54
Trong thang máy, Ning nhân lúc mẹ nói chuyện với mẹ Kwong, đi tới thì thầm với Mina: "Mình không vui."
Mina áp vào tai Ning, khẽ thì thâm: "Mình cũng vậy."
Ning nhăn mặt, lại nghiêng người: "Giờ làm sao đây?"
Mina suy nghĩ một chút, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ning, nhẹ nhàng nói: "Mình không thể chơi, nhưng cậu có thể đi."
"A..." Ning lập tức lắc đầu, "Chơi một mình có ích gì."
"Ning có thể tìm những bạn khác." Mina đưa ra đề nghị, nhưng trong lòng lại chua xót.
Còn nhỏ tuổi, nhưng đã sinh ra cảm xúc không nên có, cô bé không thể chơi tuyết với Ning, nhưng lại không mong Ning tìm bạn khác để chơi.
Vốn từ vựng ít ỏi của cô bé không đủ để cô bé nhận ra đây là sự ích kỷ và chiếm hữu, cô bé sợ nếu Ning chơi với những người bạn khác vui vẻ sẽ không cần cô bé nữa.
"A..." Ning lại lắc đầu, "Thật ra mình cũng không muốn chơi tuyết đến vậy."
Đến tầng, hai bạn nhỏ bước ra khỏi thang máy, nắm tay nhau đi trước người lớn.
Mina kỳ quái hỏi Ning: "Vậy tại sao cậu không vui?"
Ning dừng lại, Mina cũng dừng lại sau.
Lingling cùng Orm mấy ngày nay đang báo cáo tung tích của mình, thấy hai dáng người nhỏ trước mặt đột nhiên dừng lại, thế là kéo Khóc Nhè đứng yên.
Thấy Ning quay lại nhìn những bông tuyết bay ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt non nớt có chút u sầu: "Là do Mina không thể đi ra ngoài đắp người tuyết cho nên mới không vui, cậu không vui, thì Ning cũng không vui."
Lingling cảm thấy cặp bạn nhỏ rất thú vị, tình bạn giữa bọn trẻ thật không thể tưởng tượng được.
Orm nghi hoặc nghiêng đầu, sau đó trợn mắt chán ghét liếc nhìn Lingling.
Trong đầu Lingling tràn ngập nghi vấn, chỉ vào chính mình.
"Giống nhau như đúc." Orm phàn nàn, mở cửa đi vào trong nhà.
Cô nghi ngờ Ning nói lời tán tỉnh, mới tí đó tuổi, còn biết dùng sự đồng cảm, bản thân cô chưa từng dạy Ning như thế, này chắc chắn là ăn theo cái tính của Kwong Móng Heo.
Sau khi vào trong nhà, Ning đá giày, sốt ruột chạy vào bếp, lúc chạy ra hai tay cầm sủi cảo cô nhóc tự gói, giơ cao lên đỉnh đầu, ưỡn ngực tự hào: "Mẹ Kwong, con làm cái này!"
Lingling không nhìn ra là cái gì, khen trước rồi tính sau: "Ning thật lợi hại."
Ning vui vẻ nhận lời khen: "Đương nhiên ạ! Con làm cho Mina ăn."
"Là bánh à?" Lingling hỏi, nó giống như một khối bột dẹt.
Ning mím môi, thản nhiên giải thích: "Mẹ Kwong, nhìn thịt bên trong kìa, là sủi cảo!"
Lingling nhìn kỹ hơn thì thấy trên mặt bột quả thực có một cục nhô lên to bằng hạt đậu, đúng vậy, đúng là sủi cảo.
Sủi cảo.
Cô không thể rời mắt đi, khóe miệng không khỏi nhếch lên, càng cố gắng kiềm chế, cảm xúc mãnh liệt bóp chặt lồng ngực khiến lồng ngực cô đau, rốt cuộc cô không thể kiềm chế được ngã xuống ghế sô pha, cười vang trời đất, không e dè hình tượng.
Hahaha, sủi cảo.
