Chương 33
Orm Kornnaphat cũng hiểu đời trước giữa mình và Ying Anada chỉ tồn tại quan hệ hợp tác bình thường, đời này có thêm Sureeyares đặt giữa nên có qua lại trao đổi nhiều hơn một chút, có điều vẫn không tính là thân thiết. Vì thế nên cô chẳng dám nghĩ Ying Anada chỉ muốn trêu chọc mình. Tiêu hóa xong lượng thông tin đến từ ba mẩu tin, trái tim cô lập tức nguội phân nửa.
Vừa thú thật với Lingling Kwong xong, giờ tranh lại không vào tay thì Lingling Kwong sẽ nghĩ thế nào về mình?
Orm Kornnaphat như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, hận không thể ngay lập tức tìm gặp Ying Anada nói cho ra lẽ. Có điều buổi đấu giá trên sân khấu vẫn còn đang quay trực tiếp, hiện tại cô lẻn ra đứng cạnh Ying Anada thì quá mức nổi bật, thiếu khéo léo.
Orm Kornnaphat cố khống chế cơn xúc động của mình, cúi đầu nhắn tin tiếp cho Ying Anada "Tổng giám đốc Anada này, ý chị là gì thế?"
Ying Anada hồi âm "Tôi giành bức họa về cho bản thân mình."
Orm Kornnaphat nhíu mày, cảm giác máu nóng bốc lên đầu "Không phải trước đó chúng ta đã bàn bạc rồi hay sao?"
"Cũng không phải tôi chưa hề đồng ý sẽ giúp cô sao?" Ying Anada hỏi ngược lại.
Được rồi, đúng là Ying Anada không đáp ứng, chỉ tùy tiện nói với cô rằng 'để tôi xem xét' rồi muốn nghĩ sao thì nghĩ, Orm Kornnaphat uất ức.
Lingling Kwong vẫn luôn nhất mực để ý Orm Kornnaphat qua khóe mắt, thấy dáng vẻ hậm hực tủi thân của cô thì hàng lông mày cũng nhíu lại.
Có những lúc ở thế hạ phong phải biết tạm thời nhân nhượng. Orm Kornnaphat hít một hơi thật sâu, đổi khẩu khí sang mềm mỏng hơn "Tổng giám đốc Anada này, kẻ quân tử thường giúp người khác hoàn thành tâm nguyện, bức tranh ấy rất đỗi quan trọng đối với tôi, vậy nên chị có thể nhường nó lại cho tôi không?"
Lần này dù chờ khá lâu mà Ying Anada vẫn chưa hồi đáp, Orm Kornnaphat nhìn chằm chằm màn hình, một giây trôi qua như cả năm dằng dặc.
Pimtha ghé lại gần, tốt bụng nhắc nhở Orm Kornnaphat "K'Orm có chuyện gì cấp bách à? Máy quay lia tới đây nhiều lần lắm rồi đấy."
Nếu hình ảnh cứ cúi đầu dùng điện thoại truyền ra ngoài sẽ khiến một bộ phận khán giả cảm thấy phản cảm. Orm Kornnaphat cắn môi, lên tiếng cảm ơn, sau đó chẳng thể làm gì khác ngoài khóa màn hình điện thoại. Cô ngoái sang nhìn Lingling Kwong. Lingling Kwong vẫn đang ngồi nghiêm trang ngửa mặt tập trung theo dõi diễn biến trên sân khấu, có vẻ như cũng không hề để tâm đến những lời ban nãy cô nói ra. Nhất thời Orm Kornnaphat không biết mình nên vui hay buồn.
Mấy phút trôi qua, Orm Kornnaphat vẫn không an tâm, lại lén lút mở điện thoại ra kiểm tra.
Ying Anada đã phản hồi!
Orm Kornnaphat vội vã mở khóa màn hình, trông thấy Ying Anada đáp thế này "Câu của cô còn vế quân tử không tranh đoạt chuyện tốt của người khác, có điều bức tranh quan trọng đối với cô thì cũng quan trọng đối với tôi. Tôi nghĩ Sureeyares sẽ rất yêu thích nó nên vốn tôi cũng muốn dành tặng em ấy một niềm vui bất ngờ."
Thật lòng thì cô cũng định chọc Orm Kornnaphat, khéo lại có người mất hứng. Cô ranh ma nói "Thế này đi, K'Orm, cô hỏi thử ý kiến Sureeyares xem, nếu em ấy đồng ý nhường thứ mình yêu thích thì tôi sẽ để bức tranh cho cô, chấp nhận chứ?"
