Truyen3h.Co

[LingOrm] LOVE ex Again

Chương 71

OlwenNguyen1506

Orm Kornnaphat theo chân Saint Suppapong đến văn phòng chủ nhiệm tìm được bác sĩ điều trị chính của Panodpong. Bác sĩ là một chuyên gia đầu ngành, đang nghỉ phép thì bị gọi khẩn cấp về bệnh viện nên trong lòng ít nhiều cũng hơi oán trách. Có điều ông vẫn cực kỳ tận tâm tận lực cứu trị, lúc giải thích về căn bệnh và tình huống với người nhà bệnh nhân cũng giữ vẻ mặt hết sức ôn hòa.

Dù sao không nhìn mặt tăng cũng phải trông mặt phật.

Bác sĩ điều trị chính tuyên bố rằng Panodpong được đưa đi cấp cứu rất kịp thời, tuy lúc đó đã rơi vào tình trạng hôn mê bất tỉnh nhưng may mắn thay não chưa xuất hiện tổn hại, các dấu hiệu cũng đang giảm lùi, hiện tại khi theo dõi tạm thời chưa phát hiện ra biến chứng nghiêm trọng, có thể xem như bệnh tình chuyển biến tốt. Nhưng mà cụ thể còn phải quan sát thêm hai mươi tư tiếng đồng hồ, còn đâu phải đợi Panodpong tỉnh dậy để khám tiếp, bây giờ họ chưa thể nhận xét quá chắc chắn.

Orm Kornnaphat lễ phép cảm ơn, cô thể hiện quan điểm dù thế nào chăng nữa cũng sẽ chữa đến cùng, còn nỗ lực nhét ít phong bì.

Bác sĩ không dám nhận nên đã từ chối. Ông suy nghĩ một lát rồi quyết định đề nghị Orm Kornnaphat một thứ.

Ông xin chữ ký của Orm Kornnaphat, lý do thì là vì "Con gái tôi vô cùng thích cô, hôm nay là sinh nhật con bé, tôi mới tổ chức được nửa buổi đã phải đến bệnh viện, bây giờ mà mang theo được chữ ký của cô về coi như đền bù cho con bé."

Orm Kornnaphat nhất thời dở khóc dở cười, tất nhiên không hề đắn đo, ngay lập tức ký tên cho viên bác sĩ, còn viết thêm một dòng sinh nhật vui vẻ.

Saint Suppapong đứng sau lưng cô, ánh mắt anh toát lên vẻ tán thưởng xen lẫn nỗi cô đơn. Anh ngắm nhìn cô cúi đầu ký tên, tầm mắt vô thức hạ xuống chân cô.

Sau khi rời khỏi văn phòng chủ nhiệm, Orm Kornnaphat muốn liên lạc với người quen để tranh thủ kiếm cho Panodpong một nơi điều trị tốt hơn.

Saint Suppapong ngăn cô lại, bảo cô rằng "Không cần đâu N'Orm, theo như anh được biết thì chủ nhiệm là người giàu kinh nghiệm nhất thành phố mình trong việc điều trị bệnh của bố em, cô còn bảo lúc cấp cứu ông ấy dẫn theo cả một nhóm chuyên gia, ngay cả viện trưởng cũng phải ghé qua nữa."

Orm Kornnaphat kinh ngạc, đáp theo bản năng "Vậy... do mẹ em liên hệ sao? Hay là anh..."

Saint Suppapong nào dám cướp công, anh thẳng thắn trả lời "Hình như là nhờ hàng xóm của cô chú. Lúc nào gặp em nhớ cảm ơn người ta chu toàn."

Các cụ có câu bà con xa không bằng láng giềng gần quả không sai, Orm Kornnaphat cảm động. Cô gật đầu ghi nhớ.

Lúc trở lại bên ngoài phòng quan sát, Dew Pinkamol và Ploy đã mua đồ trở về. Sau khi mọi người ăn xong bữa khuya, Orm Kornnaphat cảm ơn bố mẹ Saint Suppapong thêm một lần nữa, sau đó bảo họ về nghỉ ngơi, cũng nhờ Dew Pinkamol đưa mẹ mình về nhà. Cô nghĩ nơi này có cô trông chừng là đủ rồi.

Người nhà Saint Suppapong có nói đôi lời khách sáo, Naruemon thì nhất quyết không chịu rời đi, bà cũng muốn ở lại. Trong lòng bà thật ra có rất nhiều lời muốn nói với Orm Kornnaphat nhưng nhất thời lại chẳng biết phải diễn tả như thế nào.

