Truyen3h.Co

[LingOrm] Nhầm con

19

LingOrmTruyen123

Orm lấy tay ấn đầu Lingling vào lòng ngực mình, còn lơ đãng lẩm bẩm: "Sao bảo bảo cứ khóc hoài vậy? Muốn uống sữa không nè?"

Lần đầu tiên trong đời bị gọi là bảo bảo, Lingling dựa vào bộ ngực mềm mại của Orm, xấu hổ đến mức nói: "Tôi không phải bảo bảo."

Orm đè lên Lingling trán, dùng tay ôm thật chặt đầu cô ấy: "Được rồi, mẹ yêu con, yêu con nhất."

"Mẹ..." Lingling không nhớ là mẹ cô đã từng nói mấy lời buồn nôn như thế chưa, ba mẹ cô chưa bao giờ bày tỏ tình thương qua lời nói với cô, cô luôn cho rằng mình gặp khó khăn trong việc biểu lộ cảm xúc hay tiếp nhận cảm xúc, nhưng khi Orm nói ra chữ yêu, chất cồn trong cơ thể Lingling như sôi trào, khiến toàn thân cô nóng bừng.

Đối với từ yêu kia, bỗng dưng lại có cảm giác về nó.

Orm cũng gọi theo: "Mẹ..."

Cô tìm điện thoại di động, gọi cho ba mẹ, mấy lần đều không có người trả lời, cô bắt đầu gõ phím, vừa khóc vừa run, gửi một tin nhắn dài.

[Ba, mẹ... hai người đến cũng vô ích, không tương thích với Mina... không tương thích....]

Orm khóc một lúc lâu, mơ màng xoa đầu Lingling, sao mà kích cỡ lớn hơn Ning nhiều thế, cô lùi về sau một bước, ôm lấy gương mặt kia nhìn kỹ: "Đây không phải Kwong Móng Heo sao?"

Lingling nước mắt lưng tròng cười ngốc nghếch, chỉ vào chính mình: "Đúng, là tôi nè."

Orm nhấc chai rượu lên nhấp một ngụm rượu, ngồi ở bên cạnh Lingling, ngơ ngác dựa vào người cô, hình như vừa rồi nhìn thấy Ning khóc cho nên mới hôn.

Vậy Ning đâu rồi? Orm giật tóc Lingling, không nghĩ ra được, cằm tựa ở trên vai Lingling, nghiêng mặt bất động nhìn cô ấy.

Lingling cầm lấy chai rượu trong tay cô, rót thẳng vào miệng, sau đó thở mạnh vào trán cô.

Orm run rẩy, ngơ ngác nói: "Lạnh quá."

Lingling tựa hồ đột nhiên tỉnh lại, nghiêng người ôm Orm chỉ mặc áo ngực vào trong lòng.

"Ôm một cái sẽ hết lạnh." Nếu là bình thường cô sẽ nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc cho Orm, nhưng cô đã say, phản ứng đầu tiên chính là dùng thân thể của mình che chở cho cô ấy.

Làn da của Orm bại lộ trong không khí, mềm mại và nóng như thiêu đốt.

Trong không khí thoang thoảng mùi rượu, Lingling cúi đầu ngửi ngửi ngay ngực Orm, mũi chỉ còn lại mùi sữa quen thuộc, cô tham lam hít vào, mùi hương ngọt ngào khiến người ta say còn hơn rượu.

Lingling mơ hồ nhớ tới Orm vừa rồi hôn lên trán cô, chỉ là cử chỉ an ủi, cô vén sợi tóc gãy trước trán Orm, nín thở, nhẹ nhàng ấn vào môi.

Orm bỗng nhiên co rúm người lại, ngước mắt lên nhìn Lingling, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Cô hôn tôi?" Cô vỗ trán, hơi ấm của đối phương rõ ràng vẫn còn đó.

Phản ứng của Lingling so với cô còn kinh ngạc hơn: "Không thể sao?"

