Truyen3h.Co

[LingOrm] LOVE ex Again

Chương 61

OlwenNguyen1506

Mẹ Lingling Kwong có dung mạo giống Lingling Kwong, thậm chí Ying Anada cũng có đôi ba nét giống bà, đặc biệt lúc không cười thì y như đúc, nguồn năng lượng tỏa ra vô cùng dọa nạt. Lúc trông thấy Orm Kornnaphat, động tác khép cửa của mẹ Lingling Kwong hơi khựng lại.

Rõ ràng chưa nói được với nhau câu nào, nhưng Orm Kornnaphat lập tức cảm nhận được vẻ bất mãn xen lẫn hoài nghi qua nét mặt mẹ Lingling Kwong. Cũng phải thôi, chuyện lần này do mình liên lụy Lingling Kwong mà.

Năm xưa mẹ Lingling Kwong đã khiến cô không chốn dung thân. Đến giờ nỗi ám ảnh đó vẫn chưa tan biến. Có lẽ là do phản xạ có điều kiện nên sự hổ thẹn khiến Orm Kornnaphat mất hết kích động. Thật sự không thể như thế. Cô đứng như trời trồng, không dám nâng chân lên.

Cô đã nhu nhược một lần, cũng đã hối hận một lần.

Orm Kornnaphat bình ổn tâm tình, cô nhìn thẳng mẹ Lingling Kwong, cố gắng giữ bình tĩnh nói "Cô ơi, Lingling thế nào rồi ạ?"

Mẹ Lingling Kwong im lặng nhìn cô vài giây xong mới đáp "Không ngờ lại gặp lại N'Orm ở nơi như thế này."

Orm Kornnaphat không dám trả lời, vẻ mặt luống cuống không khác gì hai năm trước.

Có điều thoạt trông đã dũng cảm hơn xưa. Russamee Thananusak nhìn đi chỗ khác, nói với Orm Kornnaphat "Cô cũng mới tới thôi, đang định đi kiếm bác sĩ điều trị chính để hỏi."

Ying Anada nhiệt tình tiếp lời "Để con dẫn dì đi."

Russamee Thananusak gật đầu.

Orm Kornnaphat không an tâm nên cũng muốn theo Russamee Thananusak đi nghe xem bác sĩ nói gì, có điều Ying Anada nháy mắt với cô, ra hiệu cô vào trong với Lingling Kwong.

Trên hành lang rộng lớn chỉ còn dư lại mình Orm Kornnaphat. Cô quay người lại siết chặt lấy tay nắm cửa, bàn tay run rẩy không tài nào kiểm soát.

Trong suốt những năm qua cô thường xuyên mơ thấy cảnh tượng đẩy cửa ra sẽ trông thấy Lingling Kwong mình đầy thương tích đang nằm trên giường, ánh mắt nhìn về phía cô không còn sức sống như thể đang tố cáo hết thảy đều là tội ác cô đã đổ dồn lên người đối phương. Hiện tại mọi thứ cứ như tái diễn cơn ác mộng ấy. Nhưng trong giấc mơ nào cô cũng quyết định mở cửa. Dù chỉ để được nhìn thấy Lingling Kwong thêm một lần nữa.

Giống như bây giờ đây, cô vẫn xoay nắm đấm, đẩy cửa ra.

Chỉ trong chốc lát cô đã thấy bóng người đang quay lưng về phía mình trên giường bệnh. Cảm giác đau đớn và sợ hãi đột ngột đổ ập xuống như bão táp mưa giông, chân Orm Kornnaphat chợt mềm nhũn, nước mắt tuôn trào.

Lingling Kwong nghe thấy tiếng động bèn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía cửa.

Lần này cô chưa hề thông báo gì cho Orm Kornnaphat, nhưng Orm Kornnaphat lại đến nhanh hơn lần trước rất nhiều. Trong lòng cô hỗn loạn đủ loại cảm xúc, có điều khi nhìn thấy nước mắt của Orm Kornnaphat thì chỉ còn sót lại sự đau lòng.

"Em muốn làm tượng giữ cửa à?" Giọng cô khàn khàn.

Không giống, lần này là thật, không phải cơn ác mộng giam hãm mình nữa. Lingling không sao cả, Lingling vẫn còn đây. Orm Kornnaphat nín khóc, mỉm cười.

