Truyen3h.Co

LingOrm | Into Your Amrs

Chương 14

iantihuman

Orm Kornnaphat đã từng ở trong bóng tối nếm trải được vị đắng của thế gian, sự ngây thơ trước kia sớm đã không còn tồn tại, thay vào đó là một trái tim với nhiều tổn thương.

"Lingling Kwong là món quà thượng đế ban cho tôi, chị cũng chính là hình phạt mà tôi phải nhận lấy vì sự tham lam của bản thân.." Nàng chưa bao giờ quên nỗi đau bị phản bội và cũng chưa từng quên những kí ức đẹp đẽ của hai người.

Orm Kornnaphat đến bên cạnh Lingling Kwong, nắm lấy tay cô, nước mắt lăn xuống qua khóe môi, tình yêu cùng nỗi thống khổ theo lời nói thoát ra: "Lingling Kwong.. em chưa từng yêu ai như thế này. Khi em biết chính mình bị lừa dối, trái tim em đau lắm, em nghĩ nên đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ giữa chúng ta và rồi chị lại lần nữa giữ em lại, em không hiểu rốt cuộc chị muốn làm gì.."

Orm Kornnaphat nắm chặt bàn tay Lingling Kwong, nhẹ nhàng tâm sự dù cô chưa từng đáp lời: "Lingling Kwong nói không yêu Orm Kornnaphat, nhưng tại sao chị lại mạo hiểm mạng sống để cứu em? Lingling Kwong chị trả lời em sự thật là gì đi?"

Lingling Kwong nói tình yêu cô dành cho Orm Kornnaphat là giả, vậy mà 1 người lí trí đến vô cảm lại liều mạng cứu người mà bản thân muốn vứt bỏ. Kẻ ích kỉ đáng ghét ấy dám hi sinh chính mình vì một tình yêu không tồn tại, như vậy tất cả vẫn là giả dối sao?

Orm Kornnaphat tiếp tục nói: "Nếu là giả tại sao chị lại nhìn em với ánh mắt đầy lo lắng? Tại sao lại nói lời an ủi rồi ôm em vào lòng? Tại sao chị lại cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy em an toàn?"

Trái tim của một người vô tâm có thể vì người khác đập nhanh đến thế sao?

Lingling Kwong sẽ vì 1 người không quan trọng mà hi sinh bản thân ư?

Au Va Ricin là kẻ ngoài cuộc, một kẻ ganh tị không có quyền chất vấn nàng, càng không có quyền nói tình yêu của Lingling Kwong là gì.

"Anh nói xem một người thông minh như chị ấy sẽ hi sinh bản thân vì người mình đã bỏ rơi sao? Những gì Lingling Kwong nói hoàn toàn khác với những gì chị ấy làm, anh dám khẳng định mọi thứ chắc chắn là sự thật không?"

Chắc chắn Au Va Ricin không thể trả lời vì người duy nhất có tư cách đưa ra đáp án là Lingling Kwong.

Au bất ngờ khi Orm Kornnaphat không bị lời nói của mình khuất phục, ngược lại sức chiến đấu của nàng vô cùng tốt.

Au Va Ricin không chịu thua: "Vì cô hữu dụng!!". Ngoài lí do này Au không biết nên dùng lời nào khác.

"Hữu dụng ư.. Tôi chỉ là người bình thường không sở hữu công đức gì lớn lao, một cô gái mới chập chững bước vào đời thì có gì chứ"

Au đã dùng mọi lí lẽ để khiến bức tường tâm lí của Orm Kornnaphat lung lay, nhưng không hiểu vì sao người sụp đổ trước lại là bản thân. Nếu không thể làm Orm Kornnaphat từ bỏ Lingling Kwong bằng cách này Au Va Ricin vẫn còn cách khác.

Anh ta tức giận gọi người đến muốn cướp lấy Lingling Kwong: "Đưa đi!! Mặc kệ cô ta các người cứ làm theo tôi bảo là được!"

Orm Kornnaphat không ngờ người này lại dùng cách cực đoan như thế đối phó, nàng cũng không yếu thế mà nắm chặt tay Lingling Kwong: "AI DÁM ĐẾN ĐÂY!"

Vệ sĩ của Orm Kornnaphat bắt đầu bảo vệ thân chủ, hai bên giằng co quyết liệt không ai chịu nhường ai nhưng trước mắt Orm Kornnaphat có phần thiệt hơn về nhân số, cuộc chiến dần đi đến kết thúc..

Orm Kornnaphat vô thức siết chặt tay mà không biết, người kia đã đáp lại đôi tay ấm áp của nàng.

Orm Kornnaphat, nếu có thể xin em đừng cố chấp.

Chị chỉ là một kẻ hèn nhát không kham nổi tình cảm chân thành của em. Vì chị tham lam muốn bên em nhiều hơn nên bị ông trời trách phạt, lòng tham ấy càng lớn dằn vặt trong chị càng nhiều. Tình yêu của em xứng đáng với người tốt hơn, một người có thể cho em cảm giác an toàn và hạnh phúc bình yên.

Chị đã quá ích kỉ.

