy. Nhìn cô gái đang nằm trên giường bệnh của mình, nhắm nghiền mắt nhưng miệng lại cười không khép lại được.
Orm chìm trong giấc mộng về một hôn lễ, vui đến mức không chịu nổi. Đôi tay theo thói quen sờ soạng bên cạnh. Lúc này, LingLing vừa bò lên giường lại, Orm sờ trúng người, liền lết mình lại gần, giơ tay giơ chân khoác lên người LingLing, ôm chặt như cái gối ôm.
Bụng của Orm giờ đã rất to, nhưng vẫn nằm nghiêng ôm gối ôm, không sợ gây phiền toái gì sao?
LingLing nhíu mày, nhẹ nhàng lấy tay chân của Orm xuống, chỉnh lại tư thế nằm đúng chuẩn. Nhưng Orm lại muốn xoay người, liền bị LingLing chụp tay lại. Tuy nhiên, chân của Orm nhanh hơn, gác lên bụng của cô. Tay không ôm được thì gác lên mũi, đôi khi còn chà qua chà lại, rồi nắm lấy tóc LingLing mà giật giật.
-" LingLing khốn kiếp, chị cưới em về rồi thì em phải biết nghe lời, mau đi nấu cơm..."
-"Ling.. mau lau nhà, giặt đồ, rửa bát, chăm con..."
-"Ha ha, chén không lau khô hả? Hôm nay không được ăn cơm... hí hí... sợ hả? Còn dám cãi... cút xuống nhà kho ngủ cho chị..."
-"Hả, khóc rồi à? Hí hí hí hí... trời ơi, chị dễ thương quá..."
LingLing nhìn chằm chằm Orm, đầu óc chạy đầy hắc tuyến. Thật ra trong giấc mơ Orm đã biến thành cái bộ dạng gì rồi?
Nhưng sao cô lại cảm thấy bất an quá vậy? Sống lưng đều đổ mồ hôi, trời ạ, cuộc sống sau khi được Orm cưới về sẽ thê thảm như vậy sao? LingLing nuốt nước bọt nhìn Orm. Chưa chi đã mơ đến chuyện hành hạ mình thế này rồi. Nhưng ngược lại, cô lại thấy thích cảm giác này.
Càng nghĩ, LingLing càng thấy vui. Thì ra Orm cũng gấp gáp muốn đem cô về nhà như vậy à? Cô xoay người, ôm lấy Orm và dần chìm vào giấc ngủ.
Chưa đủ, vẫn thiếu...
-"Chụt!"
Rồi một ngày đẹp trời, hôn lễ xa hoa kia đã trở thành hiện thực. Kịch bản trong giấc mơ của Orm dường như đã được viết ra đời thật.
Trong câu chuyện cổ tích của mình, Orm là nhân vật chính. Dù quá trình không diễn ra hoàn toàn như mơ mộng, cuối cùng câu chuyện vẫn có một kết thúc hạnh phúc cho Orm và LingLing, theo cách riêng của họ.
_______________________________
Em nhìn thấy chị vào một ngày đẹp trời... nhưng khoảng thời thanh xuân của chị mãi mãi dừng lại ở tuổi 18 đó... Sau này nữa, em không còn gặp lại chị của thanh xuân.
Ying trước ống kính đã trở thành kẻ nực cười, đáng ghê tởm nhất. Sự nghiệp của cô từ đó đã chôn vùi theo tội lỗi mà cô từng tạo nên.
Mặc dù không bị truy tố hình sự, nhờ nhà họ Prakobkit che chở, nhưng thanh danh của cô cũng chẳng còn, nhà họ Prakobkit cũng lâm vào khủng hoảng và sa sút. Để củng cố thế lực và giữ danh tiếng trên thương trường, họ đành xóa tên cô ra khỏi gia tộc.
Lang thang trên những con đường vắng, không còn ai nhận ra một siêu mẫu từng lẫy lừng.
-“Các người hận tôi, các người chán ghét tôi, tôi cũng hận, chán ghét các người... vì chưa từng ai biết rốt cuộc ước mơ của tôi là gì, tôi từng muốn gì..."