Cô trở tay đóng cửa lại, đi nhanh đến bên giường Lingling Kwong, xong ngồi xổm xuống, vùi mặt lên chăn Lingling Kwong.

Người vẫn luôn thận trọng như vậy giờ đây lại như một đứa trẻ.

"Lingling, Lingling, Lingling..." Cô khẽ gọi, giọng điệu còn nức nở.

Tai qua nạn khỏi khiến Lingling Kwong không kìm được tình ý trong lòng, hiếm khi dịu dàng đáp cô một tiếng "Tôi ở đây."

Orm Kornnaphat bình tĩnh hơn một chút bèn ngẩng đầu lên. Cô ngồi mạn giường, nhìn băng gạc quanh đầu Lingling Kwong rồi lại nhìn nẹp cổ trên cổ đối phương, tay đã duỗi ra lại lo lắng rút về "Đau không? Bác sĩ bảo sao?"

Vẻ đau xót thể hiện rõ trong đôi mắt cô.

"Không hề hấn, qua mấy hôm nữa là có thể cắt chỉ. Chỉ là thương ngoài da thôi." Lingling Kwong nhìn chằm chằm trán Orm Kornnaphat, nhíu mày hỏi "Trán em sao vậy?"

"Đi đứng không cẩn thận nên bị đụng thôi." Orm Kornnaphat đưa tay lên chỉnh tóc mái, nỗ lực che giấu.

"Còn bị thương chỗ nào không? Có choáng váng chóng mặt không? Chụp X quang chưa? Bác sĩ có bảo gì không? Đã..." Cô truy hỏi liên tục như súng liên thanh.

Lingling Kwong quay về phía Orm Kornnaphat kéo kéo, thành thử Orm Kornnaphat lập tức giống một quả pháo lép.

"Không sao đâu mà, đừng lo."

Đã lớn tướng vậy rồi mà vẫn còn liều lĩnh. Lingling Kwong gọi điện cho Ying Anada, nhờ đối phương gọi bác sĩ lại kiểm tra cho Orm Kornnaphat.

"Có hơi đỏ một tẹo, thoa tí cao vào là ổn mà, không cần phải làm lớn chuyện như thế đâu." Orm Kornnaphat dỏng tai nghe được câu này của Ying Anada.

"Không sao thật mà, không cần thiết đâu." Cô ngượng ngùng bảo.

Lingling Kwong không tiếp thu ý kiến, còn hỏi "Ăn cơm chưa?"

Tâm trí Orm Kornnaphat lúc ngồi trên máy bay đầy ắp Lingling Kwong, nào đâu còn tâm trạng ăn uống gì. Cô thành thật lắc đầu.

Thế là Lingling Kwong lập tức phân phó "Ying, giúp em mang đồ ăn vào với."

Lingling Kwong chăm sóc mình chu đáo như vậy, vẫn lo toan ổn thỏa y như ngày xưa, lòng Orm Kornnaphat vừa ngọt ngào lại vừa mắc cỡ. Nhưng nghĩ tới việc trước kia mình từng để Lingling Kwong tủi khổ, rồi lại nhớ về ánh mắt đầy sự không tín nhiệm của mẹ Lingling Kwong, tinh thần cô lại xuống dốc.

Lingling Kwong cúp máy, nhạy cảm nhận ra tâm trạng Orm Kornnaphat thay đổi, vừa định lên tiếng hỏi thì Orm Kornnaphat đã ý thức giấu đi "Lingling, chị ăn chưa?"

"Ăn rồi."

"Vậy... muốn ăn quýt không?" Orm Kornnaphat với tay lấy một quả đặt trong giỏ quýt trên tủ đầu giường.

Nét mặt Lingling Kwong nặng nề, cô không trả lời.

Orm Kornnaphat cầm quả quýt, không nghe thấy đáp án của Lingling Kwong bèn ngẩng lên thắc mắc nhìn đối phương. Bấy giờ cô mới phát hiện vẻ ôn hòa của Lingling Kwong đã phai nhạt rất nhiều.

"Em đang nghĩ gì?" Lingling Kwong nhìn cô chằm chằm.

Hàng mi Orm Kornnaphat run rẩy, là dáng vẻ muốn trốn tránh Lingling Kwong quen thuộc.

