Truyen3h.Co

[LingOrm] Nhầm con

62

LingOrmTruyen123

Phản ứng của Orm rất nhanh, dùng tốc độ ánh sáng cúp điện thoại, khi giọng đối phương càng ngày càng gần.

Thật khó để bình tĩnh lại, cô tò mò Lingling đã nói gì với mẹ cô ấy, không lâu sau, điện thoại trong tay cô rung lên, Lingling lại gọi tới.

Orm bắt máy, đợi đối phương lên tiếng trước, đề phòng người gọi là mẹ Lingling.

"Doạ em rồi." Lingling trêu chọc cô, "Mẹ chị về phòng nhỏ ngủ, bà ấy lo lắng, nhất quyết muốn ở lại đây qua đêm."

Orm cảm thấy da đầu tê dại: "Mẹ chị biết em à?"

"Biết."

Orm hít một hơi khí lạnh, trong nháy mắt tưởng tượng ra một vở kịch gia đình hào môn.

Người phụ nữ sang trọng quý phái cầm chiếc túi xách hàng hiệu đắt tiền, giữa ngón tay sơn màu đỏ kẹp tờ séc, mặt hơi hếch lên, ngạo nghễ nhìn cô: "Cầm tiền, rời khỏi con gái tôi, biến đi."

Nghe được tiếng hít hơi của Orm, Lingling lại cười: "Em hoảng hả?"

"Em có cảm giác mẹ chị đang xách dao trên đường tới đây vậy."

"Bà ấy ngủ rồi." Lingling dùng thái độ nghiêm túc trấn an, hoàn toàn không hiểu Orm đang nói gì.

"Sao chị lại comeout thế? Sao không bàn với em tí nào vậy?" Orm trách móc, cô nên làm gì bây giờ, còn bọn nhỏ nữa, phải làm sao đây?

Lingling giải thích với cô: "Chị chỉ nói chị đang yêu đương hẹn hò, là tác giả nhỏ hơn chị hai tuổi."

Orm tưởng đâu là comeout thật, vừa lo vừa bực mình.

Nhưng sau đó lại nghe Lingling nói: "Bà ấy tưởng em là đàn ông."

Tâm trạng Orm nhất thời phức tạp, không biết nên nói cái gì.

Lúc mẹ Lingling nói muốn nói chuyện với cô, giọng điệu rất bình tĩnh, không phải cô không có hy vọng xa vời, nghĩ đâu trong một phần vạn khả năng, đối phương sẵn lòng tiếp nhận cô.

Lingling: "Em biết rồi mà, chị chưa từng yêu đương, nên mẹ chị rất tò mò, người có thể khiến chị thích sẽ là người như thế nào. Bà ấy nói rất muốn gặp em, chị nói đợi Mina khỏi bệnh rồi tính tiếp."

Orm vẫn có chút không hiểu: "Sao tự dưng chị lại nói chị đang yêu?"

"Bởi vì..." Lingling thở dài cam chịu, "Việc chị thích em đã viết trên mặt rồi, không thể giấu được, đành phải thừa nhận thôi."

Tâm trạng Orm hoàn toàn bình tĩnh lại, giống như mặt hồ bị gió thổi gợn sóng.

Trò chuyện một lúc, đề cập rằng vài ngày nữa Orm sẽ tham dự lễ kỷ niệm 10 năm thành lập web, Lingling theo lẽ thường nhận nhiệm vụ chăm sóc Ning, nhưng ngay lập tức bị từ chối.

"Ba mẹ chị ở trong nước, mấy đêm không về nhà ngủ, ba mẹ chị yên tâm được à?"

"Chị có thể nói chị đi nơi khác công tác."

Bây giờ Orm chỉ mong thai phụ Kwong Móng Heo giai đoạn này biết tự chăm sóc bản thân, lúc công việc bận rộn không bỏ bê Mina. Sau đó cô nói dự định của mình cho Lingling nghe, định sẽ gửi Ning cho ba mẹ cô chăm.

