66
Orm càng khóc càng thấy tủi thân, nhất thời không nhịn lại được, Lingling an tĩnh nghe cô phàn nàn, nhẹ nhàng đặt tay lên tấm lưng đang run rẩy kia, an ủi.
"Chị sao lại...." Orm giờ mới ý thức được gì đó, thút thít hỏi: "Sao chị lại tới?"
"Chị mới nói rồi mà, chị lo lắng cho em." Hai tay Lingling đỡ vai Orm, nhẹ nhàng đẩy người đang bám chặt vào cô ra, sau đó tìm khăn giấy lau mặt từng chút một cho Orm.
Nước mắt trộn lẫn với lớp trang điểm chảy khắp khuôn mặt, khuôn mặt thanh tú dịu dàng của cô trông giống như bức vẽ graffiti trừu tượng.
Lingling đau lòng, nhưng cũng cảm thấy buồn cười, sợ bản thân lỡ cười thì bị Khóc Nhè trách móc nói cô vô nhân đạo, thế là mím môi, đè nén ý muốn cười.
"A!" Orm chỉ vào cô, khóc lóc hỏi: "Lingling, chị đang cười nhạo em phải không?"
"Không có mà." Lần này, Lingling mới thực sự cười.
Khóc thành thế này mà đầu óc còn tỉnh táo ghê ha?
Orm nhìn cô, giơ tay lau nước mắt: "Đại Móng Heo, là do chị hết, bảo em tham gia sự kiện rồi giờ còn cười nhạo em hả? Chị không biết xấu hổ là gì hết sao?"
"Em không thể nói vậy, chị chỉ cổ vũ em, còn quyết định là ở em mà." Lingling lý luận với Orm, từ từ nói: "Nhưng em cũng đâu biết sẽ xảy ra chuyện gì, nếu đã thành thế này rồi thì đối mặt với nó đi, được chứ?"
Orm mím môi, nhìn Lingling với đôi mắt đẫm lệ.
Lingling cười, lại lau nước mắt cho cô, nghiêng người về phía trước ôm cô.
"Chị không thể thay đổi được những việc đã xảy ra, thế nên chị đến ôm em, khóc cùng em, cùng em đối mặt."
Orm im lặng, bình tĩnh lại hỏi: "Chị đến đây bằng gì?"
Trễ thế này, không có tàu cao tốc.
"Lái xe đến, chị không trả lời được tin nhắn của em là vì đang lái xe trên cao tốc, nếu trả lời sẽ rất nguy hiểm, lái xe ba tiếng là có thể đến được rồi." Sau khi Lingling dỗ Mina ngủ, cái ý nghĩ muốn gặp Orm cứ quẩn quanh trong đầu cô, nên cô gọi dì Winny dậy, dặn dò dì ấy một tiếng, sau đó lên đường.
"Trời khuya thế này rồi...." Orm trút ra được hết loạt chuyện hôm nay, tâm trạng cũng tốt hơn, thế nhưng giờ lại càng muốn khóc hơn.
"Sao lại khóc nữa rồi?" Trong giọng nói Lingling không có chút thiếu kiên nhẫn nào.
"Sau này chị đừng như thế, chị còn chưa lo được cho bản thân, giờ lại mang thai Xíu Mại." Orm càng nói giọng càng nhỏ đi, "Em không muốn chị nhọc lòng."
Lingling dịu dàng nói: "Chị thích nhọc lòng thay em."
Orm nhìn cô, chớp mắt, lại một dòng nước mắt lăn xuống trên mặt.
"Chúng ta là CP." Lingling thản nhiên nói: "Là một đôi đó, không phải hả?"
Orm trong mắt vẫn còn có nước mắt, phản ứng được một hồi, cô hừ một tiếng, cười lớn.
"Sao chị vào được phòng em?" Bây giờ nghĩ lại, khách sạn này quá tầm thường, thẻ phòng có thể tùy tiện đưa ra được à?.
