Chap 45
***
Orm Kornnaphat cúi đầu chào cùng cảm ơn vị bác sĩ khi ông ấy vừa cung cấp cho cô một số thông tin cần thiết về bé con. Còn quá nhỏ mà không có mẹ ở bên, thể trạng yếu, không được chăm sóc tốt nhất...là những gì bác sĩ nói về nguyên do bé con bị bệnh.
"LingLing, cô ngủ chút đi." Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi cùng thất vọng của LingLing, cô khẽ lên tiếng. Cô hiểu những gì cô ấy đang nghĩ vào thời điểm này.
"Tôi sẽ trông con."
"Muốn trông bé con thật tốt thì cô cần phải có sức khỏe trước. Đi ngủ đi, tôi sẽ chăm sóc bé con. Quên mất...cô nên ăn chút cháo trước đi rồi hãy ngủ, tôi để sẵn cho cô rồi này."
LingLing ngẩng đầu nhìn về hướng Orm Kornnaphat đang chỉ. Đó là chiếc bàn bên cạnh giường thân nhân, trên chiếc bàn đó là tô cháo nóng hổi đã được để sẵn một chiếc muỗng bên cạnh. Cô hết nhìn rô cháo rồi lại khẽ lướt mắt nhìn Orm Kornnaphat...cô ấy là đang quan tâm cô? Đang định lên tiếng nói một vài câu cảm ơn với Orm Kornnaphat thì tiếng chuông điện thoại của cô ấy reo lên, cắt ngang ý định của cô. Nhìn biểu hiện của Orm Kornnaphat...cô đoán đây là cuộc gọi đến từ chồng cô ấy.
"Em nên về đi. Tôi không muốn làm phiền đến em cùng chồng con em. Con tôi tôi có thể tự lo. Với vai trò một cô giáo mà nói thì em quá nhiệt tình rồi Orm Kornnaphat à."
Orm Kornnaphat nắm chặt chiếc điện thoại trong tay trong khi ánh mắt cô chăm chú nhìn vào đôi mắt của LingLing. Trong đôi mắt ấy cô thấy sự đau xót của những năm tháng cũ, của những khoảnh khắc mà cô đã cố ý hay vô tình khiến cô ấy thương tổn. Đặt chiếc điện thoại trên tay, cô chậm rãi trả lời cuộc gọi đến của Savika trước gương mặt có phần ngạc nhiên của LingLing.
"Orm?! Em đã ngủ chưa?" cô nghe được sự gấp gáp của Savika ở đầu dây bên kia.
"Vẫn chưa. Hiện tại em đang có việc riêng, sẽ gọi lại cho Savika sau."
Nói thêm vài lời rồi nhanh chóng tắt cuộc gọi, ánh mắt cô vẫn như cũ xoáy sâu vào ánh mắt của LingLing. Cô muốn nói vài lời với cô ấy nhưng rồi lại ngăn cản chính bản thân mình, sau đó lại đắn đo để lời nói ở cửa miệng rồi sau đó cũng chính cửa miệng cô nuốt lời nói ấy vào.
LingLing cho rằng những năm tháng đau thương vừa qua đã tôi luyện nên tính kiên nhẫn đến cùng cực của cô. Có ai như cô không? Đứng yên đây, lắng nghe cuộc nói chuyện điện thoại của người-yêu-cũ và người-yêu-mới-của-người-yêu-cũ và cũng là hai kẻ từng khiến cô khốn đốn đến tận cùng. Cô cũng chẳng hiểu vì sao bản thân mình lại có thể hay đến như vậy...hay đến mức cô muốn tự vỗ tay thật to để tự tán thưởng chính bản thân mình.
Một tia hận thù hiện tại trong cô còn không có, một tia oán giận không biết đã biến đi đâu mất...trong cô trống rỗng đến hoang tàn lẫn kì lạ. Cô không biết cảm giác này là gì, chỉ biết cả người dường như vô lực...lần đầu tiên cô có cảm giác muốn buông xuôi nhiều đến như vậy.
"Orm Kornnaphat...em muốn chăm sóc cho con tôi...còn tôi, tôi không hề muốn em làm điều đó chút nào cả. Cảm ơn vì đã giúp tôi đưa bé con đến bệnh viện. Còn bây giờ...phiền em hãy trở về nhà của em đi."
LingLing nói rồi lướt nhanh qua Orm Kornnaphat, cô tiến đến cánh cửa phòng và mở cửa sẵn chờ cô ấy. Vẫn giữ vẻ mặt vô cảm của mình, cô hướng ánh mắt về phía Orm Kornnaphat. Xem như đây là lần cuối chạm mặt, lần cuối nhìn thấy nhau và cùng nhau nói một vài mẩu chuyện tùy hứng. Người ta đã ruồng bỏ cô, tàn nhẫn đối xử với cô như vậy để chạy đến bên người mà người ta yêu...có cô ngu muội chỉ vì vài hành động, một hai lời nói mà tự suy diễn người ta quan tâm mình. Ha, nếu có quan tâm thì vài năm trước đã chẳng làm như thế rồi.
