Truyen3h.Co

[LingOrm] Vệ sĩ cho vợ

10

LingOrmTruyen123

Thời điểm Lingling Kwong trở lại, khuôn mặt như cũ không hiện lên chút tình cảm.

Orm Kornnaphat đưa mắt nhìn cô, nửa đùa nửa thật nói: "Ling, tôi còn tưởng cô sẽ lại bỏ rơi tôi chứ?"

Lingling Kwong không để tâm đến nàng, chỉ có ánh mắt vô cùng kiên định: "Mau rời khỏi nơi này."

" ừm...? Tại sao?" Orm Kornnaphat nghiêng đầu. Ly rượu đỏ kết hợp cùng đôi môi đỏ, dưới ánh đèn khiến đối phương dâng lên cảm giác kích thích muốn hung hăng chiếm trọn.

Đáng tiếc, đối phương hôm nay lại là đồng chí Kwong đầu gỗ...

Lingling Kwong một cái liếc mắt cũng vô cùng keo kiệt: "Nếu không muốn ch.ết thì lập tức rời khỏi đây."

Orm Kornnaphat trái lại vui vẻ đáp ứng: "Được, dù sao tôi cũng không thích tiệc tùng."

Đoạn, nàng chậm rãi tiến về phía Lingling Kwong. Rất tự nhiên đem tay mình khoác vào tay cô.

Lingling Kwong nhíu mày.

"Vở kịch lỡ bắt đầu rồi thì phải có kết thúc chứ." Orm Kornnaphat đáy mắt thoáng hữu ý cười. "Lúc nãy Nawat Dyrendal quả nhiên đề cập đến chuyện giữa tôi và cô."

"Thì?"

" ừm... thì tôi liền thể hiện rằng mình không hề bài xích tình yêu đồng tính."

Lingling Kwong tái mặt.

"Quên chưa nói với cô. Hiện tại tôi có chút việc riêng, cho nên cần rời đi trước. Tôi đã gọi người mang xe khác tới cho cô. Cứ tự nhiên dùng." Orm Kornnaphat rút tay mình khỏi tay Lingling Kwong, sau đó chậm rãi chỉnh sửa lại áo khoác. "Lát nữa ra cổng Kate sẽ giao cô chìa khóa. Còn nữa..." Nàng quay đầu lại. "Nhớ lái xe cẩn thận."

Lingling Kwong nhìn bóng lưng thướt tha tiến về phía trước, rốt cuộc rùng mình, lắc lắc đầu rồi theo sau nàng.

Kate thấy Lingling Kwong xuất hiện, lập tức đặt chìa khóa xe vào lòng bàn tay cô, thấp giọng nhắc nhở: "Tiểu thư nói cô tự tìm xe và lái đi, động tác bí mật một chút. Bởi vì nàng không muốn người khác nhìn thấy hai người tách ra."

Lingling Kwong đầu đầy dấu chấm hỏi. Song cũng miễn cưỡng gật đầu: "Được."

***

Lingling Kwong rất nhanh tìm được chiếc xe đen ngay ngắn đỗ ở góc khuất, thần trí vô cùng hỗn loạn.

Nghĩ qua nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy nữ nhân Orm Kornnaphat đó rất cổ quái...

Lẽ nào mình bị nàng chơi đùa?

Nghĩ đoạn, Lingling Kwong hừ hừ trong cổ họng. Chấn định tinh thần một lần nữa, sau đó gọi cho Tony Jaa.

"Đội trưởng Jaa, phía anh thế nào rồi?"

"Vâng, tôi đang ở đường vành đai số 2. Tạm thời vẫn chưa có động tĩnh gì."

"Bây giờ tôi lập tức tới bến cảng."

"Được."

Ngắn gọn trao đổi. Lingling Kwong nhẹ nhàng đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm.

Lingling Kwong thần sắc bỗng biến đổi. Nguyên lai cô phát hiện ra... chiếc xe này mặc dù không phải xe đua chân chính. Song tốc độ nhanh hơn những loại xe bình thường khác rất nhiều...

Là xe độ.

Nhưng Orm Kornnaphat vì sao lại an bài chiếc xe có vận tốc đáng kinh ngạc như vậy cho cô?

Rốt cuộc nàng đang tính toán điều gì?

"Tiểu thư, đằng sau có ba chiếc xe bám theo chúng ta."

