[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
61
Orm nghiêm mặt không trả lời, cô không biết rốt cuộc bản thân có thể chịu được bao lâu, cũng không biết lần nhẫn nhục này của mình rốt cuộc có đáng giá không?
Jayna tránh nặng tìm nhẹ nói: "Nói chút chuyện cười ấy mà."
"Chuyện cười gì thế? Nói nghe chút chơi đi."
Orm thật không thể chịu nổi tư thế như lão phật gia Từ Hi thái hậu* của Kimberley được nữa. Nếu như Kimberley đã xem thường cô, vậy hãy để cô xem thường cho đến cùng đi, đỡ phải bắt cô trở thành một tỳ nữ tay chân run rẩy, không có chuyện gì phải đứng lọc xương ra khỏi trứng gà luộc. Cô như đang kể một câu chuyện cười đa nghĩa, khẽ mỉm cười nói: "Chúng ta đều sắp chạy tới ngưỡng cửa ba mươi kia rồi, đã quá già, nên nếu lỡ nói hay làm gì đắc tội đến người ta, đều chỉ chớp mắt liền quên, có lúc ngẫm lại cứ coi như đang nói đến kẻ ngớ ngẩn vậy thôi."
(*Từ Hi thái hậu: hoàng thái hậu giữ quyền nhiếp chính nhà Thanh suốt 47 năm cho đến tận khi qua đời.)
Jayna phốc một tiếng bật cười. Orm thế này cũng thật là, dám ám chỉ rõ ràng Kimberley là kẻ ngớ ngẩn, thật không sợ dẫn lửa lên người?
Kimberley thật không tính đi so đo quá mức đến lời nói của Orm, nhưng trong ẩn ý lời nói của Orm lại chọc cô nổi lên khá nhiều bực bội. Cô không ngờ kẻ vừa hèn vừa nhát như Orm lại còn dám đi xỏ xiên chọc khoáy cô? Kimberley đưa mắt từ trên xuống dưới đến ba lần để đánh giá quần áo của Orm, mỉa mai nói: "Dù là kẻ ngớ ngẩn thì có sao? Có mấy người ấy hả, nên tự mình biết mình đi thôi, thời điểm nên tự ti cũng phải biết thân biết phận mà tự ti đi."
Orm thản nhiên nở nụ cười, không nói nữa, vẫn cố gắng lấy chữ nhẫn làm đầu, chỉ ngóng trông Kimberley từ chỗ nào đến thì mau nhanh cút về chỗ đó.
Chính sách không chống cự của Orm khiến Kimberley cảm thấy cô sẽ để mặc cho cô tùy tiện xoa nắn, khi nói chuyện cũng ngày càng chanh chua lên. Cô cảm thấy nên nhân cơ hội này để Lingling nhận rõ rốt cuộc Orm là loại người thấp kém đến mức nào. Cô cảm thấy loại người hèn nhát như Orm, dù có bị ức hiếp cũng không dám vùng lên phản kháng, căn bản không hề xứng với Lingling.
Mỗi câu mỗi chữ của Kimberley đều nhắm vào Orm, điều này làm Jayna có chút không chịu nổi. Cô nheo mắt lại, hỏi: "Chị nói có mấy người, là đang ám chỉ người nào?"
"Cái này thì có nhiều lắm." Kimberley đưa tay chậm rãi chỉ một vòng, lại chậm rãi hạ tay xuống, bưng ly rượu lên, khẽ hớp một ngụm, không nhanh không chậm nói, "Nhìn người ở chỗ này mà xem, quần áo mặc trên người đều là hàng hiệu rất đắt tiền. Quần áo của người khác đã mua ở chỗ nào thì tôi không biết, nhưng đôi giày trên chân người nào đó thì tôi lại biết rất rõ. Đó là bản limited, giá hơn một triệu tám trăm won, mang vào chân nhất định rất thoải mái nhỉ? Ôi trời, đáng thương đến nỗi không có giày mà mang cơ đấy, để rồi phải mang đồ của người khác, đã như vậy thì không nên tự ti sao?"