Lingling nghĩ, nếu Khóc Nhè đã mở miệng nói chuyện với ba mẹ, cộng thêm chuyện vừa rồi của Mina, chắc là sẽ không sao.

Ban đêm ngủ trễ, đặt đồng hồ báo thức để sáng mai dậy làm đồ ăn sáng cho cả nhà, đây là lần đầu ba mẹ tới ở nhà cô, Orm làm việc gì cũng mang chút ý lấy lòng.

Mấy năm qua, lòng cô luôn muốn hoà hảo với ba mẹ, được công nhận.

Cửa phòng ngủ chính đóng chặt, Orm tưởng ba mẹ cô vẫn đang ngủ, nhưng khi nghe thấy tiếng động trong bếp, cô bước tới liền nhìn thấy Noon đang đứng trước bếp, quay lưng về phía cô.

Orm nhớ lại thời gian trước khi cô come out, mỗi lần trong kỳ nghỉ đại học về nhà, cô có thể ngủ thỏa thích, vừa thức dậy thì mẹ sẽ mang đồ ăn đến trước mặt cô.

"Không ăn sáng sẽ thành bệnh đau bao tử." Những lời này Orm được nghe từ nhỏ đến lớn, đợi đến khi bản thân làm mẹ, Orm cũng chăm sóc Ning như thế.

Lingling nói đúng, mẹ cô chắc chắn rất yêu thương cô và làm gương tốt cho cô, nên giờ đây cô đã trở thành một người mẹ tốt trong mắt Ning.

"Mẹ." Orm nhẹ giọng gọi.

Noon quay lại nhìn cô: "Con dậy rồi à?"

"Vâng." Orm chắp tay sau lưng, có chút lúng túng, nghĩ xem còn chuyện gì để nói nữa không.

Noon hỏi: "Mina thực sự ổn chứ?"

"Không sao rồi ạ."

"Tối hôm qua, gọi điện thoại cho họ Kwong kia tới khuya à?"

"À, phải ạ..." Orm không muốn gây động tĩnh làm phiền ba mẹ nên đi ra ngoài ban công nghe điện thoại.

"Mẹ không phải cố ý giám sát con, nửa đêm đi wc thấy đèn phòng khách sáng, liếc mắt nhìn thì thấy con ở ngoài ban công." Noon nhớ tới con gái lúc đó đang cười, trạng thái rất thoải mái.

"Con không có nói mẹ giám sát con...."

Noon thẳng thắn hỏi: "Con có thực sự thích họ Kwong đó à?"

Nồi hấp đang bốc khói nghi ngút, nhưng Orm lại nhớ tới lần trước cô và Lingling ở trong bếp, cho rằng đối phương là đồ ngốc, nghiêm túc dạy cô cách bới cơm.

Rất đáng yêu, chỉ cần cô ấy đứng tại chỗ đó, trong lòng cô như có hàng ngàn con bướm bay lượn.

Khóe miệng Orm không khỏi cong lên: "Con rất thích."

Noon tắt bếp, quay lại nhìn cô.

Orm còn chưa kịp thu lại nét mặt, thì bị ánh mắt sắc bén của mẹ dán chặt, mặt lập tức đỏ bừng.

Cô có cảm giác như sắp bị mắng lần nữa.

"Mẹ không quan tâm hai đứa như thế nào, nhưng nếu họ Kwong kia dám đối xử với con không tốt, mẹ nhất định sẽ không tha." Noon tức giận nói.

Orm sửng sốt hai giây mới phát hiện mẹ mình chấp nhận hai người, càng đỏ mặt hơn.

Noon nói xong, bà không biết phải đối mặt với con gái mình như thế nào, giữa hai mẹ con mấy năm qua dằng co, giờ thân là trưởng bối hạ mình xuống nhượng bộ, thật khó tin, thậm chí đến bản thân bà cũng khó chấp nhận mình như thế.

