Truyen3h.Co

[LingOrm] Vệ sĩ cho vợ

19

LingOrmTruyen123

Sau khi nghe Lingling Kwong nói xong, Matthew Kornnaphat cũng không có bất kỳ biểu hiện kinh ngạc nào cả.

Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ, phất phất tay ra ý cho cô ngồi xuống bên cạnh mình rồi nói: "Làm thế nào mà cháu biết vậy?

"Đêm hôm qua... cháu nhờ đồng đội nằm vùng ở Dyrendal gia." Lingling Kwong thản nhiên đáp. "Dựa vào việc cháu đánh Nawat Dyrendal và thái độ của hắn, cho nên... cháu nhận định rằng người của hắn chắc chắn sẽ hành động. Kết quả quả nhiên cháu đã bắt sống hai tên sát thủ. Thông qua một số thủ đoạn bức cung, từ miệng hai tên bắt cóc đó, cháu đã biết thân phận của người đứng sau vụ việc này. Chính bọn chúng đã thừa nhận rằng, người sai bảo chúng là Nawat Dyrendal."

Sở dĩ Lingling Kwong không đề xuất đến Kate, bởi vì cô vẫn còn giữ lại chút lương tâm.

Coi như khi Orm Kornnaphat tỉnh dậy, cô sẽ để nàng tự giải quyết.

Matthew Kornnaphat hơi cau mày, đầu ngón tay khẽ gõ từng hồi lên thành ghế, nói: "Thói đời hiểm ác, chưa đi đến giai đoạn cuối thì chưa thể biết được hung thủ là ai. Hơn hai mươi năm về trước, ta cũng chính là vì quá tin tưởng vào sự phán đoán của bản thân, cho nên suýt chút nữa thì xôi hỏng bỏng không."

"Hơn hai mươi năm về trước?" Lingling Kwong hỏi lại.

"Đúng vậy. Lúc đó đúng vào thời điểm Apiwatsayree gia muốn thâu tóm Kornnaphat gia, thì ta đột nhiên mắc bệnh nặng, nằm liệt giường không thể dậy nổi. Thế rồi, ta đã trao trọng trách bảo vệ gia tộc cho một người bạn mà ta tin tưởng nhất. Nhưng không ngờ hắn lại câu kết với Apiwatsayree gia, bí mật mưu hại ta. Kết quả bọn chúng canh lúc ta ra ngoài làm ăn, đã nổ súng bắn ta trọng thương. Cũng may ông nội cháu tình cờ đi ngang qua, ta mới được cứu sống, Kornnaphat gia mới không phải đối mặt với vận đen đổi chủ."

Kornnaphat lão gia tử thở dài nói: "Từ đó trở đi, ta không còn xem trọng tình bạn như trước nữa. Vốn nghĩ một người bạn vào sinh ra tử với mình, vậy mà nói thay đổi là thay đổi được ngay, thế thì còn ai đáng để mình tin tưởng nữa đây?"

"Nhưng mà..." Kornnaphat lão gia tử đột nhiên mở miệng. "Ngoại trừ Kwong tiên sinh – ông nội cháu. Ông nội cháu chính là ngoại lệ."

Lingling Kwong cười cười.

"Sau khi cứu ta, ta đã sống chết cho người đem tiền đến bồi thường, nhưng ông nội cháu một cắc cũng không nhận. Vì ta cũng phải lo lắng cho sản nghiệp của gia tộc, cho nên không có thời gian đi thăm người bạn cũ. Cuối cùng... ta chọn cách đem hôn ước đời sau làm cầu nối, bởi vì ta không muốn đánh mất một người bạn giống như anh Kwong."

"Nói thực, mặc dù đồng dạng là nữ nhân. Nhưng hai đứa bay không đến được với nhau, ta cũng buồn lắm."

Lingling Kwong lắc đầu: "Orm Kornnaphat quá hoàn hảo."

"Đúng vậy, con bé quá xuất sắc, xuất sắc đến độ chính ta cũng sợ hãi."

