Chương 35
Lingling Kwong đi rồi mà Orm Kornnaphat vẫn sững người đứng tại chỗ thật lâu. Cô nhận ra mình lỡ lời rồi.
Dù trên phương diện công việc thì cô và Lingling Kwong đều là giáo viên hướng dẫn, mỗi người có một phong cách chỉ dạy. Trên phương diện cá nhân, cả cô với Lingling Kwong đều quan tâm đến Sureeyares theo cách của riêng mình.
Cô không có quyền yêu cầu thế này thế nọ, thậm chí càng không được trách cứ Lingling Kwong.
Bởi vì sự yếu đuối mẫn cảm của Sureeyares gợi nhắc cô nghĩ về chính bản thân cho nên cô mới có thể thông cảm và thấu hiểu Sureeyares. Nhưng Lingling Kwong nói không sai, nếu cứ mãi đắm chìm vào trong cảm xúc cá nhân thì không chỉ tự khiến mình đau khổ mà cả những người xung quanh cũng sẽ mệt mỏi theo.
Giống như cô và Lingling Kwong những năm tháng còn bên nhau vậy, nếu cô có thể thẳng thắn hơn với Lingling Kwong thì có lẽ hai người sẽ không đi đến kết cục buồn thảm nhường ấy. Vậy nên nếu Sureeyares có thể hóa giải khúc mắc, hẳn em ấy sẽ không còn phải chịu đựng những lời phê bình chửi rủa của khán giả như đời trước, cái kết cũng sẽ không bị đẩy vào con đường cùng, phải không?
Lingling Kwong bảo cô trách Lingling Kwong vô nhân tính, cô đặt tay lên ngực tự vấn xem đã bao giờ cô thực sự nghĩ như vậy hay chưa. Trước nay Lingling Kwong luôn tự tin, gan dạ, tựa trăng sáng trời quang khiến cho hết thảy âm u tăm tối, hèn mọn thấp kém đều bị ngăn cách bên ngoài ánh hào quang.
Nhưng kể cả khi người ta có hiểu nhầm cô đến đâu chăng nữa, chỉ riêng mình Orm Kornnaphat không có tư cách chỉ trích cô.
Năm đó sau khi show sống còn kết thúc, cả cô và Lingling Kwong đều không nằm trong nhóm được debut, vốn Lingling Kwong cũng không hề có ý định đó nên theo kế hoạch ban đầu là ký hợp đồng với công ty giải trí tên tuổi Comcast. Bấy giờ Lingling Kwong đề xuất cô rằng nếu cô đồng ý thì có thể cùng Lingling Kwong gia nhập Comcast.
Có điều vì lòng tự trọng cho nên Orm Kornnaphat đã từ chối Lingling Kwong, tiếp nhận lời mời từ Hybe Corporation.
Để tâm đến lòng tự trọng của Orm Kornnaphat, Lingling Kwong ít khi can thiệp kế hoạch và hướng phát triển liên quan tới công việc của cô. Song nhiều năm sau lúc hai người chia tay, Apasiri Nitibhon nhắc nhở cô rằng giờ đã không còn giống trước, liên tục uy hiếp ép buộc cô phải thực hiện quy tắc ngầm cùng các nhà đầu tư khi cô từ chối thì lập tức bị đóng băng hoạt động. Bấy giờ cô mới hiểu hóa ra suốt bao năm qua Lingling Kwong đã luôn âm thầm bảo vệ mình. Nếu thiếu đi sự che chở của Lingling Kwong, căn bản cô chẳng tài nào có thể thuận lợi đi được đến bước đường này mà không bị kẻ tiểu nhân mê muội vì lợi ích tiền tài như Apasiri Nitibhon khống chế lợi dụng.
Nhưng Lingling Kwong chưa từng nói ra. Kể cả việc đột nhiên cô từ bỏ ước mơ ca hát của mình vậy, Lingling Kwong vẫn ủng hộ cô đi theo nghiệp diễn xuất, dù không thích thủ đoạn dính dáng đến các nghệ sĩ khác của công ty cô, Lingling Kwong vẫn nhẫn nại chịu đựng. Lingling Kwong cũng từng đặt bản thân vào địa vị của cô, thông cảm thay sự kiêu ngạo của cô, thấu hiểu cho sự yếu ớt của cô và dịu dàng với chính con người của cô.
Cô biết rõ Lingling Kwong là một người đầy kiêu hãnh nhưng không hề ích kỷ.