Quay lưng đi không nhìn con gái, miệng lẩm bẩm: "Ngày nào đó mà chia tay đừng có tới tìm mẹ khóc lóc, họ Kwong kia cũng đừng nghĩ tới chuyện giành con, Mina với Ning không cho giành đứa nào hết. Dám giành hả? Mẹ dẫn ba đến nhà cô ta gây rối."

Nói xong, bên eo thắt lại, phía sau lưng có hơi ấm, Noon đứng thẳng người, đôi mắt cay cay.

"Mẹ..." Orm từ phía sau ôm mẹ, đáy lòng bày tỏ sự cảm kích: "Cảm ơn mẹ."

Cô biết mẹ cô đã khó khăn như thế nào khi đưa ra quyết định này.

Noon không nói gì, cúi mặt mở nắp nồi, luồng khí nóng phả vào mặt, có lẽ làm cay mắt bà, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay lại trào ra trong mắt.

Orm cũng đang khóc, Noon có thể cảm nhận được.

Uỷ khuất vô cùng, vẫn cứ như một đứa trẻ.

"Nếu họ Kwong bắt nạt con, con phải nói cho mẹ và ba biết, biết chưa hả?" Noon cố kìm nước mắt, giọng có vẻ thờ ơ.

Orm gật đầu.

Cô tin Lingling cho dù là ở hiện tại hay tương lai, sẽ luôn đối tốt với cô.

Noon và Ronnadet Kornnaphat dự định hai ngày nữa sẽ về quê nhà, Orm nói chuyện về lịch trình mấy ngày sắp tới của cô, muốn giao Ning cho ba mẹ chăm sóc mấy ngày.

Ronnadet Kornnaphat lập tức đồng ý, Noon có chút lo lắng, sợ bản thân sẽ không hoà hợp được với Ning, thế mà thấy cô nhóc gọi một tiếng bà ngoại ngon ngọt, cho nên chỉ có thể đồng ý.

Những ngày không thể đến bệnh viện thăm Mina, Lingling đã lắp camera trong phòng bệnh để Orm có thể theo dõi tình trạng của Mina 24/24 thông qua ứng dụng.

Dì Winny đối với chuyện này âm thầm phàn nàn, cảm giác như bị giám sát vậy, nhưng Lingling không tiếc tay cho bà một khoản phí bù đắp tinh thần, dì Winny lập tức thoải mái ngay.

Xem thì xem, tôi đây là một bà dì lớn tuổi, sợ gì chứ?

Lingling hứa hẹn với Mina, mỗi ngày sau khi tan làm sẽ đến ở với Mina, buổi tối sẽ ngủ cùng với con gái, cô bé rất ngoan, hình như hiểu được tâm tư của cô nên đề nghị nói: "Mẹ, buổi tối mẹ có thể tìm mẹ Kornnaphat ngủ, con có bà ngoại ở cùng rồi."

Nhưng Lingling vẫn nhất quyết muốn ở lại bệnh viện cùng con gái, mặc dù cô rất nhớ chiếc giường ấm áp của Khóc Nhè, nhưng lúc này Mina cần cô hơn, cô và Khóc Nhè tương lai còn dài.

Hơn nữa, ôm hôn là chuyện không thể tránh khỏi khi nằm cùng nhau, với tình trạng của cô bây giờ, sợ lỡ lau súng cướp cò sẽ rất phiền.

Mina sẽ gọi điện cho Ning khi bà ngoại không có ở phòng bệnh, hai cô bé mỗi ngày sẽ trò chuyện vài câu, mặc dù cô không hiểu tại sao mình không thể để bà ngoại gặp Ning và mẹ Kornnaphat, nhưng cô bé tin lời mẹ nói luôn có lý.

Thời gian Chanthira đi ra ngoài không dài, không biết sẽ trở về lúc nào, Orm sợ đụng mặt bà, cho nên không dám mang Ning đến thăm Mina.

Trước thềm lễ kỷ niệm 10 năm thành lập Web, các chiến dịch quảng bá trên nhiều nền tảng khác nhau đang diễn ra sôi nổi, ngoài việc xác nhận lại danh sách các tác giả và khách mời nổi tiếng tham gia sự kiện, toàn bộ sự kiện sẽ được livestream trên nền tảng.