"Người phụ nữ đẹp đều giống như bông hồng gai."

"Nhưng quá đỗi thông minh cũng không thể tìm được hạnh phúc của riêng mình." Kornnaphat lão gia tử thở dài. "Đó là quy luật rồi."

"Làm gì có chuyện như vậy?" Lingling Kwong nói. "Orm Kornnaphat chắc chắn sẽ tìm được hạnh phúc thôi."

"Ta cũng hy vọng thế." Kornnaphat lão ông đáp. "Orm là một đứa trẻ mặc dù khó gần, song cũng rất nhạy cảm. Ta có thể cảm nhận được con bé không phản cảm gì với cháu cả. Đối với Orm mà nói... thì cái gì nó cảm thấy không phản cảm, cũng đồng nghĩa với việc nó thích cái đó. Chỉ là nó không biết phải biểu đạt ra bên ngoài thế nào mà thôi."

"Nhưng là... hình như nó rất thích quấn lấy cháu. Chuyện cháu từng đến nhà riêng làm vệ sĩ cho nó, ta cũng từng nghe qua rồi."

Lingling Kwong nhất thời hít thở không thông...

"Gia gia... thực xin lỗi."

"Ngốc tử, xin lỗi cái gì chứ? Kornnaphat gia ta nợ cháu quá nhiều rồi. Hơn hai mươi năm trước anh Kwong cứu ta, hai mươi năm sau cháu lại tiếp tục cứu Orm. Thật là hổ thẹn vô cùng..."

Lingling Kwong nhìn vẻ mặt lộ rõ vẻ xấu hổ của Matthew Kornnaphat, trong lòng khẽ xúc động.

Chỉ vì một lời hứa của hai mươi tư năm về trước mà Kornnaphat lão gia tử đã kiên trì cả gần nửa đời người.

Bất luận ông ấy ở vào địa vì gì đi chăng nữa... thì vẫn luôn khắc ghi mối ân tình đó trong lòng.

Lingling Kwong cười an ủi: "Ông cũng không nên lo lắng quá, Orm sẽ ổn cả thôi."

Matthew Kornnaphat gật đầu nói: "Phải, hiện giờ việc quan trọng nhất đó là cứu chữa cho Orm. Còn những chuyện khác thì đợi khi nào nó thức dậy rồi tính tiếp. Ông đã giao cho nó cả cái gia tộc Kornnaphat thị này, vì vậy mọi việc hãy cứ để cho nó toàn quyền xử lý. Còn về chân tướng sự việc mà cháu nói... thì cũng để xem nó quyết định sẽ làm thế nào đi."

"Cháu hiểu rồi." Lingling Kwong đáp. "Lát nữa cháu sẽ cùng tiểu di sắc thuốc. Rất nhanh, cô ấy sẽ đứng dậy được thôi."

"Ông rất mong đợi cháu lại một lần nữa cứu rỗi Kornnaphat gia." Matthew Kornnaphat bật cười.

Cộc cộc...

Từ bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa, Lưu bá đứng bên ngoài nói: "Lão gia, Pond Apiwatsayree đến."

Matthew Kornnaphat không trả lời ngay mà quay đầu nhìn Lingling Kwong: "Càng nhiều người biết đến bệnh tình của Orm thì thế cục của Kornnaphat gia càng trở nên nguy hiểm. Chúng ta đi thôi, ra xem xem có chuyện gì."

"Vâng."

***

Pond Apiwatsayree vẫn như lần đầu gặp mặt, vẫn vẻ mặt ngông cuồng và ngạo nghễ.

Cho dù hắn có mặc một bộ đồ vest rất lịch sự, nhưng cũng không thể che đậy được vẻ nguy hiểm vốn có trong con người hắn.

Hắn giống như thú dữ ở trong lồиg, bộ dạng hắn khiến người nhìn có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn vồ vào người rồi xé nát cả thân mình ra.

Hắn đứng ở phòng khách, thấy Matthew Kornnaphat xuất hiện lập tức bước lên phía trước, quan tâm hỏi: "Kornnaphat lão gia, nghe nói Orm Kornnaphat bệnh rồi phải không ạ?"