"Chỉ cần nói với quầy lễ tân chị là Lingling Kwong." Lingling nói, đi đến bồn tắm, trải một tấm dùng một lần lên đó rồi mở vòi nước để điều chỉnh nhiệt độ nước.
"Thật hay giả?" Orm nghi hoặc.
"Thật mà, bởi vì khách sạn này là của nhà họ Kwong." Lingling quay đầu nhìn lại, đúng như cô nghĩ, đối phương có chút kinh ngạc.
Cô giải thích: "Chị nói chị đến đây để tìm bạn".
Orm cởi giày cao gót, chân trần đứng trên thảm, cay đắng nhìn cô.
"Được rồi, đừng buồn, tắm nước ấm rồi ngủ ngon nhé."
Orm hỏi: "Còn chị thì sao?"
Lingling cười hỏi: "Em muốn chị về Bang Rak bây giờ hay ngủ với em?"
"Giờ mà về chị không muốn sống nữa hả? Đến khi về tới Bang Rak thì trời chưa sáng?" Orm cảm giác Lingling hỏi như vậy là cố ý.
Cô nói như đúng rồi: "Ngủ với em đi."
Cô cởi quần áo, chậm rãi ngâm mình trong nước ấm trong bồn tắm, sau đó nhìn Lingling khoanh tay đứng một bên, nhàn nhã nhìn mình.
Lingling: "Chị vội tới đây, không mang theo đồ ngủ, nên chị nói trước với em là chị ngủ khoả thân á nha."
Orm có thói quen khi ở khách sạn đều mang theo chăn ga gối đệm của mình nên không cần lo lắng về vấn đề vệ sinh, cô thở dài: "Tùy chị đó, em mệt lắm rồi, cũng là người không ham không muốn không có nhu cầu."
Lingling nghiêm túc nói: "Chỉ đêm nay thôi."
Orm thực sự phục người này, trợn mắt: "Chị đi ra ngoài trước đi, để em tắm cho yên ổn được không?"
"Chị ở trong này sao em lại không thể yên ổn tắm?"
"Em sợ chị nhìn một hồi nhịn không được lại đây lăn lộn em."
Lingling không tiếp tục tranh cãi, kéo rèm cho cô rồi rời đi.
Orm ngơ ngác nằm ở trong bồn tắm, hoàn toàn trống rỗng, cô suy nghĩ rất nhiều chuyện, nhưng lúc định thần lại thì không nghĩ ra được gì hết.
Tẩy trang, lau khô tóc, mặc áo choàng tắm đi ra, trên bàn cà phê trong phòng có một đĩa cơm đặt sẵn vài món ăn kèm và một tô mì bò.
Orm vốn đã rất đói, nhìn thấy đồ ăn, cô mới nhớ tới mình vừa vào phòng, kêu lên đói quá.
Lingling bảo cô đi qua ăn, trong khách sạn đồ ăn khuya không có nhiều lựa chọn, may mắn là đồ ăn được phục vụ nhanh chóng, vừa ra Khóc Nhè có thể ăn được ngay.
Cô còn nhờ lễ tân mang băng cá nhân, đồng thời bảo Khóc Nhè nhấc chân lên, dán lên chỗ da bị phá.
Orm ăn một ngụm lớn mì bò, tắm xong thấy người nóng bừng, chân không còn đau nữa, mì bò ăn ngon, bụng ấm áp.
Cô gắp một miếng thịt bò, nhìn Lingling đang chăm chú nhìn cô ăn, giật mình, đem đũa đưa tới miệng Lingling.
Biểu cảm của Lingling có chút hoang mang, nhưng vẫn ăn miếng thịt bò kia.
Luôn đáng yêu như thế, Kwong Móng Heo rất ngoan.
Orm nhìn cô rồi cười khẽ.
Lingling cũng cười lại.
Giờ phút này Orm cảm thấy, những thứ cô nghĩ không ra hình như không quan trọng như vậy, cô có thể cảm nhận được Lingling yêu cô đến nhường nào. Với một Kwong Móng Heo tốt như vậy, ngay cả cửa của ba mẹ cũng đã vượt qua bài kiểm tra, tất cả những người và sự việc khác có thể chỉ là những vấn đề tầm thường.