Orm đã mua vé tàu cao tốc, cô căn bản không ngờ lại có chuyện đó, đã nói không có quay phim chụp hình cô mới đồng ý đi, nhưng giờ còn livestream nữa là sao? Nhiều camera chĩa vào hiện trường như vậy, làm sao có khả năng cô không bị quay chụp chứ?

Cô sợ hãi vội vàng gọi điện cho biên tập viên, biên tập viên nói mọi việc đã được cấp trên sắp xếp, nhưng không cần phải hoảng sợ, bây giờ tình hình dịch bệnh phức tạp, đi dự bất cứ dịp gì cũng phải đeo khẩu trang, sự kiện lần này ai cũng phải mang khẩu trang hết, có nghĩa là không lộ mặt..

"Tác giả nổi tiếng OrmKorn đã xuất hiện lần đầu tiên sau mười năm kể từ khi ra mắt. Đây là một chủ đề chậc chậc..." Biên tập viên phấn khích thôi rồi, chắc chắn sẽ bùng nổ.

"Kornnaphat Sethratanapong, cô có thể đeo khẩu trang, không tính lộ rõ ​​mặt, chúng ta cùng có lợi, có thể cùng tồn tại thịnh vượng."

"Làm quá à." Orm vừa nghĩ tới không cần lộ mặt, liền có thể thở phào nhẹ nhõm.

Tình trạng của Mina tương đối ổn định, Lingling bận rộn với công việc nhưng sẽ không bỏ bê con và cô, ở nhà có Ning và ba mẹ cô, mẹ cô làm rất nhiều việc nhà cho cô.

Orm cảm thấy những ngày vừa qua có lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất kể từ khi cô come out.

Một ngày trước khi khởi hành, Lingling hẹn Orm đến công ty gặp mặt, có thể mang Ning đi cùng.

Mint từ sớm đã đứng đợi sẵn ở quầy lễ tân công ty, nhìn thấy Orm đi vào liền thân mật chào hỏi, dẫn cô vào thang máy rồi đi thẳng lên tầng cao nhất.

Orm không biết vì sao Lingling lại bảo cô đến đây, mấy ngày nay bọn họ cũng đã gặp nhau, mỗi lần Lingling tan làm sẽ chạy đến dưới nhà cô, hai người ve vãn một lát rồi cô ấy mới chạy đến bệnh viện.

Ning bước vào thang máy, nhìn các con số trên biển hiệu tầng, đếm từ một đến mười tám.

Mint xoa đầu cô nhóc, Ning ngẩng mặt lên cười ngọt ngào với cô.

"Tôi có chuyện không biết nên nói hay không." Mint nói với Orm.

"Cái gì?" Orm hỏi.

"Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng tôi luôn cảm thấy Ning rất giống Kwong tổng." Mint cười nói: "Nhưng Ning khi cười lại không giống Kwong tổng."

Ngay cả Mint cũng có thể nhìn ra, cho nên cô càng không thể đưa Ning đến bệnh viện.

Orm tò mò: "Sao lúc cười thì trông khác vậy?"

"Bởi vì Kwong tổng rất ít khi cười."

"Vậy sao..." Orm lâm vào trầm tư.

"Kwong tổng còn đang họp, để tôi đưa cô đến phòng làm việc của cô ấy đợi." Mint giơ tay nhìn đồng hồ, "Sắp họp xong rồi."

Orm gật đầu, ra khỏi thang máy, Lingling từ đầu hành lang bên kia đi tới, theo sau là mấy cô gái mặc trang phục công sở, Mint chủ động giới thiệu với cô: "Đó là thư ký trưởng và thư ký phó của Kwong tổng, còn kia là giám đốc bộ phận kế hoạch."

Lần đầu tiên Orm nhìn thấy Lingling ở nơi làm việc, hoá ra loá mắt như thế.