Kate bởi vì lo lắng cho nên trực tiếp ngồi ở ghế phụ. Mắt liếc qua gương chiếu hậu, trầm mặc thông báo với chủ nhân.

"Nhanh như vậy sao?" Orm Kornnaphat dựa vào lưng ghế, đôi mắt xinh đẹp hơi khép lại. "Chuyển hướng, lái xe tới bến cảng."

"Nhưng tiểu thư... như vậy quá nguy hiểm. Chúng ta đã an bài người ở đó rồi, tiểu thư không nên xuất hiện..."

"Kate, cô đang sợ tôi sẽ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai nhà Kornnaphat – Dyrendal ư?" Orm Kornnaphat mấp máy môi, khuôn mặt trời sinh ôn nhu khiến đối phương muốn hảo hảo bảo vệ.

"Tôi... tôi không có ý đó." Kate ngượng ngùng biện hộ.

"Yên tâm đi, đã là việc Orm Kornnaphat tôi muốn làm, đương nhiên không ai có thể ngăn cản được." Orm Kornnaphat cười cười nhìn sắc trời tối như mực.

Peter Dyrendal, không phải ông luôn muốn lấy mạng tôi sao?

Lingling Kwong lái xe tới bến cảng, sau đó bí mật di chuyển đến nơi đã bố trí mai phục.

"Kwong đặc công." Một vài người gật đầu chào hỏi.

"Tình hình thế nào rồi?" Lingling Kwong nhận ống nhòm từ tay người đứng cạnh mình. Lạnh nhạt hỏi.

"Dyrendal gia quả nhiên làm việc vô cùng kỹ càng." Mark Suparat đáp. "Chúng ta nằm vùng cả buổi tối, hiện tại đến sợi tóc của bọn họ cũng không thấy."

Nghĩ một lúc liền nghi hoặc nói thêm: "Chẳng lẽ... bên chúng ta có nội gián?"

"Không có khả năng." Lingling Kwong lắc đầu. "Bất quá chờ thêm một lúc nữa, con mồi chắc chắn sẽ xuất hiện."

Quả nhiên chỉ trong khoảnh khắc, bộ đàm nhanh chóng vang lên giọng nói thúc giục.

"Suparat thiếu tá, tôi là Nicky của đội 1, lúc nãy hai chiếc xe của nhà họ Dyrendal vừa đi qua đây. Hiện tại chúng tôi đang đuổi theo. Có lẽ sắp tới bến cảng rồi."

"Được." Mark Suparat đáp. "Lập tức bám sát, cẩn thận đối phương sử dụng vũ khí."

"Rõ."

Vào lúc này, ánh đèn từ bến cảnh hắt vào tầm mắt mọi người...

Con tàu lớn chầm chậm cập bến. Sau đó thực hiện đúng như quy trình. Thả neo, hạ cầu, vài du khách bước xuống, trên vai đeo balo.

"Dyrendal gia chơi cũng thật lớn. Không tiếc tiền thuê hẳn con tàu du lịch lớn như vậy để vận chuyển chất cấm." Một người cảm thán. "Tôi thật tò mò không biết bên trong những balo kia chứa cái gì...?"

"Chúng đang gài bẫy chúng ta." Lingling Kwong nhớ lại chuyện trong căn phòng của Dyrendal gia. Đôi mắt xoẹt qua tia tàn nhẫn. "Chú ý những con tàu nhỏ cập bến phía sau."

Mark Suparat tròn mắt nhìn cô.

"Đừng nhìn tôi. Nếu không tin, bây giờ Suparat thiếu tá có thể động thủ. Chỉ là đánh rắn động cỏ, kết quả như thế nào anh hãy tự mình suy nghĩ."

"Nhưng ngộ nhỡ phán đoán của cô sai, coi như chúng ta mất trắng rồi còn gì?" Một người lên tiếng phản bác.

Lingling Kwong hừ lạnh. Tiếp tục cầm ống nhòm quan sát tình hình.

Chỉ là... có một gương mặt khá quen thuộc đập vào mắt cô.

Người nọ mặc đồ mùa đông, theo đoàn khách trên tàu bước xuống. Mặc dù đeo kính đen, song cũng vì điểm này cho nên mới khiến Lingling Kwong sinh lòng ngờ ngợ.

Bởi vì hắn là một trong sáu thủ vệ đi theo Orm Kornnaphat...

Lingling Kwong nghĩ tới đây, sống lưng không khỏi lạnh buốt.

