[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
68
Trước tiên Orm gọi điện thoại cho Mark và Yaya. Trưa ngày hôm nay, Mark và Yaya mới từ dưới quê lên. Orm hẹn hai người họ ngày mai cùng đi họp mặt. Hai người Mark gật đầu đồng ý.
Sau khi gọi điện thoại xong, Orm đi siêu thị, chọn mua mấy thứ làm quà, lại mua một chút rau dưa thịt cá và gia vị để về nhà nấu cơm.
Từ siêu thị trở về, Orm đem mình nhốt trong nhà bếp, cúi đầu chuyên chú đi làm món ăn cô muốn, không ngờ cũng mất hơn một tiếng đồng hồ. Sắc trời dần tối, rốt cuộc Orm cũng làm xong một dĩa sườn non rim chua ngọt, một dĩa thịt ba ba xào áp chảo, một dĩa mướp xào với trái vải, cùng một tô cháo hành thịt bằm.
Orm gọi Lingling thức dậy, bảo cô rời giường ngồi bàn ăn cơm, nhưng Lingling lười biếng không muốn đứng dậy. Orm bất đắc dĩ, không thể làm gì khác ngoài bưng cơm và mấy món ăn đến phòng ngủ, đem bàn gấp nhỏ dựng lên để trên giường, trải khăn ăn lên mặt bàn, đem món ăn bày lên; sau đó tự tay giúp cô mặc áo ngủ vào, lại cầm một khăn lông ướt giúp cô lau tay lau mặt, rồi mới cầm chiếc đũa đưa cho Lingling.
Cả một ngày Lingling không bỏ hạt cơm nào vào bụng, ngửi được hương thơm của món ăn, không khỏi thèm nhỏ dãi. Orm đắc ý giới thiệu: "Đây là món sườn non rim chua ngọt giúp chị đen tóc. Đây là món thịt ba ba xào áp chảo giúp chị bồi bổ thân thể. Đây là món mướp xào với trái vải giúp chị bổ não thêm thông minh. Còn đây là món cháo hành thịt bằm giúp chị bảo dưỡng nhan sắc. Món nào cũng ngon, món nào cũng bổ, chị không cần khen em quá mức đâu."
Trong lòng Lingling nóng lên, không nhịn được khen: "Xem ra chị tìm đúng người rồi. Em thật thích hợp làm một cô dâu nhỏ hiền lành ngoan ngoãn."
Orm lườm nguýt: "Chị mau ăn đi, đã nói không cần chị khen rồi mà."
Tay trái Lingling sờ cằm, đưa mắt đánh giá Orm, đột nhiên hỏi: "Em đây thì nên xem là T hay là P nhỉ?"
"Đá chị bay khuất mắt giờ. Từ đâu biết mấy thứ này hả?"
"Internet."
Orm nhét một ít món ăn vào miệng Lingling, nói: "Không T cũng không P, là phụ nữ thôi, người phụ nữ của chị và chị cũng là người phụ nữ của em."
Lingling rất hài lòng với câu trả lời của Orm. Cô nhai chầm chậm thưởng thức món ăn, sau một lúc lâu lại hỏi: "Trên Internet còn nói có quán bar chuyên dành cho lesbian nữa đấy. Chị chưa từng đến mấy chỗ đó bao giờ, còn em đi bao giờ chưa?"
"Em cũng chưa từng đến đó. Trước đây khi còn quen với Jayna, cậu ấy cũng không vào mấy chỗ đó, sau này khi đã chia tay rồi, cậu ấy mới tới quán bar rồi gặp được Hong Suzu, kết quả mọi chuyện đều rối tung lên." Orm trở nên nghiêm túc, "Em với chị quen nhau, chỉ cần hai người hiểu lẫn nhau và yêu nhau thật lòng là được. Em thấy biết càng ít đồng loại thì càng giúp mình có sự an toàn cao hơn, cũng càng duy trì được tình cảm ổn định lâu dài. Huống chi chị cũng được xem như một người có máu mặt, nên càng duy trì sự kín đáo mới đúng. Người càng nổi tiếng thì càng dễ bị ghen ghét. Đừng nói với em ngay cả đạo lý cơ bản thế này chị cũng không biết."
Lingling có chút kinh ngạc: "Chị chỉ thuận miệng hỏi thôi, làm sao em phản ứng dữ vậy?"