"Ừ, đúng vậy." Matthew Kornnaphat gật đầu nói. "Cảm ơn anh đã nhớ đến."

"Cháu cũng vừa đi leo núi với bạn về xong. Sau khi nghe nói tình hình của Orm Kornnaphat, liền tắm rửa thay quần áo xong là đến đây ngay. Rốt cuộc cô ấy bị làm sao vậy ạ? Có nghiêm trọng lắm không? Bên ngoài không ít tin tức về cô ấy mà không biết thật giả thế nào."

"Bị trúng độc." Lingling Kwong hờ hững nói.

Pond Apiwatsayree nhìn cô, cười nói: "Lâu lắm không gặp."

Lingling Kwong gật đầu, lười đáp.

"Nếu đã đến rồi thì lên thăm Orm một chút đi." Matthew Kornnaphat lên tiếng mời. "Chỉ là không biết con bé đã tỉnh dậy hay chưa..."

"Vâng, được ạ." Pond Apiwatsayree sảng khoái gật đầu. "Kornnaphat lão gia, có gì cần cháu giúp không? Nếu có chuyện gì mà cháu có thể giúp được thì ông cứ nói ra. Bỏ qua những chuyện ân ân oán oán sang một bên, dù sao Orm Kornnaphat cũng là một cô gái mà cháu vô cùng hâm mộ. Một người phụ nữ trẻ tuổi như cô ấy mà có thể làm được những thứ như ngày hôm nay thì quả thật là không dễ dàng chút nào."

"Người nhà của Lingling và bác sĩ Bow đang giúp đỡ chữa trị. Tạm thời thì không có vấn đề gì lớn cả." Matthew Kornnaphat trả lời. "Dù sao cũng cảm ơn anh. Có chỗ nào cần đến sự giúp đỡ của anh thì tôi sẽ bảo người gọi cho anh ngay."

***

Mấy người tới phòng ngủ của Orm Kornnaphat, Pond Apiwatsayree đi đến bên đầu giường nhìn ngắm một lúc, cau mày lại nói: "Kẻ nào mà lại ác độc, hại Orm ra nông nỗi này?"

Matthew Kornnaphat cười nói: "Việc cần thiết nhất hiện giờ đó là chữa trị cho Orm mau chóng khỏi bệnh. Còn những việc khác thì đợi khi nào con bé tỉnh lại hãy tính tiếp."

"Kornnaphat lão gia nói đúng a. Mạng người là quan trọng nhất." Pond Apiwatsayree đồng tình.

Đoạn, hắn quay người lại nói với Lingling Kwong: "Orm bây giờ trông cậy hết vào cô đấy. Đợi khi nào việc ở đây xong xuôi rồi thì tôi mời cô đi uống một chầu."

"Tôi sẽ cố gắng hết mình." Lingling Kwong mặt không biểu sắc đáp lại.

***

Sau khi tiễn Pond Apiwatsayree, Matthew Kornnaphat đột nhiên hỏi cô: "Cháu thấy thế nào?"

"Cái gì mà thấy thế nào ạ?" Lingling Kwong nhíu mày.

"Cháu có nghĩ Pond Apiwatsayree có khả năng là người đứng sau giật dây mọi việc không?" Matthew Kornnaphat nghiêm túc hỏi.

"Ông hoài nghi anh ta sao?" Lingling Kwong giật mình.

"Không phải Dyrendal gia thì sẽ là Apiwatsayree gia. Hoặc cũng có thể là kẻ thù nào mà chúng ta không biết. Nhưng bất kể ai cũng có thể liên quan đến việc này." Matthew Kornnaphat thở dài nói.

"Vâng, đúng vậy." Lingling Kwong suy xét mọi việc lại một lượt. "Cháu sẽ trở về nhờ gia gia hỗ trợ. Nhưng vẫn hy vọng Orm Kornnaphat mau chóng khôi phục. Với trí thông minh của cô ấy thì chân tướng sự việc chắc chắn sẽ sớm được làm sáng tỏ thôi."