Trước khi đi ngủ, Lingling tịch thu điện thoại di động của cô, ép tắt, yêu cầu cô nằm trên giường nhắm mắt ngủ ngon.
Lingling nửa đêm tới đây, tập trung lái xe dọc đường, cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ lập tức quét ý thức của cô, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Orm ngủ muộn hơn cô mấy phút, lúc cô đang nửa ngủ nửa tỉnh, cảm giác được Lingling quay người lại, quay lưng về phía mình ngủ, sau đó co người lại, dường như vô thức chen vào trong ngực cô.
Một giây trước khi rơi vào mộng, Orm trong lúc mê mang cảm giác mình sở hữu cả thế giới.
Enjoy sáng sớm tới tìm Orm, tầm giờ này sáng hôm qua, các cô xuống dưới tầng 1 ăn buffet sáng.
Lễ trao giải tối hôm qua chưa kết thúc, Enjoy đã mời ban điều hành web đi ăn tối, sau đó lại đến KTV, việc chính coi như đã nói được 8,9 phần, lúc về khách sạn đã 3 giờ sáng. Cả đêm uống rất nhiều rượu, buổi sáng vẫn chưa tỉnh rượu, thiếu ngủ nhưng vẫn muốn dậy đi ăn sáng với Kornnaphat Sethratanapong.
Cô rất muốn nghe Orm phát biểu cảm nghĩ về chuyện lộ mặt tối hôm qua, buổi sáng nhìn thấy bài đăng của Freen Sarocha đã có hơn 60 nghìn lượt chia sẻ, tuyệt đối phát hoả.
Enjoy đi tới quầy lễ tân trước, nhờ nhân viên giúp cô quẹt thẻ tầng tương ứng, tình cờ đụng phải biên tập cũng đến tìm Orm, đang làm thủ tục đăng ký khách ở quầy lễ tân.
"Chào buổi sáng, Puerthong tổng." Hôm qua, biên tập cũng mới làm quen với Enjoy, biết được người này có thể là kim chủ ba ba của web, nên thái độ rất tốt.
"Vừa hay tôi cũng muốn tìm Tiểu Kornnaphat, cùng đi lên đi." Enjoy cười vừa phải, đối với người ngoài từ hành động cử chỉ đều bộc lộ phong thái dịu dàng, tao nhã của một nữ doanh nhân.
Biên tập cùng cô bước vào thang máy, trên tay cầm một chiếc túi giấy lớn màu nâu, nói: "Kornnaphat Sethratanapong để quên áo khoác ở địa điểm tổ chức tối qua, mới sáng thấy tin nhắn tôi đã chạy qua đó tìm, hẹn giữa trưa ăn cơm, bây giờ tôi đi đưa áo trước."
"Vậy còn sớm rồi, tôi còn muốn ăn sáng với cô ấy kìa."
Biên tập nhìn đồng hồ, đã 10 giờ rồi.
Enjoy giải thích: "Này cũng do mệt, thức dậy trễ."
Biên tập cũng chỉ biết gật đầu, chứ biết nói gì đâu.
Đi trong hành lang, biên tập nói chuyện với cô: "Lee tổng quen biết Kornnaphat Sethratanapong à?"
"Bạn tốt," Enjoy mỉm cười và nói thêm, "Tôi cũng thích đọc truyện của cô ấy."
"À, chẳng trách..." Lãnh đạo nói có người muốn mua toàn bộ bản quyền còn lại và tương lai của OrmKorn, hóa ra là Enjoy.
Trong phòng, Orm vừa mới tỉnh lại, Lingling bị động tĩnh của cô đánh thức.
"Chào buổi sáng." Orm đang chuẩn bị thức dậy, tắm rửa, trước mười giờ đưa Kwong Móng Heo đi ăn sáng.
"Chị buồn ngủ quá." Lingling kéo tay cô, đáng thương bảo cô nằm xuống, "Lâu lắm rồi chị mới được ngủ dậy trễ thế này."