Không ngờ nghệch chút nào, hoàn hảo như nữ chính trong tiểu thuyết của cô.

Lingling hôm nay mặc một bộ vest rộng màu vàng cam, quần ống rộng, bước đi tựa như mang theo gió. Cô cụp mắt nhìn tập giấy trong tay sau đó phân phó vài câu, người bên cạnh chăm chú nghe, rồi gật đầu.

Sau đó, thì biểu cảm Lingling có chút thay đổi, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bắt gặp Orm đang đứng ở cửa thang máy.

Đưa tập giấy cho thư ký, ánh mắt luôn rơi vào Orm, khóe môi mỉm cười: "Mọi người đi làm việc của mình trước đi."

"Vâng, Kwong tổng." Vài người đi đến một thang máy công cộng khác.

Có người nhìn Orm, có thể đi thang máy riêng của tổng giám đốc lên, khó tránh khỏi làm người ta tò mò.

Orm vô thức vùi nửa mặt dưới vào chiếc khăn quàng cổ.

"Mẹ Kwong." Ning bay tới ôm chặt lấy chân mẹ Kwong.

Mint như nghĩ tới được gì rồi, thông báo với những người đang đợi thang máy: "Bạn của Kwong tổng, đừng nói lung tung."

Orm kinh hãi nhìn nàng.

Mint chớp mắt, bảo cô đừng lo lắng.

Mấy người đi vào thang máy, Lingling hướng Orm hai tay dang rộng, dưới tròng kính đôi mắt lấp lánh, ý cười càng đậm.

Mint vô thức che mặt lại, hình như cô đỏ mặt rồi, sếp thế này khiến tim người ta rung động không thôi.

Orm do dự mà đến gần, khi cô quay đầu lại, Mint vẫn đứng tại chỗ.

Mint giật mình, ý thức được bản thân cắn CP có hơi quá, như vậy là không được, liền lặng lẽ đi vào phòng làm việc của mình, đóng cửa lại.

Orm xác định trong hành lang không có người nào khác, sau đó vùi mình vào trong ngực Lingling, ôm chặt lấy.

"Chị không cần ngẩng đầu lên nhìn mà cũng biết em tới hả?"

"Nói ra thì không biết em tin không, nhưng không cần nhìn, chị đã có thể cảm nhận được sự tồn tại của em."

Ning đứng đó hồi lâu, thúc giục: "Mẹ, hai mẹ định ôm bao lâu nữa thế?"

"Xong ngay đây." Lingling cười nói, nhẹ nhàng che mắt Ning.

Sau đó, vòng một tay ra sau lưng Orm, nghiêng người về phía trước hôn lên môi cô.

Mint đứng trước tấm kính suốt từ trần đến sàn ở hành lang văn phòng của mình, cô không có ý nhìn lén, là do rèm sáo của phòng cô chưa có hạ xuống, cô định đi hạ nó xuống thì thấy cảnh này.

Ngọt ch.ết đi được.

Khóa ch.ết tôi rồi!

Ning nắm tay mẹ Kwong vào văn phòng, không quan tâm người lớn đang nói gì, tất cả sự chú ý của cô nhóc đều đổ dồn vào chiếc ghế văn phòng lớn bọc da màu đen phía sau bàn làm việc.

"Mẹ Kwong, con muốn ngồi ở đây." Cô nhóc chỉ vào chiếc ghế trước mặt, trong mắt cô nhóc, chiếc ghế bá đạo này trông giống như một thiết bị trong công viên giải trí, sau khi ngồi lên nó có thể xoay và di chuyển.

"Được." Lingling bế cô nhóc lên, đặt cô nhóc lên ghế.

Ning thả mình trong lớp da mềm mại, bắp chân lắc lư trong không trung, sau đó kéo mép bàn, cố gắng xoay ghế.

Hét lên: "Bay vào vũ trụ, dải thiên hà bao la!"