Thế mà ban nãy lại xảy ra chuyện như vậy. Orm Kornnaphat siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào da thịt, để cơn hối hận nuốt chửng tâm trí.
Ploy gọi điện thoại đến thúc giục "P'Orm, K'Nawat cũng đã đến rồi, chị với K'Ling còn chưa xong chuyện sao?"
Orm Kornnaphat cắn môi, hạ giọng đáp "Chị biết rồi, chị đến ngay đây."
Chạng vạng, Prima Ratchata xuống sân bay. Vì buổi tối Prima Ratchata cần phải phối hợp diễn với Sureeyares cho nên để thuận lợi, Prima Ratchata không ở lại khách sạn năm sao lần trước Rattana Pestonji ở mà vào phòng tổng thống cùng tầng với Orm Kornnaphat.
Buổi tiệc được tổ chức tại một quán ăn lâu đời tại Chon Buri, cách sân khấu tầm năm phút đường xe.
Sau khi công tác diễn tập kèm hóa trang kết thúc, Orm Kornnaphat ngồi ở phòng nghỉ ngơi suy nghĩ phương pháp cải biên kịch bản của Sureeyares. Ploy rót thay Orm Kornnaphat cốc nước nóng thấm họng, hỏi "P'Orm này, em gọi lái xe đến trước cửa đợi chị nhé?" Đã có người thông báo gần đến lúc xuất phát đi ăn.
Orm Kornnaphat dừng bút, chần chừ đáp "Không cần đâu."
"Dạ?" Ploy đảo mắt, lập tức hiểu rõ vấn đề "Vâng, em biết rồi, chị lại muốn quá giang xe K'Ling phải không."
Orm Kornnaphat đóng nắp bút, sau đó dùng bút gõ trán Ploy một cái, cười "Nhiều chuyện ghê gớm." Dứt lời, vẻ mặt cô lại trở nên rầu rĩ, thở dài đổi ý "Mà thôi, bảo tài xế chuẩn bị xe ở bãi đậu đi."
Hôm nay chưa chắc Lingling đã cho cô đi nhờ.
Cô nhờ Ploy thu dọn tài liệu rồi xuống bãi đỗ xe chờ trước, còn mình thì đứng bên cửa đại sảnh, ôm cây đợi thỏ chờ Lingling Kwong.
Ra đến cửa cô mới phát hiện ngoài trời đang lất phất mưa.
Mưa đầu mùa ở Chon Buri. Xem chừng mới sớm này gió to như vậy cũng không phải không có lý do. Orm Kornnaphat kìm lòng chẳng đậu xòe tay ra đón lấy những hạt mưa rơi, cảm giác lành lạnh man mát, ký ức ngày xưa cũng như được sống dậy.
Nếu mẹ còn ở bên nhất định sẽ mắng cô lạnh thế này không sợ nứt nẻ. Khi còn nhỏ, do sức khỏe không được tốt nên bố quản rất nghiêm. Mùa đông tuyết rơi, mẹ sợ cô ốm, bố thì nghĩ là con gái tốt nhất vẫn nên điềm đạm nho nhã nên chưa từng cho phép cô ra ngoài mưa chơi giống những đứa trẻ khác như tắm mưa hay ném bóng nước. Mỗi lần có mưa rơi, cô chỉ có thể lén mở cửa sổ nhìn ra ngoài, trông theo những nhóm trẻ con chơi đùa ngoài sân, duỗi tay đón những hạt mưa bé xíu. Nhưng lần nào cũng sẽ bị mẹ bắt quả tang.
Liệu mưa có đang rơi ở Bangkok không? Bao nhiêu năm không được ngắm mưa ở Bangkok rồi? Orm Kornnaphat thất thần.
Tiếng cửa thang máy mở vang lên từ đằng sau, Orm Kornnaphat nắm lấy hạt mưa trong lòng bàn tay, xoay người lại.
Đáp lại sự mong ngóng của cô, Lingling Kwong và Rossarin xuất hiện.
Orm Kornnaphat phà hơi nóng vào lòng bàn tay, nhìn Lingling Kwong chậm rãi tiến lại gần, nở nụ cười nhẹ "K'Ling chuẩn bị đi dùng bữa đấy à?"
Lingling Kwong đáp, giọng điệu nghe không đoán ra tâm trạng "Ừ."
