Chương 68
Chỗ ghế VIP của Lingling Kwong toàn người liên quan đến giới giải trí nên dù có quen hay không quen Lingling Kwong đi chăng nữa, bọn họ cũng phản ứng hết sức bình tĩnh.
Chỗ ngồi kế bên tay phải Lingling Kwong đang để trống, trong khi bên trái là hai người đã hơn nửa tháng không gặp - Sureeyares và Ying Anada.
Thấy Lingling Kwong ngồi xuống bên cạnh mình, hai mắt Sureeyares rực sáng, đợi đến khi trông thấy rõ chiếc lắc và vòng tay tiếp ứng trên cổ tay Lingling Kwong, thêm cả một đống đồ lỉnh kỉnh cô ôm trên tay nữa, mù cũng nhận ra đấy là đồ cổ vũ Orm Kornnaphat thành thử cô nàng mừng rỡ đến mức còn chả tin vào mắt mình.
"K'Ling?!" Mình không nhận lầm người đó chứ?
Ying Anada nhìn Lingling Kwong, khóe môi khẽ cong còn ánh mắt đầy soi xét.
Lingling Kwong đáp lại Sureeyares một tiếng rồi điềm nhiên ngồi xuống. Cô đưa lightstick cho Sureeyares "Không mang theo gì à? Cho em này, lát nữa còn có thể vung vẩy."
Sureeyares ôm lightstick vào lòng, sững sờ sửng sốt. Thật vậy ư? Thật hay giả vậy?
Ying Anada ho khan hai tiếng, mắt nhìn Lingling Kwong ra chiều bất mãn. Bạn gái của mình sao lại phải đi cổ vũ cho cô gái khác chứ!
Lingling Kwong ngoảnh mặt làm ngơ, còn hỏi Sureeyares như muốn khiêu khích "Thích không?"
Sureeyares mỉm cười gật đầu. Cô nàng thẳng thắn đáp "Cảm ơn K'Ling, vậy lát nữa em sẽ gắng sức cổ vũ." Cô nàng sẽ làm thay cả phần tâm ý không thể nào công khai của Lingling Kwong luôn.
Có thể yểm trợ cặp đôi mình ủng hộ hẳn đã là đỉnh cao của đời fan couple đúng không? Không, chỉ cần real thôi thì không có đỉnh nào cao nhất, chỉ có càng ngày càng cao mà thôi!
Ying Anada nhận thấy rõ niềm sung sướng của Sureeyares thành ra trong lòng lại hơi khó chịu.
"Lồ lộ ra như thế, không sợ lên tin tức à?" Ying Anada gửi tin nhắn line cho Lingling Kwong, giọng chế nhạo.
Lingling Kwong thong dong hỏi vặn lại "Không phải còn có người đồng hành cùng sao? Nhận lời mời từ bạn thâm giao Ying Anada, còn sánh bước cùng học viên cũ Sureeyares... còn cả 'bạn cũ' Orm Kornnaphat, cùng bọn họ xem tiết mục cuối năm thì có gì mà không quang minh chính đại được?"
Ying Anada "........"
Bản thảo viết tin cũng soạn xong xuôi cả rồi! Chả trách tích cực thuyết phục mình dẫn theo cả Sureeyares đến đây vậy. Hóa ra chẳng phải bày mưu giúp mình theo đuổi chị dâu mà đơn giản mượn mình làm cớ thôi.
"Huống hồ có lên tin tức thì cứ để cho lên thôi." Lingling Kwong xoay chiếc vòng tay, ý cười khó lòng phát giác "Cô ấy đã ngỏ lời mời em thì nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng."
Ying Anada cười nhạo, cũng độc tài lắm. Có điều lúc liếc mắt trông thấy dáng vẻ kiêu ngạo hiếm thấy dễ thương của Lingling Kwong, cô lại không nỡ lòng nào châm biếm.