Matthew Kornnaphat lắc lắc đầu nói: "Lingling, cháu không hiểu. Đôi khi chân tướng không quan trọng như chúng ta nghĩ chút nào."

"Chân tướng không quan trọng?" Lingling Kwong rõ ràng là không đồng ý với quan điểm của Kornnaphat lão gia tử.

"Thế cháu nghĩ, nếu Orm mà không bị người ta hãm hại thì ba người bọn họ sẽ bình an vô sự sao?"

"..." Lingling Kwong á khẩu không nói được câu nào.

"Có những người sinh ra đã trở thành đối thủ của nhau rồi. Dyrendal – Apiwatsayree bọn họ đều không phải là hạng người đơn giản chút nào. Để Orm phải đấu trí với hai đối thủ như vậy... ta cũng có phần lo lắng."

"Phải." Lingling Kwong trả lời.
Để một cô gái phải gánh vác một trọng trách nặng nề như vậy thì thật là thất đức.

"Vì vậy... nếu như Orm gặp nạn, cháu hãy giúp nó một tay."

Matthew Kornnaphat lập tức nắm được điểm yếu trong câu nói của Lingling Kwong, thừa cơ đưa ra yêu cầu của mình.

"Lingling này, ta có linh cảm mối nguy cơ sắp ập lên đầu Kornnaphat gia. Coi như ông già này cầu xin cháu cũng được. Khi Orm gặp phải khó khăn hay nguy hiểm... Xin cháu hãy giúp đỡ nó nhé. Bởi vì hiện tại chẳng còn ai đáng tin cậy hơn cháu nữa."

Đúng chín giờ tối, Sita tự châm máu của bản thân nhỏ vào cây huyết ngải. Sau đó dùng dao cắt phăng thân cây, đem toàn bộ đặt vào khay thủy tinh.

Chờ Sita chuẩn bị dược liệu xong, Lingling Kwong tự mình mang vào bếp, chỉ để Srichaphan bá ở bên cạnh giúp đỡ, còn những người giúp việc khác đều bị đuổi ra ngoài.

Mạng người là quan trọng, cô không muốn có bất kỳ điều gì bất trắc xảy ra nữa. Vả lại trước khi chân tướng sự việc được sáng tỏ, cô quyết không tin tưởng bất cứ ai trong gia tộc nhà họ Kornnaphat.

Ai có thể bảo đảm được việc Orm Kornnaphat trúng độc không liên quan gì đến những người trong gia tộc cơ chứ?

"Sita tiểu thư, tôi phải làm những gì đây?" Srichaphan bá nhìn Sita, lên tiếng hỏi.

"Bác đun nước giúp tôi." Sita trả lời.

"Cái này không thành vấn đề. Dùng gas hay dùng điện?" Srichaphan bá tiếp tục hỏi.

"Cả hai cái đó đều không được. Sắc thuốc phải dùng củi mới hữu hiệu." Sita không nhanh không chậm giải thích. "Bởi vậy, tôi cần lò."

"Được. Canh mà lão gia hàng ngày uống đều là được đun bằng lò đó." Srichaphan bá nhanh chóng đi tới góc tường, nhấc một cái siêu nước lên, sau đó nhấc một cái lò nhỏ đến trước mặt Lingling Kwong và Sita. "Trong này là than, kẹp bỏ thêm than vào rồi bỏ vào đó là được."

"Bác cứ trông cái lò này cho tốt đi." Sita phân phó. "Nếu tôi cần lửa lớn thì bác quạt cho có gió. Nếu tôi muốn lửa nhỏ thì bác bịt bớt khí lại."

"Cái này không thành vấn đề. Tôi biết làm mà." Srichaphan bá hào sảng đồng ý.

"Bắt đầu đi." Nhận được đáp án, Sita lập tức chỉ huy.

Nàng bảo Srichaphan bá châm lửa lên, còn mình thì chạy ra một bên để pha chế thuốc.