Jayna không quá hiểu Kimberley đang ám chỉ điều gì, nhưng cô rất rõ đích nhắm trong câu nói của Kimberley chính là Orm, nhất thời gương mặt tức giận đến đỏ bừng.
Sự nhẫn nại của con người luôn có hạn. Orm là con người, nên sự nhẫn nại của cô cũng chỉ có hạn. Lúc trước, cô có thể nhẫn nhịn ăn cơm thừa và củ cà rốt sống của Lingling mỗi ngày, đó là vì kế sinh nhai và việc riêng tư với Jayna. Tuy nhiên đối với cô mà nói, sự tồn tại của Kimberley là có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cô nhẫn nhịn Kimberley, hoàn toàn vì Kimberley là bạn thân của Lingling, dù sao đã sống bao năm ở thế gian đã giúp cô học được câu, không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt Phật. Thế nhưng Kimberley cứ hết lần này đến lần khác không có chuyện gì làm cứ đến kiếm chuyện, là con người ít nhiều gì cũng không thể nào chịu đựng nổi.
Orm cúi đầu nhìn đôi giày trên chân mình, nở nụ cười, hỏi lại: "Ý của chị chính là, tôi nên tự ti?"
"Ừm hửm." Kimberley thấy gỗ mục vẫn có thể khắc, gật đầu một cái, rồi lại trưng ra bộ dạng cao ngạo không tỏ rõ ý kiến.
"Tự ti?" Orm cầm lấy một tàn thuốc cháy dở đang nằm trên mặt bàn pha lê, ngón cái cùng ngón trỏ cử động di chuyển điếu thuốc xoay qua xoay lại vòng quanh.
Orm khẽ cười, dựa người tiến gần đến trước mặt Kimberley, chậm rãi nói, "Tôi dựa vào gì để tự ti? Người nên tự ti không phải chính là chị? Thấy người da trắng liền cúi đầu gập người ra vẻ cúc cung tận tụy, còn thấy người trong nước thì ưỡn ngực ngẩng đầu làm ra vẻ quyền quý cao sang."
"Đã như vậy chị còn không thấy ngại đi nói tôi phải biết thân biết phận mà tự ti? Đúng là tôi không giống chị, không phải người có tiền có thế, nhưng con người tôi sống rất trong sạch, mỗi một đồng tiền trong tay tôi đều sạch sành sanh, cho dù có xuống gặp Diêm vương cũng dám chỉ thẳng vào mũi ổng mà mắng đấy. Thế chị có dám không? Chị có tiền, thế nhưng tiền của chị kiếm được từ đâu? Chị có thế, tuy nhiên cái thế này của chị là ai đưa cho chị?"
"Đối với chúng tôi, hàng ngàn hàng tỉ bách tính cả ngày chăm chỉ làm việc để đi đóng thuế cung phụng cho bộ máy chính quyền, cũng như đưa tiền nuôi mấy quan chức như chị tiêu xài, thì chị được xem là cái quỷ gì nào? Uống nước phải nhớ nguồn, làm người không thể vong ân phụ nghĩa. Từ xưa đến nay, được lòng dân hơn nghịch lòng dân, chuyện gì cũng có gốc có rễ, được dân ủng hộ tất chiến thắng sẽ tới tay. Cái vẻ mặt vênh váo đắc ý này của chị, chẳng lẽ do cả ngày được ngồi trong văn phòng chính phủ uống rượu Mao Đài, nên chút ít đạo lý như thế cũng cần tôi đây đi giải thích rõ cho chị biết?"
"Quả thật cô là đồ nhà quê chân đất vô liêm sỉ!"