Khóc Nhè hôn cô được, thế tại sao cô không thể hôn?

"A..." Orm ôm trán đứng dậy, giậm chân giận dữ, "Lingling, cô là cái đồ lừa đảo!"

Lingling ngây thơ vô số tội nhìn cô: "Tôi lừa cô cái gì?"

"Cô không thẳng! Cô không thẳng chút nào!" Orm tức giận chỉ vào cô, cầm lấy cái chai từ tay Lingling, nhét miệng chai vào miệng mình.

Lingling lại mở một chai rượu, lười biếng nằm ở trên sô pha: "Nói nhảm, tôi thẳng hay không tự tôi biết, không phải sao?

Orm dẫm chân lên sô pha, quỳ hai chân lên người Lingling, gần như ngồi lên người cô ấy, khẩn trương cúi đầu nhìn cô ấy.

Lingling bị hành động đột ngột của cô dọa đến mức ợ hơi, không gượng dậy được, đành phải nằm thẳng dưới người cô.

"Gái thẳng như các cô còn hôn nhau à?" Orm nhìn chằm chằm Lingling, nếu Lingling nói dối, cô nhất định sẽ nhìn ra được.

"Bọn tôi còn hôn môi nữa kìa." Lingling thật sự không nói dối, mặc dù bản thân cô chưa có hôn, cơ mà nhìn thấy đám bạn nữ của Enjoy hay hôn nhau, thấy cũng vui vẻ lắm, thì cho chuyện hôn nhau cũng rất ư là bình thường.

Orm nhìn cô không chớp mắt, biểu cảm dần thả lòng, cơ thể cũng thả lỏng theo, nghiêng người, nằm ở Lingling trên người.

Lingling giơ tay lên, đặt lên lưng Orm, dùng giọng điệu thương lượng: "Cô cho tôi hôn một cái nha?"

Orm tin Lingling là gái thẳng không cong, thế là véo mũi khi dễ: "Hôn chỗ nào?"

Lingling nhìn chằm chằm vào môi cô ấy, cổ họng cuộn lên.

Orm nhìn rõ ràng từng động tác nhỏ của cô, đầu ngón tay chậm rãi trượt xuống, đặt lên môi Lingling.

"Gái thẳng như các cô thật nhàm chán." Orm bất mãn nói, nhưng ánh mắt không khỏi bị đôi môi mềm mại của Lingling hấp dẫn sâu sắc, cô thừa nhận, bản thân rất thích đôi môi kia, thích cái lúc mà người này vô tình để lộ đầu lưỡi, trông thật đáng yêu.

Nhưng cô không dám nhìn quá nhiều, người ta thẳng như thép, còn cô thì như nhang muỗi, nhất định sẽ không có kết quả.

Nhưng dựa theo tư duy của gái thẳng các cô ấy thì hôn thôi cũng đâu có sao, Orm tháo kính mắt của Lingling xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô ấy.

Nụ hôn chỉ thoáng qua, cô ghé vào tai Lingling, khẽ thì thầm: "Không thể hôn lâu, tôi sẽ mất khống chế."

Lingling không có thời gian để cảm nhận trọn vẹn nụ hôn ngắn ngủi đó, nhưng cô nhận ra, bản thân vốn ghét tiếp xúc gần gũi với người khác, thế mà không khỏi thích nụ hôn có mùi rượu và sữa của Orm, thích đến không kiểm soát được.

Cô nghiêng mặt, theo bản năng tiến gần đến môi Orm, nhân lúc đối phương không kịp đề phòng đã nhanh chóng phủ lên đôi môi kia.

Lingling không có kinh nghiệm hôn, không biết động tác và cường độ như thế nào có thể làm đối phương vừa lòng, chỉ chạm chạm, rồi chán nản gục đầu xuống.

Orm ôm mặt cô, trong cơn say mà mắng cô: "Đừng có hôn tôi, cô đang đùa với lửa đó."

Lingling cười: "Không nhịn được, cũng không muốn nhịn."