Một bên Orm đánh giá Lingling, một bên trợn trắng mắt: "Lúc đó, bởi vì hiếu kỳ mà chị hôn em, để rồi kết quả là lấy thân báo đáp đây nè. Bây giờ chị lại muốn bởi vì hiếu kỳ mà làm ra chuyện hoang đường gì nữa hả? Em thật sự không muốn để chị sống chút nào. Vừa nghĩ tới lòng hiếu kỳ của chị, em liền sợ hãi đến run rẩy luôn đây. Sau này chị phải nhớ kỹ một điều, chỉ cho phép hiếu kỳ với mình em, còn những cái khác không cho hiếu kỳ."
Lingling cười khanh khách nói: "Thế nhưng chị rất cám ơn lòng hiếu kỳ của chị. Nếu lúc trước không phải nhờ chị sinh ra lòng hiếu kỳ đó, làm sao bắt được em đem về nhà?"
"Lúc nào chị cũng có cách phết vàng lên mặt chính mình nhỉ?"
"Vàng đáng giá mà, phải phết càng nhiều càng tốt chứ."
Ăn tối xong, Orm vừa định đứng dậy thu dọn bát đũa, không ngờ lại bị Lingling kéo sang, ôm vào lòng, để gò má kề sát bả vai cô, lẩm bẩm nói: "Orm Kornnaphat, có em thật tốt. Không ai có tư cách dùng giá trị bản thân để đem đi so sánh phán xét một người nào cả. Ngoại trừ chị, người khác không hề có tư cách phán xét em. Em là Orm của chị, dù làm việc là đúng hay sai thì chị đều thích. Cả đời này của chị chỉ phải cám ơn duy nhất một chuyện, đó chính là Pitt Karchai để cho em đến Znews vẽ tranh tường, để chị biết được em và đem lòng yêu em."
"Em cũng thế." Orm nghiêng đầu, hôn lên má Lingling, "Giờ để em thu dọn bát đũa đem đi rửa sạch đã. Sau đó, sẽ về đây nói chuyện tiếp với chị nha?"
"Chị không quan trọng bằng bát đũa sao?"
"Bát đũa và chị cùng quan trọng như nhau." Orm giáo huấn, "Hiện tại bát đũa mà không đi rửa sạch, đợi lát khô lại rồi sẽ rất khó mà rửa. Chị cũng như thế, hiện tại nếu không ngay lập tức ngăn chặn chút mơ hồ hiếu kỳ đang manh nha trỗi dậy trong lòng, thì khi chờ cho chúng nó lớn mạnh rồi sao mà cản được nữa?"
Lingling bĩu môi: "Chị nào có hiếu kỳ?"
"Gì. Bộ chị cho rằng em không biết chị là ai à?" Orm đưa tay đè lại đôi môi đang trề ra của Lingling, rồi lại hung hăng nhéo hai bên má cô, "Mấy người bọn chị cả ngày đảo quanh lăn lộn trong chốn thương trường, vừa nghe phong phanh có vị gì đó mới mẻ, nhất định sẽ háo hức đi về trước ngửi một cái mới thoả lòng. Hai người cùng dắt tay nhau đi trên đường đời chính là sinh sống bên nhau, đó không phải thương trường, càng không phải chiến trường, cũng không cần hết sức đi tìm cơ hội làm ăn hoặc kiếm thời cơ để chiến đấu giành chiến thắng. Nơi đó tự có quỹ đạo cố định của mình, chỉ cần hai ta cứ kiên nhẫn tiếp tục đi theo quỹ đạo của chính mình là tốt rồi."
"Còn mấy nơi phồn hoa xô bồ kia, hai ta có thể từ xa quan sát, nhưng không thể để bản thân tham dự vào. Trên thương trường, em không cách nào so sánh cùng chị. Đối với cách đối nhân xử thế và tạo dựng mối quan hệ với mọi người, em cũng không cách nào bằng được chị."