"Đi đi." LingLing gằn giọng. Trong lòng cô ngập tràn sự đau xót và chua chát.
Orm Kornnaphat khẽ hít mạnh để cố kìm đi nước mắt sắp tuông ra khỏi đôi mắt của cô. Những lời nói kia dù lạnh lùng, khiêu khích nhưng lại chẳng bằng một góc nhỏ của hai chữ "Đi đi." từ chính miệng LingLing. Ban đầu chính cô đã rời bỏ cô ấy...giờ cô ấy xua đuổi cô như vậy đâu phải không đúng?!
Thế nhưng tư vị này thật khiến cô nếm không nỗi...nó đau...thật sự đau rất nhiều. Cô nghe điện thoại trước mặt cô ấy chỉ là muốn nói dù cho đó là Savika, cô vẫn có thể từ chối để ở lại chăm sóc bé con cùng cô ấy. Có lẽ với LingLing...cô không có tư cách gì để chăm sóc cho con cô ấy.
"Tôi đã nói em đi đi mà."
Hốc mắt LingLing đỏ ửng khi gào lên câu nói này với Orm Kornnaphat. Cô thà tự mình dằn xéo bản thân, tự làm đau bản thân còn hơn ở bên cạnh cô ấy, nhận lấy sự thương hại của cô ấy. Một câu đẩy Orm Kornnaphat đi thốt ra nào có dễ dàng với cô, nó khó khăn nhiều lắm. Nhìn nước mắt Orm Kornnaphat rơi xuống sàn bệnh viện, lòng cô theo đó cũng thắt lại.
"Hay em lại muốn tiếp cận rồi đạp đổ tôi một lần nữa? Bây giờ em hạnh phúc bên tình mới rồi thì hãy tha cho tôi đi...đừng có đến gần con gái tôi, lợi dụng nó như vậy."
Lần này LingLing Kwong cô đã diễn tốt lắm, đúng chứ?!
***
Lời nói là mật ngọt, đồng thời cũng là con dao hai lưỡi giết chết người ta. Chính xác là lời nói của LingLing đã giết thêm đi một phần từ cô rồi. Một lần đóng vai xấu, cả đời sẽ bị tiếng xấu vây lấy, lời nói cuối của LingLing khiến cô bàng hoàng nhiều nhất và tỉnh táo lại rất nhiều sau thời gian ngắn gặp lại cô ấy. Cô cũng thật là mặt dày quá đi chứ...đã đối xử với LingLing như vậy, lại còn chai lì đến nhà cô ấy, đòi ở lại bệnh viện chăm sóc con cô ấy. Nếu cô là LingLing...sợ cô sẽ chẳng thể làm được.
Ngồi ở hành lang bệnh viện...cô bỗng nhớ đến những hôm cô như một kẻ vụn trộm đến nhìn LingLing qua khung cửa sổ. Và bệnh viện...cũng là nơi cô đánh mất đứa con mà cô luôn luôn chờ mong. Nhìn về gian phòng của bé con thêm một lần nữa, khóe môi cô nở một nụ cười nhẹ trước khi quay lưng rời khỏi nơi này.
"Bé con yêu dấu...con hãy mau thật mau khỏe lại nhé. Để Mami của con không phải lo lắng nhiều hơn nữa."
***
Hai đường thẳng đã giao nhau sau đó chúng cố tình tách nhau ra, rồi vô tình trong không gian vô cùng tận, chúng giao nhau một lần nữa và rồi chúng lại tách nhau ra. Vốn dĩ hai đường thẳng này không nên giao nhau...và lại càng không nên giao nhau đến tận hai lần như vậy.
Orm Kornnaphat trở về với cuộc sống thường nhật của cô. Đến trường mẫu giáo mỗi sáng, về nhà vào buổi chiều, dành một chút thời gian nghe điện, nhắn tin với Savika và một hai buổi tối trong tuần để ra ngoài cùng cô ấy, có lẽ đây là lời đồng ý gián tiếp của cô về việc trở thành bạn gái của cô ấy.
Qua cô bạn lớp bên, cô hay tin bé con đã khỏi hẳn bệnh và đã chuyển sang lớp học khác, cô tuy thấy buồn vì không được gặp bé con nhưng cũng rất vui vì bé con cuối cùng đã khỏi bệnh. Cô tạm thả chính mình vào trạng thái lãng quên, nghĩa là cô sẽ buộc mình sẽ quên, buộc mình không được nghĩ ngợi về quá khứ hay bất cứ thứ gì khác liên quan đến những năm trước, ngoại trừ bé con đã từng nằm ngủ trong bụng cô.
Cô vui cười bên Savika, cô dành thời gian để làm những điều cô thích, tham gia những lớp học để nâng cao trình độ của bản thân. Cô bận rộn với lịch học và làm việc cùng thư giản chi chích...đó là cách cô đưa bản thân mình vào trạng thái lãng quên.
"Orm." Savika nhẹ nhàng choàng chiếc áo khoác của cô lên bờ vai gầy của Orm Kornnaphat và ôm cô ấy thật khẽ từ phía sau.
"Hửm?"
"Chúng ta kết hôn được không em?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co