Ning nâng sủi cảo của mình lên, nhìn thật kỹ rồi hỏi Mina: "Sao mẹ Kwong lại cười vui vẻ như vậy?"
"Bởi vì..." Mina không hiểu lắm cái cười này của mẹ, cô bé cũng thật lòng khen: "Sủi cảo của Ning rất tuyệt."
"Hahaha... sủi cảo." Lingling càng cười lớn hơn, trước mắt cô có vô số sủi cảo cỡ hạt đậu không có nhân thịt lơ lửng trước mắt.
Ngoại trừ lúc ở chung với Khóc Nhè và bọn nhỏ, Lingling bình thường không phải là người thích cười, có cười cũng rất gượng, nhưng hôm nay nhìn thấy sủi cảo của Ning, cái cười chết tiệt này thật quái lạ, làm bản thân không dừng lại được.
"Dừng." Orm vỗ vỗ mặt cô, thân là phụ huynh trước tiên phải khen ngợi động viên con cái, thế mà còn dám cười?
Dựa vào khả năng quản lý biểu cảm xuất sắc của mình, Lingling lập tức ngừng cười, nhịn cười đến mức đỏ mặt.
Biểu cảm của hai bạn nhỏ đều như nhau, nhìn Lingling đầy ngạc nhiên.
Lingling ho khan, hít một hơi thật sâu rồi ngừng cười.
Orm cho bọn nhỏ xem phim hoạt hình, bảo Lingling đi theo cô vào bếp: "Chị có biết làm sủi cảo không?"
Lingling thành thật trả lời: "Chưa gói bao giờ."
"Vậy chị còn không biết xấu hổ cười nhạo Ning sao?" Nói như Orm thì nếu Kwong Móng Heo làm chưa chắc bằng Ning.
"Không phải là một cái vỏ bỏ thịt vào, rồi gấp làm đôi thôi sao?" Lingling xắn tay áo lên, rửa tay, nóng lòng muốn thử một lần.
Orm chắp tay sau lưng nhìn cô thao tác, khi Lingling đặt một thìa nhân thịt lên trên, cô biết chắc nhân sẽ lộ ra ngoài, quả nhiên, Lingling lấy tay niếp mép vỏ, kế tiếp phần nhân bị nứt ra, rồi nhân thịt bên trong bật ra, rơi xuống mặt bàn.
Lingling nhéo một miếng bột mỏng, cúi đầu nhìn viên thịt với vẻ mặt xấu hổ.
"Chị còn đang cười nhạo Ning sao?" Orm cười nhạo cô.
Lingling không phục, liền nhét nhân trở lại vào trong bột, cẩn thận véo vào chỗ nứt, nhưng mặt bên kia lại nứt ra.
Cô cau mày, đưa sủi cảo cho Orm mà không nói một lời.
"Ha ha ha ha..." Orm cười như được mùa, không cho Lingling cái lỗ chui trốn thoát, "Ít ra Ning còn không bị lộ nhé."
Lingling muốn thử bọc một cái khác, nhưng Orm đã đẩy cô sang một bên.
"Chị không về nhà ăn bữa cơm cuối năm à?"
Lingling hứng thú nhìn cô khéo léo làm sủi cảo, đáp: "Không, chị muốn nói sẽ cùng em đón giao thừa, tối nay cũng ở lại đây."
"Ở trong nhà sơn hào hải vị sao không ăn hửm? Chạy tới chỗ em làm gì, có mỗi sủi cảo thôi." Orm nói xong liền đếm số sủi cảo đã gói, nếu bốn người ăn cùng nhau, có lẽ sẽ không đủ.
"Nhưng mà thích ăn sủi cảo em làm." Lingling tự tin nói.
Orm đang gói sủi cảo, ngẩng đầu nhìn Lingling.
Lingling chăm chú nhìn Orm, đúng lúc, cô thọc vào túi bên kia.
"Chị có quà cho em đây." Này mà mấy hôm trước cô nghĩ ra được thêm một món, dù nó đơn điệu nhưng mà lúc tặng cũng phải trịnh trọng.