"Hôm nay liệu có thể quá giang xe K'Ling không?" Orm Kornnaphat chờ mong.
Lingling Kwong nhìn mưa rơi, vẻ mặt lạnh băng chẳng khác nào nhiệt độ ngoài trời "Hôm nay Ploy lại phải đi cấp cứu à?" Cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat bị nhìn kỹ đến mức nao núng, nói dối không nổi. Cô vô thức nuốt nước bọt, đáp "Không." Ngừng một lát cô mới nhanh trí nói "Nhưng hôm nay mưa rơi rồi, mưa rơi thì đường trơn lắm, lái xe không an toàn. Nếu K'Ling thấy tiện thì mình cùng đi chung nhé."
Xe Lingling Kwong tiến lại gần. Lingling Kwong nhìn tài xế thay mình mở cửa xe, hờ hững bật thốt "Trong đầu tư có một câu thế này."
"Câu gì?" Orm Kornnaphat thắc mắc.
"Không nên đặt hết trứng vào cùng một giỏ."
"....................." Orm Kornnaphat á khẩu.
Rossarin nhanh chóng phản ứng "Phủi phui phủi phui. P'Ling nói gì xúi quẩy quá đi mất."
Lingling Kwong nhíu mày, đặt tay lên cửa xe nói với Orm Kornnaphat "Do tiếng Thái của tôi chưa được tốt nên mới sai sót. Nếu K'Orm cảm thấy không an toàn có thể cân nhắc đi bộ, gần lắm." Dứt lời, cô khép cửa xe lại. Rossarin nhìn Orm Kornnaphat đầy cảm thông, sau đó cũng vào trong.
Lần này xe lăn bánh không chút do dự.
Orm Kornnaphat sợ run tại chỗ, dõi theo bóng dáng chiếc xe, trong lòng vừa chua xót lại vừa mềm mại. Ai dám bảo tiếng Thái của Lingling Kwong không tốt chứ.
Nước trong lòng bàn tay thấm buốt tận xương. Orm Kornnaphat cười khổ một tiếng rồi lau khô tay, gọi điện cho Ploy bảo tài xe lái xe tới.
Trên xe, Lingling Kwong ngây người nhìn ra ngoài đường phố, vẻ lạnh lẽo hiển hiện không tài nào che giấu nổi. Rossarin ngồi ở ghế phó lái quan sát cô qua gương chiếu hậu một hồi lâu mới nhịn không được phải cẩn thận dò hỏi "P'Ling này, chị với P'Orm... sao rồi?"
Lingling Kwong lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng đáp "Không có gì." Cô thấy Rossarin tỏ ra quan tâm bèn dừng một chút mới hỏi "Ross này, trong mắt em chị là người như thế nào?"
Rossarin ngẩn ngơ, trả lời dựa theo bản năng "Là người tốt ạ."
Hàng lông mày của Lingling Kwong thoáng giãn, cô phì cười "Chị đang được em phát thẻ người tốt đấy à?" Cô cười, rồi ánh mắt lại dần ảm đạm, tựa lưng về sau ghế, buồn bã nói "Chị chỉ đang nghĩ không biết trong mắt cô ấy, mình là người như thế nào."
'Cô ấy' trong lời cô là ai thì không cần nói cũng biết. Rossarin thức thời giữ im lặng, không tiếp tục lên tiếng.
Lingling Kwong không thật sự hỏi ý Rossarin, càng không hy vọng Rossarin sẽ cho mình đáp án. Cô nghĩ đến những hành động, biểu hiện và ánh mắt của Orm Kornnaphat hồi chiều lúc bảo vệ Sureeyares mà tâm trạng ủ rũ.
Trong mắt Orm Kornnaphat, rốt cuộc cô là người như thế nào? Là người không thể dựa dẫm tin cậy, vô nhân tính không thấu hiểu nỗi khổ của người khác thật sao? Vì thế nên cô ấy cũng giống Sureeyares, cũng khóa chặt trái tim mình lại, không tin tưởng người mình yêu có thể hóa giải nỗi khổ tâm và an ủi được hay sao?
Nghĩ cũng nực cười, quen nhau gần sáu năm mà Orm Kornnaphat thậm chí chưa từng kể với cô mình tốt nghiệp trường nào, cha mẹ tên gì.