Kimberley phẫn nộ. Từ nhỏ cô đã quen nghe người ta ca ngợi nói lời hay ý đẹp, khi nào từng nghe qua loại phê bình gay gắt dường này? Mấy câu nói của Orm khiến cô hoàn toàn biến đổi sắc mặt. Dưới cơn thịnh nộ, không còn lý trí để suy xét, cô tức giận cầm lấy ly rượu thẳng tay quăng hết sức lên đầu Orm. Cổ tay của Kimberley đụng phải ngón tay đang cầm đầu tàn thuốc của Orm, tàn thuốc lập tức bay theo đường parabol lượn lên phía trên. Khoảnh khắc khi ly rượu đụng vào cái trán của Orm, lực đập tới ấy tức thì tạo ra vùng sưng lên ở da thịt bị tiếp xúc cùng một chút máu rỉ ra ngoài, như vậy đủ thấy Kimberley dùng sức mạnh bao nhiêu.
Cái trán của Orm bị ly rượu đập vào tạo nên một cục u sưng vù, còn có một chút máu đang nhỏ xuống, dòng rượu đỏ theo gò má ào ào chảy xuống, tàn thuốc kia sau khi lượn một vòng trên không trung nhẹ nhàng rơi xuống, vừa lúc đáp lên ngay sống mũi của Orm, dừng một chút lại tiếp tục lăn xuống đất.
Kimberley dám hành xử mạnh tay với Orm, Jayna thật tức giận không nhịn nổi. Nói không lại người ta liền giở trò động tay chân sử dụng bạo lực? Dù có bắt phải nhẫn nhưng không thể nào nhẫn được nữa! Cô đã nhịn đủ lắm rồi!
Jayna vụt đứng lên, dùng hết sức đánh một quyền lên bả vai của Kimberley. Lập tức Kimberley rít lên "A!" một tiếng, rồi ngã chúi nhũi trên ghế sofa.
Tiếng rít gào này của Kimberley nhanh chóng thu hút tầm mắt của tất cả mọi người trong phòng. Jayna xô Kimberley xong, lại mau chóng lấy ra khăn tay giúp Orm lau mặt. Lingling và Ginny nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức trong lòng đồng loạt đánh run lên một cái. Nychaa tuy đang đứng cách một khoảng khá xa, nhưng cũng bắt đầu trố mắt cứng lưỡi. Tất cả đều bất động đứng nguyên tại chỗ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tò mò xem trò vui là bản tính của nhân loại, nên mọi người đều không hẹn mà cùng cất bước đến gần vây quanh ba người.
Ginny bước nhanh đi tới trước mặt Jayna, phòng ngừa Kimberley lại làm hành động gì đó để phản kích lại, trong lòng chán nản nói thầm, Thoạt nhìn Jayna dịu dàng nhu mì, nhưng làm sao cả ngày cứ vung cánh tay đá cẳng chân thế nhỉ? Xem ra thật không phải thứ người ngồi ăn ở không! Có thể cùng Orm tâm đầu ý hợp, quả nhiên đều là thứ trẻ con miệng còn hôi sữa! Có điều như vầy lại có cá tính! Mình rất thích! Tuy nhiên hậu quả của chuyện này nên xử lý thế nào? Ginny lâm vào cảnh khó xử.
Lingling đánh run lập cập xong, ý thức được tình huống không ổn. Cô hiểu rất rõ Orm và Kimberley thấy ngứa mắt lẫn nhau đến cỡ nào. Kimberley lấy ly rượu quăng mạnh lên trán Orm, tám mươi phần trăm Orm sẽ trả thù. Mặc dù Lingling rất bực bội Kimberley đã đối xử quá đáng với Orm, nhưng cứ quyết làm căng tới cùng lại không thể được, nên cô cũng nhanh chân chạy tới, kéo Orm lại, muốn ngăn cản sự việc phát sinh nhưng đã chậm một bước.