Orm cũng nghiêm túc trả lời: "Xe thì em không cần."
Lingling từ trong túi móc ra một vật gì đó, cầm ở trong tay, duỗi cánh tay ta, lòng bàn tay hướng lên trên.
"Không phải chìa khóa xe à?" Orm nhìn thấy trong mắt Lingling lấp lánh, cô khẳng định đó không phải là ánh sáng phản chiếu từ thấu kính.
Cô nắm lấy nắm đấm của Lingling, tò mò: "Gì thế?"
Lingling chậm rãi mở ra lòng bàn tay, trong lòng bàn tay là một trái tim gấp giấy màu đỏ.
Năm ký tự lớn được viết trên trái tim bằng chữ cái khối màu đen.
"Này là gì thế?" Orm có thể hiểu được ý của câu trên đó, nhưng vẫn mơ hồ.
Lingling một tay cầm trái tim gấp giấy, tay kia chỉ vào dòng chữ trên đó, cẩn thận đọc cho Orm nghe: "Tình yêu của Lingling Kwong."
Tay Orm dính đầy bột mì trắng, cô lau sạch sẽ rồi cầm lấy, thầm nghĩ Lingling trẻ con ch.ết đi được, từng tuổi đầu này rồi còn làm trò, nhưng mà động tác thì rất thành thật, sợ làm dơ cái trái tim giấy kia.
Lingling trịnh trọng đưa cho cô, Orm cũng trịnh trọng nâng hai tay lên đón nhận.
"Chị đem con tim chị giao cho em." Lingling phủ lên tay Orm, trìu mến vỗ vỗ.
Orm phối hợp gật đầu, cũng làm bộ dạng chân thành như thế: "Em nhất định sẽ giữ chặt."
Hai người nhìn nhau, khựng lại hai giây, rồi đồng thời bật cười.
Lingling cười xong lại làm vẻ mặt nghiêm túc: "Sao có thể bật cười được chứ? Nghiêm túc đi em."
Orm cười không dừng lại được: "Này, sao chị buồn cười thế hả?"
"Buồn cười chỗ nào? Chị nói cho em biết, chị phải bảo Mina dạy cho chị gấp đó, chị nghiêm túc lắm đó, được chưa?" Lingling vờ tức giận, nói xong thì bản thân cũng bật cười theo.
Orm cười đến mệt, hít một hơi, đem trái tim tình yêu của Lingling đặt lên ngay ngực mình, dùng hai tay ôm ấp che lại: "Đã nhận được, nhất định sẽ giữ kỹ."
Lingling không giấu được nụ cười trong mắt, vươn cổ tiến lại gần.
Orm hiểu ý, quay mặt lại hôn lên môi Lingling.
Dưới sự hướng dẫn từng bước của Orm, cuối cùng Lingling cũng gói ra được mấy cái sủi cảo ra hồn, cô đặt mấy cái sủi cảo bản thân gói vào giữa lồng hấp, vòng bên ngoài là sủi cảo Ning gói, rồi vòng lớn bên ngoài nữa là sủi cảo Khóc Nhè gói, trước khi đậy nắp nồi lại thì chụp ảnh làm kỷ niệm.
Lingling đăng lên X: [Năm mới có các người, thật vui vẻ.]
Đăng kèm là hình ảnh chụp sủi cảo, còn thêm cái filter đồ ăn.
Trước khi gặp được Khóc Nhè, cuộc sống của cô rất bình thường, sau khi gặp được Khóc Nhè, chỉ cần những điều nhỏ nhặt cũng cảm thấy thú vị, nóng lòng muốn đăng lên X, nói đôi điều mà chỉ có bản thân và Khóc Nhè hiểu.
Trong lúc hấp sủi cảo, Orm tìm được khung ảnh trống để đựng trái tim của Lingling, cô đem khung ảnh đặt ở tủ đầu giường, chỉ cần mở mắt ra là đã có thể thấy được.
