Truyen3h.Co

[LingOrm] LOVE ex Again

Chương 49

OlwenNguyen1506

Orm Kornnaphat trở về từ dòng hồi tưởng, nhận ra nét ảm đạm cố giấu mình từng vô cùng quen thuộc trong ánh mắt ẩn sau hàng mi dài của Lingling Kwong. Cô luống cuống khi hiểu rằng có lẽ Lingling Kwong đã hiểu lầm nguyên nhân mình yên lặng.

"Lingling." Cô vội vàng lên tiếng "Không phải như chị nghĩ đâu."

Nhưng sắc mặt đối phương khó coi như thế cơ mà, không phải như vậy thì còn có thể thế nào chứ? Sương mù vây kín đôi mắt Lingling Kwong.

Mặc kệ là trước đây hay hiện tại, Orm Kornnaphat vẫn luôn né tránh và ruồng rẫy sự trợ giúp của cô như thể nó là rắn là rết.

Người khác cho Orm Kornnaphat cơ hội sẽ khiến cô ấy vui mừng cảm kích, nhưng cơ hội mà cô dành cho Orm Kornnaphat lại chỉ làm Orm Kornnaphat cảm giác lòng tự trọng bị sỉ nhục. Nhưng rõ ràng bọn họ mới là hai người thân mật gắn bó nhất mà, vậy thì việc cần nhất là giúp đỡ lẫn nhau, cùng đồng cam cộng khổ mới phải chứ?

Lingling Kwong chìm trong đau khổ trong suốt một quãng thời gian dài thật dài. Cô không biết rốt cuộc mình nên làm gì mới có thể trân trọng Orm Kornnaphat, dành cho Orm Kornnaphat tình yêu chân thành nhất hay phải làm gì để cứu vớt tình cảm vốn đang cực kỳ lung lay bất ổn của hai người.

Cô tôn trọng lòng tự trọng của Orm Kornnaphat, chấp nhận để Orm Kornnaphat làm ngơ, chấp nhận để Orm Kornnaphat lệch lạc khỏi những mong muốn thuở ban đầu, bán nhạc chuyển sang diễn xuất cùng với Apasiri Nitibhon. Cô vừa đau lòng lại vừa sợ hãi, cô không biết nếu bản thân tiếp tục khoanh tay đứng nhìn thì liệu Orm Kornnaphat có rơi vào vòng xoáy suy sụp hay bị hạ nhục hay không. Vì thế cô vừa phải để ý không ảnh hưởng đến sự kiêu ngạo của Orm Kornnaphat, vừa âm thầm ra tay bảo vệ, che chở cô ấy, khiến người ta không ai dám ngấp nghé Orm Kornnaphat nữa. Có điều Orm Kornnaphat vẫn tiếp tục lựa chọn những phương pháp tự làm hại chính mình, rồi còn thiệt cả người ta, những phương pháp tệ nhất, dây dưa mập mờ cùng kẻ khác, scandal không ngừng rộ lên.

Không phải cô chưa từng thông cảm thay Orm Kornnaphat. Cô an ủi bản thân rằng có lẽ Orm Kornnaphat là một chiếc diều, mà diều thì nhất định phải bay cao. Orm Kornnaphat không cần mình trở thành cơn gió của cô ấy, vậy mình có thể làm người cầm dây diều để cho dù cô ấy có bay đi thật xa, hai người vẫn tồn tại một sợi dây liên kết gắn kết cả hai trở về cùng một mối.

Rồi không biết mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào, có lẽ là từ những lần cô cố tình qua lại với Orm Kornnaphat xong lại bị né tránh, có lẽ là từ những khi Orm Kornnaphat liên tiếp thất hứa với cô, rồi những bức ảnh chụp trộm cô ấy hẹn hò với người yêu tin đồn được tung ra tới tấp, Lingling Kwong ngày càng hoài nghi hơn.

Orm Kornnaphat vẫn là diều, con diều ấy bay ngày một xa, cô thì vẫn đứng yên giữ dây mà còn không tài nào nhìn được liệu con diều ấy có còn ở đầu dây bên kia nữa hay chăng.

Sợi dây của nàng giống như vướng bận vây quanh Orm Kornnaphat, thế chẳng khác nào trói buộc Orm Kornnaphat cả? Orm Kornnaphat chưa từng để cập đến việc chia tay có khi nào chỉ bởi cô ấy từng hứa hẹn "Em nhất định sẽ chịu trách nhiệm" khi mình giao phó cả linh hồn và thể xác cho đối phương?