"Nằm nữa là không có bữa sáng đâu." Orm nói nhưng vẫn nằm xuống ôm lấy cô, "Không ăn sáng không tốt cho sức khỏe, với lại Xíu Mại cũng sẽ đói."
Lingling nghiêng người cầm điện thoại trên bàn đầu giường lên, ấn một phím tắt.
"Phòng 1502, đưa hai bữa sáng đầy đủ lên, cảm ơn." Sau khi cúp điện thoại, cô tìm một tư thế thoải mái nằm xuống bên cạnh Orm, có chút kiêu ngạo nói: "Như vậy không phải được rồi à?"
"Nhưng mà em phải dậy rồi, trưa nay còn hẹn biên tập ăn trưa, buổi chiều nếu không có việc gì thì mình về Bang Rak?" Orm thảo luận với Lingling.
"Được rồi." Lingling ủ rũ vùi mặt vào gối.
Orm hôn lên tai cô, nhẹ giọng nói: "Chị có thể tiếp tục ngủ."
Lingling kéo chăn lên, rên rỉ.
Orm cưng chiều xoa đầu cô, đứng dậy xuống giường, đi vòng qua bên giường Lingling, cầm điện thoại di động của cô lên.
Chuyện đã lên men suốt một đêm, không biết tình hình bây giờ ra sao.
Nhấn nút nguồn khởi động điện thoại, trong lúc chờ điện thoại khởi động, Orm rửa mặt, đang đánh răng thì chuông cửa phòng cô vang lên.
Đối diện cửa phòng là bàn làm việc lớn, nhìn không tới giường, Orm tưởng đâu phục vụ đưa đồ ăn đến, cô đi mở cửa, nhưng cảnh giác mà mở hé.
Nhìn thấy người đứng ở cửa chính là Enjoy, cô buông tay nắm cửa, xoay người đi về phía bồn rửa tay, nhổ bọt trong miệng ra.
"Tiểu Kornnaphat, tôi đến tìm cô đi ăn sáng." Enjoy mở cửa, bình tĩnh đi vào trong.
Orm vẫn đang mặc đồ ngủ, đang súc miệng nên không tiện nói chuyện.
"Tự đi ăn đi, mình gọi đồ ăn cho em ấy rồi." Lingling nghe được thanh âm liền biết là Enjoy, liền giữ nguyên tư thế, không thèm nhìn đã thay Orm trả lời.
Enjoy tưởng đâu Orm đang gọi điện thoại mở loa ngoài với Lingling, nhưng khi đi tới mép giường thì dừng bước chân lại, chăm chú nhìn vào giường.
Chỉ nhìn thấy một thân hình mảnh khảnh quấn trong chăn, mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ xõa trên gối, lòe loẹt chói mắt.
"Lão Kwong, cậu...cậu..." Enjoy há miệng rộng đến mức có thể nuốt cả quả trứng vào.
Lingling nhắm mắt lại, yếu ớt nói: "Đừng ồn, nửa đêm qua mình tới đây, buồn ngủ chết đi được, ngủ thêm lát nữa đã."
Enjoy xoa xoa cằm, quay mặt nhìn về phía biên tập đang hoang mang, trong lòng khiếp sợ không thôi.
"Enjoy, cậu đi ra ngoài trước được không? Mình tới vội không mang gì, bây giờ đang không mặc gì hết." Không nghe thấy phản ứng của đối phương, Lingling xoay người, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Enjoy đang đứng ở cuối trên giường với một người khác mà cô chưa từng gặp bao giờ.
Cô chộp lấy chiếc kính trên gối đeo vào, cô chưa kịp nói gì thì khuôn mặt người kia đã hiện lên vẻ sợ hãi, đôi mắt mở to.
Biên tập nhớ rõ có một lần đang nói chuyện điện thoại với Orm thì Lingling ngắt lời, lúc đó còn tưởng họ là bạn bè, không hề nghĩ nhiều.
