Truyen3h.Co

[LINGORM] - SUGAR MOMMY

31 🔞

iminlovelo

"Say, go through the darkest of days
Heaven's a heartbreak away
Never let you go, never let me down"

———

Thật ra suy nghĩ kĩ một chút, mấy chuyện dính dáng đến mặt mũi của tổng tài bá đạo, LingLing Kwong đã vứt đâu mất rồi.

Bé thỏ con mềm nhũn của cô đã không còn sợ hãi nữa, cơ mà mỗi lần đột nhiên kinh sợ, một tổng tài bá đạo như cô cũng sẽ phải ngồi xổm trên mặt đất dỗ dành hết nửa ngày.

Bé thỏ con nằm trong lồng ngực của cô, vẫn còn kinh sợ mà lắc đầu, lầm bầm nói mớ: "Không ăn cà rốt bự... Ưm... Không ăn..."

LingLing Kwong xấu xa nghĩ, bữa sáng ngày mai sẽ ăn súp cà rốt.

Orm đã có một giấc mộng tràn ngập cà rốt cả đêm.

Khắp núi đồi đều là cà rốt, mười mấy con thỏ trắng bù xù chạy nhảy vui chơi, gặm xong cà rốt lại tìm đến nàng để bú sữa.

Orm bị mười mấy con thỏ trắng rượt đuổi cả một đêm, rốt cuộc cũng giật mình tỉnh dậy.

Tuy rằng mơ ác mộng cả đêm, nhưng mà hôm sau tỉnh lại thì tinh thần của Orm vẫn rất tốt.

Chắc... Chắc là do tối hôm qua LingLing Kwong đã buông tha cho nàng.

Orm đỏ mặt lén lút đi sờ sờ huyệt nhỏ của mình, chỗ đó mềm mềm ướt át, nóng bỏng còn hơi sưng, vẫn còn dư vị xấu hổ khi bị cà rốt cắm vào thân thể.

Còn củ cà rốt hôm qua bị cắm mạnh vào trong thân thể nàng đang được đặt trên tủ đầu giường, phía đuôi còn có dấu vết bị gặm cắn.

Orm mơ mơ màng màng nhớ lại, tối hôm qua chơi đến cuối cùng thì nàng bị một củ cà rốt đâm đến phun nước rồi xụi lơ run rẩy. Sau đó, LingLing Kwong kéo cà rốt ra khỏi mông nàng, lừa nàng ăn vài miếng.

Nhớ lại hành động xấu hổ của bản thân, khuôn mặt Orm lại đỏ chót, lập tức vùi mặt vào chăn trốn đi.

Giọng nói mềm mại vang trên đỉnh đầu nàng: "Bé thỏ lười biếng, ngày hôm nay không cần đi quay phim sao?"

Orm lộ ra nửa cái đầu, chớp chớp đôi mắt, nhỏ giọng nói:"Không cần, hôm nay không có phần quay của em." Nàng nhìn thấy bộ dạng của LingLing Kwong, đột nhiên xấu hổ đến mức cuộn hết người về trong chăn.

LingLing Kwong đang trần như nhộng mà đứng ở cạnh giường, thân thể mềm mại mà quyến rũ đẹp đẽ đắm chìm trong ánh nắng ban mai.

Gây chú ý nhất là dưới háng cô, đồ vật mới sáng sớm hơi cương mà rũ xuống giữa hai chân, gần như to bằng cánh tay của một cô gái.

Orm bị khúc thịt này dọa cho sợ hãi, lập tức chui vào trong chăn, chỉ chừa một cái khe hở nho nhỏ để nhìn ra bên ngoài.

LingLing Kwong hí ha hí hửng dắt chim đi dạo khắp cái phòng ngủ tĩnh mịch, đem đại đồ vật hơi cương đánh lụp bụp lên mặt Orm: "Có lớn hay không, hả?"

Orm đỏ mặt né tránh: "Không lớn! Nhỏ muốn chết! Y như con gà con!"

LingLing Kwong vẫn vui vẻ: "Lặp lại lần nữa, lặp lại lần nữa xem, hả?"