Nếu thế thì cô vừa có thể mượn lời Orm Kornnaphat để Sureeyares biết chuyện, gián tiếp truyền đạt tâm ý của bản thân, vừa khiến Orm Kornnaphat phải nhận ân tình từ Sureeyares.
Sắc mặt Orm Kornnaphat bấy giờ mới dịu xuống, yên tâm hơn, đáp ứng "Được, tổng giám đốc Anada, tôi sẽ liên lạc với Sureeyares." So sánh Sureeyares với cái người như gần như xa, lạnh lùng khó đoán dạng Ying Anada xem chừng dễ thương lượng hơn nhiều. Cô tin nhất định Sureeyares sẽ đồng ý.
Cô kiểm tra thời gian trên góc phải màn hình điện thoại, đoán bây giờ Sureeyares cũng chưa chạm vào di động được bèn nhẫn nhịn chờ đợi, tiếp tục ngồi lắng nghe giới thiệu món đồ được đấu giá.
Sau khi dạ hội kết thúc, Orm Kornnaphat và Lingling Kwong cùng đặt một chuyến bay trở về Chon Buri. Bởi mỗi người đều có công việc riêng nên dạ hội vừa chấm dứt liền ai theo đại diện của người nấy, hẹn gặp lại ở sân bay.
Lingling Kwong nán lại trả lời một buổi phỏng vấn ngắn rồi mới lên xe Cherry Khemupsorn đi về phía sân bay.
Trên xe, Cherry Khemupsorn nói với Lingling Kwong "Ông cụ vừa mới gọi điện, hiện tại có thể xem như Krit Sukramongkol chịu ngồi yên rồi. Ban nãy lúc còn trong buổi dạ hội, trợ lý của Krit Sukramongkol có gọi điện cho chị, đại để ý bảo chuyện vừa rồi chỉ là hiểu nhầm thôi. Do Ratee mượn danh ông ta như cáo đội lốt hổ để làm xằng làm bậy, mọi người đều bị cô ta lừa cả."
"Ồ." Lingling Kwong cười nhạt, tất nhiên cô chẳng tin vào cái lý do sứt mẻ ấy.
"Ông ta mời em bao giờ rảnh thì cùng ăn một bữa, coi như đích thân xin lỗi." Cherry Khemupsorn thông báo.
Lingling Kwong nhíu mày "Em không đi đâu, từ chối giúp em đi." Ngừng một lát, cô mới lạnh lùng bảo "Nghĩ xin lỗi là có thể bỏ qua chuyện này hay sao?"
Cherry Khemupsorn xoa cằm, thử dò xét "Ý em là gì?"
Lingling Kwong lấy ngón tay khẽ vuốt lên đùi hai lần mới thờ ơ đáp "Dạo gần đây trời bắt đầu lạnh rồi, tặng ông ta mấy cái mũ giữ ấm đi."
Cherry Khemupsorn ngẩn người, lúc hiểu ra bèn bật cười thành tiếng "Muốn để mọi người đều biết đầu ông ta chụp mũ đẹp à?"
Krit Sukramongkol luôn tự nhận mình phong lưu phóng khoáng, trong nhà vợ đảm mà ngoài nhà thiếp ngoan. Vậy mà chưa tính Ratee, đám nhân tình của ông ta còn lén lút ôm ấp nhân tình của nhân tình trong vòng tay, chẳng khác nào dùng tiền của ông ta nuôi chó săn trong chính căn hộ của ông ta. Đó là việc mấy ngày qua bọn họ đã điều tra ra được.
Lingling Kwong lương thiện nhắc nhở "Đừng để lùm xùm quá nhé, chỉ cần người trong giới giải trí biết rồi náo nhiệt mấy ngày là đủ rồi."
Cherry Khemupsorn phì cười "Được, chị hiểu."
Đây cũng không đáng gọi là trả thù hay phá hoại sự nghiệp, cùng lắm là trả đũa một chút thôi. Vì thế nên sau khi Krit Sukramongkol phát hiện người đứng sau là Lingling Kwong thì tự ông ta đuối lý trước, chỉ đành chịu. Mấy ông thường xuyên tự coi mình là người hô mưa gọi gió như thế lúc nào cũng quan trọng nhất thể diện, dăm ba cái mũ xanh chụp lên đầu thế kia đủ để ông ta uất khá lâu.
Cherry Khemupsorn cười xong bèn tiếp tục bàn chính sự với Lingling Kwong "Coi như sắp xếp ổn thỏa chuyện lần này nhé, tối về chị xem tiếp tục soạn bài đăng. Qua mấy làn sóng nữa, sẽ không ai nhớ đến nó đâu."