Vô tình cắn phải quả dưa lớn... Nói như vậy thì siêu thoại đang huyên náo của OrmKorn, cắn CP LingOrm là thật.
Tổng tài cùng với tác giả tiểu kiều thê của cô ấy?
Trên đường cao tốc về lại Bang Rak, Lingling đang lái xe, Enjoy ngồi ở ghế sau từ lúc lên xe không ngừng nói, giống như đang mở một talkshow đặc biệt dành cho cô ấy, là cái kiểu đưa tiền bắt người ta phải nghe cho bằng được.
Orm ngồi ở ghế phụ, một tay chống trán, lo lắng, hoàn toàn không có hứng thú với nội dung của Enjoy, chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
"Lão Kwong, cậu nói xem Tiểu Kornnaphat của chúng ta nổi tiếng tới mức nào...." Enjoy nói như đúng rồi, đến Đường Tăng có niệm chú thì cũng không thể trị được, còn đặt cho Orm danh xưng mới, "Tác giả hàng đầu!"
Lingling lái xe không thể phân tâm, thấy Orm im lặng, đoán chừng đang có tâm sự, thế là bảo Enjoy im lặng một lát.
Enjoy ôm ngực tỏ đau lòng, kỹ thuật diễn kém cỏi: "Lão Kwong, cậu không phải là Ling bảo bối của mình, cậu là cái đồ trọng sắc khinh bạn, từ đây đôi ta chia đôi đi...."
"Có muốn đầu tư nữa hay không? Không thì tiếp tục lập công ty chăn heo đi?" Lingling mắt nhìn thẳng về phía trước nói.
"Cậu mắng mình?"
Enjoy nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm, sau đó duỗi tay vỗ vai Lingling, như đổi mặt vui vẻ nói: "Vâng Kwong tổng, mình im ngay đây."
Trong xe cuối cùng cũng yên tĩnh, Lingling đoán tâm sự của Orm nhất định có liên quan đến chuyện biên tập phát hiện mối quan hệ của hai người, mặc dù biên tập không tỏ ra phản cảm, nhìn thấy cô ngược lại còn vui mừng, lúc rời đi còn nói chúc phúc đủ điều, nhưng với người mẫn cảm hay suy nghĩ lung tung như Khóc Nhè mà nói, có lẽ sẽ sinh ra mâu thuẫn.
Lúc đó trong phòng, Lingling đang ôm chăn, cùng biên tập đối mắt, Enjoy sửng sốt tại chỗ, sau đó Orm nghe thấy bên ngoài có chuyện gì đó liền lao ra khỏi phòng tắm, mặt cô vẫn còn dính đầy bọt sữa rửa mặt.
"Orm, đây là Kwong..."
Lingling không ngờ Khóc Nhè sẽ trực tiếp thừa nhận: "Lingling, người yêu của tôi, hai người có thể đi ra bên ngoài chờ được không? Bọn tôi thay đồ rồi ra, nhanh thôi."
Sau đó, bỏ bữa sáng, cả bốn người ăn trưa, biên tập viên nói chuyện chính với Orm xong thì nói đến bức ảnh tai tiếng trên X, cuối cùng chủ đề chuyển sang hai người họ.
"Tôi cứ nghĩ Orm đã kết hôn, dù sao thì con của cô cũng lớn từng đó rồi."
Mặc dù Orm đã thay đổi hình đại diện nhưng biên tập vẫn nhớ được bức ảnh cô ôm con.
Orm không thấy xấu hổ, bình tĩnh hỏi: "Vậy cô thấy đứa bé đó giống ai?"
Biên tập cố gắng nhớ lại, sau đó kinh ngạc nhìn Lingling.
Lingling giả vờ bình tĩnh, cúi đầu uống một ngụm nước, đây là lần đầu cô được Khóc Nhè giới thiệu với người khác dưới thân phận là người yêu, thứ nước chanh có chút chua này tràn ngập đầu lưỡi ấy vậy mà lại ngọt.
"Hối hận khi nói cho biên tập biết à?" Lingling tưởng đâu đây là nguyên nhân.