-“Đời này vĩnh biệt, đời sau mở mắt... Tôi không muốn phải sống mệt mỏi như thế này nữa... Ha ha... Tôi xinh đẹp, tôi tài giỏi, được ngưỡng mộ, nhưng tôi lạnh lẽo và cô độc..."
Ying vừa đi vừa lẩm bẩm, không ai biết cô nói gì, chỉ nghĩ rằng cô điên, tránh xa cô.
-“Đời này vĩnh biệt, để đời sau mở mắt... Lần sau mở mắt tôi sẽ không sống mệt mỏi như vậy nữa... hi hi..."
-“Oành”
-“Oành”
-“Oành”
Giữa giao lộ vào một mùa đông lạnh lẽo, tuyết phủ đầy mặt đường, phủ lên làn máu tươi của một con người...
Sau một tháng định cư ở Mỹ, Popor trở lại thăm Orm. Nhưng chỉ ở lại hai ngày, anh đã phải vội vã trở về vì công việc.
Đi dạo trên con phố tấp nập trên đường ra sân bay, Popor bị một người va trúng.
-“Cô à, cô không sao chứ?"
-“Ư... Tôi không sao?” Cô gái ngẩng đầu lên, Popor nhìn thấy khuôn mặt kia thì thoáng kinh ngạc.
Một người đàn ông cầm chổi lông gà đuổi theo, nắm lấy tóc cô gái:
-“Con quỷ xấu xí này, còn dám ăn cắp bánh mì của tôi, tôi sẽ cho cô chết! Chết này! Chết này!"
Người đàn ông định quất chổi vào cô, Popor tiến lên:
-“Ông chủ, đừng đánh, bánh này bao nhiêu, tôi trả.”
Ông chủ nhìn anh ăn mặc chỉnh chu, hét giá bừa rồi rời đi sau khi lấy được tiền, không quên nguýt cô gái một cái.
Cô gái nép sau lưng Popor, khi thấy người kia đi rồi mới ló mặt ra. Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô có một vết sẹo dài, và cô vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân lấm lem bùn đất.
-“Ở đây không hợp với cô nữa rồi, hay cùng tôi rời đi thật xa."
Mất hết ký ức cũng tốt, ngây thơ một chút cũng tốt, bị hủy dung cũng chẳng sao.
Mọi người oán trách Ying thâm hiểm, điêu ngoa, nhưng thanh xuân của cô đã thật lòng đặt lên một người mà chẳng ai trả lại được. Chính Popor thời trẻ cũng chỉ hướng về một cô gái, nhưng vẫn là vô vọng, thì cớ gì không thấu hiểu cho Ying?
Thanh xuân của Ying là những tháng ngày mà LingLing là LingLing tuyệt vời nhất.
Nhưng Ying mãi của sau này mới là Ying tuyệt vời nhất.
Giữa những con người tuyệt vời nhất của họ, cách nhau một tuổi trẻ.
Dù có chạy thế nào cũng không thể thắng nổi thanh xuân.
Dù có cố gắng thế nào cũng không thể thắng nổi thanh xuân.
Vì thế, cô đã kiếm tìm trong vô vọng, bởi LingLing tuyệt vời nhất mà cô luôn khát khao chỉ tồn tại ở tuổi thanh xuân. Thanh xuân của cô đã qua, và phần người kia, dù cô tưởng rằng vẫn còn tuyệt vời, giờ đây đã không còn trong mắt cô nữa. Chỉ là cô đã ngộ nhận.
Vì thế, trong lần cuối cùng này, cô có thể thấy ánh mặt trời, và không cần phải nỗ lực vì danh vọng, tiền tài của gia tộc nữa. Không cần đứng trên thương trường xô bồ chém giết không đao kiếm, không cần mỉm cười giả tạo trước ống kính thị phi, cũng không cần đuổi theo một cuộc sống mệt mỏi.
Thế nên, đã đến lúc ra đi.
Trên con phố đông đúc ấy, Popor nắm tay cô gái tiếp tục bước đi, hướng về một chân trời thật xa...
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co