Không ngờ Lingling Kwong lại cắn môi, gạt bỏ ý tưởng của Cherry Khemupsorn "Không cần đâu chị, cứ để những tin tức tiếp tục phát tán đi."
Cherry Khemupsorn kinh ngạc "Không cần á?" Cô nhắc nhở "Lingling à, hiện tại việc ức hiếp đồng nghiệp, tự cho mình là giỏi đã thanh minh sáng tỏ hết rồi. Có điều vẫn còn sót lại scandal thật thật giả giả giữa em và K'Orm chưa hề tiêu tan. Đêm nay hai em đi cùng nhau thế này, chẳng cần Krit Sukramongkol cố tình thêm mắm dặm muối, phía tin tức truyền thông cũng sẽ bắt đầu bàn tán đoán mò đấy."
"Tuy bây giờ thì mọi thứ đều có chừng mực, cũng không có ảnh lọt hay bằng chứng thì sẽ không tạo ra sóng to gió lớn. Nhưng những scandal như vậy kị nhất dây dưa lâu la không làm rõ, thời gian càng qua đi, mọi người sẽ đều coi nó là thật."
Lingling Kwong rũ mi mắt, nhẹ giọng đáp "Em biết."
Sử cũ lại tái diễn rồi ư? Cherry Khemupsorn nhìn vẻ chẳng màng, chẳng bận tâm của Lingling Kwong, bắt đầu thấy đau đầu. Cô thở dài, dốc sức khuyên nhủ "Lingling à, em không để ý loại tin đồ này đâu có nghĩa K'Orm không để ý đâu đúng không? Lúc Dew Pinkamol hỗ trợ chúng ta cũng đã cố tình nhắc nhở chị rồi."
Lingling Kwong hồi tưởng lại câu 'hối hận' của Orm Kornnaphat, ánh mắt mềm nhũn. Cô lắc đầu, lần đầu tiên đáp lời Cherry Khemupsorn một cách chắc nịch "Cô ấy không để ý đâu."
"Vì thế nên Ling..." Cherry Khemupsorn còn đang định nói tiếp, lúc vỡ lẽ lời hồi đáp của Lingling Kwong thì bất thình lình nghẹn lại.
Cô run người "K'Orm thật sự thay tính đổi nết rồi à?"
Hiếm khi Lingling Kwong bắt gặp vẻ bàng hoàng của Cherry Khemupsorn, tự dưng cảm thấy có chút ngọt ngào trong lòng "Có lẽ là vậy ạ."
Cô vô thức nhìn tay mình, bỗng nhiên như nghĩ ra chuyện gì mới dò hỏi Cherry Khemupsorn "Chị này, chuyện Rattana Pestonji đề nghị em với Mew Nittha đóng 'Sunflower at Night' có nhiều người trong giới biết không?"
Cherry Khemupsorn biết Lingling Kwong là người cố chấp, nhất là đối với những chuyện liên quan đến Orm Kornnaphat. Cô từ bỏ việc thuyết phục, vừa ngồi nhắn tin cho đội tuyên truyền, vừa trả lời Lingling Kwong "Không nhiều, nhưng cũng không ít thì phải? Nhà sản xuất Rattana Pestonji lựa chọn không biết giữ mồm giữ miệng lắm đâu, trên bàn rượu thì chuyện gì cũng kể ra được."
"Vậy chị có biết việc Mew Nittha sắp sửa rời khỏi giới giải trí không?"
Ngón tay đang lướt trên màn hình của Cherry Khemupsorn khựng lại, ồ một tiếng mới nghiêm mặt đáp "Ừ nhỉ, suýt chút nữa chị quên không báo em vụ này. Bên Rattana Pestonji chưa chính thức cho chị biết đâu, có điều hai ngày nay trong giới bắt đầu loan tin rồi. Ban nãy người giành về bộ tem của Rattana Pestonji chính là chồng chưa cưới của Mew Nittha, Surin Upatkoon. Qua sự việc ấy có lẽ tám mươi, chín mươi phần trăm tin đồn là thật."
Người trong giới bắt đầu truyền nhau thì hẳn cũng khớp với lời giải thích của Orm Kornnaphat. Tâm trạng Lingling Kwong dần dần thả lỏng.
Trong phòng nghỉ VIP tại sân bay, Orm Kornnaphat nhìn màn hình di động, tâm trí cũng từ từ thanh tĩnh.