Làm đặc công nhiều năm như vậy, cũng chỉ huy đồng đội nhiều năm như vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên cô lơ đãng để bản thân rơi vào thế bị động. Rơi vào tính toán của người khác.

Thì ra Orm Kornnaphat sớm đã sáng tỏ tất cả. Thậm chí nàng còn dùng việc đổi xe để đánh lạc hướng Dyrendal gia giúp cô.

Nhưng vì cái gì nàng phải giúp cô?

Bất an nổi lên, Lingling Kwong gằn nhẹ trong cổ họng: "Suparat thiếu tá. Chờ đội trưởng Jaa tới đây lập tức động thủ. Tôi đi cứu người."

"Ai?" Mark Suparat nghi hoặc.

"Kornnaphat đại tiểu thư – Orm Kornnaphat."

"Tiểu thư, nếu như còn đi tiếp, e rằng chúng ta sẽ rơi vào phục kích mất."

"Đừng lo." Orm Kornnaphat vô cùng thản nhiên trả lời.

Nàng biết thông minh như Lingling Kwong, rất nhanh cô sẽ đến đây tìm nàng mà thôi.

Hy vọng cô sẽ không để nàng thất vọng...

Bỗng, bên ngoài xe có tiếng ma sát và tiếng phanh đứt đoạn.

"Tiểu thư, bọn chúng tấn công xe đầu và xe cuối của chúng ta." Kate tức giận. Hướng tài xế phát tiết: "Wan, mau tăng tốc chuyển hướng đi."

"Không cần." Orm Kornnaphat vung tay. "Cứ để bọn họ làm gì thì làm."

"Tiểu thư?" Kate cả kinh.

Vừa dứt lời, thành xe Roll-Royces đắt tiền liền bị ngoại lực tác động. Lực đạo vô cùng lớn, vừa vặn khiến người bên trong bị thương.

Tài xế Wan bị va đập mạnh vào cửa sổ, máu tươi từ trên trán nhỏ xuống. Song hắn vẫn dùng chút sức lực còn lại để đánh lái tránh đi. Thế nhưng bởi vì xe dài, cho nên tạm thời gặp khó khăn trong việc kiểm soát.

Kate quay đầu hét lớn: "Tiểu thư, cô có sao không?"

Orm Kornnaphat liều mạng lắc đầu: "Không sao, có điều chân tôi bị kẹp rồi."

Nghe nàng nói xong, xe lại lắc lư lần nữa. Chiếc ghế đằng trước không ngừng đè vào chân khiến nàng nhíu chặt mày.

Kate chưa kịp kinh hô, hàng loạt tiếng sú.ng nổ thi nhau nã vào kính xe.

"Yên tâm đi, chỉ cần chúng ta không mở cửa, trong vòng nửa giờ, kính xe không thể vỡ được." Orm Kornnaphat nén đau, nhàn nhạt nói.

"Nhưng tiểu thư... rõ ràng lúc nãy chúng ta có cơ hội rời đi..."

Rốt cuộc vì tiểu thư chờ đợi điều gì?

Orm Kornnaphat nhìn đôi chân bị ghế trước kẹp chặt, giọng nói không chút tình cảm: "Tôi không rời khỏi đây, bởi vì tôi muốn làm giao dịch."

***

Lingling Kwong lái xe ngược về phía bến cảng, quả nhiên gặp được một màn huyên náo.

Hai chiếc xe một trước một sau sớm đã bị đâm không còn nhận ra hình dạng. Mà lúc này, tám vệ sĩ áo đen đang ra sức bảo vệ chiếc Roll-Royces quen thuộc ở giữa. Một vài người phỏng chừng đã trúng đạn.

Ánh mắt lạnh đi. Lingling Kwong mở cửa xe. Không biết từ khi nào trên tay đã xuất hiện sú.ng lục và ngân châm.

Lao nhanh về phía trước, thân thủ giống như mãnh thú đang săn mồi.

Đoàng... đoàng...

Đầu sú.ng vương lại chút khói. Mà lúc này vừa vặn bắn gục vài tên người nhà Dyrendal gia.

"Orm Kornnaphat đâu?" Lingling Kwong nhíu mày.

"Tiểu thư vẫn còn ở bên trong." Một vài tên vệ sĩ nhận ra Lingling Kwong, lập tức vớ được hy vọng trả lời.