Có những lúc Lingling Kwong cảm thấy mình đã thật sự chạm đến bản ngã của Orm Kornnaphat, nhưng cũng có những lúc Orm Kornnaphat cách cô muôn trùng vạn dặm. Kể từ lúc gặp lại tới nay, cả lý trí lẫn tình cảm của cô đều mâu thuẫn kịch liệt. Mỗi lần cô bắt đầu mềm mỏng nhẹ dạ thì y như rằng lại một vấn đề mới phát sinh nhắc nhở cô rằng những khúc mắc và sự thiếu tin tưởng vẫn luôn chen ngang vào mối quan hệ giữa cô và Orm Kornnaphat.
Bọn họ còn có thể có bao nhiêu cơ hội may mắn được quay lại sau khi tất cả đã chấm dứt như thế này nữa?
Lingling Kwong nhắm mắt, xoa mi tâm.
Sau khi đã tỉnh táo hơn, cô lấy điện thoại gọi Ying Anada.
Cuộc đối thoại kết thúc cũng là khi xe lăn bánh tới nhà hàng. Nhà hàng sở hữu khu trồng cây cảnh theo phong cách cổ điển vô cùng lịch sự tao nhã nên không cho phép xe vào, thế nên thực khách chỉ có thể dừng xe trước cửa, xuống đi bộ vào trong, dù sao thì việc tản bộ ngắm vườn tược núi hồ cũng được coi là một loại nhã hứng.
Không biết Orm Kornnaphat đi kiểu gì mà xuất phát sau nhưng lại đến đích trước. Thời điểm Lingling Kwong tới nơi, cô đã đứng bên tấm biển hiệu nhà hàng, bên dưới cửa vòm dẫn vào vườn cây.
Lingling Kwong mở cửa xe, gió lạnh như ập xuống trước mặt. Rossarin theo xuống, đang định hỏi xin nhân viên ô thì bỗng dưng một làn khí ấm áp kéo đến, bóng râm che khuất đầu, một chiếc ô màu tối cản đi mưa gió đầy trời thay Lingling Kwong.
Lingling Kwong ngẩn người, nhất thời chưa lên tiếng. Rossarin đành phải cứu viện "K'Orm vẫn chưa vào trong ạ? Trận mưa này có hơi lớn nên em còn đang định hỏi xem có ai thừa ô không đây." Khi nói, Ploy cũng giúp Rossarin che ô.
Orm Kornnaphat nắm cán ô đứng bên cạnh Lingling Kwong, dịu dàng đáp "Chị ở đây chờ mấy người mà."
Trên đường nhỏ có tiếng còi xe, có tiếng xe đi qua đi lại, rồi đột nhiên từ đằng xa có ánh đèn pha sáng loáng hắt phản quang lên lớp nước mỏng bám trên nền đất.
Orm Kornnaphat nheo mắt theo bản năng, phản xạ có điều kiện duỗi tay chắn trước mắt Lingling Kwong, nói với Rossarin "Chị thấy mưa rơi ngày càng nặng hạt nên lo mấy người không mang ô, bèn bảo Ploy mang thêm."
Sáng tối biến chuyển, Lingling Kwong mở to mắt, kinh ngạc nhìn bàn tay mềm mại thon gầy Orm Kornnaphat che trước mắt. Trong một giây lát, cô cảm giác bốn bề chợt trở nên yên tĩnh khiến tiếng tim đập của bản thân cùng tiếng vỡ tan của nước mưa khi rơi xuống tự dưng trở nên rõ rệt đến mức đáng sợ.
Chiếc xe chầm chậm băng qua Lingling Kwong, Orm Kornnaphat tự nhiên thả tay xuống. Giống như sợ bị từ chối, cô nở nụ cười quay về phía Lingling Kwong, thấp thỏm giải thích "Đi thôi chứ nhỉ? Hình như còn phải đi một đoạn mới vào được trong cơ, mưa rơi thấm quần áo sẽ không được thoải mái."
Lingling Kwong nhìn bờ vai lọt ra bên ngoài khoảng che ô của đối phương, mưa rơi xuống vai, thấm xuống tay áo, rồi lại nhìn bàn tay ban nãy đã thay cô chặn lại ánh đèn, cổ họng đặc nghẹn.
"Ừm." Cô nghe như mình đã đáp ứng Orm Kornnaphat.
Cô còn nghe được cả thanh âm của nước mưa khi chạm tới bến bờ.
Và rồi dường như có cả tiếng lung lay gần như lại sắp tiếp tục sụp đổ của lý trí.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co