Không ngờ, Orm lắc đầu, bình tĩnh nói: "Có gì mà hối hận chứ? Cảnh tượng lúc đó không nói thật ai mà tin? Hai gái thẳng có thể không mặc quần áo nằm kế nhau à?"
"Không phải là không thể." Giọng nói nghịch ngợm của Enjoy truyền đến từ phía sau.
Orm rất kinh ngạc, hỏi: "Cô từng thế à?"
"Đúng rồi, tôi hay đi nhậu đến khuya với bạn, rồi thuê phòng ở tạm một đêm, nhưng lần đó tôi với cô kia cởi quần áo lên giường ngủ, nào ngờ cọ tới cọ lui thế là lau súng cướp cò." Enjoy thẳng thắn nói, cũng cảm thấy không có vấn đề gì hết.
Orm sốc: "Cô đem bạn cô ngủ à?"
Enjoy lấy ngón trỏ được làm xinh đẹp, chỉ vào chính mình: "Là cô ấy ngủ tôi."
Orm ngơ ngác nhìn Enjoy một hồi, sau đó lại nhìn Lingling: "Sao mấy người hay tự cho mình là thẳng nữ vậy?"
Lingling không hiểu, đang nói đến chuyện nực cười của Enjoy, sao tự dưng xả lên đầu cô rồi.
"Thẳng nữ giả cong, thiên lôi đánh xuống." Orm nghĩ lại rồi nói: "Không đúng, gái cong vòng như mấy người giả thẳng, thiên đao vạn quả."
Vừa bị Enjoy cắt ngang, Lingling nhìn thấy Khóc Nhè tâm trạng tốt hơn rất nhiều, lại nhắc tới: "Từ lúc lên xe tới giờ trông em như có tâm sự nặng nề, rốt cuộc đang nghĩ gì thế? Hay vẫn là cái kia X Freen Sarocha?"
"Cũng không phải." Sau tối hôm qua, Orm cảm thấy dũng cảm đối mặt cũng không có mấy khó khăn, "Trong nhóm chat của phụ huynh trường mẫu giáo của Ning, có người đã chụp ảnh màn hình bài đăng trên X đó và gửi lên nhóm, còn tag em nữa, chị nói em có nên trả lời lại không?"
Lingling: "Không muốn trả lời thì đừng trả lời nè.".
Enjoy: "Đúng vậy, giả chết."
Orm bổ sung: "Có mấy phụ huynh còn nhắn tin riêng với em, bình thường chả mấy liên lạc, giờ tự dưng lôi kéo làm quen."
"Nếu không biết nói gì thì gửi cái icon cười màu vàng đi." Đó là cái icon mà Lingling cho rằng nó rất thân thiện rất vạn năng, nên sử dụng cũng nhiều.
"Chị cái đồ ngốc này." Orm gõ nhẹ lên đầu Lingling một cái, "Trước giờ em định nói với chị, cái icon này là ha hả nhưng không phải cười đâu."
Lingling khó hiểu: "Ha hả không phải là đang cười sao?"
"Ha ha ha...." Enjoy ngồi ở ghế sau vỗ tay, "Lão Kwong này, cậu sinh vào những năm 60 à?"
"Haizz... dù sao thì cũng không thể tùy tiện sử dụng được." Orm chuyển đổi giữa các khung trò chuyện trên W, cảm thấy khó chịu, "Chuyện em bị lộ mặt cũng chả là gì, chẳng qua giờ mấy phụ huynh biết, sợ Ning cũng sẽ bị lộ, mà Ning vốn giống chị, lỡ đâu...."
Enjoy lại lần nữa mở miệng trước Lingling: "Tiểu Kornnaphat, cô không biết Lão Kwong định sẽ công bố chuyện kết hôn của hai người trên X kìa."
Lingling hai tay cầm vô lăng, nghe được Enjoy nói, lưng thẳng tắp.
Orm vẻ mặt khó tin, nhìn thẳng Lingling.
Lingling dùng tầm nhìn ngoại vi tiếp nhận cái nhìn chăm chú của Orm, cả người không được tự nhiên.