"Thế nhưng một ít vụn vặt sinh tồn ở trên đời này, chị phải nghe theo em. Dù sao mấy chuyện hai người phụ nữ nên làm sao để đi về phía trước, em từng có kinh nghiệm, cũng từng bị vùi dập qua, nên dù sao cũng già đời hơn chị. Những thứ khác có thể đùa giỡn, nhưng đối với cảm tình, em không mở nổi chuyện cười. Trong cuộc sống có quá nhiều bất ngờ sẽ phát sinh, sự bất ngờ vĩnh viễn đến nhanh hơn rất nhiều so với ngày mai."
"Mặc kệ tương lai sẽ phát sinh chuyện gì, Lingling, vĩnh viễn cũng không nên nói ra hai chữ chia tay. Hai chúng ta cùng sống bên nhau đến già được không? Em biết em có khuyết điểm, em sẽ cố gắng thay đổi, nên chị cũng không thể mặc kệ là đúng hay sai đều một mực nhường em. Nếu như em có làm gì đó không đúng, mặc kệ đó là chuyện to hay nhỏ thế nào, chị cũng đều phải chỉ rõ điều đó cho em thấy, được không?"
"Được. Nghe lời em, em có thể đi rửa chén." Lingling cười nhéo một bên má Orm, lại nghiêng người tới hôn một cái tạo tiếng thật vang dội. Cô cực kỳ yêu cô gái như Orm, dù nhìn thoảng qua không thấy sợ bất kỳ điều gì nhưng lại là một người có tâm tư rất kín đáo.
Sáng ngày mùng sáu, Orm thức dậy từ sớm. Trước tiên cô giúp Lingling tìm một chiếc quần jean cùng một cái áo lông cao cổ màu đen, phối với áo khoác lông dày dáng dài màu trắng, đưa đến tận phòng ngủ để Lingling mặc vào. Chờ Lingling mặc xong, Orm nhìn trái nhìn phải, rốt cuộc thốt lên: "Mặc mấy đồ bình dân mà cũng có thể giúp chị toát ra mùi vị quyến rũ á? Thật đúng là tức ch.ết người không đền mạng nha."
Lingling vênh váo khoe khoang: "Người đẹp thì dù mặc gì lên người cũng sẽ đẹp thôi. Ôi trời, chị cũng đâu còn cách nào."
Orm vội vàng chạy khỏi phòng ngủ, cô rất sợ màng nhĩ của mình sẽ bị lời nói của Lingling đâm thủng.
Lingling và Orm sau khi sửa soạn tươm tất, chỉ đơn giản ăn một miếng bánh ngọt lót dạ rồi lập tức rời nhà lên đường. Trước tiên, hai người lái xe đi đón Jayna, thấy Jayna và Ginny cùng bước ra ngoài, Orm liền biết Ginny cũng sẽ đi chuyến này. Cô hơi lúng túng, vì xe Lingling tối đa cũng chỉ có thể ngồi được năm người, trong khi lát nữa còn phải đi đón thêm Mark và Yaya. Vậy phải làm sao đây?
Thế nhưng Lingling lại không hề tỏ ra lúng túng, lập tức nói với Ginny: "Chắc phải lái chiếc xe việt dã kia của cậu đi thôi. Đợi lát nữa còn phải đón thêm Mark và Yaya nữa. Chỉ có chiếc xe đó của cậu mới rộng rãi cho tất cả mọi người."
Ginny không có ý phản đối, tức khắc về nhà lấy chìa khóa, đem một chiếc Land Rover việt dã màu đen chạy ra ngoài. Orm nhìn thấy xe, đôi mắt liền tỏa sáng, quay sang nói với Lingling: "Chiếc xe này oách quá đi thôi. Dòng Evoque này ắt hẳn có máy khỏe như con hổ luôn ha."
Lingling cười nói: "Em đó, không học lái xe mà hiểu biết về xe quá nhỉ?"
Orm thuận miệng nói: "Thì em thích ngắm xe giống y như thích ngắm người đẹp ấy mà."
Lingling cúi đầu, thì thầm vào tai Orm, híp mắt lại hỏi: "Em cảm thấy ai đẹp?"
Orm vội vàng nói: "Chị đẹp, chị đẹp nhất ấy. Đẹp không chỗ để chê luôn." :))
Mí mắt Lingling giật giật, Công nhận em ấy phản ứng nhanh nhạy gớm?
Bốn người lên xe, đi đón Mark và Yaya, lại cùng nhau thẳng tiến chạy ra ngoại ô về vùng nông thôn.