Lingling Kwong hừ lạnh, nhanh chóng nghiêng người trốn sau chiếc xe bị đâm, tiếng sú.ng nổ theo đó vang lên không dứt.

"Chúng có bao nhiêu người?" Lingling Kwong hỏi một tên vệ sĩ bị bắn vào bả vai.

"Mười hai, nhưng chúng tôi đã bắn ch.ết ba người, làm thương bốn người."

"Tốt, ở lại đây bảo hộ nàng." Lingling Kwong gật đầu. Sau đó đột nhiên phi thân lên, ngân châm trong tay chuẩn xác phóng về phía năm người cách đó không xa.

Năm người còn lại của Dyrendal gia giật mình. Theo bản năng toan muốn tránh đi, song đột nhiên nghe thấy tiếng sú.ng.

Tiếp theo đó, cổ tay ào ào máu chảy...

"Tội vận chuyển chất cấm và tội cố ý gây thương tích, thế nào, có phải hay không nên lãnh cơm tù rồi?"

Lingling Kwong giống như ác ma tiến lại gần, nhìn đám người đồng loạt bị thương ở cổ tay, ánh mắt vô cùng hứng thú.

"Cô là ai...?" Một tên nén đau hỏi.

"Quan trọng sao?" Lingling Kwong cười cười. Sau đó thẳng lưng dùng thiết bị liên lạc, đạm mạc nói: "Đội trưởng Jaa, bên kia thế nào rồi? Vâng? Đã bắt được rồi sao? Tốt quá, mau quay ngược lại đây gom nốt tàn cuộc đi."

Nói đoạn, dáng người cao gầy chậm rãi tiến về phía chiếc xe Roll-Royces, sau đó vươn tay mở cửa.

Đập vào mắt cô là Orm Kornnaphat với khuôn mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi.

Thế nhưng nàng chỉ cười cười, nói: "Rốt cuộc cô cũng đến rồi. Còn nữa... bây giờ cô nợ tôi."

Lingling Kwong khuôn mặt thâm trầm nhìn nàng: "Cô dám tính kế tôi?"

"Không có... a..." Orm Kornnaphat lắc đầu, sau đó đôi mày hơi nhăn lại.

Bấy giờ Lingling Kwong mới để ý hai chân nàng đang bị ghế xe trước chèn vào. Có lẽ do va đập mà thành ra như vậy.

"Thở sâu một chút, sau đó thử rút ra xem có được không?" Lingling Kwong khom người song song với nàng, sau đó cúi đầu nhìn đôi chân nhỏ đáng thương.

Orm Kornnaphat thử dùng sức, chỉ thấy một trận đau nhức truyền lên đại não.

"Không được." Nàng cắn chặt môi, lắc lắc đầu.

"Kate, cô còn sống không vậy?" Lingling Kwong chợt nhớ ra thư kí Kate giống như cái bóng luôn đi theo nàng.

"Cô nói xui gì thế?" Kate vươn tay mở cửa xe, đồng thời đỡ Wan mình đầy thương tích ra ngoài. "Lúc nãy tôi bận gọi cứu thương."

"Cô có thể chờ đến lúc xe cứu thương tới không?" Lingling Kwong ngẩng đầu hỏi nàng.

Orm Kornnaphat cúi đầu nhìn chân, rồi lại nhìn cô. Sau đó đáp: "Được."

Kate sắp xếp mọi việc chu toàn, sau đó mới lo lắng lại gần: "Tiểu thư, cô... vì sao cô phải liều mạng như vậy?"

"Cô đang chất vấn tôi, hửm?" Orm Kornnaphat bá đạo nhướn mi.

"Tôi không dám." Kate cúi đầu. "Chỉ là tiểu thư bị thương... không kể hai nhà Apiwatsayree, Dyrendal, mà còn người trong nhà..."

"Hôm nay cô phá lệ nói hơi nhiều, nhỉ?" Giọng nói sắc lạnh lập tức cắt đứt lời Kate.

Kate vội ngậm miệng.

"Cô sớm đã biết tất cả?" Chờ chủ tớ hai người nói chuyện xong. Lingling Kwong mới thấp giọng hỏi.

"Sa, tôi đau." Orm Kornnaphat vốn không có ý định trả lời. Lại ngẩng đầu nhìn cô. Đôi mắt mang theo chút ủy khuất đáng thương.

Lingling Kwong hừ một tiếng, sau đó đứng thẳng người dậy: "Tôi thấy Kate cũng không có vấn đề gì. Chi bằng để nàng chiếu cố cô. Bây giờ nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành. Cáo từ."