Nhóc con cứ như vậy cảm thấy mới lạ thú vị, Lingling cười nhìn con gái, lại nhìn Orm, cô ấy cũng cười, nhưng ánh mắt lại mờ mịt, tựa hồ đang có tâm sự.

"Mẹ Kwong, đây là công ty của mẹ à?" Đôi mắt nai con của Ning nhìn quanh văn phòng, rất mới lạ.

Mẹ cô nói đưa cô đến công ty của mẹ Kwong để tìm mẹ Kwong, Ning nghĩ văn phòng mà cô nhóc đang ngồi, chính là công ty mà mẹ cô nhắc đến.

Trong lòng Ning, mẹ Kwong là người quyền lực nhất thế giới, có rất nhiều tiền, có nhà lớn, nhiều xe đẹp, công ty là nơi làm việc, công ty của mẹ Kwong cũng rất lớn.

"Ý con là ở đây?" Lingling giúp Ning chậm rãi xoay chiếc ghế văn phòng, xoay một vòng.

"Vâng." Ning gật đầu.

Lingling hiểu Ning đang nói văn phòng, cô luôn thích tạo dựng hình tượng cao lớn trước mặt các con, nên tự nhiên nói thẳng ra: "Cả tòa nhà công ty này, đều là của mẹ."

Ning đang vui vẻ, nghe được lời này càng nhiệt tình vỗ tay: "Mẹ Kwong giỏi quá!"

Lingling được con khen ngợi trong lòng cảm thấy thỏa mãn, lại nhìn Orm, thấy vẻ mặt cô ấy không thay đổi, cô nghiêng người hỏi: "Sao vậy?"

Orm không cách nào diễn tả tâm trạng của mình: "Nhìn thấy Ning ngồi ở chỗ của chị, có chút kỳ quái."

Lingling khoanh tay trước ngực, đi theo cô nhìn Ning vui đùa hồi lâu, khi lên tiếng lần nữa, trong giọng điệu có chút buồn bã: "Chị hy vọng Ning sẽ sống cuộc sống mà con bé muốn, làm chuyện mà con bé muốn làm."

Không cần thiết phải như cô, từ nhỏ đã bị dạy dỗ nghiêm khắc, sau khi trưởng thành thì thành cỗ máy làm việc.

Mãi cho đến khi gặp Orm, cảm xúc của cô với tư cách là một con người sống mới được soi sáng.

Orm im lặng, trầm tư.

Lingling gọi Ning tới: "Lớn lên Ning muốn làm gì?"

Ning nhảy xuống ghế, vui vẻ chạy về phía vài bước, đứng yên, thần thái sáng láng dõng dạc nói: "Con muốn làm minh tinh!"

Orm cuối cùng bị chọc cười, bật cười, đây là không biết lần thứ mấy Ning nói mơ ước của cô nhóc, lần nào đáp án cũng giống như thế, hơn nữa còn rất cụ thể.

Nói xong, Ning xoay người nhảy lên, tay chân nhỏ bé di chuyển lên xuống, mông lắc lư nhảy múa.

Lingling sửng sốt một chút, sau đó cũng bắt chước động tác của Orm, vỗ nhịp cho Ning, xem ra Khóc Nhè đã quen mấy màn biểu diễn ngẫu hứng của con gái.

"Pili pala hulu huala...." Ning vừa hát vừa nhảy, thậm chí còn nháy mắt với hai mẹ.

"Bài này hát về cái gì vậy?" Lingling nghe không hiểu là tiếng nước nào.

Orm giải thích: "Ning rất thích bài hát chủ đề của Chibi Maruko-chan."

Lingling nghe không hiểu, nhưng càng ngày cảm thấy cô con gái này thật thú vị.

Cứ lớn lên vô tư như thế này, sau này muốn làm gì, cô cũng sẽ ủng hộ con gái không cần dè dặt.

"Ước mơ của Mina là gì?" Orm đột nhiên hỏi.

Lingling nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ buồn cười nói: "Nhóc đó thấy chị làm việc vất vả, nên muốn giúp chị làm việc."