Trải qua một năm gột rửa, lại tăng thêm một tuổi, lúc này Mark thoạt nhìn có chút thành thục và thận trọng hơn năm ngoái.
Lingling hỏi Mark: "Cậu và Yaya quyết định kết hôn lúc nào?"
"Tháng ngày đều định hết rồi. Ngày mùng một tháng Năm đính hôn, còn ngày mùng tám tháng Tám sẽ kết hôn."
Jayna hỏi: "Nhà cửa sao rồi?"
Yaya nói: "Hai ngày nữa lại đi xem nhà, chắc tranh thủ trong tháng này sẽ quyết định mua căn nào."
Orm quay đầu hỏi Mark: "Thế tiền bạc có đủ không?"
"Đủ rồi." Mark cào đầu nắm tóc, có chút ngượng ngùng nói, "Cha mẹ của tôi và Yaya đều cho hai đứa một chút tiền, cứ như vậy nên tiền bạc của bọn tôi cũng rủng rỉnh lắm. Đã lớn đến chừng này tuổi mà còn phải ngửa tay nhận tiền của cha mẹ, thật sự là..."
"Ấy, đừng suy nghĩ nhiều quá. Chúng ta đều phải nhận sự giúp đỡ hỗ trợ từ cha mẹ mới có được ngày hôm nay mà." Lingling khuyên nhủ, "Con cái lớn lên đi kết hôn và lập gia đình, làm cha mẹ ai mà chẳng thấy vui vẻ, nên cha mẹ đương nhiên phải dùng hết toàn bộ sức lực để ủng hộ con cái rồi. Chờ đến khi hai em có gia đình và con cái, lúc đó sẽ hiểu nỗi khổ tâm của bậc làm cha mẹ."
"Đúng đấy." Ginny tiếp lời, "Sau này hai em nhớ thường xuyên gọi điện thoại về cho gia đình, hỏi thăm cha mẹ nhiều vào. Đây chính là những việc để cha mẹ cảm thấy vui vẻ hạnh phúc nhất đấy."
Lingling ghé sát bên tai Ginny, nhỏ giọng châm chọc: "Cậu chỉ biết nói người khác nghe thôi nhỉ? Làm sao lại không tự nói với chính mình? Bao lâu rồi cậu chưa gọi điện thăm hỏi hai bậc cha mẹ già ở nhà của cậu?"
Ginny lườm Lingling, nhỏ giọng đáp trả: "Cậu cũng ít châm chọc tớ đi nha. Thế bao lâu rồi cậu chưa gọi điện thoại thăm hỏi hai ông bà bô ở nhà của cậu nào?"
"Đầu năm mùng một mới vừa gặp nhau xong."
Ginny khẽ nhe răng, nói: "Ái ngại quá chừng, tớ cũng mới vừa gặp cha mẹ ở nhà hồi đầu năm mùng một."
Lingling cười gian, hỏi: "Không ai bị nhận bạt tai cả chứ?"
Ginny trợn trắng mắt: "Bạt tai cái quỷ ấy. Mau về ngồi chỗ của cậu đi. Bộ hết chuyện để nói rồi sao?"
Lingling thành công chạm được chỗ xương mềm của Ginny, thỏa mãn ngồi trở lại chỗ ngồi, suýt nữa đã ngâm nga ra thành tiếng lời bài hát có giai điệu vui tươi.
Ngày hôm nay thời tiết vô cùng đẹp và hoàn mỹ. Mặc dù nhiệt độ chỉ có sáu-bảy độ nhưng trời trong nắng ấm, không tính là lạnh.
Đích đến của đám người Orm chính là nhà ông nội của lớp trưởng, ước chừng mất hai giờ rưỡi lộ trình.
Vị lớp trưởng họ Nattachai, có cái tên rất phổ biến, họ tên đầy đủ là Dunk Nattachai. Nhưng đám người Orm đã quen gọi anh là lớp trưởng, vì lẽ đó cách gọi này vẫn được giữ lại dù tất cả đã tốt nghiệp ra trường, mà xem ra có lẽ sẽ vẫn duy trì đến mãi về sau.