Đoạn, Orm Kornnaphat vươn tay nắm cổ tay cô: "Cứu tôi cho chót, được không?"

Lingling Kwong nghĩ một lúc rồi trầm giọng nói: "Cô đừng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước."

***

Trong phòng bệnh lớn. Bow cúi đầu nhìn đôi chân đã được băng bó cẩn thận của Orm Kornnaphat, lắc đầu thở dài.

"Kornnaphat đại tiểu thư, lần này xương cốt của cậu thật sự chấn thương rất nặng đấy. Cho nên sáu tháng tới... e rằng cậu sẽ phải ngồi xe lăn..."

"Mình biết rồi." Orm Kornnaphat thản nhiên trả lời.

"Lần này cậu trực tiếp đối đầu với Dyrendal gia, không sợ ch.ết sao?" Bow đối với dáng vẻ lãnh đạm của nàng sớm đã quen. Bởi vậy tiếp tục đặt câu hỏi.

"Đương nhiên mình đã tính toán qua." Orm Kornnaphat đáp. "Lão già Peter Dyrendal đó... chắc chắn sẽ dùng thế thân."

"Thế thân?"

"Đương nhiên. Lão không dễ dàng để Nawat Dyrendal xảy ra chuyện đâu." Orm Kornnaphat cười nhạt, sau đó quay đầu nhìn Lingling Kwong. "Nói với đồng đội của cô nếu bắt được người rồi thì đừng tiếp tục truy cứu. Chờ cơ hội lần sau."

Lingling Kwong nghe nàng nói cũng cảm thấy có chút đạo lý, bởi vậy gật nhẹ đầu.

"Đã biết."

"Lúc nãy bận rộn quá, chưa hỏi qua danh tính của cô." Bow khẽ cười. "Cô là...?"

"Lingling Kwong – bộ đội đặc chủng nhận lệnh hợp tác cùng cảnh sát phá bỏ vụ giao dịch chất cấm của Dyrendal gia."

"Ô, nguyên lai là nữ đặc công sao? Thật hâm mộ." Bow cong cong khóe mắt. "Cô quen Kornnaphat tiểu thư?"

"Không quen." Lingling Kwong tuyệt tình cắt ngang. "Kornnaphat tiểu thư hiện tại cũng đã an toàn. Coi như nhiệm vụ hộ tống của tôi kết thúc. Tạm biệt."

"Đứng lại."

Bow thấy tình hình không ổn, lập tức tự giác rút lui: "Ngày mai mình tới khám cho cậu sau."

Nhất thời... trong phòng chỉ còn hai người. Một đứng một ngồi.

"Cô rốt cuộc muốn gì?" Lingling Kwong vẫn mặc tây trang màu trắng. Chỉ có điều hiện tại đã nhiễm vài phần bụi bẩn. Cô xoay người lạnh lùng hỏi.

"Chẳng lẽ cô không tò mò vì sao tôi giúp cô ư?" Orm Kornnaphat ngẩng đầu nhìn Lingling Kwong. Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, nàng thậm chí có thể cảm nhận được xung quanh bắn ra tia lửa.

"Không tò mò." Lingling Kwong thản nhiên trả lời. "Kornnaphat tiểu thư không có ý kiến gì chứ?"

"Cô đã lợi dụng tôi."

"Cô cũng vậy, cho nên... chúng ta không ai nợ ai." Lingling Kwong thành thật nhận tội. Quả thực nếu không dựa vào Orm Kornnaphat, cô sẽ phải mất rất nhiều thời gian để có thể trà trộn vào Dyrendal gia.

Orm Kornnaphat nhìn đôi chân nửa tàn phế của mình, thở dài nói: "Nhưng tôi vì cô mà bị thương. Cô không thể nhẫn tâm như vậy."

Ô ô ô... cái nữ nhân điên này là muốn trói buộc mình ư?

Lingling Kwong trên trán xuất ra mồ hôi lạnh: "Orm Kornnaphat, đến tột cùng cô muốn gì ở tôi?"

"Thật không ngờ cô lại gọi thẳng tên tôi vào trường hợp này." Orm Kornnaphat cũng không hề tức giận. "Tôi không muốn gì cả. Chỉ muốn cô ở lại... làm vệ sĩ riêng của tôi một thời gian."

"Đừng mơ."