Vừa rời khỏi hội trường, cô đã lập tức nhắn tin gửi Sureeyares, truyền đạt ý của Ying Anada tối nay cho đối phương biết. Đúng ra đáng lẽ lúc ấy Sureeyares phải nhận được di động rồi, có điều không biết vì sao mà mãi tới tận khi Orm Kornnaphat đến sân bay mới nhận được phản hồi từ Sureeyares.
"[Cười khóc][cười khóc][cười khóc]" Cùng một lúc Sureeyares gửi hẳn ba cái icon.
Sau khi cô nàng luyện tập xong liền lấy điện thoại lên X phát hiện cảnh Orm Kornnaphat và Lingling Kwong cùng giẫm thảm đỏ, trí tưởng tượng lập tức bay cao bay xa, thành thử nhịn không nổi bắt đầu viết fanfic. Không ngờ trong lúc cô nàng quằn quại vì couple bắn hint thì Ying Anada vì cô mà nỡ lòng hạ thủ hủy couple.
Sureeyares dở khóc dở cười cam đoan với Orm Kornnaphat "Chị đừng lo, em sẽ liên lạc với K'Ying, bảo chị ấy rằng em đồng ý nhường bức tranh lại cho chị."
Orm Kornnaphat như trút được gánh nặng, gửi một icon cúi mình coi như lời cảm tạ Sureeyares.
Tảng đá trong lòng được loại bỏ, Orm Kornnaphat còn có nhã hứng chọc ghẹo Sureeyares "Mặc dù tổng giám đốc Anada rất không quân tử đối với chị, thế nhưng lại quan tâm em thật đấy. Ngoài bức tranh ra, ngay giữa hội trường chị ấy còn lấy danh nghĩa vì em mà quyên góp thêm năm triệu nữa."
Sureeyares đọc được câu này mà run lẩy bẩy, nhất thời không biết phải làm thế nào.
Cô nàng do dự vài giây, quyết định tảng lờ câu chọc của Orm Kornnaphat, lảng sang chuyện khác "P'Orm này, hồi nãy em thấy được ảnh chị với K'Ling lên thảm đỏ rồi."
"Hả?"
"Hôm nay hai chị đều siêu đẹp. Em không nhịn được nên bắt đầu viết fanfic rồi nè, câu hôm trước chị gửi em, em để nó làm câu kết luôn. Coi như em nhận lỗi thay mặt K'Ying vì đã trêu chị nhé?"
Cõi lòng Orm Kornnaphat ấm áp. Vừa định hồi âm thì đột nhiên cô đổi ý, giả vờ lạnh nhạt Sureeyares hai phút mới đáp "Nhận lỗi ư?"
Cô ranh ma nói "Vậy em cũng phải làm như lời chị bảo, gửi cả K'Ling xem đấy."
Sureeyares "............."
Lần này thì không còn có thể thu hồi tin nhắn nữa rồi. Sureeyares gửi một icon khóc thút thít xong biến mất hút. Orm Kornnaphat bèn bật cười.
Mười phút sau đột nhiên Sureeyares trỗi dậy, gửi cho cô một file văn bản kèm theo ảnh chụp màn hình.
Trên ảnh là tin nhắn của Lingling Kwong, lời ít ý nhiều "Không đọc."
Orm Kornnaphat hụt hẫng một lúc xong tự tiêu tan. Cô phản hồi Sureeyares bằng một icon xoa đầu coi như biểu thị lòng biết ơn.
Trước đây cô từng khiến Lingling Kwong thất vọng, bây giờ Lingling Kwong có thể thi thoảng dành cho cô một chút tình cảm đã là tốt lắm rồi, sao cô có thể được voi đòi tiên, lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như ý chứ? Orm Kornnaphat nhắc nhở bản thân.
Cô mở file văn bản Sureeyares gửi, chăm chú đọc từng chữ một.
Lối hành văn của Sureeyares mềm mại uyển chuyển, từ ngữ chọn lọc, Orm Kornnaphat vừa đọc vừa cảm thấy chua chát. Cô nỗ lực tìm kiếm phân đoạn miêu tả câu "K'Orm còn đẹp hơn cả tôi" Lingling Kwong nói khi bước lên thảm đỏ dưới ngòi bút Sureeyares, đôi mắt Orm Kornnaphat khi đọc đoạn ấy chứa đầy sự dịu dàng. Đáng tiếc chưa kịp tìm xem video thì Ploy đã nhắc cô đến giờ lên máy bay.
Orm Kornnaphat tắt điện thoại, đứng dậy đi hội họp với Lingling Kwong.