Orm Kornnaphat bèn khuyên bà "Mẹ về nghỉ trước đi, chỉ ngủ một giấc thôi cũng được. Sau khi bố tỉnh có khi còn phải ở lại viện theo dõi một thời gian, lúc ấy còn nhiều cái khổ cực lắm. Đây là trận chiến kéo dài nên mẹ nhất định phải giữ gìn sức khỏe, không thể ngã xuống được. Ở đây đã có con rồi, có tin tức gì con sẽ lập tức thông báo mẹ ngay."

"Về trước đi thôi." Giọng điệu cô mang theo cả ý mệnh lệnh không cho phép bất tuân.

Đúng là con cái lớn rồi, không còn là đứa trẻ trước nay bọn họ cho rằng có thể mãi mãi chở che bên dưới đôi cánh của mình được nữa. Gương mặt Orm Kornnaphat đã bớt đi nét ngây ngô khi chỉ mới đôi mươi, thay vào đó là cung cách đối nhân xử thế ung dung có chừng mực khiến Naruemon vô thức nảy sinh tâm lý tin tưởng nghe theo và cả cảm giác ỷ lại.

Naruemon liền thỏa hiệp "Vậy mẹ về trước đây, sáng mai năm giờ mẹ sẽ đến thay ca với con."

Orm Kornnaphat mềm giọng "Muộn hơn một chút cũng không sao đâu ạ." Cô quay sang phía Dew Pinkamol "Phiền chị phải đi nhiều chuyến mất rồi, chị tìm khách sạn nào lân cận nghỉ ngơi đi, khi nào sắp xếp xong thì mang theo thẻ ra vào tới đón Ploy."

"Không cần đâu chị, em ở đây với chị mà. Để chị ở đây một mình thì cả em với P'Dew đều không yên tâm." Ploy chân thành nói.

"Nếu... nếu không ngại thì trong nhà cô có một phòng cho khách, K'Dew và..." Naruemon đột nhiên lên tiếng.

Ploy tự giới thiệu "Cháu là Ploy ạ."

"Và Ploy có thể về đấy nghỉ ngơi."

Orm Kornnaphat mừng rỡ trước thái độ chủ động của Naruemon, cô đưa mắt hỏi ý Dew Pinkamol.

Dew Pinkamol do dự đáp "Vậy cũng được ạ, vậy cháu và Ploy xin phép làm phiền gia đình một đêm. Bây giờ cháu đưa cô về, sau đó sẽ nghỉ ngơi ở phòng cho khách, tầm ba giờ cháu về đây thay ca với Ploy, Ploy trở về ngủ. Orm thấy ổn không?"

Cả Orm Kornnaphat và Ploy đều gật đầu đồng ý.

Trước khi rời đi, Naruemon dè dặt hỏi Orm Kornnaphat "Con... sáng mai con muốn ăn gì?"

Orm Kornnaphat vừa mừng vừa sợ, nụ cười mang theo nước mắt đáp "Gì cũng được mà, mẹ nấu gì con cũng thích."

Naruemon nghẹn họng, ánh mắt nhìn Orm Kornnaphat có chút phức tạp nhưng là vẻ từ ái và dịu dàng mà đã lâu Orm Kornnaphat không được thấy.

Naruemon đi rồi, trên hành lang chỉ còn Orm Kornnaphat với Ploy, hai người hơi mệt mỏi nên dựa lưng vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không biết sau bao lâu có tiếng giày da vang lên từ xa truyền tới, dần tiến lại gần, Orm Kornnaphat bèn cảnh giác mở mắt.

Không ngờ Saint Suppapong lại quay ngược lại.

Trong tay anh xách lĩnh kĩnh túi giấy, trước sự ngạc nhiên của Orm Kornnaphat, anh dừng lại bên dãy ghế dựa. Anh lấy ra hai tấm chăn bông, một đưa Ploy, một đưa Orm Kornnaphat, bảo "Đêm hơi lạnh, anh sợ hai em ở lại đây trông chú cảm lạnh mất."

Sau đó anh ngồi xổm xuống, từ chiếc túi cuối cùng lấy ra một chiếc hộp đựng giày. Bên trong là một đôi giày thể thao mới tinh.

Anh vừa xuyên dây giày, vừa giải thích "Mới vừa rồi anh để ý thấy gót chân em bị xước, đi giày cao gót khắp nơi không thoái mái tí nào nhỉ. Đây là giày mới, anh mua theo số đo trước kia của em." Dứt lời, anh ngẩng đầu nháy mắt một cái như trêu chọc "Nhưng hình như em cao lên nhiều rồi, không biết cỡ chân có thay đổi không nữa."