Trong lúc nói cười hàn huyên, đèn ở chỗ khán đài tối sầm, tiết mục dạo đầu buổi dạ hội cũng khai màn.
Xem thứ tự buổi biểu diễn thì phần của Orm Kornnaphat xếp thứ hai mươi, bằng kinh nghiệm Lingling Kwong suy đoán nó sẽ rơi vào tầm tám rưỡi tối.
Tám giờ, Lingling Kwong vừa xem xong một tiết mục thì cúi xuống phát hiện đèn thông báo của điện thoại đang nhấp nháy. Cô mở màn hình, điều chỉnh độ sáng, nhận ra là tin nhắn line đến từ Orm Kornnaphat.
"Lingling..." Cứ muốn nói lại thôi.
Con ngươi Lingling Kwong mềm mại, cô hồi âm "Đừng lo."
Orm Kornnaphat nhanh chóng trả lời, là một emo cầu xin.
Lingling Kwong do dự. Ngày thường dù có là emo hay sticker thì cô cũng chưa bao giờ thoải mái gửi người khác mấy dạng kiểu như hôn hôn, ôm ôm, ngay cả với Orm Kornnaphat. Nhưng hôm nay đầu ngón tay của cô khẽ co lên, mấy giây sau tuân theo tâm ý, cô bấm gửi cho Orm Kornnaphat một icon ôm ấp.
Rõ ràng chỉ là một icon, vậy nhưng Lingling Kwong thấy xấu hổ trong lòng, cứ như thể... cô đã thật sự đáp lại một cái ôm của Orm Kornnaphat vậy.
Orm Kornnaphat đang chuẩn bị trong khu vực cánh gà, trong nháy mắt toàn thân như bùng cháy, cảm giác căng thẳng cũng bị lấn át hoàn toàn bởi yêu thích.
Lần đầu tiên Lingling đáp lại cái ôm của mình!
Cô cười cong khóe mắt, vừa định mặt dày mày dạn tranh thủ cầu xin thêm một cái hôn thì người của tổ đạo diễn tìm cô thông báo chuẩn bị lên sân khấu. Orm Kornnaphat đành giao điện thoại cho Ploy.
Tám giờ hai mươi tám phút, người dẫn chương trình hâm nóng bầu không khí bằng màn giới thiệu tiết mục "Vậy, tiếp theo chúng ta trao sân khấu lại cho K'Orm Kornnaphat của chúng ta thôi nào!" Bên dưới vang lên một tràng vỗ tay cùng tiếng la hét chói tai, ở xa còn có âm thanh vọng lại của fan hâm mộ "Orm Kornnaphat! Orm Kornnaphat!"
Khúc nhạc dạo của 'Lộ trình đa tình' ngân nga, dưới ánh sáng tờ mờ của bối cảnh lam đậm, hiệu ứng đèn led tím xanh luân phiên lập lòe, trong sự chú ý của tất cả mọi người, Orm Kornnaphat từ tốn bước lên, xuất hiện ngay chính giữa sân khấu.
Cô cầm micro, mắt nhắm lại, nghiêng đầu như thể đang lắng nghe.
Bên dưới lại một phen ồn ào.
Nhịp tim Lingling Kwong cũng đập rộn rã theo những làn sóng âm thanh sục sôi.
Trên sân khấu, Orm Kornnaphat diện bộ váy đuôi cá lộ vai thuần một màu đen thanh nhã, đường nét khuỷu tay tạo cảm giác tinh tế dịu dàng. Trên cần cổ thắt cách điệu một chiếc khăn đen càng tôn thêm nước da trắng mịn như tuyết, làm nổi bật khuôn cằm xinh đẹp ôn hòa. Mái tóc uốn cong của cô được tạo kiểu đuôi sam, tóc vén hết sau tai tạo cảm giác cao quý xen lẫn anh tuấn bất kham.