Cộc cộc cộc – tiếng giày cao gót dồn dập truyền đến, một nữ nhân dáng vẻ tức điên, xông thẳng vào bếp hỏi: "Có chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì? Mấy người còn định lăng nhăng đến bao giờ?"

Lingling Kwong quét mắt qua một người, cau mày lại hỏi: "Cô muốn làm gì?"

"Làm gì? Cô bảo tôi muốn làm gì? Tôi nói nhà bếp làm cho tôi một bát canh yến, mà đến giờ vẫn không đem tới. Chẳng lẽ mấy người không biết rằng tối nào trước khi đi ngủ tôi đều phải uống một bát canh yến hay sao?" Nữ nhân khó chịu nói.

Srichaphan bá thấy ả lại phát điên lên thì vội vàng đứng dậy giải thích: "Mookda Kornnaphat tiểu thư, chuyện là thế này. Chúng tôi đang chuẩn bị sắc thuốc cho Kornnaphat tiểu thư, vì vậy đã bảo mấy người làm ở trong bếp ra bên ngoài hết rồi. Lát nữa chúng tôi sắc xong thuốc sẽ lập tức bảo người làm canh yến rồi đem đến cho cô. Như thế có được không?"

"Đợi đến khi bác sắc xong thuốc thì tôi phải đợi đến khi nào? Mấy người muốn nịnh nọt Orm Kornnaphat thì đó là việc của mấy người, nhưng cũng phải để cho người khác một con đường sống chứ? Chỉ vì Orm Kornnaphat thôi mà chúng tôi cả cơm không có mà ăn, cháo cũng không có mà húp hay sao? Tôi không cần biết, bác mau đi gọi người làm vào đây, tôi muốn uống canh rồi đi ngủ."

"Không thể được." Sita vẫn đang dùng dao cắt huyết ngải, nói mà không thèm quay đầu lại.

"Cô kia, cô nghĩ mình là ai hả? Đây là Kornnaphat gia, không phải là ổ chó nhà cô. Tôi bảo bọn họ vào thì bọn họ phải vào."

Thấy Sita muốn nổi giận, Lingling Kwong lập tức cắt ngang: "Đã nói không được là không được."

"Ai thèm để ý đến cô chứ?" Mookda Kornnaphat nói. "Hai người đi vào trong kia làm một bát canh yến cho tôi, để tôi xem xem ai dám đuổi hai người ra ngoài."

Mấy người làm bếp lo lắng do dự, không biết mình nên tiến vào bên trong nhà bếp, hay là tiếp tục đứng ở ngoài cửa ngóng nhìn.

Lingling Kwong bỏ đồ dở tay xuống, nhấc một con dao bước tới trước mặt Mookda Kornnaphat, lạnh lùng cười nói: "Cô sợ tiểu di tôi sẽ trị khỏi cho Orm Kornnaphat, phải không?"

"Cô... tôi chẳng quan tâm đến chuyện đó. Tôi chỉ muốn có một bát canh yến mà thôi." Mookda Kornnaphat tức đến điên người.

"Cổ độc là do cô hạ phải không?" Lingling Kwong làm như không quan tâm, tiếp tục châm chọc.

Nghe vậy, Mookda Kornnaphat khuôn mặt tái nhợt đi, tức giận quát lên: "Họ Kwong kia, cô đừng có ngậm máu phun người. Cô có tin là tôi sẽ tố cáo cô vì tội phỉ báng không?"

"Bị tôi đoán trúng rồi chứ gì? Nếu không phải... thế thì sao lại cố ý đến đây gây sự lúc chúng tôi trị liệu cho Orm Kornnaphat chứ? Cho dù Orm Kornnaphat có mất đi thì cái ghế chủ nhân của Kornnaphat gia thì cũng không đến lượt cô đâu. Mà cho dù có đến được lượt cô đi chăng nữa... thì cô cũng sẽ không thể làm tốt được, phải vậy không?"