Orm Kornnaphat nhìn vẻ ôn hòa không khác gì năm xưa của anh, trong lòng có cảm giác hơi khó chịu. Có cảm động, cũng có áy náy, thêm vào đó là cả cảm giác nặng nề bởi gánh nặng.

Cô định hỏi đã muộn thế này rồi sao anh còn tìm được nơi để mua giày. Song cô lại thấy có lẽ cô sẽ không muốn biết đáp án.

"Làm phiền anh quá, cảm ơn anh." Orm Kornnaphat mở miệng.

Saint Suppapong nhận ra vẻ lúng túng của cô. Anh xuyên xong dây giày liền mở rộng phần miệng giày, đưa về phía Orm Kornnaphat rồi đứng lên cười bảo "Khách sáo làm gì? Em thử xem, anh về trước đây."

Dáng vẻ giả vờ kiên cường của Saint Suppapong như trùng khớp với hình ảnh thời niên thiếu của chính anh khi cố nén ưu thương để chúc phúc cô năm xưa, mũi Orm Kornnaphat chua xót.

"P'Saint Suppapong này." Orm Kornnaphat gọi anh lại.

Saint Suppapong quay đầu nhìn cô.

"Xin lỗi anh nhé." Cô có lỗi khi quá khứ đã do dự để rồi cho anh hy vọng không đáng có, xin lỗi cả bao năm tháng lớn lên bên nhau anh đã luôn chăm sóc và bảo vệ cổ.

Con ngươi Saint Suppapong ảm đạm, nhưng anh nhanh chóng nở nụ cười như không có chuyện gì xảy ra. Anh duỗi tay, nhẹ vỗ đầu Orm Kornnaphat hai lần trước khi thản nhiên đáp "Xin lỗi gì chứ? Không phải em từng nói em coi anh như anh trai ruột à? Nếu là anh trai mưa thì mới nên ngại ngùng như vậy chứ?" Tình cảm của anh vẫn luôn đơn phương, việc thích hay không là quyết định của Orm Kornnaphat, sao cô phải xin lỗi.

Orm Kornnaphat muốn biết thật giả qua vẻ mặt của anh, có điều anh ra chiều thong dong rồi phất tay "Được rồi, anh đi thật đây, mai anh còn phải đi làm nữa." Tất nhiên anh nguyện ý ở lại gác đêm cùng Orm Kornnaphat, nhưng anh biết Orm Kornnaphat không cần.

Orm Kornnaphat dõi theo bóng lưng rời đi của Saint Suppapong, lại nhìn Panodpong bên trong phòng giám sát, thở dài một hơi. Tốt nhất nên là thật, có thể bỏ qua quá khứ để bắt đầu một lần nữa.

Ploy đắp kín chăn cho Orm Kornnaphat, quan tâm săn sóc "Chị ngủ một lát đi, em theo dõi thay chị."

Orm Kornnaphat lắc đầu "Không cần đâu, em ngủ đi, hôm nay theo chị cũng mệt nguyên ngày rồi."

Ploy thấy không thuyết phục được Orm Kornnaphat thì đành đắp chăn của mình lên, sau đó thử hỏi dò "Chị ơi, hôm nay... hình như là lần đầu tiên em được tiếp xúc với người nhà chị đấy nhỉ?" Chuyện ấy thực sự khiến cô nàng có rất nhiều thắc mắc.

Orm Kornnaphat nhắm mắt, lạnh nhạt đáp "Ừm, cũng đã nhiều năm chị chưa trở về rồi."

Ploy ngạc nhiên, song cô nàng để ý thấy Orm Kornnaphat có vẻ không muốn nhiều lời nên không dám hỏi nữa.

Orm Kornnaphat nhắm mắt, dù thân thể rất mệt mỏi nhưng tâm tư lại cực kỳ tỉnh táo. Từ lúc nhận được tin của bố đến giờ, cô vẫn luôn suy nghĩ rất nhiều về bản thân.

Đã trải qua cả một đời, giờ được trao cơ hội thứ hai, cô thử dùng góc nhìn khách quan hơn để nhìn nhận lại mâu thuẫn và tranh cãi giữa mình và bố mẹ năm xưa. Cô bắt đầu nhận ra mình đã không đủ chín chắn.