Cô hỏi: "Không thể à?"
Orm hít sâu một hơi, tự nhủ không nên sốt ruột, chậm rãi nói: "Có cần không?"
Lingling nói còn chậm hơn cô: "Bởi vì em rất tốt, chị muốn phải giấu, mà chị cũng không muốn em bị gán ghép CP khác, cũng vì có rất nhiều mong chúng ta thật sự ở bên nhau. Càng vì chị không muốn con của mình nhìn thấy chúng ta phải che giấu với bên ngoài, mà hoài nghi tình cảm của hai người mẹ có phải là loại tình cảm không được gặp ánh sáng."
"Đúng thật, LingOrm CP đều có siêu thoại kìa." Enjoy tìm kiếm, chỉ mới một ngày mà đã có người viết fanfic cho hai người rồi.
Nghĩ tới chuyện gì đó, Enjoy hỏi: "Bây giờ, ảnh của Orm cũng đã lộ, sau này hai người đi ra ngoài cùng nhau chắc chắn sẽ bị chụp hình, không muốn come out thì nói là bạn bè à? Làm bạn cả đời hả?"
Orm không còn gì để nói, thế nên sau khi biết ảnh của cô bị đăng lên, cô mới sầu như thế.
Đặc biệt là khi nghe Lingling nói, không muốn Ning và Mina nghĩ tình cảm của hai người không được gặp ánh sáng. Bức tường vững chắc trong lòng dường như đã bị rạn nứt, ánh nắng chói chang chiếu vào.
Những lời Kwong Móng Heo nói, không sai chút nào.
Enjoy tuỳ ý nói: "Sợ gì chứ? Hai người đâu phải diễn viên ca sĩ gì đâu, còn sợ come out bị phong sát à?"
Lingling an ủi cô: "Giờ em đừng lo lắng, trước khi Mina khỏi bệnh, sẽ không xảy ra chuyện gì hết."
Mong rằng một ngày nào đó, cô có thể mang Khóc Nhè đứng dưới ánh nắng ấm áp, nhận sự chúc phúc của mọi người, ngoại trừ được người nhà chấp thuận, cô rất muốn cho tất cả mọi người biết, Khóc Nhè của cô là người ưu tú, mà bản thân cô thì không thể nào kiềm chế được tình yêu với cô ấy.
Đến Bang Rak thì đã là chiều tối, Enjoy bảo Lingling đưa cô đến ga tàu cao tốc lấy xe trước, sau đó trên xe chỉ có Orm và Lingling, bầu không khí nhẹ nhàng thoải mái hơn.
Trong lúc Lingling đang đợi đèn giao thông, Orm đột nhiên ngồi thẳng người, nghiêng người hôn lên một bên mặt cô.
Lingling quay đầu nhìn Orm, khóe miệng cong lên: "Chị tưởng em đang giận."
"Một chút." Orm giơ tay lên làm phép so, chăm chú nhìn Lingling: "Lingling, chị có biết công khai có ý nghĩa gì không?"
Lingling chỉ suy nghĩ một chút, dùng giọng điệu trịnh trọng nói: "Có nghĩa là chị sẵn sàng tiếp nhận sự giám sát của toàn xã hội, cả đời này chỉ yêu em."
Orm sửng sốt một lát, hiển nhiên không ngờ Lingling sẽ đưa ra câu trả lời như vậy, cô đặt mình vào góc độ của Lingling, nghĩ đến một số việc cho cô ấy, chẳng hạn như bị kỳ thị là đồng tính luyến ái, phát triển sự nghiệp bị cản trở...
Đèn xanh bật lên, Lingling tiếp tục lái xe.
"Lingling Kwong..."
Mỗi lần Orm đọc tên cô, Lingling đều sẽ rất cảnh giác, cẩn thận lắng nghe những gì cô ấy sắp nói tiếp theo.
"Đợi đến khi Mina khoẻ lại, để em công khai."