Orm hơi nhướng mày, cảm thấy khó có thể tin được.

Quả nhiên, là con ruột của cô, trời sinh mang số kiếp phải nhọc lòng, mà còn là vì Kwong Móng Heo nữa chứ.

Ning vừa mới biểu diễn xong, với đôi tai nhạy bén của mình, cô nhóc nghe thấy tên Mina liền xen vào: "Ước mơ của Mina là trở thành fan số một của con!"

Orm cùng Lingling nhìn nhau, này cũng gọi là ước mơ à?

Ning gật đầu, nghiêm túc nói: "Cho nên con nhất định phải là đại minh tinh."

Tuy còn nhỏ nhưng cô nhóc biết rất nhiều.

Fans yêu minh tinh, Mina yêu cô nhóc.

Để Ning ở trong văn phòng thoải mái chơi đùa, Lingling cùng Orm nửa nằm trên sô pha nửa ôm nhau một hồi, nói lý do hôm nay bảo Orm đến.

"Chị mệt quá, cần sạc pin." Ý của cô là sạc pin chính là ôm Orm.

Orm cười nói: "Chị mỗi ngày đều tới nhà em gặp em ở dưới lầu, đâu có thiếu sạc pin đâu?"

"Thời gian quá ngắn, không full." Lingling nói, lại rúc vào trong ngực cô, "Ngày mai em đi, có mấy ngày không được ôm."

"Được, em ôm chị." Orm ôm chặt hơn.

"Thật ra chị muốn..." Lingling ngẩng mặt khỏi trong ngực Orm, ánh mắt nóng rực, môi hơi nhếch lên.

Chóp mũi thẳng của cô áp vào cằm Orm, khí nóng ẩm chảy vào giữa cổ Orm, cổ họng cô cực kỳ khô khốc, cô bất giác làm động tác nuốt.

"Dừng lại." Cô đương nhiên biết Lingling đang nghĩ gì, ban đầu cô không nghĩ tới, nhưng bây giờ bị chọc thế này thì không thể không nghĩ đến được.

Nhưng Ning có ở đây, nhóc con đang cầm bút của Lingling viết nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng trên bàn.

"Ba mẹ em có ở nhà, không tiện đi lên trên, không gian trong xe thì không đủ dùng, mà thời gian cũng không đủ luôn." Lingling đã suy nghĩ chuyện này không phải ngày một ngày hai, cô không thể nhưng Khóc Nhè có thể.

Vừa nói, vừa tiến lại gần, giọng điệu đáng thương nói: "Hơn nữa, ngày mai em sẽ đi Bangkok, có mấy ngày không gặp nhau được kìa."

"Không phải đã thống nhất trong thời gian này kiêng rồi à?" Orm cố hết sức ngả người ra sau, cô có thể tránh được hơi thở của Lingling, nhưng lại không thể tránh được mùi nước hoa trên người, từ xa ngửi được, loại cảm giác mơ hồ đó, hương thơm lạnh lẽo như có như không lại khiến người ta càng phát rồ.

"Chị có cách cản em không chạm vào chị, thử xem thử nha?" Lingling biết Orm lo lắng không cẩn thận sẽ đụng vào bụng mình, không vào được trạng thái, nhưng cô đã tìm ra được cách.

"Vậy sao chị lại bảo em mang Ning đến làm gì?" Orm giật mình, nếu đã sớm chuẩn bị rồi, thì sao lại bảo cô dẫn con đến?

Lingling khéo léo cười: "Chị cũng muốn nhìn thấy Ning, lát nữa đưa hai mẹ con em đi một nơi."

"Vậy bây giờ chị muốn làm gì?" Orm đã sớm nhìn thấy Ning dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hai người bọn họ.

Lingling hạ giọng hỏi: "Trước tiên nói cho chị biết, em có muốn hay không?"

Orm khẩn trương nhìn Ning, nhắm mắt lại, thở dài.