Có lẽ ngay từ đầu hai ta không nên gặp nhau..

....

"Làm điều vô ích!"

Au Va Ricin lạnh lùng để lại Orm Kornnaphat vùng vẫy trong bất lực, nàng dùng chút sức lực yếu ớt để níu kéo nhưng tất cả đều vô dụng.

Lingling Kwong biến mất ngay trước mắt, nàng vẫn không thể giữ cô ở lại.

Orm Kornnaphat không còn sức lực để đứng lên, cả tinh thần và thể xác nàng đều đã kiệt quệ, chút hy vọng ít ỏi lần nữa biến mất khiến nàng mất đi động lực để cố gắng.

Orm Kornnaphat đã cố gắng đấu tranh vậy mà bánh xe số phận chưa từng trật khỏi đường ray của nó.

Nó có thể đến sớm một chút, muộn một chút nhưng kết quả chưa từng thay đổi, nàng vẫn phải chịu nỗi đau chưa từng được chữa lành, những vết thương tiếp tục rỉ máu, nó nhiễm trùng rồi lây lan đến những nơi lành lặn của cơ thể.

Dù nàng có bỏ chạy đích đến vẫn là tổn thương, dù có cố trốn đi vẫn bị nỗi đau tìm thấy. Chỉ cần nàng vẫn là Orm Kornnaphat, người kia vẫn là Lingling Kwong, cái tên của hai người sẽ không thể rời xa nhau cho đến khi 1 trong 2 không còn tồn tại trên thế giới này.

Orm Kornnaphat có được cơ hội làm lại tất cả nhưng cũng 1 lần nữa trải qua nỗi đau từ kiếp trước, dù nàng cố gắng thay đổi mọi thứ nhưng bằng cách này hay cách khác, kết cục vẫn là nỗi thống khổ.

Một mình nàng không thể chống chọi với hiện thực, nàng muốn buông xuôi tất cả.

Lingling Kwong em không biết tương lai hai ta sẽ như thế nào, có lẽ số phận sẽ không để hai ta bên nhau, sẽ đến lúc vết thương trong em được chữa lành, em sẽ cố gắng buông bỏ tất cả kể cả những thứ liên quan đến chị. Thật lòng em vẫn muốn cùng chị có 1 cái kết trọn vẹn nhưng em không thể một mình đấu tranh vì nó nữa. Em sợ sự thật chị không yêu em, mọi nỗ lực sẽ trở thành trò cười trong mắt chị, em không dám mạo hiểm vì 1 tình yêu không tồn tại..

Trái tim Orm Kornnaphat không làm từ sắt đá, nó được nuôi dưỡng bởi tình yêu thương và sự che chở. Nàng sống trong một thế giới hoàn mỹ và chưa từng chịu bất kì thương tổn nào, vì vậy nàng khó mà đối mặt với những khó khăn ngoài kia.

Orm Kornnaphat không phải người đặc biệt cũng không phải người có khả năng phi thường, nàng là lần đầu yêu một người và cũng là lần đầu tiên vì một người mà đau khổ.

Orm Kornnaphat có đủ trưởng thành nhưng không đủ mạnh mẽ để đấu tranh đến cùng, không phải vì nàng yếu đuối hay tình yêu này không đủ lớn, chỉ là nàng cảm thấy bất lực vì tình cảm ấy không được đáp lại.

Tình yêu của Lingling Kwong có bao nhiêu chân thành, có bao nhiêu giả dối? Orm Kornnaphat không biết, càng không dám khẳng định.

Lingling Kwong giống như biển lớn, Orm Kornnaphat chỉ có thể ở trên nhìn thấy mặt nước yên bình mà không biết trong lòng đại dương có bao nhiêu lạnh lẽo. Sâu bên dưới làn nước là những nguy hiểm và bí ẩn, đáy đại dương chưa từng xuất hiện ánh sáng, càng muốn đến gần thì càng không thể chạm tới, nàng sẽ bị nó nuốt chửng trước khi chạm đến sự thật.

Ai mà không sợ hãi khi đối mặt với thất bại? Ai mà không cảm thấy thất vọng vì bị phản bội chứ?

Orm Kornnaphat chỉ là người bình thường, nàng cũng biết sợ hãi và lo lắng trước những khó khăn, mọi nỗ lực chưa từng được đền đáp xứng đáng, nàng thất vọng vì niềm tin liên tục bị trêu đùa.

Trước khi chọn từ bỏ nàng đã chiến đấu đến khi kiệt sức, mặc cho tinh thần và thể xác đã mục rũa nàng vẫn ôm chút hy vọng để đánh cược.

Orm Kornnaphat mong thời gian sẽ đưa ra câu trả lời, nàng sẽ đợi nhưng không tiếp tục cố chấp nữa.

Lần này Orm Kornnaphat sẽ thuận theo tự nhiên.

Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, người muốn ở lại sẽ không rời đi, thời gian sẽ trả lời tất cả..

Cứ như thế thời gian không còn tính theo ngày hay tháng, nhiều năm cứ thế trôi qua mang theo bao nuối tiếc và hy vọng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co