Cô bất giác đọc chữ yêu ở trên đó, nghĩ đến biểu cảm nghiêm túc của Lingling chỉ vào đó nói đó là tình yêu của cô ấy, thật sự rất trẻ con nhưng mà cô lại rất thích.
Lại nghĩ tiếp, hình như cô là mối tình đầu của Lingling thì phải?
Cho nên có thể hoàn toàn hiểu được....
Thiếu nữ lớn tuổi ngây thơ Lingling, thật sự quá đáng yêu rồi.
Sau khi cho sủi cảo vào nồi, Ning và Mina dọn ghế đến cửa bếp ngồi chờ, đặc biệt là Ning, ánh mắt khóa chặt vào đó, giống như sợ mới vừa rời mắt đi thì sủi cảo trong nồi sẽ nhảy đi mất.
Lingling cũng ngồi đợi cùng hai con, nhào bột còn lại trên quầy, vốn định niết ra một cái mặt khóc mượn nó đi hiến Phật, đáng tiếc tay nghề quá hạn, chỉ có thể nặn ra được một cái mặt nhỏ, tay chân ngắn ngủn.
"Mẹ Kwong, con cũng muốn." Ning nhìn hồi lâu, phát hiện sủi cảo không thoát ra được, liền xin mẹ một ít bột để chơi.
Lingling chỉ đưa cho Ning một nửa khối bột, cô không cam lòng, cô vo tròn khối bột lại rồi nặn tiếp.
Khi Ning nhận được khối bột trắng, Ning nảy ra ý tưởng rồi cười với Mina.
"Chơi vui lắm hả?" Mina tò mò nhìn Ning nhào bột, đầu tiên là một viên tròn lớn, sau đó là một viên nhỏ.
Nhìn Ning xếp hai miếng bột chồng lên nhau, nhưng khi chạm vào miếng bột nhỏ bên trên sẽ rơi ra, Ning suy nghĩ hồi lâu, xin mẹ Kwong một ít tăm.
Xâu hai quả bóng nhỏ lại với nhau, sau đó gấp đôi chiếc tăm lại và cắm chúng vào hai mặt của miếng bột lớn.
Ning nhìn hai quả bóng với vẻ mặt nghiêm túc.
Lingling đoán được ý của nhóc con, thế là bảo Ning đưa cục bột cho cô, sau đó dùng tăm chọc vẽ một mặt cười vào khối bột nhỏ bên trên và vài cái cúc vào khối bột lớn bên dưới.
Sau đó trả lại cho Ning, Ning cầm lấy nhìn ngắm, cười vui vẻ, cảm thấy rất hài lòng.
Rồi đưa tay ra, đưa tác phẩm cho Mina: "Mina, cậu xem đi, người tuyết nè."
Mina cẩn thận cầm người tuyết làm từ bột, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Thật sự là người tuyết!"
Orm ra khỏi phòng, trùng hợp nhìn thấy hai đứa trẻ đang nói chuyện với người tuyết bột nhỏ, họ còn đặt cho người tuyết cùng tên với người tuyết trong Frozen, Tuyết Bảo.
Ning nói với vẻ mặt cường điệu và sinh động: "Tôi là Tuyết Bảo, thích cái ôm ấm áp."
Ngay sau đó, Mina dang tay ra, rồi cho cho cô một cái ôm vô cùng ấm áp.
Trên tay Lingling cầm thứ gì đó, dựa vào tủ chén nhìn hai đứa con, vẻ mặt đầy thương yêu.
Orm đứng yên lặng nhìn cảnh tượng này một lúc, vẫn không nỡ phá vỡ khung cảnh ấy.
Lúc trước mong ước có người yêu là một điều quá xa vời, có lẽ ông trời thấy bản thân cô đáng thương, nên năm nay mang đến cho cô một Kwong Móng Heo, lại mang theo đứa con hiểu chuyện Mina đến, để hai người có thể cùng đón giao thừa với cô, khung cảnh tốt đẹp như một giấc mơ.