Bây giờ nghĩ lại thì việc cô trách cứ bố mẹ không hiểu mình, nhưng thật ra chính cô cũng chưa hề thông cảm cho hai người. Con người tuổi tác càng cao thì càng khó tiếp thu những quan niệm mới mẻ, cũng càng dễ bảo thủ. Dường như mỗi lần cô ra quyết định đều chưa từng cho bọn họ đủ thời gian để tiếp nhận, vậy mà cứ khăng khăng đòi hỏi, yêu cầu họ phải hiểu cho mình trong khi bản thân chẳng hề kiên trì thuyết phục họ. Dù thế nào đi chăng nữa, suốt hai mươi năm bố mẹ chăm sóc cô chưa từng để cô chịu thiệt thòi, cô làm con gái mà đối xử, bỏ bê không quan tâm bố mẹ ròng rã bao nhiêu năm mới thật sự là tội lỗi của cô.

Hóa ra gia đình bọn họ giống nhau đến lạ, ai cũng tự trọng đến mức trở nên cố chấp.

Đời trước cô và Lingling Kwong rơi vào tình cảnh cùng đường cũng bởi tính cách ảnh hưởng từ cách thức giáo dục của gia đình, nói vậy chắc cũng không sai. Nghĩ đến Lingling Kwong, Orm Kornnaphat chợt nhớ lại chuyện xảy ra trong phòng nghỉ tại Chaiyaphum mấy tiếng trước, sự dịu dàng của Lingling Kwong, còn cả... hình như mình đã mạnh tay với Lingling Kwong?

Orm Kornnaphat bỗng đứng ngồi không yên. Cô muốn xin lỗi Lingling Kwong, muốn báo Lingling Kwong mình đã thượng lộ bình an, nhưng khi cầm điện thoại thì nhận ra đã hơn hai giờ sáng. Muộn quá rồi, e rằng Lingling đã đi ngủ. Sợ đánh thức Lingling Kwong, Orm Kornnaphat lại rút điện thoại về.

Cô không biết trong khách sạn tại Chaiyaphum, Lingling Kwong lo cho chuyện của cô nên đã ôm điện thoại vừa mong đợi lại không dám đợi mong tin tức về cô, cả một đêm không ngủ.

Cuối cùng khi bình minh ló rạng, cô cũng có được thông tin từ Cherry Khemupsorn.

Là những tấm ảnh, trong bệnh viện, Orm Kornnaphat qua lại ám muội với một chàng trai cao ráo. Anh ta còn đích thân ngồi xuống xỏ giày cho Orm Kornnaphat, đưa chăn cho Orm Kornnaphat, xoa đầu Orm Kornnaphat, còn có cả ánh mắt 'lưu luyến không rời' của Orm Kornnaphat dõi theo khi anh ta rời đi.

Cherry Khemupsorn cứ soạn rồi lại xóa trong khung chat, muốn nói rồi lại thôi. Do Lingling Kwong dặn cô hỗ trợ quan sát chặn đầu cánh phóng viên canh me tình hình bên phía Orm Kornnaphat đó chứ. Cô sợ Dew Pinkamol không giúp được mà trái lại còn tạo sơ hở.

Cherry Khemupsorn cho rằng đơn giản có thể là ảnh chụp Orm Kornnaphat với Lingling Kwong lúc không tiện, ai ngờ cuối cùng kết quả lại là những tấm hình này.

Lingling Kwong nhìn chằm chằm bóng dáng mơ hồ của Orm Kornnaphat trong ảnh, khẽ cắn môi. Cô bình tĩnh hồi âm Cherry Khemupsorn "Trước ngăn lại hết tin tức lại đã, sau đó gửi cho Dew Pinkamol."

Cherry Khemupsorn trong lòng rất ư ba chấm, cuối cùng vẫn lý trí đáp lời Lingling Kwong "Được." Cô tự biết thân biết phận, người trong cuộc còn sóng yên biển lặng thì cô lo lắng làm cái gì.

Lingling Kwong rời khỏi đoạn chat với Cherry Khemupsorn, nhìn trạng thái hoạt động tối om của Orm Kornnaphat thì vẻ mặt lại ảm đạm nhiều.

Chiều hôm sau bác sĩ thông báo sức khỏe Panodpong đã ổn định, người nhà có thể vào thăm. Dew Pinkamol dùng các mối quan hệ nhằm giúp bọn họ có một phòng nghỉ dành riêng cho người nhà để tiện bề cho Naruemon với Orm Kornnaphat chăm sóc Panodpong giai đoạn này.