Lingling cảm giác như có vật gì mềm mềm đâm vào tim, vừa ngứa vừa đau, cô cắn môi, chịu đựng cảm giác rung động khó tả.
"Em không sợ gì hết." Orm nghĩ, bởi vì có chị ở cạnh em.
Có một người yêu như thế, đúng là chẳng có gì mà phải sợ.
Lingling vốn định đưa Orm về nhà thì đi liền, nhưng Orm bảo cô lên nhà ăn cơm tối.
"Ba mẹ em ở nhà, có tiện không?" Từ khi Mina nhập viện, Lingling chưa lên nhà Orm lần nào.
"Mình có ôm ôm ấp ấp trước mặt ba mẹ sao?" Orm kéo vali, nắm tay Lingling, "Ăn một bữa cơm thôi mà, ba mẹ cũng biết quan hệ của mình, chị sợ gì chứ?"
"Chị có sợ đâu...."
Lúc đầu khi ba mẹ Orm chưa chấp nhận, Lingling đối mặt với hai người còn khá thoải mái, bây giờ lại có chút ngượng.
"Chị đi tay không lên thì không được, hay là chị đi mua chút quà..."
Orm nắm tay cô kéo vào thang máy: "Mua quà gì chứ? Đồ lần trước mua còn chưa mở ra."
Lingling hỏi: "Vậy chị vẫn gọi chú dì hả?"
Orm kỳ quái nhìn cô: "Chứ không thì sao? Muốn gọi ba mẹ à?"
Lingling nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Có nhanh quá không?"
"Chị lảm nhảm gì thế hả?" Orm cười nhạo cô, "Chị đang căng thẳng à?"
"Nào có." Lingling nghĩ, xem ra sau khi được phụ huynh chấp nhận, cũng muốn làm cho bọn họ yên tâm, cho nên không thể lơ là chút nào, nhất định phải thể hiện tốt hơn trước.
"Mẹ em chắc vẫn chưa cho chị sắc mặt tốt đâu." Orm cười dặn trước, giọng khá tuỳ ý, "Không sao, chị cứ mạnh dạn mà ăn, vờ như không thấy đi."
"À cái này..."
Tay trong tay bước ra khỏi thang máy, cho đến khi sắp mở cửa thì Orm vẫn không buông tay ra.
Lingling ngoan ngoãn đứng ở phía sau cô, sẵn sàng nở nụ cười thân thiện và dịu dàng ngay khi cửa mở.
Chào chú, chú vất vả rồi ạ.
Chào dì. Làm phiền gì rồi.
Ngài đừng làm gì hết, để cháu làm.
Cháu sẽ chăm sóc tốt cho Nong Orm.
Lingling nghĩ trong đầu mấy câu lát nữa sẽ nói, sau khi mở cửa, vẽ ra nụ cười tiêu chuẩn như tiếp viên hàng không.
Nụ cười chỉ tồn tại trong giây lát rồi biến mất.
Đứng ở cửa là một nhóc con, rõ ràng là Ning, nhưng Orm và Lingling sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới phân biệt được.
"Mẹ! Mẹ Kwong!" Ning chạy vài bước, nhảy vào lòng mẹ, ôm mẹ thật chặt như một con gấu túi.
Orm run rẩy giơ tay lên, sợ lòng bàn tay lạnh sẽ làm con gái lạnh, trước tiên thở phào nhẹ nhõm.
Lòng bàn tay của rơi trên đầu Ning, Orm có thể xác định đây không phải ảo giác.
Noon và Ronnadet Kornnaphat đang xem TV trong phòng khách, đồng loạt nhìn ra cửa, vẻ mặt khó xử.
"Mẹ Kwong! Mẹ tới gặp con!" Ning quay người ôm lấy mẹ Kwong.
Lingling cũng làm như Orm, sau đó nhìn Orm với cảm xúc phức tạp.
Dường như có nhiều cảm xúc khiếp vía khác nhau trong mắt hai người.
"Ning..." Lingling quỳ xuống, ngang tầm mắt nhìn nhóc con, "Tóc của con đâu?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co