Orm cười muốn chạy trốn.

LingLing Kwong nửa thật nửa giả mà rượt theo bắt nàng.

Hai người lăn từ trên giường xuống sàn nhà, lăn từ phòng ngủ ra tới phòng vệ sinh, rốt cuộc Orm cũng bị LingLing Kwong bắt ôm vào trong lồng ngực, áp lên tường nhà tắm rồi mạnh mẽ làm một trận.

Sói hoang bự ăn no uống đủ xong thì hôn nhẹ bé thỏ con mềm nhũn, thấp giọng nói: "Ngày hôm nay không đóng phim, tôi với em đi một chuyến về quê, được không?"



Orm còn chưa kịp phản kháng, nàng đã bị cưỡng ép mặc quần áo tử tế ôm lên xe.

Orm chưa tỉnh ngủ, mệt mỏi mà nằm nhoài trong lồng ngực LingLing Kwong, lầm bầm: "Em không muốn về nhà."

LingLing Kwong hỏi: "Tại sao?"

Orm nhỏ giọng thầm thì: "Mẹ em mà thấy em đem một bà già về nhà, nhất định bà sẽ tức chết mất."

LingLing Kwong: "... Tôi già lắm à?"

Bé thỏ con này có phải là được cô thương nên gan hơi lớn rồi không?

Orm nằm trong lồng ngực LingLing Kwong ngáp một cái, nhỏ giọng nói: "Một chút thôi."



LingLing Kwong: "... Là bé thỏ con nào tưởng bà già này chết rồi nên khóc đến ngất xỉu, hả?"

Orm đỏ mặt nhỏ giọng kêu: "Không phải em đâu."

LingLing Kwong đánh mông nàng.

Orm vừa trốn vừa hét: "Chị muốn làm gì? Muốn làm gì!"

Có lẽ là do ly dị nhiều năm khiến cho LingLing Kwong không đảm nhận được trách nhiệm nuôi con. Thế nên từ đầu đến giờ, LingLing Kwong chưa từng xem nàng là người cùng thế hệ, mà càng lúc càng giống như đang dạy dỗ con gái.

Cảm giác này khiến Orm cảm thấy có chút quái dị, trong lúc lơ đãng lại không nhịn được mà giống như một đứa trẻ thật sự thích làm nũng chơi xấu trước mặt LingLing Kwong.

LingLing Kwong cuối cùng vẫn thành công bắt được Orm. Nhưng cô không có đánh mông Orm, chỉ là ôm chặt người vào trong ngực không buông tay, thấp giọng hỏi: "Chạy đi đâu?"

Orm ngoan ngoãn vùi vào trong lồng ngực của cô nửa tiếng, mới bắt đầu nói thầm: "Mẹ em nhất định sẽ phát hiện em bị chị đánh dấu."

LingLing Kwong: "..."

Orm có chút buồn rầu: "Em kết hôn với một bà già rồi ư. Lần trước chị gặp mặt mẹ em, còn nói mình là nhà từ thiện tài trợ cho em học đại học nữa."

LingLing Kwong nghĩ lại.

Đó là lúc cô mới vừa bao dưỡng Orm.

Khi đó Orm chỉ mới lên đại học, để giải thích cho mẹ nàng chi phí trả cho đống thuốc thang lấy ở đâu ra, nàng rất đáng thương mà cầu xin LingLing Kwong dùng danh nghĩa nhà tài trợ của một công ty chuyên giúp đỡ những sinh viên đại học ưu tú đi giải thích cho mẹ biết.

LingLing Kwong nhớ lại mẹ vợ siêu ôn nhu của mình, đột nhiên không nhịn được mà cảm thấy rầu rĩ như Orm.

Mẹ Orm sống ở nông thôn, có khoảng sân rộng nuôi gà vịt ngỗng, trồng đầy đậu đũa và mướp, mỗi ngày trải qua đều rất nhàn hạ.

Bản thân Orm đã có thể kiếm được rất nhiều tiền, thường thường cũng sẽ gửi một khoảng tiền lớn vào tài khoản của mẹ.