Cô sợ hãi, cô bất an, cô khao khát muốn thay đổi hiện trạng, nhưng Orm Kornnaphat như vụn cát trên tay, cô càng nắm chặt thì nó càng vuột đi nhanh chóng.

Cô tuyệt vọng.

Hôm nay cô thu hết toàn bộ dũng khí để đặt niềm tin rằng gần đây Orm Kornnaphat đã thay đổi nên đã cố gắng dũng cảm thẳng thắn thừa nhận. Nhưng sự trầm mặc của Orm Kornnaphat đã khiến cô thất vọng.

Tại sao lại như vậy, cô không thể không giúp Orm Kornnaphat, nhưng Orm Kornnaphat lại luôn coi sự giúp đỡ của cô là sai trái.

Như thể việc sinh ra ở Rome cũng là nguồn căn mọi tội lỗi của cô vậy. Nếu Orm Kornnaphat định mãi phân chia rạch ròi với cô như thế thì kể cả khi hai người bọn họ có quay lại với nhau đi chăng nữa rồi cũng sẽ chẳng khác nào tự tra tấn tinh thần nhau thêm một lần.

Mũi Lingling Kwong cay xè, có lẽ vẫn nên cho Orm Kornnaphat thêm thời gian. Cô nhìn Orm Kornnaphat, mong đợi Orm Kornnaphat thật sự có thể an ủi mình.

Orm Kornnaphat đứng dậy, tiến hai bước đến bên cạnh Lingling Kwong, ngồi xổm xuống cạnh ghế dựa của cô. Orm Kornnaphat ngửa đầu nhìn Lingling Kwong, dưới đáy mắt tràn ngập nhu tình, dịu dàng giải thích "Lingling à, nãy em chỉ đang nhớ về một kí ức xưa cũ mà thôi."

Cô muốn hỏi Lingling Kwong sự kiện của đời trước, nhưng sau đó lập tức nhận ra sao Lingling Kwong lại hay chuyện. Lingling Kwong bảo Ying Anada muốn phát triển công ty nên mới ký hợp đồng với cô. Lần này sớm hơn đời trước một năm... có lẽ nào là bởi đời trước mọi việc bị Apasiri Nitibhon ngấm ngầm ngăn chặn?

Cô thử áp tay mình lên bàn tay phải của Lingling Kwong, Lingling Kwong hơi rụt về, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận dung túng.

Trong mắt Orm Kornnaphat hiển hiện ý cười. Cô chân thành nói với Lingling Kwong "Cảm ơn Lingling nhé, cảm ơn chị đã luôn giúp đỡ em."

Lingling Kwong đối diện với cô, hốc mắt chua chát. Cô như đang không tài nào tin nổi, phải thấp giọng hỏi Orm Kornnaphat "Em đang nói thật lòng ư?"

Trước kia kể cả khi Orm Kornnaphat phát hiện cô lén lút giúp đỡ, Orm Kornnaphat cũng chưa từng cảm ơn cô. Sau đó cô cũng hiểu rằng căn bản Orm Kornnaphat không hề mong muốn sự giúp đỡ ấy.

Orm Kornnaphat nhìn vẻ mặt của cô mà trái tim như bị ngàn mũi kim chọc ngoáy. Orm Kornnaphat của quá khứ dường như đã khiến cô gái của mình oan ức và thấp thỏm về quá nhiều thứ trên đời.

Cô nắm chặt lấy tay Lingling Kwong, vừa nhìn sắc mặt Lingling Kwong, vừa khẽ tựa cằm lên đầu gối đối phương, nhẹ nhàng đáp "Em nói thật lòng mà."

"Lingling, em thừa nhận rằng nếu giờ đây em nói mọi bước đi của em từ đầu chí cuối đều tự lực cánh sinh, rằng kể cả khi rời bỏ sự trợ giúp của chị, em vẫn chẳng thấy khó khăn hay thất vọng chút nào thì là giả dối hết." Thừa nhận sự tự ti của mình chẳng phải việc dễ dàng. Nhưng so với việc Lingling Kwong bao lần cúi mình vì cô thì chút buông bỏ thể diện của bây giờ thật chả đáng là bao.

Trước kia cô tự đi vào ngõ cụt, lấy danh lợi để suy tính hết mọi thứ, từ đó cũng nghĩ tất cả mọi người cũng sẽ dùng cách thức ấy để đánh giá và cân nhắc chính mình. Cô sợ sự yếu kém của mình, sự phụ thuộc của mình sẽ khiến Lingling Kwong khinh thường. Cô quá đặt nặng vấn đề của bản thân nên mới lơ là đi những thứ khác, mới có thể vô tâm ngó lơ sự hy sinh và cả thời khắc yếu lòng của Lingling Kwong.