Nhất thời Lingling Kwong cảm giác đau đầu nhức nhối. Nhưng khi cô thấy được nét nhu tình trong ánh mắt Orm Kornnaphat, những lời lạnh lẽo cứng rắn lại không nỡ buông lên thành tiếng.

"Hiện tại tôi rất đau đầu, không đoán được, cũng không muốn đoán em đang nghĩ gì, em có thể cho tôi biết được không?" Lingling Kwong chậm rãi nói.

Orm Kornnaphat cắn răng, thử duỗi tay ra nắm lấy tay Lingling Kwong. Lingling Kwong cho phép cô, tùy ý để mười ngón đan xen.

Orm Kornnaphat thu được dũng khí. Cô nhìn Lingling Kwong, nói "Lingling, em đang nghĩ có phải em lại liên lụy chị rồi không."

"Trong lòng em vô cùng tự trách, vô cùng áy náy, cũng vô cùng hổ thẹn. Nguyên nhân nằm ở em, nếu không đã không xảy đến hậu quả là chị phải nằm đây lúc này. Thậm chí kể cả trước kia nữa, do em nên chị mới có những quãng thời gian không mấy vui vẻ. Em không tài nào ngăn nổi suy nghĩ liệu có phải những lời chị nói hôm qua là đúng không. Chúng ta có phải thực sự không hợp ở bên nhau hay không." Càng nói, cô càng không thể hít thở.

Cô bắt gặp mẹ Lingling Kwong liền nghĩ lại tất cả mọi thứ, toàn bộ sự do dự, sự thiếu tự tin lại quay trở về.

Nhưng lúc này đây cô lựa chọn thẳng thắn với Lingling Kwong. Cô sợ hãi sự dao động của cô sẽ khiến Lingling Kwong thay đổi quyết định, nhưng cô còn sợ việc không thẳng thắn của cô sẽ khiến Lingling Kwong còn thất vọng hơn.

Cô đã bảo sẽ học cách thành thật, cô đang thực hành rồi.

Đáp án ấy làm Lingling Kwong bất ngờ. Orm Kornnaphat cũng đã nảy sinh ý nghĩ lung lay, nếu nói Lingling Kwong không lay động theo thì sẽ là dối trá, nhưng sau chốc lát, cảm xúc mừng rỡ trong lòng cô vẫn lấn át hơn cả.

Chí ít Orm Kornnaphat cũng đã chịu mở lời. Nếu không chịu chỉ ra vấn đề thì nó sẽ mãi vắt ngang ở đó. Đáng tiếc thay lúc nào cũng cần cô phải cưỡng ép thì Orm Kornnaphat mới nói ra.

"Tối qua em còn hứa hẹn, vậy mà hôm nay đã muốn rút lui rồi sao?" Lingling Kwong nhẹ thở dài.

Mặc dù là chất vấn, song ngữ khí cô chẳng hề nghiêm khắc, thậm chí còn mang theo sự dịu dàng. Orm Kornnaphat nghe xong mà tâm trí bay bổng.

Lingling đang cổ vũ mình ư?

"Không đâu." Orm Kornnaphat vội vã phủ nhận "Em chỉ thương chị thôi."

Cô còn muốn nói thêm thì tiếng gõ cửa vang lên "Có tiện vào không thế?" Là Ying Anada.

Năm ngón tay Orm Kornnaphat nhúc nhích.

"Vào đi." Lingling Kwong lạnh nhạt đáp. Cô không hề có ý tứ muốn rút tay về.

Orm Kornnaphat vui vẻ ra mặt, yên tâm thoải mái ngồi bên giường tiếp tục nắm tay Lingling Kwong.

Nhưng người vào không chỉ có mỗi Ying Anada mà có cả mẹ Lingling Kwong cùng một bác sĩ nữ.

Russamee Thananusak nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm của Lingling Kwong và Orm Kornnaphat, lông mày cau lại. 'Khiêu khích mình à?'

Orm Kornnaphat khá là hoảng hốt, nhưng cô vẫn không buông tay.

Vẻ mặt Lingling Kwong bình tĩnh nhìn mẹ mình, lộ ra một chút nét cầu xin. Bấy giờ Russamee Thananusak mới thu hết nóng nảy.

Ying Anada làm dịu bầu không khí "Chị dẫn bác sĩ về rồi đây, còn cơm nước thì chốc nữa mới tới. N'Orm đi ra đây cho bác sĩ khám trước đã."