"Đồ nhà quê chân đất thì đã làm sao? Vừa nãy, có phải bởi vì ba của cô bé kia cũng là thứ nhà quê chân đất, nên cô mới dám lái xe chạy sát mặt rồi xém đụng vào bé ấy luôn không? Cô có biết năm nay bé ấy mới chỉ bốn, năm tuổi không hả? Sao cô có thể làm việc nhẫn tâm vậy? Quả thật cô chính là đồ vô liêm sỉ xem mạng người như cỏ rác!" Orm không thèm đếm xỉa gì nữa, vung cánh tay lên, buộc Lingling phải buông ra, lại một vệt rượu đỏ còn sót lại trên mặt tí tách rơi xuống, hùng hồn chỉ tay vào thẳng mặt Kimberley, lớn tiếng quát lên, "Thái Lan dù có lớn thế nào, phần lớn địa cầu này cũng là nông thôn đấy! Người nào chả biết gốc gác của ai là từ đâu ra nhỉ? Nhìn dáng vẻ luồn cúi của cô đi, không phải cũng là loại nhà quê chân đất thượng hạng làm bộ làm tịch ra vẻ quyền quý cao sang hay sao? Thử hỏi bản chất của cô có sạch sẽ như gót giày của tôi không? Cô kiêu cái gì căng cái gì chứ? Cái chức quan cô đang làm kia không phải toàn cầm tiền thuế người dân đóng góp từ mồ hôi nước mắt để tiêu xài lung tung ư?"
"Đã thế còn không thấy ngại mà đi xem thường người cung phụng nuôi dưỡng mình? Xem mấy người như cô bên ngoài tô vàng nạm ngọc cho cố vào, nhưng sao che đậy được bên trong thối rữa mục nát?"
"Hằng năm, mấy quan chức như cô suốt ngày ra rả nào là đề án này, nào là chính sách kia, nhưng thử hỏi mấy thứ chó má ấy có cái nào làm nên chuyện? Làm quan mà không vì dân làm chủ, không bằng về nhà trồng khoai lang đi! Tôi thấy ấy hả, ngay cả thứ nhà quê chân đất, cô còn không bằng nữa đấy! Có chút màu sắc, cô liền huênh hoang đi mở tiệm nhuộm?"
"Nếu không có những người tầng lớp thấp như chúng tôi, thử hỏi cô lấy tiền ở đâu để tiêu xài hoang phí? Nếu không có đồ nhà quê chân đất hằng ngày bán lưng cho trời bán mặt cho đất, cày cuốc đến chảy máu chảy mồ hôi để trồng trọt cày cấy thì thử hỏi cô lấy gì để ăn và lấy gì để mặc? Lúc đó cô lấy cái gì để huênh hoang trịch thượng với tôi?"
"Từ xưa, nước ta chính là một nước nông nghiệp, bây giờ nhìn cao quý đến đâu, thì thứ súc sinh như cô cũng nên hướng về cội nguồn tìm hiểu xem gốc rễ của mình chỗ nào, tra hỏi xem thân phận tổ tông của mình có phải cũng xuất thân từ nhà quê chân đất? Cô có thứ gì tốt để đắc ý? Cô dựa vào gì để mắng đồ nhà quê chân đất vô liêm sỉ? Có vài đồng tiền là có thể tự tôn mình lên tầng lớp quý tộc ấy hả? Nhảm nhí gì đâu! Xưa nay Thái Lan này làm gì có tầng lớp quý tộc! Áp bức cho cố đi rồi để cái loại nhà quê chân đất nổi dậy khởi nghĩa khắp nơi thì có mà đẹp mặt nhá! Tôi tôn trọng cô là loại thích chèn ép người yếu thế, nhưng cô cũng đừng nên nhè gốc gác của mình ra mà dè bỉu mãi như thế chứ?"
"Cô, cô, cô..." Kimberley là người văn minh. Cô bị Orm chọc giận đến mức nói không ra lời, chỉ có thể môi dưới run lập cập phun ra được mỗi chữ cô liên tục không ngừng.