Nhưng mà mẹ rất ít khi động đến, vẫn cứ sống trong căn nhà ở quê, cùng ăn cùng ở với gà vịt ngỗng.

LingLing Kwong nhìn căn nhà này, sốt sắng hít sâu một hơi:"N'Orm, em nói mẹ em thích ăn nấm hả?"

Orm nhỏ giọng nói: "Em chỉ nói là mẹ thích luộc nấm kim châm khi ăn lẩu mà thôi."

LingLing Kwong nói: "Vậy cũng là thích rồi."

Mẹ Orm rất nhiệt tình đón bọn họ vào cửa.

Bà vẫn còn nhớ nhà từ thiện lớn luôn giúp đỡ gia đình mình, mặt mày cong cong kêu: "Kwong tổng."

LingLing Kwong ho nhẹ một tiếng, giả vờ uy nghiêm nói:"Gọi tên tôi được rồi."

Orm vừa ngóng tai nghe vừa theo sát phía sau, chột dạ không dám nhìn mẹ của mình.

Người mẹ túm lấy tay con gái mình kéo vào trong nhà: "Tại sao trở về lại không báo trước cho mẹ một tiếng chứ."

Orm vừa căng thẳng, tin tức tố bắt đầu không khống chế được mà tỏa ra làm cho nàng nói năng lộn xộn: "Mẹ... Con... Con đói rồi!"

Người mẹ ngửi thấy tin tức tố của con gái mình đã khác xưa, lập tức đăm chiêu mà ngẩng đầu liếc mắt nhìn LingLing Kwong một cái.

LingLing Kwong chột dạ mà cúi thấp đầu một cách khó hiểu.



Trâu già gặm cỏ non, còn gặm mất đứa con gái bé bỏng dịu dàng còn trẻ măng của bà ấy.

Nhưng mà mẹ chỉ liếc mắt nhìn mà suy nghĩ, không có hỏi nhiều, sau đó nói: "Vào trong phòng ngồi đi, mẹ làm bữa trưa cho con ăn."

Phòng ở nông thôn có hơi lạnh.

LingLing Kwong sốt sắng mà lén lút hỏi Orm: "Mẹ em như vậy là sao?"

Orm nhìn gương mặt căng thẳng của cô, nhịn không được mà"phù" một tiếng bật cười: "Bộ dạng này của chị nhìn ngốc ghê."



LingLing Kwong tức giận đến cắn răng, mạnh mẽ bóp mông bé thỏ con một cái: "Nói!"

Orm đau đến "Ai da" một tiếng, uốn éo cái mông trong lòng bàn tay của LingLing Kwong.

Hai người còn đang nháo loạn, mẹ đã bưng đồ ăn tiến vào:"Ăn trước chút đồ vặt đi, đây là cánh gà chua cay mà trước kia Orm thích ăn nhất, Kwong tổng ngài nếm thử xem."

LingLing Kwong vội vàng rút tay về, làm bộ dạng chính nhân quân tử: "Cảm ơn."

Mẹ đứng dậy tiếp tục vào nhà bếp.

LingLing Kwong đứng lên đè Orm xuống ghế sofa, thấp giọng nói: "Ngoan ngoãn ở đây chờ tôi."

Orm chớp mắt: "Chị muốn đi đâu?"

LingLing Kwong tàn bạo nói: "Tìm mẹ em đàm phán!"

Nhà bếp rất lớn, vài cái nồi đang sùng sục sùng sục bốc khói nghi ngút.

LingLing Kwong đi vào, ho nhẹ một tiếng: "Có cần giúp gì không?"

Mẹ Orm mỉm cười, chỉ vào một góc nói: "Lột mấy tép tỏi đi, một phút sau thì bỏ vào nồi chị cá."

Thế là thân người cao gầy của LingLing Kwong ngồi xổm ở một góc bếp, nhận lệnh mà bắt đầu lột tỏi.

Cô đang suy tư, nghĩ xem làm sao để bắt đầu đề tài liên quan tới Orm.

Một lúc lâu sau, không ngờ mẹ Orm lại mở miệng trước: "Kwong tổng, N'Orm của tôi từ nhỏ đã bị tôi chiều hư, có phải nó rất hay làm việc tùy hứng không?"