Đúng là say rồi sau đến mức khiến Orm sinh ra ảo giác.

Cô nhìn Lingling, dụi dụi mắt, lắc đầu: "Tôi không ổn rồi, lạnh quá, muốn lên giường ngủ."

"Tôi cũng muốn đi ngủ..." Lingling lảo đảo bước tới, điện thoại di động trong túi vang lên.

Là dì Winny gọi điện tới, bà hỏi Lingling khi nào sẽ đến đón Ning, vì lúc này đã rất muộn.

"A?" Lingling lần đầu nghe không rõ ràng, chờ dì Winny lặp lại, liền hỏi Orm, "Khóc Nhè, chúng ta có đi đón Ning không?"

Orm vừa mới cởi quần lên giường, nghe Lingling nhắc tới Ning, cô lập tức đi xuống đất tìm quần áo: "Đi, đi."

Dì Winny ở đầu bên kia nghe thấy giọng điệu mê sảng của hai người, rõ ràng là say rượu, vội vàng nói: "Thôi đừng! Tối nay, Ning ngủ với Mina cũng được, tôi sẽ lo liệu. Cô chủ, hai người sao lại uống say thế này chứ?"

"Cũng được." Lingling không trả lời dì Winny, cúp điện thoại, bắt đầu cởi quần áo.

Orm bị Lingling thuyết phục trở lại giường, lẩm bẩm nói: "Tôi buồn ngủ, hôm nay không muốn tắm."

"Ngày mai chúng ta cùng nhau tắm rửa." Lingling đắp chăn, nằm ở bên cạnh Orm, giống như rượu đã ngấm vào người, cô không thể mở mắt.

"Mina của chúng ta giờ nên thế nào đây?" Orm thở dài, chọc chọc Lingling đang nhắm mắt bên cạnh.

Lingling hừ hai tiếng, xoay người ôm lấy cô: "Tôi có cách."

"Cách gì?" Orm cười không cho là đúng, bọn họ đều là người say, đang nói những lời say khướt không đáng tin cậy.

Lingling nhắm mắt lại, nói từng chữ với cô: "Chúng ta... sinh thêm một đứa con đi."

Orm tựa hồ bị tát một cái tỉnh luôn: "Hả?"

"Được mà, tôi hỏi rồi, sinh thêm em gái cho Mina, thì con bé sẽ được cứu." Lingling xoay người Orm, để cô ấy đối mặt với cô.

Orm cau mày, do dự: "Tôi với cô? Thêm 1 đứa?"

Lingling còn chưa kịp trả lời, điện thoại di động của Orm rơi trên mặt đất vang lên, cô không muốn để ý tới nhưng nó cứ đổ chuông mãi, đành phải nhấc máy lên nghe điện thoại.

Biên tập viên nghe được Orm cuối cùng cũng bắt máy, thiếu điều muốn hô lên bà nội của tôi à: "Kornnaphat Sethratanapong, trên web đã tuyên truyền cho cô, X cá nhân của cô cũng đã thông báo. Hiện tại trong phòng phát sóng trực tiếp có mấy trăm ngàn độc giả đang chờ cô, cô đâu rồi hả?"

Orm nhìn chằm chằm khuôn mặt Lingling, chắc chắn cô ấy đã ngủ rồi, chậm rãi nói: "Tôi... say rồi."

Biên tập viên gần như hộc máu: "Vậy thì nói cho tôi biết phải làm sao bây giờ! Tôi kéo chủ đề này ra, đến lúc đó tôi sẽ chịu trách nhiệm về mọi vấn đề! Từ một tác giả vô danh tiểu tốt push cô thành đại thần, không có công cũng có khổ mà!"

"Vậy giờ tôi lên nói vài câu được không?"

Biên tập viên trả lời nhanh chóng được.

Orm mở ứng dụng, tiến vào phòng phát sóng trực tiếp, cô còn chưa nghĩ ra cách sử dụng thì đã có nhân viên kết nối với mic.