Dunk Nattachai là một anh chàng rất cường tráng, mắt một mí, chiều cao trung bình. Sau khi tốt nghiệp đã trải qua nhiều lần chìm nổi, cuối cùng xây dựng được cuộc sống bình ổn khi làm việc trong một công ty trang sức. Từ ban đầu nhận được lương thử việc mỗi tháng khoảng 330.000 baht, cho đến hiện tại đã tăng hơn một triệu rưỡi baht, hơn nữa ở những tháng có doanh số cao, anh còn nhận được kha khá khoản trích phần trăm từ công ty, nên đôi khi còn đột phá cánh cửa lớn hai tiệu baht. Năm trước anh vừa kết hôn, vợ anh do cha mẹ giới thiệu, cùng họ với anh, cũng họ Nattachai, đang là công viên chức nhỏ, tiền lương chưa tới 550.000 baht, nhưng công việc này lại ổn định. Vẻ bề ngoài của cô trông khá được, tính tình dịu dàng, được bọn người Orm gọi thân thiết là chị Nattachai.
Ông nội Dunk Nattachai năm nay đã bảy mươi chín tuổi, nhưng thân thể vẫn tràn trề khỏe mạnh. Ông sinh ra ở xí nghiệp quốc doanh, sinh trưởng tại xí nghiệp quốc doanh, suốt cả cuộc đời làm việc trong xí nghiệp quốc doanh, có điều ông không phải cán bộ, mà chỉ là một người công nhân bình thường, đồng thời cũng là nghệ nhân có tay nghề thủ công dân gian rất giỏi, làm ra những món đính kết cườm đẹp đẽ được mọi người yêu thích, ngay cả thầy Pi cũng từng đặc biệt đến tận nhà hỏi chuyện ông.
Ông nội Dunk Nattachai vốn nguyên quán ở Chiang Khan, thế nhưng ông chưa từng sinh sống một ngày nào ở Chiang Khan.
Ngày đó bởi vì thời thế loạn lạc, lúc ông Nattachai vẫn còn trong bụng mẹ liền đã được cha mẹ mang đến thành phố này để mưu sinh. Khi đó để sinh tồn rất gian nan, đa số mọi người đều ăn bữa trước lo bữa sau, phải chịu đói chính là chuyện thường như cơm bữa.
Mẹ của ông Nattachai bởi vì đi trộm một ít gạo mà bị lính sát hại, quỷ lùn khi giết người thường giết cả những người 'liên đới với tội phạm', vì vậy cha ông Nattachai vội vàng dẫn ông chạy trốn ra vùng ngoại thành và ẩn nấp ở nông thôn, một tay nuôi nấng dạy dỗ ông lớn lên, cứ ở vậy cả đời mà không tái giá thêm lần nào.
Có thể nói ông Nattachai đã trải qua một loạt sự kiện lịch sử cùng nuôi dưỡng trong lòng nỗi căm hận người Nhật tận thấu xương. Ông đem hết thảy sự thù hận chôn chặt trong đáy lòng, thúc ép bản thân phải nỗ lực biết được chữ và đọc được sách, nhưng bởi trong nhà khốn khó không được đi học, ông chỉ còn cách chăm chỉ đến nhà thầy tướng số trong thôn nài nỉ xin chỉ dạy vài chữ mỗi ngày, không có chuyện gì làm liền tự rèn chữ tập viết. Ông một lòng ngóng trông chính mình nhanh chóng trưởng thành lưng dài vai rộng, để còn đi báo thù rửa hận cho mẹ.
Đáng tiếc, ngay tại thời điểm ông Nattachai có cảm giác việc học của mình có chút thành tựu, thì địch lại giơ tay đầu hàng, làm ông không thể thực hiện giấc mơ rèn đao giết quỷ lùn của mình.
Ngày quỷ lùn đầu hàng, ông Nattachai đã khóc đau thấu tim gan, ông khóc để chia buồn cho người mẹ đã từ trần, cũng để vui mừng cho thắng lợi vất vả mới đoạt được.
Chiến thắng này là do đông đảo người dân ăn rau dại gánh súng trường mà có, nên chiến thắng đó không hề dễ dàng. Biết bao nhiêu bách tính thiện lương phải nằm xuống, bỏ lại biết bao nhiêu cô nhi và quả phụ ở quê nhà để đem thắng lợi trở về, vì thế nên vì chiến thắng mà khóc rống một trận, cũng nên vì chiến thắng mà vui mừng hân hoan.