"Một thời gian thôi." Orm Kornnaphat chậm rãi nói. "Sau khi cô sáng tỏ mọi chuyện, tới lúc đó... Đi hay ở, là quyền quyết định của cô."

"Cô dựa vào đâu mà ra điều kiện với tôi?"

"Dựa vào việc tôi không chấp nhận cô tới nhà tôi từ hôn. Dựa vào việc trên danh nghĩa, tôi vẫn là hôn thê của cô. Tôi vẫn danh chính ngôn thuận là vợ chưa cưới được lão ông hai nhà sắp đặt."

"Cô..." Lingling Kwong mặt đỏ bừng vì giận. Thế nhưng cả ngày chỉ xuất được vỏn vẹn một câu.

Orm Kornnaphat thản nhiên nhìn Lingling Kwong. Kiên nhẫn đợi cô trả lời.

"Orm Kornnaphat, cô đừng bức người quá đáng." Lingling Kwong bỗng hừ một tiếng.

"Đỡ tôi nằm xuống giường được không?"

"..."

"Dù sao hiện tại tôi cũng chỉ là một bệnh nhân..."

Lingling Kwong thầm than trời, cuối cùng đành xuống nước, lại gần cẩn thận khom lưng nhấc chân nàng đặt lên giường. Sau đó chậm rãi tháo giày bỏ xuống đất.

Từ đầu đến cuối, Orm Kornnaphat chỉ mím môi im lặng nhìn cô.

"Đau sao?" Thoáng thấy Orm Kornnaphat nhăn mày, Lingling Kwong theo bản năng liền nhẹ tay.

"Không." Đột nhiên khóe môi nàng cong lên. "Ling, cảm ơn."

"Muộn rồi, có chuyện gì để ngày mai hẵng giải quyết." Lingling Kwong bất vi sở động rời khỏi nàng.

"Cô định đi đâu?"

"Tôi ở đây." Lingling Kwong tiến về phía sofa, tiếp theo dứt khoát đặt mông ngồi xuống.

Orm Kornnaphat nhìn một loạt động tác trước mặt. Ban đầu là kinh hỉ bất ngờ, sau đó đôi mắt thâm sâu tựa hải hơi sáng lên.

Chỉ tiếc... đồng chí Kwong không hề nhìn thấy khoảnh khắc đặc biệt này...

***

"Ây chị, chị thực sự dọa ch.ết mọi người rồi."

Mới sáng sớm, Jurkung đã đứng bên giường bệnh nàng khóc la om sòm.

"Thiếu gia, tiểu thư còn đang nghỉ ngơi." Kate nổi giận mắng.

"Nhốn nháo cái gì?" Orm Kornnaphat vốn ngủ không sâu, hơn nữa còn bị tiểu đệ đánh thức. Nàng lập tức nhíu mày chống tay muốn ngồi dậy.

Kate hiểu ý, lập tức lại gần giúp nàng chỉnh gối để dựa lưng.

"Lingling Kwong đâu?"

Câu hỏi đầu tiên sau khi tỉnh giấc... lại là tên bộ đội đầu gỗ họ Kwong.

Jurkung kinh ngạc, Kate càng kinh ngạc.

"Cô ấy... nói có việc cần giải quyết... nên đã rời đi rồi." Hồi lâu mới thấy Kate ấp úng trả lời.

Quả nhiên Orm Kornnaphat sắc mặt tái dần.

Khá lắm Lingling Kwong.

"Chị, cần em giúp chị tìm không?" Jurkung hề hà cười.

Kì thực... hắn rất hâm mộ Lingling Kwong nha.

"Người ta đã muốn trốn, em tìm cũng không nổi đâu." Jurkung đăm chiêu. "Kate, chuyện hôm qua giải quyết thế nào rồi?"

"Dyrendal gia làm việc vô cùng sạch sẽ và dứt khoát..." Kate mím môi. "Lão già Peter Dyrendal để Nawat Dyrendal tới sở cảnh sát giả bộ hợp tác. Cuối cùng còn an bài sẵn tang chứng vật chứng khiến người khác chịu tội thay."

Orm Kornnaphat cười nhạt. Chuyện này nàng đã sớm tính ra từ lâu.

"Chị... Dyrendal gia... Dyrendal gia làm sao cơ?" Jurkung càng nghe càng mờ mịt.