Hiện trường bay lên một làn đạn.

[Kornnaphat Sethratanapong đã online!!!"

[Tôi là fan chân chính, sưu tập đầy đủ truyện xuất bản của Kornnaphat Sethratanapong! Kornnaphat Sethratanapong xem tôi đi!]

[Kornnaphat Sethratanapong, tôi sẽ sinh con cho cô!!!]

Người dẫn chương trình hắng giọng, đợi rất lâu mới thấy khách quý online, trở nên rất hưng phấn: "Nhân vật chính của chúng ta ngày hôm nay cuối cùng cũng xuất hiện. Mời Kornnaphat Sethratanapong gửi lời chào đến các độc giả và bạn bè đã đến phòng phát sóng trực tiếp ngày hôm nay. "

Orm ngồi ở mép giường, nói chuyện có chút líu lưỡi: "Xin Chào mọi người, tôi là OrmKorn, tôi yêu mọi người."

Lingling đột nhiên tỉnh lại, từ trên giường ngồi dậy, hưng phấn nhìn cô: "Cô nói yêu ai? Mọi người là ai?"

"Ừ..." Orm liếc mắt một cái, từ "Tôi yêu Kornnaphat Sethratanapong" chuyển thành "Người này là ai?"

Orm sợ nhất bút danh của mình có liên quan đến thế giới thật, đầu óc ngâm trong rượu nên phản ứng cực kỳ chậm chạp, không đợi nghĩ ra biện pháp đối phó, Orm trực tiếp lựa chọn tắt điện thoại.

"Này," Lingling đợi cô nằm xuống, nhanh chóng dựa vào ngực cô, đáng thương nói: "Chúng ta đã nói rồi mà, cô chỉ có thể làm mẹ của con tôi, không được phép yêu người khác."

"Có sao?" Orm không nhớ rõ chuyện này.

"Chúng ta sinh thêm một đứa con đi." Trong mắt Lingling tràn đầy khát vọng, Orm cùng cô nhìn nhau hồi lâu, thậm chí có thể đọc được trong từng tia hy vọng.

"Cô... nghiêm túc à?" Orm không xác định rõ là bản thân say đến hồ đồ, hay Lingling hồ đồ nữa.

Lingling ôm lấy cánh tay cô, gật đầu.

Orm nhìn cô ấy, cúi xuống, do dự hết lần này đến lần khác, dùng năm ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve giữa chân Lingling.

Lingling đột nhiên run lên, từ trong men say tỉnh lại.

"Cô làm gì có cái kia." Orm yên tâm nhắm mắt lại, bản thân là một con ma men, lười đi tranh cãi với con ma men khác.

Tim Lingling vẫn đang đập loạn xạ, nơi Orm vừa chạm vào... trong nháy mắt dường như có một loại cảm giác rất kỳ lạ.

Ban ngày, Enjoy ở công ty lướt X, thì thấy tác giả Kornnaphat Sethratanapong mà cô cực kỳ yêu thích thông báo tối nay sẽ có buổi talk show phát sóng trực tiếp trên apps. Có một buổi trò chuyện với độc giả, Enjoy vô cùng phấn khích, đến lúc đó, sẽ thoải mái mà hối đăng chương mới, rồi còn bày tỏ này nọ, muốn nói gì thì nói đó.

Lần cuối vị này tham gia một chương trình vẫn là hai năm trước, Enjoy đã chuẩn bị sẵn sàng để nắm bắt cơ hội lần này, cho nên đã từ chối tham gia sinh nhật người bạn, về nhà sớm, ăn cơm xong, nằm ở trong phòng xem tiểu thuyết của Kornnaphat Sethratanapong để giết thời gian.

Tuy không ngây thơ chút nào nhưng Enjoy lại yêu thích những cuốn ngôn tình lãng mạn ngây thơ, đặc biệt là những cuốn do Kornnaphat Sethratanapong sáng tác, vừa đọc vừa cảm nhận được những bong bóng màu hồng tràn ngập căn phòng. Enjoy đọc một hồi lâu, có cảm giác ảo tưởng rằng bản thân vẫn là thiếu nữ 16 tuổi thời trung học.