Chuyến bay đêm, các hành khách đều vô cùng mệt mỏi, trong khoang yên tĩnh như thể mọi người đều đã say giấc nồng cùng trăng sao treo ngoài khung cửa.
Lingling Kwong tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Orm Kornnaphat thấy cô có vẻ mệt nên không nỡ quấy rầy. Cô xin nữ tiếp viên hàng không một chiếc chăn len, sau đó đích thân đắp cho Lingling Kwong. Lingling Kwong mở mắt nhìn cô, Orm Kornnaphat nhẹ mỉm cười. Lingling Kwong mím môi, sau đó tiếp tục nhắm mắt.
Bốn bề im ắng, Orm Kornnaphat lại không tài nào tĩnh tâm. Cô cầm điện thoại, muốn thử xem kể cả khi không có mạng thì liệu video ban nãy mình tìm có load được không.
Vừa mở khóa màn hình, cô đã phát hiện thông báo từ line - trước khi máy bay chính thức cất cánh, Sureeyares gửi cho cô hai tin.
Hai tin đều là ảnh chụp màn hình.
Orm Kornnaphat ấn mở, một tấm là thời điểm sau mười phút, bên dưới "Không đọc" của Lingling Kwong là 'Gửi qua đây'.
Ôi chao, tổng tài bá đạo nói một đằng làm một nẻo. Orm Kornnaphat liếc mắt cưng chiều nhìn về phía Lingling Kwong, khóe môi cong lên.
Cô tiếp tục xem đến bức thứ hai.
Bởi vì không có mạng nên ảnh load siêu mờ, có điều Orm Kornnaphat vẫn đọc hiểu.
Trên đoạn capscreen, Lingling Kwong hỏi Sureeyares 'Cô ấy nghĩ vậy thật sao?'
Nghĩ gì cơ? Orm Kornnaphat ngẩn người.
Cô không dám chắc chắn nên phải mở lại file văn bản của Sureeyares một lần nữa, dò xét hết một lượt những đoạn bộc bạch tâm tư tình cảm của mình. Cuối cùng ánh mắt cô rơi vào câu kết toàn văn 'Trước kia điều tôi sợ hãi nhất là bị người đời soi mói, còn bây giờ tôi chỉ mong có ai đó hiểu được lòng mình. Chỉ cần như vậy đã có thể tặng tôi một niềm vui nho nhỏ.'
Trái tim Orm Kornnaphat bỗng đau nhói, cuống họng đắng chát.
Lúc Lingling hỏi câu này, cô ấy đã nghĩ gì? Là trào phúng, là nghi ngờ, hay là những thấp thỏm đợi mong sau những vết thương quá khứ để lại?
Cổ họng đặc nghẹn, cô không nhịn được khẽ gọi Lingling Kwong "Lingling."
Lingling Kwong chưa ngủ, hơi nghiêng đầu qua, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng hình Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat cắn môi, kéo bàn tay đang đặt trên tay vịn của Lingling Kwong, xòe lòng bàn tay đối phương ra.
Lingling Kwong nhíu mày thắc mắc nhìn cô nhưng không hề kháng cự.
Orm Kornnaphat duỗi ngón trỏ, bắt đầu di chuyển đầu ngón tay trên lòng bàn tay mềm mại của Lingling Kwong, mỗi lần cong tay là mỗi lần hoàn thành một nét, thái độ cẩn trọng.
Lingling Kwong lẳng lặng theo dõi từng động tác của Orm Kornnaphat.
Có điều sau hai, ba giây, Orm Kornnaphat đã viết xong, con ngươi như nước ngước lên nhìn Lingling Kwong.
Lingling Kwong chớp mi cong, rút tay về, phản ứng như thể không mảy may dao động.
Con bé Sureeyares này...
"Tẻ nhạt." Cô quay mặt đi, giả vờ lạnh nhạt.
Ánh mắt Orm Kornnaphat ảm đạm. Có điều cô nhạy bén nhận ra sau khi Lingling Kwong thu hồi tay đặt lên bụng thì năm ngón tay đang bắt đầu chuyển động.
Từng chút, từng chút một, năm ngón tay siết lại thành nắm đấm, im hơi lặng tiếng bao bọc lấy chữ 'nghĩ' cô vừa viết.
Orm Kornnaphat nghe thấy nhịp đập trái tim mình dường như cũng đuổi theo từng chút, từng chút chuyển động ngón tay của Lingling Kwong, để rồi vang lên thành giai điệu cô vẫn hằng yêu thích.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co