LingLing Kwong nói: "Có một chút, nhưng mà rất đáng yêu."

Mẹ Orm trầm mặc hồi lâu, khe khẽ thở dài một tiếng: "Kwong tổng, N'Orm cũng đã là người lớn rồi. Nó đã quyết định, tôi cũng không có gì để nói nữa. Chỉ là... Chỉ là... Việc nhà của ngài, hi vọng chính ngài có thể xử lý tốt, đừng làm nó bị tổn thương quá nhiều."

LingLing Kwong cau mày: "Việc nhà gì cơ?"

Mẹ Orm có chút khó mở miệng: "Ngài... Ngài... Vợ ngài..."

LingLing Kwong trầm mặc năm phút đồng hồ, giơ bàn tay dính đầy nước tỏi hỏi: "Có giấy lau không?"

Mẹ Orm đưa cho cô một cái khăn mùi soa.

LingLing Kwong lau khô nước tỏi trên tay, móc ra một quyển sổ và một tờ giấy màu đỏ, thờ ơ đưa cho mẹ Orm: "Sổ đăng kí kết hôn của tôi và Orm đã sớm làm xong rồi, N'Orm vẫn luôn không dám nói cho cô."

Orm ngồi trong phòng gặm cánh gà, sốt ruột mà nuốt trộng hơn nửa dĩa.

LingLing Kwong định nói cái gì với mẹ vậy?

Cái đồ biến thái đó có uy hiếp mẹ mình không chứ?

Vậy mẹ nhất định sẽ càng tức giận hơn.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

Orm cắn xương gà rồm rộp rồm rộp, không biết có nên vào phòng bếp ngăn cản cuộc chiến tranh sắp sửa bạo phát hay không.

Orm đang lo sợ, nàng đã nhìn thấy mẹ và LingLing Kwong vừa đi vừa cười, bưng đĩa từ phòng bếp đi ra.

LingLing Kwong như không có chuyện gì xảy ra mà hỗ trợ dọn món lên.

Orm ngơ ngác, ngồi trên ghế sofa không biết làm gì.

LingLing Kwong thừa dịp mẹ vợ không chú ý, cúi người hôn một cái lên mặt Orm, thấp giọng nói: "Mẹ em đồng ý rồi."



Ánh mắt Orm sáng rực lên: "Thật hả???"



LingLing Kwong thấp giọng nói: "Mẹ em nói, tối nay hai ta chung một ổ chăn."

Orm đỏ mặt, hầm hừ cắn một cái lên tai LingLing Kwong:"Đại biến thái!"

Orm tưởng LingLing Kwong chỉ nói mấy lời thô tục đùa giỡn, ai ngờ đến lúc đi ngủ, mẹ nàng thật sự không có chuẩn bị phòng khách cho LingLing Kwong.

Ở nông thôn vẫn còn dùng giường lò, nằm trong chăn vô cùng ấm áp.

Orm cởi sạch sẽ rồi chui vào chiếc chăn quen thuộc, thoải mái thở dài một hơi.

LingLing Kwong ngồi bên giường cởi thắt lưng, đè lên trên mặt Orm nhẹ nhàng vỗ hai cái.

Orm đỏ mặt né tránh: "Chị biến thái."

LingLing Kwong cởi quần áo chui vào cái chăn nóng hầm hập, xoa xoa làn da mềm mại non nớt của vợ nhỏ: "Bé thỏ con không thích ăn đại đồ vật của tên biến thái phải không? Hả?"

Orm cảm giác được khúc thịt cứng rắn nóng hổi đang chen vào giữa hai chân, cà cà đùi trong mềm mại của nàng. Orm kẹp hai chân lại, xấu hổ mà cọ cọ cô: "Không... Ưm... Không thèm thích... Không ăn cà rốt thúi..."

LingLing Kwong nhìn bộ dạng mềm nhũn xấu hổ của bé thỏ con, đầu óc bắt đầu tràn ngập ý xấu không thể tả nổi.