Cô chỉ xem mấy truyện đã hoàn, thời gian chờ đăng lên quá khắc khổ, trước đó cô cũng từng đọc một cuốn, ngày nào cũng chờ đợi đăng chương mới, chờ không được đâm ra lại nản, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng tới chất lượng cuộc sống của cô.

Cuốn tiểu thuyết mà Kornnaphat Sethratanapong cập nhật gần đây có tên là <<Lúc này một ngàn năm>>, được xếp vào top ba trong bảng vàng, Enjoy nhịn không được xem văn án trước, đây là bộ truyện xuyên không từ cổ đại đến hiện đại, chỉ là vài câu ngắn gọn mà cô thấy rất thú vị.

Người này có bút danh rất hay, sau khi Enjoy trở thành fan của cô ấy, cô cảm thấy bút danh toát ra thần tiên, thân là phàm nhân, cô chỉ dám đi theo độc giả khác, gọi cô là Kornnaphat Sethratanapong.

Để có thể cất chứa những truyện đã phát hành của Kornnaphat Sethratanapong, cô còn đặt làm riêng một kệ sách trong phòng ngủ, cô từng đoán rất nhiều lần, cái người mà cô hâm mộ tài năng hơn người kia, cũng sẽ giống như cái bút danh của cô ấy, giống như nữ chính trong truyện cô ấy viết, ngây thơ đáng yêu.

Mong ngóng cũng đến giờ, Enjoy đeo tai nghe lên, chăm chú nghe nam MC giới thiệu những tác phẩm tiêu biểu của Kornnaphat Sethratanapong, khóe miệng không khỏi cong lên, mấy quyển kia cô đọc ít nhất cũng ba lần rồi.

Tiết mục đã bắt đầu được mười phút, chỉ nghe người dẫn chương trình nói chuyện một mình, Enjoy chờ mãi chưa nghe được tiếng Kornnaphat Sethratanapong, thế là u sầu đốt một điếu thuốc.

Vừa nhả ra một vòng khói, người dẫn chương trình đột nhiên cao giọng: "Nhân vật chính của chúng ta hôm nay cuối cùng cũng xuất hiện..."

"A!" Enjoy hét lên một tiếng, ngậm điếu thuốc trong miệng, thổi khói nhanh như ống khói nhỏ, tay liên tục gõ lên màn hình điện thoại.

[Kornnaphat Sethratanapong, tôi muốn sinh con cho cô!]

[Kornnaphat Sethratanapong! Kornnaphat Sethratanapong! Tôi yêu cô!]

Kornnaphat Sethratanapong đã lên tiếng!

Enjoy nín thở, mặt đỏ bừng.

"Xin chào mọi người, tôi là OrmKorn. Tôi yêu mọi người."

Giọng nữ dịu dàng trong tai nghe truyền vào tai cô, Enjoy cười ngốc nghếch, có khi nào kiếp trước cô đã quen biết người này, chứ nếu không sao cảm thấy giọng nói này quen tai thế, cô cẩn thận ngẫm nghĩ lại, sao giống như từng nghe quá vậy.

Vội vàng gõ chữ, đang muốn vượt qua hàng loạt làn đạn để bày tỏ tình cảm với Kornnaphat Sethratanapong, còn chưa kịp gửi đi, nào ngờ bên tai đã nghe được một câu chất vấn.

Là một giọng nữ, nghe rất không cam lòng, còn có trách cứ thậm chí còn có làm nũng: "Cô nói yêu ai? Mọi người là ai?"

Không còn nghi ngờ gì nữa, một quả bom đã được ném vào phòng phát sóng trực tiếp, người dẫn chương trình luôn tuỳ cơ ứng biến thế mà giờ không biết nói gì.

Giọng nói đó...