"Jurkung em nghe kĩ đây." Orm Kornnaphat xoay người kéo Jurkung cúi xuống, sau đó giữ vai nhìn thẳng vào mắt hắn. "Từ nay về sau em đối với Nawat Dyrendal... chỉ có qua lại chứ không được tin tưởng thân thiết."

"Vì sao?"

Orm Kornnaphat mệt mỏi thở dài, em trai nàng vĩnh viễn không chịu lớn...

"Vì như vậy em mới có thể bảo vệ chị."

"Được." Miễn là liên quan đến chị gái, Jurkung sẽ dốc lòng đáp ứng. "chị... vậy còn chân của chị?"

"Không vấn đề gì, miễn cưỡng ngồi xe lăn 6 tháng thôi." Orm Kornnaphat nhàn nhạt cười. "Về đi, nói ông nội cùng ba không phải lo."

"Vâng." Jurkung gật đầu tỏ ý đã hiểu.

***

Chờ sau khi Jurkung rời khỏi, Orm Kornnaphat mới khôi phục dáng vẻ cao ngạo thường ngày. Nàng liếc qua Kate, khẽ lên tiếng: "Bên phía Apiwatsayree gia có động tĩnh gì không?"

"Ngoại trừ thu mua khu đất ở thành phố Chumphon thì không còn hành động nào khác." Kate thành thật khai báo.

"Ừ." Orm Kornnaphat day day thái dương. "Thời gian tới nhớ chú ý phong tỏa tin tức chân tôi bị thương."

"Vâng. Tiểu thư đói chưa? Tôi lập tức kêu người chuẩn bị đồ ăn."

Orm Kornnaphat trầm mặc suy nghĩ rồi gật đầu đáp: "Được."

Mắt thấy cấp trên đã phân phó, Kate đương nhiên không dám chậm trễ. Nàng tính bước ra ngoài gọi hộ lý, song cùng khoảnh khắc, cánh cửa vừa vặn mở ra.

Người xuất hiện là đầu gỗ Lingling Kwong...

Lingling Kwong cảnh giác với bầu không khí kì quái trong phòng, cô hơi nhíu mày hỏi: "Nhìn tôi như vậy là có ý gì?"

"Thật không nghĩ cô sẽ quay lại." Orm Kornnaphat chớp chớp mắt. "Kate nói cô sớm đã rời khỏi đây."

" ừm... tôi quay về căn cứ thông báo tình hình." Lingling Kwong gật đầu. "Nhưng dù sao tôi cũng đã trở lại."

Orm Kornnaphat khẽ cười.

"Tôi mang đồ ăn tới cho cô." Lingling Kwong liếc qua Kate. Sau đó lại coi như không thấy, dứt khoát giơ cặp lồng về phía Orm Kornnaphat.

"Tiểu thư từ trước đến nay đều ăn cơm do đầu bếp riêng làm." Kate đột nhiên lên tiếng.

"Kate, cô cũng nên ra ngoài dùng bữa sáng đi thôi." Orm Kornnaphat thản nhiên vươn tay nhận đồ ăn của đồng chí Kwong. Thuận tiện đuổi khéo Kate.

"Tiểu thư..."

"Kate tiểu thư đừng lo, đây là cháo do tôi nấu." Lingling Kwong giống như cây cột đứng bên giường bệnh của Orm Kornnaphat. Lạnh mặt trả lời.

Được rồi, Lingling Kwong cô thừa nhận mình sớm lo chuyện bao đồng. Orm Kornnaphat đường đường là một đại tiểu thư, người ta đương nhiên sẽ không để nàng ch.ết đói.

Nhưng mà sáng nay khi về khu căn cứ, cô lại bất chấp Pinkploy trêu chọc chế nhạo. Tự mình đến phòng bếp nấu cháo cho Orm Kornnaphat...

***

Orm Kornnaphat nhướn mi nhìn cô: "Ling, cô nói thật chứ?"

"Trông tôi giống kẻ ba xạo lắm à?" Lingling Kwong vừa trả lời vừa ngồi xuống chiếc ghế đơn cạnh giường nàng.

"Cảm ơn." Orm Kornnaphat thành thật mở lời. Hình như... đây là lần đầu tiên có người vì nàng mà tự tay xuống bếp.

Lingling Kwong không đáp.

Hồi lâu sau, trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói dễ nghe của Kornnaphat đại tiểu thư:

"Lingling Kwong. Như vậy... cô là đang dùng thân gán nợ cho tôi sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co