Thế nhưng ai mà ngờ còn chưa vui mừng được bao lâu, lại nổ ra cuộc nội chiến. Khi đó ông Nattachai rất không rõ, mới vừa bị người khác bắt nạt xong, tại sao lại đến phiên người trong nhà bắt nạt lẫn nhau? Chẳng lẽ không muốn để dân chúng sinh sống bình thường? Ước muốn của dân chúng không gì nhiều, chỉ cần có khoảnh đất để trồng trọt, có phần cơm để lót dạ, có căn phòng để che nắng che mưa, là đã cực kỳ thỏa mãn, thế nhưng chỉ có ngần ấy yêu cầu cũng không thể thực hiện được. Hai bên đánh giết lẫn nhau, dân chúng ở giữa chịu khổ, đúng vậy, chỉ có dân chúng là chịu khổ.
Thành phố sau khi được giải phóng, ông Nattachai trở thành một người công nhân. Hồi đó, làm công nhân còn có địa vị cao hơn hẳn công viên chức đúng giờ tan tầm, nói theo một nghĩa nào đó, ông Nattachai cũng được coi như có tiền đồ. Từ lúc sinh ra, ông Nattachai đã mang trong mình tiếng nói mạnh mẽ của vùng Chiang Khan.
Cũng chính bởi vì có ông nội đa tài đa nghệ mới tạo nên một lớp trưởng Dunk Nattachai đa nghệ đa tài. Dunk Nattachai có thể trở thành lớp trưởng ở một Học viện Mỹ thuật thuộc hàng tốt nhất ở trong nước, thì đương nhiên công phu vẽ tay cùng phẩm chất của bản thân đều không thể coi thường, điều này cũng nhờ ông Nattachai đã có ý bồi dưỡng và nuôi dạy anh ngay từ khi còn nhỏ.
Sau khi về hưu, ông Nattachai cùng người bạn đời cùng trở về quê ở vùng nông thôn, xây dựng ở đó một căn nhà hai tầng vừa đủ sống. Hai vợ chồng già vốn muốn cùng an vui yên hưởng tuổi già bên nhau, đáng tiếc trời không chiều lòng người, khi sống ở quê đến năm thứ hai, người vợ tần tảo của ông sau một lần trở bệnh đã qua đời, từ đấy ông Nattachai chỉ còn một mình cô đơn sống qua ngày. Dunk Nattachai không đành lòng nhìn ông nội lủi thủi, nên bắt đầu từ năm Hai đại học, cứ đến mùng sáu hằng năm, anh đều rủ đám bạn học thân thiết đến nhà ông nội để tụ họp chuyện trò, mong ông nội cảm nhận được chút vui vẻ và náo nhiệt từ đám trẻ mang đến. thầy Pi nếu như sắp xếp được thời gian, có lúc cũng đến đây tham gia góp vui. Cứ như vậy năm này nối tiếp năm kia, nhà của ông Nattachai liền trở thành địa điểm tụ họp hằng năm của cả lớp.
Ông Nattachai yêu thích những người trẻ tuổi năng động, yêu thích nghe bọn họ thoải mái không kiêng dè chơi nháo và cười đùa. Đối với rất nhiều người, khi tuổi càng lớn lại càng thích nhìn thấy nhiều người trẻ vây quanh bên cạnh mình cười giỡn. Khi đám người Orm họp mặt ở nhà, ông Nattachai thường sẽ không nói nhiều, mà cứ để tùy bọn họ thoải mái, cũng chưa bao giờ lấy thân phận bề trên để lên tiếng giáo huấn bọn họ nên làm gì hoặc không nên làm gì. Bình thường người nào quen biết với lớp trưởng Dunk Nattachai và yêu thích lớp trưởng Dunk Nattachai, không một ai lại không đi yêu thích ông nội của anh — một vị bề trên rất khả kính. Lúc mới đầu bọn họ xưng hô với ông Nattachai là 'Nattachai gia gia', nhưng sau đơn giản hóa thành Nattachai gia. Ông Nattachai rất thích nghe danh xưng này, vì cách gọi đó khiến ông có cảm giác như vẫn còn ở độ tuổi trẻ trung.