Trong chăn rất ấm áp, bé thỏ con cũng rất ấm áp.

Nơi đó của LingLing Kwong cũng rất ấm áp.

Orm sốt sắng mà cuộn lại thành một đoàn, khe mông kẹp lấy đồ vật nóng bỏng vào bên trong, thân thể bị đánh dấu rất tự nhiên mà khát khao Alpha chiếm lấy mình.

Khe huyệt đã bắt đầu trở nên ẩm ướt, hai vú cũng dần dần trở nên căng trướng sữa.

LingLing Kwong mò mò núm vú non mềm của nàng, thấp giọng nói:"Bé thỏ con lại trướng sữa rồi sao?"

Orm cắn môi dưới rên rỉ: "Ưm... Không... Không có...Không trướng sữa... A a..."

LingLing Kwong nhẹ nhàng bấm một cái, tia sữa mỏng manh từ bên trong trào ra ngoài, dính ướt cả ngón tay của LingLing Kwong. Cô nói:"Chảy ra cả rồi, vậy mà nói không có."

Orm xấu hổ mà nhỏ giọng lầm bầm: "Vậy... Vậy thì chị...Thì chị uống đi..." Lúc nàng lầm bầm, giọng nói đều mềm nhũn ngọt như đường, như là đang ngượng ngùng làm nũng vậy.

LingLing Kwong lập tức thỏa mãn nguyện vọng được hút sữa của vợ nhỏ, cúi người đặt Orm dưới thân, tiến vào trong chăn luân phiên mút vào hai cái núm vú của Orm.

Cái vú thơm ngọt làm cho cô yêu đến nỗi không nhả ra được, đồ vật thô to thỉnh thoảng bị đùi của vợ nhỏ đụng tới, cho nên càng cứng càng to hơn.

LingLing Kwong đè xuống, đồ vật thô to đángsợ dính vào huyệt nhỏ bé phấn nộn của Orm, sau đó chà xát vào nhau.

Orm xấu hổ mà rên rỉ: "Không... Không được chơi như vậy...Ưm..."

Nàng nâng tay muốn ngăn cản LingLing Kwong đang bắt nạt nàng, song tay lại không cẩn thận nắm chặt cái gậy thịt heo kia, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ chót, vung tay muốn ném xuống.

LingLing Kwong cắn nhẹ cái vú của nàng, hàm hồ không rõ mà thấp giọng nói: "Thích cà rốt bự của chồng không, hả? Thích thì chồng em lập tức cho cà rốt bự ngắm ngay huyệt nhỏ, cắm một phát vào trong cho em sảng khoái nhé."

Ổ chăn ấm áp khiến thân thể càng thêm mẫn cảm, mỗi một tấc da thịt đều nóng hôi hổi, lúc bị đụng vào thì như có một luồng điện giật làm run rẩy cả người.

Orm ma xui quỷ khiến mà nắm chặt cái đồ vật thô to kia, chậm rãi nhích hoa huyệt của mình lại gần: "Ưm..."

Cô nhận ra đại quy đầu của mình đã đụng phải miệng lỗ non hồng nhăn nheo, lập tức không chút do dự mà đâm mạnh vào.

Orm bị đâm đến khóc lên: "A... Lớn quá... Ưm... Đại biếnthái chị chậm một chút... Ưm... Chậm một chút..."

Sữa bị hút chảy tí tách ra ngoài, huyệt non hồng kẹp một cái đồ vật khổng lồ, bị đâm đến vang tiếng xì xì xì xì.

Orm nằm trong ổ chăn, gương mặt lộ ra bên ngoài phủ đầy nước mắt ái muội, chốc chốc lại giãy dụa rên rỉ. Chăn rung động không ngừng, núm vú non mềm và huyệt nhỏ sưng tấy đều đang bị bắt nạt. Như là bị một con quái vật kiềm hãm, mỗi một nơi trên thân thể đều bị bức ép chịu sự bắt nạt của dục vọng.

Orm bị làm đến cao trào, mơ mơ màng màng nằm cơ giật dưới thân LingLing Kwong.

Nàng nghĩ, giường ở quê thật ấm áp

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co