Thật lâu về trước, ở một đêm giao thừa khi Orm chưa có Ning, lúc đó bạn gái cô về quê ăn tết trước giao thừa mấy ngày với gia đình, còn cô thì bởi vì xích mích với ba mẹ nên không dám về nhà, cho nên ở một thành phố xa lạ, trong căn phòng thuê đơn giản, bản thân nấu một ly mì, coi đó là bữa cơm giao thừa.
Lingling dùng tăm chọc vào mặt người nhỏ bé trong tay, ngẩng đầu nhìn thấy Khóc Nhè đứng sau lưng bọn trẻ, ra hiệu cho cô lại đây.
"Em xem đi, đây là em." Lingling dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp bột mì đưa cho Orm.
Hai đứa nhỏ tò mò nhìn vật trong tay mẹ Kwong, tuy không hiểu lắm nhưng bọn nhỏ nghe hiểu được ý của mẹ Kwong, đây là mẹ Kornnaphat.
Orm còn chưa nhìn rõ, thì người nhỏ kia đã bị Lingling đẩy về phía trước, đầu chưa kịp định hình liền rơi xuống đất.
Cái đầu tròn lăn tròn dưới chân cô.
Lingling ôm lấy thân mình còn lại, vẻ mặt vừa ngơ ngác vừa kinh hãi.
Mina với tinh thần hăng say giúp đỡ, đi qua nhặt cái đầu kia.
Lingling mở tay ra chờ con gái đưa cái đầu cho cô, gương mặt kia được cô vẽ rất cẩn thận, có khi sau này có thể trở thành một tác phẩm nghệ thuật đáng được nghiên cứu.
Mina quay người đưa đầu cho mẹ Kornnaphat, nghiêm túc nói: "Mẹ Kornnaphat, đầu của mẹ rơi ra rồi."
Orm sau sự kiện "Tình yêu của Lingling Kwong", thì một lần nữa bật cười, cười nửa chừng cô liếc nhìn cái đầu kia, rồi cười run rẩy.
Cô thở hổn hển, trả cái đầu lại cho Lingling, xua tay nói: "Xấu đau xấu đớn."
Hai đứa nhỏ không hiểu mẹ cười cái gì, Ning tự nhiên rất tò mò, liền kéo tay mẹ Kwong hai cái, nhất quyết muốn nhìn đầu.
Rốt cuộc cũng thấy được, cô nhìn gương mặt cười trên miếng bột, rồi ngẩng đầu nhìn mẹ, cười toe toét, còn thời dài ghét bỏ.
Orm vừa tắt bếp, đang định lấy sủi cảo nóng hổi ra thì nghe thấy động tĩnh của Ning, lại ngã xuống cười lớn.
"Đây không phải là mẹ." Ning sửa lại cho đúng.
Ngay cả Ning cũng tới chê, Lingling hờn dỗi hỏi: "Chứ ai?"
Ning trêu đùa cười: "Sửu bát quái a."
Ning còn chưa nói xong, Mina lập tức phát ra âm thanh kỳ quá: "Nha y gia... nha y gia...."
Vẻ mặt Lingling gần như không chịu nổi, nhìn sang vẫn mỉm cười yêu kiều: "Mina nói cái gì đấy?"
Ning thản nhiên nói: "Hát ạ."
Mina nhìn ngón chân mình, ngượng ngùng gật đầu: "Ning dạy con ạ."
"Là một bài hát... ha ha... có tên, cho nên phải nha y gia...." Orm bưng đĩa cười lớn, nói được nửa chừng thì ngồi xổm xuống đất, khua tay, "Kwong Móng Heo, em không được rồi, chị đến gắp sủi cảo đi."
Lingling u oán mà cầm đôi đũa, đem từng cái sủi cảo đặt vào dĩa, mới gắp tới cái của Ning, nhóc con lập tức giơ tay ra, cái tay nhỏ nắm một góc sủi cảo, rồi la lên nóng quá nóng quá, sau đó bắt chước bộ dáng người lớn đút cho cô nhóc, thổi thổi, sau đó mới đưa tới bên miệng Mina.