Orm Kornnaphat nhìn Lingling Kwong, bấy giờ Lingling Kwong mới thu tay về.

Orm Kornnaphat co năm ngón lại như nỗ lực lưu giữ hơi ấm của Lingling Kwong. Cô lưu luyến đứng dậy, gật đầu với Russamee Thananusak và Ying Anada xong mới ra ngoài.

Chờ Orm Kornnaphat thoa thuốc rồi trở về phòng bệnh, bên trong chỉ còn mỗi Lingling Kwong.

"Ăn cơm đi." Lingling Kwong nhìn đồ ăn đặt trên bàn trà, nói.

Orm Kornnaphat ngoan ngoãn nghe lời. Phải tới lúc ngửi thấy mùi thơm của thức ăn cô mới thấy bụng đói cồn cào. Có điều do được rèn giũa từ nhỏ nên cô ăn một cách từ tốn ung dung.

Orm Kornnaphat tranh thủ hỏi chuyện lúc sáng của Lingling Kwong. Lingling Kwong kiên nhẫn hỏi gì đáp nấy, bầu không khí hòa hợp.

Không ngờ cô vừa ăn xong, Lingling Kwong đã lạnh lùng đuổi cô "Cũng muộn rồi, em nên về đi thôi."

Orm Kornnaphat ngẩn người, dè dặt hỏi "Em... em có thể ở lại với chị không?"

"Không cần." Lingling Kwong từ chối "Em về nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn có công việc mà?"

Cô không thích Orm Kornnaphat nán lại bệnh viện, càng không thích trông Orm Kornnaphat sinh hoạt như người sinh bệnh, còn phải nằm trên chiếc giường bệnh nhân trắng xám dọa nạt như thế này.

"Em có thể nhờ P'Dew dời lịch được." Orm Kornnaphat đấu tranh.

"Tôi đã xin ban tổ chức cho nghỉ, mai tôi sẽ về Pháp." Lingling Kwong thông báo.

Orm Kornnaphat không thể da mặt dày bảo thế cho em theo chị sang Pháp được.

Cô há miệng, rút lại lời đã cận kề bên môi để thay bằng một câu khác "Vậy để em ở bên chị tối nay được không?"

Lingling Kwong chưa trả lời, điện thoại Orm Kornnaphat đã reo chuông.

Người gọi đến là Dew Pinkamol.

Vừa tiếp máy, lửa giận của Dew Pinkamol đã ngùn ngụt kéo đến "Orm Kornnaphat! Em thật sự coi trời bằng vung rồi đấy nhé!"

Lingling Kwong nhíu mày.

Orm Kornnaphat lúng túng đứng dậy, ra ngoài phòng để nhận điện thoại.

Dew Pinkamol thật sự phát hỏa rồi. Nhãn hiệu lần này là nhãn hiệu quốc tế, bao nhiêu người uổng phí công sức còn không tranh được, vất vả lắm cô mới giúp Orm Kornnaphat giành về, kết quả mới lần hoạt động đầu tiên Orm Kornnaphat đã xin về sớm? Orm Kornnaphat chắc muốn lên làm sếp lớn luôn rồi, nên mới muốn người ta phải cúi xuống cười làm hòa. Rõ ràng dụng tâm cố gắng đến như vậy, thế mà bây giờ kết quả thành ra như thế, phổi Dew Pinkamol thịnh nộ đến mức sắp nổ tung.

Orm Kornnaphat tự biết mình đuối lý, cô ăn nói khép nép nhận tội. Dew Pinkamol bảo bây giờ sẽ lập tức, ngay lập tức đến nhà cô. Orm Kornnaphat phải khuyên can, nhõng nhẽo đủ đường Dew Pinkamol mới chịu nhượng bộ, nói năm giờ sáng mai sẽ qua bệnh viện đón cô.

Ngày mai tin tức Lingling Kwong nhập viện chắc chắn sẽ truyền ra, nếu rời bệnh viện muộn hơn sẽ có chuyện.

Nhận xong điện thoại trở về phòng, Lingling Kwong chưa lên tiếng, Orm Kornnaphat đã giáng đón phủ đầu.