Trong khoảng thời gian này, đầu tiên là việc đối mặt với ba mẹ mình, sau đó thì Mina xảy ra chuyện, còn phải lo lắng chỗ ba mẹ Kwong Móng Heo, lại nghĩ đến chuyện lần trước bán bản quyền bị người ta sửa đổi đến kỳ diệu, khiến cô tức muốn hộc máu, còn có tần suất đăng bài... Áp lực đến từ mọi phía, ngày càng chồng chất.

Ngoài việc tự giải quyết, cách tốt nhất để người lớn giải tỏa căng thẳng là gì?

Orm mở to mắt, ánh mắt kiên định: "Muốn."

Thử thì thử, cô chống mắt lên xem thử Kwong Móng Heo có thể làm được gì.

Rõ ràng Lingling không ngờ cô có thể nói thẳng như vậy, trên lông mày cô ấy chợt hiện lên vẻ kinh ngạc, lửa trong mắt bùng lên.

Orm có chút mơ hồ, nhìn tình trạng Kwong Móng Heo, cô nghi ngờ đó là một học sinh tiểu học đang tham gia đại hội thể thao.

Linh cảm không mấy tốt đẹp quen thuộc đó lại quay trở lại.

Cô cảm thấy có chút hối hận nhưng cũng rất mong chờ.

Lingling lấy điện thoại di động ra, gửi cho Mint mấy câu, sau đó đi vào phòng nghỉ bên trong, ước chừng nửa phút sau, Orm nghe thấy Mint gõ cửa phòng làm việc.

Mint đi vào, đi thẳng đến chỗ Ning: "Ning, cháu có muốn đến phòng làm việc của dì Na chơi không? Trong phòng làm việc của dì có rất nhiều đồ chơi của Mina, Mina thích nhất là xếp gỗ với dì."

"Được ạ!" Ning không chút suy nghĩ tạm biệt mẹ, đi theo Mint.

Mint đi ra, đang định đóng cửa lại, liền nhìn thấy Lingling từ phòng nghỉ đi ra, trên tay cầm bó dây màu đỏ.

Khi cánh cửa đóng lại, thứ hiện lên trong đầu Mint vẫn là bó dây màu đỏ tương phản rõ rệt với những ngón tay trắng nõn của sếp lớn.

Đó là một bó rất dài, dày như sợi dây gai, không thực tế lắm, biết là dùng để trói gì rồi.

Cô nhớ ra hôm qua trong có nhận chuyển phát nhanh của sếp, trên đó có ghi [Hàng Bảo Mật].

Kết hợp thêm việc bảo cô chăm con dùm... câu trả lời đầy sinh động.

Mint phát hiện mình căn bản không quen biết vị sếp này, cách đây không lâu còn đang hỏi cô chuyện hôn này nọ, giờ lại ở trong văn phòng chơi trói mở.

Trong văn phòng, Orm nhìn bó dây trong tay Lingling, liếc mắt liền biết người này định làm gì.

Dù chưa ăn thịt heo thì cũng đã nhìn thấy heo chạy.

Cái thời cô chưa nổi tiếng trên web, tài viết lách cũng chỉ vừa đủ không được cặn kẽ như bây giờ, thế là đi tìm kiếm mấy cái hiếm lạ, sau đó viết đoạn truyện ngắn tên <>, không được nhiêu lâu thì trang web khóa, thế nên sau khi nổi tiếng, nhiều độc giả không biết cô đã viết những cuốn tiểu thuyết bị cấm như vậy.

Vì viết truyện, thời còn trẻ Orm đã học rất nhiều kiến thức về phương diện này, nhưng nói thật đây không phải là sở thích của cô.

Cô tự hỏi liệu mình có hiểu lầm mục đích của Lingling hay không, mặc dù có đôi khi Kwong Móng Heo rất kiêu ngạo, thiếu kinh nghiệm, có rất nhiều chuyện không hiểu.

Cái kiểu chơi này chắc người này hẳn là không biết.

"Chị thử tự trói chị rồi, sợi dây này không đau." Lingling nghiêm túc nói, bảo Orm duỗi tay ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co