"Cô... cô... cô... Lingling Kwong, tùy cô thích nghĩ gì thì nghĩ, dù gì thì cũng không liên quan gì đến tôi."

"Cô thấy tôi đánh người bao giờ chưa?" Lingling Kwong hỏi.

"Cô định làm gì?" Mookda Kornnaphat liếc mắt nhìn con dao trong tay Lingling Kwong, cảnh giác hỏi lại.

"Nếu cô không muốn bị đánh thì đừng có đến phiền tôi làm việc." Lingling Kwong lạnh mặt, trầm giọng tỏ ý đuổi người.

"Để tôi xem xem cô có dám không đã..."

Bốp!

Mookda Kornnaphat còn chưa dứt lời thì đã ăn một cái tát đau điếng vào mặt.

"Tôi dám đó." Lingling Kwong lạnh lùng đáp. "Đừng thách thức tôi."

Dứt lời, 'rầm' một tiếng, Lingling Kwong đóng mạnh cánh cửa bếp lại, bỏ mặc Mookda Kornnaphat đang ôm chặt lấy mặt, đứng ngây người ra như phỗng ở ngoài cửa.

***

"Lingling, sao... sao cô lại có thể đánh Mookda Kornnaphat tiểu thư?" Srichaphan bá cuống cuồng hỏi. "Nói gì thì nói, cô ấy cũng là cháu nội của lão gia mà. Hơn nữa cô ấy còn là con gái, bị đánh như vậy thì về sau làm sao..."

"Srichaphan bá, những phụ nữ giống như cô ta thì bác không thể coi là phụ nữ được." Lingling Kwong thản nhiên đáp. "Hơn nữa cháu cũng là phụ nữ, coi như cháu thay mẹ cô ta dạy cô ta."

"Lingling nói hay lắm." Sita vui vẻ góp lời. "Đôi khi phải dùng đến nắm đấm thì mới giải quyết được vấn đề một cách nhanh nhất. n... chúng ta chẳng còn thời gian mà chậm trễ thêm nữa."

"Nhưng... lát nữa..." Srichaphan bá vẫn do dự.

Lingling Kwong: "Bác không phải lo nhiều thế làm gì, cứ lo sắc thuốc trước đã. Cái nhà này ngoại trừ Orm Kornnaphat ra thì cháu chẳng thèm để tâm đến ai đâu."

"..."

"Lingling Kwong, bà mày không đội trời chung với mày." Một lúc sau, từ bên ngoài cửa vọng lại tiếng thét gào thảm thiết cùng với tiếng khóc lóc tủi thân của Mookda Kornnaphat.

Lingling Kwong đến để những lời đó vào tai cũng keo kiệt, theo sự chỉ dẫn của Sita, cô một tay cầm khăn ướt nhấc ấm thuốc lên, còn một tay không ngừng dùng đũa gẩy gẩy những vị thuốc ở bên trong ấm.

Những vị thuốc mà Sita pha chế không phải là thảo dược trăm năm thì cũng là thạch nhũ ngàn năm, rất khó để có thể nấu cho chín, cho nên phải nấu cho ngấm để chắt được dược chất mà nàng cần.

Như thế này thì có thể rút ngắn thời gian sắc thuốc lại.

"Để lửa to lên Srichaphan bá. Càng to càng tốt." Sita nói.

Srichaphan bá "ừ" một tiếng rồi cầm lấy chiếc quạt quạt lấy quạt để về phía cái lò.

Ngọn lửa bé nhỏ dần bùng lên, nóng đến độ làm cho Lingling Kwong trên trán cũng đổ mồ hôi.

Được một lúc, Sita lại nói: "Nhỏ lửa lại đi Srichaphan bá."

Srichaphan bá vội vàng dùng một chiếc nút bịt lỗ hổng của lò lại, không để cho không khí bên ngoài có thể len lỏi vào bên trong lò.

Vì vậy vừa rồi ngọn lửa còn đùng đùng thì giờ đã liu riu trở lại.