Tiếng cười của bọn nhỏ cùng với Khóc Nhè vang lên hết lần này đến lần khác, Lingling liếc nhìn người bột mì nhỏ đang nằm trên bếp, khóe miệng cong lên.
Đúng là xấu thật.
Nói là bữa cơm đêm giao thừa, chỉ ăn sủi cảo thôi thì không ổn lắm, nhưng Orm không biết Lingling sẽ mang Mina đến đây, cho nên không kịp chuẩn bị nguyên liệu nấu món khác.
Năm ngoái, Lingling ăn cơm ở nhà, đồ ăn thì nhiều nhưng chẳng có hứng ăn, năm nay chỉ có mấy cái sủi cảo, thế mà cùng Khóc Nhè và hai đứa nhỏ ngồi bên nhau, vừa ăn vừa xem chương trình đêm giao thừa, thế mà lại cảm nhận được hương vị ngày Tết.
Ning nhất quyết nói sủi cảo cô nhóc gói rất ngon, Lingling bị nhóc con đút cho vài cái, có vị như bột, nhưng không dám nói không ăn được.
Không biết có phải khẩu vị của Mina đặc biệt hay không, chứ ăn cũng rất thích thú.
"Há miệng." Orm gắp một cái sủi cảo, chấm dấm đưa đến miệng Lingling.
Để biểu đạt niềm yêu thích với tay nghề của Khóc Nhè, cùng với niềm vui khi được đút ăn, Lingling không hề để ý hình tượng, há miệng thật to cho cả cái vào miệng.
Trước đó cẩn thận nhai mấy cái sủi cảo, thấy nhân thịt tươi ngon không cảm thấy gì lạ, lần này lại nhét cả cái vào trong miệng, Lingling cảm thấy một mùi vị khó tả xông thẳng vào não.
Orm cau mày khi nhìn cô, rồi thấy cô đột nhiên che miệng lại.
"Không ngon à?" Nghĩ lại, không có khả năng, cũng đã ăn mấy cái rồi, sao lúc này lại thấy không ngon cho được chứ?
Lingling cố gắng nuốt miếng sủi cảo trong miệng cùng với mùi vị khó chịu, cổ họng trượt xuống, dạ dày co thắt, nước mắt trào ra từ khóe mắt.
Cô loạng choạng bước vào phòng tắm, chưa kịp đóng cửa lại đã quỳ xuống cạnh bồn cầu rồi nôn ra.
Sau khi nôn hết đồ ăn vừa ăn ra, thì lại nôn khan một lúc nữa, Lingling ngồi bệt xuống đất, liếc mắt thấy Khóc Nhè đã đứng ở cửa, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Orm cắn môi, trong tay cầm một ly nước ấm, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Lingling, chóp mũi giật giật vài lần.
"Chị không sao." Lingling cười mở miệng, phát hiện giọng của mình khàn khàn.
"Em nói sẽ nôn mà." Orm xoa xoa chóp mũi đau nhức, đưa ly nước.
Lingling súc miệng, rồi hít một hơi thật sâu, nhưng mà cảm giác kia lại dâng lên, cô ghé vào bồn cầu, muốn nôn lại nôn không được.
Orm nhìn bàn tay đang vịn bồn cầu nổi cả gân xanh, thế là quỳ gối bên cạnh Lingling, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng cô.
Rốt cuộc không thể nói ra lời trách móc được nữa, đau lòng còn không kịp.
"Mẹ, mẹ bị bệnh à?" Mina đi theo mẹ Kornnaphat, đứng với Ning từ xa nhìn lại, cô bé chưa từng thấy mẹ khó chịu như vậy.
Lingling xua tay, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Ning đi tới vỗ nhẹ vào lưng mẹ Kwong như mẹ Kwong nhóc đã làm: "Mẹ Kwong, chúng ta đến bệnh viện nhé? Để bác sĩ tiêm cho mẹ một mũi, mẹ sẽ ổn thôi."