Khi khúc nhạc dạo đầu sắp sửa kết thúc, Orm Kornnaphat mở mắt, ý cười rung động, chầm chậm bước đi.
"P'Orm đẹp quá ạ." Sureeyares si dại cảm thán.
Lingling Kwong không nghe thấy. Cô đang nhìn chằm chằm lên sân khấu, con ngươi như nước.
Trong cuộc thi năm đó phần đông khán giả đều nhất trí bình chọn Lingling Kwong là một trong những người sở hữu vẻ ngoài ấn tượng nhất 'Kế hoạch nuôi dưỡng thần tượng'. Orm Kornnaphat không có trong top. Dù Orm Kornnaphat cười xòa cho qua nhưng Lingling Kwong rất không phục. Trong lòng cô, Orm Kornnaphat là người đẹp nhất, lúc không cất tiếng hát thì mặt mày như tranh, phong cách cuốn hút mà khi đã hát rồi thì càng thêm xuất chúng khiến người ta không tài nào rời mắt nổi. Lay động trái tim.
Cũng giống như thời khắc này.
Từ giây phút Orm Kornnaphat bắt đầu xuất hiện trên sân khấu, toàn bộ tâm trí Lingling Kwong đã bị đối phương cướp hết đi. Trong mắt cô, trong trái tim cô, trong thế giới này chỉ còn sót lại mình Orm Kornnaphat mà thôi.
Orm Kornnaphat thì nào biết gì đâu. Cô đứng trên sân khấu, mở mắt, khi trông thấy bên dưới sân khấu là ánh đèn đủ mọi màu sắc lấp lánh trải dài đến vô biên mà đã xa cách từ lâu thì tim tức khắc đập liên hồi.
Cô đảo mắt xuống khán đài, trông thấy có màu của mình trong cả một rừng lightstick. Cảm động xen lẫn dũng khí tức thì phun trào trong lồng ngực.
Cô không tìm được chỗ ngồi của Lingling Kwong, nhưng khi nghĩ đến cái ôm của Lingling Kwong trước khi lên sân khấu, lại nghĩ đến Lingling Kwong đang ở dưới kia dõi theo mình, cô liền trở nên kiên định và an tâm.
Cô siết chặt bàn tay đang toát mồ hôi của mình, nắm lấy chiếc micro Lingling Kwong dành riêng cho cô như nắm lấy bàn tay Lingling Kwong, như trở về với cuộc thi đấu đã xa xăm, tại mỗi lần thông báo người thăng cấp hoặc đào thải, cô đã luôn nắm chặt lấy tay Lingling Kwong.
Lingling Kwong ở bên cô, Lingling Kwong sẽ cùng cô đối mặt.
Cô mở miệng, hát lời ca đầu tiên....
Cô không nghe thấy bao huyên náo bên dưới khán đài, trong lòng, trong mắt, trong tai cô chỉ còn sót lại âm thanh. Cô tìm lại được cảm giác vui sướng đã đánh mất từ lâu, sau khi thả lỏng, cô dùng toàn bộ tình yêu của mình để đắm chìm và hưởng thụ trong nó.
Giọng hát của cô ấy vẫn trong veo và thuần khiết giống như xưa.
Lingling Kwong nhìn không chớp mắt, cô dừng ở năm ngón tay Orm Kornnaphat cầm micro, nhìn chúng chập chùng theo tiết tấu điệu nhạc, nhìn chúng nhẹ nhàng buông lỏng, vung lên, rồi lại tiếp tục siết chặt. Dương dương tự đắc, thản nhiên ung dung, lần nào cũng như cánh bướm phấp phới trong lồng ngực Lingling Kwong, gảy nên từng cơn xao xuyến động lòng.
Khi hát đến đoạn điệp khúc, fan Orm Kornnaphat ở bên dưới đã kích động đến mức khó thở. Bọn họ không thể đợi thêm nữa để chia sẻ cho cả thế giới nghe được niềm sung sướng của mình "A a a, lỗ tai mang thai rùi! OrmKorn của chúng ta quá tài năng!"