Lingling Kwong cảm nhận được sức nặng ở đầu gối, hai chân cứng đờ.

"Có điều càng về sau, em lại càng thấy áy náy và đau lòng. Em đau lòng nhưng vẫn mặc kệ chị vì lợi ích toàn cục, em áy náy mà vẫn tiếp nhận ý tốt của chị, rồi sau đó lại chẳng hề thốt một lời cảm ơn chân chính. Em không biết..." Chưa dứt lời, Lingling Kwong đã xen ngang.

"Em không cần tự hạ thấp bản thân mình như thế."

Trong lòng Orm Kornnaphat như có dòng nước ấm áp chảy qua. Người khác nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là Lingling Kwong nghĩ về cô như thế nào.

Hai tiếng 'Orm ah' quẩn quanh cổ họng, nhưng cuối cùng Lingling Kwong vẫn không gọi thành tiếng. Cô nói "Tôi không giúp em gì cả. Em cũng không phải xấu hổ khi nói em đã tự lực cánh sinh."

"Dù là trước kia hay hiện tại, dù là công việc hay chuyện ký hợp đồng, tới tận lúc này tôi không hề nhúng tay vào con đường phát triển sự nghiệp của em. Chỉ một lần duy nhất tôi hy vọng em có thể cùng đóng phim với tôi đã bị em từ chối, còn nhớ không? Việc của ca sĩ là ca hát, việc của diễn viên là diễn xuất, cùng lắm tôi chỉ cung cấp cho em một môi trường để em có thể tập trung cho sự nghiệp em theo đuổi. Nếu không trong giới giải trí đầy rẫy xô bồ này, người tài năng và có thực lực không ít, nhưng người có thể bật lên được cũng có mấy ai, không phải sao?"

"Chuyện diễn xuất là bản thân em diễn, những gì em gặt hái được là thành tựu do chính năng lực của em giành về, em có thể chớp lấy cơ hội, đạt được thành tích, việc đó thì có liên quan gì tới tôi?" Giới giải trí thiếu gì người giàu, người giỏi, huống chi cô cũng chưa từng dùng tới tiền bạc để đẩy Orm Kornnaphat. Ngoại trừ việc họ là người yêu, đến tận bây giờ cô vẫn luôn tán thưởng và tin tưởng ở tài năng của Orm Kornnaphat.

Mắt Orm Kornnaphat ngấn nước, bật cười nhẹ thành tiếng.

"Ừ, không liên quan gì tới chị cả." Giá như đời trước cô thông suốt mọi sự thì có lẽ đã không khiến Lingling Kwong phải khổ.

"Lingling, cảm ơn chị đã giúp em gặp được Dew Pinkamol." Đời trước phải đến khi tách ra khỏi tầm khống chế của Apasiri Nitibhon để theo bước chân Dew Pinkamol, cô mới chậm rãi lấy lại được sự tự tin.

Mắt Lingling Kwong cũng thấp thoáng làn hơi nước khó lòng nào phát giác. Thanh âm cô cũng trở nên dịu dàng "Dew Pinkamol không liên quan gì tới tôi." Bị rắn cắn một lần mà sợ dây thừng suốt mười năm, lần này cô cố gắng phủi sạch quan hệ.

Orm Kornnaphat nhận ra nét mềm mại quen thuộc toát ra từ đối phương, trái tim rung động.

"Em biết rồi." Cô thấp giọng trả lời.

Thực sự làm người ta khát vọng. Orm Kornnaphat cắn môi, tim đập liên hồi như trống bỏi. Cô nhịn không nổi, dưới ánh mắt chăm chú của Lingling Kwong, cô thử cúi đầu, đặt cánh môi mình lên mu bàn tay lạnh lẽo của Lingling Kwong.

Xúc cảm ấm áp nối thành một đường từ mu bàn tay leo vào lòng Lingling Kwong. Trái tim cô như muốn mềm nhũn cả ra.

Lòng ham muốn như được lấp đầy bởi cảm giác thỏa mãn, Lingling Kwong nghe được cả thanh âm trái tim mình không ngừng phát ra những tiếng thở dài, sau đó khát vọng ngày càng sâu, lòng tham ngày càng vô đáy.

Trong lúc lí trí và tình cảm gây chiến, Lingling Kwong ngạc nhiên nhìn Orm Kornnaphat, cứ muốn nói lại thôi.