Enjoy hít một hơi khí lạnh, đột nhiên rít một hơi thuốc lớn, vừa định ho, tàn thuốc rớt cháy ngay miệng.

"Pfft, khụ khụ khụ..." Enjoy ho ra nước mắt, giọng nói kia có chết cô cũng không nghe lầm!

Làn đạn nổ tung chảo, Kornnaphat Sethratanapong offline.

Enjoy liên tục ho khan, nước mắt nước mũi chảy đầy, run rẩy bấm số Lingling.

Tại sao Lingling lại ở bên Kornnaphat Sethratanapong của cô, mà còn dùng giọng điệu kỳ quái như thế nói chuyện?

Cô rất cần một câu trả lời.

Điện thoại đã tắt, Enjoy tuyệt vọng trở về phòng phát sóng trực tiếp, Kornnaphat Sethratanapong không quay lại, buổi phát sóng trực tiếp đã kết thúc.

Cô bấm vào phát lại và phát đi phát lại nhiều lần câu duy nhất Kornnaphat Sethratanapong nói sau khi xuất hiện.

"Xin chào mọi người, tôi là OrmKorn. Tôi yêu mọi người."

Enjoy cẩn thận nghe kỹ, câu này phát âm có chút mơ hồ, hơi thở cũng không mấy ổn định, nghe mấy lần, đại khái có thể kết luận Kornnaphat Sethratanapong cũng không phải rất tỉnh táo.

"OrmKorn..." Một cái bóng hư ảo mà Enjoy say mê nhiều năm, lại vô tình có giao thoa với người bạn thanh mai trúc mã của cô.

Mối quan hệ bạn bè và trong giới kinh doanh của Lingling gần như trùng lặp với cô, Enjoy liên tục sàng lọc trong đầu, không nghĩ ra được ai mà Lingling biết nhưng tạm thời không nghĩ ra.

"Orm..." Enjoy nói, ánh mắt lướt qua một cuốn tiểu thuyết trên giá sách, đó là nguyên tác của bộ phim truyền hình <<Nơi nào sẽ là nơi cỏ xanh đi cùng mây>> sẽ được phát sóng trong vài ngày tới.

"Orm...Korn?" Enjoy lên mạng tìm đoạn ghi âm Kornnaphat Sethratanapong tham gia chương trình vài năm trước, nghe được vài từ, cô ấy mím chặt miệng.

Thấy mẹ rồi...

Chẳng trách khi đọc tiểu thuyết của Orm, tên nhân vật chính trông quen quen, còn không phải là nhân vật trong văn án của <<Lúc này một ngàn năm>> sao? Cô còn đang háo hức chờ Kornnaphat Sethratanapong hoàn nó mà!

Cho nên.... Kornnaphat Sethratanapong người thật ngây thơ trong sáng như nữ chính trong tiểu thuyết của cô ấy, có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cô ấy ngay cả khi không trang điểm.

Nhưng tại sao bản thân cô lại nói xấu cô ấy trước mặt Lingling?

Một người xuất sắc như Kornnaphat Sethratanapong sao cô có thể tùy tiện chửi!

Enjoy tự trách mình, cứ nghĩ đến chỉ muốn hộc máu, ngày mai cô sẽ phải ngồi xổm trước cửa phòng bệnh Mina, cô sẽ đích thân xin lỗi Kornnaphat Sethratanapong của mình!

Nửa đêm, Lingling hít sâu một hơi, đột nhiên mở mắt ra, xung quanh tối om, không có một tiếng động nào, cô tưởng đang ở nhà mình, ôm đầu xuống giường, bước đi. Cuối cùng đi thẳng vào nhà vệ sinh nhưng lúc này cô đã đụng phải một bức tường.

Những ngôi sao hiện lên trước mắt, cô không nhớ ra gì hết, Lingling mò mẫm quanh phòng tìm công tắc đèn.

Chiếc giường kêu cọt kẹt, người trên giường lật người.