"Ôi ôi ôi! Mẹ ơi, chính là cô gái này, con muốn sinh khỉ con cho cô gái này đấy mẹ!"
...........
Phần điệp khúc của 'Lộ trình đa tình' yêu cầu phải lên quãng rất cao, vô cùng khó hát nên đa số người không cẩn thận sẽ bị hẫng ở đây.
Thế nhưng Orm Kornnaphat điều chỉnh được một cách hoàn hảo, âm thanh phát ra còn cực kỳ êm dịu, thể hiện một sự điêu luyện và thành thạo trong cách xử lý.
Tuy đã lâu không hát, song trước nay Orm Kornnaphat vẫn ăn uống rất kỉ luật, bảo vệ tốt cổ họng của mình. Hơn nữa cô đã luyện hát lại một lần từ đợt chuẩn bị cho sinh nhật Lingling Kwong nên lần này cô không quá vất vả.
Có một bạn fan yêu thích âm nhạc nghe xong đã rơi lệ dù đang nở nụ cười. Từ cách Orm Kornnaphat mở miệng lẫn trạng thái của cô có thể nhận ra cô đang hát thật. Năm năm rồi, không thể ngờ mình còn có thể đứng dưới khán đài lắng nghe Orm Kornnaphat hát tại một sân khấu lớn như bây giờ.
Lúc Orm Kornnaphat hát dường như mang theo cả một nỗi niềm chất chứa ưu sầu. Lingling Kwong nắm bắt từng động tác nhỏ của cô, cảm thấy ngay cả lúc cô không kiên nhẫn chỉnh tai nghe hay khi hát âm cao khẽ cau mày, Lingling Kwong đều cảm thấy gợi cảm mê người đến rối tinh rối mù.
Lightstick của Sureeyares rung động nhiệt liệt, Ying Anada siêu chua, cô đột ngột duỗi tay đoạt lấy lightstick từ tay Sureeyares.
Sureeyares ngỡ ngàng quay sang nhìn Ying Anada.
Ying Anada mím môi, vẻ nghiêm túc khiến người khác rất áp lực. Có điều được hai giây, cô bắt chước theo dáng vẻ ban nãy của Sureeyares, đàng hoàng và đầy trịnh trọng ra sức lắc lightstick cổ vũ Orm Kornnaphat.
Hình ảnh không hiểu sao rất buồn cười. May thay ánh đèn mờ tối che đậy vành tai đỏ ửng của Ying Anada.
Sureeyares kinh ngạc, sau khi phản ứng kịp thì trái tim cô nàng đập thình thịch. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp tứ chi.
Lingling Kwong cũng không áp chế nổi nữa, cô nhẹ đung lightstick trong phạm vi đầu gối mình bằng cánh tay đeo chiếc vòng tiếp ứng. Đáy mắt cô không còn che giấu được cảm giác thưởng thức, tình yêu đắm say, thậm chí còn có cả sự sùng bái mơ hồ.
Orm Kornnaphat vừa hát vừa hướng về phía khán đài, chào hỏi khán giả bên dưới, cách khu vực của Lingling Kwong ngày càng gần. Lúc ca khúc gần kết thúc, cô nhắm mắt lại, say sưa hát nốt câu cuối tạo nên một đoạn kết hoàn mỹ.
Cô chậm rãi mở mắt, bỗng nhiên giữa một loạt những gương mặt mơ hồ tại nơi đây, cô chạm phải ánh mắt chăm chú của Lingling Kwong.
Trái tim Orm Kornnaphat tràn đầy viên mãn. Cô nở nụ cười hướng về phía Lingling Kwong.
"Năm mới vui vẻ!" Lay động lòng người.
Nơi đây lại vang lên một tràng vỗ tay như sấm rền.