"Mẹ không bị bệnh." Lingling vươn tay, để Khóc Nhè kéo cô đứng dậy.
Orm quan tâm hỏi: "Thấy dễ chịu hơn chưa?"
Lingling vẫn còn sức cười: "Cuối cùng chị cũng biết lúc mang thai Ning, em khó chịu đến mức nào."
Orm muốn cắn người này một cái: "Chị tưởng em chỉ hù chị thôi à?"
Lingling đứng dậy, đặt tay lên trán, nhẹ nhàng thở dài: "Nôn đến đau cả đầu."
Nghe vậy, Ning bước lên hôn lên mặt mẹ Kwong, Mina sau đó cũng hôn, rồi hai đôi mắt kia đồng thời nhìn mẹ Kornnaphat, ý bảo đến lượt mẹ hôn.
Orm bất đắc dĩ hôn Lingling, Ning lập tức hỏi: "Mẹ Kwong, bây giờ mẹ được hôn ba cái rồi, mẹ còn khó chịu không?"
Lingling vòng tay ôm vai Orm đi đến phòng khách, khẽ cười, hơi thở yếu ớt: "Mẹ không khó chịu nữa."
Orm bảo cô ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, liếc Lingling một cái: "Sau này sẽ càng thấy dễ chịu hơn nữa."
Điện thoại di động trên bàn reo lên, là Enjoy gọi đến, Lingling nhấc máy, không có sức nói chuyện, mà đối phương thì nói quá trời quá đất.
"Lão Kwong à, vì giúp cậu lấp liếm, mình với đám Thammasat tổng đêm giao thừa phải lưu lạc đầu đường, cậu nói xem giờ nên thế nào đây? Ba mẹ cậu coi như mình đã giải quyết xong, mình nói Mina ngủ rồi còn cậu uống say, buổi tối sẽ không về mà ở lại khách sạn, mình còn đảm bảo sẽ chăm lo cho cậu với Mina, nhưng mẹ cậu đòi tới đón hai người, mình phải múa môi múa mép cạn nước miếng mới thôi đó."
Enjoy đứng ở bên ngoài phòng bao đang mưu kế tống tiền Lingling, thật ra thì cho cô chạy đến nhà Kornnaphat Sethratanapong ăn mấy cái sủi cảo là được, cô thấy bài đăng của Lingling trên X rồi, mấy cái đẹp kia chắc chắn là Kornnaphat Sethratanapong gói, chỉ nhìn thôi cũng khiến ngón trỏ cử động.
"Đêm nay hết bao nhiêu mình trả bấy nhiêu." Lingling yếu ớt nói.
Enjoy giả vờ hờn dỗi nói: "Không đủ, không đủ."
Lingling: "Chứ muốn gì nữa?"
Enjoy cười ha ha, cô không có yêu cầu gì cao, chỉ muốn qua ăn sủi cảo.
Trước khi đưa ra yêu cầu, còn khịa một cái: "Giọng của cậu sao mà lạ kỳ ghê, khàn luôn rồi? Sao thế? Mới xong việc à?"
Lingling thản nhiên trả lời: "Mới nôn."
"Ồ," Enjoy thản nhiên nghe, "Mình muốn đến nhà Tiểu Kornnaphat ăn sủi cảo."
"Không cho." Lingling nói, thấy Mina và Ning một đứa thì cầm sủi cảo một đứa cầm dấm đi tới chỗ cô.
Cô nhìn cái bàn sủi cảo, theo phản xạ mà nôn khan.
"Ơ kìa?" Trong đầu Enjoy đầy dấu chấm hỏi, dù biết không có khả năng nhưng vẫn đùa: "Sao giống như cậu có vậy."
Lingling chỉ lo nôn, mà ừ một tiếng.
Enjoy ở bên kia la lên: "Fack!"
Lingling nghiêm túc cảnh cáo: "Bảo mật!"
Enjoy lại tiếp tục nói nhảm: "Cậu là Omega hả?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co