"Cô cô cô cái gì cô? Đúng, tôi hai mươi mấy tuổi, còn bà chị ba mươi mấy tuổi! Tôi trẻ tuổi hơn chị rất nhiều, không cần chị lấy ra nhắc nhở chi! Già đầu còn đi quyến rũ trai tơ, trâu già cứ thích đi gặm cỏ non, có phải chị ác tâm quá hay không thế!" Orm vừa nghiêng đầu, hình ảnh đầu tiên lọt vào trong mắt trùng hợp là gương mặt già nua của ông lão giàu có làm bất động sản cùng cô vợ trẻ tuổi, Orm bất thình lình rùng mình một cái. Cô đưa mắt nhìn Lingling và Ginny, trầm ngâm một giây, tâm tư lập tức xoay chuyển vài vòng. Orm lại phất tay, giống như đang sắp xếp mọi chuyện, bỏ qua Lingling, chỉ quay sang đối mặt với Ginny, thoải mái nói, "Hai đứa tôi lỡ làm chuyện đắc tội với bạn chị, kết cuộc còn lại chị giúp hai đứa tôi giải quyết giùm!"
Câu nói này của Orm để Lingling suýt chút nữa không để ý hình tượng mà bật cười ha ha. Câu nói cuối cùng của Orm kia hiển nhiên là đang nói rõ với người khác rằng, quan hệ giữa cô và Lingling còn lâu mới thân thiết khắng khít như giữa cô và Ginny. Cho dù Orm đang trong cơn giận dữ, cũng nghĩ trước hết đến mặt mũi của Lingling, điều này làm Lingling rất vui.
Ginny vừa nghe xong, gương mặt lập tức đen hẳn lại. Rõ ràng là do chính cô gây ra họa, Lingling còn đứng ở bên cạnh cô, dựa vào gì chỉ để tôi gánh lấy mọi chuyện, còn Lingling đột nhiên trở thành người ngoài vô can? Chuyện này từ khi nào dính dáng đến tôi, từ khi nào có sự can dự của tôi vậy hả? Cô làm gì vô liêm sỉ chỉ quay sang nói chuyện với mỗi mình tôi đây là sao? Có loại người như cô thoải mái kéo người vô tội vào trong vũng nước đục như thế ư? Hai ta rất thân quen sao? Cái tốt không học, một mực theo Lingling học tính quỷ kế đa đoan làm gì? Tôi mắc nợ cô à? Đồ trời đánh thánh vật!
Nychaa đứng bên ngoài, trong lòng dâng lên nghi hoặc, chợt thấy quan hệ của Ginny và Orm không bình thường. Ginny vốn nổi tiếng chơi bời trăng hoa, bảo đảm trong danh sách người tình sẽ có cả nam lẫn nữ, lẽ nào Orm và Ginny có chút mập mờ gì đó? Thế nhưng cực hiếm nghe thấy từ trong miệng Orm nhắc đến Ginny, cũng cực hiếm nghe thấy từ trong miệng Ginny nhắc đến Orm mà ta! Có điều hai người có tính cách hừng hực như lửa này một khi đứng chung một chỗ, thật cũng rất hòa hợp đấy chứ! Nychaa bắt đầu ghép bậy ghép bạ đôi uyên ương với nhau.
Sau khi nói xong câu kia, Orm lập tức nhanh chân cầm lấy áo khoác của cô và Jayna, lôi kéo Jayna chạy ra ngoài. Trong lòng cô cực kỳ rõ ràng một chuyện, chỗ này đã không còn là nơi thích hợp của hai người nữa rồi. Những câu nói vừa nãy nhất định sẽ rước lấy sự phẫn nộ của những người xung quanh. «Binh pháp Tôn Tử» được Orm nghiên cứu qua vô số lần, cô am hiểu nhất chính là chiêu thức cuối cùng kia. Trong ba mươi sáu kế, đào tẩu là thượng sách. Thừa dịp các quý ông và quý cô kia vẫn chưa hoàn toàn phản ứng lại, còn không mau tìm đường chạy trốn đi nữa! Sinh mệnh rất quý trọng đó nha!