***

Khi Mookda Kornnaphat ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ của mình chạy về phòng, vừa lúc đụng phải người anh họ War Kornnaphat của mình.

"Mookda, em làm sao vậy?" War Kornnaphat thấy Mookda Kornnaphat mặt mày đẫm lệ thì lên tiếng hỏi.

"Cô ta đánh em." Mookda Kornnaphat khóc thút thít trả lời.

"Ai đánh em?" War Kornnaphat sửng sốt. "Ai dám đánh em cơ chứ?"

"Lingling Kwong, là con khốn đó đã đánh em đấy." Mookda Kornnaphat ức chế nói. "Cô ta là một nữ nhân biếи ŧɦái, cặn bã. Ca, cho em mượn súng của anh đi, em muốn gϊếŧ chết nó."

"Cái gì? Em muốn dùng đến súng. Em không được làm bậy." War Kornnaphat vội vàng ngăn cản. "Hơn nữa súng của anh ở trong phòng cơ. Anh không đem theo bên người."

"Không được. Nó phải chết. Nhất định phải chết." Mookda Kornnaphat phẫn nộ. "Từ trước đến giờ em chưa từng bị ai đánh, lại càng không có ai dám đánh vào mặt em. Vậy mà cô ta lại dám làm vậy. Ngày sau em còn mặt mũi nào mà gặp mọi người nữa chứ? Em nhất định phải gϊếŧ chết con khốn đó mới được."

"Mookda, em không được xúc động. Em hãy nói chuyện này với gia gia đi, gia gia nhất định sẽ giúp em lấy lại sự công bằng thôi."

"Gia gia? Đó là gia gia của Orm Kornnaphat. Ông ấy không bao giờ nói giúp em đâu, mà chắc chắn ông sẽ giúp người ngoài rồi giáo huấn cho em một trận cho xem." Mookda Kornnaphat rõ ràng không nghe theo lời khuyên của War Kornnaphat.

"Nhưng em cũng không thể nổ súng a." War Kornnaphat còn chưa dứt lời thì có tiếng điện thoại trong túi vang lên. "Em đợi anh một chút. Anh nghe xem ai gọi đã." Nói xong hắn liền rút điện thoại ra đi ra sân nghe.

Mookda Kornnaphat nhìn theo bóng dáng của War Kornnaphat dần khuất ở đằng xa thì co giò phóng nhanh lên lầu.

***

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng thuốc cũng được sắc thành một thứ sền sệt như ý muốn.

Srichaphan bá ngồi phịch xuống sàn thở hổn hển. Ngày thường ông cũng thích cùng Matthew Kornnaphat rèn luyện sức khỏe, nhưng trải qua lần hành hạ này của hai dì cháu Lingling Kwong, ông quả thực đã kiệt sức hoàn toàn rồi.

Lingling Kwong đối với kết quả lao động thì vô cùng hài lòng, cô dùng đũa khoắng đều lên ở bên trong ấm thuốc, cố gắng làm nguội bớt để Orm Kornnaphat có thể dễ uống hơn.

"Srichaphan bá, bác vất vả rồi." Lingling Kwong khách sáo mở lời. "Cháu cũng không ngờ sắc thuốc cần đến hơn hai giờ đồng hồ. Xin lỗi đã làm cho bác phải mệt thế này."

"Không sao." Srichaphan bá hất tay một cách uể oải.

"Mau đem đi cho cháu dâu uống đi." Sita liếc cô. "Nhanh nhanh cứu nàng rồi cho ta hồng bao."

Lingling Kwong đen mặt, nhưng rồi cũng gật gật đầu, nhanh chóng rót nước thuốc ra bát. Sau đó một tay bưng bát thuốc, một tay mở cửa bếp.

Nào ngờ vừa bước ra... đã thấy một nữ nhân đứng chắn trước mặt mình, còn điên cuồng gào thét:

"Mày cút xuống địa ngục đi."

Nguyên lai nữ nhân điên đó chính là Mookda Kornnaphat. Ả đang giơ súng chĩa thẳng vào người Lingling Kwong.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co