Mắt Lingling thích ứng với bóng tối, đi về phía bên kia giường ngồi xổm xuống.

Cô nhớ rồi, cô đến nhà Khóc Nhè để uống rượu, các cô uống rất nhiều, tưởng đâu uống say rồi sẽ dễ chịu hơn, nhưng khi tỉnh dậy lại phát hiện vẫn còn đau.

Cô từng nghĩ rằng nếu có tiền, cô sẽ có tất cả mọi thứ, kể cả việc sinh con, nhưng giờ cô nhận ra rằng không phải vậy... Giờ cô không thể giữ Mina nữa.

Tim cô lạnh buốt, cơ thể cũng lạnh dần, Lingling ôm mình, sau đó mới nhận ra mình chỉ mặc một chiếc quần lót.

Có lẽ vì đã uống quá nhiều nên coi nơi này như nhà của mình, thoải mái trần trụi nằm cạnh Khóc Nhè.

Thật sự không thích hợp, liền bật đèn ngủ ở mức ánh sáng mờ nhất, Lingling đứng chân trần trước tủ quần áo của Orm tìm đồ ngủ.

Đây là lần duy nhất trong mấy ngày qua Orm ngủ sâu như vậy, cô có một giấc mơ khiến cô suýt chết chìm trong đó, dài vô cùng, từ thời trung học mang theo ký ức đen tối nhất của cô đến trường đại học nơi tuyết hóa thành mây, từ yêu thầm một người này đó đến được người nào đó yêu sâu đậm, rồi đến khi cô đơn một mình có Ning, cô ở trong mơ trải qua mười mấy năm.

Những khoảnh khắc đẹp đẽ đó đều bị xóa sạch, chỉ còn lại nỗi đau vô tận.

Cô nhìn thấy bức thư tình mình cẩn thận trao người mình yêu bị vứt xuống đất rồi bị người ta giẫm đạp lên đó, cùng lúc đó, cô tránh ở trong một gian phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng bọn con gái chế nhạo cô là đồ biến thái, cô bịt miệng đứng sau cửa rồi lặng lẽ khóc.

Thời đại học, tưởng đâu đã gặp được tình yêu đích thực... cùng hứa hẹn về tương lai sau này, thế nhưng lơ đãng đã biến mất, Orm quay đầu nhìn lại, hoá ra trên đoạn đường đi này, từ đầu tới cuối chỉ có một mình cô.

Ngày Ning cất tiếng khóc chào đời, cô nằm trong phòng phẫu thuật, nhìn bác sĩ y tá vây quanh cùng những dụng cụ phẫu thuật lạnh lẽo ra vào bụng cô, cô cảm thấy hơi thở của mình càng ngày càng khó nhọc, giống như sắp biến mất khỏi thế gian này.

Cô sợ Ning vừa mới sinh ra, đã trở thành trẻ mồ côi, tự nhủ với bản thân không được ngủ, cứ thể liều mạng mở to hai mắt để nước mắt rơi.

Tại sao bao năm qua đi rồi, chưa từng cảm nhận được vị ngọt?

Lingling thử mặc bộ đồ ngủ của Orm, nhỏ hơn kích thước của cô một cỡ, vốn dĩ cô vốn không thích mặc đồ ngủ khi đi ngủ, bây giờ càng cảm thấy khó chịu hơn.

Cuối cùng cô vẫn không mặc gì chạy vào phòng tắm tắm, lúc quấn khăn tắm đi ra thì thấy Orm đang cuộn tròn như quả bóng, run rẩy không ngừng, Lingling tưởng đâu lại Khóc Nhè đã tỉnh, nhưng khi đến gần, thấy cô ấy đang nhắm chặt mắt, một bên gối ướt đẫm nước mắt.

"Khóc Nhè." Cô vuốt ve mặt cô ấy, nhẹ giọng gọi.

Lingling biết cô ấy đang nằm mơ, giấc mơ đó giống như một vũng lầy, nhấn chìm người ta vào sâu trong đó, không có hy vọng thoát ra.