Dọc theo đường đi, bốn người cứ người này nói một lời người kia kể một câu cho Lingling và Ginny nghe chuyện về ông Nattachai. Lingling và Ginny khi nghe có lúc bi thương, có lúc hưng phấn, có lúc lại vô hạn cảm thán, Mình sống thời buổi này hạnh phúc dường nào.
Trải qua hơn hai giờ lộ trình, đám người Orm rốt cuộc đến trước cửa thôn. Cả đời này của Lingling và Ginny chưa từng đặt chân tới nông thôn, nên khi mới đến không khỏi hiếu kỳ, lái xe chạy chậm lại tốc độ, hết nhìn đông lại ngó sang tây, cứ cảm thấy mới mẻ không thôi.
Khi quẹo vào một con hẻm, đột nhiên Ginny chỉ vào một con la, hét to: "Đó là con ngựa à?"
Lingling cũng quay đầu đưa mắt nhìn sang, do dự nói: "Chắc là vậy."
Jayna bật cười khanh khách, còn Mark và Yaya trợn mắt ngoác mồm, có đánh ch.ết hai người cũng không nghĩ Lingling và Ginny thành thục sáng láng thế kia mà lại không phân biệt được con la và con ngựa.
Orm che mặt cười trộm nghiêng ngả, chờ cười đã rồi mới nói: "Hai chị nói đúng một nửa, đó là con la đấy."
Lingling khiêm tốn hỏi: "Con gì là con la?"
Ginny cũng vụt sáng mắt to hỏi: "Con la là con gì?"
Ai mà có thể nghĩ Lingling và Ginny thuộc dạng khôn khéo già dặn và mỹ lệ hào phóng dường này lại không biết như thế nào là con la? Khóe miệng Orm giật giật muốn rút gân: "Nói đơn giản, chính là con lai giữa mẹ ngựa và cha lừa đó. Con la là dạng con lai phổ biến nhất trong họ nhà ngựa, vì khả năng dẻo dai, chịu đựng sức nặng tốt nên thường dùng để thồ hàng. Thật ra con la và con ngựa không giống nhau lắm đâu, đợi lát nữa em sẽ nói cho hai chị biết chúng nó khác nhau chỗ nào."
Xe chạy về phía trước chưa được hai mét, phía trước lại lù lù xuất hiện một con lừa nhỏ vừa ra đời không được bao lâu. Ginny lại hỏi: "Chị lại nhìn thấy một con ngựa nhỏ kìa. Hay con này vẫn là con la?"
Lần này không chỉ Orm cười nghiêng ngả, mà ngay cả Mark, Yaya và Jayna cũng nhịn không được, bật cười ha ha vang trời.
Lingling nhìn kỹ một chút, nói: "Đó là con lừa sao?"
"Lừa?" Ginny lắc đầu, "Làm sao có hình dáng gì mà giống con ngựa nhỏ quá vậy."
Lingling sợ lại chọc khiến người khác bật cười, đơn giản quyết định không tiếp tục nói nữa. Nói thật đối với những động vật này, từ nhỏ cô và Ginny nhiều nhất là nhìn thấy từ tranh vẽ hoặc xem qua màn hình tivi, cho dù có đi sở thú, cũng cực hiếm nhìn thấy những gia súc bình thường như con la hay con lừa được nuôi ở đấy, nên cũng khó trách hai người bỗng nhiên tận mắt nhìn thấy những sinh vật này bằng xương bằng thịt không khỏi choáng váng hoa mắt.
Nếu so với Lingling và Ginny, đám người Orm và Jayna đương nhiên tốt hơn nhiều. Ngay từ năm đầu tiên đại học, mỗi học kỳ bọn họ đều sẽ phải cùng giáo viên đi vòng quanh các vùng nông thôn để vẽ vật thực, cũng thường cùng tán gẫu với người trong thôn về mọi chuyện xung quanh, nên đương nhiên phải hiểu biết các loài gia súc gia cầm nhiều hơn Lingling và Ginny, thậm chí bốn người còn có thể phân biệt được khá nhiều các giống rau dại và cây thuốc. Đối mặt với tình huống thế này, cũng chỉ có thể bảo người cám thán một câu. Hoàn cảnh học tập và sinh tồn không giống nhau sẽ khiến người ta có cách thưởng thức và kinh nghiệm sống khác biệt nhất định. Ai cũng không trách được ai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co