Cô cảm giác Orm Kornnaphat đang nói với mình. Lingling Kwong khẽ cắn môi, có hương vị ngọt ngào lan tràn từ dưới đáy lòng lên tận khóe mắt.
Mấy phút đồng hồ mà cảm giác vừa dài lại vừa ngắn ngủi. Sau khi Orm Kornnaphat rời sân khấu, Lingling Kwong vẫn chưa hoàn hồn trở lại. Sureeyares nghiêng đầu định chia sẻ cảm nhận của mình với Lingling Kwong, có điều thấy Lingling Kwong vẫn còn đang nhấm nháp dư vị bèn thức thời không quấy rầy.
Đợi Lingling Kwong dứt khỏi dòng suy nghĩ thì tiết mục kế tiếp đã bắt đầu được hơn nửa rồi. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, đèn thông báo của điện thoại lại đang nhấp nháy.
Cô trực tiếp mở line, đúng như cô dự liệu, là tin nhắn đến từ Orm Kornnaphat.
"Lingling, năm mới vui vẻ! Trên sân khấu em có trông thấy chị đấy, đợi phỏng vấn trong hậu trường xong em xuống tìm chị được không?"
Trong lồng ngực Lingling Kwong có hàng vạn nhu tình, nhưng đến lúc thoát ra vẫn lời ít ý nhiều "Được."
Hóa ra đây là nguyên nhân chỗ ngồi bên cạnh cô để trống. Lingling Kwong duỗi tay, dịu dàng xoa tay vịn ghế kế bên.
Cô nghĩ đến phần trình diễn vừa rồi của Orm Kornnaphat, không nhịn được lại vào X tìm kiếm những thông tin liên quan mới nhất.
Quả nhiên trên X đã có rất nhiều người vào bình luận. Đa số đều là fan nỉ non
"Nước mắt đêm nay không uổng phí rồi"
"Diễn viên bảo bối nhà ta là thần tiên phương nào vậy uhuhuhu, xin quỳ!"
"OrmKorn là cô gái quyến rũ nhất thế giới, không chấp nhận phản bác"
Sau đấy đến bình luận của nonfan
"Không ngờ OKS lại hát tốt đến vậy đó?"
"Hôm nay tôi đã xúc động bởi phần trình diễn của Orm Kornnaphat"
"..."
Sóng mắt Lingling Kwong dập dờn, vừa mừng rỡ lại vừa tự hào.
Cuối cùng cô cũng lướt tới những bình luận nghi vấn không mấy ý tốt như "Nói thật thì, liệu có phải hát nhép không thế?"
"..."
Lingling Kwong lập tức trầm mặt, cô dùng tài khoản phụ tức giận trả lời "Tôi đang ở khán đài đây, là hát thật đấy!"
Bình luận xong cô ngẫm lại lại thấy mình bực bội như thế thật quá buồn cười. Nhưng dù vậy cô vẫn thấy giận dữ, vô cùng giận dữ. Cơn tức chưa nguôi, cô bèn dứt khoát tắt ứng dụng đi, không muốn đoái hoài thêm.
Cô đóng màn hình, phát hiện đèn thông báo của điện thoại vẫn đang nhấp nháy, lần này là màu xanh lam tức là tin nhắn chưa đọc hoặc cuộc gọi nhỡ, có lẽ do ban nãy cô đã không để ý tới. Thế là cô lại mở điện thoại lên để kiểm tra.
Vốn hờ hững, có điều lúc trông thấy cuộc gọi nhỡ đến từ Nakhon Pathom, Lingling Kwong lập tức ngồi thẳng người, nhanh chóng mở tin nhắn chưa đọc.
Tin được gửi từ mấy phút trước, cũng tới từ khu vực Nakhon Pathom.
"Xin tiểu thư hãy gọi lại, bệnh tình của ba K'Orm đã nguy kịch rồi!"
Nhất thời mặt Lingling Kwong cắt không còn giọt máu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co