"Em bảo P'Dew rồi, sáng mai năm giờ chị ấy sẽ đến đây đón em." Orm Kornnaphat tiền trảm hậu tấu.

Lingling Kwong "....."

"Vậy em tự tìm chỗ ngủ qua đêm đi." Lingling Kwong không muốn thỏa hiệp.

Orm Kornnaphat nỗ lực vũ trang da mặt, quyết tâm mặt dày mày dạn. Cô kéo một chiếc ghế bên bàn trà lại bên cạnh giường Lingling Kwong, ngồi xuống xong nằm nhoài lên mép giường đối phương, nhỏ giọng nói "Thế cho em mượn chỗ này đi."

Lingling Kwong "...."

Hai người giằng co chốc lát, Orm Kornnaphat nằm úp sấp, lặng lẽ diễn dáng vẻ như sắp ngủ thiếp đi đến nơi.

Lingling nhẹ dạ mà, cô thầm nhủ.

Lingling Kwong thế mà tin là thật, vừa tức giận lại vừa buồn cười, chẳng thể làm gì khác ngoài bảo "Lên đây ngủ đi."

Orm Kornnaphat mừng rỡ đến mức suýt tự lật tẩy bản thân. Vốn dĩ cô chỉ muốn dụ Lingling Kwong cho đặt thêm một cái giường trong phòng, ai dè Lingling Kwong chấp nhận cô leo lên giường mình ngủ.

Niềm vui bất ngờ!

Cô dụi mắt, ra chiều 'có chút tỉnh táo' ra phòng tắm rửa mặt, đổi sang quần áo giữ nhiệt mới bò vào ổ chăn của Lingling Kwong.

Giường bệnh thì không thể lớn như giường trong khách sạn, thân thể hai người không tránh được dán sát vào nhau.

Nhưng trong tròng mắt Orm Kornnaphat hiện lên tơ máu mệt mỏi. Lingling Kwong đau lòng nên không có ý gây khó dễ cho đối phương. Cô tắt đèn, thấp giọng nói "Ngủ ngon!"

Sợ chạm phải vết thương của Lingling Kwong nên tay chân Orm Kornnaphat đặt vô cùng gọn gàng quy chỉnh. Cô nhìn dung mạo gần trong gang tấc của Lingling Kwong, hài lòng đáp "Ngủ ngon!"

Qua vài giây, trong bóng tối, Lingling Kwong nghe thấy Orm Kornnaphat nói "Lingling này, em có vô vàn khuyết điểm, tư tưởng cũng có rất nhiều gánh nặng kỳ quái, sai lầm từng phạm phải cũng vô kể. Trong mắt rất nhiều người, thậm chí trong mắt của chính em, em hoàn toàn không phải người xứng với chị."

Có những lời cô chỉ có thể nói khi không thấy rõ được mặt nhau.

"Nhưng em nhất định sẽ là người hy vọng chị được hạnh phúc nhất. Nếu chị là chiếc ốc vít có đường vân độc nhất vô nhị trên thế giới này, vậy em nguyện ý mài mòn bản thân để trở thành chiếc đai ốc xứng đôi với chị nhất, có khả năng bao bọc chở che chị suốt đời."

"Phải từ cả hai bên." Lingling Kwong đột ngột lên tiếng. Bản thân đai ốc khi vặn vào ốc vít đã tự mài mòn bản thân, còn ốc vít cũng bị đai ốc mài mòn những đường vân.

Sự xứng đôi hoàn mỹ là quá trình hai người tôi luyện lẫn nhau. Cô không cần Orm Kornnaphat đơn phương thay đổi chính mình để hợp với cô.

Orm Kornnaphat ngẩn người, lúc hiểu ý của Lingling Kwong, Orm Kornnaphat bật cười thành tiếng.

Khóe môi Lingling Kwong trong bóng tối cũng nhẹ cong "Ngủ đi!"

"Ừ."

Không biết qua bao lâu, nhịp thở Orm Kornnaphat bên tai mới đều đều. Lingling Kwong lẳng lặng lắng nghe, an lòng đến mức chua xót.

Cô nhẹ đưa tay vuốt ve tóc mái Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat ngủ rất trầm.

Lingling Kwong nâng người dậy, hạ xuống một nụ hôn lên phần trán sưng đỏ của đối phương, khẽ thì thầm "Rồi mai sẽ không còn đau nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co