Dew Pinkamol thấy tình hình Panodpong chuyển biến tốt mới bàn chuyện công việc với Orm Kornnaphat. Cô bảo Orm Kornnaphat công việc dạo gần đây ngoại trừ một số hoạt động như chụp cho trang bìa tạp chí thì không lùi lại được, còn không thì gần như đã giải quyết ổn thỏa. Bên 'Toàn dân đại chế tác' cũng đã liên lạc, ban tổ chức nói đã tìm được người tạm thời thay thế nên Orm Kornnaphat có thể vắng mặt.

Orm Kornnaphat an tâm hơn một chút thì Dew Pinkamol lại khổ sở bảo "Nhưng có chuyện dù chị đã xử lý xong xuôi rồi, chị vẫn cảm thấy nên báo cho em một tiếng."

"Chị nói đi ạ."

"Hôm qua bên tin tức đã chụp lại được cảnh lúc Saint Suppapong mang chăn đến cho em rồi."

Orm Kornnaphat nhíu mày "Do em sơ suất, P'Dew à, em không hy vọng cả cuộc sống sinh hoạt cá nhân của Saint Suppapong lẫn bố mẹ em bị lộ ra trước ống kính đâu."

Dew Pinkamol gật đầu "Chị biết, hôm qua bận quá nên chúng ta đã không chặt chẽ trong phương diện này. Nhưng em yên tâm, giờ ổn hết rồi. Chỉ có điều..."

"Dạ?"

"Chỉ có điều những bức ảnh mờ ám ấy là do Cherry Khemupsorn gửi cho chị. Thế nên khả năng cao Lingling Kwong cũng đã trông thấy chúng."

Nhất thời mặt Orm Kornnaphat biến sắc. Cô sợ Lingling Kwong hiểu nhầm bèn vội vã nói với Dew Pinkamol "P'Dew, em đi gọi điện cho cô ấy đã."

Dew Pinkamol thức thời rời khỏi phòng, để cho Orm Kornnaphat có không gian riêng tư.

Orm Kornnaphat muốn gọi điện cho Lingling Kwong, bấy giờ cô mới nhận ra giống hệt như việc cô không có số điện thoại của mẹ, cô cũng không có số điện thoại Lingling Kwong! Orm Kornnaphat chỉ có thể gửi thỉnh cầu trò chuyện với Lingling Kwong thông qua line.

Trùng hợp là Lingling Kwong cũng vừa mới xuống sân bay, đang trên đường đến khách sạn ở Chon Buri.

Vừa kết nối, Orm Kornnaphat đã quen miệng lên tiếng "Lingling, chị tới Chon Buri chưa?"

"Ừm, vừa đến nơi." Thái độ Lingling Kwong rất điềm nhiên.

"Hôm qua muộn quá, vì sợ quấy rầy chị nên em không báo với chị em đã đến nơi bình an." Orm Kornnaphat nói với vẻ thành khẩn "Hiện tại thì tình hình bố em ổn định rồi, có điều ông ấy vẫn chưa tỉnh."

"Bác sĩ có nói khi nào thì tỉnh không?" Lingling Kwong quan tâm hỏi.

"Không nói. Thế nên trước tiên em phải dừng hết lịch trình lại, mai em cũng không thể về để thu tiếp chương trình."

"Ừm, chú quan trọng hơn." Lingling Kwong thấu hiểu.

Lòng Orm Kornnaphat bồn chồn, cô hoàn toàn không đoán được tâm trạng của Lingling Kwong, rốt cuộc đối phương đã thấy những tấm hình hay là chưa. Một lát sau cô chưa đánh đã khai "Lingling này, chị... đã thấy những bức ảnh chỗ P'Cherry chưa?"

Lingling Kwong rũ mi dài, không nặng không nhẹ đáp "Thấy rồi."

Orm Kornnaphat vội vàng giải thích "Lingling, đó là con trai bạn thân của mẹ em, hôm qua lúc em chưa tới, cả nhà bọn họ đã đến bệnh viện cùng mẹ em, sau đó bố mẹ anh ấy quay về còn anh ấy mang theo đồ cho em với Ploy ở lại viện qua đêm. Không ngờ bị cánh phóng viên chụp được. Mấy kênh tin tức hay viết linh tinh lắm. Lingling, chị đừng hiểu lầm."

Lingling Kwong nghe cô thuật lại sự tình ở viện đêm qua mà lòng lẩm nhẩm đau. Anh ta có thể danh chính ngôn thuận thể hiện trước mặt người nhà cô ấy, còn mình chẳng có lấy nổi tư cách đứng ở bên cạnh Orm Kornnaphat.

Trầm mặc vài giây, Lingling Kwong mới thấp giọng đáp "Ừm."

Orm Kornnaphat nghe không ra cảm xúc

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co