Nằm ở bên cạnh, đối mặt với tấm lưng run rẩy của cô ấy, đầu quả tim Lingling khẽ nhói, cánh tay mảnh khảnh vòng qua eo cô ấy, ôm cô ấy vào lòng.

Trong giấc mơ, Orm tựa hồ rơi vào một cái động băng, nhưng trong nháy mắt, một cỗ dòng nước ấm áp từ phía sau bao vây lấy cô.

"Đừng sợ, sẽ không sao đâu, không sao đâu..." Lingling ghé vào tai, nhẹ nhàng an ủi cô.

Nhận thấy cơ thể căng thẳng trong lòng mình đang dần thả lỏng, Lingling thở phào nhẹ nhõm.

Trong mơ, Ning bình an chào đời, bệnh viện ôm đứa bé đã được lau sạch đặt vào trong lòng cô, sau đó đẩy cô ra khỏi phòng phẫu thuật, Orm nhìn thấy Lingling đang ôm Mina nằm trong tã lót đứng ở cửa.

Lingling hướng về phía ánh sáng, mỉm cười nhìn cô: "Đừng sợ, có tôi ở đây."

"Đừng sợ, có tôi ở đây." Nhìn thấy Orm ngừng khóc, Lingling ôm cô, an tâm nhắm mắt lại.

Cô không biết Orm, người đang quay lưng về phía cô, nhếch lên khóe môi sau khi cô nói câu ấy.

Orm có một giấc mơ, toàn bộ giấc mơ đều là cay đắng, cô nếm qua quá nhiều đắng cay, nhưng cuối cùng khi gặp được vị ngọt đó, cô lại cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ khá tốt.

Lingling nửa đêm tỉnh lại, sau đó lại ngủ tiếp, tuổi lớn say xỉn không chịu nổi, có ngủ bao nhiêu cũng không đủ.

Orm buổi sáng tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, hai mắt sưng tấy không mở nổi, cô dùng sức nhìn rèm cửa đã đóng lại, nhìn thấy quần áo rơi xuống đất.

Trong số đó, Orm đã nhận ra chiếc áo lót ren màu trắng một hồi lâu mới tin chắc đó chính là chiếc áo ngực mình mặc ngày hôm qua.

Một lượng lớn ký ức trong nháy mắt bị ép vào bộ não trống rỗng của cô, cô và Lingling lăn lộn trên sô pha vừa chơi vừa hôn, hai người cởi quần áo đi ngủ, Lingling nói muốn có thêm một đứa con với cô, hình như cô còn sờ sờ người ta... sờ chỗ nào ta?

Một bàn tay đặt lên ngực cô, Orm không dám cử động, thận trọng nhấc cổ tay cô ấy, muốn lấy ra, nhưng đối phương lại bất mãn vòng tay qua eo cô, siết chặt.

Nếu cảm giác trên lưng là thật thì Kwong Móng Heo cũng trần trụi như cô.

Orm thực sự không thể nhớ được chuyện gì đã xảy ra sau khi sờ bậy.

Tại sao lúc đó lại làm động tác nguy hiểm thế chứ? Biết rằng dù đã ăn chay nhiều năm nhưng thỉnh thoảng vẫn có ý nghĩ đến việc ăn thịt, nhưng tại sao lại muốn làm thế?

Orm không chắc liệu cô ấy có đang giở trò vô lại với Kwong Móng Heo sau khi sau hay không.

Trên người vẫn còn mặc quần lót, mà Lingling là gái thẳng chắc chắn sẽ không biết mần ăn thế nào, Orm sau khi bài trừ mấy cái lập tức có kết luận.

Chỉ cần xác nhận...

Nhân lúc Lingling chưa tỉnh, cô rất cẩn thận lật người lại, kéo chăn lên nhìn vào trong.

Hình ảnh và trí tưởng tượng khác nhau.

Cô đang mặc quần lót, nhưng Lingling thì không.

Phá án.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co