Ginny thấy Orm và Jayna gây họa xong liền chạy trốn, hận đến nghiến răng. Cô cảm thấy Orm quả thật vô liêm sỉ đến cực điểm. Trước khi Orm chạy đi, đã quay sang nói với Ginny, 'Hai đứa tôi lỡ làm chuyện đắc tội với bạn chị.' Orm không hề nghĩa khí như trong tưởng tượng của cô, mà lại rất lưu manh đem hết mọi tội lỗi quăng lên đầu cô, bởi vì Orm không dùng chữ tôi mà dùng chữ hai đứa tôi, cũng như không cùng quay sang nhìn Lingling và Ginny để nói của hai chị, mà chỉ nhìn mỗi một mình Ginny và dùng hai chữ của chị.
Lúc này Ginny đang dồn hết sức theo đuổi Jayna, nếu như Jayna gặp phải rắc rối, đương nhiên cô sẽ xung phong ra đứng đầu ngọn sóng. Thế nhưng lần này rất rõ ràng khi mũi nhọn đấu với đao sắc chủ yếu là cuộc chiến giữa Orm và Kimberley, còn Jayna nhiều lắm chỉ bị xem là tòng phạm bị lôi kéo đến bên cạnh góp tay một chút. Hơn nữa Kimberley là người động thủ trước, nên hành động của Jayna càng có tình có lý để giải thích! Ginny tin tưởng chỉ cần dựa vào miệng mồm của mỗi một mình cô hoàn toàn có thể hóa giải mọi bất mãn trong lòng của Kimberley đối với Jayna.
Nhưng lần này thì tốt rồi, câu nói kia của Orm đã dùng hai đứa tôi và của chị, người ta còn đặc biệt nhấn mạnh ở những chữ hai đứa tôi và của chị này thêm rất nhiều trọng âm, thế nên không chỉ lôi kéo Jayna vào vũng nước đục, mà còn trực tiếp thuận lợi lôi cả Ginny cũng dính dáng vào theo. Ý tứ của Orm rất rõ ràng, dù bản thân chính là hung thủ thật sự đã đắc tội Kimberley, nhưng Jayna cũng bị coi như tòng phạm, vì lẽ đó công việc xoa dịu tinh thần Kimberley không thể chỉ để một mình Lingling đứng ra nhận, mà Ginny cũng phải đến gánh chịu một nửa trách nhiệm.
Ginny vốn định làm người đứng giữa hòa giải, sẽ nhỏ nhẹ khuyên nhủ Kimberley nên cho Lingling chút mặt mũi, đừng nên quyết đối nghịch đến cùng với Orm. Thế mà giờ thế này đây! Chỉ với một câu nói ngắn ngủn của Orm, không những làm mất cơ hội làm người hòa giải của Ginny, trái lại còn triệt để kéo cô vào thẳng vũng nước đục, khiến mọi suy tính của Ginny đều vỡ lỡ như nước đổ bể.
Ginny nhìn Kimberley đầy vẻ chật vật hiếm thấy, trong lòng nổi lên từng trận oán niệm. Cô đột nhiên phát hiện, từ lúc biết mối quan hệ của Lingling và Orm, sau đó chuyện xui xẻo cứ một rồi lại một liên tiếp đổ lên đầu cô. Bị xui xẻo thì thôi cũng được đi, thế mà còn cam tâm tình nguyện bị xui xẻo! Đột nhiên Ginny triệt để lĩnh ngộ cảm giác người câm ăn hoàng liên.
Trong câu lạc bộ lúc này, tất cả mọi người hầu như đều biết Kimberley, Lingling và Ginny là ba người bạn thân. Hiện tại Kimberley bị mất mặt, đương nhiên mặt mũi của Lingling và Ginny cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Không thể nghi ngờ, lời nói kia của Orm đã gây nên 'làn sóng phẫn nộ' của mọi người chung quanh, đặc biệt là ông lão thương nhân bất động sản có cô vợ trẻ kia, càng phẫn nộ đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co