Cô không kháng cự, sự mềm mại của cô tiếp thêm dũng khí cho Orm Kornnaphat. Orm Kornnaphat ngẩng cao đầu, ánh mắt nóng rực. Cô chậm rãi đứng dậy, đang ngước lên trở thành cúi xuống, có ý đồ muốn tiếp cận đôi môi đỏ mọng khiến cô thèm khát đã lâu của Lingling Kwong.

Tay Orm Kornnaphat để trên lưng ghế dựa của Lingling Kwong, khi chỉ còn gần trong gang tấc, hơi thở ấm nóng của hai người gần như đã hòa vào làm một giữa không gian...

Lingling Kwong nuốt nước bọt, sau đó bỗng nhiên quay mặt đi.

Orm Kornnaphat kinh ngạc, vội vã dừng lại, ngón tay siết đến mức trắng bệch, cố gắng khắc chế bản thân.

"Lingling..." Cô cất tiếng gọi, mang theo một chút làm nũng đáng thương.

Lingling Kwong không dám nhìn cô, giọng khàn hỏi "Sao trước kia em không nghĩ như vậy?" Rốt cuộc lí trí của cô vẫn chiếm thế thượng phong.

"Vì sao trước kia em chưa bao giờ chấp nhận dính dáng tới tôi?"

Vì sao à? Orm Kornnaphat nhẩm lại một lần nữa trong đầu. Có rất nhiều lý do, trong lúc nhất thời cô không biết phải kể đến cái nào.

"Có lẽ là do trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường." Cô đáp một cách gian nan. Thời gian hậu chia tay với Lingling Kwong càng dài, cô càng hiểu rõ nhiều chuyện, càng hối hận vì những gì mình đã làm trước đó. Dù cô từng gặp phải những chuyện đau đớn khổ sở cỡ nào chăng nữa cũng không thể trở thành nguyên nhân khiến cô gây tổn thương cho Lingling Kwong. Có lẽ lúc đó cô đã bị hãm sâu vào bóng tối nên mới không tài nào trông thấy rõ ràng.

Lingling Kwong đưa tầm mắt nhìn ra xa, trầm giọng nói "Cho nên khoảng cách có thể để chúng ta thông suốt nhiều thứ đúng không?"

Cuộc sống đau khổ sau chia tay khiến cô tự xem xét lại bản thân rất nhiều lần. Có phải vì trước kia cô theo đuổi Orm Kornnaphat sát sao quá cho nên mới không thể chia sẻ nhiều, không cho Orm Kornnaphat thời gian để suy nghĩ trước sau, mới có thể khiến Orm Kornnaphat qua loa đáp ứng hẹn hò với mình.

Sau khi chia tay, Orm Kornnaphat chưa từng tìm gặp cô. Nếu không phải bây giờ gặp được nhau tại chương trình này thì có lẽ chuyện cũ của hai người đã chấm dứt. Cô ấy thực sự muốn trở về với mình ư?

Yêu là một chuyện, ở bên nhau được lại là một chuyện.

Sự áy náy cũng có thể khiến đầu óc nhất thời mơ hồ và choáng váng, giờ đây dũng cảm tiến tới thì sợ rằng thời gian dần dà sẽ hủy diệt hết tất thảy.

Bây giờ đây Orm Kornnaphat thật sự cân nhắc kĩ càng rồi ư? Bọn họ thật sự sẽ không tiếp tục giẫm lên vết xe đổ sao?

Lingling Kwong không có niềm tin.

Orm Kornnaphat hé môi, muốn nói nhưng lại không nói được gì.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên dồn dập, thanh âm phát ra từ túi Lingling Kwong. Lingling Kwong rút di động ra, Orm Kornnaphat nhìn màn hình hiển thị đầu bên kia hình như là từ Bangkok.

Lingling Kwong thấy thông báo liền hoàn toàn tỉnh táo. Tầm mắt cô dừng lại ở cánh tay đang áp hai bên vai mình của Orm Kornnaphat khiến Orm Kornnaphat ngượng ngùng, vội vàng thu hồi tay lại, đứng thẳng mình.

Lingling Kwong nhẹ gật đầu, vừa tiếp điện thoại vừa đứng lên đi ra bên ngoài.

Orm Kornnaphat đứng yên tại chỗ dõi theo cô, nâng tay thất thần chạm vào môi. Sau một lúc cô mới cong môi mỉm cười.

Dù có thể nào chăng nữa, cũng không thể phủ nhận rõ ràng Lingling đã buông lỏng hơn rồi.

Còn nhiều thời gian, mình chờ được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co